Bài Học 4 · 18 Tháng 7 – 24 Tháng 7

Tội lỗi trong Hội Thánh

Kinh Thánh Nghiên Cứu: 1 Cô-rinh-tô 5:1–13; 2 Cô-rinh-tô 2:5–10; 1 Cô-rinh-tô 6:1–13; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:1–8; 1 Cô-rinh-tô 6:19–7:9

"Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời" — 1 Cô-rinh-tô 6:19, 20
Sa-bát Tội lỗi trong Hội Thánh

Câu gốc

"Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời" (1 Cô-rinh-tô 6:19, 20).

Kinh Thánh nghiên cứu

1 Cô-rinh-tô 5:1–13; 2 Cô-rinh-tô 2:5–10; 1 Cô-rinh-tô 6:1–13; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:1–8; 1 Cô-rinh-tô 6:19–7:9.

Bộ não của chúng ta giống như miếng bọt biển: bất cứ điều gì được đưa vào, qua các giác quan của chúng ta, đều lưu lại trong đó. Chúng ta có thể không ý thức được phần lớn những gì đi vào (nếu nhớ hết mọi thứ thì chúng ta sẽ không thể suy nghĩ rõ ràng được), nhưng tất cả đều ở đó, và ở một mức độ nào đó, ảnh hưởng đến những gì chúng ta nghĩ, cảm nhận và làm.

Đó là lý do vì sao chúng ta, ngay cả khi là Cơ-đốc nhân, lại dễ dàng bị ảnh hưởng bởi mọi điều xấu xa xung quanh đến vậy. Hội Thánh Cơ-đốc, từ buổi ban đầu, đã vật lộn với vấn đề này. Chẳng hạn, việc giữ ngày Chủ nhật đến từ đâu? Có phải Hội Thánh tự nghĩ ra từ hư không chăng? Tất nhiên là không. Nó đến từ nền văn hóa xung quanh.

Và chúng ta có thể thấy nguyên tắc này diễn ra ở đây tại Cô-rinh-tô. Sau lời kêu gọi chống lại sự chia rẽ bè phái (1 Cô-rinh-tô 1–4), bây giờ Phao-lô chuyển sang những vấn đề liên quan đến sự gian dâm, kiện tụng, mại dâm, hôn nhân và đời sống độc thân (1 Cô-rinh-tô 5–7). Các tiêu chuẩn của thế gian đã ảnh hưởng đến họ một cách sâu rộng. Sự chia rẽ bè phái được mô tả trong 1 Cô-rinh-tô 1–4 đã mở cửa cho lối hành xử vô đạo đức bị lên án trong các chương kế tiếp. Phao-lô tìm cách xử lý tội lỗi này trong Hội Thánh như thế nào, và chúng ta có thể rút ra những bài học gì từ những điều ông đã viết?

Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho ngày Sa-bát, ngày 25 tháng 7.

Thứ Nhất Sự bất hòa giữa đức tin và thực hành

Xuyên suốt lịch sử Cơ-đốc giáo, các nhà thần học, mục sư và tín hữu đã nghiên cứu Tân Ước để xác định Hội Thánh nên trông như thế nào. Chẳng hạn, chúng ta thán phục Hội Thánh trong sách Công-vụ các Sứ-đồ. Nhưng chúng ta nhanh chóng quên đi một yếu tố quan trọng: con người đều có những vấn đề. Dường như chúng ta cũng có thể đọc Tân Ước để thấy Kinh Thánh nói gì về việc Hội Thánh không nên trông như thế nào. Các thư của Phao-lô gởi cho người Cô-rinh-tô là một điểm khởi đầu tốt.

Đọc 1 Cô-rinh-tô 5:1–13. Phao-lô mô tả tình huống tai tiếng nào trong đoạn này, và vì sao nó lại đáng lo ngại đến vậy?

Cụm từ “vợ của cha mình” (1 Cô-rinh-tô 5:1) cho thấy Phao-lô đang nói đến mối quan hệ loạn luân giữa một người đàn ông và mẹ kế của mình. Tình huống này có lẽ đã được tường thuật “bởi người nhà Cơ-lô-ê” (1 Cô-rinh-tô 1:11). Loạn luân bị xem là một tội lỗi khủng khiếp đến nỗi “ngay cả người ngoại cũng không phạm” (1 Cô-rinh-tô 5:1). Vậy mà giờ đây nó lại đang xảy ra trong một Hội Thánh Cơ-đốc thời sơ khai? Những lời của Phao-lô trong 1 Cô-rinh-tô 5:1, 2 cho thấy ông kinh ngạc trước tin một tín hữu trong Hội Thánh đang làm điều này.

Tuy nhiên, tình huống tồi tệ này còn trở nên tệ hơn. Phao-lô càng sửng sốt hơn khi nhận ra rằng, thay vì cảm thấy đau buồn về tình huống này, người Cô-rinh-tô thậm chí còn tự hào về bản thân vì đã dung túng cho một tội lỗi như vậy (1 Cô-rinh-tô 5:1, 2). Vì thế, ông có ý định sửa dạy không chỉ người đàn ông vô luân kia mà còn cả Hội Thánh vì sự bất hòa rõ rệt giữa đức tin và thực hành. Thật vậy, Phao-lô liên tục cho thấy rõ rằng thái độ dung túng của Hội Thánh đối với kẻ loạn luân đòi hỏi phải được sửa chữa. Nhưng lại tự hào về một vụ tai tiếng tình dục như vậy, thậm chí còn khoe khoang về nó (1 Cô-rinh-tô 5:2, 6)! Điều này thật quá sức chịu đựng của Phao-lô. Những người này có gì sai vậy?

Chúng ta không có lời giải thích vì sao Hội Thánh tại Cô-rinh-tô lại quá khoan dung với kẻ loạn luân. Có lẽ ông ta là một tín hữu giàu có mà Hội Thánh được hưởng lợi từ ông? Hoặc, có thể vì “mọi sự đều có phép làm” (1 Cô-rinh-tô 6:12), nên họ đã không đánh giá vấn đề theo cách lẽ ra phải có. Chúng ta chỉ không biết được.

Dù lý do thật sự là gì đi nữa, họ đã trở nên mù quáng trước một sự vi phạm trắng trợn Kinh Thánh (Lê-vi Ký 18:7, 8). Và họ thậm chí còn tự hào về điều đó.

Có những điều nào bị Kinh Thánh lên án rõ ràng mà chúng ta, với tư cách là một Hội Thánh, đang có nguy cơ dung túng, tất cả đều nhân danh "tình yêu thương" và "sự chấp nhận"?

Thứ Hai Xử lý những vụ tai tiếng

Xử lý những vấn đề liên quan đến tình dục luôn là điều khó khăn. Nó khó đối với Phao-lô, và cũng khó đối với chúng ta. Trong những tình huống này, chúng ta phải trung thành với Kinh Thánh và giải quyết vấn đề bằng sự cầu nguyện và tình yêu thương. Chúng ta không bao giờ được quên rằng mục tiêu của chúng ta là sự phục hồi.

Đọc lại 1 Cô-rinh-tô 5:1–13. Phao-lô bảo họ xử lý tình huống này như thế nào?

Phao-lô làm rõ trong 1 Cô-rinh-tô 5 rằng những vụ tai tiếng tình dục đòi hỏi kỷ luật của Hội Thánh. Ông nói rằng kẻ loạn luân phải bị trừ ra (1 Cô-rinh-tô 5:2), bị xét xử (1 Cô-rinh-tô 5:3), bị phó cho Sa-tan (1 Cô-rinh-tô 5:5), và “phải đuổi đi” (1 Cô-rinh-tô 5:13). Các tín hữu trong Hội Thánh được dặn “chớ làm bạn” với người ấy (1 Cô-rinh-tô 5:9, 11), cũng “đừng ăn chung với người như vậy” (1 Cô-rinh-tô 5:11). Phao-lô dùng những lời lẽ mạnh mẽ mà tai người hiện đại có thể nghe thấy chói tai, nhưng những lời của ông phải được hiểu trong bối cảnh lịch sử. Ngoài ra, chúng ta phải nhớ rằng ông đang xử lý một lối sống tội lỗi trắng trợn. Thông thường, trong những tình huống cực đoan, lời lẽ mạnh mẽ là cần thiết. Dù sao đi nữa, việc giải thích ngắn gọn một số cụm từ sẽ hữu ích.

“Hãy… trừ kẻ gian ác ấy ra khỏi anh em” (1 Cô-rinh-tô 5:2; cũng xem 1 Cô-rinh-tô 5:13). Điều này nói đến kỷ luật của Hội Thánh.

“Phó người đó cho Sa-tan” (1 Cô-rinh-tô 5:5). Vì người này không chọn ở dưới sự bảo vệ của Đức Chúa Trời bằng cách sống vâng phục Ngài, nên người ấy sẽ dễ bị tổn thương trước Sa-tan. Vì vậy, cụm từ này có thể chỉ đơn thuần mang ý nghĩa như là “Hãy để người ấy gặt lấy hậu quả của những quyết định của mình.”

“Chớ làm bạn” (1 Cô-rinh-tô 5:9, 11), “đừng ăn chung với người như vậy” (1 Cô-rinh-tô 5:11). Việc thân thiết với những người gian dâm bị xem là nguy hiểm vì họ có thể ảnh hưởng người khác bắt chước hành vi của mình. Vào thời cổ đại, việc cùng nhau dùng bữa cũng có thể có nghĩa là chia sẻ các giá trị. Tất cả chúng ta đều dễ bị ảnh hưởng bởi những điều xung quanh, và chúng ta cần tự bảo vệ mình hết sức có thể, đặc biệt là khi đối diện với điều như thế này.

“Hầu cho linh hồn được cứu” (1 Cô-rinh-tô 5:5). Kỷ luật của Hội Thánh mang tính phục hồi. Nó nhằm đưa những kẻ tội lỗi trở lại với lương tri và khiến họ từ bỏ lối sống tội lỗi. Đây có thể là điều Phao-lô muốn nói qua “sự hủy hoại phần xác thịt” (1 Cô-rinh-tô 5:5). Cũng có thể là kẻ loạn luân trong 1 Cô-rinh-tô 5 chính là người ăn năn được nói đến về sau (xem 2 Cô-rinh-tô 2:5–10). Kỷ luật của Hội Thánh đạt được mục đích của nó khi người sai lạc được tái hòa nhập vào sự thông công của Hội Thánh.

Thứ Ba Bảo vệ căn tính của Hội Thánh

Trong 1 Cô-rinh-tô 6:1–11, Phao-lô tiếp tục bàn luận về cách Cơ-đốc nhân nên tiếp cận những vấn đề liên quan đến những người trong Hội Thánh.

Đọc 1 Cô-rinh-tô 5:3, 12, 13 và 1 Cô-rinh-tô 6:1–13. Phao-lô đang cố gắng dạy người Cô-rinh-tô và chúng ta điều gì?

Từ Hy Lạp pragma trong 1 Cô-rinh-tô 6:1, được dịch là “việc” trong một số bản dịch, là một thuật ngữ chung mang nghĩa “sự việc”. Ở đây, nó nói đến một vụ kiện tụng pháp lý. Điều quan trọng cần nhớ là 1 Cô-rinh-tô 6:1–11 không nói đến một vụ án hình sự. Thẩm quyền của tòa án dân sự đối với các vấn đề hình sự được khẳng định trong Rô-ma 13:1–5. Phao-lô đề cập đến một vụ kiện tụng ngay sau một vụ gian dâm, giống như Môi-se đã làm trong Phục-truyền Luật-lệ Ký 22:22–24. Điều này cho thấy cách Phao-lô xử lý các vấn đề trong Hội Thánh dựa rất nhiều trên Kinh Thánh.

Sự kiện vụ việc trong 1 Cô-rinh-tô 6:1–11 được đặt giữa những đoạn nói về sự gian dâm (1 Cô-rinh-tô 5; 1 Cô-rinh-tô 6:12–20) có thể gợi ý rằng “việc” trong 1 Cô-rinh-tô 6:1 cũng liên quan đến sự gian dâm. Chúng ta không biết chắc vụ việc là gì, dù là một vấn đề dân sự nhỏ, chẳng hạn như tranh chấp tài sản, hay một vấn đề về tình dục.

pragma rốt cuộc là gì đi nữa, Phao-lô không vui khi thấy các tín hữu trong Hội Thánh đem nó ra tòa án dân sự. Lẽ nào họ, với tư cách là anh chị em Cơ-đốc, lại không thể tự giải quyết với nhau, thay vì đem vấn đề ra trước “kẻ chẳng tin” (1 Cô-rinh-tô 6:1)?

Như một số người cho rằng, cũng có thể những người đi kiện trong 1 Cô-rinh-tô 6:1 chính là người cha và người con trong 1 Cô-rinh-tô 5:1. Dù sao đi nữa, không cần thiết phải hiểu rõ vụ việc mới hiểu được trọng tâm. Phao-lô quan tâm đến căn tính của Hội Thánh như một cộng đồng Cơ-đốc dưới mắt người ngoài. Cơ-đốc nhân không nên phơi bày chuyện xấu trong nhà ra nơi công cộng (1 Cô-rinh-tô 6:6). Họ cũng không nên dùng những phương cách thế tục để xét xử những vấn đề nội bộ. Trong thế giới La Mã, những cá nhân có địa vị cao hơn về của cải hoặc chức vụ chính trị thường được thiên vị tại tòa án. Trái lại, Cơ-đốc nhân phải thực hiện sự xét xử giống như Đấng Cơ-đốc và phân biệt mình với các tiêu chuẩn thế tục.

Hãy suy nghĩ về danh sách các thói hư tật xấu mà Phao-lô liệt kê trong 1 Cô-rinh-tô 5:10, 11 và 1 Cô-rinh-tô 6:9, 10. Vì sao ông liệt kê các tội về tình dục chung với những tội khác như thờ hình tượng, trộm cắp, tham lam và tống tiền?

Thứ Tư Phương thuốc chống lại sự gian dâm

Đọc 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:1–8. Đoạn này nói gì về mối liên hệ giữa sự nên thánh và việc tránh xa sự gian dâm?

Mặc dù Phao-lô đang viết cho một đối tượng khác trong các câu trên, nguyên tắc này có thể được áp dụng cho tất cả mọi người, cho mọi Cơ-đốc nhân; tuy vậy, điều này vẫn dẫn đến câu hỏi: Chuyện gì đang xảy ra ở Cô-rinh-tô? Vì sao lại có tất cả những vấn đề này?

Một số người ở Cô-rinh-tô dường như tin rằng vì Tin Lành đã giải phóng họ, nên họ được phép làm bất cứ điều gì. Họ lập luận rằng cũng như bao tử được tạo ra cho đồ ăn, thì thân thể được tạo ra cho tình dục, và tình dục cho thân thể (1 Cô-rinh-tô 6:13). Phao-lô đáp lại rằng đây là một sự hiểu sai về sự tự do trong Đấng Cơ-đốc. Việc thiếu chính trực trong vấn đề tình dục là không phù hợp với căn tính Cơ-đốc và là sự lạm dụng quyền tự do được ban cho con người qua Tin Lành (Rô-ma 8:2; Ga-la-ti 5:13). Chúng ta được giải phóng khỏi tội lỗi, chứ không phải được “tự do” để phạm tội (Rô-ma 8:2; Rô-ma 6:18, 22). Thật vậy, “thân thể… vì Chúa, và Chúa vì thân thể” (1 Cô-rinh-tô 6:13). Chúng ta thuộc về Đấng Cơ-đốc (1 Cô-rinh-tô 6:15), và bản chất con người chúng ta phải ảnh hưởng đến những gì chúng ta làm. Điều này gắn bó chặt chẽ với điều kia. Điều này được mô tả trong 1 Cô-rinh-tô 6 theo ba cách khác nhau.

Thứ nhất, chúng ta được nhận biết là đã được rửa sạch, được nên thánh và được xưng công bình “trong danh Đức Chúa Jêsus Cơ-đốc, và trong Thánh Linh của Đức Chúa Trời chúng ta” (1 Cô-rinh-tô 6:11). Những tội được liệt kê trong 1 Cô-rinh-tô 6:9, 10, cũng như sự gian dâm bị lên án trong 1 Cô-rinh-tô 6:12–20, không có chỗ trong đời sống của những người đã được rửa sạch, được nên thánh và được xưng công bình.

Thứ hai, chúng ta là chi thể của Đấng Cơ-đốc (1 Cô-rinh-tô 6:15). Điều này có nghĩa là chúng ta phải hiệp một với Đấng Cơ-đốc (1 Cô-rinh-tô 6:17). Sự gian dâm là một sự vi phạm mối hiệp một đó (1 Cô-rinh-tô 6:13, 15). Bất cứ ai kết hợp với một người trong quan hệ tình dục ngoài hôn nhân thì trở nên “một thân thể” với người đó (1 Cô-rinh-tô 6:16). Sự hiệp một với Đấng Cơ-đốc qua Đức Thánh Linh phải định hình đạo đức Cơ-đốc trong các vấn đề tình dục.

Thứ ba, thân thể chúng ta là “đền thờ của Đức Thánh Linh” (1 Cô-rinh-tô 6:19, 20). Cách duy nhất để sống một đời sống thánh khiết với sự chính trực trong các vấn đề tình dục là có một mối quan hệ mật thiết với Đấng Cơ-đốc qua Đức Thánh Linh. Ở chỗ khác, Phao-lô nói đến trải nghiệm làm đền thờ của Đức Thánh Linh theo nghĩa dâng thân thể “làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời” (Rô-ma 12:1).

Hãy suy nghĩ về sự tàn phá mà các tội về tình dục đã gây ra cho nhân loại. Điều này cho chúng ta biết gì về mức độ nghiêm trọng mà Cơ-đốc nhân nên xem vấn đề này?

Thứ Năm Hôn nhân và đời sống độc thân

Lời khẳng định của Phao-lô rằng thân thể “là đền thờ của Đức Thánh Linh” (1 Cô-rinh-tô 6:19) xuất hiện trong bối cảnh một lời cảnh báo chống lại sự gian dâm. Làm đền thờ của Đức Thánh Linh là phương cách duy nhất để sống một đời sống thánh khiết. Hội Thánh là một cộng đồng Cơ-đốc tự phân biệt mình với môi trường xung quanh. Chính sự hiện diện của Đức Thánh Linh làm cho điều đó trở nên khả thi.

Đọc 1 Cô-rinh-tô 6:19–7:9. Đoạn này soi sáng cách người ta có thể đem mệnh lệnh "hãy tránh sự dâm dục" (1 Cô-rinh-tô 6:18) ra thực hành như thế nào?

Có những bài học quan trọng về tình dục trong 1 Cô-rinh-tô 7. Nói cách đại khái, chương này có thể được chia thành hai phần: (1) những lời chỉ dạy về hôn nhân (1 Cô-rinh-tô 7:1–24) và (2) những lời chỉ dạy về đời sống độc thân (1 Cô-rinh-tô 7:25–40). 1 Cô-rinh-tô 7 giúp chúng ta hiểu rằng nói về tình dục là điều quan trọng và cần thiết.

Tuy nhiên, khi đọc 1 Cô-rinh-tô 7, chúng ta phải nhớ rằng Phao-lô đang trả lời những câu hỏi cụ thể liên quan đến các vấn đề trong Hội Thánh tại Cô-rinh-tô. Nếu không, một số phát biểu có thể dẫn đến ấn tượng rằng ông xem nhẹ hôn nhân, mà điều này không đúng (1 Ti-mô-thê 4:1–3; 1 Ti-mô-thê 5:14; cũng xem Hê-bơ-rơ 13:4).

Điều đáng chú ý là mệnh lệnh “hãy tránh sự dâm dục” trong 1 Cô-rinh-tô 6:18 được đặt giữa ý tưởng kết hợp với Đấng Cơ-đốc (1 Cô-rinh-tô 6:17) và làm đền thờ của Đức Thánh Linh (1 Cô-rinh-tô 6:19). Có cách nào tốt hơn để tránh sự gian dâm chăng? Tất nhiên là không.

Ngoài ra, Đức Chúa Trời đã tạo ra tình dục, nhưng nó chỉ được hưởng trong hôn nhân mà thôi. Tình dục là một đặc ân của những người trong hôn nhân giữa một người nam và một người nữ, là loại hôn nhân duy nhất được Kinh Thánh chuẩn nhận.

Khi nói “hãy tránh sự dâm dục”, Phao-lô có thể đang nghĩ đến câu chuyện về Giô-sép (Sáng-thế Ký 39:6–18). Kinh Thánh nói rằng trước những lời gạ gẫm dâm dục của vợ Phô-ti-pha, Giô-sép đã “chạy trốn ra ngoài” (Sáng-thế Ký 39:18). Điều này được nhắc đến không dưới bốn lần trong Sáng-thế Ký 39:6–18. Kinh Thánh không nói trực tiếp, nhưng ngụ ý rằng Giô-sép đã chờ đợi chỉ có quan hệ tình dục trong hôn nhân (Sáng-thế Ký 41:45). Ông là một người đầy dẫy Đức Thánh Linh (Sáng-thế Ký 41:38) và muốn làm điều phải dưới mắt Đức Chúa Trời.

Làm thế nào chúng ta, với tư cách là một Hội Thánh, có thể tự bảo vệ mình khỏi những quan điểm lệch lạc về tình dục đang thống trị nền văn hóa?

Thứ Sáu Suy gẫm thêm

Đọc Ellen G. White, “A Message of Warning and Entreaty,” tr. 298–308, trong sách Công Vụ Các Sứ Đồ.

Điều thú vị là, trong danh sách các thói hư tật xấu ở 1 Cô-rinh-tô 5:10, 11 và 1 Cô-rinh-tô 6:9, 10, sự thờ hình tượng và sự say sưa được liệt kê chung với sự gian dâm. Như Phao-lô nhắc lại trong 1 Cô-rinh-tô 10:7 (so sánh với Xuất Ê-díp-tô Ký 32:1–6), những lễ hội thờ hình tượng thường đi kèm với việc ăn uống quá độ, mở cửa cho sự gian dâm (1 Cô-rinh-tô 10:8). Bà Ellen G. White nói:

“Không thể nào một người có thể tận hưởng phước lành của sự nên thánh trong khi họ ích kỷ và háu ăn… Khả năng của cơ thể con người chống lại những sự lạm dụng đặt trên nó là điều kỳ diệu, nhưng những thói quen sai trái dai dẳng trong việc ăn uống quá độ sẽ làm suy yếu mọi chức năng của cơ thể. Trong việc thỏa mãn lòng thèm khát và dục vọng đồi bại, ngay cả những người tự xưng là Cơ-đốc nhân cũng làm tê liệt thiên nhiên trong công việc của nó và làm giảm sức mạnh thể chất, tinh thần và đạo đức."—The Sanctified Life, tr. 25, 26.

“Khi một người được hoàn toàn dốc sạch cái tôi, khi mọi thần tượng giả dối bị trục xuất khỏi linh hồn, khoảng trống đó sẽ được lấp đầy bởi sự tuôn đổ của Thánh Linh Đấng Cơ-đốc. Người như vậy có đức tin hành động bởi tình yêu thương và làm sạch linh hồn khỏi mọi sự ô uế đạo đức và thuộc linh."—Ellen G. White, The Home Missionary, tháng 11 năm 1893.

“Đức Chúa Trời đang tìm cách nâng chúng ta lên tiêu chuẩn cao quý, tinh sạch, thuộc thiên của Ngài. Vì mục đích này, Thánh Linh Ngài liên tục tranh đấu với chúng ta… Những khuynh hướng tự nhiên của chúng ta, nếu không được Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời sửa chữa, sẽ mang trong chúng những hạt giống của sự chết đạo đức."—Ellen G. White, Manuscript 12, 1888.

Câu hỏi thảo luận:

Nhiều tín hữu ở Cô-rinh-tô đã bày tỏ một mong muốn được sự chấp thuận của văn hóa. Vì sao điều đó lại nguy hiểm đến vậy đối với căn tính Cơ-đốc? Chúng ta có thể làm gì để giữ mình khỏi phạm cùng một sai lầm?

Câu hỏi tu từ của Phao-lô "Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh sao?" (1 Cô-rinh-tô 6:19) kết thúc một loạt bảy câu hỏi trong 1 Cô-rinh-tô 5–6 được mở đầu bằng công thức "Anh em há chẳng biết sao?" (1 Cô-rinh-tô 5:6; 1 Cô-rinh-tô 6:2, 3, 9, 15, 16, 19). Tất cả đều đòi hỏi một câu trả lời khẳng định và nhấn mạnh—đại loại như "Tất nhiên là biết rồi." Những câu hỏi này giúp chúng ta hiểu những mối quan tâm của Phao-lô về Hội Thánh như thế nào? Vì sao ngày nay chúng ta cũng nên quan tâm đến những vấn đề này?

Hôn nhân đến từ Đức Chúa Trời (Sáng-thế Ký 1:27, 28; Sáng-thế Ký 2:18–24) và phải được tôn trọng (Hê-bơ-rơ 13:4). Trong một thời đại mà nhiều người xem nó là lỗi thời, làm thế nào chúng ta có thể cho thế gian thấy rằng hôn nhân thật sự là một món quà từ Đức Chúa Trời, trực tiếp từ chính vườn Ê-đen?