Lễ Vượt Qua
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Xuất Ê-díp-tô Ký 11:1 – 10; Mi-chê 6:8; Xuất Ê-díp-tô Ký 12:1-30; 1 Cô-rinh-tô 5:7; Xuất Ê-díp-tô Ký 13:14-16; Hê-bơ-rơ 11:28
"Khi con cháu các ngươi hỏi rằng: Lễ nầy là nghĩa chi? Hãy đáp rằng: Ấy là của tế lễ Vượt Qua của Đức Giê-hô-va, vì khi Ngài hành hại xứ Ê-díp-tô thì Ngài đi vượt qua các nhà dân Y-sơ-ra-ên, và cứu nhà chúng ta đó" — Xuất Ê-díp-tô Ký 12:26,27
Sa-bát Lễ Vượt Qua
Câu gốc
“Khi con cháu các ngươi hỏi rằng: Lễ nầy là nghĩa chi? Hãy đáp rằng: Ấy là của tế lễ Vượt Qua của Đức Giê-hô-va, vì khi Ngài hành hại xứ Ê-díp-tô thì Ngài đi vượt qua các nhà dân Y-sơ-ra-ên, và cứu nhà chúng ta đó” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:26,27).
Kinh Thánh nghiên cứu
Xuất Ê-díp-tô Ký 11:1 – 10; Mi-chê 6:8; Xuất Ê-díp-tô Ký 12:1-30; 1 Cô-rinh-tô 5:7; Xuất Ê-díp-tô Ký 13:14-16; Hê-bơ-rơ 11:28.
Tai họa thứ mười và cũng là tai họa cuối cùng sắp giáng xuống. Lời cảnh báo cuối cùng đã được đưa ra; quyết định cuối cùng phải được thực hiện. Đây thực sự là vấn đề sống còn. Không chỉ mạng sống của một cá nhân, mà cả sự thịnh vượng của các gia đình và toàn dân tộc đang bị đe dọa. Pha-ra-ôn và các quan chức của ông sẽ phải chịu trách nhiệm về số phận của nhiều người, hoặc là sống hoặc là chết. Thái độ của ông đối với Đức Chúa Trời hằng sống của dân Y-sơ-ra-ên sẽ quyết định không chỉ tương lai của chính ông mà còn của cả dân tộc ông.
Chúng ta cảm thấy thế nào và phải làm gì khi một tình cảnh hết sức nghiêm trọng đang tạo áp lực khủng khiếp lên mình? Trong tình thế rối ren đó, chúng ta phải lựa chọn hướng đi và dò dẫm những bước tiếp theo, một lựa chọn có thể ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của nhiều người khác và của chính mình.
Đức Chúa Trời rất sẵn lòng ban cho chúng ta sự khôn ngoan, hiểu biết và năng lực để làm những điều chính đáng (1 Cô-rinh-tô 1:30, Phi-líp 2:13).
Tuy nhiên, vấn đề là, ngay trong tấm lòng đầy cố chấp của mình, không phải lúc nào chúng ta cũng muốn làm điều chánh đáng. Chúng ta nhận biết điều đó là gì, nhưng vẫn từ chối thực hiện nó. Trong câu chuyện giải cứu dân sự ra khỏi xứ Ê-díp-tô, việc một người đầy quyền lực từ chối phục tùng Chúa, ngay cả khi đối diện với nhiều chứng cớ rõ ràng, đã gây ra thảm kịch cho nhiều người khác và chính ông ta. Dù sao thì đó cũng là chuyện thường tình, đó là cách mà mọi việc thường hay diễn ra.
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 2 tháng 8.
Thứ Nhất Tai Vạ Cuối Cùng
Tiên tri A-mốt tuyên bố rằng “Chúa Giê-hô-va chẳng có làm một việc gì mà Ngài chưa tỏ sự kín nhiệm Ngài ra trước cho tôi tớ Ngài, là các Đấng tiên tri” (A-mốt 3:7) và qua Môi-se, Ngài đã tiết lộ cho Pha-ra-ôn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Lời cảnh báo nghiêm trọng nhất đã được đưa ra cho Pha-ra-ôn. Đây sẽ là sự phán xét công bằng dành cho lòng kiêu ngạo, sự bóc lột, bạo lực và việc thờ hình tượng, tất cả những điều này đã gây ra nhiều tai vạ thảm khốc cho xứ Ê-díp-tô.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 11:1-10. Đức Chúa Trời đưa ra lời cảnh báo nào trước khi thực hiện sự đoán xét dành cho Ê-díp-tô?
Đức Chúa Trời đã dành cho Pha-ra-ôn một khoảng thời gian - ba ngày tối tăm (Xuất Ê-díp-tô Ký 10:23) để suy nghĩ về những sự kiện gần đây và ý nghĩa của chúng. Ngài cũng đưa ra lời cảnh báo rõ ràng cuối cùng cho họ, cơ hội cuối cùng để làm điều chính đáng.
Nhưng Xuất Ê-díp-tô Ký 11:8 cho chúng ta biết, Môi-se “bèn lui ra khỏi Pha-ra-ôn lấy làm giận lắm”. Tại sao Môi-se lại bỏ đi trong cơn giận dữ? Rất có thể là vì ông biết rằng thảm kịch trong tai vạ thứ mười, sẽ giáng trên rất nhiều người vô tội - tất cả chỉ vì sự cứng lòng của Pha-ra-ôn.
Ngoài ra, số mười có ý nghĩa rất quan trọng trong biểu tượng của Kinh Thánh. Số mười tượng trưng cho sự đầy đủ hoặc hoàn thiện (Hãy nghĩ về Mười Điều Răn như một sự mặc khải hoàn chỉnh về luật đạo đức thiêng liêng). Mười tai họa giáng trên xứ Ê-díp-tô chỉ ra sự thể hiện trọn vẹn của Đức Chúa Trời về công lý và sự trừng phạt của Ngài.
Đức Chúa Trời là Đấng phán xét, và Ngài chống lại sự kiêu ngạo, bất công, phân biệt đối xử, ngạo mạn, bóc lột, tàn ác và ích kỷ. Ngài đứng về phía những người đau khổ, những người bị ngược đãi, bị đối xử tệ bạc và bị đàn áp. Đức Chúa Trời sẽ thực thi công lý, đó thực sự là một biểu hiện khác của tình yêu thương trong Ngài. Xem Thi Thiên 2:12, Thi Thiên 33:5; Thi Thiên 85:11; Thi Thiên 89:14; Thi Thiên 101:1; Ê-sai 16:5; Giê-rê-mi 9:24.
Chúng ta cũng nên cố gắng hết sức để vừa có tình yêu thương vừa có sự công bằng. Tuy nhiên, chúng ta có thể dễ dàng rơi vào tình trạng cực đoan, theo cách này hay cách khác. Vì “yêu thương”, chúng ta nhắm mắt làm ngơ trước những điều sai trái, trước những điều cần phải chỉnh sửa. Hoặc chúng ta có thể lạnh lùng thực thi công lý một cách cứng rắn, áp dụng một thứ kỷ luật sắt. Cả hai thái cực đều không đúng. Thay vào đó, đây là hành động lý tưởng: “Hỡi người! Ngài đã tỏ cho ngươi điều gì là thiện; cái điều mà Đức Giê-hô-va đòi ngươi há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?” (Mi-chê 6:8).
Nếu chúng ta không thể đạt được sự cân bằng hoàn hảo (điều mà chúng ta không thể), tại sao lại tốt hơn khi sai lầm trong việc thương xót thay vì sai lầm trong việc thực thi công lý? Đúng vậy chăng?
Thứ Hai Lễ Vượt Qua (Passover)
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:1–20. Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se và A-rôn những chỉ dẫn cụ thể nào trước khi dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi Ê-díp-tô?
Người ta mong đợi Đức Chúa Trời chỉ dẫn Môi-se và A-rôn về cách tổ chức cuộc khởi hành ra khỏi Ê-díp-tô: tức là cách chuẩn bị cho cuộc trốn thoát, đặc biệt là cho người già, các bà mẹ có con nhỏ, động vật,… Thay vào đó, lời chỉ dẫn của Đức Chúa Trời thật đáng ngạc nhiên: Ngài chỉ cho họ cách cử hành Lễ Vượt Qua. Nói cách khác, trọng tâm hướng về việc thờ phượng Chúa, Đấng sẽ cứu chuộc họ. Mọi thứ khác sẽ tuần tự xảy ra vào đúng thời điểm.
Mỗi gia đình phải chuẩn bị một con chiên, không được lãng phí bất cứ thứ gì. Mọi người phải ăn phần của mình, và nếu gia đình không thể ăn hết con chiên, họ phải ăn bữa ăn đó cùng với một gia đình khác.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:13,14. Chúa sẽ làm gì cho họ khi tai vạ cuối cùng xảy ra? Tất cả những điều này tượng trưng cho điều gì?
Lễ Vượt Qua được cử hành thường xuyên hằng năm, không chỉ để tưởng nhớ một sự kiện trọng đại trong quá khứ về những gì Đức Chúa Trời đã làm cho tổ phụ họ, mà còn là sự hiện thực hóa hành động giải thoát của Đức Chúa Trời cho thế hệ hiện tại. Đây sẽ là một trải nghiệm mới mẻ cho mỗi nhóm.
Các câu 12 và 13 giải thích ý nghĩa của Lễ Vượt Qua: sự phán xét của Chúa về sự hủy diệt sẽ “vượt qua” người Y-sơ-ra-ên; do đó, họ phải kỷ niệm “Lễ Vượt Qua”. Từ này là sự kết hợp của hai từ “vượt” và “qua”, bởi vì sự hủy diệt “vượt qua” những ngôi nhà của người Y-sơ-ra-ên mà trên đó các cột cửa đã được đánh dấu bằng huyết của con chiên, dấu hiệu của sự sống và sự cứu rỗi. Trong tiếng Do Thái, tên của Lễ Vượt Qua là Pesach, bắt nguồn từ một động từ có nghĩa là “vượt qua”.
Việc cử hành Lễ Vượt Qua nhằm nhắc nhở mỗi người Y-sơ-ra-ên về những hành động vĩ đại và nhân từ của Đức Chúa Trời đối với dân sự của Ngài. Lễ kỷ niệm này giúp bảo vệ bản sắc dân tộc và củng cố niềm tin tôn giáo của họ.
Tại sao việc luôn ghi nhớ những điều tốt đẹp mà Chúa đã làm cho bạn trong quá khứ và tin tưởng rằng Ngài sẽ làm điều tốt đẹp cho bạn trong tương lai lại quan trọng đến vậy?
Thứ Ba Lễ Vượt Qua (Pesach)
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:17–23. Huyết đóng vai trò gì trong nghi thức kỷ niệm lễ hội mới này?
Huyết của con sinh tế là yếu tố chính trong lễ kỷ niệm này. Những người giữ lễ đã bôi huyết của con chiên bị giết lên khung cửa nhà mình. Bằng cách này, họ chứng minh đức tin của mình vào Đức Chúa Trời, tin rằng Ngài sẽ giải cứu họ khỏi những gì mà những người không được che phủ bởi huyết sẽ phải đối mặt.
Thật là một biểu hiện hết sức mạnh mẽ và rõ ràng của phúc âm! Con chiên trong Lễ Vượt Qua phải không tì vết, vì nó chỉ về Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, “Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi!” (Giăng 1:29). Huyết của con vật đóng một vai trò quan trọng: nó tượng trưng cho sự bảo vệ và là dấu hiệu của sự sống ngay vào thời điểm của sự chết.
“Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu hiệu; khi ta hành hại xứ Ê-díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua, chẳng có tai nạn hủy diệt các ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:13).
Toàn bộ phúc âm gắn liền với Lễ Vượt Qua vì nó không chỉ hướng đến sự giải thoát khỏi chế độ nô lệ để về miền Đất Hứa, mà còn hướng đến sự hy sinh của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc vì tội lỗi chúng ta, và ân điển của Ngài được áp dụng cho tất cả những ai được huyết Ngài che phủ.
Nhiều thế kỷ sau, khi Phao-lô hồi tưởng về lễ kỷ niệm này, ông viết: “Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Cơ-đốc là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi” (1 Cô-rinh-tô 5:7).
Men, hay bột nở, được dùng để chế biến nhiều loại bột làm bánh khác nhau. Khi được đề cập đến trong Kinh Thánh lần đầu tiên, nó liên quan đến việc chuẩn bị bánh không men vào đêm trước ngày dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi Ê-díp-tô. Men cũng phải được loại bỏ khỏi nhà của họ (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:8, 15–20; Xuất Ê-díp-tô Ký 13:3–7). Trong bối cảnh cụ thể này, men là biểu tượng của tội lỗi (1 Cô-rinh-tô 5:6–8); do đó, nó không được sử dụng trong lễ Vượt Qua trong vòng một tuần lễ.
Bánh không men là biểu tượng chỉ về Đấng Mê-si vô tội, Đấng đã chiến thắng mọi cám dỗ và hy sinh mạng sống vì chúng ta (Giăng 1:29; 1 Cô-rinh-tô 5:7; Hê-bơ-rơ 4:15). Một “chùm kinh giới” được nhúng vào huyết, tượng trưng cho ân điển tẩy sạch của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 51:7). Tóm lại, công cuộc cứu chuộc của Đức Chúa Giê-su được bày tỏ một cách rõ ràng trong từng chi tiết của Lễ Vượt Qua.
Một sự thật hiển nhiên là phải nhờ đến huyết của Đức Chúa Giê-su, chính Đức Chúa Trời, để chuộc tội cho loài người. Sự kiện này dạy chúng ta điều gì trong việc nhận biết sự xấu xa cùng cực của tội lỗi?
Thứ Tư Lưu Truyền Ngọn Đuốc
Người viết Thi Thiên nêu cách giúp con cái chúng ta có thể biết về Chúa và sự chăm sóc yêu thương của Ngài: “Dòng dõi này sẽ ca tụng công việc Chúa cho dòng dõi kia và rao truyền việc quyền năng của Chúa” (Thi Thiên 145:4). Một gia đình nên nói với gia đình khác về Đức Chúa Trời, về những việc kỳ diệu của Ngài và về những lời dạy của Ngài, tất cả nhằm mục đích truyền đạt sự hiểu biết về Kinh Thánh cho thế hệ khác.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:24–28. Điểm quan trọng nào được nêu ra ở đây?
Cha mẹ là những người thầy đầu tiên ở Y-sơ-ra-ên và họ có nhiệm vụ phải thuật lại câu chuyện về sự kiện ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho con cái họ. Câu chuyện không chỉ được kể như một sự kiện lịch sử trong quá khứ, mà còn được trình bày như trải nghiệm của riêng họ, mặc dù nó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Bằng cách kỷ niệm lễ này, họ phải cảm nhận như đang sống với tổ tiên của mình, lịch sử sẽ được sống lại và hiện thực hóa. Người cha sẽ nói cùng con mình rằng: “Cha đã ở Ê-díp-tô, cha đã chứng kiến sự thất bại của các vị thần Ê-díp-tô và các tai vạ giáng xuống xứ này, và cha đã được giải thoát”. Trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký, có hai lần nhấn mạnh về cách cha mẹ nên trả lời những câu hỏi của con cái về Lễ Vượt Qua như thế nào (xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 6:6–8 và Xuất Ê-díp-tô Ký 13:14–16).
Điều đáng lưu ý là ngay khi dân Y-sơ-ra-ên vẫn còn ở trong xứ Ê-díp-tô, họ đã được dạy phải cử hành nghi lễ về sự giải thoát khỏi xứ Ê-díp-tô. Khi đó, toàn bộ lễ kỷ niệm là một hành động bày tỏ đức tin của mình. Sau khi nhận được sự hướng dẫn, “dân Y-sơ-ra-ên bèn cúi đầu lạy, rồi đi, làm theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:28), sau đó họ đã làm đúng theo các chỉ dẫn về Lễ Vượt Qua.
Trong sách Phục-truyền Luật-lệ Ký, người Y-sơ-ra-ên được nhắc nhở phải kể câu chuyện của họ theo cách mà họ có thể cảm nhận nó như chính mình đang sống trong cuộc hành trình đó. Hãy lưu ý âm điệu chung của câu chuyện này cũng như sự nhấn mạnh vào trải nghiệm hiện tại: “Tổ phụ tôi là người A-ram phiêu lưu, đi xuống xứ Ê-díp-tô kiều ngụ tại đó, số người ít, mà lại trở thành một dân tộc lớn, mạnh và đông. Người Ê-díp-tô ngược đãi và khắc bức chúng tôi, bắt làm công dịch nhọc nhằn. Bấy giờ, chúng tôi kêu van cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng tôi, Đức Giê-hô-va nghe thấu, thấy sự gian nan lao khổ, và sự hà hiếp của chúng tôi, bèn dùng cánh tay quyền năng giơ thẳng ra và các dấu kỳ, phép lạ lớn đáng kinh hoàng mà rút chúng tôi khỏi xứ Ê-díp-tô, dẫn chúng tôi vào nơi nầy, và ban xứ nầy cho, tức là xứ đượm sữa và mật” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 26:5-9).
Ngoài ra, bằng cách kể lại từng chi tiết của câu chuyện về Lễ Vượt Qua (hoặc bất kỳ sự kiện nào khác trong lịch sử thiêng liêng của dân tộc) cho con cái của họ, cha mẹ cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ rất nhiều trong việc ghi nhớ những gì Đức Chúa Trời đã làm cho họ và cho dân sự Ngài. Việc kể lại sự kiện đó có nhiều lợi ích như nhau đối với người nói cũng như người nghe.
Thứ Năm Sự Phán Xét Của Chúa
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 12:29,30, bằng cách nào Đức Chúa Trời hành hại con đầu lòng trong xứ Ê-díp-tô. Tại sao Chúa tập trung vào con đầu lòng? (Xem thêm Hê-bơ-rơ 11:28).
Tai vạ cuối cùng giáng trên con đầu lòng của người Ê-díp-tô. Đó là sự phán xét của Chúa giáng trên tất cả các vị thần của Ê-díp-tô cũng như tất cả các gia đình thờ lạy các vị thần giả này, là những thần tượng vô giá trị, phản ánh những đam mê, ham muốn và nỗi sợ hãi của chính con người.
Như các tai vạ trước đó đã cho thấy, những thần tượng này không thể cứu được con người. Sự vô giá trị của chúng thậm chí còn rõ ràng hơn vào lúc này, trong tai vạ thứ mười, mang lại hậu quả thảm khốc cho người Ê-díp-tô.
“Trên khắp vương quốc rộng lớn của Ê-díp-tô, lòng kiêu hãnh của mọi gia đình đã bị hạ bệ. Tiếng kêu gào và kể lể của những người đang than khóc vang vọng khắp không trung. Vua và triều thần, với khuôn mặt tái nhợt và tứ chi run rẩy, hoàn toàn gục ngã trước nỗi kinh hoàng tột độ.” - Ellen G. White, Tộc trưởng và Tiên tri, tr. 280.
Pha-ra-ôn đại diện cho quyền lực tối cao và là vị thần của Ê-díp-tô, và đứa con trai đầu lòng của ông được coi là con trai của một vị thần. Isis là nữ thần bảo vệ trẻ em; Heqet là nữ thần chăm sóc phụ nữ khi sinh nở; và Min là vị thần sinh sản. Bên cạnh đó, còn có một số vị thần của Ê-díp-tô về khả năng sinh sản. Tất cả các vị thần này đều bất lực khi đối đầu với Đức Chúa Trời hằng sống. Môi-se thưa cùng Chúa: “Hỡi Đức Giê-hô-va! Trong vòng các thần, ai giống như Ngài? Trong sự thánh khiết, ai được vinh hiển như Ngài, đáng sợ, đáng khen, hay làm các phép lạ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:11). Giê-trô sau đó đã làm chứng: “‘Bây giờ ta biết rằng Đức Giê-hô-va là lớn hơn hết các thần, vì khi người Ê-díp-tô cậy lòng kiêu ngạo dấy lên, thì Ngài thắng được chúng nó ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 18:11).
Theo Xuất Ê-díp-tô Ký 1, người Ê-díp-tô đã giết những đứa con trai mới sinh của Y-sơ-ra-ên theo lệnh của Pha-ra-ôn để làm suy yếu dân tộc Y-sơ-ra-ên, khuất phục và làm nhục họ. Bây giờ hình phạt của Chúa giáng xuống những đứa con trai đầu lòng của người Ê-díp-tô. Những gì con người gieo, họ gặt lại sự ấy.
Quyết định và hành vi của chúng ta luôn mang lại hậu quả. Và sự thật đầy đau đớn mà tất cả chúng ta đều đã trải qua, là chúng ta không phải là người duy nhất phải chịu hậu quả từ những hành động sai trái của mình. Những người khác, đôi khi là nhiều người khác, thậm chí cả những người vô tội, cũng phải gánh chịu hậu quả. Bản chất của tội lỗi là như vậy.
Bạn đã phải chịu đựng những gì từ tội lỗi của người khác? Hoặc, những người khác đã phải chịu đựng tội lỗi của bạn theo những cách nào? Hy vọng duy nhất của chúng ta là gì?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “Lễ Vượt Qua”, trang 273–280, trong Tộc trưởng và Tiên tri.
“Lễ Vượt Qua vừa mang tính kỷ niệm vừa có tính đặc trưng, không chỉ hướng về việc giải thoát dân sự ra khỏi Ê-díp-tô, mà còn hướng về sự giải thoát lớn hơn mà Đấng Cơ-đốc sẽ thực hiện để giải thoát dân sự của Ngài khỏi ách nô lệ của tội lỗi. Con chiên dâng hiến tượng trưng cho ‘Chiên Con của Đức Chúa Trời’ trong Ngài là hy vọng cứu rỗi duy nhất của chúng ta. Sứ đồ Phao-lô nói rằng, ‘Vì Đấng Cơ-đốc là con sinh Lễ Vượt Qua của chúng ta đã bị giết rồi’ (1 Cô-rinh-tô 5:7). Chỉ giết con chiên vượt qua thôi là chưa đủ; huyết của nó phải được bôi trên các cột cửa; vì vậy, ân điển của huyết Ngài phải được áp dụng trong việc giải cứu linh hồn. Chúng ta phải tin rằng, Ngài đã chết không chỉ vì thế gian, mà Ngài còn chết vì mỗi cá nhân chúng ta. Chúng ta phải dành riêng cho mình một phần trong thành quả vô giá từ sự hy sinh chuộc tội của Đấng Cơ-đốc.” - Ellen G. White, Tộc trưởng và tiên tri, trang 277.
Cho đến ngày nay, các gia đình Do Thái ngoan đạo trên khắp thế giới vẫn kỷ niệm Lễ Vượt Qua. Họ có cái mà họ gọi là “Lễ Vượt Qua Seder” (“Seder” có nghĩa là “trật tự/sắp xếp”) trong đó họ kể lại sự kiện được giải thoát khỏi Ê-díp-tô và sau đó cùng gia đình thưởng thức một bữa ăn đặc biệt. Thật đáng kinh ngạc khi sự kiện này vẫn còn được lưu giữ, theo nghĩa đen, dù nó đã xảy ra từ thời dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô! Ngoài ra còn có ngày Sa-bát thứ bảy, ngày mà những người Do Thái ngoan đạo cũng tuân giữ như vậy, thậm chí còn có nguồn gốc xa xưa hơn nữa, trước cả thời cổ đại, ngay từ buổi đầu sáng thế.
Câu hỏi thảo luận:
Làm thế nào để chúng ta có thể hiểu được “sự công bằng” của Đức Chúa Trời khi hành hại những đứa con đầu lòng, nhiều đứa trong số chúng chắc chắn là “vô tội”? Làm thế nào để chúng ta có thể hòa hợp điều này với thực tế mạnh mẽ về tình yêu của Chúa? Hãy nghĩ đến trận Đại Hồng Thủy. Chúng ta hiểu sự kiện này như thế nào?
Ý nghĩa của câu nói tượng trưng rằng những người tin Chúa được che phủ bởi huyết Đức Chúa Giê-su và huyết của Ngài tẩy sạch mọi tội lỗi họ khỏi là gì?
Đọc đoạn văn sau: “Những người theo Đấng Cơ-đốc phải là người dự phần vào trải nghiệm của Ngài. Họ phải tiếp nhận và thấm nhuần lời Đức Chúa Trời để lấy đó làm động lực thúc đẩy đời sống và hành động của mình. Nhờ quyền năng của Đấng Cơ-đốc, họ phải được biến đổi giống như Ngài và phản ánh các thuộc tính thiêng liêng… Tinh thần và công việc của Đấng Cơ-đốc phải trở thành tinh thần và công việc của các môn đồ Ngài.” - Ellen G. White, Tộc trưởng và Tiên tri, trang 278. Làm thế nào để chúng ta mở lòng hầu cho Đấng Cơ-đốc thực hiện những điều được viết ở đây trong chính chúng ta?