Địa vị tối thượng của Đấng Cơ-đốc
Sa-bát - "Địa vị tối thượng của Đấng Cơ-đốc"
Câu gốc
"Ấy chính Ngài là hình ảnh của Đức Chúa Trời không thấy được, là Đấng sanh ra đầu hết thảy mọi vật dựng nên. Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chánh, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả. Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài." (Cô-lô-se 1:15–17)
Kinh Thánh nghiên cứu
Sáng-thế Ký 1:26–27; Cô-lô-se 1:15–20; Giăng 1:1–3; Ê-phê-sô 1:22; 1 Cô-rinh-tô 12:12–27; 1 Cô-rinh-tô 4:9; Rô-ma 6:3–4.
Với bài học tuần này, chúng ta tiếp tục xem xét thư Cô-lô-se (xem Bài 1 và Bài 2). Trong ngày Thứ Năm của Bài 2, chúng ta thấy rằng trong Cô-lô-se 1:9–12, Phao-lô cầu nguyện cho các tín hữu tại Cô-lô-se, mong rằng họ sẽ sống một đời sống đẹp lòng Đức Chúa Trời. Trong các câu 12 và 13, ông đối chiếu hai vương quốc: ánh sáng và bóng tối “vương quốc của sự sáng” (Cô-lô-se 1:12) và “quyền lực của bóng tối” (câu 13). Đức Chúa Cha đã làm cho chúng ta xứng đáng được chia sẻ cơ nghiệp đời đời trong nước sự sáng, giải cứu chúng ta khỏi quyền lực của bóng tối và chuyển chúng ta vào vương quốc của Con yêu dấu Ngài, trong Đấng ấy chúng ta được cứu chuộc và tha thứ tội lỗi (câu 13–14).
Nói cách khác, chính trong Đức Chúa Giê-su, Đấng vừa là Con Đức Chúa Trời, vừa là Đấng Tạo Hóa, mà chúng ta được cứu chuộc. Ngài đã thực hiện công cuộc cứu rỗi cho chúng ta, và nhờ đức tin nơi Ngài, chúng ta được chuyển từ bóng tối sang vương quốc của ánh sáng, vương quốc của Con yêu dấu Đức Chúa Trời.
Trong tuần này, chúng ta sẽ nghiên cứu một trong những đoạn sâu sắc và trọn vẹn nhất trong Tân Ước về Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc. Điều gì có nghĩa khi Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Giê-su là “hình ảnh của Đức Chúa Trời không thấy được,” nhưng đồng thời là “con đầu lòng trước mọi vật được dựng nên” thì nó có nghĩa là gì? (Cô-lô-se 1:15)
*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát, ngày 1 tháng 2.
Thứ Nhất - "Hình Ảnh Của Đức Chúa Trời Không Thấy Được"
Khi chúng ta nhìn vào gương hoặc một bức ảnh, ta thấy hình ảnh của chính mình, nhưng đó chỉ là một hình ảnh phẳng, hai chiều. Ở một vài phương diện, một bức tượng có thể cho ta một ý niệm rõ hơn, nhưng vẫn còn xa so với thực tại sống động, có hơi thở và chuyển động. Khái niệm “hình ảnh” trong Kinh Thánh, tuy đôi khi nói đến những biểu hiện kém sinh động, nhưng lại mang ý nghĩa rộng lớn hơn nữa.
Đọc Sáng-thế Ký 1:26–27; 5:3; 1 Cô-rinh-tô 15:49; 2 Cô-rinh-tô 3:18 và Hê-bơ-rơ 10:1. Hãy tóm tắt các ý nghĩa khác nhau của từ "hình ảnh" trong những phân đoạn này. Chúng khác như thế nào so với cách mô tả Đức Chúa Giê-su là hình ảnh của Đức Chúa Trời?
Con người được dựng nên để giống Đức Chúa Trời càng nhiều càng tốt, về thể chất, tâm linh, mối quan hệ và chức năng. Tuy vậy, họ chỉ phản chiếu hình ảnh của Đức Chúa Trời ở một số phương diện, và tội lỗi đã làm tổn hại ngay cả điều đó. Nhưng Đức Chúa Giê-su khiến chúng ta có thể “thấy” Đức Chúa Trời không thấy được. Đức Chúa Giê-su phán: “Ai thấy Ta tức là đã thấy Cha” (Giăng 14:9). Ngài là “hình in chính xác” của bản thể Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 1:3). Ngài chính là tư tưởng của Đức Chúa Trời được bày tỏ bằng lời, là bản tánh của Ngài được nhìn thấy cách rõ ràng.
Đọc Ma-thi-ơ 11:27 và Giăng 1:1–2, 14, 18. Tại sao Đức Chúa Giê-su là Đấng duy nhất có thể bày tỏ Cha?
Lưu ý những cách khác mà Đức Chúa Giê-su mô tả mối liên hệ của Ngài với Đức Chúa Cha:
- “Cha Ta vẫn làm việc cho đến bây giờ, và Ta cũng làm việc như vậy.” (Giăng 5:17)
- “Ta với Cha là một.” (Giăng 10:30)
- “Chẳng ai đến được với Cha mà không bởi Ta.” (Giăng 14:6)
Đức Chúa Giê-su cũng nhiều lần tự xưng mình bằng danh xưng tuyệt đối “TA LÀ”—tên gọi dành riêng cho Đức Chúa Trời (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 3:14): “Ta là bánh sự sống” (Giăng 6:35) “Ta là ánh sáng của thế gian” (Giăng 8:12) “Ta là người chăn hiền lành” (Giăng 10:11,14) “Ta là sự sống lại và sự sống” (Giăng 11:25) “Ta ở trong Cha, và Cha ở trong Ta” (Giăng 14:11) “Trước khi Áp-ra-ham sinh ra, Ta đã hiện hữu” (Giăng 8:58)
Nếu Đức Chúa Giê-su không phải là Đức Chúa Trời, thì điều đó có nghĩa gì nếu không phải là Cha đã sai một tạo vật đến để chết thay cho chúng ta? Tại sao điều đó lại khác biệt một cách căn bản và sống còn với chân lý rằng chính Đức Chúa Trời, trong thân vị của Đấng Cơ-đốc, đã chịu chết vì chúng ta?
Thứ Hai - "Đấng Sanh Ra Đầu Hết Thảy Mọi Vật Dựng Nên"
Trong Tân Ước, các thuật ngữ “con trưởng” và “con đầu lòng” gần như luôn luôn được dùng để chỉ về Đức Chúa Giê-su (xem Lu-ca 2:7; Rô-ma 8:29; Hê-bơ-rơ 1:6; Khải-huyền 1:5), bao gồm cả hai lần xuất hiện trong sách Cô-lô-se. Nhưng ngay cả khi những từ này được dùng cho người khác, chúng không nhất thiết chỉ đến người sinh ra đầu tiên theo thứ tự thời gian. Trong Kinh Thánh, khái niệm “con đầu lòng” nhấn mạnh đến mối quan hệ đặc biệt giữa người con và người cha, bất kể thứ tự sinh.
Cũng có những ví dụ về những người con út nhưng lại nổi bật hơn: như Y-sác, Gia-cốp, và Giô-sép. Đa-vít, dù là người con út trong tám anh em, lại được xức dầu làm vua (1 Sa-mu-ên 16:10–13) và qua tác giả Thi Thiên, Đức Chúa Trời phán: “Ta sẽ lập người làm con đầu lòng Ta, cao trọng hơn các vua thế gian” (Thi -thiên 89:27). Đức Chúa Trời cũng phán với Môi-se rằng: “Y-sơ-ra-ên là con đầu lòng của Ta” (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:22). Theo nghĩa này, “con đầu lòng” mang ý nghĩa vượt trội về địa vị, chứ không chỉ theo thứ tự sinh.
Đọc Cô-lô-se 1:15–17. Phao-lô nêu ra những lý do nào để gọi Đức Chúa Giê-su là "Đấng sanh ra đầu hết thảy mọi vật dựng nên"?
Rõ ràng Phao-lô không có ý nói rằng Đức Chúa Giê-su là một sinh vật được tạo dựng đầu tiên. Thực tế, ông bác bỏ hoàn toàn ý tưởng đó. Hai lần, theo hai cách khác nhau, ông khẳng định rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng đã tạo dựng muôn vật. Mọi vật được dựng nên bởi Ngài và vì Ngài (Cô-lô-se 1:16). Trong cả hai trường hợp, Đức Chúa Giê-su được mô tả là tác nhân trực tiếp qua đó Đức Chúa Trời đã thực hiện công cuộc sáng tạo (xem Ê-phê-sô 3:9; Giăng 1:1–3; Khải-huyền 4:11).
Phao-lô diễn đạt cách toàn diện nhất có thể. “Muôn vật” tức là tất cả mọi thứ, về không gian (trên trời và dưới đất), về bản thể (thấy được và không thấy được), và về chức năng (ngai vị, quyền lực, chủ quyền, thế lực). Những thuật ngữ cuối thường dùng để chỉ các thiên sứ hoặc các thế lực thuộc linh (xem Ê-phê-sô 3:10; 6:12).
Như thể để tránh mọi hiểu lầm, Phao-lô còn nói thêm rằng Đức Chúa Giê-su có trước muôn vật (Cô-lô-se 1:17). Cụm từ tiếng Hy Lạp ở đây có thể mang nghĩa là trước về địa vị lẫn về thời gian, nhưng trong các thư Phao-lô, nó luôn mang nghĩa về thời gian (xem 1 Cô-rinh-tô 2:7; Ga-la-ti 1:17; Ê-phê-sô 1:4).
Một lý do khác khiến Phao-lô nói rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng vượt trội trên mọi vật, là vì “muôn vật được hiệp lại trong Ngài” (Cô-lô-se 1:17). Từ Hy Lạp “synistēmi” nghĩa đen là “kết hợp lại” hoặc “liên kết lại”. Đức Chúa Giê-su chính là yếu tố kết nối và duy trì vũ trụ, không chỉ vì Ngài là Đấng Tạo Hóa, mà còn vì Ngài là Đấng Cứu Chuộc.
Chính Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa, đã chết thay cho chúng ta. Liệu việc làm của chúng ta có thể thêm gì vào điều đó không? Tại sao ý tưởng rằng việc làm của chúng ta có thể bổ sung cho công việc mà Đấng Cơ-đốc đã hoàn tất lại là một sự phạm thượng nghiêm trọng?
Thứ Ba - "Đầu Của Thân Thể (Hội Thánh)"
Đọc Ê-phê-sô 1:22 và Cô-lô-se 2:10. "Đầu" trong các câu này có nghĩa gì? Phao-lô muốn nói gì khi ông gọi Đức Chúa Giê-su là "đầu của Hội Thánh" (Ê-phê-sô 5:23)?
Việc dùng từ “đầu” (head) theo nghĩa bóng để chỉ vị trí lãnh đạo là điều phổ biến, được phản ánh trong rất nhiều ngôn ngữ trên toàn thế giới. Trong Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước, cũng có cách dùng tương tự. Hãy xem cách từ “đầu” được sử dụng trong những câu sau:
- Xuất Ê-díp-tô Ký 18:25 – Môi-se chọn “những người có tài trong cả dân Y-sơ-ra-ên và lập họ làm các đầu mục của dân, cai trị ngàn người, trăm người, năm mươi người và mười người.”
- Dân-số Ký 31:26 – “Các trưởng tộc của các gia đình”
- Phục-truyền 28:13 – Đức Chúa Trời hứa sẽ làm cho dân Y-sơ-ra-ên trở nên “đầu chứ không phải đuôi” nếu họ vâng lời Ngài.
- Ê-sai 7:8 – “Thủ đô của Sy-ri là Đa-mách, và vua Đa-mách là Rê-xin.”
- Ô-sê 1:11 – “Con cái Giu-đa và Y-sơ-ra-ên sẽ… lập cho mình một thủ lãnh.”
- Mi-chê 3:9 – “Hỡi các người lãnh đạo nhà Gia-cốp, các quan cai nhà Y-sơ-ra-ên”
- 1 Cô-rinh-tô 11:3 – “Đầu của người nam là Đấng Cơ-đốc.”
Vì vậy, khi Đấng Cơ-đốc là đầu của Hội Thánh, điều này có nghĩa Ngài là Đấng lãnh đạo, hướng dẫn và nuôi dưỡng Hội Thánh để đạt được sự hiệp một và tăng trưởng (xem Cô-lô-se 2:19).
Đọc 1 Cô-rinh-tô 12:12–27. Ở đây, Phao-lô cũng mô tả Hội Thánh như một "thân thể." Hình ảnh ẩn dụ này còn truyền đạt những khía cạnh nào khác về Hội Thánh?
Cũng giống như cơ thể không thể sống nếu không có đầu, thì khi một phần của cơ thể bị mất đi hoặc bị tổn thương, cuộc sống trở nên khó khăn hơn nhiều. Chúng ta thường không nhận ra tầm quan trọng của một bộ phận nào đó cho đến khi mất nó.
Nếu bạn buộc phải mất đi một chi thể hoặc một con mắt, bạn sẽ chọn điều gì? Điều này nói gì với bạn về tầm quan trọng sống còn của mỗi người trong Hội Thánh?
Thứ Tư - ""Sự Khởi Đầu" (và Đấng Khởi Xướng)"
Đọc Cô-lô-se 1:18. Mối liên hệ giữa ý tưởng Đấng Cơ-đốc là "đầu" và Ngài là "sự khởi đầu" là gì?
Trong tiếng Hê-bơ-rơ, từ “đầu” (ro’sh) và “khởi đầu” (rē’shît) có liên quan với nhau. Lần đầu tiên từ rē’shît xuất hiện trong Kinh Thánh là trong Sáng-thế Ký 1:1: “Ban đầu (rē’shît), Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất.” Đức Chúa Giê-su là đầu của nhân loại và của Hội Thánh, không chỉ bởi sự nhập thể, mà còn bởi vì Ngài là Đấng Tạo Hóa. Trong tiếng Hy Lạp, từ “archē” (khởi đầu) có nghĩa rất rộng. Ở đây, “khởi đầu” chỉ về Đức Chúa Giê-su là nguồn gốc hay Đấng khởi xướng của Hội Thánh (Cô-lô-se 1:18), và vì vậy, Ngài là Đầu của Hội Thánh, giống như Ngài là khởi đầu của công cuộc sáng tạo.
Đức Chúa Giê-su không chỉ là Đấng khởi xướng trong công trình sáng tạo và trong Hội Thánh, mà cũng là Đấng khởi xướng tạo vật mới, thông qua sự phục sinh của Ngài từ cõi chết (xem Rô-ma 6:3–4). Bởi vì “tiền công của tội lỗi là sự chết,” nên chiến thắng của Ngài trên sự chết cũng là chiến thắng trên tội lỗi, và điều này chứng minh quyền năng của Ngài trong việc tái tạo chúng ta theo ảnh tượng của Ngài.
Tất cả những điều này cho thấy vì sao Ngài được gọi là “con đầu lòng từ kẻ chết sống lại” (về ý nghĩa của “con đầu lòng,” xem lại bài học ngày thứ Hai). Sự sống lại của Chúa là sự phục sinh tối cao, dù không phải là người đầu tiên sống lại (Môi-se là người đầu tiên sống lại, điều đó lý giải vì sao ma quỷ tranh giành về thi thể ông, xem Giu-đe 9). Nếu không có sự phục sinh của Đấng Cơ-đốc, thì không ai khác có thể sống lại từ cõi chết.
Tóm lại, chúng ta hãy xem lại tất cả những lý do mà Phao-lô đưa ra để chứng minh Đấng Cơ-đốc có địa vị tối thượng:
- Ngài là sự bày tỏ hoàn hảo của Đức Chúa Trời vô hình.
- Ngài là Đấng sáng tạo ra mọi vật.
- Ngài hiện hữu trước muôn vật, và trong Ngài mọi vật liên kết lại.
- Ngài là Đầu của Hội Thánh, tức thân thể Ngài.
- Ngài là Đấng khởi xướng sự sáng tạo và tái tạo.
- Ngài đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, và có quyền khiến tất cả những ai tin nơi Ngài sống lại.
- Dù Ngài đời đời hiện hữu, nhưng bây giờ với tất cả những điều trên, Ngài xứng đáng là Đầu của nhân loại và Đầu của Hội Thánh.
Bạn cần thay đổi điều gì để có thể kinh nghiệm tốt hơn địa vị tối thượng của Đấng Cơ-đốc trong cuộc đời mình?
Thứ Năm - "Để Hòa Giải Muôn Vật"
Đọc Cô-lô-se 1:19–20. Sự hòa giải qua thập tự giá là gì, và nó toàn diện đến mức nào?
Phao-lô sử dụng một cụm từ rất đặc biệt trong tiếng Hy Lạp để kết thúc phần mô tả về Đức Chúa Giê-su, quay trở lại ngụ ý nói về Đức Chúa Cha, Đấng đã được đề cập trong Cô-lô-se 1:12. Đó là sự đầy dẫy của Ngài mà Đức Chúa Cha đã vui lòng để ngự trong Đấng Cơ-đốc (xem thêm Cô-lô-se 2:9).
Vậy, “sự đầy dẫy” này là gì? Sứ đồ Giăng gọi đó là vinh hiển của Cha, “đầy ơn và lẽ thật” (Giăng 1:14).
Tuy nhiên, theo đoạn Kinh Thánh này, sự đầy dẫy ấy bao hàm rất nhiều điều:
- Sự đời đời và tự hữu của Đức Chúa Trời
- Năng quyền sáng tạo và tái tạo
- Và trên hết, sự khôn ngoan của Ngài trong việc chiến thắng tội lỗi và sự chết thông qua cách không ai ngờ tới nhất, thập tự giá.
Chính nhờ thập tự giá mà Ngài đã biến một vật gợi sự nhục nhã nhất thành một chứng tích về tình yêu đời đời của Ngài đối với mọi tạo vật. “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16). Cách duy nhất để tội lỗi thực sự bị đánh bại mãi mãi, và mọi vật có thể hòa giải thì phải được hòa giải, đều được tóm tắt trong lẽ thật vinh hiển này: Đức Chúa Trời đã yêu, Ngài yêu toàn thể vũ trụ, và Ngài yêu chính chúng ta đến nỗi hy sinh tất cả để cứu chúng ta qua sự chết của Đấng Cơ-đốc trên thập tự giá. Từ “thế gian” trong tiếng Hy Lạp là kosmos, và nó có thể bao hàm toàn thể vũ trụ. “Vì chưng Đức Chúa Trời dường đã phơi chúng tôi là các sứ đồ ra, giống như kẻ sau rốt mọi người, giống như tù phải tội chết, làm trò cho thế gian, thiên sứ, loài người cùng xem vậy” (1 Cô-rinh-tô 4:9).
“Thiên đàng buồn đau và kinh ngạc nhìn Đấng Cơ-đốc bị treo trên thập tự giá… Bằng một đời sống phản nghịch, Sa-tan và tất cả những kẻ hiệp cùng nó đã tự đặt mình ra ngoài sự hòa hợp với Đức Chúa Trời, đến nỗi chính sự hiện diện của Ngài trở nên như một ngọn lửa hủy diệt họ. Vinh quang của Đấng là tình yêu sẽ tiêu diệt họ. Lúc khởi đầu cuộc đại tranh đấu, các thiên sứ không hiểu được điều này… Nhưng không còn như vậy khi cuộc đại tranh đấu kết thúc. Khi kế hoạch cứu chuộc hoàn tất, tính cách Đức Chúa Trời được bày tỏ ra cho mọi sinh linh được tạo dựng… Vì vậy, các thiên sứ có thể vui mừng khi họ nhìn thấy thập tự giá của Đấng Cứu Thế… Chính Đấng Cơ-đốc đã hoàn toàn hiểu được kết quả của sự hy sinh tại Gô-gô-tha. Ngài đã nhìn thấy phía trước tất cả điều đó khi Ngài kêu lên trên thập tự: “Mọi sự đã được trọn.”, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 760–764.
Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Một người chỉ đơn thuần là con người, mà lại nói những điều như Đức Chúa Giê-su đã nói, thì không thể chỉ là một nhà đạo đức vĩ đại. Người đó hoặc là kẻ điên, ngang hàng với người tuyên bố mình là quả trứng luộc, hoặc chính là ma quỷ đến từ địa ngục. Chúng ta phải chọn lựa. Hoặc người này đúng là Con Đức Chúa Trời, hoặc là một kẻ điên loạn hay một điều gì đó còn tồi tệ hơn nữa. Chúng ta có thể xem Ngài là một kẻ điên khùng, có thể phỉ báng Ngài và giết Ngài như một ác quỷ; hoặc chúng ta có thể sấp mình dưới chân Ngài và gọi Ngài là Chúa và là Đức Chúa Trời. Nhưng xin đừng đến với những lời xu nịnh, mơ hồ rằng Ngài chỉ là một giáo sư đạo đức vĩ đại. Ngài không để lại lựa chọn đó cho chúng ta. Và Ngài cũng không có ý định như vậy.”, C. S. Lewis, Mere Christianity, tr. 41.
“Đức Cha là sự đầy trọn của bản thể Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn, và là Đấng vô hình đối với con người trần thế. Đức Con là sự đầy trọn của bản thể Đức Chúa Trời được bày tỏ ra. Lời Chúa tuyên bố rằng Ngài là ‘hình ảnh của bản thể Đức Chúa Trời.’”, Ellen G. White, Evangelism, tr. 614.
“Đấng Cơ-đốc là Con Đức Chúa Trời vốn có từ trước muôn đời, và tự tồn tại… Khi nói về sự tồn tại từ trước của Ngài, Đức Chúa Giê-su đưa tâm trí con người quay ngược về những thời đại không có ngày tháng. Ngài quả quyết rằng không có thời điểm nào mà Ngài không ở trong mối hiệp thông mật thiết với Đức Chúa Trời đời đời… Ngài ngang hàng với Đức Chúa Trời, vô hạn và toàn năng… Ngài là Con đời đời, tự tồn tại.”, Ellen G. White, Evangelism, tr. 615.
Câu hỏi thảo luận:
Suy nghĩ sâu thêm về thần tánh đời đời của Đức Chúa Giê-su: Hãy suy nghĩ về toàn bộ kế hoạch cứu rỗi và ý nghĩa của sự hy sinh trên thập tự giá nếu Đức Chúa Giê-su không phải là Đức Chúa Trời đời đời, không phải là Đấng chưa từng được tạo dựng mà vẫn luôn tồn tại từ cõi đời đời. Tại sao lẽ thật này lại vô cùng quan trọng? Trong nhóm, hãy cùng thảo luận: Nếu thật sự Đức Chúa Giê-su không đời đời, mà từng được tạo dựng theo cách nào đó, thì điều gì sẽ bị mất đi trong đức tin và trong kế hoạch cứu rỗi?
Khi chúng ta suy nghĩ về Đức Chúa Giê-su, về phúc âm và kế hoạch cứu rỗi: Tại sao chúng ta cần giữ trong tâm trí sự liên hệ và quan tâm của toàn thể vũ trụ đến những điều Đức Chúa Giê-su đã thực hiện trên đất? Theo bạn, điều gì đã diễn ra trong tâm trí của các thiên sứ và các thế giới chưa sa ngã khi họ chứng kiến Đấng Tạo Hóa đời đời của mình chịu chết trên thập tự giá? Chúng ta, loài người sa ngã, cảm thấy kinh ngạc, nhưng vũ trụ không sa ngã biết rõ vinh quang đời đời của Ngài. Họ đã nghĩ gì khi chứng kiến Đấng mà họ tôn thờ nơi thiên đàng chịu chết một cách nhục nhã?
Bạn sẽ nói gì với người không tin rằng Cha và Con đã tồn tại cùng nhau từ đời đời? Tại sao lẽ thật rằng Cha và Con luôn đồng hiện hữu lại cực kỳ quan trọng? Bạn sẽ giải thích thế nào về việc không bao giờ có thời điểm nào mà Đức Cha không có Đức Con ở cùng, ngoại trừ thời điểm trên thập tự giá, khi xảy ra "sự chia lìa tạm thời giữa hai Ngôi vị" (Ellen G. White, Chú Giải Kinh Thánh SDABC, quyển 7, tr. 924)?