Hiệp một trong sự khiêm nhường
Sa-bát - "Hiệp một trong sự khiêm nhường"
Câu gốc
"Thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn." (Phi-líp 2:2).
Kinh Thánh nghiên cứu
Phi-líp 2:1-8; Giê-rê-mi 17:9; Phi-líp 4:8; 1 Cô-rinh-tô 8:2; Rô-ma 8:3; Hê-bơ-rơ 2:14-18.
Hiệp một là sức mạnh. Nhưng, nhận biết điều gì là đúng và thực hiện được điều đó là một khoảng cách không hề nhỏ. Đôi khi hết thảy chúng ta, mặc dù đã nỗ lực hết sức để hiệp một, nhưng vẫn gặp phải những thất bại. Nhưng điều đó hoàn toàn không giống như việc cố tình phá hoại sự hiệp một. Vậy thì không có gì đáng ngạc nhiên khi Phao-lô tiếp tục viết thư cho người Phi-líp và ông muốn họ “hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng”.
Phao-lô đề cao sự cần thiết của tinh thần hiệp một qua lời dạy và tấm gương sáng của Đức Chúa Giê-su. Đây là chủ đề mà chúng ta thấy được đề cập đến trong suốt Tân Ước, đặc biệt là trong các thư tín. Nguồn gốc của sự chia rẽ trong vũ trụ bắt nguồn từ lòng kiêu ngạo, khao khát địa vị và quyền lực của một thiên sứ duy nhất trên thiên đàng, theo đó, một xu hướng tệ hại lan truyền nhanh chóng, ngay cả trong một môi trường hoàn hảo (Ê-sai 14:12–14). Sau đó, nó đã giành được chỗ đứng trong vườn Ê-đen thông qua sự bất mãn tương tự như vậy trước các quy tắc mà Đức Chúa Trời đã đặt ra và con người mong muốn vươn lên một tầm cao hơn nữa, so với vị trí mà Đức Chúa Trời đã sắp đặt cho họ (Sáng-thế Ký 3:1–6).
Tuần này chúng ta sẽ xem xét đến tiêu chuẩn của Kinh Thánh dành cho sự hiệp một trong Hội Thánh, đặc biệt tập trung vào sự hạ mình đáng kinh ngạc của Đức Chúa Giê-su, kết hợp thành những bài học có giá trị mà chúng ta có thể rút ra khi chiêm ngưỡng Ngài. Qua đó, chúng ta có thể học được cách để trưởng thành và trở nên giống Ngài hơn.
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 24 tháng 1.
Thứ Nhất - "Sự Chia Rẽ Tại Phi-líp"
Đọc Phi-líp 2:1-3. Những yếu tố nào dường như đã dẫn đến sự chia rẽ trong Hội Thánh? Phao-lô đã đề xuất biện pháp nào để khắc phục?
Ắt hẳn Phao-lô đã vô cùng thất vọng khi thấy Hội Thánh mà ông thành lập và yêu mến lại bị xào xáo bởi sự ganh đua và cấu xé nhau bởi sự bất hòa. Ông sử dụng ngôn từ rất mạnh mẽ để mô tả các vấn đề. “lòng tranh cạnh” (eritheia, tiếng Hy Lạp) để dịch một từ đã được sử dụng trước đó trong Phi-líp 1:15 – “lòng ganh tị và cãi lẫy” – nhằm chỉ những kẻ chống đối đầy lòng ích kỷ đang đối đầu cùng Phao-lô ở Rô-ma, họ chỉ muốn đề cao bản thân mình thay vì thúc đẩy sự nghiệp của Đấng Cơ-đốc.
“Lòng tranh cạnh” nằm trong số các hoạt động của xác thịt (Ga-la-ti 5:20) và, như Gia-cơ chỉ ra, “ở đâu có những điều ghen tương tranh cạnh ấy, thì ở đó có sự lộn lạo và đủ mọi thứ ác” (Gia-cơ 3:16). Trong tiếng Hy Lạp từ này có nghĩa là “kiêu ngạo” chỉ được sử dụng trong Tân Ước, nhưng xuất hiện trong các tài liệu ngoài Kinh Thánh theo nghĩa là sự kiêu ngạo, lòng kiêu hãnh trống rỗng và có cảm giác tự phụ về bản thân. Phao-lô sử dụng một câu có liên quan chặt chẽ khi khuyên răn người Ga-la-ti: “Chớ tìm kiếm danh vọng giả dối mà trêu chọc nhau và ghen ghét nhau” (Ga-la-ti 5:26).
Hãy lưu ý các biện pháp khắc phục mà Phao-lô liệt kê cho những vấn đề này:
1. Sự an ủi trong Đấng Cơ-đốc. Phao-lô sẽ tiếp tục sử dụng chính tấm gương của Đấng Cơ-đốc như một động lực thúc đẩy mạnh mẽ.
2. Sự an ủi của tình yêu. Đức Chúa Giê-su bày tỏ tình yêu thiêng liêng và truyền lệnh cho chúng ta “hãy yêu nhau, cũng như Ta đã yêu các ngươi” (Giăng 15:12).
3. Sự thông công của Đức Thánh Linh. Sự hiện diện của Đức Thánh Linh tạo nên một mối quan hệ gắn bó trong vòng các Cơ-đốc nhân, giống như mối quan hệ đã thấm nhuần trong Hội Thánh đầu tiên (Công-vụ các Sứ-đồ 2:42; so sánh 2 Cô-rinh-tô 13:14).
4. Cảm xúc (hoặc lòng trắc ẩn). Chúng ta thấy phẩm chất thiêng liêng này thường được thể hiện trong cuộc đời của Đấng Cơ-đốc (Ma-thi-ơ 9:36; Ma-thi-ơ 20:3; Mác 1:41) và được mô tả trong các dụ ngôn về người Sa-ma-ri nhân lành (Lu-ca 10:33) và người con trai hoang đàng (Lu-ca 15:20).
5. Lòng thương xót. Phẩm chất này được Đức Chúa Giê-su minh họa qua đời sống của Ngài, cũng được chứng kiến trong cuộc sống của những người theo Ngài (Lu-ca 6:36).
6. Có đồng một tâm tình. Hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng. Một hình ảnh thật lý tưởng! Chúng ta có thể thấy Phao-lô đã mạnh mẽ nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hiệp một như thế nào. Như Phao-lô đã chỉ ra, điều mà chúng ta cần là “Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Cơ-đốc đã có” (Phi-líp 2:5).
Thứ Hai - "Nguồn Gốc Của Sự Hiệp Một"
Hãy suy gẫm thêm về sự hiệp một mà Phao-lô nhấn mạnh trong Phi-líp 2:2, về cơ bản thì Phao-lô nói cùng một chủ đề theo bốn cách khác nhau. Cũng cần lưu ý đến sự tập trung của ông vào tâm trí, suy nghĩ và cảm xúc. Trong khi các nhà lãnh đạo tôn giáo có xu hướng nhấn mạnh vào hành vi bên ngoài, Đức Chúa Giê-su tập trung vào suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Ví dụ, chàng trai trẻ giàu có tuyên bố rằng ông luôn tuân thủ luật pháp, đã vâng giữ đủ các điều răn. Tuy nhiên, bằng cách bảo anh ta bán hết gia tài, mọi thứ mình có, bố thí cho người nghèo và theo Ngài, tức là Đức Chúa Giê-su đã thử thách lòng ham muốn, sự vương vấn của anh ta vào những vật chất của thế gian. Ngài cũng tuyên bố rằng chính những gì xuất phát từ trong lòng (hoặc tâm trí) là điều làm ô uế con người: “Vì từ nơi lòng mà ra những ác tưởng, những tội giết người, tà dâm, dâm dục, trộm cướp, làm chứng dối, và lộng ngôn” (Ma-thi-ơ 15:19) và “do sự đầy dẫy trong lòng mà miệng mới nói ra” (Ma-thi-ơ 12:34).
Đọc Phi-líp 2:3,4. Phao-lô thúc giục những bước đi thực tế nào để có sự hiệp một trong Hội Thánh?
Lời của Phao-lô phác họa một bức tranh về sự khiêm nhường: sự khiêm nhường trong tâm trí, coi trọng người khác hơn bản thân mình, quan tâm đến lợi ích của người khác chứ không chỉ của riêng mình. Nói thì dễ hơn làm, có đúng không? Nhưng đây là những nguyên tắc quan trọng cần ghi nhớ trong mọi tương tác của chúng ta. Trong cuộc trò chuyện, chúng ta thường có xu hướng tập trung câu trả lời của mình vào những gì đang được trình bày, thay vì tập trung lắng nghe để hiểu người kia đang nói gì và cố gắng nhìn nhận vấn đề theo quan điểm của họ. Xung đột thường nảy sinh từ những hiểu lầm đơn giản có thể tránh được chỉ bằng cách lắng nghe tích cực. Chúng ta có thể không đồng ý, nhưng lắng nghe và tìm cách hiểu quan điểm của người khác là bước đi đầu tiên để thúc đẩy mối giao tiếp lành mạnh và tạo được sự tin tưởng.
Phao-lô nói rằng sự hiệp một xuất phát từ Đức Thánh Linh, trong Ê-phê-sô 4:3, ông nhắn nhủ “dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của chúng ta”. Nếu có xung đột trong Hội Thánh, Đức Thánh Linh có thể làm dịu tình hình và đưa chúng ta đến với sự hiệp một, tạo ra sự hòa hợp cần thiết. Trong cùng một chương, Phao-lô nói về sự “hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 4:13). Hai điều này có liên quan mật thiết với nhau. Có cùng đức tin, cùng sự hiểu biết về Kinh Thánh xuất phát từ việc biết rõ về Đấng Cơ-đốc và những lời dạy của Ngài, là điều thiết yếu để sự hiệp một tồn tại giữa chúng ta.
Làm thế nào để tiêu diệt bản ngã hầu cho chúng ta thực sự coi trọng người khác hơn chính mình? Chúng ta thực hành sự dạy dỗ đó như thế nào? Mối quan hệ của chúng ta sẽ khác biệt thế nào nếu tất cả chúng ta đều sống như vậy?
Thứ Ba - "Cấy Ghép Tâm Trí Hay Phẫu Thuật Tâm Trí"
Ngày càng có nhiều công ty trên thế giới đang nghiên cứu công nghệ kết hợp sức mạnh xử lý của máy tính với não người. Nói cách khác, bằng cách kết nối não người với máy tính, các nhà khoa học hy vọng sẽ tác động đến suy nghĩ của chúng ta thông qua máy tính. Mặc dù công nghệ cấy ghép não người có thể hứa hẹn những kết quả tích cực, bao gồm giúp kiểm soát bệnh động kinh, trầm cảm và bệnh Parkinson, nhưng không khó để tưởng tượng ra những cách áp dụng nham hiểm hơn. Việc kiểm soát tâm trí không còn xa nữa.
Theo một số cách thức, nó đã xuất hiện. Tâm trí của chúng ta giống như một chiếc máy tính, chỉ là vượt trội hơn nhiều. Luồng thông tin liên tục mà chúng ta tiếp xúc hàng ngày sẽ “lập trình” tâm trí của chúng ta, tác động đến suy nghĩ và hướng dẫn hành động của chúng ta. Khi chúng ta đắm chìm vào các phương tiện truyền thông, cách tư duy của mọi người trên thế gian sẽ in sâu dấu ấn của nó vào tâm trí mình, và chúng ta bắt đầu suy nghĩ theo cùng một cách như họ. Điều này chẳng khác nào tâm trí của người khác đã được cấy ghép hoặc hòa nhập vào tâm trí của chúng ta.
Giống như Đức Chúa Giê-su, chúng ta phải “chăm về Thánh Linh” (Rô-ma 8:6). “Nếu không phải là Thánh Linh của Đức Chúa Trời, thì chẳng ai biết sự trong Đức Chúa Trời,… chúng ta nhận lấy Thánh Linh từ Đức Chúa Trời đến, hầu được hiểu biết những ơn mà chúng ta đã nhận lãnh bởi Đức Chúa Trời” (1 Cô-rinh-tô 2:11,12). Ai là thầy của chúng ta? Và chúng ta đang học điều gì?
Đọc Phi-líp 2:5. Theo bạn, có "tâm tình giống Đấng Cơ-đốc" nghĩa là gì?
Cuối cùng, chúng ta có thể thay đổi tâm trí, nhưng chúng ta không thể thay đổi tấm lòng của mình; chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể làm được điều đó. Đức Thánh Linh cần thực hiện cuộc phẫu thuật tâm hồn cho chúng ta, sử dụng “gươm của Đức Thánh Linh” (Ê-phê-sô 6:17), lời “sống và linh nghiệm” của Đức Chúa Trời, “thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng” (Hê-bơ-rơ 4:12). Chỉ thông qua Đức Thánh Linh, chúng ta mới có thể thực sự biết chính mình, vì theo bản chất, chính lòng của chúng ta đã lừa dối chính mình (Giê-rê-mi 17:9). Theo tiếng Do Thái, aqov có nghĩa là “dối trá”, ám chỉ đến mặt đất gồ ghề khiến chúng ta vấp ngã; theo nghĩa mở rộng, nó có nghĩa là những suy nghĩ quanh co, méo mó và không trung thực. Chúng ta phải được biến hóa bằng cách “đổi mới tâm thần mình” mình để có thể “thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” (Rô-ma 12:2).
Tại sao làm theo những gì Phao-lô nói ở đây lại quan trọng đến vậy: "Rốt lại, hỡi anh em, phàm điều chi chân thật, điều chi đáng tôn, điều chi công bình, điều chi thanh sạch, điều chi đáng yêu chuộng, điều chi có tiếng tốt, điều chi có nhân đức đáng khen, thì anh em phải nghĩ đến" (Phi-líp 4:8)?
Thứ Tư - "Tâm Trí Của Đấng Cơ-đốc"
Muhammad Ali đã từng tuyên bố, “Tôi là người vĩ đại nhất”. Vào tháng 8 năm 1963, sáu tháng trước khi giành chức vô địch quyền anh hạng nặng thế giới, anh thậm chí còn phát hành một album có tựa đề “Tôi là người vĩ đại nhất”. Ali, đúng là một vận động viên vĩ đại, nhưng ông ta không phải là tấm gương để noi theo nếu chúng ta muốn có tâm trí của Đấng Cơ-đốc.
Ngược lại, Đức Chúa Giê-su hoàn toàn vô tội. Mặc dù Ngài bị cám dỗ “trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội” (Hê-bơ-rơ 4:15), Ngài không bao giờ phạm tội, thậm chí không phạm tội dù chỉ trong một ý nghĩ thoáng qua. Tuy nhiên, Hê-bơ-rơ 5:8 chỉ ra rằng, “Dầu Ngài là Con, cũng đã học tập vâng lời bởi những sự khốn khổ mình đã chịu”. Sự phục tùng của Đức Chúa Giê-su đối với ý muốn của Cha luôn hoàn hảo. Không bao giờ có một phút giây nào Ngài từ chối phục tùng, dù rằng nhiều lần điều đó không hề dễ dàng chút nào, quả thực là như vậy.
Đọc Phi-líp 2:5–8, một số người coi đây là những câu Kinh Thánh mạnh mẽ và đẹp đẽ nhất. Phao-lô đang nói gì với chúng ta ở đây? Những lời này có ý nghĩa gì? Quan trọng nhất, chúng ta áp dụng nguyên tắc được nêu ở đây vào cuộc sống của chính mình như thế nào?
Đức Chúa Giê-su, là Đấng bình đẳng với Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời, không chỉ mặc lấy xác thịt con người mà còn trở thành “người hầu” (doulou, một người hầu, một nô lệ) và sau đó phó chính mình làm của lễ chuộc tội cho chúng ta! Ở một chỗ khác, Phao-lô nói rằng Ngài đã trở thành “sự rủa sả vì chúng ta” (Ga-la-ti 3:13). Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa của chúng ta, đã chết trên thập tự giá để trở thành Đấng Cứu Chuộc của chúng ta, và điều đó đòi hỏi Ngài phải trở thành một sự rủa sả vì chúng ta.
Làm thế nào để chúng ta hiểu được điều này đang đề cập đến những gì? Hơn thế nữa, làm thế nào để chúng ta có thể làm những việc mà Kinh Thánh dạy chúng ta làm, đó là sẵn sàng tự nguyện để hạ mình và hy sinh bản thân vì lợi ích của người khác?
Ở một chỗ khác, Đức Chúa Giê-su phán: “Song ai lớn hơn hết trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi. Kẻ nào tôn mình lên, thì sẽ bị hạ xuống, còn kẻ nào hạ mình xuống, thì sẽ được tôn lên” (Ma-thi-ơ 23:11,12). Theo nhiều cách, điều này phản ánh những gì Phao-lô đã nói với chúng ta, trong Phi-líp 2:5–8, hãy làm theo như vậy.
Đưa ra một hình ảnh theo cách mạnh mẽ, sinh động hơn, ở đây Phao-lô đã nhấn mạnh hơn nữa những gì ông đã đề cập trước đó về những việc không nên làm: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh” (Phi-líp 2:3).
Chúng ta nên phản ứng thế nào với những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho chúng ta, như đã được mô tả trong Phi-líp 2:5–8? Hành động đáp trả nào có thể "thích hợp" hoặc xứng đáng với những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho chúng ta, ngoài việc quỳ xuống và thờ phượng? Tại sao lại quá sai lầm khi nghĩ rằng những gì chúng ta làm có thể bổ sung cho những gì Đấng Cơ-đốc đã làm vì chúng ta?
Thứ Năm - "Sự Mầu Nhiệm Của Lòng Tin Kính"
Một câu Kinh Thánh phổ biến là 1 Cô-rinh-tô 8:2: “Nếu có ai tưởng mình biết điều gì, thật người ấy chưa biết như mình nên biết”. Không có chủ đề nào mà chúng ta có thể biết tường tận. Chúng ta luôn cần phải học hỏi thêm nhiều hơn về điều gì đó trong bất cứ lãnh vực nào. Chúng ta hiểu được bao nhiêu về thực tại vĩnh cửu kết nối với Ba Ngôi Đức Chúa Trời và Sự nhập thể? Phao-lô thường nhắc đến sự hạ mình đáng kinh ngạc của Đấng Cơ-đốc khi hóa thân thành một con người. Đây là một chủ đề bao la mà ngay cả trong cõi đời đời cũng không thể bàn luận một cách tường tận, thỏa đáng.
Đọc Rô-ma 8:3, Hê-bơ-rơ 2:14–18 và Hê-bơ-rơ 4:15. Đặc tính nào trong sự hạ mình của Đức Chúa Giê-su và việc Ngài nhập thể?
Làm thế nào để Con Đức Chúa Trời hằng hữu, thông qua hoạt động của Đức Thánh Linh (Lu-ca 1:35), có thể hoài thai thành một con thánh trong lòng Ma-ri? Thật khó hiểu khi một điều vô hạn và vĩnh cửu đột nhiên có thể trở thành một con người hữu hạn, phải chịu thống khổ, chịu chết như bao người. Đó điểm chủ yếu, là mấu chốt của điều mà Phao-lô gọi là “sự mầu nhiệm của sự tin kính” (1 Ti-mô-thê 3:16).
Qua lời ca ngợi tuyệt mỹ trong Phi-líp 2, Phao-lô đã trình bày về sự hạ mình của Đấng Cơ-đốc một cách chi tiết và đầy đủ hơn trên một số khía cạnh, so với bất kỳ nơi nào khác trong Kinh Thánh:
- “Có hình dáng của Đức Chúa Trời” (Phi-líp 2:6). Từ morphē (hình dáng) ám chỉ về thần tính của Ngài, rằng Đức Chúa Giê-su bình đẳng với Đức Chúa Cha (so sánh Giăng 1:1).
- “Tự bỏ mình đi” (Phi-líp 2:7). Sự mầu nhiệm trong việc Đức Chúa Giê-su tự bỏ mình đi, thoát khỏi các đặc quyền thần thánh của Ngài - để Ngài có thể thực sự trở thành một con người thực sự và bị cám dỗ như chúng ta - thật đáng kinh ngạc.
- “Ngài đã tự hạ mình xuống” (Phi-líp 2:8). Khi mang bản chất con người, Đức Chúa Giê-su đã chuyển đổi từ Đấng có uy quyền tối cao trong vũ trụ thành một tôi tớ đúng nghĩa, trái ngược với mục tiêu của Lu-xi-phe.
- “Vâng phục cho đến chết, thậm chết trên cây thập tự” (Phi-líp 2:8). Không có cách chết nào nhục nhã hơn cách Đức Chúa Giê-su đã chọn và lên kế hoạch với Chúa Cha trong “mưu hòa bình ở giữa cả hai” (Xa-cha-ri 6:13). Sự kiện này đã được minh họa trước qua việc Môi-se treo con rắn trên cây sào (Dân số ký 21:9, Giăng 3:14) và do đó Ngài là Đấng “vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời” (2 Cô-rinh-tô 5:21).
Làm thế nào để chúng ta có thể tập trung vào những gì Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta trên thập tự giá - xem thập tự giá như tấm gương của chúng ta về sự từ bỏ và hạ mình - giúp chúng ta khiêm nhường hơn, cũng như phục tùng Đức Chúa Trời hơn?
Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Bao nhiêu tình yêu của người cha đã truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác qua từng mạch máu trong tấm lòng của biết bao người. Tất cả mọi nguồn suối ngọt ngào đã mở ra trong tâm hồn của con người, nhưng điều đó chỉ như một dòng suối nhỏ dẫn đến đại dương bao la khi so sánh với tình yêu vô hạn và vô tận của Đức Chúa Trời. Lưỡi không thể thốt nên lời; ngòi bút không thể diễn tả hết được tình yêu thương đó. Bạn có thể suy gẫm về tình yêu thương đó mỗi ngày trong cuộc đời mình; bạn có thể siêng năng tìm kiếm trong Kinh Thánh để hiểu được tình yêu thương đó; bạn có thể tập trung mọi năng lực và khả năng mà Chúa đã ban cho bạn, để hiểu được tình yêu thương và lòng trắc ẩn của Cha trên trời; dẫu cho đó là một phạm trù vô hạn và quá cao xa. Bạn có thể nghiên cứu tình yêu thương đó qua nhiều thời đại; nhưng bạn không bao giờ có thể hiểu hết được chiều dài, chiều rộng, chiều sâu và chiều cao trong tình yêu thương của Đức Chúa Trời khi ban Con Ngài để chết thay cho thế gian. Ngay chính cõi đời đời cũng không bao giờ có thể bày tỏ trọn vẹn tình yêu thương đó. Tuy nhiên, khi chúng ta nghiên cứu Kinh Thánh và suy gẫm về cuộc đời của Đấng Cơ-đốc và kế hoạch cứu chuộc, những chủ đề lớn này sẽ ngày càng mở ra cho chúng ta nhiều hiểu biết hơn nữa."—Ellen G. White, Testimonies for the Church, tập 5, tr. 740.
“Khi chúng ta được đào tạo trong mái trường của Đấng Cơ-đốc - như Môi-se đã nhận được - Chúng ta sẽ học được điều gì? - Trở nên kiêu ngạo? - Có một suy nghĩ tự đề cao bản thân? - Không, thực sự là không thể như vậy. Càng học trong mái trường này, chúng ta phải càng tiến bộ trong sự nhu mì và khiêm nhường. Chúng ta không được tự mãn rằng mình đã học được mọi thứ cần biết. Chúng ta nên tận dụng tối đa các tài năng mà Chúa đã ban cho, để khi được thay đổi từ sự hay hư nát đến sự không hề hư nát, chúng ta sẽ không đánh mất những gì mình đã đạt được, mà có thể mang chúng theo cùng mình bước vào thế giới mai sau. Trải qua các thời đại vô tận trong cõi đời đời, Đấng Cơ-đốc và công cuộc cứu chuộc của Ngài sẽ là chủ đề nghiên cứu của chúng ta."—Ellen G. White, Bản thảo 36, 1885.
Câu hỏi thảo luận:
Bạn đã tự mình trải nghiệm tình yêu thương của Đức Chúa Trời theo những cách nào? Trong lớp, hãy trình bày những cách khác nhau mà bạn đã biết và những trải nghiệm về tình yêu thương của Ngài.
Đức Chúa Giê-su đã đến thế gian và "trở nên giống như loài người" (Phi-líp 2:7) có ý nghĩa chính xác là gì? So sánh với Rô-ma 8:3. Thảo luận những câu Kinh Thánh này theo quan điểm riêng của từng người.
Hội Thánh trong vùng của bạn đang phải đối mặt với những thách thức nào trong việc hiệp một? Bất kể vì vấn đề gì, tại sao luôn sẵn lòng khiêm nhường, không làm bất cứ điều gì vì "lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh" (Phi-líp 2:3) lại là một cách tuyệt vời để có thể bắt đầu giải quyết các vấn đề?