Có đức tin
Sa-bát - "Có đức tin"
Câu gốc
“Vả, đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều mình đương trông mong, là bằng cớ của những điều mình chẳng xem thấy.” (Hê-bơ-rơ 11:1)
Kinh Thánh nghiên cứu
Mác 8:11–12; Ma-thi-ơ 15:21–28; Lu-ca 7:1–10; Ê-phê-sô 2:8; Hê-bơ-rơ 11; Khải-huyền 14:12.
Có người từng nói: “Đức tin giống như Wifi. Dù không thấy được, nhưng nó có sức mạnh kết nối bạn với điều bạn cần.”. Chắc chắn một điều: không có đức tin thì không thể có mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Vậy đức tin của bạn hôm nay thế nào? Đã bao giờ đức tin của bạn nơi Chúa trở nên lung lay chưa? Có lẽ bạn đã trải qua điều gì đó khiến bạn bị thử thách đến mức không biết làm sao để tiếp tục bước đi với Chúa.
Hay đức tin của bạn giống như một bông hồng, từ chiếc cành xanh mọc lên một nụ nhỏ, rồi từ từ nở ra thành đóa hoa rực rỡ, tỏa hương thơm không thể quên trong căn phòng nơi nó hiện diện?
Thật vậy, “Đức tin là sự chắc chắn về những điều mà chúng ta hy vọng, là bằng chứng của những điều chúng ta không thấy” (Hê-bơ-rơ 11:1). Đức tin không phải là điều chúng ta tự tạo ra, bởi vì “Đức Chúa Trời đã ban cho mỗi người một mức độ đức tin” (Rô-ma 12:3). Đức tin là một sự ban cho của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:8–9) và ngay cả như thế, đức tin của chúng ta nơi Chúa chỉ có thể tồn tại vì những gì Ngài đã và đang làm trong chúng ta, và cho chúng ta.
Tuần này, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá chủ đề về đức tin: Làm gì khi gặp nghi ngờ và không tin? Theo Đức Chúa Giê-su, đức tin mạnh mẽ trông như thế nào? Và điều gì được gọi là “đức tin của Đức Chúa Giê-su”?
Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày thứ Bảy, ngày 23 tháng 5.
Thứ Nhất - "Chỉ cần cho tôi một dấu hiệu!"
Có lẽ bạn đã từng nghe ai đó nói: “Giá như tôi thấy Biển Đỏ rẽ đôi, hoặc thấy ma-na rơi xuống đất, hoặc tận mắt chứng kiến Đức Chúa Giê-su chữa lành người mù thì tôi sẽ tin.”. Hoặc chính bạn cũng từng có những suy nghĩ tương tự.
Nhưng ngược lại, tại sao ngày nay đức tin của chúng ta lại dễ có hơn so với những người sống trong thời Kinh Thánh cổ xưa? Người Y-sơ-ra-ên khi xưa không có cả quyển Kinh Thánh đầy đủ trong tay, cũng không có một lịch sử dài để nhìn lại như chúng ta hôm nay. Môi-se đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhìn lại quá khứ để nhớ đến sự dẫn dắt và nhân lành của Đức Chúa Trời (xem Phục-truyền 4:7–10; 8:2, 3). Không giống dân Y-sơ-ra-ên, chúng ta có 6.000 năm lịch sử Kinh Thánh để học hỏi (xem Giăng 20:30, 31).
Mỗi thế hệ đều mong muốn có một dấu hiệu, và thế hệ chúng ta cũng không khác gì. Nhưng dấu hiệu đang ở khắp nơi quanh chúng ta. Nếu bạn đọc Ma-thi-ơ 24, bạn sẽ thấy rất nhiều điều đã và đang được ứng nghiệm ngay cả trong thời đại ngày nay. Ngay cả trong thời Đức Chúa Giê-su, người ta cũng muốn có dấu hiệu chứng tỏ Ngài thật là Con Đức Chúa Trời, mặc dù họ đã nhận được rất nhiều dấu hiệu rồi. Đức Chúa Giê-su đã đáp lại như thế nào? (Xem Mác 8:11–12)
Chúng ta có đang tranh luận và thử thách Đức Chúa Giê-su như các người Pha-ri-si không?
Chúng ta có khiến Ngài “thở dài trong tâm linh Ngài” (Mác 8:12) vì sự thiếu đức tin của mình, trong khi Ngài đã ban cho chúng ta mọi điều cần thiết để tin rồi? Ellen G. White viết:“Những dấu hiệu đó không phải là điều dân Giu-đa cần. Không bằng chứng bên ngoài nào có thể ích lợi cho họ. Điều họ cần không phải là sự soi sáng trí óc, mà là sự đổi mới tâm linh.”, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 406.
Liệu có phải chính chúng ta hôm nay cũng đang cần một sự đổi mới tâm linh? Một mối quan hệ sống động, thật sự, từng khoảnh khắc với Đức Chúa Trời?
Có lẽ điều chúng ta cần không phải là một dấu hiệu, vì chúng ta đang có rất nhiều tri thức ngay trong tầm tay, đặc biệt là qua Kinh Thánh của chính mình. Vậy thì thay vì khiến Đức Chúa Giê-su “thở dài sâu sắc” vì sự thiếu đức tin của chúng ta, ước gì chúng ta ghi nhớ lời Ngài đã phán với Thô-ma:“Phước cho những người không thấy mà tin!”, Giăng 20:29; xem thêm Hê-bơ-rơ 11:1.
Đức Chúa Trời không yêu cầu chúng ta phải có một đức tin mù quáng, Ngài đã ban cho chúng ta quá nhiều lý do để tin. Và dẫu rằng có nhiều lý do để tin, thì vẫn luôn có chỗ cho sự nghi ngờ. Mấu chốt nằm ở chỗ: hãy tập trung vào những điều khẳng định đức tin, chứ không phải những điều nuôi dưỡng sự nghi ngờ.
Trong vòng 60 giây, bạn sẽ mô tả đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời như thế nào? Câu trả lời của bạn nói lên điều gì về bước đi của bạn với Ngài?
Thứ Hai - "Đức Chúa Giê-su thấy đức tin của chúng ta"
Hãy so sánh cách Đức Chúa Giê-su mô tả đức tin của các môn đồ trong Mác 4:40 với đức tin của người phụ nữ trong Ma-thi-ơ 15:21–28.
Việc chúng ta đang theo Đức Chúa Giê-su không có nghĩa là đức tin của chúng ta mạnh mẽ. Thật vậy, có người tuy xưng mình tin, nhưng Đức Chúa Giê-su thấu biết điều thật sự trong lòng họ (Giăng 2:23–25).
Đọc Lu-ca 7:1–10. Chúng ta học được gì về đức tin qua câu chuyện này?
Trong Mác 9, chúng ta đọc về người cha đưa con trai bị quỷ ám đến với Đức Chúa Giê-su để xin Ngài đuổi quỷ ra khỏi con mình. Nhưng ông chỉ có thể gom góp đủ đức tin để nói:“Lạy Chúa, tôi tin! Xin giúp đỡ sự không tin của tôi!” (Mác 9:24).
Trong mỗi cuộc tương tác như vậy, Đức Chúa Giê-su đều nhận ra đức tin, hoặc sự thiếu đức tin, của con người và Ngài thực hiện phép lạ tùy theo đức tin đó, hoặc để củng cố đức tin.
Giống như Đức Thánh Linh khơi dậy trong chúng ta niềm tin, thì kẻ thù của linh hồn muốn chúng ta nghi ngờ hoặc gạt bỏ vai trò của Đức Chúa Trời trong đời sống mình. Ellen G. White viết:“Sự không tin được nuôi dưỡng trong linh hồn có một sức mạnh mê hoặc. Hạt giống nghi ngờ mà họ đã gieo sẽ sinh ra mùa gặt của nó; nhưng họ phải tiếp tục nhổ bỏ mọi gốc rễ không tin. Khi những cây độc này bị nhổ lên, chúng sẽ ngừng phát triển vì không còn được nuôi dưỡng bằng lời nói và hành động. Linh hồn phải được trồng những cây quý báu là đức tin và tình yêu trong mảnh đất của tấm lòng, và đặt chúng ngự trị ở đó.”, Ellen G. White, Faith and Works, tr. 17.
Khi chúng ta có những nghi ngờ về Đức Chúa Trời, về bản tính Ngài, hoặc về Lời Ngài, chúng ta làm gì những nghi ngờ đó? Đức Chúa Trời không phớt lờ hoặc bỏ qua lý trí con người, vì chính Ngài đã tạo dựng chúng ta theo hình ảnh Ngài và mời gọi chúng ta đối thoại với Ngài, giống như Ngài đã làm với Áp-ra-ham, Môi-se, và Gióp. Chúa mời gọi chúng ta học cách suy nghĩ trong khuôn mẫu rộng lớn và vô hạn của Ngài, dù đến một thời điểm nào đó, chúng ta phải đầu phục những điều mà mình chưa hiểu trọn vẹn.
Hãy nghĩ đến tất cả những lý do hợp lý bạn đang có để đặt niềm tin nơi Đức Chúa Trời. Nhưng rồi, đến lúc nào thì lý trí dừng lại, và đức tin, một đức tin vững vàng và hợp lý, cần được thực thi?
Thứ Ba - "Đức tin không phải là cảm xúc"
Đức Chúa Giê-su phán rằng nếu anh em có đức tin nhỏ như hạt cải, thì anh em có thể dời núi (Ma-thi-ơ 17:20). Nếu bạn đã từng thấy một hạt cải, bạn sẽ biết nó nhỏ bé đến mức nào. Tuy nhiên, đức tin nhỏ bé như thế lại có thể tạo ra sự thay đổi to lớn. Vì vậy, đức tin hẳn phải là điều rất quan trọng, và đủ mạnh mẽ để làm nên những điều vượt khả năng con người. Tuy nhiên, cũng như hạt cải có thể lớn lên thành cây to (Ma-thi-ơ 13:31–32), đức tin của chúng ta cũng cần phải lớn lên, không nên đứng yên hoặc bị động.
Thật vậy, chúng ta cần có một mức độ đức tin nhất định để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời (xem Rô-ma 12:3).
Ê-phê-sô 2:8 nói gì về vai trò của đức tin trong sự cứu rỗi? Tại sao một người không thể công bằng mà nói: “Tôi không có đức tin vì Đức Chúa Trời không ban cho tôi”?
Trước hết, chúng ta phải hiểu rằng: Đức tin không phải là một vật chất hữu hình; đức tin là phản ứng của con người được thúc đẩy bởi Đức Thánh Linh. Đức Chúa Trời là Đấng chủ động đầy ân điển, và qua Đức Thánh Linh, Ngài kéo chúng ta đến với chính Ngài, khi chúng ta cho phép Ngài làm điều đó (Giê-rê-mi 31:3). Chúng ta được cứu bởi đức tin, tức là phản ứng của chúng ta trước ân điển của Đức Chúa Trời ban qua sự chết của Đức Chúa Giê-su. Chúng ta được cứu bởi vì chúng ta tin cậy nơi Đức Chúa Trời, như là kết quả của ân điển Ngài. Điều này là trọng tâm của mối quan hệ với Ngài.
Tiếp theo, chúng ta cần nhớ rằng: Đức tin không phải là cảm xúc. Ellen G. White viết: “Nhiều người không thực hành đức tin mà họ có quyền và có trách nhiệm phải thực hành, bởi họ chờ đợi một cảm xúc mà chỉ có đức tin mới đem đến. Cảm xúc không phải là đức tin… Đức tin là phần chúng ta cần thực hành, còn cảm xúc vui mừng và phước hạnh là phần Đức Chúa Trời ban cho.”, Early Writings, tr. 72
Một số người có thể cảm thấy như mình không có đức tin, bởi vì họ không cảm thấy gần gũi với Đức Chúa Trời, hoặc cảm thấy bản thân không đủ tốt trong đời sống Cơ-đốc. Nhưng đức tin là tin và tin cậy nơi Đức Chúa Trời, không chỉ trong những lúc thuận lợi, mà ngay cả trong bóng tối, trong bão tố, hoặc khi bạn không hiểu được chuyện gì đang xảy ra trong cuộc sống mình. Cảm xúc không nên làm chủ trải nghiệm thuộc linh hoặc mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời. Chính trong những lúc chúng ta cảm thấy xa cách Chúa nhất, chúng ta càng cần phải thực hành đức tin và kêu cầu Ngài, giống như người cha trong Mác 9:24 đã làm.
Hãy tra các câu Kinh Thánh sau và tuyên xưng chúng như một hành động đức tin để củng cố mối quan hệ với Đức Chúa Trời hôm nay: Hê-bơ-rơ 12:1–2; 2 Sử Ký 15:7; Rô-ma 3:23–26; Lu-ca 7:50. Hãy đọc to những câu này lên như là một phần trong lời cầu nguyện của bạn dâng lên Đức Chúa Trời.
Thứ Tư - "Những tấm gương đức tin"
Hôm nay, hãy dành thời gian học Hê-bơ-rơ 11, đoạn Kinh Thánh nổi tiếng về đức tin. Trước tiên, hãy đọc đoạn này một cách to rõ, không ngừng lại. Sau đó, đọc lại lần thứ hai, và ghi lại suy nghĩ của bạn với các câu hỏi sau:
- Đọc lại câu 1. Hôm nay bạn hy vọng điều gì mà bạn chưa thể thấy được? (Hãy suy nghĩ cả về những nhu cầu trước mắt và những giấc mơ vĩnh cửu.)
- Đức tin đóng vai trò gì trong lời chứng cá nhân và sự cải đạo của bạn?
- Đọc lại câu 3, nói về Đức Chúa Trời và sự Sáng Tạo. Tại sao trong nhiều phương diện, sự hiện hữu của Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa lại nên là điều dễ tin nhất?
- Đọc câu 6 và viết lại sứ điệp của câu này bằng lời lẽ của chính bạn.
- Từ câu 7 đến 40, Kinh Thánh nói về đời sống của nhiều nhân vật trong Kinh Thánh. Tại sao đức tin là yếu tố trung tâm định nghĩa sức mạnh mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời?
Biết Đức Chúa Trời và có mối quan hệ sống động, mạnh mẽ với Ngài đòi hỏi phải có đức tin. Vậy làm thế nào để bạn củng cố đức tin của mình, hoặc khích lệ ai đó đang yếu đuối trong đức tin?
Dưới đây là một vài gợi ý:
- Một đức tin nhỏ bé (như hạt cải) là đủ để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 17:20): Miễn là bạn sẵn sàng cộng tác với Ngài, Đức Chúa Trời sẽ giúp đức tin của bạn lớn lên. Đức tin đến từ việc lắng nghe lời Chúa phán qua Kinh Thánh (Rô-ma 10:17). Hãy cam kết dành thì giờ nghiên cứu Kinh Thánh và cầu nguyện mỗi ngày.
- Hãy xin Đức Chúa Trời gia tăng đức tin cho bạn (Lu-ca 17:5): Giống như người cha có con bị quỷ ám đã đến với Đức Chúa Giê-su, và ông “kêu lên, khóc lóc rằng: ‘Lạy Chúa, tôi tin! Xin giúp sự không tin của tôi!’” (Mác 9:24). Chúng ta có thể thừa nhận sự yếu đuối và xin Chúa thêm sức mạnh đức tin.
- Đức tin và sự nghi ngờ có thể tồn tại cùng lúc (Mác 9:24): Đừng rời xa Đức Chúa Trời chỉ vì bạn có những câu hỏi. Thật ra, Kinh Thánh dạy chúng ta phải làm nên sự cứu rỗi của mình với sự kính sợ và run rẩy (Phi-líp 2:12–16) và phải có một đức tin “riêng biệt”, chứ không vay mượn từ người khác như năm cô gái dại (Ma-thi-ơ 25:8).
- Hãy đáp ứng với Đức Thánh Linh và xin Ngài đầy dẫy trong đời sống bạn.
- Hãy thực hành đức tin. Hãy nhớ rằng đức tin không phải là cảm xúc, mà là một quyết định để tin. Ngay cả trong bóng tối, khi bạn không thấy Ngài, Chúa vẫn hiện diện (2 Cô-rinh-tô 5:7).
- Là một lời cầu nguyện cá nhân để tạ ơn Đức Chúa Trời vì sự thành tín của Ngài, hãy suy gẫm lời bài thánh ca: “Sự Thành Tín Lớn Lao Của Ngài” (Great Is Thy Faithfulness).
Thứ Năm - "Đức tin của Đức Chúa Giê-su"
Khi thế giới này đang đến hồi kết thúc, một phần trong ba sứ điệp của thiên sứ mô tả dân sự của Đức Chúa Trời là những người vâng giữ điều răn Đức Chúa Trời và có đức tin của Đức Chúa Giê-su.
Đọc Khải-huyền 14:12. “Đức tin của Đức Chúa Giê-su” có nghĩa gì?
Nếu bạn nghiên cứu cách Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm hiểu về sự xưng công bình bởi đức tin, bạn sẽ thấy rằng vào những năm 1890, sự hiểu biết về “đức tin của Đức Chúa Giê-su” và “sứ điệp ba thiên sứ” đã được làm rõ và hợp nhất trong hội thánh. Trước đó, Hội Thánh đã nhấn mạnh rất nhiều đến luật pháp, nhưng lại thiếu sự nhấn mạnh về Phúc Âm. Ellen G. White đã tóm lược điều này cách súc tích: “Các điều răn của Đức Chúa Trời đã được rao giảng, nhưng đức tin của Đức Chúa Giê-su Christ chưa được các tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm ngày thứ Bảy rao giảng như là điều quan trọng ngang bằng; luật pháp và Phúc Âm phải đồng hành cùng nhau.”, Selected Messages, quyển 3, tr. 172
Mặc dù Hê-bơ-rơ 11 liệt kê nhiều người kính sợ Đức Chúa Trời với đức tin mạnh mẽ, nhưng không ai có đức tin có thể sánh với đức tin của Đức Chúa Giê-su.
Đọc Ma-thi-ơ 26:36–42. Điều này cho chúng ta biết gì về đức tin của Đức Chúa Giê-su trong giây phút quyết định này?
Khi chúng ta có đức tin của Đức Chúa Giê-su, điều đó có nghĩa là: Không chỉ vâng phục Ngài và Lời của Ngài, Mà còn noi gương đức tin mà Ngài đã đặt nơi Đức Chúa Trời, và có một kinh nghiệm sống động, hằng ngày với Ngài. Nghĩa là chúng ta biết và hành động dựa trên lẽ thật rằng nếu không đặt Đức Chúa Giê-su làm trung tâm trong đời sống mỗi ngày, thì chúng ta không thể có mối quan hệ cứu rỗi với Đức Chúa Trời.
Có đức tin của Đức Chúa Giê-su cũng có nghĩa là Đức Chúa Giê-su ngự trong lòng chúng ta và đức tin của Ngài ở trong tâm hồn chúng ta, bởi vì Đức Chúa Giê-su là nền tảng thật của đức tin. Có những lúc đức tin của chúng ta có thể yếu đuối, mỏng manh, nhưng: Đức Chúa Giê-su thì đáng tin cậy (Khải-huyền 5:9),Và chúng ta có thể nhận lãnh đức tin của Ngài được phản ánh trong trải nghiệm của chúng ta và cũng được tính cho chúng ta, qua ân điển Ngài ban cho những ai tin.
Bạn mong muốn có được đức tin của Đức Chúa Giê-su đến mức nào? Hãy khiêm nhường cầu xin Đức Chúa Trời ban điều đó cho bạn và cầu nguyện dựa trên Hê-bơ-rơ 11:6: “Lạy Chúa, không có đức tin thì chẳng thể nào đẹp lòng Ngài. Con đến cùng Ngài và tin rằng Ngài hiện hữu, và Ngài sẽ ban thưởng cho những ai siêng năng tìm kiếm Ngài. Hôm nay, con tìm kiếm Ngài với cả lòng thành.”
Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Chúng ta được xưng công bình (được tha thứ và được hòa thuận với Đức Chúa Trời) bởi đức tin (Rô-ma 5:1). Chúng ta cũng được nên thánh (được ban quyền năng để trở nên giống Đức Chúa Giê-su) bởi đức tin (Công Vụ 26:18). Khi chúng ta mời Đức Chúa Giê-su bước vào đời sống mình, chúng ta cũng trở nên con cái của Đức Chúa Trời bởi đức tin (Giăng 1:12). Chúng ta sống bởi đức tin nơi Con Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 2:20).
“Không có điều gì dường như bất lực hơn, nhưng thực sự lại không gì đánh bại được, như linh hồn cảm nhận sự vô năng của chính mình và hoàn toàn nương dựa vào công trạng của Đấng Cứu Thế. Bằng sự cầu nguyện, bằng việc học Lời của Ngài, và bởi đức tin nơi sự hiện diện luôn hiện hữu của Ngài, sự yếu đuối của con người có thể sống trong sự kết nối với Đấng Christ hằng sống, và Ngài sẽ nắm giữ họ bằng một bàn tay chẳng bao giờ buông ra.”, Ellen G. White, Chức Vụ Chữa Bệnh, tr. 182
“Đức tin của họ phải được củng cố bằng sự cầu nguyện sốt sắng, kiêng ăn, và lòng khiêm nhu. Họ phải được dọn sạch khỏi cái tôi, và được đầy dẫy Thánh Linh và quyền năng của Đức Chúa Trời. Những lời nài xin khẩn thiết và bền bỉ dâng lên Đức Chúa Trời trong đức tin, một đức tin dẫn đến sự hoàn toàn lệ thuộc vào Đức Chúa Trời và sự dâng hiến trọn vẹn cho công việc của Ngài, là điều duy nhất có thể giúp con người nhận được sự trợ giúp của Đức Thánh Linh trong cuộc chiến chống lại các quyền cai trị, thế lực, những kẻ cầm quyền của thế gian tối tăm này và các tà linh ở nơi trên trời.”, Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 431
Câu hỏi thảo luận:
Năm điểm chính nào được nhấn mạnh trong trích dẫn ngay phía trên liên quan đến việc cộng tác với Đức Thánh Linh trong cuộc chiến chống lại kẻ thù?
Đức tin đóng vai trò gì trong cuộc chiến thuộc linh này?
Hiện tại bạn thấy điều này đang diễn ra thế nào trong đời sống của chính bạn?
Hãy đọc Hê-bơ-rơ 10:23. Tại sao việc giữ vững lời tuyên xưng đức tin lại quan trọng?
Bạn thường suy nghĩ như thế nào về chân lý rằng khi bạn cảm thấy bất lực, đó chính là cơ hội để bạn nương dựa hoàn toàn nơi Đức Chúa Giê-su?
Tóm lược: Đức Chúa Trời ban cho mỗi người một lượng đức tin nhất định làm nền tảng cho mối quan hệ với Ngài. Là Đấng Sáng Tạo và Hoàn Thiện đức tin của chúng ta, Đức Chúa Giê-su đã nêu gương về sức mạnh của đức tin cho tất cả chúng ta. Khi đức tin của chúng ta còn nhỏ bé, khi chúng ta đến với Ngài trong sự khóc lóc, cầu xin và một tấm lòng phó thác, Chúa sẽ làm phép lạ trong cuộc đời chúng ta (xem Giê-rê-mi 31:2–4, 9, 11, 12). Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta trên đường lối ngay thẳng của Ngài để chúng ta không còn vấp ngã nữa, và chúng ta sẽ có được sự bình an. Đức Chúa Giê-su là tấm gương hoàn hảo trong mọi sự và đức tin của Ngài sẽ giúp chúng ta nhận diện mình là dân sự của Ngài trong thời kỳ cuối cùng.