Những trở ngại
Sa-bát - "Những trở ngại"
Câu gốc
“Nào những thế thôi, nhưng chúng ta cũng khoe mình trong hoạn nạn nữa, vì biết rằng hoạn nạn sanh sự nhịn nhục, sự nhịn nhục sanh sự rèn tập, sự rèn tập sanh sự trông cậy. Vả, sự trông cậy không làm cho hổ thẹn, vì sự yêu thương của Đức Chúa Trời rải khắp trong lòng chúng ta bởi Đức Thánh Linh đã được ban cho chúng ta.” (Rô-ma 5:3–5)
Kinh Thánh nghiên cứu
Mác 4:35–41; Mác 5:21–34; Rô-ma 5:3–5; Gióp 19:23–27; Gióp 23:8–12; Lu-ca 24:13–27; Rô-ma 8:18, 28.
Một buổi chiều tối, khi mặt trời vừa khuất sau chân trời, một cô bé đang đi bộ về nhà thì cơn giông kéo đến. Cô rảo bước, biết rằng vẫn còn một đoạn đường dài. Một giọt mưa rơi xuống má cô, rồi thêm một giọt nữa và chẳng mấy chốc cô đã ướt đẫm. Cô bắt đầu chạy, cho đến khi mở toang cánh cửa nhà, nơi người cha đang chạy ra đón từ cửa sổ phía trước. Khi ông quấn chiếc chăn quanh vai cô, ông hỏi:
“Cha đã thấy con lúc nãy ngoài trời mưa. Sao mỗi lần sét chớp là con lại dừng lại, ngẩng lên và mỉm cười?”. Cô bé đáp: “Ồ, con ngẩng lên vì lúc đó Chúa đang chụp hình con mà!”.
Phản ứng của chúng ta là gì khi những cơn bão của cuộc đời kéo đến, hoặc khi chúng ta gặp phải những trở ngại trong mối liên hệ với Đức Chúa Trời? Liệu chúng ta cúi đầu xuống khi cơn mưa dội lên lưng, hay ngước nhìn lên, biết và tin rằng Đức Chúa Trời đang ở đó khi ta hướng mặt mình về Ngài?
Tuần này, chúng ta sẽ cùng suy gẫm về những phản ứng mà chúng ta thường có khi cuộc sống trở nên khó khăn. Chúng ta sẽ xem xét cách để những trở ngại trong đời sống có thể được dùng để làm mạnh mẽ thêm, chứ không phải làm yếu đi, mối quan hệ quan trọng nhất của chúng ta.
Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho ngày Sa-bát, 13 tháng 6.
Thứ Nhất - "Những cơn bão của cuộc đời"
Đức Chúa Giê-su đã dành cả ngày để giảng dạy cho đám đông bên bờ biển Ga-li-lê. Những lời Ngài phán sẽ còn vang vọng mãi trong tâm trí dân chúng, thậm chí kéo dài đến cõi đời đời.
Khi chiều buông xuống, Ngài bảo các môn đồ cùng Ngài khởi hành cho một chuyến đi: “Chúng ta hãy qua bờ bên kia” (Mác 4:35). Đức Chúa Giê-su biết trước sẽ có một cơn bão, nhưng Ngài vẫn đề nghị lên đường. Bởi vì Ngài có một bài học quan trọng muốn dạy cho những môn đồ thân cận nhất của mình. Có lẽ bạn đã biết điều gì xảy ra tiếp theo.
Hãy đọc lại câu chuyện về cơn bão trong Mác 4:35–41. Bạn học được bài học đức tin nào qua phân đoạn này? Hãy suy nghĩ về những điểm sau:
- Đức Chúa Giê-su ngủ trên một chiếc gối, có lẽ là chiếc gối duy nhất trên thuyền. Những chiếc thuyền đánh cá thường chỉ có một chiếc gối, dành cho người điều khiển ngồi ở phía sau thuyền, nơi tay lái. Như vậy, vị trí của Ngài là vị trí của người “lái thuyền”, nhưng Ngài lại ngủ khi đang ngồi ở đó.
- Không phải tất cả các môn đồ đều là người mới đi biển. Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng là những ngư phủ dày dạn kinh nghiệm. Họ thuộc lòng biển Ga-li-lê như lòng bàn tay và hẳn biết rõ cách đối phó với giông bão.
- Đây là lần duy nhất các sách Phúc Âm ghi lại cảnh Đức Chúa Giê-su ngủ. Trong lúc các môn đồ đang khiếp sợ và tưởng mình sắp chết giữa một trong những cơn bão khủng khiếp nhất đời, thì Đức Chúa Giê-su lại đang ngủ ở phía sau thuyền.
- Phản ứng của các môn đồ giữa cơn hoạn nạn là: “Thầy không lo chúng tôi chết sao?”. Họ đặt nghi vấn về tính cách và tình yêu thương của Chúa. Rất thường khi, đó cũng là phản ứng của chúng ta trong những lúc gian khó.
Giữa lúc tuyệt vọng, chúng ta có thể cố tự cứu lấy mình (như các môn đồ), hoặc khi nếm trải đau thương hay mất mát, ta bắt đầu hoài nghi tình yêu và sự chăm sóc của Đức Chúa Trời. Ta thường nghĩ Ngài phải hành động theo cách mà mình cho là hợp lý từ góc nhìn hạn hẹp của con người. Nhưng cũng giống như với các môn đồ, chính trong những cơn bão của cuộc đời mà Đức Chúa Trời bày tỏ những phép lạ vĩ đại nhất. Ngài luôn thành tín, ngay cả khi sự im lặng của Ngài khiến ta không hiểu được. Ngài ở cùng chúng ta giữa cơn bão, và có thể khiến sóng yên gió lặng khi chúng ta bất lực.
Bạn thường phản ứng thế nào khi đối mặt với những cơn bão trong cuộc đời? Những thời điểm như thế ảnh hưởng gì đến mối liên hệ giữa bạn và Đức Chúa Trời? Bạn đã từng sống theo 2 Cô-rinh-tô 5:7 chưa?
Thứ Hai - "Được chữa lành"
Hãy tưởng tượng đám đông tụ tập bên bờ biển Ga-li-lê. Họ đã chờ đợi Đức Chúa Giê-su trở về từ sáng sớm và khi Ngài bước ra khỏi thuyền, họ vây quanh Ngài, theo Ngài vào làng Ca-bê-na-um. Bỗng nhiên, Giai-ru, một thầy cai nhà hội, xuất hiện và khẩn thiết nài xin Đức Chúa Giê-su đến để chữa lành cho con gái ông.
Giữa đám đông ấy có một người đàn bà đã lâm bệnh trong nhiều năm. Bà đã tiêu hết tiền vào các thầy thuốc, nhưng “không khỏi, lại càng tệ hơn” (Mác 5:26). Bà đã nghe nói về Người Đầy Quyền Năng xứ Ga-li-lê và với hy vọng trong lòng, bà gom góp chút sức lực còn lại để rời khỏi nhà sáng hôm ấy và nhập vào đám đông. Sự chen lấn dường như khiến bà nghẹt thở khi cố gắng chen đến gần Đức Chúa Giê-su. Rồi, giữa sự xô đẩy hỗn loạn, bà thấy Ngài. Bà tự nhủ: “Miễn sao ta chạm đến áo Ngài, thì sẽ được lành” (Mác 5:28).
Hãy đọc Mác 5:21–34. Điều gì đã xảy ra, và chúng ta có thể học được gì?
Sự kiện này cho thấy sự chăm sóc và lòng thương xót của Đức Chúa Giê-su dành cho những người bệnh tật, cô đơn, và những người thường bị lãng quên giữa đám đông. Nhiều người hôm đó đã kề cận bên Chúa khi cùng đi với đoàn người, nhưng chỉ có một người với lòng tin mạnh mẽ đã vươn ra để chạm đến Ngài và nhận được phước lành mà bà khao khát. Tuy nhiên, không phải cái chạm của bà đã chữa lành bà; chính đức tin của bà đã khiến bà được lành (Mác 5:34). “Cứu Chúa có thể phân biệt được cái chạm bởi đức tin với sự đụng chạm tình cờ bất cẩn của đám đông.”, Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 344. Áo của Chúa không chứa quyền năng đặc biệt; nhưng chính đức tin và sự chọn lựa chạm đến Ngài đã chữa lành bà.
Người đàn bà yếu đuối ấy, giữa nỗi đau đớn và tuyệt vọng, có thể đã nằm yên ở nhà sáng hôm đó. Nhưng thay vào đó, bà đã chủ động và đầy hy vọng tìm kiếm Đức Chúa Giê-su, mong thiết lập mối tương giao với Ngài để được chữa lành. Chỉ nhìn Ngài từ xa không đủ, bà đã tiến đến gần Ngài.
Ngày nay, Đức Chúa Giê-su cũng mời gọi chúng ta làm điều tương tự. Ngài phán: “Các ngươi hãy đến cùng ta, hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. Hãy mang ách ta và học theo ta, vì ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng, thì linh hồn các ngươi sẽ tìm được sự yên nghỉ” (Ma-thi-ơ 11:28–29).
Người đàn bà đang trong tình trạng tuyệt vọng ấy đã thể hiện những tư tưởng trong Rô-ma 5:3–5 như thế nào? Điều này có thể giống trong cuộc đời của bạn?
Thứ Ba - "Gióp"
Khi nghĩ đến những thất bại trong Kinh Thánh, có lẽ Gióp là người đầu tiên hiện ra trong tâm trí chúng ta. Ông không chỉ mất hết của cải (Gióp 1:14–17), mà còn mất các con (Gióp 1:18, 19) và cả sức khỏe của mình (Gióp 2:7). Sau đó, vợ ông tìm cách thuyết phục ông rủa sả Đức Chúa Trời và chết đi (Gióp 2:9).
Một thời gian sau, ba người bạn đến ngồi với Gióp. Họ kinh ngạc trước hình dạng thảm thương của ông đến nỗi ngồi lặng lẽ bên ông suốt bảy ngày không thốt một lời (Gióp 2:13). Nhưng khi họ cất tiếng, thay vì an ủi, họ lại cố gắng lý giải bằng cách luận theo lẽ người về tai họa Gióp đang trải qua, và vô tình khiến ông thêm đau đớn. Họ kết tội ông, cho rằng hẳn ông đang giấu giếm một tội lỗi nào đó và cần ăn năn (Gióp 8,11,15), thậm chí nói: “Thật, đó là nơi ở của kẻ ác, là chỗ của kẻ chẳng biết Đức Chúa Trời” (Gióp 18:21).
Gióp đã đáp lại thế nào? Hãy đọc Gióp 19:23–27 và Gióp 23:8–12.
Dù hoàn cảnh bi thảm vây quanh, và ông không hiểu lý do vì sao, Gióp vẫn giữ lòng trung tín. Ông không đổ lỗi cho Đức Chúa Trời cũng không rủa sả Ngài. Trái lại, khi bị cám dỗ để đổ lỗi, ông đã tuyên xưng rằng: “Ta trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, cũng sẽ trần truồng mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi. Đáng chúc tụng danh Đức Giê-hô-va!” (Gióp 1:21).
Chúng ta cũng đang sống giữa trận chiến tương tự. Sa-tan gây khổ đau, mất mát và gian truân nhằm làm méo mó hình ảnh về một Đức Chúa Trời yêu thương. Trong những thời điểm như thế, chúng ta có thể chọn một trong hai cách: hoặc đổ lỗi và từ bỏ Đức Chúa Trời, hoặc nắm chặt lấy Ngài bằng cả sức lực mình. Dẫu trận chiến đang hoành hành quanh ta, chúng ta phải nhớ rằng, trong ánh sáng của cõi đời đời, hoạn nạn hiện tại chỉ là những thử thách tạm thời (2 Cô-rinh-tô 4:16–18). Có rất nhiều điều vượt quá những gì mắt thấy hiện tại và một trong những thách thức lớn nhất đối với người tin là tin cậy Đức Chúa Trời ngay cả khi ở giữa những ngày tối tăm nhất. Đức Chúa Trời đã bày tỏ tình yêu thương của Ngài qua nhiều cách. Chúng ta phải bám lấy lẽ thật trọng yếu này rằng Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương, dù trong khoảnh khắc hiện tại, ta không cảm nhận được điều đó.
Nếu bạn đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn ngay lúc này, hãy chạy đến với Đức Chúa Trời. Hãy mang theo Kinh Thánh và một quyển sổ, tìm một nơi yên tĩnh trong thiên nhiên và ở cùng Chúa. Hãy chép lại Rô-ma 5:3–5, suy gẫm về những sứ điệp trong đoạn Kinh Thánh ấy, và tin rằng tình yêu và sự chăm sóc của Đức Chúa Trời dành cho bạn chính là điều chắc chắn và bền vững nhất trong cuộc đời.
Thứ Tư - "Con đường đến Em-ma-út"
Hai môn đồ đang trải qua một hành trình cảm xúc đầy thăng trầm khi họ liên tục suy gẫm về những sự kiện và lời nói đã chứng kiến. Từ lúc Đức Chúa Giê-su khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem và thanh tẩy đền thờ, đến bữa lễ Vượt Qua trong phòng cao. Rồi những lời cầu nguyện tha thiết của Ngài tại Ghết-sê-ma-nê, sự phản bội xấu xa của Giu-đa, phiên toà, sự nhạo báng, và đòn roi. Họ nhớ đến thân thể bầm dập của Đức Chúa Giê-su bị treo trên cây thập tự và những lời cuối cùng của Ngài trước khi trút linh hồn, trong khi bầu trời chiều tối sầm lại. Tấm màn trong đền thờ bị xé ra một cách dữ dội. Những ngôi mộ của người công bình bật mở. Và rồi họ nhẹ nhàng hạ thân thể Chúa xuống khỏi thập tự giá, an táng Ngài trong mồ trước ngày Sa-bát. Sau đó là một loạt những rối ren, nản lòng và nghi vấn xâm chiếm tâm trí họ. Chẳng lẽ họ đã hiểu sai mọi điều?
Các môn đồ của Đức Chúa Giê-su lúc ấy đang trong tâm trạng thất vọng, chán nản và hoang mang. Đây dường như là biến cố tồi tệ nhất trong cuộc đời họ. Nhưng điều họ không nhận ra, ấy là họ chỉ đang ở trong một khoảnh khắc của câu chuyện vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại. Khi hai môn đồ bước đi trên đường đến Em-ma-út, Đức Chúa Giê-su hiện ra và cùng đồng hành với họ.
Hãy đọc cuộc trò chuyện trong Lu-ca 24:13–27 và suy nghĩ về hai góc nhìn khác nhau: của hai môn đồ và của Đức Chúa Giê-su.
Khi mắt họ được mở ra, hai người liền vội vã trở về Giê-ru-sa-lem để chia sẻ về những điều đã xảy ra dọc đường (Lu-ca 24:33,34). Khi Đức Chúa Giê-su hiện ra giữa vòng họ, họ kinh hoảng và sợ hãi. Lúc ấy, Ngài hỏi:
“Sao các ngươi bối rối, và sao trong lòng các ngươi sanh nghi ngờ?” (Lu-ca 24:38)
Đó cũng chính là sứ điệp mà Đức Chúa Giê-su muốn gởi đến chúng ta ngày nay. Chúng ta quá thường xuyên quên rằng Chúa vẫn đang đồng hành với chúng ta trong những thung lũng của cuộc đời. Chúng ta thường không nhận biết sự hiện diện của Ngài. Chúng ta hay quên rằng câu chuyện còn chưa kết thúc. Chúng ta dễ bị rối trí, để cho sự nghi ngờ chiếm lấy lòng mình, quên rằng Đức Chúa Giê-su đang gìn giữ đời sống chúng ta một cách an toàn trong tay Ngài. Và không ít lần, chúng ta nghĩ rằng mình hiểu rõ mọi việc hơn là Đức Chúa Giê-su (xem Lu-ca 24:18).
Kinh Thánh ban cho chúng ta những lời khuyên vô cùng quý báu về cách người tín hữu khi đối diện với thử thách và thất bại. Hãy dành thời gian nghiên cứu những phân đoạn ngắn nhưng đầy sức mạnh sau: Rô-ma 8:28; Phi-líp 4:4–13; Gia-cơ 1:2–4, 12; và 2 Cô-rinh-tô 12:9–10. Trong lúc học, bạn hãy ghi lại ba lẽ thật quan trọng mà bạn có thể chia sẻ với người đang đối diện với nghịch cảnh, ghi nhớ lời dạy trong 2 Cô-rinh-tô 1:4.
Thứ Năm - "Thấy Giê-su"
Bạn đã bao giờ ước mình có thể thấy Giê-su khi đang buồn bã nản lòng chưa? Hãy hình dung chính mình trong giấc mơ sau đây:
“Tôi dường như đang ngồi trong sự tuyệt vọng sâu sắc, úp mặt vào hai bàn tay, suy tư: Nếu Đức Chúa Giê-su còn ở trên đất, tôi sẽ đến với Ngài, quỳ dưới chân Ngài, thổ lộ tất cả nỗi khổ của tôi. Ngài sẽ không ngoảnh mặt khỏi tôi; Ngài sẽ thương xót tôi, và tôi sẽ yêu mến, phục vụ Ngài trọn đời. Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra, và một người có dáng dấp và khuôn mặt tuyệt mỹ bước vào. Người ấy nhìn tôi đầy thương cảm và nói: ‘Con muốn thấy Giê-su không? Ngài đang ở đây, và nếu con ao ước, con có thể thấy Ngài. Hãy mang theo mọi vật con sở hữu và theo Ta.’.
“Tôi nghe điều đó với niềm vui khôn tả, liền vui mừng gom góp tất cả những gì mình có, từng món kỷ vật trân quý, rồi bước theo người hướng dẫn. Người ấy dẫn tôi đến một cầu thang dốc đứng và có vẻ mong manh. Khi bắt đầu bước lên, người ấy căn dặn tôi hãy giữ mắt luôn nhìn lên trên, kẻo tôi choáng váng và ngã xuống. Nhiều người khác đang trèo lên con dốc ấy đã ngã trước khi đến được đỉnh.
“Cuối cùng, chúng tôi đến bậc thang cuối cùng và đứng trước một cánh cửa. Tại đây, người hướng dẫn yêu cầu tôi để lại tất cả những thứ tôi mang theo. Tôi vui vẻ đặt chúng xuống; người ấy mở cửa và bảo tôi bước vào. Trong khoảnh khắc, tôi đứng trước mặt Giê-su. Không thể nào nhầm lẫn được khuôn mặt ấy. Một vẻ từ ái và uy nghi rạng ngời như thế không thể thuộc về ai khác. Khi ánh mắt Ngài dừng lại trên tôi, tôi biết ngay rằng Ngài tường tận mọi hoàn cảnh trong đời tôi, cùng mọi ý nghĩ và cảm xúc sâu kín nhất.
“Tôi cố tránh ánh mắt Ngài, cảm thấy không thể chịu nổi cái nhìn thấu suốt ấy, nhưng Ngài bước lại gần với nụ cười, đặt tay trên đầu tôi và phán: ‘Đừng sợ’. Âm thanh ngọt ngào trong giọng Ngài khiến lòng tôi trào dâng một niềm hạnh phúc chưa từng có. Tôi quá vui mừng đến nỗi không thể thốt nên lời, chỉ còn biết sấp mặt dưới chân Ngài, tràn ngập hạnh phúc không nói nên lời. Khi tôi nằm bất động ở đó, những cảnh tượng huy hoàng và rực rỡ hiện ra trước mắt tôi, và tôi dường như đã bước vào sự bình an, an toàn của thiên đàng. Cuối cùng, sức lực tôi trở lại, và tôi đứng lên. Đôi mắt yêu thương của Giê-su vẫn nhìn tôi, và nụ cười Ngài làm tràn đầy tâm hồn tôi với niềm vui mừng khôn xiết. Sự hiện diện của Ngài trong tôi với lòng tôn kính thánh khiết và tràn đầy tình yêu khó tả…
“Giấc mơ này đã đem lại cho tôi niềm hi vọng… và đức tin… Và vẻ đẹp cùng sự đơn sơ của việc tin cậy Đức Chúa Trời bắt đầu rạng chiếu nơi linh hồn tôi đang u tối.”, Ellen G. White, Early Writings, tr. 79–81.
Giữa những thất bại và chán nản trong cuộc sống, chúng ta cần hướng lòng về Giê-su và những điều Ngài bày tỏ về tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta.
Bạn có thể rút ra điều gì cho chính mình, ngay bây giờ, từ những lời được chép trong Rô-ma 8:18,28?
Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Chính khi đối diện với những thử thách của cuộc sống, chúng ta càng cần phải nắm chặt lấy Đức Chúa Trời. Những chủ đề đã học suốt quý vừa qua đều góp phần giúp chúng ta duy trì hoặc làm mới lại mối tương giao vững chắc với Ngài. Khi gặp thất bại như bệnh tật, khó khăn tài chính, hôn nhân đổ vỡ, sự qua đời của người thân yêu, hoặc bất cứ gánh nặng nào làm mất đi niềm vui sống, bạn hãy suy gẫm những câu hỏi sau và ôn lại các bài học đã qua.
Câu hỏi thảo luận:
Thất bại bạn đang đối diện, hoặc đã trải qua, đã ảnh hưởng như thế nào đến cái nhìn của bạn về Đức Chúa Trời? Làm thế nào để bạn thấy rõ hơn bản tính thật của Ngài?
Lần gần nhất bạn cầu nguyện để tiếng phán của Đức Chúa Trời trong đời sống mình vang vọng lớn hơn tiếng của kẻ thù là khi nào? Hãy nhớ rằng, “kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy diệt, còn Ta đã đến hầu cho chiên được sự sống và sự sống dư dật” (Giăng 10:10).
Lòng bạn có khiêm nhường chăng? Bạn có tin rằng Đức Chúa Trời vẫn đang tể trị và dẫn dắt cuộc đời bạn, mặc cho nghịch cảnh? Nếu chưa, làm sao bạn có thể học được đức tin khiêm nhường nơi tình yêu và sự nhân lành của Ngài dành cho chính bạn?
Bạn có đang giữ mình vững vàng trong Lời Đức Chúa Trời mỗi ngày? Hãy cầu xin Ngài làm sống lại tình yêu ban đầu bạn từng dành cho Ngài khi trải qua những giai đoạn khó khăn?
Lần cuối bạn đến với Đức Chúa Trời trong sự cầu nguyện, xem Ngài như Đấng Yên Ủi và Cố Vấn của bạn, tin chắc rằng Ngài giữ lời hứa không bao giờ lìa bỏ bạn, là khi nào? (Hê-bơ-rơ 13:5)
Nếu đức tin bạn yếu đuối, hãy cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, tôi tin! Xin giúp đỡ trong sự không tin của tôi!” (Mác 9:24). Hãy ở gần những người có thể nâng đỡ và khích lệ bạn.
Thế gian này không luôn quan tâm đến những người yếu đuối, dốt nát, tổn thương và tan vỡ. Nhưng sứ điệp của Đức Chúa Trời rằng: “Khi con yếu đuối, chính là lúc Ta mạnh mẽ” có thể thay đổi cách sống của con người một cách triệt để. Hôm nay, bạn có thể khích lệ ai đó bằng sứ điệp này?
Tóm lược: Chúng ta vẫn đang sống trong một thế giới tội lỗi đầy đau đớn và khổ nạn. Mỗi người đều phải đối diện với những nghịch cảnh nào đó trong đời, những điều có thể khiến ta hoài nghi về tình yêu của Đức Chúa Trời. Nhưng khi nhìn lại cách mà các nhân vật trong Kinh Thánh đã đối diện với nghịch cảnh, chúng ta được khích lệ rằng phản ứng của mình trong những thời điểm như vậy có thể trở thành cơ hội để đức tin được vững vàng hơn nơi Đức Chúa Trời, Đấng không hề thay đổi (Ma-la-chi 3:6) và có tình yêu không hề phai nhạt.