Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Giăng 14:10,24; Sáng-thế-ký 3:7-9; Giăng 16:27,28; Giăng 16:7-11; Giăng 17:1-26
"Nhưng Đấng Yên ủi, tức là Đức Thánh Linh mà Cha sẽ nhân danh ta sai xuống, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều ta đã phán cùng các ngươi." — Giăng 14:26
Sa-bát Đức Cha, Đức Con Và Đức Thánh Linh
Câu gốc
“Nhưng Đấng Yên ủi, tức là Đức Thánh Linh mà Cha sẽ nhân danh ta sai xuống, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều ta đã phán cùng các ngươi.” (Giăng 14:26).
Kinh Thánh nghiên cứu
Giăng 14:10,24; Sáng-thế-ký 3:7-9; Giăng 16:27,28; Giăng 16:7-11; Giăng 17:1-26.
Phúc Âm Giăng là một bức tranh khảm các chủ đề. Sứ đồ Giăng viết dựa trên những dấu hiệu (phép lạ) để cho thấy rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si đã được các nhà tiên tri báo trước. Giăng sử dụng một loạt nhân chứng để tuyên bố Đức Chúa Giê-su là Đấng Cơ-đốc. Ông cũng sử dụng câu nói “TA Là” để chỉ về thần tính của Ngài.
Ba Thân Vị trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời đều được đề cập trong Giăng 1 (Giăng 1:1-4,14,18,32-34). Trong nhiều thế kỷ, con người đã cố gắng tìm hiểu đầy đủ bản chất của Ba Ngôi Đức Chúa Trời, nhưng vì không thể nên nhiều người đã bác bỏ ý tưởng này. Tuy nhiên, thật thiếu khôn ngoan khi từ chối một điều gì đó chỉ vì chúng ta không thể hiểu nó một cách đầy đủ hoặc vì nó không phù hợp với những lý luận còn hạn hẹp của con người.
Sứ đồ Giăng nói rằng nếu chúng ta muốn hiểu Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải nhìn vào Đức Chúa Giê-su và những gì đã được mặc khải trong Lời Chúa. Cách tiếp cận này mở ra cho chúng ta một thế giới hoàn toàn mới về các mối quan hệ - giữa Ba Thân Vị trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời, giữa từng Thân Vị với con người, cũng như giữa chính con người với nhau. Bài học tuần này nghiên cứu cách Phúc Âm Giăng trình bày Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh, nằm trong bối cảnh đàm luận cuối cùng của Đức Chúa Giê-su với các môn đồ (Giăng 13–17).
*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho ngày Sa-bát 14 tháng 12.
Thứ Nhất Đức Chúa Cha
Phúc Âm Giăng được viết từ quan điểm của toàn bộ câu chuyện Kinh Thánh, bắt đầu từ nguồn gốc của chúng ta. “Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất.” (Sáng-thế-ký 1:1). Hoặc: Ban đầu Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh đã dựng nên trời đất. Họ là Nguồn của tất cả những gì tồn tại. Họ đã tạo ra vũ trụ, bao gồm cả những sinh vật sống trong đó. Trên hành tinh của chúng ta có những tạo vật sống đặc biệt và tạo vật đặc biệt nhất trong đó chính là loài người. Mục đích của Đức Chúa Trời khi tạo dựng loài người là để chúng ta sống trong sự hòa hợp yêu thương với Ngài và với nhau.
Tiếc thay, Lu-xe-phe đã mang tội lỗi vào thế giới này. Trong số những điều khác, tội lỗi là sự phá vỡ mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời. Nó miêu tả sai về Đức Chúa Trời là ai. Vì vậy, Đức Chúa Giê-su đã mang lấy bản tính con người của chúng ta để khôi phục lại sự hiểu biết về Đức Chúa Trời và mang lại ân điển cứu chuộc cho nhân loại.
Khi còn ở còn thế gian này, Đức Chúa Giê-su đã dâng hiến mạng sống của mình cho Đức Chúa Cha, sống theo sự hướng dẫn của Ngài. Ngài phán: “Ta với Cha là một” (Giăng 10:30). “Cha ở trong Ta và Ta ở trong Ngài” (Giăng 10:38). “Ví bằng ta không làm những việc của Cha ta, thì các ngươi chớ tin ta" (Giăng 10:37).
Một số vai trò của Đức Chúa Cha được mô tả trong các câu gốc sau đây sau đây?
Giăng 3:16,17; Giăng 6:57
Giăng 5:22,30
Giăng 6:32; Giăng 14:10,24
Giăng 6:45
Giăng 15:16, Giăng 16:23
Những câu này trình bày Đức Chúa Cha có mối liên hệ mật thiết với Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, Con Ngài. Đức Chúa Cha có mối liên hệ mật thiết với thế giới của chúng ta và ban cho chúng ta ân điển cứu chuộc dư dật. Sự thật này dạy chúng ta điều gì về tình yêu Đức Chúa Trời dành cho chúng ta?
Thứ Hai Đức Chúa Giê-su Và Đức Chúa Cha
Chúng ta được Đức Chúa Trời tạo dựng để có mối quan hệ cá nhân với Ngài (Sáng-thế Ký 1:26,27). Tuy nhiên, vì tội lỗi, mối quan hệ đó đã hoàn toàn bị đổ vỡ. Chúng ta có thể thấy sự đổ vỡ này ngay trong câu chuyện tại Vườn Ê-đen.
Đọc Sáng-thế-ký 3:7–9. Câu chuyện này đã cho thấy sự vi phạm do tội lỗi gây ra như thế nào, và điều đó có nghĩa gì khi Đức Chúa Trời đang tìm kiếm họ chứ không phải ngược lại?
Ý định của Đức Chúa Trời là ban sự chữa lành cho toàn thể nhân loại vì sự vi phạm do tội lỗi gây ra, ngay cả khi toàn thể nhân loại không chấp nhận những gì Ngài ban cho.
Để hoàn thành việc khôi phục mối quan hệ này, một Thân Vị trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời đã trở thành con người. Vì vậy, Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta, đầy dẫy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời (Giăng 1:14–18). Kết quả là nhân loại đã nhận được sự trọn vẹn và ân điển của Ngài. Đây là điều Đức Chúa Giê-su đến để chia sẻ, để tuyên bố vinh hiển của Đức Chúa Trời để mối quan hệ bị tội lỗi phá vỡ có thể được phục hồi, ít nhất là cho tất cả những ai sẵn sàng chấp nhận bằng đức tin những gì đã được ban cho họ trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.
Chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng tuyệt vời nào trong những đoạn Kinh Thánh này? (Giăng 1:1,2; Giăng 5:16-18; Giăng 6:69; Giăng 10:10,30; Giăng 20:28).
“Trong Đấng Cơ-đốc có sự sống nguyên thủy, không vay mượn, không nguồn gốc.” - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 530. Tuy nhiên, với tư cách là Con nhập thể, Đấng đã “tự bỏ mình đi” (Phi-líp 2:7) khỏi việc thực thi các đặc quyền của Ngài, Đấng Cơ-đốc, khi nói về sự hiện hữu của Ngài trên đất với tư cách là một con người ở giữa loài người, có thể ám chỉ việc Ngài sở hữu sự sống như một ơn ban cho từ Chúa. “Thần tính của Đấng Cơ-đốc là sự bảo đảm cho người tin Chúa về sự sống đời đời.”- Nguyện Ước Thời Đại, tr. 530.
Đức Chúa Trời không được nhân loại nhận biết (Giăng 17:25). Vì vậy, Ngài đã sai Con Một của Ngài (Giăng 9:4, Giăng 16:5) để nhờ đó mọi người biết đến Đức Chúa Cha.
Trong bối cảnh của vũ trụ, một người vô thần đã viết: “Trong sự tối tăm của chúng ta, giữa toàn bộ sự bao la này, không có dấu chỉ nào cho thấy rằng sự giúp đỡ sẽ đến từ một nơi nào khác để cứu vớt chúng ta khỏi chính chúng ta”. Kinh Thánh dạy cho chúng ta điều gì để nhìn thấy được sự sai lầm về câu nói của người vô thần này?
Thứ Ba Nhận Biết Con Là Nhận Biết Cha
Xuyên suốt Phúc Âm Giăng, sứ đồ mô tả cách Đức Chúa Giê-su, Đức Con, thực hiện những hoạt động hướng về Đức Cha. Đức Chúa Giê-su giải thích Đức Chúa Cha là ai và cho thấy mối quan hệ của Ngài với thế giới chúng ta là thế nào. Tất cả những điều này đều phù hợp với Giăng 1:18, câu này nói rằng Ngài làm cho Đức Chúa Cha được biết đến (tiếng Hy Lạp exēgeomai: giải thích, diễn giải, giảng giải). Đức Chúa Giê-su làm đi làm lại điều này. Từ Cha (patēr) xuất hiện 136 lần trong Giăng và 18 lần trong 1-3 Giăng, hơn một phần ba tổng số lần sử dụng trong Tân Ước. Đặc biệt trong đoạn đàm luận cuối cùng của Đức Chúa Giê-su với môn đồ là một trong những vị trí quan trọng nhất trong Phúc Âm là nơi Đức Chúa Giê-su làm cho người ta biết đến Đức Chúa Cha.
Đức Chúa Giê-su là người đại diện của Đức Chúa Cha trên đất, và Ngài đã đến để bày tỏ ý muốn của Đức Chúa Cha trong xác thịt con người. Trên thực tế, Đức Chúa Giê-su đã nói rằng trong mọi việc, Ngài tìm cách làm theo ý muốn của Đức Chúa Cha, chứ không phải ý muốn của Ngài (Giăng 5:30). Thoạt nghe đây có vẻ là một tuyên bố gây sửng sốt, nhưng nó cho thấy Đức Chúa Giê-su, với tư cách là một con người, đã hoàn toàn đầu phục Đức Chúa Cha như thế nào.
Đức Chúa Giê-su cũng nói rằng Ngài đã được Đức Chúa Cha phái đến để hoàn thành chức vụ của Ngài - sự cứu rỗi nhân loại - và chính Đức Chúa Cha đã làm chứng cho chức vụ của Ngài (Giăng 5:36-38).
Đức Chúa Giê-su tuyên bố rằng Đức Chúa Cha đã phái Ngài đến phục vụ như là người duy nhất qua đó nhân loại có thể đến với Đức Chúa Cha (Giăng 6:40,44). Đức Chúa Cha muốn con người có được sự sống đời đời nơi Đức Chúa Giê-su, Đấng hứa sẽ khiến họ sống lại trong sự phục sinh.
Những đoạn Kinh Thánh sau đây dạy chúng ta điều gì về mối quan hệ giữa Đức Chúa Giê-su và Đức Chúa Cha? (Giăng 7:16; Giăng 8:38; Giăng 14:10,23; Giăng 15:1,9,10; Giăng 16:27,28; Giăng 17:3).
Những lời tuyên bố của Đức Chúa Giê-su về mối quan hệ của Ngài với Đức Chúa Cha thật đáng kinh ngạc. Ngài khẳng định mọi lời dạy của Ngài đều là lời dạy của Đức Chúa Cha; tất cả những gì Ngài phán bảo là Ngài đã đích thân nghe từ Đức Chúa Cha; tin vào Ngài cũng giống như là tin vào Đức Chúa Cha; tất cả lời nói và việc làm của Ngài đều là của Đức Chúa Cha; Chính Ngài và Đức Chúa Cha hiệp nhất trong tình yêu thương và làm việc để cứu chuộc nhân loại. Thật là một bằng chứng mạnh mẽ về sự gần gũi của Đức Chúa Giê-su với Cha Ngài trên Thiên đàng!
Cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi như thế nào nếu những suy nghĩ và hành động của chúng ta hoàn toàn thể hiện ý muốn của Chúa dành cho cuộc đời chúng ta? Nghĩa là, làm thế nào chúng ta có thể sống tốt hơn khi Đức Chúa Giê-su cho chúng ta biết về ý muốn của Đức Chúa Trời?
Thứ Tư Đức Thánh Linh
Đức Thánh Linh không thật sự nổi bật trong Phúc Âm Giăng như Đức Cha và Đức Con. Tuy nhiên, vai trò của Ngài rất quan trọng trong sự thành công cho sứ mệnh của Đức Chúa Giê-su.
Đọc Giăng 1:10-13. Đoạn Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về tầm quan trọng của Đức Thánh Linh đối với sự tin đạo?
Ngay trong đoạn đầu tiên của Giăng, chúng ta có thể thấy vai trò trọng tâm của Đức Thánh Linh là như thế nào. Sứ đồ Giăng cho chúng ta biết rằng những người tin vào Lời Chúa bao nhiêu thì những người này cũng tin vào Ngài cũng bấy nhiêu, họ đều trở thành con cái Đức Chúa Trời, “là kẻ chẳng phải sanh bởi khí huyết, hoặc bởi tình dục, hoặc bởi ý người, nhưng sanh bởi Đức Chúa Trời vậy.” (Giăng 1:13). Điều này chỉ đến từ vai trò của Đức Thánh Linh.
Những Kinh Thánh sau đây nói gì về công việc của Đức Thánh Linh? (Giăng 3:5-8, Giăng 6:63, Giăng 14:26, Giăng 15:26, Giăng 16:7-11).
“Khi mô tả cho các môn đồ về công việc chính của Đức Thánh Linh, Đức Chúa Giê-su đã tìm cách truyền cảm hứng cho họ bằng niềm vui và hy vọng như Ngài đã được nhận lấy. Ngài vui mừng vì sự giúp đỡ dồi dào mà Ngài đã ban cho Hội Thánh của Ngài. Đức Thánh Linh là ân điển cao quý nhất mà Ngài có thể cầu xin từ Đức Chúa Cha để tôn vinh dân sự của Ngài. Đức Thánh Linh phải được ban cho như một tác nhân tái sinh, nếu không có điều này thì sự hy sinh của Đấng Cơ-đốc sẽ vô ích. Quyền lực của cái ác đã được củng cố trong nhiều thế kỷ, và việc con người phải khuất phục trước sự giam cầm của ma quỷ này thật khủng khiếp. Tội lỗi chỉ có thể được chống lại và chiến thắng nhờ vào quyền năng mạnh mẽ của Ngôi Thứ Ba trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời, Đấng sẽ đến với sức mạnh không hề thay đổi và đầy đủ quyền năng thiêng liêng.”- Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, Tr. 671.
Thật là một phước lành khi nhận được Đức Thánh Linh, Đấng chứng nhận rằng Đức Chúa Trời là thật (Giăng 3:33). Chính Đức Thánh Linh sẽ cáo trách tội lỗi, bày tỏ sự công bình và sự phán xét (Giăng 16:8-11). Do đó, chìa khóa để chúng ta biết điều gì là phải, điều gì là đúng, điều gì là tốt, đó là lý trí và kinh nghiệm sống của chúng ta phải phục tùng Lời Chúa qua quyền năng cáo trách và soi dẫn của Đức Thánh Linh.
Thứ Năm Lời Cầu Nguyện Của Đức Chúa Giê-su
Giăng 17 đôi khi được gọi là lời cầu nguyện như thầy tế lễ thượng phẩm của Đức Chúa Giê-su. Nó kết thúc cuộc đàm luận cuối cùng của Đức Chúa Giê-su với các môn đồ. Đức Chúa Giê-su đến trái đất này để khôi phục lại mối quan hệ của nhân loại, là mối quan hệ nguyên thủy giữa cá nhân với Đức Chúa Trời. Ngài đã trung tín thực hiện những dấu lạ mà Đức Chúa Cha giao phó. Bằng lời nói và hành động, Ngài đã rao truyền Đức Chúa Trời cho dân chúng.
Đức Chúa Giê-su sẽ sớm rời khỏi trái đất này. Ngài mong muốn chia sẻ một lần nữa tình yêu của Ngài dành cho các môn đồ. Ngài muốn họ hiểu được mối quan hệ mật thiết giữa Ngài, Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh. Ngài muốn đưa họ vào cùng một mối quan hệ cá nhân với Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh như chính Ngài đã có.
Đọc Giăng 17:1-26. Những từ hoặc cụm từ nào trong đoạn này bày tỏ mong muốn của Đức Chúa Giê-su về mối quan hệ yêu thương mật thiết giữa Ngài, Đức Chúa Cha và các môn đồ của Ngài?
Nhiều người đọc Giăng 17 có ý nói rằng điều duy nhất quan trọng là sự hiệp nhất và tình yêu thương. Không còn nghi ngờ gì nữa, mục đích của Chúa là khôi phục mối quan hệ cá nhân của chúng ta với Ngài và với tất cả mọi người. Nhưng đọc kỹ hơn sẽ cho thấy mối liên hệ quan trọng hơn nhiều giữa tình yêu thương và lẽ thật.
“Vả, sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Đức Chúa Trời có một và thật” (Giăng 17:3), “Con đã tỏ danh Cha ra cho những người Cha giao cho Con từ giữa thế gian,…và họ đã giữ lời Cha… nhìn biết quả thật rằng Con đến từ nơi Cha.” (Giăng 17:6,8). Xin Cha lấy lẽ thật khiến họ nên thánh; lời Cha tức là lẽ thật.” (Giăng 17:17).
Đấng Cơ-đốc đến để mạc khải Đức Chúa Cha. Sự mặc khải này rất quan trọng vì có nhiều quan niệm sai lầm về Đức Chúa Trời. Phúc Âm Giăng cho thấy Đức Chúa Giê-su đã thực hiện sứ mệnh này một cách nghiêm túc như thế nào. Ngài đại diện đúng đắn cho Lời Chúa và hành động. Nếu lẽ thật không quan trọng thì tại sao Ngài phải đi xa đến thế?
Đức Chúa Giê-su đã sống một cuộc đời vô cùng khó khăn, cuối cùng bị quyền lực tôn giáo từ chối. Ngài chịu đựng sự thờ ơ của dân chúng và đôi khi ngay cả từ chính các môn đồ của Ngài. Một trong các môn đồ của Ngài đã phản bội Ngài, một người khác đã chối bỏ Ngài ba lần. Ngài đã trải qua một cuộc thử thách không ngừng nghỉ và chết trên thập tự giá dưới tay chính những người mà Ngài đến để cứu.
Làm thế nào chúng ta có thể bày tỏ tốt hơn tình yêu của Đức Chúa Trời trong đời sống của mình, như tình yêu tồn tại giữa Đức Chúa Giê-su và Đức Chúa Cha?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc các cuốn sách của bà Ellen G. White, “Let Not Your Heart be Troubled (Lòng Các Người Chớ Hề Bối Rối), tr. 662-680”, “Nguyện Ước Thời Đại: ‘Diễn giải bổ sung về Giăng 1’, Giải Nghĩa Kinh Thánh của Cơ-đốc Phục Lâm, tập 5, tr. 911-919.
Khi đánh giá Đức Chúa Giê-su là ai, những người chống đối Ngài phán xét theo tiêu chuẩn của con người “theo xác thịt” (Giăng 8:15). Điều này có lẽ còn tệ hơn việc phán xét “chỉ qua bề ngoài” (Giăng 7:24). Ở đây họ sử dụng các tiêu chuẩn của xác thịt, của nhân loại sa ngã trong một thế giới sa ngã, không có sự kiểm soát bắt buộc của Đức Thánh Linh (Giăng 3:3-7). Họ đã nhìn thấy “xác thịt” của Ngài nhưng chưa bao giờ nghĩ đến khả năng Ngài có thể là Ngôi Lời trở nên xác thịt (Giăng 1:14). Sự đánh giá Đấng Cơ-đốc bằng một loạt tiêu chuẩn quá hạn chế là đánh giá Ngài theo quan điểm của thế gian (2 Cô-rinh-tô 5:16).
“Đấng Yên Ủi được gọi là ‘Thần lẽ thật’. Công việc của Ngài là xác định và duy trì lẽ thật. Trước hết Ngài ngự trong lòng với tư cách là Thần lẽ thật, và do đó Ngài trở thành Đấng Yên Ủi. Có sự yên ủi và bình an trong lẽ thật, nhưng không thể tìm thấy sự bình an và yên ủi thực sự trong sự giả dối. Chính nhờ những lý thuyết và truyền thống sai lầm mà Sa-tan có được quyền lực đối với tâm trí. Bằng cách hướng loài người đến những tiêu chuẩn sai lầm, hắn đã làm sai lệch tính cách. Qua Kinh Thánh, Đức Thánh Linh phán vào tâm trí và ghi tạc lẽ thật vào lòng. Như vậy Ngài vạch trần lỗi lầm và trục xuất nó ra khỏi lòng. Chính bởi Thần lẽ thật, hoạt động qua lời của Đức Chúa Trời, mà Đấng Cơ-đốc đã khuất phục dân được chọn của Ngài về lại với Ngài.” - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, Tr. 671.
Câu hỏi thảo luận:
Sự sống đời đời là nhận biết Đức Chúa Trời (Giăng 17:3). Nhận biết Đức Chúa Trời có nghĩa là gì, trái ngược với việc chỉ biết một số lẽ thật nhất định về Ngài, như là biết Ngài là Đấng Toàn Năng, Đấng Yêu Thương hay là Đức Chúa Trời công bình? Nếu ai đó hỏi bạn: “Bạn có biết Chúa không?” bạn muốn nói gì? Làm thế nào để Đức Chúa Giê-su trở thành một câu trả lời phù hợp
Trong ngôn ngữ thực tế hàng ngày, câu nói của Đức Chúa Giê-su “lời Cha tức là lẽ thật” hàm ý điều gì? (Giăng 17:17).
Đức Chúa Giê-su đã cầu nguyện: “Con chẳng cầu Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ cho khỏi điều ác.” (Giăng 17:15). Những lựa chọn của chúng ta ảnh hưởng như thế nào đến lời cầu nguyện này đối với đời sống của chúng ta?