Sự khởi đầu đầy khó khăn
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Xuất Ê-díp-tô Ký 5:1-23; Khải Huyền 11:8; Xuất Ê-díp-tô Ký 6:1-13; Thi Thiên 73:23-26; II Cô-rinh-tô 6:16; Xuất Ê-díp-tô Ký 6:28 – 7:7
"Kế sau, Môi-se và A-rôn đến tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Hãy cho dân ta đi, đặng nó giữ một lễ cho ta tại đồng vắng. Nhưng Pha-ra-ôn đáp rằng: Giê-hô-va là ai mà trẫm phải vâng lời người, để cho dân Y-sơ-ra-ên đi? Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết; cũng chẳng cho dân Y-sơ-ra-ên đi nữa" — Xuất Ê-díp-tô Ký 5:1,2
Sa-bát Sự khởi đầu đầy khó khăn
Câu gốc
“Kế sau, Môi-se và A-rôn đến tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Hãy cho dân ta đi, đặng nó giữ một lễ cho ta tại đồng vắng. Nhưng Pha-ra-ôn đáp rằng: Giê-hô-va là ai mà trẫm phải vâng lời người, để cho dân Y-sơ-ra-ên đi? Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết; cũng chẳng cho dân Y-sơ-ra-ên đi nữa” (Xuất Ê-díp-tô Ký 5:1,2).
Kinh Thánh nghiên cứu
Xuất Ê-díp-tô Ký 5:1-23; Khải Huyền 11:8; Xuất Ê-díp-tô Ký 6:1-13; Thi Thiên 73:23-26; II Cô-rinh-tô 6:16; Xuất Ê-díp-tô Ký 6:28 – 7:7.
Nhiều Cơ-đốc nhân nghĩ rằng khi một người quyết định theo Chúa, người ấy sẽ chỉ nếm trải hạnh phúc, thành công và thịnh vượng. Tuy nhiên, điều đó không nhất thiết chỉ có vậy, như chính Kinh Thánh thường bày tỏ cho chúng ta. Đôi khi nhiều trở ngại xuất hiện, cũng như những khó khăn dồn dập xảy đến. Điều này có thể gây ra nhiều bực bội và nó gợi ra những câu hỏi không dễ dàng, khó tìm được câu trả lời thỏa đáng, hoặc đôi khi dường như không có câu trả lời nào cả.
Một sự thực hiển nhiên là những người tin cậy vào Đức Chúa Trời sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách. Tuy nhiên, khi chúng ta bền lòng trung tín, Đức Chúa Trời sẽ mang đến những giải pháp theo cách của Ngài và trong thời điểm thích hợp theo dự tính của Ngài. Cách thức của Ngài có thể trái ngược với mong muốn của chúng ta trong việc giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng cấp kỳ, nhưng chúng ta phải học cách tin cậy trọn vẹn nơi Ngài, bất kể sự việc như thế nào.
Vì vậy, chủ đề bài học của tuần này: Môi-se và lệnh truyền dẫn dắt dân sự Đức Chúa Trời ra khỏi xứ Ê-díp-tô – một lời kêu gọi hết sức rõ ràng từ Đức Chúa Trời mà bất kỳ ai cũng có thể nhận được. Thật vậy, nó bao gồm nhiều phép lạ, cũng như chính Đức Chúa Trời truyền trực tiếp cho Môi-se và báo cho ông biết một cách chính xác những gì Ngài muốn Môi-se phải làm.
Vậy thì, liệu mọi chuyện có thể dễ dàng hơn đối với Môi-se, khi ông biết rằng mình được chính Đức Chúa Trời kêu gọi và thậm chí còn được giao một nhiệm vụ cụ thể.
Khi ấy mọi việc hẳn là rất đơn giản đối với Môi-se, có phải vậy không?
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 19 tháng 7.
Thứ Nhất Đức Giê-hô-va Là Ai?
Vâng theo lệnh truyền của Đức Chúa Trời, Môi-se vào diện kiến Pha-ra-ôn để bắt đầu nhiệm vụ đã được giao phó là: “dắt dân ta, là dân Y-sơ-ra-ên, ra khỏi xứ Ê-díp-tô (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:10).
Pha-ra-ôn đã trả lời như thế nào trước yêu cầu của Đức Chúa Trời, “Hãy cho dân ta đi” (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 5:1,2) và qua câu trả lời của Pha-ra-ôn, chúng ta có thể tìm thấy ý nghĩa gì?
“Giê-hô-va là ai?”, Pha-ra-ôn hỏi vặn lại, không phải vì tò mò muốn biết Ngài mà thay vào đó, đây là hành động thách thức hoặc thậm chí phủ nhận Đức Chúa Trời, Đấng mà ông thừa nhận rằng mình không biết.
“Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết”, ông thẳng thừng tuyên bố một cách đầy kiêu hãnh.
Trong lịch sử, có bao nhiêu người đã thốt ra lời tương tự? Thật thảm thương cho họ, vì chính Đức Chúa Giê-su đã phán, “Vả sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Đức Chúa Trời có một và thật, cùng Giê-su Cơ-đốc, là Đấng Cha đã sai đến” (Giăng 17:3).
Xứ Ê-díp-tô, với Pha-ra-ôn là vua, tượng trưng cho một quyền lực phủ nhận sự hiện diện và quyền uy của Đức Chúa Trời. Đó là một thực thể nghịch lại Đức Chúa Trời, Lời của Ngài và dân sự của Ngài.
Tuyên bố tiếp theo của Pha-ra-ôn rằng: “Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết; cũng chẳng cho dân Y-sơ-ra-ên đi nữa” cho thấy rõ hơn nữa về cuộc nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời hằng sống, khiến Ê-díp-tô trở thành biểu tượng, không chỉ cho sự phủ nhận Đức Chúa Trời mà còn cho một hệ thống chống lại Ngài.
Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều người chứng kiến thái độ tương tự này, hàng thiên niên kỷ sau, trong cuộc Cách mạng Pháp (xem thêm Ê-sai 30:1–3 và Khải Huyền 11:8). Pha-ra-ôn nghĩ rằng ông là một vị thần hoặc con trai của một vị thần - một cách ám chỉ thô thiển đến sự tin tưởng mù quáng vào quyền lực, sức mạnh và trí thông minh tột đỉnh của chính mình.
“Trong số tất cả các quốc gia được trình bày trong lịch sử Kinh Thánh, Ê-díp-tô là quốc gia bạo dạn trong việc phủ nhận sự tồn tại của Đức Chúa Trời hằng sống và chống lại các mệnh lệnh của Ngài. Không có vị vua nào mê muội hơn vua của xứ Ê-díp-tô trong việc công khai nổi loạn và ngạo mạn chống lại quyền uy của Thiên đàng. Khi Môi-se mang sứ điệp đến cho ông, nhân danh Chúa, Pha-ra-ôn đã kiêu hãnh trả lời: “Giê-hô-va là ai mà trẫm phải vâng lời người, để cho dân Y-sơ-ra-ên đi? Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết; cũng chẳng cho dân Y-sơ-ra-ên đi nữa” (Xuất Ê-díp-tô Ký 5:2). Đây là tư tưởng của thuyết vô thần và Ê-díp-tô là quốc gia điển hình trong số các nước lớn tiếng phủ nhận sự hiện hữu của Đức Chúa Trời hằng sống, thể hiện tinh thần bất tín và thách thức như thế này.” - Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 269.
Nếu có ai đó hỏi, Bạn có biết Chúa không? Thì bạn sẽ trả lời thế nào? Nếu trả lời là Có, bạn sẽ mô tả Ngài như thế nào và tại sao?
Thứ Hai Một Khởi Đầu Khó Khăn
Ngay từ đầu, mặc dù Môi-se hẳn đã biết rằng những gì Chúa giao phó cho ông sẽ không hề dễ dàng (do đó ông đã cố gắng thoát khỏi nó), nhưng có lẽ ông không lường trước được điều gì sắp xảy ra.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 5:3–23. Kết quả tức thời của cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Môi-se và A-rôn với Pha-ra-ôn như thế nào?
Ngay cả trước khi đến gặp Pha-ra-ôn, Môi-se và A-rôn đã tập hợp các trưởng lão và dân sự Y-sơ-ra-ên, thuật lại cho họ những lời của Chúa và cho họ thấy các dấu lạ của Đức Chúa Trời, khiến dân Y-sơ-ra-ên tin rằng Chúa sẽ giải thoát họ khỏi ách nô lệ. Vì vậy, họ đã đồng lòng thờ phượng Chúa (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:29–31). Chắc chắn là họ kỳ vọng rất nhiều: cuối cùng Chúa sẽ giải thoát dân Hê-bơ-rơ khỏi ách nô lệ tại xứ Ê-díp-tô.
Sau đó, Môi-se đến gặp Pha-ra-ôn và đưa ra những yêu cầu của Đức Chúa Trời, và mọi thứ lại trở nên tồi tệ hơn đối với người Y-sơ-ra-ên. Nỗi đau khổ của họ tăng lên, và công việc hàng ngày của họ càng thêm nặng nề với những đòi hỏi khắc nghiệt hơn. Họ bị buộc tội là lười biếng; họ bị đối xử tàn bạo hơn; và công việc của họ trở nên khó khăn hơn trước rất nhiều.
Các nhà lãnh đạo của họ không vui, và cuộc đối đầu giữa họ với Môi-se và A-rôn thật tồi tệ. Đây chỉ đơn giản là dấu hiệu báo trước cho những xung đột mà Môi-se phải đương đầu với chính dân tộc của mình trong nhiều năm về sau (như chúng ta sẽ thấy sau này).
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 5:21, rồi đặt mình vào vị trí của những người này khi họ đối đầu với Môi-se và A-rôn. Tại sao họ lại nói những điều như vậy?
Không khó để thấy được tại sao họ lại tức giận với Môi-se và A-rôn, khi nguyền rủa rằng “Cầu xin Đức Giê-hô-va xem xét và xử đoán hai ngươi”. Họ nghĩ rằng Môi-se đến để giải thoát họ khỏi người Ê-díp-tô, chứ không phải để khiến cuộc sống của họ dưới tay người Ê-díp-tô trở nên khó khăn hơn.
Vì vậy, ngoài việc đối phó với người Ê-díp-tô, Môi-se và A-rôn còn phải đối phó với chính dân tộc của mình nữa.
Bạn và những người khác có cách nào tốt hơn để đối phó với các nhà lãnh đạo của Hội Thánh địa phương khi bất đồng nảy sinh? Vì điều đó chắc chắn sẽ xảy ra.
Thứ Ba “Ta” Là Đức Giê-hô-va
Thật tội nghiệp cho Môi-se! Đầu tiên, ông bị Pha-ra-ôn mắng nhiếc, và giờ thì chính dân tộc ông lại nguyền rủa ông.
Vì vậy, Môi-se đã than phiền với Chúa. Trong nỗi cay đắng và thất vọng vì tình trạng của Y-sơ-ra-ên ngày càng tồi tệ, ông thắc mắc: “Lạy Chúa! sao Chúa đã làm hại cho dân sự này? Chúa sai tôi đến mà chi? Từ khi tôi đi yết kiến Pha-ra-ôn đặng nhân danh Chúa mà nói, thì người lại ngược đãi dân này và Chúa chẳng giải cứu dân của Chúa” (Xuất Ê-díp-tô Ký 5:22,23). Sự bất mãn của Môi-se với Đức Chúa Trời là điều hiển nhiên và xét đến tình huống đó, thì đây là điều dễ hiểu thôi.
Tuy nhiên, phản ứng của Đức Chúa Trời rất mạnh mẽ. Ngài sẽ hành động, và hành động một cách quyết đoán. “Bây giờ, ngươi hãy xem những điều ta sẽ hành Pha-ra-ôn ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 6:1).
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 5:22–6:8. Câu trả lời của Đức Chúa Trời dành cho Môi-se là gì và những lẽ thật thần học quan trọng nào được khải thị ở đây?
Chúa không chỉ phán nữa; Giờ đây, Ngài sẽ can thiệp mạnh mẽ để hỗ trợ dân sự của Ngài. Ngài nhắc nhở Môi-se về một vài sự kiện liên quan: (1) Ta là ĐỨC GIÊ-HÔ-VA; (2) Ta đã hiện ra cùng tổ phụ các ngươi; (3) Ta đã lập giao ước với họ; (4) Ta đã hứa ban cho họ xứ Ca-na-an; (5) Ta đã nghe lời than thở của con cái Y-sơ-ra-ên; và (6) Ta đã nhớ lại giao ước của Ta là ban cho các ngươi miền Đất Hứa.
Hãy lưu ý sự lặp lại nhiều lần của từ “Ta” thiêng liêng. Ta, là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi, Ta đã làm điều này điều kia, vì vậy các ngươi có thể tin rằng Ta sẽ làm cho các ngươi những gì Ta đã hứa.
Bây giờ Chúa long trọng tuyên bố rằng: Ngài sẽ làm bốn điều trọng đại cho dân Y-sơ-ra-ên vì Ngài là Chúa hằng sống của họ: (1) “Ta sẽ đưa các ngươi ra khỏi sự thống trị của người Ê-díp-tô;” (2) “Ta sẽ giải thoát các ngươi khỏi ách nô lệ của chúng;” (3) “Ta sẽ giơ thẳng tay ra, dùng sự đoán phạt cứu chuộc các ngươi;” và (4) “Ta sẽ nhận các ngươi làm dân Ta, và Ta sẽ là Đức Chúa Trời của các ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 6:6,7).
Bốn hành động thiêng liêng này bảo đảm và tái lập mối quan hệ của Ngài với dân sự Ngài. Đức Chúa Trời là Chủ thể của tất cả những hoạt động này và dân Y-sơ-ra-ên là người nhận được tất cả những lợi ích và ân điển này. Đức Chúa Trời ban tặng những điều tốt lành và ân điển này, vì tình yêu thương; Thời xưa, Ngài đã làm điều đó cho họ, và bây giờ, Ngài cũng làm điều đó cho chúng ta.
Những nhân vật nào khác trong Kinh Thánh, với lý do chính đáng, đã thốt lên lời than phiền trước mặt Đức Chúa Trời? Tại sao đôi khi, việc trút hết tâm tư của mình cho Đức Chúa Trời và thậm chí là than phiền về hoàn cảnh của mình lại là điều được chấp nhận? Nhưng tại sao bạn phải luôn làm điều đó trong đức tin và sự tin cậy?
Thứ Tư Một Kẻ Vụng Nói
Chúa thực sự đã ban cho Môi-se một số lời hứa mạnh mẽ về những gì Ngài sẽ làm. Mặc dù cuộc gặp gỡ đó hẳn đã khích lệ Môi-se, nhưng sự khích lệ của ông có lẽ không kéo dài được bao lâu, khi nhìn lại phản ứng mà ông nhận được từ dân tộc mình.
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 6:9–13. Điều gì đã xảy ra tiếp theo, và chúng ta có thể rút ra bài học nào từ câu chuyện này về những lúc thất vọng và mệt mỏi vì đấu tranh trong cuộc sống của mình?
Người Hê-bơ-rơ quá nản lòng vì nỗi thống khổ, đau buồn và lao động cực nhọc của họ đến nỗi họ không nghe lời trấn an của Môi-se rằng Chúa sẽ hành động để hoàn thành những gì Ngài đã hứa. Họ đã chờ đợi quá lâu cho điều đó và kỳ vọng của họ đã không được đáp ứng. Bây giờ có thể đổi khác được sao? Họ đã mất đi lòng tin và hy vọng, điều này thậm chí còn cay đắng hơn, vì có lẽ đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời họ, họ vừa chớm thấy niềm hy vọng thực sự về việc được giải cứu.
Tuy nhiên, ai chưa từng ở trong hoàn cảnh tương tự? Ai chưa từng ở một thời điểm nào đó cảm thấy chán nản, thất vọng, bất mãn - thậm chí cảm thấy bị Đức Chúa Trời bỏ rơi?
Bạn còn nhớ câu chuyện về Gióp không? Còn A-sáp, một người viết Thi Thiên đã đấu tranh với những câu hỏi của mình về sự thịnh vượng của kẻ ác và sự đau khổ của người công bình. Tuy nhiên, bất chấp những trăn trở của mình, A-sáp có một trong những lời tuyên xưng đức tin đẹp nhất: “Song tôi cứ ở trong Chúa luôn luôn: Chúa đã nắm lấy tay hữu tôi. Chúa sẽ dùng sự khuyên dạy mà dẫn dắt tôi, rồi sau tiếp rước tôi trong sự vinh hiển. Ở trên trời tôi có ai trừ ra Chúa? Còn dưới đất tôi chẳng ước ao người nào khác hơn Chúa. Thịt và lòng tôi bị tiêu hao; nhưng Đức Chúa Trời là sức lực của lòng tôi và là phần tôi đến đời đời” (Thi Thiên 73:23–26).
Qua lịch sử thiêng liêng của dân Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời đã đảm bảo với dân sự Ngài rằng Ngài ở cùng họ (Ê-sai 41:13, Ma-thi-ơ 28:20). Ngài ban cho họ sự bình an, sự an ủi của Ngài và Ngài tiếp sức để họ vượt qua những thử thách của cuộc sống (Giăng 14:27; Giăng 16:33; Phi-líp 4:6,7).
Công thức của giao ước, “Ta sẽ nhận các ngươi làm dân ta, và ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 6:7), diễn tả mối quan hệ mật thiết mà Chúa muốn có với dân sự của Ngài.
Hãy suy gẫm về cụm từ, “‘Ta sẽ nhận các ngươi làm dân ta, và ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi’” (Xuất Ê-díp-tô Ký 6:7). Mặc dù bối cảnh của lời phán dành cho tập thể, nhưng điều này áp dụng như thế nào đối với mỗi người chúng ta một cách riêng lẻ và mối quan hệ này nên được thể hiện như thế nào trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta? (Xem thêm 2 Cô-rinh-tô 6:16)
Thứ Năm Như Đức Chúa Trời Đối Với Pha-ra-ôn
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 6:28–7:7. Chúa giải quyết sự khó chịu của Môi-se như thế nào?
Đức Chúa Trời tự giới thiệu mình với Môi-se Ngài là Đức Giê-hô-va, có nghĩa Ngài là Đức Chúa Trời của từng cá nhân và gần gũi với mọi người, Đức Chúa Trời của dân sự Ngài và là Đức Chúa Trời đã lập giao ước với họ.
Đức Chúa Trời một lần nữa ra lệnh cho Môi-se đi nói chuyện với Pha-ra-ôn. Với sự thiếu tự tin, Môi-se một lần nữa phản ứng, “Tôi là một kẻ vụng miệng,… Pha-ra-ôn há sẽ khứng nghe lời tôi sao?”. Ở đây một lần nữa chúng ta có thể thấy Môi-se không chỉ khiêm nhường mà còn mong muốn thoát khỏi nhiệm vụ hết sức khó khăn, cho đến nay vẫn chưa có tiến triển tốt đẹp nào.
“Khi Đức Chúa Trời ra lệnh cho Môi-se quay trở lại với Pha-ra-ôn, Môi-se tỏ ra thiếu tự tin vì ‘vụng miệng’. Thuật ngữ ‘aral sepatayim (uncircumcised lips) - nghĩa đen là ‘môi không cắt bì’, được dùng ở đây để diễn tả khả năng ăn nói kém cỏi của Môi-se (6:12, 30) - tương tự như thuật ngữ được tìm thấy trong Xuất Ê-díp-tô Ký 4:10: ‘nói lắp bắp’ - Andrews Bible Commentary: Old Testament, “Exodus” (Berrien Springs, MI: Andrews University Press, 2020), trang 205.
Với lòng thương xót của Ngài, Đức Chúa Trời đã ban A-rôn để giúp Môi-se. Môi-se sẽ trình bày mọi chuyện với A-rôn, sau đó A-rôn sẽ nói chuyện trực tiếp với Pha-ra-ôn. Như vậy, Môi-se sẽ đóng vai trò của Đức Chúa Trời trước vua xứ Ê-díp-tô và A-rôn sẽ là tiên tri của ông.
Cách mô tả này cung cấp một định nghĩa tuyệt vời về vai trò của một nhà tiên tri. Một nhà tiên tri là người phát ngôn cho Đức Chúa Trời; đó là người phát ngôn của Ngài để truyền đạt và giải thích lời Đức Chúa Trời cho dân sự. Khi Môi-se trình bày mọi chuyện với A-rôn, sau đó A-rôn thông báo lại cho Pha-ra-ôn. Cũng tương tự như vậy, Đức Chúa Trời giao tiếp với một nhà tiên tri, sau đó người này truyền đạt lời dạy của Ngài cho mọi người. Điều này có thể xảy ra bằng lời phán trực tiếp; hoặc, như thường được thực hiện nhất, nhà tiên tri đã nhận được sứ điệp từ Đức Chúa Trời và sau đó viết nó ra.
Đức Chúa Trời cũng giải thích cho Môi-se những gì ông có thể gặp phải từ những cuộc diện kiến với Pha-ra-ôn. Ngài cảnh báo trước cho ông rằng cuộc đối đầu sẽ căng thẳng và kéo dài. Lần thứ hai Chúa nhấn mạnh với Môi-se rằng Pha-ra-ôn sẽ rất bướng bỉnh và rằng Ngài sẽ khiến ông ta cứng lòng (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:21, Xuất Ê-díp-tô Ký 7:3). Tuy nhiên, mọi việc sẽ kết thúc bằng một cái kết có hậu, vì “người Ê-díp-tô sẽ biết Ta là ĐỨC GIÊ-HÔ-VA” (Xuất Ê-díp-tô Ký 7:5). Nghĩa là, ngay cả giữa những sự hỗn loạn, xô bồ xảy ra sau đó, Đức Chúa Trời sẽ được tôn vinh.
Môi-se không còn lý do gì để thoái thác những gì Đức Chúa Trời đã kêu gọi ông thực hiện. Chúng ta có thể dùng những lý do nào để cố gắng tránh né những gì chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời muốn mình làm?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “Những Tai Vạ Tại Xứ Ê-díp-tô”, trang 257–265 trong “Tộc Trưởng và Tiên Tri”.
Hãy xem mọi thứ bắt đầu tệ hại như thế nào đối với Môi-se và dân tộc của ông sau khi Môi-se tiếp cận Pha-ra-ôn lần đầu tiên.
“Nhà vua, hoàn toàn bị kích động, nghi ngờ người Y-sơ-ra-ên có ý định nổi loạn chống lại sự thống trị của ông. Sự bất mãn là kết quả của sự lười biếng; ông nhận thấy rằng không nên để họ có thời gian cho những âm mưu nguy hiểm. Và ông ngay lập tức áp dụng các biện pháp để thắt chặt sự ràng buộc và đè bẹp tinh thần độc lập của họ. Cùng ngày, các sắc lệnh được ban hành khiến công việc của họ càng trở nên tàn khốc và khắc nghiệt hơn nữa. Vật liệu xây dựng phổ biến nhất của xứ sở đó là gạch phơi nắng; các bức tường của những tòa nhà đẹp nhất được xây bằng loại gạch này, sau đó ốp đá; và việc sản xuất gạch sử dụng rất nhiều nô lệ. Rơm cắt nhỏ được trộn lẫn với đất sét rồi ép thật chặt, cần một lượng lớn rơm cho công việc; bây giờ nhà vua ra chỉ thị không cung cấp thêm rơm nữa; những người lao động phải tự tìm kiếm nó, trong khi vẫn phải sản xuất đúng số lượng gạch đã đề ra.
“Mệnh lệnh này gây ra cảnh khốn cùng kinh khiếp cho người Y-sơ-ra-ên trên khắp đất nước Ê-díp-tô. Các đốc công người Ê-díp-tô đã chỉ định các viên chức người Hê-bơ-rơ giám sát công việc của người dân, và những viên chức này chịu trách nhiệm về công việc do những người dưới quyền của họ thực hiện. Khi yêu cầu của nhà vua được thực thi, người dân đã tản ra khắp đất nước, để thu thập gốc rạ thay cho rơm; nhưng họ không thể hoàn thành được khối lượng công việc đã được giao phó. Vì thất bại này, các viên chức người Hê-bơ-rơ đã bị đánh đập dã man.” - Ellen G. White, Tộc Trưởng Và Tiên Tri, trang 258.
Câu hỏi thảo luận:
Hãy nghĩ về một thời điểm khi bạn nghe theo lời kêu gọi của Đức Chúa Trời trong cuộc sống của mình, mọi thứ đã không diễn ra một cách tốt đẹp, hoặc chắc chắn là không có khởi đầu tốt đẹp như ý muốn. Theo thời gian, bạn đã học được những bài học gì từ trải nghiệm đó?
Hãy kể cho người khác nghe về cách Đức Chúa Trời can thiệp vào cuộc sống của bạn khi bạn cầu xin sự giúp đỡ của Ngài hoặc ngay cả khi bạn không mong đợi điều đó. Làm sao chúng ta có thể tin vào lòng nhân từ của Chúa khi những điều xấu xảy ra, ngay cả với những người tin cậy Chúa?
Bạn sẽ nói gì với một người tuyên bố, “Tôi không biết Chúa”? Tuy nhiên, giả sử người đó nói điều đó, không phải theo kiểu thách thức, mà đó là một điều thực tế hết sức đơn giản trong cuộc sống của họ? Bạn có thể làm gì để giúp họ “biết Chúa”? Và giải thích như thế nào để họ hiểu rằng nhận biết Chúa là điều hết sức quan trọng trong cuộc sống?