Bài Học 6 · 2 – 8 Tháng 8

Hành trình vượt Biển Đỏ

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Xuất Ê-díp-tô Ký 12:31–36; Gia-cơ 2:17–20; Xuất Ê-díp-tô Ký 13:1–14:31; Hê-bơ-rơ 11:22; Xuất Ê-díp-tô Ký 15:1–21; Khải Huyền 15:2–4

"Nhưng Môi-se đáp cùng dân sự rằng: Chớ sợ chi, hãy đứng vững, rồi xem sự giải cứu mà Đức Giê-hô-va sẽ làm cho các ngươi trong ngày nay; vì những người Ê-díp-tô mà các ngươi đã thấy ngày nay, sẽ chẳng hề thấy lại nữa. Chính Đức Giê-hô-va sẽ chiến cự cho, còn các ngươi cứ yên lặng." — Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13,14
Sa-bát Hành trình vượt Biển Đỏ

Câu gốc

“Nhưng Môi-se đáp cùng dân sự rằng: Chớ sợ chi, hãy đứng vững, rồi xem sự giải cứu mà Đức Giê-hô-va sẽ làm cho các ngươi trong ngày nay; vì những người Ê-díp-tô mà các ngươi đã thấy ngày nay, sẽ chẳng hề thấy lại nữa. Chính Đức Giê-hô-va sẽ chiến cự cho, còn các ngươi cứ yên lặng.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13,14).

Kinh Thánh nghiên cứu

Xuất Ê-díp-tô Ký 12:31–36; Gia-cơ 2:17–20; Xuất Ê-díp-tô Ký 13:1–14:31; Hê-bơ-rơ 11:22; Xuất Ê-díp-tô Ký 15:1–21; Khải Huyền 15:2–4.

Hành trình ra khỏi xứ Ê-díp-tô là một trải nghiệm hùng tráng và vinh hiển nhất của dân sự Chúa trong thời Cựu Ước. Sự kiện này là hình mẫu thiêng liêng về cách Chúa đánh bại kẻ thù của người Hê-bơ-rơ và đưa dân Y-sơ-ra-ên đắc thắng vào Đất Hứa. Nó cũng là biểu tượng của sự cứu rỗi và sự chuộc tội trong Đấng Cơ-đốc.

Xét từ góc độ con người, con cái Y-sơ-ra-ên đã ở trong một tình huống tuyệt vọng, thậm chí bất khả thi - một tình huống mà tự thân họ không thể cứu mình ra khỏi. Nếu dân sự được giải thoát, thì đó phải là một hành động thiêng liêng. Điều này cũng tương tự với trường hợp của chúng ta và tội lỗi: tự thân chúng ta ở trong tình huống vô vọng. Chúng ta cần một điều gì đó còn kịch tính hơn cả hành trình ra khỏi xứ Ê-díp-tô. Và chúng ta đã nhận được câu trả lời: thập tự giá của Đấng Cơ-đốc, và những gì mà Đấng Cơ-đốc đã làm trên thập giá cho tất cả chúng ta.

Những sự kiện từ khi dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi đất Gô-sen, được chép trong Xuất Ê-díp-tô Ký 12, cho đến khi bài ca của Môi-se được hát ca tụng trong Xuất Ê-díp-tô Ký 15, đều hết sức lạ lùng và diệu kỳ. Những dấu kỳ, phép lạ và công việc cứu chuộc đầy quyền năng của Chúa được bày tỏ cách trọn vẹn.

Tuy nhiên, ngay cả những điều ấy cũng không thể sánh được với những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho chúng ta trên thập tự giá. Thật vậy, hành trình ra khỏi xứ Ê-díp-tô chỉ là một hình bóng.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 9 tháng 8.

Thứ Nhất Hãy Đi, Và Thờ Phượng Chúa

Vào đêm Lễ Vượt Qua, sự phán xét thiêng liêng giáng xuống trên những ai không được huyết che phủ (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:1–12). Không ai thoát khỏi tai họa này chỉ vì địa vị, học vấn, giai cấp xã hội hay giới tính của mình. Sự trừng phạt giáng xuống mọi gia đình, từ Pha-ra-ôn đến kẻ nô lệ, và ngay cả con đầu lòng của các súc vật. Niềm kiêu hãnh của Ê-díp-tô đã tan thành tro bụi.

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:31–36. Pha-ra-ôn đưa ra yêu cầu kỳ lạ nào và tại sao, ngay cả khi ông cho phép dân sự rời đi?

Thật thú vị khi Pha-ra-ôn, trong lúc bảo người Hê-bơ-rơ đi và thờ phượng, lại thêm yêu cầu này: “Và hãy chúc phước cho ta nữa.”

Tại sao một vị vua Ai Cập, một “thần” trên đất giữa dân mình, lại yêu cầu điều đó? Nghe như thể cuối cùng ông đã nhận ra quyền năng của Đức Chúa Trời của người Hê-bơ-rơ và muốn được hưởng lợi từ điều đó. Tuy nhiên, làm sao Chúa có thể ban phước cho vua khi ông đắm chìm trong sự phản nghịch, cứng đầu, tội lỗi và kiêu ngạo? Chắc chắn, cuối cùng vua đã cho phép dân sự, nhưng đó không phải là sự vâng phục ý muốn của Đức Giê-hô-va. Thay vào đó, đó là sự thất bại. Vua không ăn năn như những hành động sau này của ông sẽ tiết lộ. Ông chỉ muốn chấm dứt sự tàn phá đang hủy hoại vương quốc của mình.

Pha-ra-ôn đã bị hạ xuống. Và, trước hoàn cảnh bi thảm từ tai họa tồi tệ nhất từ trước đến giờ, vua cho phép dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi xứ Ê-díp-tô. Vua đã từ chối ban cho dân sự điều này ở những lần trước, và bất kể những đau khổ mà hành động của vua gây ra cho vương quốc mình, giờ đây vua phải cho phép. Và người dân Ê-díp-tô, dễ hiểu, cũng rất mong muốn người Hê-bơ-rơ ra đi. Như họ đã nói, xin hãy rời đi, nếu không “chúng ta sẽ chết hết”.

Đức Chúa Trời, trong khi đó, đã chu cấp để dân Y-sơ-ra-ên không rời khỏi Ai Cập tay không, mà mang theo những thứ họ sẽ cần cho cuộc hành trình, cuối cùng kéo dài hơn nhiều so với dự kiến. Người Ai Cập đã trao cho dân Do Thái những vật quý giá này chỉ để thúc giục họ rời khỏi đất nước, nhưng thực chất, đó là tiền công đã bị từ chối suốt hàng thế kỷ họ làm nô lệ. Chắc chắn đối với người Ai Cập, cái giá để đuổi dân Hê-bơ-rơ ra khỏi đất nước mình là quá rẻ.

Bằng cách nào chúng ta thường “ăn năn” những hành động chỉ vì hậu quả của chúng chứ không phải vì bản thân những hành động sai trái của chính họ? Tại sao đó không phải là sự ăn năn thật sự? Làm thế nào chúng ta có thể học sự hối tiếc về những tội lỗi mà chúng ta đã “thoát khỏi”(theo một nghĩa nào đó), ít nhất là trong ngắn hạn?

Thứ Hai Sự Biệt Riêng Con Đầu Lòng

Thời kỳ hứa hẹn của sự chuộc tội, sự giải cứu, đã gần đến. Dân sự cần phải được chuẩn bị. Họ không chỉ cần tin, mà còn phải hành động dựa trên đức tin đó. Chúa đã phán bảo những điều họ cần phải làm; bởi đức tin, giờ đây họ cần phải làm điều ấy. Mặc dù trong một bối cảnh hoàn toàn khác với điều Gia-cơ viết, nguyên tắc ấy vẫn rất phù hợp: “Nhưng, hỡi người vô tri kia, ngươi muốn biết chắc rằng đức tin không có việc làm là vô ích chăng?” (Gia-cơ 2:20).

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 13:1–16. Con đầu lòng của dân Y-sơ-ra-ên đã được tha bởi ân điển của Chúa trong tai vạ sau cùng. Tại sao có mạng lệnh đời đời này và điều đó có ý nghĩa gì đối với chúng ta ngày nay?

Chúa đầy lòng thương xót đã gìn giữ những gia đình Y-sơ-ra-ên nào lấy huyết che phủ — vì họ đã bởi đức tin mà đánh dấu cửa nhà mình. Những chỉ dẫn mới này Chúa đã phán dặn thông qua Môi-se: “Hãy vì ta biệt riêng ra thánh mọi con đầu lòng; bởi con đầu lòng thuộc về ta” (Xuất Ê-díp-tô Ký 13:2). Luật pháp này có hiệu lực cho cả con người lẫn loài vật.

Một nguyên tắc phía sau mạng lệnh này là: mọi sự đều thuộc về Chúa, vì Ngài là Đấng Tạo Hóa và là Chủ tể của muôn vật. Như lời Kinh Thánh chép: “Đất và muôn vật trên đất, Thế gian và những kẻ ở trong đó, đều thuộc về Đức Giê-hô-va.” (Thi Thiên 24:1). “Bạc là của ta, vàng là của ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy” (A-ghê 2:8). Con đầu lòng của dân Y-sơ-ra-ên là trái đầu mùa của ơn phước mà Chúa đã ban cho dân sự; đồng thời, đó cũng là dấu hiệu về sự biệt riêng trọn vẹn của dân sự cho Ngài - bày tỏ sự nhận biết rằng mọi điều họ có đều duy chỉ đến từ Ngài.

Cũng trong đó, chúng ta thấy nguyên tắc của sự chuộc tội và sự cứu rỗi. Con đầu lòng được cứu khỏi sự chết vì được huyết che phủ. Chúng đã được chuộc khỏi sự chết, cũng như hết thảy những ai được phủ dưới huyết của Đức Chúa Giê-su. Phao-lô đã viết: “Trong Con đó chúng ta có sự cứu chuộc, là sự tha tội” (Cô-lô-se 1:14).

Cùng lúc đó, có những luật lệ được ban ra về cách dâng lên Chúa sự biệt riêng này - như một lễ kỷ niệm sự giải cứu dân sự khỏi ách nô lệ xứ Ê-díp-tô. Họ được truyền phải dâng con sinh tế, nhưng con trai đầu lòng thì phải được chuộc lại (Xuất Ê-díp-tô Ký 13:12–13,15).

Xuất Ê-díp-tô Ký 13:16 nói về dấu hiệu nơi tay và ở nơi trán giữa hai mắt. Điều này tượng trưng cho lẽ thật thuộc linh quan trọng nào, dầu cho chúng ta có đức tin bao nhiêu, thì vẫn phải hành động trên đức tin ấy?

Thứ Ba Vượt Qua Biển Đỏ

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 13:17–14:12. Chúa đã dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên như thế nào khi họ rời khỏi xứ Ê-díp-tô và sau đó chuyện gì đã xảy ra?

Vâng theo chỉ thị của Chúa truyền cho Môi-se, dân Y-sơ-ra-ên đã rời khỏi xứ Ê-díp-tô như một đạo quân có tổ chức chỉnh tề. Những từ tiếng Hê-bơ-rơ như tsaba’ và makhaneh minh chứng cho diễn giải trên - chúng mang ý nghĩa là “cơ đội”, “đội ngũ”, “trại quân”, “đám cơ binh” (Xuất Ê-díp-tô Ký 6:26; 7:4; 12:17,41,51; 14:19–20; so sánh với Xuất Ê-díp-tô Ký 13:18). Họ được chia thành từng đơn vị và di chuyển như một đội quân. Sau đó, khi nhìn từ các ngọn đồi xứ Mô-áp, Ba-la-am đã thấy Y-sơ-ra-ên đóng trại theo từng chi phái một cách trật tự (Dân-số Ký 24:2).

Trong khi ấy, “Môi-se dời hài cốt Giô-sép theo mình” (Xuất Ê-díp-tô Ký 13:19). Đây là một chi tiết rất quan trọng trong phân đoạn Kinh Thánh này, và nó bày tỏ sự ứng nghiệm của đức tin nơi Giô-sép đối với các lời hứa của Chúa. Giô-sép chưa từng đánh mất tầm nhìn về Đất Hứa, mặc dù ông sống giữa sự vinh quang và đặc ân của xứ Ê-díp-tô. Ông đã dặn dò người thân hãy dời hài cốt mình khỏi xứ Ê-díp-tô (Sáng-thế Ký 50:24–25). Ông tin chắc rằng Chúa sẽ thăm viếng dân Y-sơ-ra-ên tại Ê-díp-tô và đưa họ ra khỏi đó, theo như Ngài đã thề hứa (Hê-bơ-rơ 11:22). Khi dân Y-sơ-ra-ên vào xứ Ca-na-an, hài cốt của Giô-sép đã được chôn tại Si-chem (Giô-suê 24:32).

Trụ mây và trụ lửa là dấu kỳ hữu hình về sự hiện diện của Chúa giữa vòng dân sự Ngài. Chúa ngự tại đó và cũng phán ra từ trong trụ mây (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:24; Dân-số Ký 12:5–6).

Trong khi ấy, Pha-ra-ôn bày tỏ ra động cơ thật sự trong lòng mình. Vua chẳng hề hối cải, và cũng chẳng từng thật lòng ăn năn. Việc ông xin Chúa ban phước cho mình là giả dối — có lẽ là một sự tự lừa dối. Ông tập hợp quân lính và đuổi theo các nô lệ đã bỏ đi. Thật là một người hoàn toàn bị tội lỗi làm cho mù quáng.

Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy cơ binh của Pha-ra-ôn kéo đến, họ có những ý nghĩ và thốt ra những lời mà sau này họ cũng lặp lại nhiều lần: “…Xứ Ê-díp-tô há chẳng có nơi mộ phần, nên nỗi người mới dẫn chúng tôi vào đồng vắng đặng chết sao? Người đưa chúng tôi ra xứ Ê-díp-tô để làm chi? (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:11).

Tức là, dù họ đã chứng kiến những việc lớn lao quyền phép của Chúa, kể cả việc các con đầu lòng của mình được tha mạng, dân sự vẫn cho thấy sự thiếu đức tin cách kinh ngạc.

Hãy nghĩ đến lần gần nhất bạn đối mặt với một tình huống khốn khó. Phản ứng đầu tiên của bạn là gì, có phải là: tin vào Chúa hay nghi ngờ? Những bài học nào bạn học được từ tình huống đó giúp bạn ứng phó tốt hơn trong lần thử thách tiếp theo (và chắc chắn thử thách khác sẽ đến).

Thứ Tư Bước Tới Trong Đức Tin

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13–31. Dù dân Y-sơ-ra-ên có thiếu đức tin, nhưng Chúa đã làm gì cho họ?

Vì Môi-se hết lòng trông cậy nơi Chúa và lời phán Ngài, ông đã khích lệ dân sự. Ông đưa ra bốn điểm trọng yếu để chỉ dẫn dân sự hành động trong lúc gian truân:

  1. “Chớ sợ chi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13). Lời kêu gọi đầu tiên là phải đặt lòng tin nơi Chúa, vì chỉ bằng cách này mới giúp dân sự chiến thắng được sợ hãi. Ê-sai nhắc chúng ta về lẽ thật nầy khi nói rằng những người tin nơi Chúa đang ở trong tay Ngài, và Ngài sẽ hành động khi họ tiếp nhận Ngài làm Đức Chúa Trời của mình: “Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi… Vì ta, là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, sẽ nắm tay hữu ngươi, và phán cùng ngươi rằng: Đừng sợ, ta sẽ giúp đỡ ngươi.” (Ê-sai 41:10,13).
  2. “Hãy đứng vững” (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13). Cụm từ “đứng vững” không chỉ mang ý hãy ngưng lằm bằm và mong đợi phép lạ, mà còn là lời mời gọi tin cậy Chúa và kiên nhẫn chờ đợi sự can thiệp đầy quyền năng của Ngài, vì Ngài sẽ hành động.
  3. “Rồi xem sự giải cứu mà Đức Giê-hô-va sẽ làm cho các ngươi trong ngày nay” (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:13). Để đức tin được tăng trưởng, chúng ta cần nhận biết sự dẫn dắt của Chúa, sự giúp đỡ của Ngài và biết ơn về những điều Ngài đã hứa ban. Từ “xem” ở đây hàm ý mở mắt đức tin (vì kẻ không tin thì mù lòa). Chỉ có Chúa mới có thể ban sự chiến thắng, an toàn và sự cứu rỗi. Ngài luôn vì chúng ta mà chăm sóc và cung ứng đúng lúc.
  4. “Đức Giê-hô-va sẽ chiến cự cho” (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:14). Điều này cho thấy rõ công việc Ngài: Chính Ngài sẽ thân hành chiến đấu cho dân sự Ngài. Thập tự giá là bằng chứng tối cao cho lẽ thật này, vì tại đó, Đấng Cơ-đốc đã đánh bại Sa-tan để ban cho chúng ta sự sống đời đời (Giăng 5:24; Hê-bơ-rơ 2:14; Khải Huyền 12:10–11). Sau đó, ngay cả người Ê-díp-tô cũng nhìn nhận rằng Chúa đang chiến đấu vì dân Y-sơ-ra-ên (Xuất Ê-díp-tô Ký 14:25).

Mạng lệnh của Chúa ban cho Môi-se rất rõ ràng: “Hãy đi tới.” Chúa lần lượt bày tỏ kế hoạch hành động của Ngài: (1) Thiên sứ của Chúa và trụ mây di chuyển đằng trước và cũng đứng đằng sau dân Y-sơ-ra-ên, che chở họ khỏi đạo binh Ê-díp-tô; (2) Bởi đức tin mình, Môi-se giơ tay ra trên biển; (3) Chúa rẽ nước và làm khô đáy biển bằng trận gió đông thổi mạnh; và (4) Kết quả là dân Y-sơ-ra-ên đi trên đất khô, băng qua biển đến bờ bên kia một cách an toàn. Người Ê-díp-tô đuổi theo trong sự mù lòa thuộc linh, vì họ không nhận biết Chúa đang hành động cách phi thường cho dân Ngài và người Ê-díp-tô chỉ nhận ra điều ấy khi quá muộn như lời đã thú nhận trong Xuất Ê-díp-tô Ký 14:25.

Thứ Năm Bài Ca Của Môi-se Và Mi-ri-am

Toàn bộ cơ binh Ê-díp-tô đã bị tiêu diệt; chẳng còn ai sống sót, kể cả Pha-ra-ôn (Thi Thiên 136:15). Đây là một thất bại kinh hoàng cho người Ê-díp-tô và là một chiến thắng trọn vẹn cho dân sự Chúa. Không có gì lạ khi trong suốt lịch sử, dân Do Thái vẫn luôn nhắc lại câu chuyện này, ngay cả đến ngày nay.

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 15:1–21. Bài ca của Môi-se nói về điều gì?

Bài ca này ca tụng Đức Giê-hô-va vì Ngài là Đấng chiến đấu đầy quyền năng, đã đánh bại những kẻ chống đối dân Ngài. Cá nhân Môi-se bày tỏ điều này khi nhấn mạnh rằng Chúa – Đức Chúa Trời của ông – chính là sức mạnh, bài ca, và sự cứu rỗi của ông. Không ai giống như Ngài:

“Hỡi Đức Giê-hô-va! trong vòng các thần, ai giống như Ngài? Trong sự thánh khiết, ai được vinh hiển như Ngài. Đáng sợ, đáng khen Hay làm các phép lạ? (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:11).

Bài ca của Môi-se hoàn toàn hướng về Chúa: rằng Ngài là ai và những điều Ngài đã làm. Chúa được tôn cao, được ngợi khen và được cảm phục vì công việc tuyệt diệu mà Ngài đã làm cho dân sự. Lòng biết ơn và sự thờ phượng là kết quả tự nhiên của sự nhân từ mà Chúa dành cho chúng ta.

Cảm kích đối với tình yêu của Ngài là nền tảng cho một đời sống tâm linh sống động. Tình yêu thương không thay đổi của Chúa được nhấn mạnh và tôn vinh, vì Ngài sẽ dẫn dắt dân mà Ngài đã cứu chuộc và đưa họ đến nơi thánh của Ngài. Môi-se tiên báo rằng Chúa sẽ lập một nơi thánh trên núi cơ nghiệp Ngài (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:17) – mọi sự này hướng về Si-ôn và đền thờ tại Giê-ru-sa-lem.

Trong Khải Huyền 15:2–4, những người được chuộc sẽ hát bài ca của Môi-se và bài ca của Chiên Con. Bạn có tưởng tượng được âm thanh vinh hiển ấy vang lên trong thiên đàng không? Lời ca ngợi Chúa vì các công việc lớn lao và lạ lùng, vì những sự đoán xét công bình và chân thật, ngợi khen Chúa vì những hành động công bình và sự thánh khiết Ngài!

Hãy để ý đến dòng cuối cùng của bài ca: “…mọi dân tộc sẽ đến thờ lạy trước mặt Ngài, vì các sự đoán xét Ngài đã được tỏ ra.” (Khải Huyền 15:4). Nghĩa là, khi tất cả sự phán xét của Chúa – đặc biệt là những đoán phạt trên sự ác và áp bức bao đời chưa bị xét xử – đều được bày tỏ, thì muôn dân được chuộc sẽ ngợi khen Ngài vì những sự phán xét đó.

Triết gia Immanuel Kant từng nói: Nếu Chúa là Đấng công bình, thì chắc chắn thế gian phải có một cuộc sống đời sau. Tại sao lời này lại đúng đến như vậy? Làm thế nào bạn có thể học được cách tin cậy rằng một ngày kia, sự công bình mà thế gian này đã thiếu vắng quá lâu sẽ đến? Bạn có thể tìm được niềm an ủi nào từ hy vọng này?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc chương “Xuất Ê-díp-tô Ký” trong quyển “Tộc Trưởng và Tiên Tri” của Ellen G. White, trang 281–290.

Chúa vẫn ở cùng dân Y-sơ-ra-ên, dù đức tin họ yếu kém. Ngài mong muốn dạy dỗ và hướng dẫn họ cách suy nghĩ và cách sống như là một tuyển dân. Chúa đã dẫn dắt họ cách nhẫn nại, và hướng họ đến một nơi ít phải đối mặt với nhiều thử thách. Ellen G. White giải thích: “Dân Y-sơ-ra-ên… ít hiểu biết về Chúa và ít có đức tin nơi Ngài. Họ dễ bị khiếp sợ và mất tinh thần. Họ không có vũ khí và không quen với chiến trận, tinh thần họ bị đè nặng bởi ách nô lệ đã lâu ngày, lại còn phải mang theo đàn bà, trẻ con, bầy chiên và bò. Trong việc dẫn họ băng qua Biển Đỏ, Chúa đã bày tỏ chính Ngài là một Đức Chúa Trời đầy lòng thương xót cũng như là Đấng phán xét công bình.” - Ellen G. White, sách “Tộc Trưởng và Tiên Tri” trang 282.

Khi nói về bài ca của Môi-se, chú giải Andrews Bible Commentary viết: “Sự chắc chắn về hành động cứu chuộc này của Đức Chúa Trời trong lịch sử dân sự đã cho chúng ta sự bảo đảm rằng chúng ta không có gì phải sợ về tương lai. Đoạn cuối của bài ca tập trung vào những kẻ thù tương lai mà dân Y-sơ-ra-ên sẽ đối diện trong tiến trình chinh phục xứ Ca-na-an. ‘Vì quyền cao nơi cánh tay Ngài’, chúng sẽ ‘đều bị câm như đá’ (câu 16). Khi chúng ta đối diện với những điều tưởng chừng không thể vượt qua, khi bạn cảm thấy bị dồn vào chân tường, không biết phải đi về đâu, chúng ta có thể tìm được sự bảo đảm trong “Bài ca của Môi-se”, vì bài ca ấy tưởng niệm một sự kiện vĩ đại trong lịch sử của dân sự Đức Chúa Trời.” - Theo Andrews Bible Commentary, “Xuất Ê-díp-tô Ký” (Berrien Springs, MI: Andrews University Press, 2020), trang 214.

Câu hỏi thảo luận:

Tại sao chúng ta thường thấy mình giống hoàn cảnh như dân Hê-bơ-rơ thời điểm sau khi đã được giải cứu cách kỳ diệu khỏi xứ Ê-díp-tô và sau đó đứng trước thử thách Biển Đỏ? Nói cách khác, dù đã có quá nhiều bằng chứng về sự nhân từ và quyền năng của Chúa dành cho chúng ta, tại sao chúng ta vẫn dễ dàng nghi ngờ và bày tỏ sự thiếu đức tin?

Dù đã trải qua biết bao điều – bao gồm cả cái chết của con đầu lòng, tại sao Pha-ra-ôn vẫn còn cho quân đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên? Điều này nói với chúng ta điều gì về sự nguy hiểm khôn lường khi lòng người bị chai đá bởi tội lỗi (hoặc khi chúng ta cứ tiếp tục sống trong tội lỗi)?

Dù ai trong chúng ta cũng từng trải qua những thử thách cay đắng, nhiều người đã có (vẫn có) – và đang có – những ngày tháng tốt lành, những khoảng thời gian yên ổn, không có điều xấu nào xảy ra cho bản thân hoặc người thân yêu. Tại sao chúng ta nên xem những thời điểm ấy là bằng chứng về ân điển và sự bảo vệ của Chúa? Vì rốt cuộc, chúng ta đang sống trong một thế giới tội lỗi, là “lãnh thổ của kẻ thù nghịch”. Tại sao chúng ta nên ngợi khen Chúa luôn luôn trong những lúc bình an, bởi vì chúng ta không hề biết mình đã được gìn giữ khỏi bao nhiêu tai họa?