Bài Học 10, 30 Tháng 5 – 5 Tháng 6

Ăn năn và sự tha thứ

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 61:10; Ô-sê 6; Công vụ 3:18,19; Xuất Ê-díp-tô Ký 34:1–10; Rô-ma 6:23; Ma-thi-ơ 22:1–14
Câu Gốc: "Nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín và công bình để tha tội cho chúng ta, và làm sạch chúng ta sạch mọi điều gian ác." (I Giăng 1:9)
Sa-bát - "Ăn năn và sự tha thứ"

Câu gốc

“Nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín và công bình để tha tội cho chúng ta, và làm sạch chúng ta sạch mọi điều gian ác.” (I Giăng 1:9)

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-sai 61:10; Ô-sê 6; Công vụ 3:18,19; Xuất Ê-díp-tô Ký 34:1–10; Rô-ma 6:23; Ma-thi-ơ 22:1–14.

Đất Hứa dường như thật xa vời đối với dân Y-sơ-ra-ên, khi họ còn đang đóng trại dưới trụ mây trên đồng vắng. Môi-se đã lên đỉnh núi, nơi bao phủ bởi đám mây dày đặc, và đã nhiều ngày trôi qua kể từ đó. Dân sự bắt đầu suy nghĩ: hẳn ông đã chết, nếu không phải vì đói khát thì cũng bởi ngọn lửa thiêu đốt trên đỉnh núi. Đám dân pha tạp giữa vòng họ trở nên bồn chồn, thiếu kiên nhẫn, và muốn tiếp tục cuộc hành trình đến xứ đượm sữa và mật. Chỉ vài ngày trước, chính họ đã long trọng lập giao ước với Đức Chúa Trời rằng sẽ vâng phục Ngài. Nhưng giờ đây, họ muốn một hình tượng hữu hình để có thể nhìn thấy và thờ lạy. Họ tụ tập trước trại của A-rôn và ép buộc ông tạo ra một hình tượng. Vì sợ hãi cho sự an toàn của bản thân, A-rôn đã nhượng bộ. Trong đoạn 32–34 của Xuất Ê-díp-tô Ký, chúng ta đọc được câu chuyện đau thương ấy diễn ra như thế nào.

Câu chuyện này chỉ là một trong nhiều bản tường thuật trong Kinh Thánh nói về sự ăn năn và sự tha thứ, chủ đề chính của bài học tuần này. Hãy giữ câu gốc trong lòng khi bạn học từng bài mỗi ngày: Vâng, chúng ta phạm tội. Nhưng nhờ thập tự giá và chương trình cứu rỗi, sự tha thứ luôn rộng mở cho người xưng nhận và ăn năn.

Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho ngày Sa-bát, 6 tháng 6.

Thứ Nhất - "Cuộc sống vội vã"

Tuần vừa qua thật bận rộn. Dù biết rằng còn nhiều việc cần hoàn tất trước khi ngày Sa-bát đến, nhưng những điều cấp bách dường như lấn át những điều quan trọng. Rồi chẳng mấy chốc, mặt trời đã lặn. Gia đình quây quần bên bữa ăn tối và thì giờ thờ phượng Sa-bát thật đặc biệt.

Thế nhưng, sáng Sa-bát, khi cô thức dậy sớm, cô nhìn thấy nhà tắm còn dơ bẩn và vội lau chùi lại. Rồi cô phát hiện đứa con trai nhỏ đã làm ướt giường, liền gom ga trải giường vào máy giặt cùng với những đồ khác. Trong lúc chuẩn bị bữa sáng, cô nhận ra chưa có món tráng miệng cho bữa trưa, nên nhanh chóng nướng ổ bánh chuối. Thấy chồng cần ủi áo để đi nhà thờ, cô liền lấy bàn ủi. Xong lại tranh thủ xếp đồ và đổ rác.

Rồi bất chợt điều ấy đến với cô. Hôm nay là ngày Sa-bát, là ngày mà tôi yêu quý hơn mọi ngày khác! Vậy mà giờ đây, tôi đang quay cuồng giữa những công việc lặt vặt, để cho những điều nhỏ nhặt đánh cắp mục đích thật sự của ngày Sa-bát là để đến gần Đức Chúa Trời.

Trong khoảnh khắc, tâm trí cô bắt đầu biện minh: “Đây là những việc cần thiết!”. Nhưng… có thật sự như vậy không? Cô nhận ra mình đang giống như Ma-tha, “mệt nhọc về việc hầu hạ nhiều quá” (Lu-ca 10:40). Nhưng lời của Đức Chúa Giê-su vang vọng trong tâm trí cô: “Hỡi Ma-tha! Ngươi lo lắng bối rối về nhiều việc. Nhưng chỉ có một việc cần mà thôi. Ma-ri đã lựa phần tốt hơn, và không ai cất lấy được” (Lu-ca 10:41–42). Phần tốt hơn ấy chính là: ngồi nơi chân Đức Chúa Giê-su, trong tình yêu sâu đậm với Ngài, không chỉ vào ngày Sa-bát, mà mỗi ngày. Sáng hôm đó, cô đã không chọn phần ấy. Dù yêu mến Chúa, nhưng cô quên mất rằng Ngài ban ngày Sa-bát như một món quà thiêng liêng trong thời gian, một không gian thánh để làm sâu đậm mối tương giao với Ngài. Nước mắt âm thầm rơi xuống, khi cô đứng lặng trong căn bếp yên ắng.

Mục đích của câu chuyện này không phải để tranh luận về việc nên hay không nên làm gì trong ngày Sa-bát, mà là để nhắc chúng ta nhớ đến những điều dễ dàng làm yếu đi hoặc phá vỡ mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Khi lòng chúng ta cảm nhận sự đau đớn của tội lỗi và sự phân cách, và kêu cầu Ngài, thì Đức Chúa Giê-su rất gần (Thi Thiên 53:2). Trong tay Ngài, tay mang vết máu, Ngài cầm sẵn một chiếc áo trắng. Ngài thấy những giọt nước mắt ăn năn của chúng ta và cất bỏ chiếc áo ô uế mà chúng ta đang mang. Rồi Ngài choàng lấy chúng ta bằng chiếc áo công bình tinh sạch của Ngài. Sự tinh sạch của Ngài che phủ tội lỗi chúng ta, cách trọn vẹn và hoàn toàn. Chúng ta có thể giặt áo mình trong huyết của Chiên Con (Khải Huyền 7:14).

Ê-sai 64:6, Xa-cha-ri 3:4, và Ê-sai 61:10 bày tỏ lẽ thật quan trọng nào về sự công bình của Đấng Christ? Tại sao chúng ta cần phải bám lấy lời hứa này cách sốt sắng và không buông?

Thứ Hai - "Sự thúc giục của Đức Thánh Linh"

Khi suy nghĩ về khoảng cách giữa chính mình và vợ, anh biết rằng mình đã sai. Anh đã cư xử thiếu nhân hậu, lời nói cay nghiệt, và nói ra những điều khiến anh phải hối tiếc. Thế nhưng, ngay sau đó một ý nghĩ khác nảy ra trong đầu: Chẳng phải cô ấy cũng đáng bị trách một phần nào đó sao? Bạn có quen thuộc với tiến trình suy nghĩ này không?

Thật dễ để chuyển từ sự ăn năn sang biện minh cho suy nghĩ và hành động của mình. Không phải lúc nào cũng dễ dàng nói “Tôi xin lỗi…” khi ta làm điều sai trái, nhưng điều đó lại cực kỳ thiết yếu để hàn gắn và làm mạnh mẽ lại bất kỳ mối quan hệ nào.

Mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời cũng giống như vậy. Đức Thánh Linh thường đánh động tâm trí chúng ta về những tội lỗi mình đã phạm. Tấm lòng chúng ta cảm động bởi sự cáo trách nhẹ nhàng ấy, nhưng cũng rất dễ để gạt bỏ tiếng phán nhỏ nhẹ, bằng cách tự thuyết phục mình rằng: hành động ấy là “chính đáng”. Một trong những công việc của Đức Thánh Linh là: “Khi Ngài đã đến thì sẽ khiến thế gian tự cáo về tội lỗi” (Giăng 16:8). Thật là một sự ban cho quý báu đến từ Đức Chúa Trời! (Lu-ca 11:13). Bởi vì chúng ta rất cần sự cáo trách đó để chữa lành những khoảng cách âm thầm và nguy hiểm trong mối tương giao với Ngài.

Đọc Ô-sê 6. Bạn nhận thấy điều gì đặc biệt về cách Đức Chúa Trời mô tả chính Ngài qua lời kêu gọi ăn năn?

Hãy suy gẫm về vai trò của Đức Thánh Linh trong việc nối lại chúng ta với Cây Nho thật (Giăng 15:4). “Chúng ta thường buồn rầu vì hành động gian ác gây hậu quả khó chịu cho chính mình; nhưng đó không phải là sự ăn năn thật. Sự đau buồn thật về tội lỗi là kết quả của công tác của Đức Thánh Linh. Ngài bày tỏ lòng vô ơn của một tâm hồn đã làm buồn lòng và khinh lờn Đấng Cứu Thế, và dẫn chúng ta đến sự ăn năn thật tại chân thập tự giá. Mỗi tội lỗi đều làm Đức Chúa Giê-su đau thương một lần nữa;… và chúng ta than khóc về những tội lỗi đã khiến Ngài phải chịu đau đớn. Sự đau buồn như vậy sẽ dẫn đến sự từ bỏ tội lỗi.”, Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 300

Sự thật là: Chúng ta không thể trưởng thành trong mối tương giao với Đức Chúa Trời khi tội lỗi được lựa chọn và giữ gìn chen vào giữa chúng ta và Ngài. Chúng ta không thể hoàn hảo, nhưng chúng ta có thể và cần phải ăn năn, mỗi khi Đức Thánh Linh soi sáng và cáo trách lòng ta (Ê-phê-sô 4:30).

Lần gần nhất bạn nghe một lời quở trách hay sự kêu gọi ăn năn là khi nào? Bạn đã đáp lại ra sao? Ngay bây giờ, hãy cầu nguyện với lòng chân thành, xin Đức Chúa Trời làm mềm lòng bạn và mở tai bạn ra để lắng nghe tiếng Ngài trong Lời của Ngài suốt tuần này.

Thứ Ba - "Sự ăn năn thật"

Thế tục hóa thế gian không ngừng dội vào tâm trí chúng ta những thông điệp về sự độc lập, hưởng thụ và tự đề cao, hoàn toàn trái ngược với lời mời gọi của Đức Chúa Trời bước vào đời sống phục vụ và nhu mì (Ma-thi-ơ 5:5). Thật thú vị, những lời đầu tiên được ghi trong Kinh Thánh mà Giăng Báp-tít và chính Đức Chúa Giê-su đã rao giảng lại mang cùng một chủ đề. Giăng phán rằng: “Hãy ăn năn, vì nước thiên đàng đã đến gần!” (Ma-thi-ơ 3:1–2). Đức Chúa Giê-su cũng phán: “Thì giờ đã trọn, nước Đức Chúa Trời đã đến gần; các ngươi hãy ăn năn và tin đạo tốt lành (Tin Lành)” (Mác 1:14–15; so sánh Lu-ca 24:46–47). Cả Giăng và Đức Chúa Giê-su đều kêu gọi người nghe hãy ăn năn, vì nước thiên đàng đã đến gần. Phải chăng sứ điệp này vẫn còn vô cùng hệ trọng cho chúng ta ngày hôm nay?

Đọc Công Vụ 3:18–19. Tại sao sự ăn năn lại quan trọng trong tiến trình tăng trưởng tâm linh? "Thì giờ tươi mới" là gì?

Sự nhân từ và khoan dung của Đức Chúa Trời dẫn chúng ta đến sự ăn năn (Rô-ma 2:4). Sự ăn năn bao gồm hai bước thiết yếu: (1) Sự đau buồn chân thành về tội lỗi mình; (2) Quyết định trung thực từ bỏ tội lỗi ấy. Trong Kinh Thánh, sự ăn năn hầu như luôn gắn liền với sự tha thứ. Chúng ta thật lòng ăn năn; Đức Chúa Trời tha thứ. Thật đơn giản như vậy (1 Giăng 1:9; Khải-huyền 3:19). “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng là chậm trễ đâu, nhưng Ngài nhịn nhục đối với chúng ta, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn” (2 Phi-e-rơ 3:9). Khi chúng ta chuẩn bị tấm lòng mình cho sự tái lâm của Chúa Cứu Thế, Đức Chúa Trời đang ban cho chúng ta thì giờ để làm cho mối liên hệ với Ngài được đúng đắn. Đức Chúa Giê-su đã chịu khổ, chịu chết và sống lại, để khi chúng ta ăn năn, ân điển của Ngài có thể hành động cách mầu nhiệm trong đời sống chúng ta. Trái ngược với thế gian, vốn không ngừng nói rằng “bạn vẫn ổn như bạn đang là”, Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta quay về với Ngài trong sự ăn năn và đức tin (Công-vụ 20:21), trao chính mình hoàn toàn cho tay Ngài, để Ngài tỉa sửa và định hình tánh cách chúng ta nên giống như hình ảnh của Ngài, để làm chứng về Ngài (Giăng 15:2,8). Khi ấy, chúng ta sẽ tăng trưởng và kết quả xứng đáng với sự ăn năn (Ma-thi-ơ 3:8). “Không có sự ăn năn nào là thật nếu không dẫn đến sự cải cách. Sự công bình của Đấng Christ không phải là một cái áo để che phủ tội lỗi chưa xưng và chưa từ bỏ; đó là một nguyên tắc sống biến đổi tánh cách và điều khiển hành vi.”, Ellen G. White, Chúa Cứu Thế – Cuộc Đời và Công Tác, tr. 555–556.

Sự ăn năn đem đến sự sống (Công-vụ 11:18), và là một phần thiết yếu trong sự tăng trưởng mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Trong tiến trình đầu phục, ăn năn và để Đức Chúa Trời tỉa sửa đời sống bạn, bước nào là thách thức lớn nhất đối với bạn?

Thứ Tư - "Ân điển dư dật"

Khi chúng ta cảm thấy sức nặng của tội lỗi mình và để Đức Thánh Linh dẫn đưa chúng ta đến bệ chân thập tự giá, chúng ta phải cầu xin sự tha thứ từ nơi Đức Chúa Trời với lòng xác quyết rằng: “Đức Giê-hô-va có lòng thương xót và làm ơn, chậm nóng giận và đầy sự nhân từ” (Thi-thiên 103:8). Chính lời Kinh Thánh này đã được Đức Chúa Trời phán ra (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6) sau khi dân tuyển của Ngài đã làm buồn lòng Ngài.

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 34:1–10. Lẽ thật trọng yếu nào được tìm thấy ở đây?

Chính vì Đức Giê-hô-va là Đấng đầy lòng thương xót và nhân từ, chậm giận và đầy dẫy sự nhân từ mà Đức Chúa Giê-su đã chịu chết trên thập tự giá hầu cho mối liên hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời được phục hồi. Đó là khi chúng ta bằng lòng thừa nhận và xưng ra tội lỗi mình; khi chúng ta nói rằng: “Lạy Chúa, con lại đến đây nữa…”. “Xin thương xót tôi là kẻ có tội!” (Lu-ca 18:13). Thì Đức Chúa Giê-su, Đấng đã hành động vì chúng ta và trong chúng ta qua Đức Thánh Linh trước cả khi chúng ta cất tiếng cầu xin nhìn thấy gánh nặng đó và cất đi khỏi chúng ta.

Gánh nặng chúng ta được cất tại Gô-gô-tha và Đức Chúa Giê-su chắc chắn ở rất gần khi chúng ta đến cùng Ngài, thậm chí Ngài đã tìm kiếm chúng ta trước, như Người Chăn Hiền Lành đi tìm chiên lạc và Ngài đứng ngoài cửa mà gõ (Khải-huyền 3:20). Chớ ở xa thập tự giá, hay chỉ ngắm nhìn Đức Chúa Trời từ một khoảng cách. Hãy chạy đến với Đức Chúa Giê-su và đổi lấy tội lỗi và gánh nặng của mình bằng sự công bình của Ngài (Xa-cha-ri 3:4).

Hãy đọc chậm rãi các câu Kinh Thánh sau và ghi lại bằng lời của bạn điều chúng bày tỏ về ân điển của Đức Chúa Trời dành cho bạn:

  • “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23).
  • “Tội lỗi đã gia thêm bao nhiêu, thì ân điển lại càng dư dật bấy nhiêu; hầu cho như tội lỗi đã cai trị làm cho chết, thì ân điển cũng cai trị bởi sự công bình để được sự sống đời đời bởi Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta” (Rô-ma 5:20–21).
  • “Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết” (Rô-ma 5:8).

Thứ Năm - "Chiếc áo quý giá nhất"

Quần áo sang trọng thường được dùng để phân biệt người giàu theo tiêu chuẩn thế gian. Có người nói: “Tôi ăn mặc như thế này để thể hiện con người thật của tôi.” Nhưng nơi thiên quốc, mọi điều ngoài mối tương giao của chúng ta sẽ chóng qua (Ma-thi-ơ 6:19–21). Bản sắc cá nhân của chúng ta nên được gói trọn trong Đấng Cơ-đốc và chiếc áo công bình trọn vẹn của Ngài.

Hãy đọc dụ ngôn trong Ma-thi-ơ 22:1–14 mà Đức Chúa Giê-su đã kể để minh họa điều này. Bạn thấy những bài học nào trong dụ ngôn này?

Đức Chúa Giê-su gọi người không mặc áo lễ là “bạn”, và dẫu người ấy không đáp lời, có thể thấy giữa hai người đã có một mối liên hệ nào đó. Người này hẳn đã biết về chiếc áo, nhưng đã cố ý chọn không mặc nó. Tính cách của Đức Chúa Giê-su là hoàn hảo, không tì vết, và Ngài ban điều đó cho chúng ta: “hầu cho nàng được mặc áo gai mịn, sáng láng và tinh sạch” (Khải-huyền 19:8); “chẳng có vết, nhăn, hay là sự chi giống như vậy” (Ê-phê-sô 5:27).

Áo gai mịn trắng tượng trưng cho sự công bình của Đấng Cơ-đốc, chính đặc tính hoàn hảo không tì vết của Ngài, được ban cho tất cả những ai tiếp nhận Ngài bằng đức tin như là Cứu Chúa cá nhân của mình”, Ellen G. White, Dưới Bóng Cây Ô-li-ve, trang 310.

A-đam và Ê-va từng khoác áo sáng láng khi chưa phạm tội; nhưng sau khi phạm tội, họ nhận ra mình trần truồng (Sáng-thế Ký 3:7). Đức Chúa Trời đã thay thế chiếc áo bằng lá vả mà họ may lấy bằng áo da thú. Chính sự hy sinh đã tạo nên chiếc áo ấy. Cũng vậy, chúng ta tiếp nhận sự hy sinh của Đức Chúa Giê-su bằng cách tiếp nhận chiếc áo công bình của Ngài.

“Trần truồng và hổ thẹn, họ đã cố gắng thay thế chiếc áo thiên thượng bằng cách may lấy áo lá vả… Không gì do loài người tạo ra có thể thay thế chiếc áo vô tội đã đánh mất. Không chiếc áo lá vả nào, không loại trang phục nào của công dân thế gian có thể được khoác trên những người sẽ ngồi cùng Chúa và các thiên sứ trong tiệc cưới Chiên Con. Chỉ có tấm áo mà chính Đấng Cơ-đốc đã chuẩn bị mới khiến chúng ta xứng đáng ra mắt trước mặt Đức Chúa Trời. Chính Đấng Cơ-đốc sẽ khoác tấm áo công bình của Ngài cho mọi linh hồn ăn năn và tin cậy.”, Ellen G. White, Dưới Bóng Cây Ô-li-ve, trang 311.

Suy gẫm: Chúng ta nên mỗi ngày mặc lấy chiếc áo công bình của Đức Chúa Giê-su. Điều này thật sự có ý nghĩa gì, và chúng ta phải thực hiện điều đó ra sao?

Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Kinh Thánh thường dùng những hình ảnh nông nghiệp để mô tả tình trạng tâm linh của chúng ta. Ô-sê 10:12 là một ví dụ thể hiện rõ điều mà chúng ta đã học trong tuần này:

“Hãy gieo mình trong sự công bình, gặt trong sự nhân từ; hãy cày đất mới đi; vì đã đến thì giờ tìm kiếm Đức Giê-hô-va, cho đến chừng Ngài đến và đổ sự công bình xuống trên các ngươi.”

Chúng ta gieo, gặt, cày đất cứng và tìm kiếm Đức Chúa Trời để đến gần Ngài. Đất của tấm lòng chúng ta phải được chuẩn bị sẵn sàng cho cơn mưa (tượng trưng cho Đức Thánh Linh) giáng xuống. Đức Chúa Trời có thể ban cho chúng ta lòng mong muốn chuẩn bị đất, nhưng sau cùng, mối liên hệ với Ngài là một mối quan hệ cộng tác (xem Phi-líp 2:12,13). Chúng ta phải trở lòng hướng về Ngài, đưa tay ra nắm lấy Ngài, và bám chặt nơi Ngài. Rồi Ngài sẽ hành động trong chúng ta để hoàn thành phần còn lại.

Một ví dụ điển hình về việc bám víu nơi Đức Chúa Trời được tìm thấy trong những câu sau: “Mắt các ngươi đã thấy điều Đức Giê-hô-va đã làm vì cớ Ba-anh Phê-ô: Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã diệt khỏi giữa các ngươi hết thảy người nào theo Ba-anh Phê-ô. Nhưng các ngươi là kẻ bám chặt lấy Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, đều còn sống cho đến ngày nay.” (Phục-truyền 4:3–4).

Câu hỏi thảo luận:

“Xin chớ để chúng tôi bị cám dỗ, song cứu chúng tôi khỏi điều ác” (Ma-thi-ơ 6:13). Đức Chúa Giê-su đã dạy các môn đồ cầu nguyện như vậy. Vậy bạn có giữ tinh thần này trong lời cầu nguyện hằng ngày không? Bạn có thường xuyên cầu xin sự bảo vệ khỏi cám dỗ và tội lỗi không?

Bạn sẽ giải thích thế nào món quà quý báu là áo công bình của Đấng Cơ-đốc cho một người chưa tin hoặc một tín hữu mới?

Áo công bình của Đấng Cơ-đốc liên hệ thế nào với sứ điệp Đền Thánh, sứ điệp nói về sự tha thứ và làm sạch cho người ăn năn? Bạn hiểu được bao nhiêu về vẻ đẹp và sự sâu sắc của sứ điệp này?

Tóm lược: Việc nhận biết tội lỗi của mình qua sự cáo trách của Đức Thánh Linh và đầu phục trong sự ăn năn là những phần thiết yếu trong mối quan hệ sống động với Đức Chúa Trời. Biết rằng chúng ta được tha thứ hoàn toàn và được bao phủ bởi áo công bình của Đức Chúa Giê-su là trải nghiệm biến đổi sâu sắc nhất của một con người. Không chỉ cảm nhận gánh nặng tội lỗi được cất đi, chúng ta còn cảm nhận tình yêu của Đức Chúa Trời vây quanh mình khi được kéo gần hơn đến với Ngài. Điều này ràng buộc chúng ta với Ngài, làm mạnh mẽ đời sống tâm linh của chúng ta, và thúc giục chúng ta yêu mến Ngài bằng cả tâm hồn, trí tuệ và sức lực.