Các chiến sĩ cầu nguyện
Sa-bát - "Các chiến sĩ cầu nguyện"
Câu gốc
“Tôi yêu mến Đức Giê-hô-va, vì Ngài nghe tiếng tôi, Và lời nài xin của tôi. Tôi sẽ cầu khẩn Ngài trọn đời tôi, Bởi vì Ngài có nghiêng tai qua tôi. (Thi-thiên 116:1,2).
Kinh Thánh nghiên cứu
Đa-ni-ên 2:20–23; Đa-ni-ên 6:10,11; Công-vụ 20:36; Sáng-thế Ký 5:22–24; Xuất Ê-díp-tô Ký 33:15–23; Xuất Ê-díp-tô Ký 32:31,32.
Hãy tưởng tượng nếu bạn hiếm khi trò chuyện với bạn thân nhất hay với vợ/chồng mình. Chẳng bao lâu sau thì mối quan hệ đó sẽ rạn nứt hoặc phát sinh vấn đề. Cũng một lẽ như vậy, cầu nguyện là thiết yếu để có mối quan hệ gần gũi với Đức Chúa Trời. Đó là một thói quen tin kính vô cùng quan trọng mà mỗi người chúng ta cần có và có thể làm tốt hơn. Nếu chúng ta không thường xuyên cầu nguyện sớm muộn gì ta cũng sẽ xa rời Chúa.
Trong Kinh Thánh, chúng ta học về đời sống của nhiều nhân vật cầu nguyện theo nhiều cách khác nhau. Chúng ta hãy xem lại cách họ thông công với Đức Chúa Trời đã tác động đến mối quan hệ của họ với Ngài như thế nào. Họ đã cầu nguyện như thế nào, cầu xin những gì, và cách cầu nguyện đó đã thay đổi đời sống của người khác như thế nào. Quả thật: đời sống cầu nguyện của chúng ta không chỉ ảnh hưởng đến chính mình mà còn đến những người xung quanh nữa.
Giống như việc học Kinh Thánh, chủ đề về cầu nguyện vừa to lớn vừa quan trọng, vượt xa những gì có thể học chỉ trong hai tuần. Trong tuần này, chúng ta sẽ học một vài bài học từ những gương cầu nguyện trong Kinh Thánh và ta sẽ thấy việc cầu nguyện giữ vị trí trọng tâm thế nào để duy trì mối quan hệ bền chặt với Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy học từ gương của những nhân vật này.
Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 9 tháng 5.
Thứ Nhất - "Đa-ni-ên trung tín"
Đa-ni-ên là một trong những đại anh hùng của Kinh Thánh. Chúng ta đều biết câu chuyện đầu tiên này (xem Đa-ni-ên 1): “Vả, Đa-ni-ên quyết định trong lòng rằng không chịu ô uế bởi đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, nên cầu xin người làm đầu hoạn quan để đừng bắt mình phải tự làm ô uế (Đa-ni-ên 1:8). Hơn nữa, với Đa-ni-ên và ba người bạn, “Vả, Đức Chúa Trời ban cho bốn người trai trẻ đó được thông biết tỏ sáng trong mọi thứ học thức và sự khôn ngoan. Đa-ni-ên cũng biết được mọi sự hiện thấy và chiêm bao.” (Đa-ni-ên 1:17).
Kinh Thánh mô tả Đa-ni-ên là người khôn ngoan (Đa-ni-ên 1:20;2:14,21,23,48) vì Thần của Đức Chúa Trời ngự trên người (Đa-ni-ên 4:9,18; 5:14; 6:3), và ông rất được yêu thương trên trời (Đa-ni-ên 9:23; 10:11). Đây là vài đặc điểm của một người có mối tương giao bền chặt và sống động với Đức Chúa Trời.
Trong Đa-ni-ên 2, khi vua Nê-bu-cát-nết-sa ra chiếu chỉ giết hết thảy các nhà thông thái ở Ba-by-lôn, thì Đa-ni-ên tìm cầu sự thương xót của Đức Chúa Trời về sự kín giấu của chiêm bao nhà vua (Đa-ni-ên 2:18). Khi Đức Chúa Trời tỏ cho Đa-ni-ên chiêm bao của vua, thì ông liền cầu nguyện ngay.
Đọc Đa-ni-ên 2:20–23. Tại sao Đa-ni-ên cầu nguyện, và chúng ta học được gì từ lời cầu nguyện của ông?
Khi năm tháng trôi qua, các đời vua thay đổi, Đa-ni-ên vẫn ở vai trò cố vấn cho các vua, và được mô tả là một người trổi hơn hết thảy, “Lại trổi hơn hai quan thượng thơ kia và các quan trấn thủ, vì người có linh tánh tốt lành; thì vua định lập người trên cả nước” (Đa-ni-ên 6:3). Bởi người là trung thành, trong người chẳng có điều lỗi và cũng chẳng có sự xấu (Đa-ni-ên 6:4). Dầu những kẻ đồng liêu đầy lòng ghen ghét và âm mưu độc ác (Đa-ni-ên 6:5–9), Đa-ni-ên vẫn luôn kiên định và chẳng hề nao núng trong đời sống cầu nguyện của mình.
Đọc Đa-ni-ên 6:10,11. Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết gì về Đa-ni-ên?
Khi đối diện với khó khăn, Đa-ni-ên đã cầu nguyện. Dù mối đe dọa trực tiếp nhắm đến mạng sống mình, ông vẫn kiên định và bền bỉ trong sự cầu nguyện (ba lần mỗi ngày, như thói quen của ông), và đều đặn (ba lần mỗi ngày, mở cửa sổ hướng về Giê-ru-sa-lem mà cầu nguyện). Lời cầu nguyện của ông là một hành động cụ thể (ông quỳ gối) và tập trung vào sự cảm tạ và nài xin.
Trước một câu chuyện như thế, bất kể lý do nào bạn có thể đưa ra để không cần cầu nguyện thì thật yếu đuối biết bao!
Thứ Hai - "Tư thế cầu nguyện"
Khi có điều gì không mong đợi xảy đến trong đời sống, phần đông chúng ta thường tìm đến một người bạn thân để tâm sự. Khi có tin vui, ta tìm ai đó để chia sẻ. Chúng ta cũng có thể làm tương tự với Đức Chúa Trời. “Cầu nguyện là mở lòng ra cùng Đức Chúa Trời như chuyện trò với một người bạn.”, Ellen G. White, Con Đường Bình An, tr. 93.
Sự cầu nguyện chẳng những giữ chúng ta thông công với Đức Chúa Trời, mà còn tỏ rõ cho ma quỉ biết chúng ta thuộc về Chúa. Khi quỳ cầu nguyện sáng, ấy là một lời tuyên bố hữu hình cho các quyền lực tối tăm rằng hôm nay chúng ta chọn Đức Chúa Trời. Không những thế, khi ta cầu nguyện, Đức Chúa Trời sai thiên sứ ở bên cạnh chúng ta, để thêm sức và che chở ta khỏi kẻ thù nghịch là sự tối tăm (Thi-thiên 91).
Hành động quỳ gối trong sự vâng phục bày tỏ một tư thế khiêm nhường. Nó khác biệt so với khi ta ngồi trên ghế hay nằm trên giường mà cầu nguyện (dẫu rằng chúng ta có thể cầu nguyện trong những tư thế ấy). Nhưng khi chúng ta quỳ trước mặt Đức Chúa Trời, lòng ta dễ dàng đầu phục hơn, bởi vì thân thể và lời nói của ta cùng tuyên xưng rằng Ngài là Đấng Chủ tể, còn chúng ta chỉ là con cái do Ngài đã dựng nên mà thôi.
Hãy đọc những phân đoạn Kinh Thánh sau và suy gẫm về đời sống của những nhân vật đã quỳ gối khi cầu nguyện: Đa-ni-ên 6:10, Lu-ca 22:41, Công-vụ 7:60, Công-vụ 9:40, Công-vụ 20:36.
Đứng cầu nguyện là một tập quán phổ biến trong thời Kinh Thánh (II Sử-ký 20:5, 6, 13; I Sa-mu-ên 1:26; Gióp 30:20; Lu-ca 18:11). Kinh Thánh cũng ghi lại những ví dụ về ngồi cầu nguyện (II Sa-mu-ên 7:18; II Các Vua 4:38). Một số người khác thì sấp mình xuống đất trước mặt Đức Chúa Trời, mặc dầu tư thế này ít thấy hơn, nhưng là dấu hiệu của sự vâng phục trước một bậc tôn quý (I Các Vua 1:47; Mác 14:35).
Vậy tư thế quen thuộc của bạn khi cầu nguyện là gì? Kinh Thánh không đòi buộc chúng ta phải cầu nguyện theo một tư thế nhất định; tuy nhiên, tư thế có ý nghĩa vì nó phản chiếu tấm lòng kính sợ, tâm tình bên trong, và sự ước muốn đầu phục Đức Chúa Trời. Có người không thể quì gối; tóm lại, điều quan trọng nhất vẫn là tấm lòng. Nếu bạn có thể quì mà thường không quì, tại sao không thử quì trong lần cầu nguyện tới và xem việc đó ảnh hưởng thế nào đến thời gian bạn thông công cùng Chúa?
Kinh Thánh kêu gọi chúng ta: “Hãy cầu nguyện không thôi.” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:17). Điều này hàm ý sự bền đỗ (Cô-lô-se 4:2) và sự nhẫn nại (Rô-ma 12:12). Hôm nay, khi bạn đứng, ngồi, nằm, hay bước đi, hãy hướng lòng về Đức Chúa Trời và thưa chuyện cùng Ngài như nói với một Người Bạn. Hãy bắt đầu ngay bây giờ.
Thứ Ba - "Hê-nóc đã đồng đi và hầu chuyện cùng Chúa"
Hãy đọc Sáng-thế Ký 5:22–24. Vậy, thật ra chúng ta biết gì về Hê-nóc?
Kinh Thánh không cho chúng ta biết nhiều về đời sống của Hê-nóc, nhưng có chép rằng ông đã đồng đi với Đức Chúa Trời trong 300 năm cho đến khi Chúa đem ông về trời. Thật cao đẹp biết bao khi tấm lòng tận hiến bền bỉ với Đức Chúa Trời chính là định nghĩa cả cuộc đời của một con người!
Một điều chúng ta biết chắc, ấy là Hê-nóc hẳn đã “bền đỗ cầu nguyện” (Rô-ma 12:12), kiên trì và càng ngày càng gần với Đức Chúa Trời hơn trong đức tin thông qua từng trải nghiệm hằng ngày. Thế gian ngày càng trở nên gian ác trong thời ông sống, và Hê-nóc đã siêng năng hầu việc Đức Chúa Trời, nhưng ông không thể làm trọn vẹn công việc ấy nếu không có Ngài.
“Giữa một đời sống lao khổ đang diễn ra, Hê-nóc vẫn kiên định giữ mối thông công với Đức Chúa Trời. Càng lao khổ, càng khẩn cấp bao nhiêu, thì ông càng cầu nguyện luôn luôn và quyết liệt bấy nhiêu… Sau khi ở với dân sự một thời gian, dạy dỗ và làm gương để có ích cho họ, thì ông lại lánh ra để biệt riêng, ham mến và khao khát sự thông biết thiêng liêng chỉ một mình Đức Chúa Trời có thể ban cho. Khi thông công cùng Đức Chúa Trời, Hê-nóc càng ngày càng phản chiếu rõ rệt ảnh tượng của Đức Chúa Trời… Đến đỗi những người không tin cũng phải lấy làm kính sợ khi thấy trên mặt ông có dấu của thiên đàng.”, Ellen G. White, Tộc Trưởng và Tiên tri, trang 86, 87.
Đức Chúa Trời không đòi hỏi chúng ta phải sống như ẩn sĩ hay tu sĩ, hay tách biệt hẳn với thế gian đến nỗi trở nên vô ích cho đồng loại. Giống như Hê-nóc, chúng ta có thể vừa sống hữu ích, quan tâm đến nhu cầu xung quanh, vừa giữ một mối liên hệ bền chặt với Đức Chúa Trời qua sự đồng đi và hầu chuyện cùng Ngài, để Ngài có thể phản chiếu bản tánh vinh hiển của Ngài qua chúng ta.
Chúng ta có thể cầu nguyện bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Không nơi nào trên đất này mà Đức Chúa Trời không thấy và chẳng nghe chúng ta (Thi-thiên 139:7–12); Ngài luôn nghe tiếng kêu cầu của lòng chúng ta, bất luận chúng ta ở đâu (Ca-thương 3:55–57). Tuy nhiên, có một giá trị đặc biệt trong việc cầu nguyện phát ra tiếng thay vì chỉ thầm nguyện. Khi thầm cầu nguyện, chúng ta có thể bị phân tâm, hoặc chưa kịp nói hết ý nghĩ hay câu văn. Nhưng khi cầu nguyện thành tiếng, dù thì thầm hay nói ra tiếng bình thường, đó là một sự nhắc nhở vô hình cho chính chúng ta rằng Đức Chúa Trời là có thật, Ngài đang lắng nghe, và chúng ta thật sự có điều cần thưa chuyện với Ngài.
Hôm nay, trong khi đi và khi làm việc, bạn sẽ thì thầm lời cầu nguyện nào để thông công với Đức Chúa Giê-su?
Thứ Tư - "Môi-se – vị lãnh đạo tin kính"
Dầu rằng Hê-nóc có mối quan hệ rất gần gũi với Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta được biết nhiều hơn về mối liên hệ của Môi-se với Ngài, và thậm chí có thể đọc được nhiều lần Môi-se đối thoại cùng Đức Chúa Trời. Khi cùng theo bước Môi-se qua những thăng trầm trong cuộc đời khiêm nhường của ông, chúng ta thấy hết lần này đến lần khác về phần quan trọng nhất, và cũng là bí quyết thành công của ông với tư cách một vị lãnh đạo tin kính, chính là sự thông công liên tục và mối liên hệ bền chặt với Đức Chúa Trời.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 33:15–23. Nội dung và cách thức đối thoại giữa Môi-se và Đức Giê-hô-va là gì?
Hãy tưởng tượng việc được hầu chuyện cùng Đức Chúa Trời và nghe rõ tiếng Ngài sẽ như thế nào. Thật kỳ lạ là khi dân Y-sơ-ra-ên không tìm kiếm mối thông công như vậy với Ngài, mà lại nài xin Môi-se nói thay cho họ trước mặt Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:18–21). Nhưng Đức Chúa Trời đã chuẩn bị Môi-se cho việc ấy, bắt đầu từ lần Ngài hiện ra trong bụi gai cháy, ngay trên chính ngọn núi này. Dầu chúng ta có đọc những lời cầu nguyện riêng khác của Môi-se, ta vẫn thấy ông gần như luôn luôn có sự hiện diện của Đức Chúa Trời, cầu xin sự dẫn dắt và cầu thay cho dân sự.
Có hai lần Môi-se cầu thay cho những người trong gia đình mình. Hoàn cảnh nào có lời cầu thay ấy, và chuyện gì đã xảy ra nếu ông không đứng ra xóa khoảng cách đó?
A-rôn: Xuất Ê-díp-tô Ký 32:1–14, 31–34; Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:20:
Mi-ri-am: Dân-số Ký 12:13:
Điều đáng kinh ngạc về sự kiện cùng Mi-ri-am là Môi-se chính là người phải chịu sự đối đãi bất công và lòng ghen ghét của chị mình. Ông có thể dễ dàng đứng qua một bên, để Đức Chúa Trời giáng phạt mà Mi-ri-am và A-rôn xứng đáng nhận lãnh. Nhưng thay vào đó, ông đã nhanh chóng tha thứ và cầu thay cho chị mình. Thật là một sự phản chiếu đầy quyền năng về ân điển tha thứ của Đức Chúa Trời cho tội nhân, được bày tỏ qua hành động của Môi-se.
Đọc Ma-thi-ơ 5:44 và Cô-lô-se 3:13. Bạn có thể học để làm điều được dạy dỗ trong phân đoạn này như thế nào? Tại sao điều đó lại quan trọng với bạn?
Thứ Năm - "Môi-se cầu thay cho dân sự"
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 32:31,32. Phân đoạn này dạy chúng ta điều gì về Môi-se và sự cầu nguyện?
Môi-se dạn dĩ cầu thay cho dân Đức Chúa Trời hết lần này đến lần khác. Môi-se đã cầu khẩn cùng Đức Chúa Trời khi dân sự khát (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:25; 17:2–6), khi đói (Dân-số Ký 11:21, 22), và trong cơn tuyệt vọng (Dân-số Ký 11:11–15).
Khi dân Y-sơ-ra-ên đúc bò con bằng vàng ngay sau khi Đức Chúa Trời lập giao ước với họ, Môi-se nhớ lại: “Vì tôi sợ cơn giận và cơn nóng nảy của Đức Giê-hô-va nổi cùng các ngươi đặng diệt các ngươi. Nhưng Đức Giê-hô-va đã nghe tôi lần ấy nữa.” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:19).
Khi các thám tử từ đất hứa trở về, Môi-se nhớ lại: “Vậy, tôi bèn sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va bốn mươi ngày bốn mươi đêm, và tôi đã sấp mình xuống như lần trước; vì Đức Giê-hô-va có phán hủy diệt các ngươi.” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:25).
Khi chi phái Lê-vi được biệt riêng ra để hầu việc trong đền thánh, Môi-se nhớ lại: “Ta lại ở trên núi như lần trước, bốn mươi ngày bốn mươi đêm. Đức Giê-hô-va cũng nghe ta lần ấy nữa, và Đức Giê-hô-va không khứng diệt ngươi.” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:10). Đức Chúa Trời đã nghe lời khẩn cầu của Môi-se.
Chúng ta có thể học được nhiều điều từ đời sống cầu nguyện của Môi-se và sự bền chặt nơi Đức Chúa Trời:
- Môi-se có lòng yêu mến Chúa sâu sắc và một bức tranh rõ ràng về bản tánh Ngài. Đức Chúa Trời đã tự bày tỏ cho Môi-se trong Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6: “Giê-hô-va! Giê-hô-va! là Đức Chúa Trời hay thương xót nhân từ, chậm nóng giận, đầy dẫy nhân ái và thành thật.”
- Môi-se vừa dạn dĩ vừa trung tín, nhờ cậy Đức Chúa Trời trong suốt hành trình gian nan về đất hứa. Dầu ông cũng yếu đuối như chúng ta, Môi-se vẫn tin cậy quyền năng, sự hiện diện và dẫn dắt của Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:13).
- Môi-se thường nhắc Đức Chúa Trời về giao ước của Ngài (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:13), bắt lấy những lời hứa của Ngài cho dân sự (Phục-truyền 7:8), và nhớ lại sự dẫn dắt của Ngài trong quá khứ (Phục-truyền 8:2).
- Môi-se chấp nhận câu trả lời của Đức Chúa Trời cho những lời cầu nguyện của ông, dù là “có” hay “không”. Mối tương giao gần gũi với Đức Chúa Trời không có nghĩa là ta luôn được như ý (Phục-truyền 3:23–29), nhưng chúng ta vẫn phải bền lòng cầu nguyện (Lu-ca 18:1–8).
Vậy hiện nay, ai là người cần lời cầu thay của bạn? Ngay bây giờ, điều gì đang ngăn trở bạn cầu nguyện?
Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Sau hết, chúng ta nên cầu nguyện bởi vì chúng ta quá yêu mến Đức Chúa Trời, và chúng ta không thể không chia sẻ với Ngài mọi điều trong đời sống mình: niềm vui và những “thắng lợi”, những gánh nặng và lo âu, những lời cầu xin và nhu cầu hằng ngày. “Chúng ta có thể ở gần bên Đức Chúa Trời đến nỗi trong mọi thử thách bất ngờ, ý nghĩ của chúng ta sẽ hướng ngay về Ngài cách tự nhiên như một bông hoa hướng về mặt trời. Hãy trình dâng cho Ngài những nhu cầu, niềm vui, nỗi buồn, lo lắng, và nỗi sợ hãi. Anh chị em không thể làm Ngài phiền hà; anh chị em cũng không thể làm Ngài mệt mỏi. Đấng đếm từng sợi tóc trên đầu anh chị em chẳng hề dửng dưng trước những nhu cầu của con cái Ngài… Tấm lòng yêu thương của Ngài cảm động trước nỗi buồn của chúng ta, ngay cả khi ta chỉ vừa thốt ra. Hãy đem đến cho Ngài mọi điều khiến tâm trí anh chị em rối bời. Không có gì quá lớn đối với Ngài để gánh vác, vì Ngài nâng đỡ các địa cầu, Ngài cai quản mọi công việc của vũ trụ. Không có điều gì liên quan đến sự bình an của chúng ta mà lại quá nhỏ để Ngài không lưu ý đến. Không có chương nào trong trải nghiệm của chúng ta tối tăm đến nỗi Ngài không đọc được; không có nan đề nào quá khó đến nỗi Ngài không tháo gỡ được. Không có tai họa nào xảy đến cho một trong những con cái nhỏ bé nhất của Ngài, không có sự lo lắng nào làm khốn khổ linh hồn, không có niềm vui nào làm vui thích, không có lời cầu nguyện chân thành nào được thốt ra trên môi miệng, mà Cha trên trời của chúng ta lại không biết đến, hoặc không quan tâm ngay lập tức… Mối liên hệ giữa Đức Chúa Trời và mỗi linh hồn đều riêng biệt và trọn vẹn, như thể không có một linh hồn nào khác trên đất này để cùng chia sẻ sự chăm sóc của Ngài, không có một linh hồn nào khác vì đó Ngài đã ban Con yêu dấu của Ngài.”, Ellen G. White, Con Đường Bình An, trang 99,100.
Câu hỏi thảo luận:
Bạn sẽ mô tả sự cầu nguyện là điều đẹp đẽ hay là gánh nặng? Điều gì đã góp phần làm bạn có quan điểm như vậy?
Trong trích dẫn ở trên có rất nhiều sứ điệp sâu sắc. Sứ điệp nào chạm đến lòng bạn nhất?
Trong ba nhân vật Kinh Thánh học trong tuần này (Đa-ni-ên, Hê-nóc và Môi-se), đời sống cầu nguyện của ai liên quan đến bạn nhất và tại sao?
Tóm lược: Khi đọc về những gương cầu nguyện trong Kinh Thánh, chúng ta dễ có suy nghĩ rằng mình không thể có mối tương giao gần gũi với Đức Chúa Trời đến mức đó, hay không thể trung tín như họ. Nhưng chúng ta có thể. Như Đa-ni-ên, chúng ta có thể kiên định và trung tín quỳ gối cầu nguyện hằng ngày, mặc cho sự chống đối. Như Hê-nóc, chúng ta có thể chọn bước đi và trò chuyện với Đức Chúa Trời, tìm đến Ngài trước khi làm công việc mà Ngài kêu gọi chúng ta làm. Như Môi-se, chúng ta có thể dẫn dắt những người trong phạm vi ảnh hưởng của mình, cầu thay cho gia đình và cộng đồng khi chọn ở lại dưới bóng của Đấng Toàn Năng vừa là Chủ Tể vừa là bạn.