Bài Học 3, 10 Tháng 1 – 16 Tháng 1

Sự sống và sự chết

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Phi-líp 1:19-30; 1 Cô-rinh-tô 4:14-16; 2 Cô-rinh-tô 10:3-6; Giăng 17:17-19; Mi-chê 6:8; Công-vụ các Sứ-đồ 14:22
Câu Gốc: "Vì Đấng Cơ-đốc là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy" (Phi-líp 1:21)
Sa-bát - "Sự sống và sự chết"

Câu gốc

"Vì Đấng Cơ-đốc là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy (Phi-líp 1:21).

Kinh Thánh nghiên cứu

Phi-líp 1:19-30; 1 Cô-rinh-tô 4:14-16; 2 Cô-rinh-tô 10:3-6; Giăng 17:17-19; Mi-chê 6:8; Công-vụ các Sứ-đồ 14:22.

Người ta thường nói rằng sự chết chỉ là một phần của cuộc sống. Đó là nhận định không đúng với bản chất của nó. Sự chết là mặt trái của sự sống, là kẻ thù của sự sống. Sự chết không được kết hợp vào cuộc sống giống như một trong những chi tiết được lắp ráp thành một chiếc xe hơi. Phao-lô nhấn mạnh rằng Đấng Cơ-đốc đã chết để “phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỷ; lại cho giải thoát mọi người vì sợ chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời” (Hê-bơ-rơ 2:14,15).

Mặc dù sẵn sàng chết vì Đấng Cơ-đốc, Phao-lô vẫn tin tưởng vào số phận lâu dài của mình. Điều quan trọng nhất đối với ông trong thời gian đó là, bằng chính mạng sống hoặc cái chết của mình, tôn vinh Đấng Cơ-đốc và rao giảng tin lành cho càng nhiều người càng tốt. Có lẽ đó là một lý do tại sao chúng ta có rất nhiều bức thư mang tên ông. Thông qua các bức tâm thư của mình, ông có thể tiếp cận nhiều người và nhiều nơi, bao gồm cả những nơi mà chính ông chưa từng đến.

Cuộc sống thì ngắn ngủi và điều quan trọng là phải tạo ra tác động lớn nhất có thể cho vương quốc của Đức Chúa Trời trong khoảng thời gian mà Chúa dành cho chúng ta. Một phần không nhỏ của tác động đó liên quan đến việc chúng ta khuyến khích “sự hiệp một của đức tin”. Như chúng ta sẽ thấy vào đầu tuần này, chủ đề này là một lý do quan trọng khiến Phao-lô viết thư cho người Phi-líp.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 17 tháng 1.

Thứ Nhất - "Đấng Cơ-đốc Sẽ Được Cả Sáng"

Đọc Phi-líp 1:19,20. Dường như Phao-lô mong đợi điều gì về kết quả của phiên tòa xét xử ông? Ông coi điều gì quan trọng hơn việc được tha bổng?

Mặc dù Phao-lô không phải là tội phạm, nhưng đây không phải là lần đầu tiên ông bị cầm tù, và ông không lạ lẫm gì với sự bắt bớ. Đối với người Cô-rinh-tô, ông đã kể chi tiết về những đau khổ của mình cho đến thời điểm đó: “Tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn, tù rạc nhiều hơn, đòn vọt quá chừng. Đòi phen tôi gần phải bị chết; năm lần bị người Giu-đa đánh roi, mỗi lần thiếu một roi đầy bốn chục; ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị chìm tàu. Tôi đã ở trong biển sâu một ngày một đêm. Lại nhiều lần tôi đi đường nguy trên sông bến, nguy với trộm cướp, nguy với giữa dân mình, nguy với dân ngoại, nguy trong các thành, nguy trong các đồng vắng, nguy trên biển, nguy với anh em giả dối; chịu khó chịu nhọc, lắm lúc thức đêm, chịu đói khát, thường khi phải nhịn ăn, chịu lạnh và lõa lồ” (2 Cô-rinh-tô 11:23–27).

Nhưng để chúng ta hiểu rằng những đau khổ này không phải là điều quan trọng nhất trong tâm trí ông, ngay lập tức Phao-lô nói thêm, “còn chưa kể mọi sự khác, là mỗi ngày tôi phải lo lắng về hết thảy các Hội Thánh” (2 Cô-rinh-tô 11:28).

Đọc 1 Cô-rinh-tô 4:14–16; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:10, 11; Ga-la-ti 4:19 và Phi-lê-môn 10. Phao-lô có mối quan hệ nào với các Hội Thánh mà ông thành lập và với những người mà ông đã chinh phục cho Đấng Cơ-đốc?

Giống như Đức Chúa Giê-su, Đấng không tiếc gì để cứu chúng ta, Phao-lô sẵn sàng “phí của và phí trọn cả mình tôi” vì lợi ích của những người đồng đức tin (2 Cô-rinh-tô 12:15). Nhưng, thật nghịch lý, hành động của một người càng giống với hành động của Đức Chúa Giê-su, thì họ càng ít được yêu mến hoặc quý trọng bởi một số người nào đó. “Vả lại, hết thảy mọi người muốn sống cách nhân đức trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, thì sẽ bị bắt bớ.” (2 Ti-mô-thê 3:12).

Nhưng những Cơ-đốc nhân trung tín có lẽ vẫn là nhân tố mạnh mẽ nhất để tôn vinh Đức Chúa Trời và bày tỏ lẽ thật của tin lành (so sánh Phi-líp 1:7). “Lòng kiên nhẫn và tinh thần lạc quan của Phao-lô trong thời gian dài bị giam cầm một cách bất công, lòng can đảm và đức tin của ông, tất cả hợp lại thành một bài giảng liên tục."—Ellen G. White, Công-vụ các Sứ-đồ, trang 464.

Hãy nhìn lại cách bạn sống và cách bạn đối xử với mọi người, đặc biệt là những người không đối xử tốt với bạn. Bạn trình bày với mọi người lời chứng đầy ơn như thế nào về Đức Chúa Giê-su?

Thứ Hai - "Chết Là Điều Ích Lợi"

Có thể bạn chưa chú ý đến việc của tất cả chúng ta, đặc biệt là những người tin Chúa, đều phải tham gia vào cuộc đấu tranh khốc liệt đang diễn ra chung quanh chúng ta và thực sự là ngay bên trong chúng ta nữa. Tất cả chúng ta, theo cách này hay cách khác, đều trải nghiệm thực tế của cuộc đấu tranh vũ trụ này, và chúng ta sẽ trải nghiệm cho đến ngày chúng ta chết, bất kể điều đó xảy ra khi nào hoặc bằng cách nào.

Đọc 2 Cô-rinh-tô 10:3–6. Nền tảng của cuộc chiến tâm linh mà chúng ta tiến hành là gì và vũ khí của chúng ta là gì?

Vũ khí tinh thần nguy hiểm nhất là những ý tưởng, cả tốt và xấu. Sa-tan chuyên sử dụng sự chỉ trích, phản bội, xấu hổ, sợ hãi, áp lực từ bạn bè và vô số các công cụ tương tự mà Cơ-đốc nhân không bao giờ nên sử dụng. Thay vào đó, chúng ta phải sử dụng tình yêu thương, lòng thương xót, hòa bình, dịu dàng, nhịn nhục, tử tế và tự chủ. Vũ khí mạnh mẽ nhất của chúng ta, nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, là “Lời Đức Chúa Trời” được Đức Thánh Linh sử dụng (Ê-phê-sô 6:17), bởi vì chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể mang lẽ thật chính đáng nhưng khó tuân giữ vào lòng một người nào đó. Chúng ta vốn chỉ là khí cụ mà Đức Chúa Trời sử dụng để hoàn thành mục đích của Ngài.

Đọc Phi-líp 1:21,22. Chúng ta hiểu quan điểm của Phao-lô như thế nào, đặc biệt là trong bối cảnh của cuộc đấu tranh khốc liệt?

Bởi vì đây là trận chiến tâm linh, nên chúng ta đang ở trong một cuộc chiến về khái niệm và nguyên tắc của nó. Tuy nhiên, Đấng Cơ-đốc đã giành chiến thắng trên thập tự giá cho chúng ta, và cho đến khi nào chúng ta còn giữ chặt mối liên kết với Ngài, chúng ta sẽ không bao giờ bị đánh bại, ngay cả khi chúng ta bị giết. Phao-lô đã phó thác cuộc đời mình cho bất cứ điều gì xảy ra với ông trên trái đất này, dù bất công đến đâu, vì ông đã giao phó cuộc đời và tương lai của mình cho một tòa án tối cao.

Là những Cơ-đốc nhân, chúng ta không nên đấu tranh quá nhiều cho quyền lợi của mình mà nên đấu tranh cho những điều chính đáng. Không phải là “quyền lực tạo nên lẽ phải”, mà là “lẽ phải tạo nên sức mạnh”. Việc phục tùng ý muốn của Đức Chúa Trời là điều đáng trân trọng; trên thực tế, đó là cách duy nhất để giành chiến thắng trong cuộc chiến mà chúng ta đang tham gia. Tất nhiên, Đức Chúa Giê-su là tấm gương tiêu biểu về sự phục tùng ý muốn của Đức Chúa Trời, như Phao-lô đã nêu ra trong Phi-líp 2.

Ngay lúc này, bạn đang trải nghiệm thực tế của cuộc đấu tranh khốc liệt theo những cách nào? Làm thế nào bạn có thể tìm thấy sự an ủi và sức mạnh khi biết rằng Đấng Cơ-đốc đã giành chiến thắng cho chúng ta rồi?

Thứ Ba - "Hãy Tự Tin"

Đọc Phi-líp 1:23,24. Phao-lô có ý gì khi nói rằng "đi ở với Đấng Cơ-đốc" là điều "rất tốt hơn"?

Đoạn Kinh Thánh này đã bị hiểu lầm rất nhiều qua nhiều thời đại. Trong đoạn Kinh Thánh để nghiên cứu tuần này, Phao-lô đã giải quyết sự tương phản giữa sống và chết. Cơ-đốc nhân sống cho Đấng Cơ-đốc và thậm chí có thể chết vì Ngài. Theo nghĩa đó, đây là “điều ích lợi” vì nhờ đó, lời chứng của chúng ta mạnh mẽ và thuyết phục hơn nhiều (Phi-líp 1:21). Chắc chắn rằng khi một người đã tin thì sẵn sàng chết vì niềm tin đó.

Nhưng chúng ta cũng phải thừa nhận rằng người chết thực sự đã chết. Họ “không biết gì cả”. Họ nghỉ ngơi trong mồ mả cho đến khi được phục sinh (xem Truyền Đạo 9:5; Giăng 5:28,29). Đó là lý do tại sao Đức Chúa Giê-su đã nói về La-xa-rơ, người đã chết bằng những lời hết sức thản nhiên, “La-xa-rơ, bạn ta, đương ngủ; nhưng ta đi đánh thức người” (Giăng 11:11).

Nếu cho rằng khi mọi người chết, họ lên thiên đàng ngay lập tức, thì hãy tưởng tượng điều đó sẽ như thế nào đối với La-xa-rơ. Hãy hình dung cảnh tượng: sau bốn ngày La-xa-rơ sống thỏa thích trên Thiên đàng, một thiên sứ đến báo tin “xấu”: “Xin lỗi, La-xa-rơ, nhưng Đức Chúa Giê-su đang gọi ngươi trở về trái đất. Ngươi không thể tiếp tục ở lại đây”. Lúc đó La-xa-rơ sẽ nghĩ sao?

Khi chúng ta xem xét một quan niệm sai lầm và đưa ra những lập luận hợp lý của vấn đề, chúng ta sẽ nhận thấy sự vô lý của quan niệm đó. Sự chết giống như một giấc ngủ yên bình mà Đức Chúa Giê-su sẽ đánh thức những người trung tín tin theo Ngài khi Tái lâm; sau đó, cùng với các thánh đồ đang sống, họ sẽ được cất lên trời để ở với Đức Chúa Giê-su cho đến đời đời (xem 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:16,17).

Việc Phao-lô rời khỏi cuộc sống hiện tại để “đi ở với Đấng Cơ-đốc” có nghĩa là ở với Ngài trong sự đau khổ và cuối cùng là sự chết (2 Ti-mô-thê 4:6) để “được đến sự sống lại từ trong cõi chết” (Phi-líp 3:11). Ngoài ra, chắc hẳn ông đã biết rằng mình sẽ nhắm mắt khi chết và điều tiếp theo ông biết, trong nháy mắt, sẽ là nhìn thấy Đức Chúa Giê-su, người sẽ đưa ông, cùng với tất cả mọi người tin kính Đức Chúa Trời, đến nơi mà Đức Chúa Giê-su đã sắm sẵn cho tất cả những ai yêu mến Ngài (Giăng 14:3; 1 Cô-rinh-tô 2:9).

Mặc dù sẵn sàng chết vì Đấng Cơ-đốc, Phao-lô biết rằng sẽ tốt hơn cho người Phi-líp nếu ông tiếp tục “cứ ở trong xác thịt” (Phi-líp 1:24). Điều thú vị là đối với Cơ-đốc nhân, việc sống cho Đấng Cơ-đốc hay chết vì Ngài là tốt hơn, rõ ràng không phải là điều dễ trả lời. Phao-lô “bị giằng co giữa hai điều” (Phi-líp 1:23), giữa việc tiếp tục sống hay an nghỉ trong mồ mả.

Một lần nữa, dù không ai muốn chết, bạn đã bao giờ nghĩ về việc khi chết đi, điều tiếp theo bạn sẽ biết là sự trở lại của Đấng Cơ-đốc không? Ý tưởng đó có thể giúp bạn hiểu về suy nghĩ của Phao-lô ở đây như thế nào?

Thứ Tư - "Đứng Vững Trong Sự Hiệp Một"

Lời cầu nguyện cuối cùng của Đức Chúa Giê-su cho các môn đồ của Ngài được chi phối bởi một chủ đề chính: sự hiệp một. Đức Chúa Giê-su nhìn xa hơn thập tự giá để đoàn tụ với Cha Ngài và đoàn tụ với chúng ta: “Cha ôi, Con muốn Con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho Con cũng ở đó với Con, để họ ngắm xem sự vinh hiển của Con, là vinh hiển Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu Con trước khi sáng thế.” (Giăng 17:24). Đức Chúa Giê-su cầu nguyện rằng Cha sẽ giữ gìn con cái Ngài để “họ cùng hiệp làm một như chúng ta vậy” (Giăng 17:11). Ngài cũng nhấn mạnh hậu quả khủng khiếp của sự chia rẽ, nó trở thành lý do khiến nhiều người trở nên bất tín. Hai lần trong lời cầu nguyện ngắn ngủi này, Đức Chúa Giê-su nhấn mạnh sự hiệp một của chúng ta với Ngài và Cha là “đặng thế gian tin” và để “cho thế gian biết chính Cha đã sai Con đến” (Giăng 17:21,23).

Đọc Phi-líp 1:27 và so sánh Giăng 17:17–19. Cả Đức Chúa Giê-su và Phao-lô đều nói điều gì là cần thiết cho sự hiệp một trong Hội Thánh?

Tiếng Hy Lạp trong Phi-líp 1:27 là từ politeuomai được dịch là “phải ăn ở một cách xứng đáng”, có nghĩa là “sống tử tế như một công dân”, không phải của bất kỳ quốc gia nào ở trần gian, mà là công dân của vương quốc thiên đàng. Bài giảng trên núi vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về ý nghĩa của việc trở thành con cái của Cha trên trời và là thành viên của vương quốc Ngài: những kẻ có lòng khó khăn, những kẻ nhu mì, đói khát sự công bình, hay thương xót, có lòng trong sạch, làm cho người hòa thuận, chịu bắt bớ vì sự công bình, yêu kẻ thù của mình, chúc phước cho những kẻ nguyền rủa chúng ta, làm điều tốt cho những kẻ ghét chúng ta. Tóm lại, “làm sự công bình, ưa sự nhân từ, và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời” (Mi-chê 6:8).

Thật khó để buồn bực hoặc tức giận với một người như vậy, có thật vậy không? Đôi khi chúng ta phẫn nộ với những người có vẻ quá tốt. Chúng ta thậm chí có thể bị cám dỗ để cố tình hạ thấp họ hoặc tìm ra điểm yếu để chứng minh rằng họ không tốt như vẻ bề ngoài, tất cả chỉ để chúng ta cảm thấy bản thân mình còn tốt hơn. Thay vào đó, tại sao chúng ta không xét xem liệu mình có thể yêu thương nhiều hơn, rộng lượng hơn, thương xót hơn, khiêm nhường hơn?

Ellen G. White đã nói về những người “yêu thế gian và lợi ích của nó hơn là yêu Đức Chúa Trời hay lẽ thật”, Testimonies for the Church, tập 5, trang 277.

Thông thường, sự chia rẽ trong hội thánh cuối cùng bắt nguồn từ lòng kiêu ngạo. “Khi lòng kiêu ngạo và tham vọng thế gian được ấp ủ, tinh thần của Đấng Cơ-đốc đã biến mất, và sự ganh đua, bất đồng và xung đột đã xuất hiện khiến Hội Thánh rối ren và trở nên suy yếu”, Testimonies for the Church, tập 5, trang 240, 241.

Thật quan trọng khi mỗi chúng ta học được tính khiêm nhường và nhu mì mà Đức Chúa Giê-su đã nêu gương cho chúng ta! Chúng ta sẽ có một Hội Thánh hoàn toàn khác biệt, có phải vậy không?

Thứ Năm - "Hiệp Một Và Không Sợ Hãi"

Đọc Phi-líp 1:27–30. Sự hiệp một và "đồng tâm chống cự vì đức tin của đạo tin lành" liên quan đến việc không sợ hãi như thế nào?

Chiến lược của Sa-tan là chia rẽ và chinh phục. Chia rẽ là hành vi tự sát. Đức Chúa Giê-su đã phán, “lại nếu một nhà tự chia nhau, thì nhà ấy không thể còn được” (Mác 3:25). Đây là một nguyên tắc đơn giản mà Sa-tan lại rất vui khi chúng ta quên lãng điều này. Sự hiệp một giúp chúng ta có thể hoàn thành vai trò tiên tri của mình với tư cách là phần còn lại của lời tiên tri trong Kinh Thánh (Khải-huyền 12:17), rao truyền “Tin lành đời đời” cho “mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng và mọi dân tộc” (Khải-huyền 14:6). Bởi vì sự hiệp một là điều cốt yếu để hoàn thành sứ mạng truyền bá sứ điệp do Đức Chúa Trời ban cho chúng ta và lời cầu nguyện của Đức Chúa Giê-su trong Giăng 17 nêu bật “lẽ thật” của Lời Đức Chúa Trời như một trong những chìa khóa quan trọng nhất cho sự hiệp một (Giăng 17:17,19), nên sứ điệp của chúng ta không thể tách rời khỏi sứ mạng của mình hoặc sự hiệp một trong vòng chúng ta. Cả ba cùng đứng vững hoặc cùng sụp đổ. Nếu thiếu một trong ba chìa khóa này, chúng ta không thể thành công. Tuy nhiên, nếu chúng ta có cả ba chìa khóa, thì không có gì phải sợ. Chúng ta không có gì phải sợ hãi trước sự chống đối của kẻ thù (Phi-líp 1:28). Sa-tan là kẻ thù đã bị đánh bại. Ngay cả khi phải chết vì đức tin của mình, không gì có thể làm hại chúng ta nếu chúng ta “sốt sắng làm lành” (1 Phi-e-rơ 3:13). Ma quỷ không có quyền năng ngăn cản bước tiến của lẽ thật Đức Chúa Trời.

Đọc những câu Kinh Thánh sau đây và tóm tắt ngắn gọn chủ đề chung của chúng: Ma-thi-ơ 10:38; Công-vụ các Sứ-đồ 14:22; Rô-ma 8:17; 2 Ti-mô-thê 3:12.

Bản thân cuộc sống trong thế giới sa ngã này vốn rất khó khăn, ngay cả đối với những người “tốt nhất” trong chúng ta. Gióp là một người công bình; ngay cả Đức Chúa Trời cũng công nhận rằng ông là người “vốn trọn vẹn và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác” (Gióp 1:1). Tuy nhiên, chỉ sau một đêm, tai họa đã giáng trên ông và gia đình ông. Những ai chưa từng được học, qua những trải nghiệm cá nhân hoặc qua việc chứng kiến những gì đã xảy ra với người khác, thì cuộc sống ở đây dường như đang ở trên bờ vực thẳm, và bạn không thể biết được khi nào mình sẽ rơi xuống vực sâu? Đau khổ, ở một mức độ nào đó, là số phận của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, cuối cùng, tốt hơn hết là chịu đau khổ vì Đấng Cơ-đốc hơn là vì bất cứ điều gì khác.

Là những Cơ-đốc nhân, chúng ta nên có niềm hy vọng và sự an ủi nào giữa những đau khổ của mình?

Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Từ giá treo cổ, cọc nhọn, ngục tối, từ hang thú dữ và hầm sâu trong lòng đất, vang lên tiếng reo hò chiến thắng của các vị thánh tử vì đạo. Ngài (Đấng Cứu Rỗi) lắng nghe lời chứng của những linh hồn kiên định, những người dù khốn cùng, thống khổ, đau đớn tột cùng nhưng vẫn mang theo mình lời chứng hùng hồn, không hề sợ hãi, thể hiện niềm tin sắt đá, họ mạnh dạn tuyên bố rằng: ‘Tôi biết mình đã tin vào ai’. Những người này, hy sinh mạng sống vì đức tin, tuyên bố với thế giới rằng Đấng mà họ tin cậy có thể cứu họ trong bất cứ hoàn cảnh nào.”, Ellen G. White, Công-vụ các Sứ-đồ, trang 512.

“Chưa bao giờ có sự đa dạng đức tin lớn như ngày nay trong thế giới Cơ-đốc giáo. Nếu các ân tứ [của các sứ đồ, tiên tri, thầy giảng Tin lành, mục sư và giáo sư (Ê-phê-sô 4:11–13)] là cần thiết để duy trì sự hiệp một của Hội Thánh sơ khai, thì việc khôi phục sự hiệp một ngay bây giờ càng cần thiết hơn biết bao! Và mục đích của Đức Chúa Trời là khôi phục sự hiệp một của Hội Thánh trong những ngày sau rốt, điều này được thể hiện rất rõ qua các lời tiên tri. Chúng ta được bảo đảm rằng những người canh gác sẽ trông thấy tận mắt, khi Chúa đưa Si-ôn trở lại. Ngoài ra, vào thời điểm cuối cùng, những người khôn ngoan sẽ hiểu. Khi điều này được ứng nghiệm, sẽ có sự hiệp một của đức tin với tất cả những ai mà Đức Chúa Trời cho là khôn ngoan; vì những ai thực sự hiểu đúng, thì nhất thiết phải hiểu như nhau… Từ những suy xét như thế này, rõ ràng là trạng thái hoàn hảo của Hội Thánh được tiên đoán ở đây vẫn còn trong tương lai; do đó, những ân tứ này vẫn chưa hoàn thành mục đích của chúng."—R. F. Cottrell, “Introduction” trong Ellen G. White, Early Writings, trang 140.

Câu hỏi thảo luận:

Dựa theo trích dẫn trên của R.F. Cottrell, điều gì là cần thiết để Đức Thánh Linh mang lại sự hiệp một trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời ngày nay? Việc thực hành các lời khuyên được ban cho qua ân tứ tiên tri quan trọng như thế nào đối với sự hiệp một của Hội Thánh?

Bạn giải thích như thế nào với một người bạn về lời dạy của Kinh Thánh khi nói đến sự chết, để bác bỏ lập luận rằng Phao-lô và những Cơ-đốc nhân đã chết khác hiện đang "ở với Đấng Cơ-đốc" trên thiên đàng?

Làm thế nào để chúng ta hiểu được thực tế khủng khiếp của sự đau khổ trên thế giới này? Tại sao chủ đề về cuộc đấu tranh khốc liệt lại hữu ích trong việc giúp chúng ta hiểu được tất cả những điều đó? Tuy nhiên, tại sao cuối cùng chúng ta phải nhìn vào Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá như là sự thể hiện trọn vẹn nhất về tình yêu của Chúa Cha và học cách tin cậy Ngài, ngay cả trong những thời điểm tồi tệ nhất?