Bài Học 6, 31 Tháng 1 – 6 Tháng 2

Trông cậy chỉ nơi Đấng Cơ-đốc

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Phi-líp 3:1–16; Rô-ma 2:25–29; Giăng 9:1–39; Ê-phê-sô 1:4,10; 1 Cô-rinh-tô 9:24–27
Câu Gốc: "Cho đến nỗi tôi được biết Ngài, và quyền phép sự sống lại của Ngài, và sự thông công thương khó của Ngài, làm cho tôi nên giống như Ngài trong sự chết Ngài, mong cho tôi được đến sự sống lại từ trong kẻ chết." (Phi-líp 3:10,11)
Sa-bát - "Trông cậy chỉ nơi Đấng Cơ-đốc"

Câu gốc

"Cho đến nỗi tôi được biết Ngài, và quyền phép sự sống lại của Ngài, và sự thông công thương khó của Ngài, làm cho tôi nên giống như Ngài trong sự chết Ngài, mong cho tôi được đến sự sống lại từ trong kẻ chết." (Phi-líp 3:10,11).

Kinh Thánh nghiên cứu

Phi-líp 3:1–16; Rô-ma 2:25–29; Giăng 9:1–39; Ê-phê-sô 1:4,10; 1 Cô-rinh-tô 9:24–27.

Chúng ta vẫn còn hoài nghi về sự cứu rỗi có được chỉ bởi đức tin, tách biệt khỏi những việc làm theo luật pháp. Tất cả chúng ta đều có khuynh hướng dựa vào tẩy sạch của mình, như thể chúng có thể góp phần vào sự cứu rỗi. Phao-lô đã rất rõ ràng, lập luận mạnh mẽ chống lại những người khăng khăng rằng phép cắt bì là điều cần thiết để được cứu.

Để chống lại số người cho rằng việc làm như phép cắt bì có thể đóng góp vào sự cứu rỗi, Phao-lô khẳng định rõ ràng rằng sự công bình đến từ Đấng Cơ-đốc như một món quà được ban cho thông qua đức tin, chứ không phải bởi luật pháp. Dù ngày nay phép cắt bì không còn là vấn đề lớn, nguyên tắc mà Phao-lô đưa ra chắc chắn vẫn còn nguyên giá trị.

Cuộc Cải Chánh Về Nguồn (The Protestant Reformation) đã bắt đầu từ chính vấn đề này: vai trò của đức tin và việc làm trong trải nghiệm của một Cơ-đốc nhân. Cuối cùng, Đấng Cơ-đốc là tất cả đối với chúng ta, Ngài là “cội rễ và cuối cùng của đức tin” (Hê-bơ-rơ 12:2). Nếu chúng ta đặt đúng thứ tự ưu tiên, chúng ta sẽ sống với sự bảo đảm về tình yêu của Đức Chúa Trời và vui hưởng lời hứa về sự cứu rỗi ngay từ bây giờ trong khi “chẳng cậy mình trong xác thịt” (Phi-líp 3:3).

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 7 tháng 2.

Thứ Nhất - "Vui Mừng Trong Chúa"

Đọc Phi-líp 3:1–3. Phao-lô đã đưa ra những điểm tích cực và tiêu cực nào trong phân đoạn này, và những điểm đó liên hệ với nhau ra sao? Phao-lô mô tả các tín hữu như thế nào?

Phao-lô bắt đầu bằng một ghi chú rất tích cực, nghe như thể ông đang viết kết thư. Nhưng ông vẫn chưa xong việc. Ông quay lại một trong những chủ đề chính của bức thư này: vui mừng trong Chúa. Ông đưa ra một số lý do. Quan trọng nhất là chúng ta phải đặt lòng trông cậy nơi Đấng Cơ-đốc, chứ không phải nơi xác thịt mình: “Chúng ta… khoe mình trong Đấng Cơ-đốc, và không để lòng tin cậy trong xác thịt bao giờ” (Phi-líp 3:3). Ai trong chúng ta cũng từng trả giá cho việc không đặt lòng tin cậy trong xác thịt, có đúng không?

Sự cảnh báo mạnh mẽ “Hãy coi chừng” (lặp lại ba lần) không xuất hiện ở bất cứ phân đoạn nào khác trong Kinh Thánh. Rõ ràng, tín hữu tại thành Phi-líp biết rất rõ mối đe dọa mà Phao-lô đang ám chỉ. Thay vì là ba vấn đề riêng biệt, sự cảnh báo này dường như nhằm chỉ về một nhóm giáo sư giả, được mô tả bằng ba cách khác nhau.

Những kẻ gian ác hay vô đạo trong dân Y-sơ-ra-ên đôi khi được gọi là “chó” (Phi-líp 3:2; so sánh Thi-thiên 22:16; Ê-sai 56:10; Ma-thi-ơ 7:6; 2 Phi-e-rơ 2:21,22). Các giáo sư giả đúng ra nên diễn tả như “kẻ làm công gian ác”. Ám chỉ họ là “bọn cắt bì giả” (Phi-líp 3:2) cho thấy rằng, giống như ở Ga-la-ti và những nơi khác, họ tìm cách áp đặt phép cắt bì lên các tín hữu Ngoại bang, trái ngược với quyết nghị của Giáo hội nghị (xem Công-vụ 15).

Điều thú vị là dường như có một giải pháp cho những thử thách thuộc linh, bao gồm thử thách lan rộng của giáo lý giả, giải pháp là “hãy vui mừng trong Chúa” (Phi-líp 3:1; so sánh Phi-líp 4:4).

Bất cứ điều gì khiến chúng ta vui mừng đều mang lại niềm hân hoan (trong tiếng Hy Lạp, cũng như tiếng Anh, hai từ này có liên hệ). Đức Chúa Trời muốn chúng ta vui mừng, và Lời Ngài giống như một cẩm nang chỉ dẫn cho hạnh phúc thật và niềm vui bền lâu. Những điều này bao gồm: nhận lãnh sự thương xót của Chúa (Thi-thiên 31:7); đặt lòng tin cậy nơi Ngài (Thi-thiên 5:11); tiếp nhận phước hạnh của sự cứu rỗi (Thi-thiên 9:14); chọn luật pháp của Đức Chúa Trời làm đường lối sống (Thi-thiên 19:14), kể cả ngày Sa-bát (Ê-sai 58:13,14); tin vào Lời Ngài (Thi-thiên 119:162); và nuôi dạy con cái tin kính (Châm-ngôn 23:24,25).

Cuộc sống có thể rất khó khăn cho tất cả chúng ta dù hiện tại mọi sự có vẻ thuận lợi. Nhưng ngay cả khi mọi sự không diễn ra tốt đẹp, bạn có thể và nên vui mừng về những điều nào? Điều gì đang ngăn cản bạn vui mừng?

Thứ Hai - ""Quá Khứ" Của Phao-lô"

Kinh nghiệm thường gặp của những người cải đạo theo Đấng Cơ-đốc là họ nghĩ về cuộc đời mình theo hai giai đoạn: trước và sau khi tiếp nhận Đức Chúa Giê-su, giống như Phao-lô đã làm trong Phi-líp 3. Tuy nhiên, dù đúng hay sai, đôi khi chúng ta vẫn gọi những người chưa tin Chúa là “người công bình” và theo tiêu chuẩn của thế gian, quả thật nhiều người được xem là công bình. Nhưng so với tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời, thì chẳng ai là công bình cả, ngay cả các tín hữu.

Trong Phi-líp 3:4–6, Phao-lô chỉ ra nhiều điều trong cuộc đời mà trước kia ông từng hãnh diện. Đó là những gì? Bạn sẽ mô tả "điều công bình" trong chính cuộc đời mình (trong quá khứ và hiện tại) như thế nào?

Phao-lô đưa ra một sự tương phản ngầm giữa những người Do Thái tin Chúa nhưng lại truyền bá giáo lý sai lạc với những tín hữu chưa chịu cắt bì nhưng hoàn toàn nương dựa nơi Đấng Cơ-đốc để được cứu rỗi và không đặt chút niềm tin nào vào các việc làm của con người, chẳng hạn như phép cắt bì (xem Hê-bơ-rơ 6:1; Hê-bơ-rơ 9:14; so sánh Rô-ma 2:25–29). Dù cuộc đời và dòng dõi của Phao-lô trước kia có thể rất đáng nể trong mắt người Do Thái, thì chẳng điều nào trong đó đem lại sự cứu rỗi cho ông. Thực tế, chúng còn cản trở ông, vì đã che khuất nhu cầu của ông về Đấng Cơ-đốc trong một đoạn thời gian.

Phao-lô không chỉ được cắt bì, mà còn là một người “cắt bì vào ngày thứ tám”, nghĩa là bẩm sinh ông là một người Y-sơ-ra-ên và là thành phần của dân giao ước, đã được làm phép cắt bì đúng theo luật vào ngày thứ tám. Hơn nữa, ông thuộc chi phái Bên-gia-min, chi phái bao gồm một số thành phố quan trọng nhất của Y-sơ-ra-ên. Phao-lô không chỉ biết tiếng Hê-bơ-rơ, mà còn là môn đồ của thầy Ga-ma-li-ên (Công vụ 22:3; Công vụ 26:4,5), và là một người Pha-ri-si, nghĩa là ông được đào tạo sâu trong sự hiểu biết về luật pháp cũng như cách áp dụng nó theo truyền thống.

Phao-lô nhiệt thành đến mức ông bắt bớ Hội Thánh vì cho rằng Hội Thánh đe dọa lối sống Do Thái vốn dựa trên luật pháp. Thật thú vị, mặc dù ông được coi là “không chỗ trách” theo sự “công bình” do con người đặt ra, Phao-lô đã nhận ra luật pháp thật còn sâu sắc và đòi hỏi nhiều hơn ông từng nghĩ, và nếu không có Đấng Cơ-đốc, ông sẽ bị luật pháp định tội.

So sánh Rô-ma 7:7–12 với Ma-thi-ơ 5:21,22,27,28. Cả Đức Chúa Giê-su lẫn Phao-lô đều nhấn mạnh một điểm then chốt về luật pháp. Đây chính là lý do tại sao "đức tin nơi Đấng Cơ-đốc" (Phi-líp 3:9) chứ không phải luật pháp, mới là nguồn duy nhất của sự công bình. Hãy tự nhận xét: bạn đã giữ luật pháp tốt đến mức nào, ít nhất là theo cách mà chính Đức Chúa Giê-su đã phán?

Thứ Ba - "Điều Thật Sự Quan Trọng"

Như bài học hôm qua đã chỉ ra, những điều trước kia khiến Phao-lô hãnh diện thực chất lại là trở ngại cho đức tin, vì chúng đã che khuất nhu cầu của ông về Đấng Cơ-đốc. Phao-lô đã dùng ngôn ngữ thương mại, lời lãi và thua lỗ để mô tả quyển sổ thuộc linh của mình trước khi có đức tin. Dù chúng ta không thích nghĩ nhiều về điều đó, nhưng thật ra, mỗi con người đều có một “quyển sách ghi chép thuộc linh”. Trước kia, quyển sách của Phao-lô được đo lường bằng các giá trị Do Thái đương thời, thay vì những giá trị Kinh Thánh mà Đức Chúa Giê-su dạy.

Sau khi hoán cải, quyển sách thuộc linh của ông thay đổi hoàn toàn, vì thang giá trị đã được lật ngược từ “vị trí của Do Thái Giáo” sang “vị trí của thiên đàng”.

“Đấng đã từ trời xuống có thể phán về thiên đàng và trình bày đúng những điều tạo thành vị trí của thiên đàng, trên đó Ngài đã đóng dấu hình ảnh và danh hiệu của Ngài. Ngài biết sự nguy hiểm mà những người Ngài đến để nâng họ ra khỏi cảnh thấp hèn và đưa họ đến ngồi bên cạnh trên ngai của Ngài. Ngài chỉ ra mối nguy khi họ phung phí tình cảm vào những đối tượng vô ích và nguy hiểm. Ngài tìm cách hướng tâm trí chúng ta ra khỏi những điều trần tục để hướng về thiên thượng, hầu cho chúng ta không lãng phí thì giờ, tài năng và cơ hội vào những điều chỉ là phù phiếm.” - Ellen G. White, The Advent Review and Sabbath Herald, ngày 1 tháng 7 năm 1890.

Trong thế giới Do Thái Giáo thế kỷ thứ nhất, Phao-lô từng là một ngôi sao đang lên cho đến khi ông bị mù bởi sự hiện thấy vinh hiển của Đức Chúa Giê-su trên đường Đa-mách (Công vụ 9). Chính khi đó, con mắt thuộc linh ông được chữa lành và ông đã nhìn thấy rõ ràng.

Giăng 9 kể lại câu chuyện một người khác vốn bị mù, rồi đã nhìn thấy Đức Chúa Giê-su một cách rõ ràng. Đức Chúa Giê-su phán rằng Ngài đến thế gian để cho "Hễ ai chẳng thấy, thì thấy; còn ai thấy, lại hóa mù" (Giăng 9:39). Nguyên tắc này có thể được áp dụng vào đời sống của bạn như thế nào?

Điều gì có thể quý giá hơn sự sống đời đời ở trên trời và trên đất mới? Ấy vậy mà những giá trị của thế gian đã che mờ mắt biết bao người trước lẽ thật này. Giữa những điều con người coi trọng ở đời này (xem Ma-thi-ơ 13:22; Lu-ca 4:5,6; 1 Giăng 2:16) và những điều Thiên đàng coi trọng như một tấm lòng giống Đấng Cơ-đốc và những linh hồn được cứu thì hiển nhiên luôn có một sự đối nghịch.

Thế gian có thể làm mù mắt chúng ta trước những lẽ thật thiêng liêng và điều gì thật sự quan trọng. Chìa khóa nào để giữ cho mắt chúng ta tập trung vào những điều thật sự trọng yếu?

Thứ Tư - "Đức Tin Trong Đấng Cơ-đốc"

Điểm chính mà Phao-lô muốn nhấn mạnh không thể bỏ qua. Trên đường đi Đa-mách, ông đã kinh nghiệm một sự thay đổi tuyệt vời: từ bỏ đời sống cũ dựa trên luật pháp để đổi lấy sự hiện diện của Đấng Cơ-đốc - “cho được Đấng Cơ-đốc và được ở trong Ngài” (Phi-líp 3:8,9).

Được "ở trong Ngài," tức là trong Đấng Cơ-đốc, là một cách diễn đạt rất đáng chú ý. Đọc Ê-phê-sô 1:4; 2 Cô-rinh-tô 5:21; Cô-lô-se 2:9 và Ga-la-ti 2:20. Dựa vào những phân đoạn Kinh Thánh này, bạn nghĩ Phao-lô muốn nói điều gì?

Phao-lô nhắc đến việc “ở trong Đấng Cơ-đốc” đã được bàn luận rộng rãi. Không có gì ngạc nhiên khi có lẽ lời tốt nhất chính là từ Phao-lô: “Để làm sự định trước đó trong khi kỳ mãn - hội-hiệp muôn vật lại trong Đấng Cơ-đốc, cả vật ở trên trời và vật ở dưới đất.” (Ê-phê-sô 1:10). Đây là mục đích của Đức Chúa Trời ngay từ đầu. Và Phao-lô làm rõ cách điều này xảy ra: “Vì chưng anh em đã được dư dật về mọi điều ban cho, cả lời nói và sự hiểu biết” (1 Cô-rinh-tô 1:30).

Việc “ở trong Đấng Cơ-đốc” bao gồm mọi thứ mà kế hoạch cứu rỗi đề cập, từ sự khai sáng thuộc linh của chúng ta (sự khôn ngoan), đến công bình bởi đức tin (sự công bình), tiếp nối sự chuẩn bị cho thiên đàng (sự thánh hóa), và cuối cùng là sự tôn vinh trong lần thứ hai Ngài đến (sự chuộc tội). Cứu rỗi là công trình của Đấng Cơ-đốc từ đầu đến cuối cho chúng ta và ở trong chúng ta. Do đó, nhờ có Đấng Cơ-đốc, chúng ta có tất cả những gì cần thiết.

Đọc Phi-líp 3:9. Phao-lô so sánh hai điều gì, và tại sao sự so sánh này lại quá quan trọng để ta phải luôn ghi nhớ?

Như Phao-lô nhận ra, “sự công bình cậy sức riêng mình” không phải là công bình thật, vì luật pháp không thể ban sự sống (xem Ga-la-ti 3:21,22); chỉ có Đấng Cơ-đốc mới ban được, thông qua đức tin. Và không phải đức tin nào cũng được. Rốt cuộc, ma quỷ cũng tin và run sợ (Gia-cơ 2:19). Đức tin duy nhất cứu rỗi là “đức tin của Đấng Cơ-đốc”. Chỉ có đức tin của Ngài mới hoàn toàn vâng lời và có thể vâng lời. (Từ Hy Lạp cho “đức tin”, pistis, cũng có nghĩa là lòng trung tín). Vì vậy, nếu chúng ta ở trong Đấng Cơ-đốc và Ngài sống trong chúng ta (Ga-la-ti 2:20), thì chúng ta sống nhờ đức tin của Ngài thông qua đức tin của chính chúng ta nơi Ngài.

Thứ Năm - "Chỉ Cần Một Điều - Nhận Biết Đấng Cơ-đốc"

Đọc Phi-líp 3:10–16. Một số điểm chính mà Phao-lô nêu ra trong phân đoạn này là gì?

Chắc chắn không có gì quan trọng hơn việc biết Đấng Cơ-đốc, bởi đó là sự đảm bảo rằng cuối cùng Ngài sẽ nhận biết và công nhận chúng ta trước Cha (xem Ma-thi-ơ 7:21–23; Ma-thi-ơ 10:32,33). Chúng ta biết Ngài bằng cách nào? Qua Lời viết của Ngài - đọc và sống theo Lời đó. Chúng ta không thể gặp Ngài trực diện như các môn đồ. Nhưng thú vị là các môn đồ vẫn không hoàn toàn hiểu lời Ngài, điều này nhấn mạnh nhu cầu cần Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta (xem Giăng 16:13). Càng biết Ngài, chúng ta càng đến gần Ngài, vì chúng ta trải nghiệm “quyền phép sự sống lại của Ngài” (Phi-líp 3:10), nâng chúng ta đến “đời sống mới” (Rô-ma 6:4).

Một cách khác để đến gần Đức Chúa Giê-su là qua “sự chia sẻ trong đau khổ của Ngài” (Phi-líp 3:10). Mỗi thử thách gặp phải, mỗi trải nghiệm đau đớn chịu đựng, giúp chúng ta hiểu và trân trọng hơn những gì Đức Chúa Giê-su đã trải qua vì chúng ta, đồng thời hiểu rõ hơn về Ngài và ý muốn Ngài.

Cách thứ ba là kiên trì tiến tới “đích đến” (Phi-líp 3:14). Đích đến đó là gì? Nó dịch từ một từ chỉ xuất hiện duy nhất ở đây trong Tân Ước (skopos). Nó chỉ vạch đích của một cuộc đua và phần thưởng dành cho người chiến thắng. Phao-lô gọi đó là “để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.” (Phi-líp 3:14). Giống như Đức Chúa Giê-su, qua sự chết và phục sinh của Ngài, đã thăng thiêng lên thiên đàng, Đức Chúa Trời mời gọi chúng ta nhận phần thưởng thiên đàng tương tự là sự sống đời đời.

Rõ ràng, chúng ta chưa đạt được điều đó. Chúng ta sẽ không được trọn vẹn cho đến khi “thân thể hèn mọn” của chúng ta được biến đổi “cho giống với thân thể vinh hiển của Ngài” (Phi-líp 3:21). Nhưng bằng cách biết Ngài và kính mời sự hiện diện của Ngài vào đời sống mỗi ngày, chúng ta tiến tới mục tiêu trở nên giống Đức Chúa Giê-su trong mọi cách có thể ngay bây giờ. Đây cũng là “điều duy nhất” mà Phao-lô tập trung. Giống như chạy đua (xem 1 Cô-rinh-tô 9:24–27), chúng ta không để tâm đến nơi mình đã đi qua hay ai đang tụt lại phía sau. Sự tập trung duy nhất của chúng ta là vào những điều phía trước - phần thưởng thiên đàng đang chờ đợi. Hình ảnh ở đây thật sống động: một vận động viên chạy đua tập trung hoàn toàn vào mục tiêu, dồn mọi sức lực và nghiêng người về phía vạch đích.

Trong hành trình với Chúa, tại sao điều quan trọng là không nên nhìn lại, ít nhất là nhìn lại tội lỗi và thất bại của mình, mà thay vào đó hướng về những gì bạn đã được hứa ngay bây giờ trong Đấng Cơ-đốc?

Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Ai muốn xây dựng một bản tính vững mạnh, cân đối, một Cơ-đốc nhân hài hòa, phải dâng trọn tất cả và làm mọi việc cho Đấng Cơ-đốc; vì Đấng Cứu Chuộc sẽ không chấp nhận một sự thờ phượng không hoàn toàn. Hàng ngày người ấy phải học ý nghĩa của sự đầu phục. Người ấy phải nghiên cứu Lời Chúa, học hiểu ý nghĩa và vâng giữ các điều răn của Ngài. Như vậy, người ấy mới đạt được tiêu chuẩn của sự toàn vẹn của Cơ-đốc nhân. Ngày qua ngày, Đức Chúa Trời làm việc cùng người ấy, hoàn thiện bản tính để đứng vững trong thời kỳ thử thách cuối cùng. Và ngày qua ngày, Cơ-đốc nhân đang trình diễn trước mắt con người và các thiên sứ, cho thấy tin lành có thể làm gì cho người sa ngã.” - Ellen G. White, Công vụ các Sứ đồ, tr. 483.

“Những người chờ đợi sự đến của Chàng Rể phải nói với đám đông: “Hãy xem Đức Chúa Trời của các ngươi”. Những tia sáng cuối cùng của sự thương xót, sứ điệp cuối cùng của lòng thương xót ban cho thế gian, là sự bày tỏ bản tính yêu thương của Ngài. Con cái Đức Chúa Trời phải thể hiện vinh quang của Ngài. Trong đời sống và bản tính của chính họ, họ phải bày tỏ những gì ân điển của Đức Chúa Trời đã làm cho họ.

“Ánh sáng của Mặt Trời Công Bình sẽ tỏa sáng qua những việc lành trong lời lẽ thật và hành động thánh khiết.”, Ellen G. White, Châu Ngọc Của Lẽ Thật, tr. 415–416.

Câu hỏi thảo luận:

Hãy suy gẫm nhiều hơn về sự vui mừng trong Chúa. Lưu ý rằng không phải nói là vui mừng trong những thử thách của mình (mặc dù điều đó cũng có trong Kinh Thánh) mà là vui mừng trong Chúa. Tại sao việc luôn ưu tiên đặt Chúa, sự tốt lành, quyền năng, tình yêu và sự cứu rỗi của Ngài trước mắt lại quan trọng? Việc làm này sẽ đem lại lợi ích to lớn nào cho bạn giữa những thử thách không tránh khỏi của đời này?

Chú ý cách những trích dẫn trên mô tả vai trò của ân điển trong việc tạo nên "công việc lành" mà chúng ta làm trong vai trò Cơ-đốc nhân. Tại sao chức năng này của ân điển lại quan trọng khi chúng ta hướng đến sự phục lâm sớm của Đấng Cơ-đốc? Mặc dù chúng ta không được cứu bởi việc làm điều lành, nhưng liệu chúng ta có thực sự được cứu nếu không có chúng?

Suy gẫm nhiều hơn về ý tưởng không đặt niềm tin vào xác thịt. Điều đó có nghĩa gì? Tại sao chúng ta không nên tin vào nó? Liệu xác thịt của chúng ta không phải là một sự ban cho từ Đức Chúa Trời sao?