Bài Học 12 · 13 – 19 Tháng 9

Xin cho con được chiêm ngưỡng vinh quang của Ngài

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Xuất Ê-díp-tô Ký 33:7–34:35; Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:15,18; Giăng17:3; Rô-ma 2:4; Giăng 3:16; 2 Cô-rinh-tô 3:18

"Đức Giê-hô-va đi qua trước mặt ông và tuyên bố: “Giê-hô-va! Giê-hô-va! Là Đức Chúa Trời nhân từ, thương xót, chậm giận, dư dật ân huệ và thành thực, giữ lòng yêu thương đến nghìn đời, tha thứ điều gian ác, sự vi phạm và tội lỗi; Nhưng không kể kẻ có tội là vô tội, mà nhân tội tổ phụ phạt con cháu đến ba bốn đời." — Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6,7
Sa-bát Xin cho con được chiêm ngưỡng vinh quang của Ngài

Câu gốc

“Đức Giê-hô-va đi qua trước mặt ông và tuyên bố: “Giê-hô-va! Giê-hô-va! Là Đức Chúa Trời nhân từ, thương xót, chậm giận, dư dật ân huệ và thành thực, giữ lòng yêu thương đến nghìn đời, tha thứ điều gian ác, sự vi phạm và tội lỗi; Nhưng không kể kẻ có tội là vô tội, mà nhân tội tổ phụ phạt con cháu đến ba bốn đời.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6,7).

Kinh Thánh nghiên cứu

Xuất Ê-díp-tô Ký 33:7–34:35; Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:15,18; Giăng17:3; Rô-ma 2:4; Giăng 3:16; 2 Cô-rinh-tô 3:18.

Tất cả chúng ta cần phải tăng trưởng trong bước đường theo Chúa. Nếu không tăng trưởng, chúng ta sẽ chết mất. Sứ đồ Phi-e-rơ tuyên bố: “Nhưng hãy tăng trưởng trong ân điển và sự hiểu biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc. Cầu xin vinh quang thuộc về Ngài, từ nay cho đến đời đời! A-men.” (2 Phi-e-rơ 3:18). Chúng ta phải có lòng khao khát sự tăng trưởng. Mỗi ngày, chúng ta đều ở trong trường học của Chúa, nơi không có lễ tốt nghiệp, nhưng là một quá trình học tập không ngơi nghỉ. Trong mỗi giai đoạn tăng trưởng, nếu chúng ta để Chúa uốn nắn nên người, chúng ta có thể hoàn thiện bản thân trong Đấng Cơ-đốc, theo sự kêu gọi của Ngài.

Ở trường học, khi học sinh lớp một biết đếm và làm phép tính đến 100, các em sẽ được lên lớp; vì khả năng này đúng trình độ và giai đoạn phát triển của các em. Tuy nhiên, nếu là một học sinh trung học mà chỉ dừng lại ở trình độ này, không phát triển cao hơn nữa, thì rõ ràng đây là một sự thất bại to lớn trong con đường học vấn của các em. Sự phát triển của chúng ta trong ân điển và sự hiểu biết Đức Chúa Trời cũng tương tự; trong từng giai đoạn phát triển của mình, chúng ta có thể hoàn thiện mình như Đấng Cơ-đốc đã hoàn hảo trong cương vị của Ngài.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 20 tháng 9.

Thứ Nhất Lều Hội Mạc

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 33:7–11. Tại sao Đức Chúa Trời bảo Môi-se dựng Lều Hội Mạc?

Chúng ta không được nhầm lẫn giữa “Lều Hội Mạc” (được dựng bên ngoài trại quân của dân Y-sơ-ra-ên) với Đền Tạm, sau này được xây dựng và đặt ở giữa trại quân. Chúng ta không biết Môi-se đã cầu vấn Đức Chúa Trời bao nhiêu lần trong Lều Hội Mạc. Tuy nhiên, chúng ta biết chắc chắn một điều là giữa Đức Chúa Trời và Môi-se sau những lần gặp gỡ, đã hình thành một tình bạn thân thiết: “Đức Giê-hô-va nói chuyện với Môi-se mặt đối mặt như một người nói chuyện với bạn mình.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:11). Bạn là một người mà chúng ta có thể tham khảo ý kiến, có thể cởi mở thảo luận hầu hết mọi vấn đề, và tin tưởng rằng bạn sẽ không bao giờ tiết lộ việc của mình với người khác. Bạn là một trong những điều tốt đẹp nhất mà chúng ta phải có và bạn cũng là một nhân vật tốt đẹp nhất chúng ta phải trở thành.

Như được ghi chép trong Xuất Ê-díp-tô Ký 19–34, câu chuyện về Môi-se là một bài học cho biết cách Đức Chúa Trời biến đổi cuộc đời của chúng ta. Đức Chúa Trời đã xây dựng mối quan hệ với nhà lãnh đạo xuất chúng này như thế nào? Một nghiên cứu về cuộc đời của Môi-se cho thấy ông đã trưởng thành trong sự hiểu biết của mình về Đức Chúa Trời như thế nào; không chỉ hiểu biết về quyền năng của Ngài mà còn về tình yêu thương và bản tính của Ngài. Điều này là yếu tố quan trọng để có được mối quan hệ với Chúa.

Đương khi Môi-se được chuẩn bị cho vai trò lãnh đạo đặc biệt của mình, trước khi ông đến Núi Si-nai, Đức Chúa Trời đã sử dụng ông cho công việc vĩ đại của Ngài. Ở vùng đất Ma-đi-an, trong lúc ông đang chăn chiên, Chúa đã truyền cảm hứng cho ông viết hai sách: Gióp và Sáng-thế Ký. Sau đó, nơi bụi gai cháy, ông được diện kiến Đức Chúa Trời và Ngài kêu gọi ông dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập. Ông đã chứng kiến sự thất bại của các vị thần và đội quân Ai Cập hùng mạnh nơi Biển Đỏ. Trong nhiều tuần, ông đã quan sát cách Chúa dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên từ Ai Cập đến núi Si-nai. Kết quả sau nhiều lần ở cùng và trải nghiệm về Đức Chúa Trời, gương mặt của ông sáng rạng rỡ; sau đó ông đã dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên thêm 39 năm đi đến miền Đất Hứa. Kinh Thánh cho biết Môi-se là một tôi tớ trung tín của Đức Chúa Trời (Phục-truyền Luật lệ Ký 34:5, Giô-suê 1:1), ông là một ánh sáng dẫn đường trong đêm tối, là một nhà tiên tri mẫu mực mà những kẻ khác phải vâng theo lời (Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:15,18). Ông là nguồn cơ của sự biến cải; mặc dù dân sự đôi lúc đã không vâng lời và không làm theo sự hướng dẫn của ông. Giá mà họ đã làm theo, thì họ sẽ được thịnh vượng.

Chúng ta có thể học hỏi từ kinh nghiệm của Môi-se; qua câu chuyện về cuộc đời đặc biệt của ông, chúng ta biết những gì Chúa có thể làm khi chúng ta để Ngài thay đổi chúng ta. Trong hành trình theo Chúa của mình, những thời điểm nào chúng ta nhận ra rằng Chúa đã hành động mạnh mẽ trong đời sống của chúng ta?

Thứ Hai Để Con Biết Ngài

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 33:12–17. Môi-se đã cầu xin Chúa dạy ông điều gì? Tại sao ông cầu xin sự hiện diện của Chúa để hướng dẫn cho dân sự?

Mỗi ngày Môi-se càng trưởng thành và càng gần gũi hơn với Đức Chúa Trời; ông luôn cố gắng noi theo hình ảnh của Ngài. Tuy nhiên, một ngày nọ, khi đang trò chuyện với Chúa trong Lều Hội Mạc, Môi-se đột nhiên nhận ra rằng ông không biết nhiều về Chúa, và vì thế ông đã lên tiếng cầu khẩn Ngài: “Xin tỏ cho con biết đường lối của Ngài, để con biết Ngài” (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:13). Môi-se nhận thấy rằng, ở một mưu cầu khác hơn, ông cần phải biết nhiều hơn về Đức Chúa Trời. Ông nhận thấy càng biết Chúa, ông càng không hiểu nhiều về Ngài; ông nhận ra nhu cầu của mình và hết lòng mong muốn hiểu Ngài nhiều hơn. Đức Chúa Trời sẵn lòng đáp ứng mong muốn của Môi-se.

Nhìn vào những kinh nghiệm của Môi-se cho đến thời điểm này, chúng ta có thể thấy Môi-se đã bị hút vào mối quan hệ mật thiết với Đức Chúa Trời ra sao và cách ông trưởng thành về mặt tâm linh như thế nào.

Để “lên gặp Đức Chúa Trời”, đầu tiên Môi-se leo lên núi (Xuất Ê-díp-tô Ký 19:3); sau đó, ông đi “lên đỉnh núi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 19:20) và đến gần đám mây “dày đặc” nơi Đức Chúa Trời đang ngự (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:21).

Một lần khác, “Môi-se bước vào giữa đám mây” nơi Đức Chúa Trời ngự, và ông ở với Chúa bốn mươi ngày bốn mươi đêm (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:18). Trong bốn mươi ngày này, Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se hai ơn phước quý giá: (1) bản Mười Điều Răn do chính tay Đức Chúa Trời viết trên hai bảng đá, được Ngài đục đẽo (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:12), và (2) sự chỉ dẫn cách xây dựng và bày trí Đền Tạm (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 25–31).

Sau đó, ông ở cùng Đức Chúa Trời thêm 40 ngày đêm, cầu thay cho những kẻ phạm tội (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:30–32, Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:18).

Tuy nhiên, sau tất cả những điều này, Môi-se vẫn mong muốn biết rõ hơn về bản tính của Đức Chúa Trời, và Chúa đã sớm ban cho ông những hiểu biết đặc biệt để hiểu Ngài là ai. Sự hiểu biết mà Môi-se mong muốn không chỉ là sự hiểu biết Chúa về mặt trí tuệ, mà là sự hiểu biết về bản thể của Ngài.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi Đức Chúa Giê-su, sau nhiều thế kỷ, đã phán rằng: “Sự sống đời đời là nhận biết Cha là Đức Chúa Trời duy nhất và chân thật, cùng Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc là Đấng Cha đã sai đến.” (Giăng 17:3). Để con người nhận biết về Chúa, còn cách nào khác hơn là chính Chúa phải trở thành người?

Bạn có nhận biết Chúa không? Hay bạn chỉ biết đến Ngài? Sự khác biệt quan trọng giữa hai điều này là gì?

Thứ Ba Xin Cho Con Được Chiêm Ngưỡng Vinh Hiển Của Ngài!

Sau khi dân sự dựng tượng bò con bằng vàng, Môi-se đã cầu thay cho họ trước mặt Chúa và mong muốn được đảm bảo rằng Chúa sẽ tiếp tục dẫn dắt họ đến miền Đất Hứa. Tận trong tấm lòng của mình, Môi-se cũng muốn biết rõ hơn về Chúa.

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 33:18–23. Môi-se cầu xin được thấy vinh hiển của Đức Chúa Trời và Ngài đã đáp lời cầu xin của ông như thế nào?

“Xin cho con được chiêm ngưỡng vinh hiển của Ngài!” Môi-se đã cầu xin Chúa. Chúa thương xót, Chúa đã bày tỏ vinh hiển của Ngài cho ông. Khi đáp lời yêu cầu của Môi-se, Chúa còn hứa sẽ cho ông thấy “lòng nhân từ” của Ngài. Chúng ta biết một điều chắc chắn là vinh hiển của Chúa chính là lòng nhân từ của Ngài, và đó cũng là bản tính của Ngài (xem thêm Ellen G. White, Công-vụ các Sứ-đồ, trang 576; Những Bài Học Tổng Quan Của Đấng Cơ-đốc, trang 414, 415; Tiên Tri và Các Vua, trang 313).

“Vinh hiển của Đức Chúa Trời là ban đức hạnh của Ngài cho con cái Ngài. Chúa mong muốn thấy những người nam và người nữ đạt đến tiêu chuẩn cao nhất.” - Ellen G. White, Công-vụ các Sứ-đồ, trang 530. Vinh hiển của Ngài là đón nhận những tội nhân ăn năn quay về (xem Tiên Tri và Các Vua, trang 668), và giúp đỡ họ mọi thứ cần thiết để biến cải. Cũng một thể ấy, “vinh hiển” của chúng ta là, qua đời sống của mình, chúng ta bày tỏ bản tính của Ngài cho nhiều người được biết đến.

Qua việc làm của mình, chúng ta bày tỏ bản tính , lòng nhân từ, sự tử tế và tình yêu thương dịu dàng của Đức Chúa Trời. Bằng cách này, chúng ta không chỉ có cơ hội mang đến phước lành cho thế gian mà còn tỏa sáng rực rỡ thu hút sự dõi theo của cả vũ trụ. Như Phao-lô đã nói: “Vì tôi cảm nhận rằng, Đức Chúa Trời đã đặt các sứ đồ chúng tôi vào chỗ thấp kém nhất, như những người bị án tử hình, vì chúng tôi đã trở nên trò cười cho thế gian, thiên sứ và loài người.” (1 Cô-rinh-tô 4:9). Điều này mang lại cho đời sống, cho sự phục vụ của chúng ta một ý nghĩa và mục đích không thể mường tượng được.

Trong Rô-ma 2:4, Phao-lô nói rằng: “lòng nhân từ của Đức Chúa Trời là để đem bạn đến sự ăn năn” thật vậy, chính lòng nhân từ và bản tính của Đức Chúa Trời đã thuyết phục con người nhận biết tội lỗi và biết rằng họ cần đến sự cứu rỗi. Khi chúng ta nhìn vào Thập tự giá, chúng ta biết Ai đã ở đó (chính Đức Chúa Trời) và tại sao Ngài ở đó; chúng ta có sự mặc khải lớn nhất về lòng nhân từ và bản tính của Ngài: Đức Chúa Trời yêu chúng ta và đây là cách duy nhất để cứu chúng ta,

Hoặc nếu như bạn coi thường sự dư dật của lòng nhân từ, sự nhịn nhục và khoan dung của Ngài? Bạn không nhận biết rằng lòng nhân từ của Đức Chúa Trời là để đem bạn đến sự ăn năn sao?

Bạn dành bao nhiêu thời gian để suy gẫm về Thập tự giá và Thập tự giá cho bạn biết những gì về bản tính của Đức Chúa Trời?

Thứ Tư Sự Mặc Khải Trực Tiếp Từ Đức Chúa Trời

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 34:1–28. Đức Chúa Trời đã mặc khải sự vinh hiển của Ngài cho Môi-se như thế nào?

Môi-se phải mang theo hai bảng đá giống như hai bảng đầu tiên mà ông đã đập vỡ (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:19). Ông sẽ gặp Chúa trên Núi Si-nai lần thứ bảy. Những lần leo núi trước của ông được đề cập trong các câu Kinh Thánh: (1) Xuất Ê-díp-tô Ký 19:3,7; (2) Xuất Ê-díp-tô Ký 19:8,14; (3) Xuất Ê-díp-tô Ký 19:20,25; (4) Xuất Ê-díp-tô Ký 20:21; Xuất Ê-díp-tô Ký 24:3; (5) Xuất Ê-díp-tô Ký 24:9, 12–18; Xuất Ê-díp-tô Ký 32:15; (6) Xuất Ê-díp-tô Ký 32:30,31. Môi-se đã dậy sớm để leo lên núi.

Bấy giờ, Môi-se đã được nhìn thấu sự vinh hiển trong bản tính của Đức Chúa Trời. Vẻ đẹp của bản tính Đức Chúa Trời được bày tỏ rõ nhất trong sự mặc khải tuyệt vời của chính Ngài. Đây là sự mô tả quan trọng nhất, vì nó cho biết Đức Chúa Trời là ai; nó là sợi chỉ vàng được dệt xuyên suốt Kinh Thánh (Dân-số ký 14:18; Nê-hê-mi 9:17; Thi Thiên 103:8; Giô-ên 2:13; Giô-na 4:2). Lời tuyên bố của Đức Chúa Trời ở đây được xem như chính là Giăng 3:16 trong sách Cựu Ước. Ở những phần Kinh Thánh quan trọng, các tác giả thường sử dụng, nhắc lại hoặc mở rộng thêm lời tuyên bố trực tiếp này của Đức Chúa Trời, vì bản tính của Đức Chúa Trời phải được hiểu theo cách đúng nhất.

Môi-se đã sấp mặt xuống đất và thờ lạy Đức Chúa Trời, ngay khi ông nhận được lời bày tỏ về danh Đức Chúa Trời quá tuyệt vời, chưa từng có, chẳng gì sánh bằng này. Khi chúng ta thoáng biết về tình yêu, ân điển, lòng thương xót, lòng trắc ẩn, lòng tốt, sự thành tín, sự tha thứ, sự thánh khiết và công bình của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng bị thu hút bởi Ngài. Khi được nhìn thấy và ngưỡng mộ những phẩm chất đặc biệt của Đức Chúa Trời, chúng ta bắt đầu yêu Ngài, và tình yêu đó dẫn đến sự vâng lời và mong muốn phục vụ Ngài. Bởi vì Chúa yêu chúng ta, để đáp trả tình yêu của Ngài, chúng ta cũng yêu Ngài (1 Giăng 4:19).

Trong sự mặc khải trực tiếp của mình, Đức Chúa Trời bảo đảm với Môi-se rằng Ngài sẽ dẫn dân sự mình vào Đất Hứa; ngoài ra Ngài cũng cho biết sẽ làm thêm những việc kỳ diệu khác nữa cho dân sự Ngài. Ngài tái lập giao ước với họ, hứa rằng các nước khác sẽ thấy sự uy nghiêm và công việc đáng sợ của Ngài: “Nầy, Ta lập một giao ước. Trước mặt toàn thể dân chúng của ngươi, Ta sẽ làm những việc kỳ diệu, những việc chưa bao giờ được thực hiện trên khắp trái đất hay giữa một quốc gia nào. Mọi dân tộc chung quanh ngươi sẽ nhìn thấy công việc của Đức Giê-hô-va, vì việc Ta sắp làm với ngươi là một điều đáng sợ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:10).

Tuy nhiên, để đảm bảo sự thịnh vượng của mình, dân Y-sơ-ra-ên cần phải vâng lời và tuân theo Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời. Sau đó, Đức Chúa Trời phán bảo Môi-se viết nội dung của các lời giao ước vốn đã bị đập vỡ trước đó (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:27,28).

Thứ Năm Gương Mặt Rực Sáng Của Môi-se

Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 34:29–35. Nguyên nhân nào khiến gương mặt của Môi-se rực sáng?

Sau khi Đức Chúa Trời bày tỏ bản tính yêu thương của Ngài cho Môi-se, Môi-se xuống trại cùng dân Y-sơ-ra-ên với khuôn mặt rực sáng. Lúc ấy Môi-se có biết rằng gương mặt mình đang rực sáng chăng? Không, ông không hề biết. Càng gần Chúa, con người càng nhận thức rõ hơn về những khiếm khuyết của mình trước sự thánh khiết của Đức Chúa Trời.

Nguyên nhân nào khiến gương mặt Môi-se biến đổi, trở nên rực sáng? Không phải là vì Đức Chúa Trời đã hiện ra cùng ông; bởi trước đó Đức Chúa Trời đã nhiều lần hiện ra cùng với ông, nhưng gương mặt của ông không rực sáng như lần này. Tuy nhiên, gương mặt Môi-se chắc chắn sẽ không rực sáng nếu ông chưa từng ở trong sự hiện diện của Chúa. Chỉ khi Môi-se mở lòng mình ra với Chúa, và khi ông hiểu được lòng nhân từ và sự tốt lành của Đức Chúa Trời, thì vẻ đẹp của bản tính Ngài đã biến đổi ông và gương mặt ông rực sáng. Lòng và trí chúng ta sẽ trải nghiệm được sự thay đổi khi chúng ta đầu phục Đức Chúa Trời và để Ngài làm Chúa, làm Vua của cuộc đời mình.

Đọc 2 Cô-rinh-tô 3:18. Làm thế nào Đức Chúa Giê-su có thể biến đổi chúng ta theo ảnh tượng của Ngài?

Phao-lô so sánh gương mặt ngời sáng của Môi-se với Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc và cho biết rằng sự vinh quang của Đức Chúa Giê-su (trong Ngài luật pháp và ân điển của Đức Chúa Trời được nhân cách hóa) vượt trội hơn sự vinh quang của luật pháp Môi-se. Bởi quyền năng của Thánh Linh, Đấng Cơ-đốc, cùng với luật pháp của Ngài, có thể được khắc ghi trong bản tính của chúng ta (2 Cô-rinh-tô 3:12–18) và chỉ khi chúng ta hướng mắt về Đức Chúa Giê-su (Hê-bơ-rơ 3:1, Hê-bơ-rơ 12:2).

Môi-se là một tấm gương cho chúng ta, ông là minh chứng cho những gì Đức Chúa Trời có thể làm cho chúng ta khi chúng ta để Ngài uốn nắn và thay đổi bản tính chúng ta theo ảnh tượng thánh thiện của Ngài. Đây là điều Phao-lô muốn nói khi ông bảo hãy bước đi “trong đời mới” (Rô-ma 6:4).

Những phần nào trong bản tính của bạn cần được biến đổi để phản ánh tốt hơn về bản tính của Đức Chúa Trời? Có phải là tất cả các phần, đúng không? Tuy nhiên, bằng cách nào việc tập trung vào Thập tự giá và ý nghĩa của nó có thể mang lại cho bạn niềm an ủi và sự đảm bảo về sự cứu rỗi?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, “Idolatry at Sinai” trang 327–330, trong Tộc trưởng và Tiên Tri.

Vào một ngày tối trời, người cha cùng con trai mình đến thăm một nhà thờ lớn. Nhìn vào những ô cửa kính màu, họ thấy các hình ảnh tuyệt đẹp mô tả các bối cảnh khác nhau trong Kinh Thánh; đột nhiên mặt trời chiếu vào bức tranh có những hình người, một ánh sáng rực rỡ đầy ấn tượng. Cậu bé hỏi cha mình: “Cha ơi, những người này là ai?”. Người cha không biết nhiều về Cơ-đốc giáo, về Đức Chúa Giê-su và các môn đồ của Người, nhưng ông nhanh chóng trả lời: “Những người này là Cơ-đốc nhân”. Bức tranh rực rỡ này đọng lại trong tâm trí cậu con trai. Một ngày nọ, trong lớp cô giáo hỏi: “Các em có biết Cơ-đốc nhân là ai không?” Cậu bé nhớ lại bức tranh sáng rực trong nhà thờ lớn và trả lời: “Con biết, Cơ-đốc nhân là những người tỏa sáng”. Tương tự như vậy, Đức Chúa Giê-su đã nói với các môn đồ Ngài: “Sự sáng của các ngươi phải chiếu sáng trước mặt mọi người, để họ thấy những việc làm tốt đẹp của các ngươi và ca ngợi Cha các ngươi ở trên trời.” (Ma-thi-ơ 5:16). Chỉ những người tỏa sáng mới có thể là tác nhân của sự thay đổi.

Câu hỏi thảo luận:

“Nếu chúng ta hạ mình trước Đức Chúa Trời, tử tế, nhã nhặn, nhân hậu và thương xót, thì sẽ có một trăm người cải đạo quay về với lẽ thật, thay vì chỉ có một người như hiện nay.” - Ellen G. White, Lời chứng cho các Hội Thánh, tập 9, trang 189. Tính cách, hành động và thái độ của chúng ta ảnh hưởng đến lời chứng của chúng ta; sứ điệp mạnh mẽ cho tất cả chúng ta ở đây là gì?

Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6,7 nên được gọi là Giăng 3:16 của Kinh Thánh Cựu Ước. Tại sao?

Dựa trên sự mặc khải của Đức Chúa Trời trong Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6,7, bạn có thể trình bày nét đẹp về bản tính của Ngài như thế nào cho những người hỏi Đức Chúa Trời là ai?

Trong lớp, hãy cùng nhau thảo luận về bản tính và việc làm của những người có đời sống được ảnh hưởng bởi Đấng Cơ-đốc. Cho biết, những người tử tế, nhân từ, khiêm nhường và có lòng vị tha đã ảnh hưởng như thế nào đến đời sống của bạn? Mặc khác, cũng cho biết hành trình theo Chúa của bạn bị ảnh hưởng như thế nào bởi những “Cơ-đốc nhân” không có lòng vị tha, không tử tế và kiêu ngạo?