Bài Học 12, 13 Tháng 6 – 19 Tháng 6

Chia sẻ về Ngài

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ma-thi-ơ 28:18–20, 2 Phi-e-rơ 3:18, 1 Phi-e-rơ 3:8–15, Ô-sê 7, Xa-cha-ri 10
Câu Gốc: "Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy." (Ê-sai 50:4, NKJV)
Sa-bát - "Chia sẻ về Ngài"

Câu gốc

“Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy.” (Ê-sai 50:4, NKJV).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ma-thi-ơ 28:18–20, 2 Phi-e-rơ 3:18, 1 Phi-e-rơ 3:8–15, Ô-sê 7, Xa-cha-ri 10.

Đó là một buổi sáng Sa-bát bận rộn của Mục sư G. Ông thức dậy sớm, chuẩn bị cho bài học Trường Sa-bát và bài giảng ngày hôm đó; ông cũng đang chuẩn bị cho buổi truyền giảng vào ban chiều. Ông cầm chìa khóa, chạy ra khỏi cửa và phóng đi.

Ông lái xe giữa dòng xe cộ tấp nập trong thành phố, bực bội vì quá nhiều người ra ngoài vào sáng thứ Bảy; điều này có thể khiến ông đến nhà thờ muộn. Họ đang đi đâu vậy? Đột nhiên, một chiếc xe cắt ngang trước đầu xe ông. Ông đạp phanh gấp và giơ nắm đấm lên trong sự bực tức và hét vào mặt người tài xế.

Cuối cùng, Mục sư G cũng đến nhà thờ. Khi đứng lên giảng luận, ánh mắt ông lướt qua lớp học và dừng lại ở một khuôn mặt quen quen: chính người tài xế mà ông đã nổi giận chỉ 20 phút trước đó. Sau đó, một tín hữu giới thiệu người tài xế ấy đến đây thăm họ hàng, anh không phải là tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm, Mục sư G một lần nữa nhận ra rằng mọi tương tác, dù với người quen hay người lạ, đều phải có tình yêu thương xuất phát từ mối quan hệ bền vững với Chúa.

Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 20 tháng 6.

Thứ Nhất - "Tuôn tràn"

Đọc Đại Mệnh Lệnh trong Ma-thi-ơ 28:18–20. Viết xuống những sứ điệp khác nhau của Đức Chúa Giê-su khi Ngài phán “hết cả” hoặc “luôn luôn” (trong tiếng Hy Lạp là cùng một từ “pas”).

Đức Chúa Giê-su đã giao cho chúng ta sứ mệnh chia sẻ sứ điệp của Ngài với thế gian: “Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân”. Sứ mệnh của Hội thánh Cơ-đốc Phục Lâm là đào tạo môn đồ, rồi những người này sẽ đào tạo thêm những môn đồ khác. Bằng cách đó, tất cả chúng ta đang rao truyền phúc âm vĩnh cửu và sứ điệp của ba thiên sứ (Khải-huyền 14:6–12) để chuẩn bị cho thế gian trước sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su.

Bất cứ ai đã nhận sự sống mới trong Đấng Christ đều được kêu gọi làm chứng cho danh Ngài. Tuy nhiên, nhiều khi, mọi người lại nghĩ làm chứng là điều họ không thể làm hoặc không muốn làm. Bạn có thể tưởng tượng mình đang rao giảng ở một góc phố hoặc giảng một đoạn Kinh Thánh phức tạp, và rồi bạn lắc đầu: “Không thể là tôi! Không đời nào! Tôi là người hướng nội; làm chứng không phải là việc dễ dàng cho tôi.”.

Tuy nhiên, làm chứng chân thật là kết quả của việc tận mắt nhìn thấy những gì Chúa đang làm trong đời sống của chúng ta, nhìn biết những gì Ngài đang dạy dỗ chúng ta; khi chúng ta trưởng thành trong Ngài, đơn giản là chúng ta chia sẻ kinh nghiệm của bản thân với người khác.

Chúa là tốt lành, những điều Ngài đã làm cho chúng ta là tin tốt nhất mà thế giới này cần được nghe. Chúng ta không thể và không nên im lặng! Ngài đã cứu chuộc chúng ta; Ngài đã gọi đích danh chúng ta, và chúng ta thuộc về Ngài. Còn có tin tức nào tốt hơn cho mọi người ở khắp nơi không? Chúng ta có thể học hỏi từ các sứ đồ ở hội thánh đầu tiên, mặc dù họ không được học hành hay có tài hùng biện tốt.

Đọc Công Vụ 1:8 và Công Vụ 4:13. Hội thánh sơ khai đã làm chứng như thế nào? Phi-e-rơ và Giăng đã có ảnh hưởng như thế nào đến những người nghe họ làm chứng?

Phi-e-rơ và Giăng tiếp tục tuyên bố: “Vì, về phần chúng tôi, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe” (Công-vụ 4:20); “Hai người từng ở với Ðức Đức Chúa Giê-su” (Công vụ 4:13) và lòng họ được thôi thúc phải chia sẻ. Đức Thánh Linh đã ban cho họ sự dạn dĩ và sức mạnh thuyết phục trong lời nói.

Ngay bây giờ, hãy dành thời gian cầu nguyện; cầu xin Chúa ban cho lòng can đảm để khi Ngài gửi người đến chúng ta có thể mạnh dạn làm chứng; cũng cầu xin sự khôn ngoan để biết khi nào nên nói và phải nói gì. Đọc 1 Giăng 4:7–11 và cầu nguyện cho tình yêu thương này.

Thứ Hai - "Không vì ép buộc nhưng đầy quyền năng"

Bạn đã bao giờ tự hỏi làm thế nào Đức Chúa Giê-su có được động lực để làm việc, chữa lành, an ủi, rao giảng và dạy dỗ nhiều người như vậy ngày này qua ngày khác? Chúng ta biết rằng, “Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ khốn cùng và tan lạc như chiên không có kẻ chăn.” (Ma-thi-ơ 9:36, NKJV). Chính tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Giê-su dành cho nhân loại đã thúc đẩy Ngài làm việc. Cũng vậy, khi có tình yêu của Chúa trong lòng, chúng ta được thôi thúc mà gánh lấy công việc dẫn đưa các linh hồn đến với Ngài và đến với lẽ thật của Ngài (2 Cô-rinh-tô 5:14).

Bạn đã bao giờ, ở giữa đám đông những người xa lạ, nhìn họ mà nghĩ đến cõi vĩnh hằng và tự hỏi liệu họ có biết đến Đức Chúa Giê-su hay chăng? Bạn đã bao giờ nhận biết rằng động lực để chúng ta rao giảng danh Ngài không phải điều gì khác hơn mà chỉ có thể là tình yêu của Ngài dành cho một người xa lạ đang gặp khó khăn? Tình yêu của Chúa trong chúng ta thúc đẩy chúng ta gánh vác công việc dẫn dắt những linh hồn đến với Chúa. Giê-rê-mi đã diễn đạt điều này khi ông nói: “Nếu tôi nói: Tôi sẽ chẳng nói đến Ngài nữa; tôi sẽ chẳng nhơn danh Ngài mà nói nữa, thì trong lòng tôi như lửa đốt cháy, bọc kín trong xương tôi, và tôi mệt mỏi vì nín lặng, không chịu được nữa.” (Giê-rê-mi 20:9, NKJV).

Tuy nhiên, khi chia sẻ về Chúa với người khác, chúng ta không nên cố ép buộc họ chấp nhận Chúa hay lẽ thật Kinh Thánh của Ngài. Sự ép buộc đi ngược lại bản tính của Đức Chúa Trời. Chúa không ép buộc A-đam và Ê-va tránh xa cây biết điều thiện và điều ác (Sáng-thế Ký 2:16,17). Ngài không ép buộc con người vào tàu để được cứu khỏi trận Đại Hồng Thủy (Sáng-thế Ký 7:1). Ngài không ép buộc dân Y-sơ-ra-ên phải giữ giao ước với Ngài (Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:29–31). Thay vào đó, Ngài đáp ứng nhu cầu của họ (Ma-thi-ơ 4:23–25) và sau đó mời gọi họ theo Ngài. Đức Chúa Giê-su không bao giờ ép buộc ai theo Ngài hay lẽ thật của Ngài, nhưng Ngài cũng không bao giờ lìa bỏ chúng ta (Ma-thi-ơ 23:37).

Khi chúng ta làm chứng cho danh Đức Chúa Giê-su, cách tiếp cận của chúng ta phải luôn phản ánh cách mà Ngài đã làm. Bà Ellen G. White nói: “Sứ mệnh của Đấng Cơ-đốc không phải là ép buộc con người tiếp nhận Ngài. Chính Sa-tan, và những người chịu ảnh hưởng của nó mới tìm cách ép buộc con người. Những bằng chứng thuyết phục nhất cho thấy chúng ta đang chịu ảnh hưởng của Sa-tan là khi chúng ta sẵn sàng làm tổn thương và phá hủy những người không đánh giá cao công việc của chúng ta, hoặc những người hành động trái ngược với ý tưởng của chúng ta.”, Nguyện Ước Thời Đại, trang 487.

Chúng ta phải để mình trở thành cầu nối cho công việc của Chúa. Chúng ta đang sống trong một thế giới ghét bỏ lẽ thật, nhưng thực tế đó không thể ngăn cản chúng ta chia sẻ lẽ thật một cách chu đáo và đầy yêu thương. Hãy nhớ rằng đời sống của chúng ta sẽ là lời chứng có giá trị nhất, đặc biệt là khi chúng ta mới bắt tay vào công việc làm chứng (Khải Huyền 12:11).

Đọc 2 Phi-e-rơ 3:18. Bạn đang tấn tới trong ân điển và trong sự thông biết Chúa như thế nào? Điều này thể hiện rõ ràng như thế nào trong các mối quan hệ của bạn với những người xung quanh?

Thứ Ba - "Những ý định chia sẻ về Đức Chúa Giê-su"

Câu hỏi dành cho mỗi chúng ta là: Bạn đang chia sẻ về Đức Chúa Giê-su với ai: người đưa thư, nhân viên cửa hàng, hay một người nào đó bạn gặp hàng ngày khi đi dạo? Chúa kêu gọi các môn đồ cùng Ngài làm công việc này, và Ngài hứa ban cho bạn “cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi.” (Ê-sai 50:4, NKJV). Nhiệm vụ của Cơ-đốc nhân là luôn sẵn sàng chia sẻ đức tin và niềm hy vọng của mình (1 Phi-e-rơ 3:15).

Đọc 1 Phi-e-rơ 3:8–15. Lời Chúa dạy chúng ta điều gì qua những câu này?

Dưới đây là một số ý đơn giản cần ghi nhớ khi bạn xem xét cách chia sẻ về Đức Chúa Giê-su với người khác một cách chủ động hơn:

  • Tìm hiểu một người và xây dựng tình bạn lâu dài. Sự ấm áp, lòng tốt và sự quan tâm chân thành của bạn dành cho họ (được coi là “đáng yêu”) sẽ giúp họ đến với Chúa. Một số người gọi đây là “truyền giáo qua tình bạn”.
  • Cầu nguyện để Đức Thánh Linh làm việc trong lòng người ấy. Cầu Chúa ban cho những cơ hội phù hợp để tương tác với họ.
  • Tìm kiếm cơ hội để chia sẻ những kinh nghiệm đức tin của bạn hoặc cầu nguyện cho họ. Xin Chúa ban cho bạn sự mạnh dạn nhưng cũng nhẹ nhàng trong cách tiếp cận.
  • Tìm cách kết nối người bạn mới với những người khác trong Hội Thánh, để họ có thể cảm nhận được sự đùm bọc của cộng đồng Hội Thánh. Bước tiếp sau đó là một buổi nhóm cộng đồng hoặc nhóm nhỏ cùng nhau học Kinh Thánh.
  • Cầu nguyện về những nhu cầu hoặc thắc mắc cụ thể của người bạn mới, tìm cơ hội để họ nhìn thấy cách mà Kinh Thánh mang lại sự an ủi, lời khuyên và sự hướng dẫn trong cuộc sống. Trước tiên, bạn có thể chỉ chia sẻ một lời hứa trong Kinh Thánh hoặc trả lời một câu hỏi, điều này sẽ mở ra cánh cửa cho những cuộc thảo luận sâu sắc hơn. Luôn phải cầu nguyện cho những điều đó nữa.
  • Khi đến thời điểm thích hợp, hỏi xem bạn mình có muốn tiến thêm một bước là học Kinh Thánh và cuối cùng là chịu phép báp-têm hay chăng. Trong những bước này đừng vội vàng nhưng cũng đừng chậm trễ. Hãy cầu nguyện!
  • Hành động của chúng ta nên thể hiện chúng ta thuộc về ai. Cách chúng ta đối xử với những người khác trong cuộc sống sẽ nói lên rất nhiều điều. Khi tính cách của chúng ta được hình thành theo hình ảnh của Ngài (được thánh hóa), chúng ta sẽ sống và thu hút mọi người đến với Ngài.
Thứ Tư - "Đứa con lầm lạc"

Nhiều người trải qua một sự thật đau lòng khi có một đứa con, mặc dù được nuôi dưỡng trong một gia đình có đức tin mạnh mẽ, nhưng nó đã chọn rời xa Đức Chúa Trời.

Ép-ra-im, dân tộc được Chúa chọn, đã lìa xa Ngài. Ô-sê 4:17 và Ô-sê 7 cho chúng ta biết gì về tội lỗi của Ép-ra-im?

Hơn nữa, chúng ta đọc thấy Ra-chên, bà của Ép-ra-im, khóc lóc đắng cay vì Ép-ra-im đã lìa bỏ Chúa (Giê-rê-mi 31:15). Chúa đáp lại nỗi buồn sâu thẳm của bà bằng những lời trong Giê-rê-mi 31:16,17: “Hãy nín tiếng ngươi, đừng than khóc, mắt ngươi đừng sa lụy, vì công việc của ngươi sẽ được thương; chúng nó sẽ trở về từ xứ kẻ thù, Ðức Giê-hô-va phán vậy. Ðức Giê-hô-va phán: Sẽ có sự trông mong cho kỳ sau rốt của ngươi; con cái ngươi sẽ trở về bờ cõi mình”.

Thay vì khóc thương cho đứa con lầm lạc của mình, Ra-chên được Chúa khuyên hãy có hy vọng. Đoạn này còn cho chúng ta biết thêm điều gì? Đọc Giê-rê-mi 31:18,19.

Qua những câu chuyện này, chúng ta biết rằng luôn có hy vọng (như trường hợp của Ép-ra-im và Gô-me), bởi vì Chúa không bao giờ bỏ mặc chúng ta. Mặc dù Chúa khiển trách dân Ngài hết lần này đến lần khác, nhưng lòng thương xót của Ngài không bao giờ phai nhạt, và sứ điệp của Ngài trong công việc này vẫn tiếp tục (xem Giê-rê-mi 31:20).

Chúng ta có thể cảm thấy vô cùng đau đớn, thất vọng và chán nản, hoặc thậm chí chỉ trích những người anh em đã rời xa Chúa. Tuy nhiên, Chúa nhắc nhở chúng ta rằng Ngài không quên đứa con lạc lối đó, hoàn toàn không! Suy nghĩ của Chúa về người anh em này không phải là thoáng qua mà là chân thành và từ đáy lòng. Thật vậy, Chúa phán rằng lòng Ngài khao khát tìm kiếm những cá nhân như vậy. Ngài mong mỏi họ trở về với Ngài và lòng thương xót của Ngài rất vĩ đại.

Bạn cảm thấy thế nào về những người anh em đã rời xa Chúa, khi biết rõ phản ứng của Ngài trước nỗi đau của Ra-chên về sự hư hỏng của Ép-ra-im? Điều này thách thức hay khích lệ bạn?

Thứ Năm - "Hãy đưa họ trở lại"

Trong hành trình theo Chúa, tất cả chúng ta đều có những lúc yếu đuối hoặc nản lòng; trong những thời khắc bi đát, chúng ta không giữ lòng trung tín hoặc đơn giản là vì chúng ta nguội lạnh quá lâu. Điều gì đã đưa chúng ta trở lại mối quan hệ bền chặt với Ngài?

Xa-cha-ri 10 chia sẻ một số sứ điệp tuyệt vời, cách mà Đức Chúa Trời đã đưa dân Ngài trở về với Ngài. Đọc kỹ đoạn này và ghi nhớ những sứ điệp của nó.

Trên thực tế, việc có thể liên hệ và tương tác với người anh em đã rời xa Chúa là một thách thức. Chúng ta có thể tự hỏi, mọi chuyện phải diễn tiến như thế nào để có được một kết quả khác đi. Chúng ta có thể tự hỏi, làm thế nào để tương tác với họ khi họ đã có một thế giới quan khác; và chúng ta có thể thất vọng và bất lực về những quyết định sai lầm mà họ vẫn đang làm. Những suy nghĩ này sẽ ảnh hưởng đến cách chúng ta cư xử với người anh em của mình; vì vậy, sống và dành trọn thời gian của chúng ta thông công với Đấng Cứu Rỗi là điều rất quan trọng.

Đời sống, lời nói, hành động và lời cầu nguyện của chúng ta là lời chứng có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời và tương lai của người bạn đời hoặc con cái chúng ta — là người đã rời xa Chúa. Đọc Lu-ca 22:31,32 và Giăng 21:15–17 để biết rằng lời cầu nguyện của Đức Chúa Giê-su dành cho Phi-e-rơ đã thay đổi tương lai của ông như thế nào. Hãy vứt bỏ tất cả mọi sự buồn giận, sự phán xét hay lên án mà bạn có đối với họ; và thay vào đó, hãy cầu xin Chúa thay thế những cảm xúc tiêu cực bằng tình yêu thương mà chỉ Ngài mới có thể ban cho. Cầu xin Chúa phủ che bạn bằng bản tính của Ngài để bạn có thể noi gương một thái độ yêu thương và vị tha. Hãy nhớ rằng “không có sự ảnh hưởng nào có thể biến cải tâm hồn con người mạnh mẽ hơn là sự ảnh hưởng của một đời sống vị tha. Lập luận mạnh mẽ nhất ủng hộ Phúc âm là một Cơ-đốc nhân biết yêu thương và đáng được yêu thương.” Ellen G. White, Mục Vụ Chữa Lành, trang 470.

Qua đời sống kiên định của chúng ta sẽ dẫn dắt người khác đến với Đức Chúa Giê-su; những người đã chối bỏ Chúa sẽ thấy nơi chúng ta những điều mà chỉ có thể đến từ Chúa. Họ sẽ thấy sự bình an vượt quá sự hiểu biết của con người; sẽ thấy tình yêu thương không bao giờ phai, và niềm hy vọng trọn vẹn trong mọi nghịch cảnh. Tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta và cho người anh em của chúng ta không bao giờ thay đổi. Chúng ta có thể trao tặng tình yêu mà chúng ta nhận được mỗi ngày cho những người xung quanh.

Ê-phê-sô 3:17–19 khuyến khích chúng ta làm gì?

Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Dù ở vị trí nào, nếu không có tình yêu thương dành cho anh em mình, thì chúng ta không thể có tình yêu thương thánh khiết dành cho Đức Chúa Trời.

Chúng ta không thể yêu anh em bằng cách gượng ép để yêu. Điều cần thiết là chúng ta phải có tình yêu của Đấng Christ ở trong lòng. Khi bản thân được hòa nhập cùng Đấng Christ, tình yêu thương sẽ tự nhiên nảy nở.” Ellen G. White, Bài Học Tổng Quang của Đấng Christ, trang 384.

“Những ai cố gắng hết lòng, tận tâm tận lực làm công việc chinh phục linh hồn cho Đức Chúa Giê-su Christ, họ sẽ là những người phát triển tốt nhất về mặt tâm linh và lòng tận tụy.”, Ellen G. White, Evangelism, trang 356.

“Hết lòng phục vụ mang lại sức mạnh tốt nhất để chống lại điều ác.”, Ellen G. White, Công-vụ Các Sứ-đồ, trang 105.

“Để bước đi trong sự vui mừng của Ngài, chúng ta vui mừng khi thấy những linh hồn được cứu bởi sự hy sinh của Ngài; chúng ta phải tham gia vào công trình cứu rỗi của Ngài.”, Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 142.

“Những ai từ chối quyền lợi được thông công với Đấng Christ trong sự phục vụ, tức là từ chối sự huấn luyện duy nhất để cùng Ngài dự phần trong vinh hiển của Ngài.”, Ellen G. White, Giáo Dục, trang 264.

Câu hỏi thảo luận:

Tại sao tình yêu thương lại là nền tảng và sự cần thiết mang lại hiệu quả cho công việc chứng đạo?

Việc chinh phục linh hồn phải gắn liền với đời sống cá nhân và với việc đồng hành cùng Chúa. Khi nào bạn nhận thấy điều này là đúng?

Chia sẻ về Chúa với người khác có một nền tảng hay sự hiểu biết cơ bản cần thiết nào không? Nếu có, đó có thể là gì?

Khi hướng dẫn một buổi học Kinh Thánh cho một người chưa tin Chúa, bạn sẽ bắt đầu từ đâu? Trọng tâm ban đầu của bạn là gì: chứng minh một số giáo lý hay giới thiệu họ biết đến Đức Chúa Giê-su?

Hãy hát hoặc lắng nghe lời bài thánh ca “Được Cứu!” (Thánh Ca Cơ-đốc Phục Lâm bài 293) và suy gẫm về cách bạn đang rao giảng điều đó.

Tóm lược: Khi tình yêu của Chúa và Lời sống quyền năng của Ngài tràn ngập trong đời sống hàng ngày của chúng ta, chúng ta sẽ được thúc đẩy để yêu thương và chia sẻ danh Ngài với mọi người xung quanh. Chúng ta nên cầu nguyện, suy gẫm và chủ động làm chứng, tin rằng Lời đã phán ra từ miệng Ngài sẽ không trở về luống công, mà nó sẽ làm trọn điều Ngài muốn và sẽ thịnh vượng trong những việc Ngài đã sai khiến nó (Ê-sai 55:11).