Bài Học 11, 7 Tháng 3 – 13 Tháng 3

Sống với Đấng Cơ-đốc

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Cô-lô-se 3:1–17; Rô-ma 1:18; Rô-ma 6:1–7; Ê-phê-sô 4:22–24; Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:6–8; I Sa-mu-ên 16:23
Câu Gốc: "Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu thương, vì là dây liên lạc của sự trọn lành." (Cô-lô-se 3:14)
Sa-bát - "Sống với Đấng Cơ-đốc"

Câu gốc

"Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu thương, vì là dây liên lạc của sự trọn lành." (Cô-lô-se 3:14).

Kinh Thánh nghiên cứu

Cô-lô-se 3:1–17; Rô-ma 1:18; Rô-ma 6:1–7; Ê-phê-sô 4:22–24; Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:6–8; I Sa-mu-ên 16:23.

Người ta thường khuyên rằng: Đừng quá thiêng liêng đến nỗi trở nên vô dụng trên đất. Câu nói này đúng trong một chừng mực nhất định. Tuy nhiên, Phao-lô nhấn mạnh một khía cạnh quan trọng khác trong Cô-lô-se 3: nếu chúng ta quá đặt tâm trí vào những điều thuộc về thế gian, chúng ta sẽ không còn ích gì cho Đức Chúa Trời trên thiên đàng. Phao-lô hướng sự chú ý của chúng ta đến nhiều nguyên tắc thực tế trong đời sống, những nguyên tắc có nguồn gốc từ thiên đàng và chỉ có thể được hiểu bởi những người “đã sống lại với Đấng Cơ-đốc” (Cô-lô-se 3:1).

Những lời khuyên của Phao-lô vô cùng thực tiễn và sẽ nâng cao mọi mối quan hệ của chúng ta, không chỉ trong Hội Thánh, mà cả trong xã hội. Đức Chúa Giê-su đã phán: “Hãy yêu kẻ thù mình, chúc phước cho kẻ rủa sả mình, làm ơn cho kẻ ghét mình… hầu cho các ngươi được làm con của Cha mình ở trên trời; vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ và người lành, khiến mưa sa xuống cho người công bình và kẻ không công bình.” (Ma-thi-ơ 5:44–45)

Nghe có vẻ bất khả thi? Vâng, theo sức người thì đúng là không thể. Chúng ta cần phải chết đi con người cũ thì mới có thể thật sự sống cho Đức Chúa Trời. Đó là lý do vì sao chúng ta phải có tâm trí hướng về thiên thượng, nếu muốn có ích cho Cha Thiên Thượng khi sống trên đất này.

Tuần này, chúng ta sẽ khám phá những cách mà việc sống cùng Đấng Cơ-đốc có thể tạo nên sự khác biệt, ngay bây giờ và đời đời.

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 14.

Thứ Nhất - "Tâm Trí Hướng Về Thiên Thượng"

Đọc Cô-lô-se 3:1–4. Phao-lô cho thấy điều kiện nào là cần thiết để chúng ta có thể hướng tâm trí về những điều thiên thượng? Bạn hiểu điều đó có nghĩa gì?

Từ đỉnh núi, người ta có thể quan sát được một khung cảnh rộng lớn xung quanh. Từ thuở xa xưa, núi non đã là nơi được những người tìm kiếm mối tương giao gần gũi hơn với Đức Chúa Trời thường lui tới (xem Thi thiên 121:1,2). Thậm chí, những ngọn núi nhân tạo do con người xây nên, gọi là các kim tự tháp bậc thang (ziggurat) đã được dân ngoại dựng lên với mục đích tương tự: để gặp gỡ các vị thần. Thật thú vị là thành U-rơ, nơi Áp-ram được gọi rời khỏi, có một kim tự tháp rất lớn mà có thể nhìn thấy từ rất xa.

Tuy nhiên, việc thay đổi vị trí địa lý, như lên cao hay tìm nơi linh thiêng, không thể giúp ai đến gần trời hơn theo nghĩa tâm linh. Nỗ lực của con người không bao giờ đủ.

Chỉ nhờ phép lạ của ân điển, khi chúng ta chết với Đấng Cơ-đốc và sống lại với Ngài (hình ảnh được minh họa qua phép báp têm, Cô-lô-se 2:12–13), thì mới có thể thật sự tiến gần hơn với trời.

Hãy chú ý rằng từ đầu đoạn 3, Phao-lô nhấn mạnh nhiều lần đến “những điều trên trời”, tức là những gì ở nơi thiên thượng: “những sự ở trên trời”, “nơi Đấng Cơ-đốc ngự”, “những sự ở trên trời”, “cùng Đấng Cơ-đốc trong Đức Chúa Trời,” “cùng Ngài trong sự vinh hiển” (Cô-lô-se 3:1–4).

Dĩ nhiên, có nhiều điều trong đời sống Cơ-đốc nhân vượt ngoài sự giải thích thông thường. Làm sao một người có thể “chết đi” và “sống lại” trong khi bề ngoài họ vẫn là con người cũ, và dường như không có trải nghiệm thật sự nào liên quan đến sự sống hay cái chết? Đây là những điều khó hiểu với tâm trí tự nhiên, chưa được Thánh Linh cảm hóa. Nhưng đối với những người có tâm linh sống động, vì đã nhận lãnh “tấm lòng mới” như Đức Chúa Trời hứa ban, thì việc chết cho tội lỗi và sống lại với Đấng Cơ-đốc là những thực tại chân thật. Như bài thánh ca có viết: “Người hỏi tôi làm sao biết Chúa sống? Tôi đáp: Ngài sống trong lòng tôi.”

Tuy nhiên, Phao-lô vẫn đưa ra những lời dạy dỗ này bởi vì đời sống tâm linh cần được phục hồi mỗi ngày (xem II Cô-rinh-tô 4:16). Chúng ta có thể sa ngã và bị mất đi! Chúng ta không bao giờ an toàn khỏi cám dỗ khi còn sống trên thế gian này. Vì vậy, mỗi ngày chúng ta phải chọn tìm kiếm những điều ở trên trời (Cô-lô-se 3:1). Sự sống đời đời của chúng ta được “giấu với Đấng Cơ-đốc trong Đức Chúa Trời” (Cô-lô-se 3:3), nhưng biểu hiện của sự sống đó chắc chắn không hề bị giấu kín.

Tâm trí bạn thường hướng về đâu, trời hay đất? Nếu thường là những điều dưới đất, bạn làm gì để thay đổi hướng suy nghĩ của mình?

Thứ Hai - "Chấm Dứt Tính Xác Thịt (Bản Ngã)"

Ngày nay chúng ta nghe nhiều khẩu hiệu như: “Chấm dứt chiến tranh!”, “Chấm dứt nạn phá rừng!”, “Chấm dứt vũ khí hạt nhân!”. Nhưng có lẽ bạn chưa từng nghe khẩu hiệu nào như: “Chấm dứt tính xác thịt!”. Điều này dường như không phù hợp với cảm quan của thế giới hiện đại. Không phải những khẩu hiệu khác là sai, hoặc điều mà chúng cổ vũ là sai, nhưng chúng quá thiển cận khi so với sự gần kề của cõi đời đời. Tâm trí chúng ta cần được hướng cao hơn, cao đến cõi đời đời.

Đọc Cô-lô-se 3:5,6 (xem thêm Rô-ma 6:1–7). Làm sao chúng ta kinh nghiệm được điều có nghĩa là chết đối với bản ngã và tính xác thịt, và sống cho "những sự ở trên trời" (Cô-lô-se 3:1)?

Dù về phương diện tâm linh, chúng ta đã chết với Đấng Cơ-đốc, nhưng các “chi thể” của chúng ta, tức là những cám dỗ mà thân thể và tâm trí chúng ta gợi lên, cần phải chết đi. Tuy nhiên, chúng ta cần nhận biết hai điều liên quan đến mệnh lệnh này: Trong Cô-lô-se 3:1, Phao-lô dùng từ Hy Lạp cho thấy rằng chúng ta thực sự đã được sống lại với Đấng Cơ-đốc.

Mệnh lệnh trong Cô-lô-se 3:5 là hệ quả của sự kiện đó (“Vậy nên”). Chúng ta chỉ có thể chết đi những điều thuộc về thế gian (tà dâm, ô uế, tình dục xấu xa, ham muốn xấu, tham lam,…) bởi vì chúng ta đã được sống lại với Đấng Cơ-đốc và có sự sống thuộc linh cùng quyền năng của Ngài để loại bỏ chúng khỏi đời sống và tâm trí.

Thật thú vị, chỗ duy nhất khác trong tiếng Hy Lạp có cụm từ chính xác như trong Cô-lô-se 3:6, “cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời”, là trong Rô-ma 1:18. Đức Chúa Trời “phó họ” cho những con đường gian ác của chính họ, và vì vậy, cơn thạnh nộ của Ngài cũng đang “đến” (xem Khải-huyền 6:16–17) “trên những kẻ không vâng phục” (Cô-lô-se 3:6). Trong Rô-ma 1:18, Phao-lô nói đến “sự không tin kính và gian ác” và ông đồng nhất “sự ô uế” (dùng cùng một từ Hy Lạp như trong Cô-lô-se 3:5) một cách rất cụ thể với những người đắm chìm trong “những dục vọng của lòng họ, để làm ô uế thân thể mình” (Rô-ma 1:24).

Họ làm ô uế thân thể mình như thế nào? Trước hết, vì họ từ chối nhận biết Đấng Tạo Hóa; hơn nữa, họ làm vậy bởi những dục vọng ô uế. Ấy vì cớ đó mà Đức Chúa Trời đã phó họ cho sự tình dục xấu hổ; vì trong vòng họ, những người đàn bà đã đổi cách dùng tự nhiên ra cách khác nghịch với tánh tự nhiên. Những người đàn ông cũng vậy, bỏ cách dùng tự nhiên của người đàn bà mà un đốt tình dục người nầy với kẻ kia, đàn ông cùng đàn ông phạm sự xấu hổ, và chính mình họ phải chịu báo ứng xứng với điều lầm lỗi của mình (Rô-ma 1:26,27)

Làm thế nào để chúng ta làm theo lời dạy: "Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi đất" (Cô-lô-se 3:5)?

Thứ Ba - "Được Đổi Mới Trong Sự Hiểu Biết"

Đọc Cô-lô-se 3:6–11. Phao-lô tiếp tục mạch suy nghĩ này như thế nào?

Những từ mở đầu trong Cô-lô-se 3:8 báo hiệu một sự thay đổi mạnh mẽ và dứt khoát từ sự chết đến sự sống: “Nhưng bây giờ.” Từ “bây giờ” trong tiếng Hy Lạp được nhấn mạnh. Bây giờ, tức là bởi vì anh em đã sống lại với Đấng Cơ-đốc và tìm kiếm những điều thuộc về thiên thượng, thì đời sống hiện tại của anh em phải thể hiện một sự tương phản rõ rệt với đời sống trước kia. Sau khi đã “làm chết các chi thể thuộc về thế gian” (Cô-lô-se 3:5), “bây giờ anh em phải loại bỏ mọi điều như: giận dữ, thịnh nộ, độc ác, vu khống, và lời nói thô tục từ miệng anh em” (Cô-lô-se 3:8).

Cả “giận dữ” và “thịnh nộ” đều có thể mô tả phản ứng công bình của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi (như đã đề cập hôm qua), và cũng có thể thấy trong Đức Chúa Giê-su (Mác 3:5; Khải-huyền 6:16). Ngược lại, chúng ta được khuyên: “người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận; vì cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời” (Gia-cơ 1:19–20). Độc ác (malice) là mong muốn điều xấu xảy đến cho người khác. Vu khống nhằm mục đích làm tổn hại thanh danh. Phao-lô cũng lên án ngôn ngữ lạm dụng và tục tĩu. Cuối cùng, ông cấm nói dối nhau (so sánh Lê-vi Ký 19:11,18), “vì anh em đã cởi bỏ con người cũ cùng với các việc làm của nó” (Cô-lô-se 3:9).

Phao-lô có ý gì khi nói đến "con người cũ" trái ngược với "con người mới"? Xem Rô-ma 6:6 và Ê-phê-sô 4:22–24.

Các động từ mà Phao-lô sử dụng để mô tả sự biến đổi từ “con người cũ” sang “con người mới” gợi đến hình ảnh thay áo, như thể một người cởi bỏ bộ đồ cũ bẩn thỉu và được khoác vào áo mới trắng sạch (so sánh Xa-cha-ri 3:4). Một sự phân biệt tương tự giữa “cũ” và “mới” cũng được áp dụng cho giao ước cũ và giao ước mới, được đặc trưng tương ứng bởi luật pháp được viết bên ngoài (trên bảng đá) và luật pháp được Đức Thánh Linh khắc vào lòng (2 Cô-rinh-tô 3:4–18).

Những ẩn dụ này mô tả sự hoán cải và tác động của nó, điều mà Phao-lô gọi là “một tạo vật mới” (2 Cô-rinh-tô 5:17). Chúng ta được “đổi mới trong sự hiểu biết, theo hình ảnh của Đấng đã dựng nên mình” (Cô-lô-se 3:10), chính là Đấng là “hình ảnh của Đức Chúa Trời không thấy được” (Cô-lô-se 1:15). Khi tiếp nhận sự hiểu biết về Đấng Cơ-đốc qua Lời Ngài, chúng ta được biến hóa thành hình ảnh Ngài, từ vinh quang đến vinh quang (2 Cô-rinh-tô 3:18). Điều này nâng chúng ta vượt trên mọi ranh giới về sắc tộc, địa lý và xã hội (Cô-lô-se 3:11), bởi vì chúng ta là công dân của một vương quốc cao hơn.

Thứ Tư - "Tính Cách Của Đời Sống Mới"

Sau khi mô tả những thói quen xấu và các đặc tính tiêu cực cần được loại bỏ và từ bỏ khi chúng ta đến với Đấng Cơ-đốc, Phao-lô tiếp tục với điều tích cực, giống như bước ra khỏi bóng tối để vào trong ánh sáng.

Đọc Cô-lô-se 3:12–14. Những người tin Chúa được mô tả như thế nào và bạn nghĩ điều đó liên hệ ra sao với các đặc tính mà họ cần "mặc lấy"?

Cũng giống như dân Y-sơ-ra-ên, chúng được Đức Chúa Trời kêu gọi để trở thành dân riêng của Ngài và phản chiếu bản tánh của Ngài, những người tin vào Đức Chúa Giê-su được gọi là “những người được Đức Chúa Trời chọn lựa” (Cô-lô-se 3:12), hay “người được chọn”. Tuy nhiên, không phải tất cả đều sống xứng đáng với sự kêu gọi này. Như Đức Chúa Giê-su đã nói: “Vì có nhiều người được gọi mà ít người được chọn” (Ma-thi-ơ 22:14; so sánh Ma-thi-ơ 24:22,24,31). Những lời nhắc đến “người được chọn” của Phao-lô cũng mang ý nghĩa tương tự (Rô-ma 8:33; 2 Ti-mô-thê 2:10). Cũng như Y-sơ-ra-ên, người tin Chúa là “người được yêu thương” và “thánh khiết” trong mắt Đức Chúa Trời (Phục-truyền 7:6–8). Đặc ân này mang theo một trách nhiệm quan trọng: “để rao truyền những việc cao cả của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (1 Phi-e-rơ 2:9). Và chúng ta thực hiện điều đó qua đời sống hiện tại của mình.

Có đến tám đức tính được Phao-lô đề cập! Đó là: “lòng thương xót, nhân từ, khiêm nhường, nhu mì, nhẫn nhục; hãy chịu đựng lẫn nhau, tha thứ nhau”, và “trên hết mọi điều đó là tình yêu thương” (Cô-lô-se 3:12–14). Những phẩm chất này chỉ có thể xuất phát từ một tấm lòng hiệp một với Đấng Cơ-đốc, bởi vì chúng mô tả chính bản tính của Ngài và cách Ngài đã đối xử với chúng ta. Chúng ta phải tha thứ người khác “như Đấng Cơ-đốc đã tha thứ anh em” (Cô-lô-se 3:13). Tình yêu thương là “dây liên lạc của sự trọn lành” (Cô-lô-se 3:14), vì chính tình yêu của Ngài đối với chúng ta đã liên kết chúng ta với Ngài và khiến chúng ta thật sự có thể yêu thương người khác (1 Giăng 4:11–12).

Những đức tính này ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta theo hai cách: Thứ nhất, bày tỏ tình yêu, lòng thương xót, sự nhân từ và tha thứ đối với người khác mang lại phước hạnh cho chính chúng ta và cho những người xung quanh. Việc yêu thương và ban phước cho người khác khiến lòng chúng ta được trọn vẹn. Thông thường, người khác cũng sẽ đáp lại bằng tình yêu thương, và chúng ta tiếp tục nhận được lòng thương xót và sự tha thứ từ Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 5:7; Ma-thi-ơ 6:14). Thứ hai, điều quan trọng hơn, đó là những phẩm chất này làm vinh hiển danh Đức Chúa Trời và có thể khích lệ người khác tin và theo Đức Chúa Giê-su, vì nó chứng tỏ năng quyền của ân điển thiên thượng. “Không có ảnh hưởng nào bao quanh linh hồn con người có quyền năng mạnh mẽ như ảnh hưởng của một đời sống vị tha. Lý lẽ mạnh mẽ nhất bênh vực cho phúc âm là một Cơ-đốc nhân có tình yêu thương và giàu lòng yêu thương.”, Ellen G. White, Chức Vụ Chữa Bệnh (The Ministry of Healing), tr. 470

Bạn đang đại diện cho Đức Chúa Giê-su như thế nào qua cách đối xử với người khác, đặc biệt là với những người không tử tế với bạn?

Thứ Năm - "Sống Đời Sống Mới"

Mối quan tâm của Phao-lô đối với sự hòa thuận và bình an trong Hội Thánh thể hiện rõ ràng ở những câu cuối của đoạn 3 sách Cô-lô-se. Chúng ta đã nghiên cứu khá kỹ về sự bình an đến từ Đức Chúa Trời (xem Bài 7). Không giống như pax Romana (nền hòa bình của La Mã), pax Cơ-đốci (sự bình an của Đấng Cơ-đốc) không phải là một sự bình an được áp đặt từ bên ngoài, mà là “quy luật” từ bên trong. Điều đó chỉ có thể xảy ra nếu Đấng Cơ-đốc làm chủ cuộc đời chúng ta.

Đọc Cô-lô-se 3:16–17. Điều gì giúp Đấng Cơ-đốc làm chủ đời sống của chúng ta và âm nhạc đóng vai trò gì trong điều này?

Ngôn ngữ được sử dụng ở đây rất sống động. Nó mô tả lời của Đấng Cơ-đốc ngự trị trong lòng chúng ta như ở trong một ngôi nhà. Điều đó xảy ra khi chúng ta đọc Kinh Thánh một cách chăm chú với mục đích lắng nghe và học hỏi sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời. Dù văn bản Hy Lạp có phần mơ hồ, nhưng có vẻ như âm nhạc đóng một vai trò quan trọng trong việc “dạy dỗ và khuyên bảo lẫn nhau” (Cô-lô-se 3:16).

Tuy nhiên, không phải bất kỳ loại nhạc nào cũng thích hợp. Phao-lô sử dụng thuật ngữ rất cụ thể ở đây và trong Ê-phê-sô 5:19: “Thi thiên, thánh ca và bài hát thiêng liêng”. Dù chúng ta không thể hoàn toàn chắc chắn, nhưng có vẻ ở đây có sự phân biệt giữa:

“Thi-thiên”: ám chỉ bộ sưu tập các bài thơ ngợi khen trong Cựu Ước; “Thánh ca”: có thể là bộ sưu tập các bài ca ngợi phát triển trong thời Tân Ước; “Bài hát thiêng liêng”: có thể là thuật ngữ chung cho bất kỳ bài hát ngợi khen nào liên quan đến đời sống tâm linh hoặc sinh hoạt Hội Thánh. Lời bài hát chính là phương tiện truyền đạt lẽ thật và chỉ dẫn cách sống đời sống mới trong Đấng Cơ-đốc. Nhiều bài thánh ca cổ kính trong vài thế kỷ gần đây chứa đựng những sứ điệp đầy năng quyền, mang đến hy vọng và sự bảo đảm, điều vô cùng cần thiết trong một thế giới dễ khiến con người sa sút tinh thần. Ảnh hưởng của âm nhạc rất mạnh mẽ. Tiếng đàn hạc của Đa-vít từng xoa dịu tâm hồn của vua Sau-lơ (1 Sa-mu-ên 16:23). Nhưng khi Đa-vít trở thành đối thủ của ông, thì sự tức giận và ghen tức của Sau-lơ nổi lên (1 Sa-mu-ên 18:10–11). Nhạc cổ điển nhẹ nhàng đã được chứng minh qua nghiên cứu lâm sàng là có thể giảm lo âu, tối ưu hóa hoạt động não, gia tăng sự thư giãn, giảm đau và thúc đẩy tương tác xã hội.

Ai trong chúng ta mà chưa từng kinh nghiệm sức mạnh của âm nhạc, dù tốt hay xấu, tác động lên cảm xúc và suy nghĩ? Âm nhạc đúng đắn có thể nâng đỡ tâm linh cách sâu sắc.

Chúng ta được dạy rằng bất cứ điều gì mình làm, "hãy làm tất cả trong danh Đức Chúa Giê-su" (Cô-lô-se 3:17). Bạn có thể thật lòng nói rằng mình đang làm điều đó không? Nếu chưa, bạn cần thay đổi như thế nào? Nghĩa là, bạn cần dừng làm điều gì nếu điều đó là điều không nên làm trong danh Chúa?

Thứ Sáu - NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Ellen G. White trong sách Công-vụ các Sứ-đồ, trang 476–478: “Khi Thánh Linh của Đức Chúa Trời kiểm soát tâm trí và tấm lòng, linh hồn được biến đổi sẽ bùng lên một bài ca mới; vì người ấy nhận ra rằng trong chính kinh nghiệm của mình, lời hứa của Đức Chúa Trời đã được ứng nghiệm, sự vi phạm của người ấy đã được tha, tội lỗi đã được che phủ. Người ấy đã bày tỏ sự ăn năn đối với Đức Chúa Trời vì đã vi phạm luật pháp thánh, và đặt đức tin nơi Đấng Cơ-đốc, là Đấng đã chết để xưng công bình cho loài người. ‘Vậy chúng ta được xưng công bình bởi đức tin, thì được hòa thuận với Đức Chúa Trời bởi Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc chúng ta.’ (Rô-ma 5:1).

“Tuy nhiên, chỉ vì người Cơ-đốc có được kinh nghiệm ấy, không có nghĩa là người đó nên buông xuôi và bằng lòng với điều đã được thực hiện cho mình. Ai quyết tâm bước vào vương quốc tâm linh sẽ khám phá ra rằng mọi quyền năng và đam mê của bản tính chưa được tái sinh, được hỗ trợ bởi các thế lực của vương quốc tối tăm, sẽ dấy lên chống lại người ấy. Mỗi ngày người đó phải tái dâng mình, mỗi ngày chiến đấu chống lại điều ác. Những thói quen cũ, khuynh hướng sai lạc di truyền sẽ tìm cách chế ngự, và người ấy phải luôn cảnh giác, chiến đấu bằng sức mạnh của Đấng Cơ-đốc để chiến thắng.

“Chúng ta rất cần một đời sống cao hơn, trong sạch hơn, cao quý hơn. Thế gian chiếm quá nhiều suy nghĩ của chúng ta, còn vương quốc thiên đàng thì quá ít.

“Trong nỗ lực để đạt đến tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời dành cho mình, người Cơ-đốc không được nản lòng trước bất cứ điều gì. Sự trọn vẹn về đạo đức và tâm linh, nhờ ân điển và quyền năng của Đấng Cơ-đốc, được hứa ban cho mọi người. Đức Chúa Giê-su là nguồn sức mạnh, là suối nguồn sự sống. Vì chúng ta, Ngài đã vận hành các quyền lực toàn năng của thiên đàng. Mỗi bước đi trong hành trình, chúng ta đều có thể chạm đến năng quyền sống động của Ngài.”

Câu hỏi thảo luận:

Trải nghiệm cá nhân của bạn với lời hứa rằng bạn đã được "xưng công bình bởi đức tin" là gì? Lời hứa tuyệt vời này đã thay đổi đời sống bạn như thế nào? Lời hứa đó có liên hệ gì với ý tưởng rằng bạn cũng "đã sống lại với Đấng Cơ-đốc"?

Sự hướng thượng (heavenly-minded) có ý nghĩa gì đối với bạn? Điều đó có quan trọng hơn việc làm điều tốt ở đời này không? Làm thế nào để bạn giữ được sự cân bằng giữa hai điều đó?

Hãy suy nghĩ về ảnh hưởng mà đời sống bạn có thể tác động đến người khác. Dù chúng ta thường nghĩ về ảnh hưởng cá nhân, còn ảnh hưởng của Hội Thánh thì sao? Hội Thánh địa phương của bạn đang tác động đến cộng đồng xung quanh như thế nào?

Đọc Cô-lô-se 3:11. Câu Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về sự hiệp nhất mà chúng ta nên có trong Đấng Cơ-đốc?