Bài Học 6 · 3 – 9 Tháng 8

Từ trong người ra

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 7, Ê-sai 29:13, Dân-số Ký 20:12, Mác 8:11–21

"Chẳng sự gì từ ngoài người vào trong cơ thể làm dơ dáy người được; nhưng sự gì từ trong người ra, đó là sự làm dơ dáy người" — Mác 7:15
Sa-bát Từ Trong Người Ra

Câu gốc

“Chẳng sự gì từ ngoài người vào trong cơ thể làm dơ dáy người được; nhưng sự gì từ trong người ra, đó là sự làm dơ dáy người” (Mác 7:15).

Kinh Thánh nghiên cứu

Mác 7, Ê-sai 29:13, Dân-số Ký 20:12, Mác 8:11–21.

Bài học tuần này là Mác 7 và nửa phần đầu của Mác 8. Khởi đầu Mác 7, Đức Chúa Giê-su tạo ra tranh cãi khi Ngài bác bỏ những truyền thống tôn giáo. Tuy nhiên, Ngài thực hiện điều này theo cách đáng ngạc nhiên lại hỗ trợ mạnh mẽ cho một điều có liên quan sâu sắc đến đời sống Cơ-đốc nhân ngày nay.

Tuy nhiên, sau đó Đức Chúa Giê-su lại đưa ra một câu hỏi khó giống như một lời ẩn dụ, mở ra cánh cửa dẫn đến sự hiểu biết thực sự về đức tin.

Kế tiếp, Ngài đi đến Ty-rơ và Si-đôn, nơi Ngài gặp một người đàn bà. Người này được cho là người đàn bà duy nhất trong các sách Phúc Âm đã “thắng” được cuộc tranh luận với Đức Chúa Giê-su. Cuộc gặp gỡ này diễn ra rất khác thường, ẩn chứa bên dưới là những trao đổi tinh tế mà người đàn bà ấy nắm bắt được. Chính nhờ đức tin của mình, bà đã nhận được điều mình mong ước từ Đức Chúa Giê-su.

Trong Mác 7, Đức Chúa Giê-su thực hiện một phép lạ chữa bệnh khác, qua đó tiết lộ một sự thật quan trọng: dù những phép lạ có thể gây ấn tượng mạnh mẽ, nhưng bản thân chúng thì thường không đủ để mở lòng con người hướng đến lẽ thật. Xét cho cùng, những phép lạ đó đã mang lại lợi ích gì cho các nhà lãnh đạo tôn giáo vốn cố chấp chống lại Đức Chúa Giê-su?

Tiếp đến, Mác 8 sẽ nghiên cứu về ý nghĩa của bánh như một biểu tượng của sự dạy dỗ và nghi thức truyền thống. Những câu chuyện này chứa đựng những bài học tuyệt vời về ý nghĩa và cách thực hành đời sống đạo.

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 10 tháng 8.

Thứ Nhất Truyền Thống Loài Người Đối Lập Với Mạng Lệnh Của Đức Chúa Trời

Đọc Mác 7:1-13. Những lẽ thật quan trọng nào được trình bày ở đây?

Người ta có thể hình dung cảnh những đứa trẻ học bài này trong Trường Sa-bát và về nhà nói với mẹ rằng chúng không cần rửa tay trước khi ăn vì Đức Chúa Giê-su đã phán như vậy. Tuy nhiên, câu chuyện này không đề cập về vấn đề vệ sinh.

Vào thời của Đức Chúa Giê-su, nhiều người trên đất này rất quan tâm đến sự thanh sạch theo nghi lễ. Trong khoảng thời gian giữa Cựu Ước và Tân Ước, ý niệm rửa tay để duy trì sự thanh sạch theo nghi lễ đã được mở rộng sang dân thường, mặc dù những luật lệ này ban đầu chỉ áp dụng cho các thầy tế lễ trong Cựu Ước (Xuất Ê-díp-tô Ký 30:17–21). Chính theo quan niệm này mà các nhà lãnh đạo tôn giáo phàn nàn với Đức Chúa Giê-su về các môn đồ của Ngài.

Đức Chúa Giê-su không trả lời trực tiếp câu hỏi họ đặt ra cho Ngài. Thay vào đó, Ngài bảo vệ các môn đồ của mình bằng một phản hồi theo hai hướng. Thứ nhất, Ngài trích dẫn những lời mạnh mẽ của Ê-sai quở trách một dân tộc tôn kính Đức Chúa Trời bằng lời nói, nhưng lòng thì cách xa Ngài (Ê-sai 29:13). Lời trích dẫn từ sách Ê-sai tiếp tục đề cập sự lên án việc đặt những truyền thống của loài người thay thế cho các mệnh lệnh của Đức Chúa Trời.

Phần thứ hai trong câu trả lời của Đức Chúa Giê-su cũng lại dựa trên lời trích dẫn từ sách Ê-sai. Đức Chúa Giê-su nhắc đến mệnh lệnh của Đức Chúa Trời là phải hiếu kính cha mẹ ngươi (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:12); nghĩa là chăm sóc họ khi về già, và Ngài đối chiếu điều này với một truyền thống tôn giáo, theo đó người ta có thể dâng một thứ gì đó cho Đức Chúa Trời (của lễ), nhưng vẫn sử dụng nó cho bản thân người đó, nhưng lại từ chối không cho cha mẹ già yếu dùng đến. Người ta có thể dễ dàng hình dung ra cuộc gặp gỡ này như sau, “Thưa cha, con rất tiếc. Con rất muốn giúp cha, nhưng con đã dâng tiền cho nhà thờ.”.

Chính loại đạo đức giả này mà Đức Chúa Giê-su quở trách họ một cách không khoan nhượng. Họ đã đặt truyền thống của loài người lên trên Lời của Đức Chúa Trời và khi làm như vậy, họ đã phạm tội.

Vậy câu trả lời cho câu hỏi của những người Pha-ri-si là gì? Phản ứng của Đức Chúa Giê-su ngầm cho thấy Ngài không thấy thuyết phục khi họ khăng khăng rằng việc rửa tay là cần thiết để hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, phản ứng của Ngài rõ ràng ủng hộ các điều răn trong Luật Pháp hơn là truyền thống của loài người. (Xem thêm Mác 1:44; Mác 7:10,11; Mác 10:3–8; Mác 12:26, 29–31.)

Liệu chúng ta có thể có một số "truyền thống" mâu thuẫn với các nguyên tắc trong luật pháp của Đức Chúa Trời không? Nếu có, chúng có thể là gì?

Thứ Hai Rửa Tay Hay Rửa Sạch Tấm Lòng?

Đọc Mác 7:14–19. Đức Chúa Giê-su muốn nói gì qua câu đố trong Mác 7:15?

Các lời của Đức Chúa Giê-su trong phân đoạn này đã gây ra nhiều tranh luận cho nhiều người vì họ suy gẫm về mối liên hệ giữa những lời ấy với các dạy dỗ trong Lê-vi Ký 11 về các thức ăn thanh sạch và ô uế. Liệu Đức Chúa Giê-su có bãi bỏ những sự phân biệt này không? Liệu Giáo hội Cơ-đốc Phục Lâm có sai lầm khi dạy các tín hữu ăn thịt thì chỉ được ăn thịt từ con vật thanh sạch?

Thứ nhất, thật kỳ lạ nếu Đức Chúa Giê-su đột nhiên bác bỏ những sự chỉ dẫn của Môi-se trong Mác 7:14-19 khi Ngài vừa bảo vệ Môi-se chống lại truyền thống trong Mác 7:6-13. Thứ hai, chính truyền thống mà những người Pha-ri-si đang quảng bá lại không có nền tảng trong giáo lý Cựu Ước; ngược lại, các luật vệ sinh thì có. Thứ ba, ý nghĩa của Mác 7:19 khi nói rằng Đức Chúa Giê-su làm cho tất cả thức ăn đều thanh sạch không phải là luật vệ sinh về thức ăn bị bãi bỏ, mà thay vào đó, truyền thống về việc ô uế qua sự chạm đến do những người Pha-ri-si đưa ra là không hợp lệ. Ví dụ, đây là quan niệm sai lầm cho rằng nếu bạn có thể bị ô uế bởi việc tiếp xúc với những người Ngoại, thì bạn cũng có thể bị ô uế qua việc tiếp xúc với thức ăn mà họ đã chạm vào.

Đọc Mác 7:20-23. Đức Chúa Giê-su phán điều gì làm cho một người bị ô uế?

Trong Mác 7:19, Đức Chúa Giê-su lưu ý rằng thức ăn không đi vào trong lòng mà vào dạ dày và sau đó đi ra ngoài qua đường ruột. Nhưng trong Mác 7:21–23, Ngài phán rằng điều ác đến từ trong lòng, từ chính bản chất của một người. Ngài đưa ra một danh sách các tệ nạn bắt đầu từ những suy nghĩ đen tối rồi sau đó dẫn đến hành động xấu xa.

Trong phân đoạn này, khi tham chiếu đến điều răn thứ năm trong Mác 7:10 được thêm vào danh sách các tệ nạn, thì tất cả các điều răn của bảng đá thứ hai trong Mười Điều Răn đều được đề cập đến. Hơn nữa, trong Mác 7:7, Đức Chúa Giê-su cũng đề cập đến việc thờ phượng hư vô, điều vi phạm cốt lõi của bốn điều răn đầu tiên trong Mười Điều Răn. Do đó, xuyên suốt phân đoạn này, Đức Chúa Giê-su vẫn là người bảo vệ Luật Pháp của Đức Chúa Trời.

Bạn có thể hiểu biết giáo lý, nhưng bạn có thực sự dành trọn niềm tin cho Chúa?

Thứ Ba Vụn Bánh Cho Chó

Đọc Mác 7:24-30. Có những bài học quan trọng nào được tìm thấy trong câu chuyện này?

Tiếp nối phân đoạn đầy thách thức trong bài học hôm qua, câu chuyện trong phân đoạn này cũng đặt ra những câu hỏi rắc rối. Tại sao Đức Chúa Giê-su lại đáp lại người phụ nữ này một cách hà khắc như vậy, nói cách khác là Ngài đang gọi bà là chó hay sao?

Đức Chúa Giê-su không giải thích rõ ràng, nhưng hai đặc điểm trong cách Ngài đáp lại người đàn bà gợi ý điều Ngài đang dạy. Trong Mác 7:27, Ngài phán rằng: “con cái” nên được ăn “trước”. Nếu có “trước” thì theo logic sẽ có “sau”. Đặc điểm thứ hai là Đức Chúa Giê-su sử dụng một từ nhỏ để chỉ chó, không phải nghĩa là chó con, mà theo ngữ cảnh, là những con chó được phép vào trong nhà, trái ngược với chó hoang. Người đàn bà nắm bắt được hai điểm này trong câu trả lời của bà với Đức Chúa Giê-su, điều này giúp giải thích phản ứng của bà.

Câu trả lời của người đàn bà quả thật rất tinh tế. Bà đáp lại rằng: “Lạy Chúa, hẳn vậy rồi; nhưng mà chó dưới bàn ăn mấy miếng bánh vụn của con cái.” (Mác 7:28).

Làm thế nào người đàn bà đưa ra câu trả lời sắc sảo như vậy cho Đức Chúa Giê-su? Có thể nói, tình yêu thương dành cho con gái là động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy bà. Đức Chúa Giê-su cũng động viên người đàn bà. Ngài nói “trước”, ngụ ý sẽ có “sau”. Hơn thế, Ngài ngụ ý bà là chó dưới gầm bàn. Như là chó dưới gầm bàn được phép vào trong nhà, vậy nên bà đang ở dưới chân của Đức Chúa Giê-su có thể cứu giúp con gái mình. Cuối cùng, bà khéo léo yêu cầu quyền được hưởng những mẫu bánh vụn rơi rớt dưới sàn.

Câu trả lời của người đàn bà cho thấy đức tin của bà. Việc gọi phép lạ vĩ đại chữa lành con gái mình từ xa là một “mẩu bánh vụn” vừa ngầm chỉ sức mạnh của Đức Chúa Giê-su là vô cùng to lớn (Nếu phép lạ ấy chỉ là một mẩu bánh vụn, thì cả cái bánh sẽ lớn đến chừng nào?), vừa thể hiện việc đáp ứng yêu cầu của bà chỉ là chuyện nhỏ đối với Ngài. Đức Chúa Giê-su cảm động và nhậm lời cầu xin của bà.

“Qua cách Ngài đối xử với người đàn bà này, Ngài đã cho thấy rằng bà vốn bị coi là kẻ bị ruồng bỏ khỏi Y-sơ-ra-ên giờ đây không còn là người ngoại nữa, nhưng là một con cái trong nhà Đức Chúa Trời. Là con cái, người đàn bà này có đặc quyền được hưởng chung gia tài của Cha.” - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 401.

Tại sao thành kiến với các dân tộc và quốc tịch khác lại hoàn toàn trái ngược với lời dạy của Đức Chúa Giê-su? Làm thế nào chúng ta có thể loại bỏ thành kiến xấu này?

Thứ Tư Người Nói Lắp

Đọc Mác 7:31-37. Người nào được đem đến cho Đức Chúa Giê-su, và Ngài đã làm gì cho người đó?

Đức Chúa Giê-su không đi theo đường ngắn nhất để trở về Ga-li-lê từ thành Ty-rơ và Si-đôn. Có vẻ như Đức Chúa Giê-su đã đi về phía bắc từ thành Ty-rơ, lên qua thành Si-đôn, sau đó đi sâu vào đất liền và xuống qua khu vực đông bắc của Biển Ga-li-lê, cuối cùng đến gần chính Biển Ga-li-lê. Đây là một tuyến đường vòng vo, có khả năng Ngài dành thêm thời gian để dạy dỗ cho các môn đồ của mình.

Phân đoạn Kinh Thánh trên không chỉ rõ ai là người mang đàn ông này đến gặp Đức Chúa Giê-su, nhưng vấn đề của ông ấy thì được mô tả khá rõ ràng - ông không thể nghe và gặp khó khăn khi nói chuyện. Mất thính giác khiến một người bị cô lập khỏi môi trường xung quanh, và tình trạng điếc nặng có thể khiến việc học nói trở nên khó khăn. Vấn đề của người đàn ông này có thể đã kéo dài từ rất lâu.

Đức Chúa Giê-su hiểu tình trạng khó khăn của người đàn ông và đem riêng người ra. Cách chữa lành của Đức Chúa Giê-su đối với người đàn ông này khá kỳ lạ, đặc biệt là đối với độc giả hiện đại. Ngài đặt ngón tay vào tai người đàn ông, thấm nước miếng xức lưỡi người và sau đó Chúa thở ra. Đức Chúa Giê-su chạm vào các phần bị ảnh hưởng của người đàn ông mà Ngài sẽ chữa lành, nhưng tại sao Ngài lại thở ra?". Ngài thở ra khi nghĩ đến những đôi tai không được mở ra cho lẽ thật, những cái lưỡi từ chối nhìn nhận Đấng Cứu Chuộc." - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 404.

Đức Chúa Giê-su đã phục hồi thính giác cho người đàn ông một cách kỳ diệu và giúp ông nói rõ ràng. Tiếng thở ra của Ngài minh họa cho những giới hạn mà Đức Chúa Trời đặt ra cho chính mình liên quan đến quyền lựa chọn tự do của con người. Ngài sẽ không cưỡng ép. Tất cả mọi người đều được tự do lựa chọn ai sẽ dẫn dắt cuộc đời họ - Hoàng tử của Sự sống hay hoàng tử của bóng tối. Đức Chúa Giê-su có thể mở những đôi tai bị điếc nhưng Ngài sẽ không ép buộc những tấm lòng không tin nhận Ngài là Đấng Mê-si.

Câu chuyện ngắn này cũng minh họa điều Đức Chúa Trời có thể làm cho những ai sẵn sàng hướng về Ngài. Có lẽ bạn đã từng cảm thấy ngần ngại khi chia sẻ đức tin, lắp bắp không biết nên nói gì. Phép lạ này mang đến sự khích lệ rằng Đức Chúa Giê-su có thể mở tai bạn để nhạy bén thấy được nhu cầu của người khác và chia sẻ những lời giúp họ vững bước trên hành trình của mình.

Bạn làm gì với ân tứ nghe và nói mà Chúa đã ban cho? Bạn đang sử dụng chúng như thế nào?

Thứ Năm Coi Chừng Bánh Hư

Đọc Mác 8:11–13. Cách tiếp cận nào của người Pha-ri-si khiến Đức Chúa Giê-su vô cùng thất vọng?

Tại sao Đức Chúa Giê-su không dùng quyền năng của Ngài để thuyết phục những kẻ hay chê bai? Vấn đề bắt nguồn từ Mác 3 mà Đức Chúa Giê-su phán về tội phạm đến Đức Thánh Linh. Nếu tai người ta đã bịt kín và mắt đã nhắm chặt, thì một phép lạ khác, thậm chí là một dấu hiệu từ trên trời, cũng không thể thuyết phục họ. Nó chỉ đơn giản bị bác bỏ giống như mọi điều trước đó. Ngay cả phép lạ cũng không đủ để thuyết phục những kẻ đã quyết tâm không tin.

Đọc Mác 8:14–21. Các môn đồ đã quên điều gì và Đức Chúa Giê-su muốn nói đến điều gì?

Đức Chúa Giê-su nhân cơ hội này cảnh báo các môn đồ về “men” của người Pha-ri-si và vua Hê-rốt (Mác 8:15), nghĩa là những lời dạy của họ (so sánh với Ma-thi-ơ 16:12).

Tuy nhiên, các môn đồ hiểu lầm và nghĩ rằng Đức Chúa Giê-su đang nói về việc tránh mua bánh theo nghĩa đen. Giống như thường lệ khi các môn đồ hiểu lầm, Đức Chúa Giê-su đã dạy bảo họ. Chúa đưa ra một loạt nghi vấn, trong đó một số câu mang tính tu từ, thể hiện sự thất vọng của Ngài vì họ không hiểu sứ mạng của Ngài. Lời Ngài gợi nhớ đến những gì Ngài phán trong Mác 4:10-12, về những người ngoài không hiểu. Những lời mạnh mẽ của Ngài nhằm đánh thức các môn đồ thoát khỏi sự thờ ơ về mặt tâm linh.

Trong Mác 8:19-20, Đức Chúa Giê-su hỏi các môn đồ những câu hỏi thực tế đơn giản về việc họ đã thu được bao nhiêu giỏ bánh còn sót lại sau khi Ngài đã cho 5.000 người ăn (Mác 6:30–44) và 4.000 người khác (Mác 8:1–10). Những câu hỏi này nhằm minh họa rằng đến lúc này, lẽ ra các môn đồ đã phải hiểu sự hạn chế về nguồn lực không thể cản trở Đấng Mê-si. Câu hỏi cuối cùng của Ngài trong Mác 8:21 một lần nữa mang tính tu từ: “Các ngươi còn chưa hiểu sao?”. Suy cho cùng, hãy nhìn xem tất cả những điều các môn đồ đã nhìn thấy và trải nghiệm cùng Đức Chúa Giê-su cho đến lúc này.

Tại sao đôi khi khó giữ cho tấm lòng và tâm trí mình luôn rộng mở đón nhận sự thật về Chúa và tình yêu của Ngài, trong khi có rất nhiều bằng chứng về việc chúng ta được ban cho bởi Chúa và tình yêu của Ngài. Tại sao con người lại dễ nghi ngờ như vậy?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc các chương “Truyền thống”, “Phá Vỡ Rào Cản”, và “Dấu Hiệu Thật” trong quyển “Nguyện Ước Thời Đại” của Ellen G. White, trang 395–409.

“Trong số những người theo Chúa ngày nay, giống như thời xưa, tội lỗi tinh vi và lừa dối này lan rộng đến mức nào! Việc phục vụ Đức Chúa Giê-su, sự hiệp một của chúng ta với nhau, thường xuyên bị hủy hoại bởi ham muốn thầm kín là đề cao bản thân mình. Suy nghĩ tự mãn và mong muốn được người khác chấp thuận xuất hiện thường xuyên biết bao! Chính lòng yêu bản thân, ham muốn tìm con đường dễ dàng hơn con đường Chúa đã định sẵn, dẫn đến việc thay thế các giáo lý thiêng liêng bằng những lý thuyết và truyền thống của con người. Những lời cảnh báo của Đức Chúa Giê-su được phán với chính các môn đồ của Ngài: ‘Hãy giữ mình cẩn thận về men của người Pha-ri-si.’

Cơ-đốc Giáo là sự chân thành tuyệt đối. Nhiệt huyết cho sự vinh hiển của Chúa là động lực được Đức Thánh Linh đặt vào, và chỉ sự vận hành hiệu quả của Đức Thánh Linh mới có thể gieo rắc động lực này. Chỉ quyền năng của Chúa mới có thể loại bỏ tính ích kỷ và đạo đức giả. Sự thay đổi này chính là dấu hiệu của sự tác động của Ngài. Khi đức tin chúng ta chấp nhận hủy diệt tính ích kỷ và sự giả tạo, khi nó dẫn dắt chúng ta đến việc tìm kiếm vinh hiển của Chúa chứ không phải của riêng mình, thì chúng ta có thể biết rằng đó là đức tin đúng đắn. ‘Cha ơi, xin làm sáng danh Cha’ (Giăng 12:28), là sự ghi chú trọng yếu trong cuộc đời của Đấng Cơ-đốc, và nếu chúng ta noi theo Ngài, thì đây cũng sẽ là nốt chủ đạo trong cuộc đời chúng ta. Ngài truyền lệnh cho chúng ta ‘hãy sống giống như Ngài đã sống’ và ‘chúng ta biết mình đã biết Ngài qua việc giữ các điều răn của Ngài.’ (1 Giăng 2:6,3), Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 409.

Câu hỏi thảo luận:

Bạn đã nhận thấy những thực hành đạo nào giúp giữ cho tấm lòng được trong sạch?

Ai là những người "không thanh sạch" trong cộng đồng của bạn? Bạn có thể làm gì để giúp họ tiếp cận với Phúc Âm?

Cùng nhau suy gẫm về những gì chúng ta có thể làm để chia sẻ Phúc Âm với những người lân cận mình một cách đơn giản.

Đọc Mác 8:1-10, câu chuyện về việc cho 4.000 người ăn bánh. Việc đám đông có thể là người Ngoại có ảnh hưởng gì đến giải thích trong đoạn này? Tại sao nó không nên tạo ra sự khác biệt?

Làm thế nào chúng ta có thể bảo vệ bản thân một cách cẩn thận khỏi ham muốn bẩm sinh của con người sa ngã là đề cao bản thân?