Bài Học 10 · 30 Tháng 11 – 6 Tháng 12

Đường đi, lẽ thật và sự sống

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Giăng 13:1-20; Giăng 14:1-3; Đa-ni-ên 7:27; Giăng 14:5-11; Giăng 1:14; Cô-lô-sê 1:16,17; Giăng 5:38-40

"Chẳng hề ai thấy Đức Chúa Trời, chỉ Con một ở trong lòng Cha là Đấng đã giải bày Cha cho chúng ta biết" — Giăng 1:18
Sa-bát Đường Đi, Lẽ Thật Và Sự Sống

Câu gốc

“Chẳng hề ai thấy Đức Chúa Trời, chỉ Con một ở trong lòng Cha là Đấng đã giải bày Cha cho chúng ta biết” (Giăng 1:18).

Kinh Thánh nghiên cứu

Giăng 13:1-20; Giăng 14:1-3; Đa-ni-ên 7:27; Giăng 14:5-11; Giăng 1:14; Cô-lô-sê 1:16,17; Giăng 5:38-40.

Phúc Âm Giăng được chia làm bốn phần chính: Lời Mở Đầu (Giăng 1:1-18), Sách Của Những Dấu Hiệu (Giăng 1:19-12:50), Quyển Sách Của Sự Vinh Quang (Giăng 13:1-20:31), và Lời Kết Thúc (Giăng 21:1-25). Những nghiên cứu cho đến nay chủ yếu tập trung vào phần mở đầu và phần những dấu hiệu, đưa ra Đức Chúa Giê-su là ai thông qua những phép lạ Ngài làm, qua những lời đối thoại và sự dạy dỗ. Bài học của chúng ta nay chuyển sang nghiên cứu phần thứ ba của Giăng, Sách Của Sự Vinh Quang.

Thật thú vị, bảy lần Ngài đã xưng Ngài “TA Là” nằm trong phần sách của dấu hiệu và sách vinh quang. Đó là “Bánh sự sống” (Giăng 6:35,41,48,51), “Sự sáng của thế gian” (Giăng 8:12;9:5), “Cánh cửa” (Giăng 10:7-9), “Người chăn chiên hiền lành” (Giăng 10:11,14), “Sự sống lại và sự sống” (Giăng 11:25), “Đường đi, lẽ thật và sự sống” (Giăng 14:6), “Gốc nho thật” (Giăng 15:1-5).

Bài học tuần này sẽ bắt đầu với mục đích của những lời chia tay cùng với những sự giới thiệu về tình tiết quan trọng của việc Đức Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đồ của Ngài. Sau đó sẽ chuyển sang sự tuyên bố “TA Là” trong đoạn 14 (“Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống”).

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 7 tháng 12.

Thứ Nhất Ta Ban Cho Các Ngươi Một Tấm Gương

Chỉ còn ít lâu nữa, Đức Chúa Giê-su sẽ phải chịu hình (Giăng 13-17) Trong những ngày ngắn ngủi còn lại trên đất, Ngài đưa ra những lời động viên cũng như sự hướng dẫn cho các môn đồ của Ngài, Ngài hướng dẫn họ cách để đối mặt với tương lai. Những lời cuối cùng này cũng giống như cách mà Môi-se trong Phục Truyền Luật lệ Ký hay là sự chúc phước của Gia-cốp cho các con của ông (Sáng 47-49), hay là Đa-vít đã khuyên răn Sa-lô-môn (1 Sử Ký 28,29). Đức Chúa Giê-su cũng khuyên bảo các môn đồ Ngài về việc Ngài sẽ về trời. Ngài cũng hứa ban cho họ Đấng Lẽ Thật để hướng dẫn họ (Giăng 14-16). Ngài nói trước về sự chết của Ngài (Giăng 15-16), Ngài khuyên nhủ các môn đồ phải trung tín (Giăng 15).

Đọc Giăng 13:1–20. Điều gì đã xảy ra ở đây, và tại sao câu chuyện này lại quan trọng như vậy? Đức Chúa Giê-su đã tìm cách dạy những bài học nào?

Trong thời kỳ của Đức Chúa Giê-su mọi người đi dép hoặc đi chân đất. Đôi chân sẽ rất bẩn. Việc rửa chân thường là công việc của một người đầy tớ hoặc nô lệ trước khi người chủ chuẩn bị vào bàn ăn. Nhưng trong bữa ăn cuối cùng của Ngài cùng các môn đồ của Ngài không có ai bị xem là người đầy tớ.

Điều làm các môn đồ ngạc nhiên chính là, Đức Chúa Giê-su chính Ngài đã đứng dậy và rửa chân cho tất cả các môn đồ, Giăng 13:4,5 cho chúng ta biết Đức Chúa Giê-su đã hành động theo từng bước một. Việc này được kể chi tiết như vậy để nhấn mạnh đến việc Ngài đang thực hiện là hành động khiêm nhường không thể tin được.

Bằng cách kể lại phản ứng của Phi-e-rơ trong Giăng 13:8-11 làm sâu sắc thêm cảm giác thất vọng và khó hiểu của các môn đồ trước hành động của Ngài. Làm thế nào mà Ngài là Thầy, Đấng Mê-si, có thể làm một công việc thấp hèn như vậy? Phi-e-rơ từ chối để cho Ngài rửa chân cho mình, ông chỉ để việc đó xảy ra khi nghe Ngài phán, nếu ông không để cho Ngài rửa chân thì ông sẽ không được dự phần với Ngài. Nghe được điều này Phi-e-rơ bày tỏ rõ hơn sự mong muốn gần với Ngài trong suốt hành trình.

Tầm quan trọng của hành động Ngài thực hiện gắn liền với việc Ngài là ai? Ngài phán trong Giăng 13:13 rằng Ngài là Thầy và Chúa. Các môn đồ vốn gọi Ngài như vậy. Những danh xưng này thể hiện thẩm quyền cũng như quyền lực của Ngài.

Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su dạy rằng quyền lực và thẩm quyền phải được sử dụng để phục vụ, cũng không phải để tự đại. Giáo hội Cơ-đốc Phục Lâm đã chấp nhận về tấm gương này của Đức Chúa Giê-su và về ý nghĩa thật sự của nó. Lấy tấm lòng khiêm nhường là sự chuẩn bị cho Tiệc Thánh.

Nghi lễ hạ mình dạy chúng ta điều gì trong việc đi theo gương của Đức Chúa Giê-su và bằng cách nào để phục vụ người khác?

Thứ Hai Ta Sẽ Chắc Chắn Trở Lại

Đọc Giăng 14:1-3. Ngài đã phán những lời nào?

Trong những câu cuối của đoạn 13, Đức Chúa Giê-su phán cùng các môn đồ rằng Ngài sẽ không ở cùng họ trong ít lâu (Giăng 13:33). Phi-e-rơ liền hỏi Ngài sẽ đi đâu (Giăng 13:36). Các môn đồ không hiểu được rằng Ngài đang nói về sự chết, sự sống lại và thăng thiên của Ngài. Phi-e-rơ thậm chí còn sẵn sàng hi sinh mạng sống của mình cho Ngài (Giăng 13:37). Đây cũng là lúc Đức Chúa Giê-su phán trước về sự chối bỏ Thầy của ông (Giăng 13:38).

Chính trong lúc này, Đức Chúa Giê-su khuyên nhủ họ, đừng để lòng họ bối rối (Giăng 14:1). Động từ bối rối được dịch từ tiếng Hy Lạp là Ta-ra-sô, có nghĩa là quấy động, làm phiền, bất ổn, ném vào sự nhầm lẫn. Không có gì phải ngạc nhiên khi các môn đồ sẽ bị đẩy vào sự bối rối trước những lời của Ngài.

Để các môn đồ có thể vượt qua nổi sợ hãi, Ngài nói về nhà của Cha Ngài, nơi có nhiều chỗ ở (Không phải là biệt thự, nhưng như những căn phòng của quán trọ). Ngài sẽ đến đó để chuẩn bị trước cho họ một chỗ. Lời Ngài vượt qua những giông bão sắp tới của thập tự giá đến thời điểm Ngài sẽ cứu dân sự Ngài. Ngài nhìn tới thời điểm tội lỗi sẽ được thanh tẩy một lần và mãi mãi (Đa-ni-ên 7:27).

Ngài phán, “Nếu Ta đi…, Ta sẽ trở lại và đem các ngươi đi với ta, hầu cho Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó” (Giăng 14:3). Đây thật là một lời hứa rõ rằng về sự tái lâm Ngài.

Chúng ta dựa vào cơ sở nào để tin vào lời hứa đó? Nhiều người sẽ nói là dựa vào sự ứng nghiệm của những lời tiên tri trong Kinh Thánh, và điều này chắc chắn là đúng. Nhưng trong Giăng 14:3 cho chúng ta biết rằng lời hứa của Ngài là một lời hứa chắc chắn. Ngài chắc chắn sẽ trở lại.

Nền tảng của niềm hy vọng chúng ta có là dựa vào sự trở lại của Ngài, không chỉ dựa vào sự ứng nghiệm của lời tiên tri trong Kinh Thánh. Nó cũng là sự tin chắc của chúng ta vào Ngài, Đấng đã hứa với chúng ta. Ngài sẽ chắc chắn trở lại, chúng ta có thể đặt niềm tin của chúng ta vào lời hứa đó.

Thập tự giá dạy chúng ta điều gì về sự chắc chắn của sự tái lâm Ngài? Nếu không có sự tái lâm, thì sự chết của Đức Chúa Giê-su mang lại cho chúng ta điều gì?

Thứ Ba Ta Là Đường Đi, Lẽ Thật Và Sự Sống

Đọc Giăng 14:5,6. Thô-ma đã đưa câu hỏi nào về nơi mà Ngài đã đi? Ngài đáp lại như thế nào?

Câu hỏi của Thô-ma có sự hợp lý. Nếu bạn không biết ai đó đang đi đâu, làm thế nào bạn biết cách mà đi theo người đó? Ngài đã đảo ngược lại câu hỏi của ông bằng câu trả lời rằng chính Ngài là con đường. Đường dẫn đến đâu? Con đường dẫn đến với Đức Chúa Cha. Trong Giăng 1:1- 18, mối liên hệ mật thiết giữa Ngôi Lời và Đức Chúa Cha được nhấn mạnh.

Giăng 1:18 phán rằng Con một của Đức Chúa Trời, Đấng đến để nói cho chúng ta biết về Cha. Từ “để làm cho mọi người biết” được dịch từ tiếng Hy Lạp ‘Exegeomai’, nó có nghĩa là giải thích, làm rõ. Cho nên Ngài có mối liên kết với Chúa Cha, Ngài là Đấng giải thích về Đức Chúa Cha cho một thế giới sa ngã. Do đó Ngài là con đường dẫn đến Đức Chúa Trời. Không có Ngài chúng ta bị giới hạn trong sự hiểu biết hạn hẹp của mình.

Đọc Giăng 14:7-11. Đức Chúa Giê-su đã giải nghĩa cho Phi-líp về sự thiếu hiểu biết của ông như thế nào?

Phi-líp mong muốn được nhìn thấy Đức Chúa Cha, mong muốn mà không một tội nhân nào có thế được thỏa đáp (so sánh với Xuất 33:17-34:9, Giăng 1:18). Ngài quở trách sự thiếu hiểu biết của ông và chỉ ra rằng nếu ông đã thấy Ngài, nghĩa là đã thấy Cha (Giăng 14:9). Do đó, rõ rằng Đức Chúa Giê-su là con đường đến với Đức Chúa Cha, không có Ngài, con đường trở nên tăm tối và không chắc chắn. Ngài là ánh sáng chiếu rọi con đường đến với Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Giê-su liên kết ba thuật ngữ: đường đi, lẽ thật và sự sống. Thuật ngữ “đường đi” được sử dụng trong Giăng 1:23 liên quan đến việc Giăng Báp-tít chuẩn bị đường cho Đức Chúa Giê-su và cũng được sử dụng trong Giăng 14:6. Còn về thuật ngữ “lẽ thật và sự sống” là những chủ đề chính trong Phúc Âm và chúng ta sẽ nghiên cứu rõ hơn về nó trong ngày thứ 4 và thứ 5.

Tại sao thật an ủi khi chúng ta nhận ra rằng Đức Chúa Giê-su là sự mặc khải tốt nhất mà chúng ta có được về Đức Chúa Cha?

Thứ Tư Ta Là Lẽ Thật

Đọc Giăng 1:14,17; 8:32; 14:6 và 15:26. Giăng đã ràng buộc khái niệm Lẽ Thật trực tiếp với Đức Chúa Giê-su như thế nào?

Hầu như trong Phúc Âm Giăng, lẽ thật luôn gắn liền với Đức Chúa Giê-su, Đức Chúa Cha, Đức Thánh Linh. Lẽ thật gắn liền với Ngài, Ngôi Lời và sự sáng soi nơi tối tăm, tối tăm chẳng hề nhận lấy sự sáng (Giăng 1:1-14, 3:19-21). Cũng như vây, sự giả dối gắn liền với ma quỉ và tội lỗi (Giăng 8:44-46). Do đó lẽ thật trong Giăng không chỉ đơn giản là sự kiện hay số liệu, nhưng hơn thế nữa, ý tưởng về lẽ thật chứa đựng một khía cạnh đạo đức của sự trung thành với Đức Chúa Trời và ý muốn Ngài.

“Có nhiều người đang kêu cầu Đức Chúa Trời hằng sống, khao khát sự hiện diện của Ngài. Lý thuyết của triết học, tiểu luận của văn chương dù có xuất sắc đến đâu cũng không thể thỏa lấp tấm lòng. Những khẳng định và phát minh của con người không có giá trị, hãy để lời của Ngài nói với mọi người. Hãy để những người chỉ nghe những truyền thống và lý thuyết hay là châm ngôn của con người nghe được tiếng nói của Ngài và lời của Ngài có thể đổi mới linh hồn họ đến với sự sống đời đời.” - Bài Giảng Trên Núi, Ellen G. White, trang 40.

Hãy suy nghĩ về ý nghĩa của việc Đức Chúa Giê-su là Lẽ Thật. Ngài là Ngôi Lời, Ngôi Lời là Đức Chúa Trời, Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời và Ngài là Đấng đã tạo ra muôn loài vạn vật (Giăng 1:1-4). Ngài vốn là một với Đức Chúa Trời, Ngài có mọi điều mà Đức Chúa Cha vốn có. Cho nên khi Ngài phán “TA Là” thì Ngài không bị giới hạn với bất kỳ điều gì. Tất cả mọi thứ được tạo nên trong vũ trụ này đều bởi do Ngài và mọi thứ tồn tại trong Ngài.

“Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất,… Ngài có trước muôn vật và muôn vật đứng vững trong Ngài” (Cô-lô-se 1:16,17).

Ngài không chỉ đơn thuần là hiện thân của Lẽ Thật. Ngài là Lẽ Thật, Lẽ Thật không phải là một khái niệm hay cấu trúc. Nhưng nó là một Người!

Lẽ Thật, Đấng Cơ-đốc, có thể được so sánh với việc mặt trời soi sáng trái đất (Giăng 8:12). Như những gì mà C. S. Lewis đã tuyên bố về Cơ-đốc giáo, “Tôi tin vào Cơ-đốc giáo vì tôi tin rằng mặt trời đã mọc, không chỉ vì tôi nhìn thấy nó, nhưng bởi vì nó tôi nhìn thấy mọi thứ khác” - Thần Học Có Phải Là Thơ Ca?, nhà xuất bản Đại học Samizdat, 2014, trang 15. Xuất bản năm 1944.

Chính bởi Ngài, tức là Lẽ Thật mà chúng ta có thể giải thích được thế giới xung quanh chúng ta một cách đúng đắn.

Thứ Năm Kinh Thánh Và Lẽ Thật

Qua Phúc Âm, Lời Chúa đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc nói cho chúng ta biết về Đấng DUY Nhất là đường đi, lẽ thật và sự sống. Qua toàn bộ Phúc Âm, qua toàn bộ Kinh Thánh, Tân và Cựu ước, Lời Chúa đóng một vai trò quan trọng trong sự khải thị lẽ thật. Đây là một lẽ thật đặc biệt khi nó đến để dạy chúng ta về Đức Chúa Giê-su là ai và Ngài đến để làm gì.

Đọc Giăng 5:38-40. Đức Chúa Giê-su đã phán gì về Kinh Thánh?

Ngài cùng các môn đồ của Ngài đều hướng đến Lời của Đức Chúa Trời để nhấn mạnh Ngài chính là Đấng Mê-si. Ngài phán “vì nếu các ngươi tin Môi-se, cũng sẽ tin ta, bởi ấy là vì ta mà người đã chép, nhưng nếu các chẳng tin vào lời người đã chép, các ngươi há lại tin lời ta sao?” (Giăng 5:46,47).

Đọc Lu-ca 24:27. Tại sao việc Đức Chúa Giê-su hướng về Kinh Thánh trước tiên thay vì bày tỏ chức vụ của Ngài trước lại rất quan trọng?

Trong một lần khác, trong khi trích dẫn từ sách Xuất Ê-díp-tô ký, Đấng Cơ-đốc phán, “Ngươi chưa đọc những gì Đức Chúa Trời phán với ngươi sao…?” (Ma-thi-ơ 22:31). Xa-cha-ri đề cập đến những lời hứa của Đức Chúa Trời rằng “Ngài đã cậy miệng các Đấng tiên tri thánh của Ngài phán từ thưở trước (Lu-ca 1:70). Trong bài giảng trong lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ nói, “Kinh Thánh phải được ứng nghiệm, mà Đức Thánh Linh đã nói trước đó bởi miệng của Đa-vít (Công vụ 1:16).

Kinh Thánh không phải là sách giáo khoa về khoa học. Nó không giải thích làm thế nào để tách nguyên tử hoặc thực hiện phẫu thuật não. Nhưng nó làm một cái gì đó thậm chí còn quan trọng hơn. Kinh Thánh cung cấp cho chúng ta biết bối cảnh của vũ trụ, Kinh Thánh cung cấp chìa khóa để mở cửa ánh sáng để có thể nhìn thấy. Nếu không có Kinh Thánh chúng ta sẽ mãi ở trong bóng tối, chúng ta không thể hiểu về Ngài, vai trò của Ngài trong vũ trụ này, nguồn gốc của chúng ta, ý nghĩa của cuộc sống hiện tại và tương lai.

Có những lẽ thật nào mà trừ Kinh Thánh ra, không một thuyết nào hay khoa học có thể dạy chúng ta?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc “Ánh Sáng Của Sự Sống, Nguyện Ước Thời Đại” của Ellen G. White, “Thẩm Quyền Của Kinh Thánh Và Sự Chắc Chắc Của Sự Tái Lâm” trong cuốn sách “Sự Chắc Chắn Của Sự Tái Lâm” của E. Edward Zinke, trang 23-36.

“Khi Đức Chúa Giê-su tuyên phán, “Ngài là sự sáng cho thế gian,” Ngài “đang ở trong hành lang của đền thờ trong ngày Lễ Lều tạm. Ở trung tâm của hành lang có hai giá đỡ chân đèn khổng lồ. Sau buổi đêm của nghi lễ hi sinh, tất cả những chân đèn được thắp sáng, nó chiếu sáng khắp xung quanh Giê-ru-sa-lem. Lễ này nhằm để tưởng nhớ đến trụ mây và trụ lửa mà Chúa đã hướng dẫn dân Ngài khi họ đi trong đồng vắng, và nó cũng gợi nhớ đến sự đến của Đấng Mê-si. Khi ánh sáng chiếu rọi màn đêm, tất cả mọi người đều hò reo mừng vui.

Trong sự chiếu sáng của Giê-ru-sa-lem, dân sự bày tỏ niềm hy vọng vào sự đến của Đấng Mê-si để chiếu ánh sáng của Ngài trên họ. Nhưng đối với Đức Chúa Giê-su cảnh tượng này mang một ý nghĩa rộng lớn hơn, khi những ngọn đèn chiếu sáng xung quanh nơi họ đứng, thì Đấng Cơ-đốc, nguồn sáng thuộc linh chiếu sáng bóng tối của thế gian. Nhưng biểu tượng (những ngọn đèn) này không hoàn hảo. Ánh sáng vĩ đại mà chính bàn tay Ngài đặt trên các tầng trời là sự đại diện cho sứ mệnh vinh quang Ngài.

Buổi sáng hôm đó, khi mặt trời vừa ló dạng khỏi núi Ô-li-ve, và những tia sáng chói lọi trên các cung điện bằng đá cẩm thạch, phản chiếu sắc vàng óng ánh của bước tường đền thờ, Ngài chỉ vào nó và phán “Ta Là Sự Sáng Của Thế Gian” - Nguyện Ước Thời Đại, của Ellen G.White, trang 463, 464

Câu hỏi thảo luận:

Hãy chia sẻ câu trả lời của bạn trong phần cuối của ngày thứ năm trong lớp học. Có những lẽ thật nào mà ngoài Kinh Thánh chúng ta sẽ không bao giờ biết được. dù là chúng ta rất giỏi về khoa học, luật pháp? Chẳng hạn như lẽ thật về thập tự giá? Hay là sự phục sinh? Hoặc là sự tái lâm? Những lẽ thật từ Kinh Thánh đã được khải thị cho chúng ta, nếu không chúng ta sẽ không bao giờ biết đến những lẽ thật đó

Hãy nghĩ đến sự sa ngã của Lu-xi-phe, một tạo vật hoàn hảo với nhiều kiến thức về Đức Chúa Trời và biết được Ngài là ai. Tuy nhiên, ngay cả nó có tất cả những điều đó, nó vẫn nổi loạn chống lại Ngài. Điều này cho chúng ta biết gì về thực tế của sự tự do lựa chọn, cùng là sự tự do mà chúng ta có, và tại sao chúng ta lại cần phải đầu phục ý muốn Ngài mỗi phút giây?