Hãy lấy và ăn
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 14, Giăng 12:4–6, Rô-ma 8:28, Xuất 24:8, Giê-rê-mi 31:31–34; Xa-cha-ri 13:7
"Ngài rằng: A-ba, lạy Cha, mọi việc Cha làm được cả; xin Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều Cha muốn." — Mác 14:36
Sa-bát Hãy Lấy Và Ăn
Câu gốc
“Ngài rằng: A-ba, lạy Cha, mọi việc Cha làm được cả; xin Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều Cha muốn.” (Mác 14:36).
Kinh Thánh nghiên cứu
Mác 14, Giăng 12:4–6, Rô-ma 8:28, Xuất 24:8, Giê-rê-mi 31:31–34; Xa-cha-ri 13:7.
Các đoạn từ 14 đến 16 trong Mác được gọi là “Tường Thuật Sự Thương Khó” vì chúng mô tả sự đau đớn, chết và sống lại của Đức Chúa Giê-su. Như đã lưu ý trong bài 9, sáu đoạn cuối của Mác chỉ bao gồm khoảng một tuần. Phần lớn các sự kiện trong Mác 14 -16 xảy ra vào Thứ Năm và Thứ Sáu của Tuần Thương Khó này. Sự chết của Đức Chúa Giê-su sẽ xảy ra vào ngày Thứ Sáu, và sự sống lại của Ngài vào ngày Thứ Nhất (Chủ Nhật).
Bài học tuần này tập trung vào Mác 14, bắt đầu với những câu chuyện đan xen lần thứ năm, liên kết với hai hành động trái ngược nhau trong mối quan hệ với Đức Chúa Giê-su. Tiếp theo là Lễ Tiệc Thánh, sau đó là sự đau buồn của Ngài ở Vườn Ghết-sê-ma-nê. Ở đó Ngài bị bắt và bị đưa đến trước mặt những người lãnh đạo để xét xử. Cảnh xét xử gắn liền với việc Phi-e-rơ chối bỏ Đức Chúa Giê-su, tạo thành câu chuyện thứ sáu và cũng là câu chuyện cuối cùng trong những câu chuyện đan xen của Phúc Âm Mác. Một lần nữa, hai hành động trái ngược nhau xảy ra, nhưng bằng một tình tiết châm biếm, chúng khẳng định cùng một sự thật.
Xuyên suốt câu chuyện, hai cốt truyện tương phản song hành với nhau. Bằng một phong cách rõ ràng, Mác đặt ra trước mắt người đọc những âm mưu xung đột này đồng thời tiết lộ sự chiến thắng của Đức Chúa Giê-su.
*Nghiên cứu bài tuần này để chuẩn bị cho ngày Sa-bát ngày 14 tháng 9.
Thứ Nhất Không Thể Nào Quên
Đọc Mác 14:1–11. Hai câu chuyện nào được đan xen ở đây và chúng phối hợp với nhau như thế nào?
Mác 14:1 cho biết Lễ Vượt Qua còn hai ngày nữa. Sự nhóm hiệp này có thể diễn ra vào tối thứ Ba hoặc thứ Tư của tuần đó. Các nhà lãnh đạo tôn giáo có kế hoạch và thời gian. Họ chỉ cần một phương tiện để đạt được mục tiêu của mình.
Đoạn này là những cầu chuyện đan xen lần thứ năm trong Mác (xem bài 3). Câu chuyện về âm mưu chống lại Đức Chúa Giê-su gắn liền với câu chuyện về một người phụ nữ xức dầu thơm quý giá lên đầu Đức Chúa Giê-su. Hai nhân vật song song thực hiện những hành động trái ngược nhau, thể hiện sự tương phản đầy châm biếm.
Người đàn bà ở đây là ai không được Mác tiết lộ. Món quà tuyệt vời của bà dành cho Đức Chúa Giê-su trái ngược với sự phản bội Chúa của Giu-đa. Bà không được nêu tên; còn Giu-đa nằm trong hàng ngũ Mười hai sứ đồ. Giá trị món quà của bà được liệt kê; còn giá trị của Giu-đa chỉ là một lời hứa về tiền bạc.
Không có lý do cụ thể nào được đưa ra cho lý do tại sao bà lại làm điều này, nhưng những vị khách trong bữa tối đã ngạc nhiên trước điều mà họ cho là sự lãng phí lớn gần một năm tiền lương khi đổ dầu thơm lên Đức Chúa Giê-su. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su xen vào để bảo vệ bà và nói rằng những gì bà đã làm sẽ được đưa vào việc rao giảng tin mừng trên khắp thế gian như một sự tưởng nhớ đến bà. Thật không thể nào quên. Thật vậy, cả bốn Tin Mừng đều kể câu chuyện này dưới nhiều hình thức khác nhau, có lẽ vì những lời của Đức Chúa Giê-su phán để tưởng nhớ việc làm của bà.
Sự phản bội của Giu-đa cũng không thể nào quên được. Mác ngụ ý rằng động cơ của ông là lòng tham. Phúc Âm Giăng nói rõ điều đó (Giăng 12:4–6) .
Mác có một cách chơi chữ từ “tốt” để minh họa rằng hai động cơ hoặc âm mưu khác nhau đang diễn ra trong những câu chuyện này. Đức Chúa Giê-su gọi hành động của người đàn bà là “tốt/đẹp” trong Mác 14:6. Ngài nói rằng ngươi luôn có thể làm “điều tốt” cho người nghèo (Mác 14:7) và trong Mác 14:9, Ngài gọi hành động của bà là một phần của “Tin mừng/ Phúc Âm”. Trong Mác 14:11, Giu-đa tìm “dịp tiện” để phản bội Đức Chúa Giê-su. Điều mà cách chơi chữ này gợi ý rằng âm mưu tiêu diệt Đấng Mê-si của con người sẽ thực sự trở thành một phần của câu chuyện Phúc Âm vì nó mang lại thành quả cho ý muốn của Đức Chúa Trời trong việc ban Con Ngài để cứu rỗi nhân loại.
Rô-ma 8:28 giúp giải thích điều gì sẽ xảy ra ở đây?
Thứ Hai Lễ Tiệc Thánh
Đọc Mác 14:22–31 và Xuất Ê-díp-tô Ký 24:8. Ý nghĩa quan trọng nào được tìm thấy trong câu chuyện này đối với đức tin Cơ-đốc?
Mác 14:12 lưu ý rằng đây là ngày đầu tiên của Lễ Ăn Bánh Không Men, khi Chiên Con làm lễ Vượt Qua bị giết. Bữa tiệc diễn ra vào tối thứ năm.
Trong Lễ Tiệc Thánh, Đức Chúa Giê-su thiết lập một lễ tưởng nhớ mới. Đây là sự chuyển tiếp từ việc cử hành Lễ Vượt Qua của người Do Thái và liên quan trực tiếp đến việc dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi xứ Ai Cập và trở thành dân giao ước của Đức Chúa Trời tại núi Si-na-i. Khi niêm phong giao ước, trong Xuất Ê-díp-tô Ký 24:8, Môi-se rưới máu của lễ vật lên dân chúng và nói: “Đây là huyết giao ước của Đức Giê-hô-va đã lập cùng các ngươi y theo mọi lời nầy.”
Điều đáng chú ý là trong Lễ Tiệc Thánh mà Đức Chúa Giê-su thiết lập ở đây, Chiên Con của Lễ Vượt Qua không được sử dụng. Đó là vì chính Đức Chúa Giê-su là Chiên Con của Đức Chúa Trời (so sánh với Giăng 1:29). Bánh Tiệc Thánh tượng trưng cho thân thể Ngài. Giao ước Mới (so sánh với Giê-rê-mi 31:31-34) được đóng ấn bằng huyết của Đức Chúa Giê-su, và chén tượng trưng cho điều này. Ngài phán: “Nầy là huyết ta, huyết của sự giao ước đổ ra cho nhiều người.” (Mác 14:24).
Sau đó, giữa tất cả những điều này, Đức Chúa Giê-su báo trước rằng tất cả các môn đồ của Ngài sẽ bỏ rơi Ngài. Ngài trích dẫn Xa-cha-ri 13:7, nói về việc đánh kẻ chăn chiên thì bầy chiên sẽ tan lạc. Đức Chúa Giê-su là người chăn chiên và các môn đồ là bầy chiên. Đó là một thông điệp rõ ràng và buồn bã. Nhưng Đức Chúa Giê-su thêm một lời hy vọng, lặp lại lời tiên báo về sự phục sinh của Ngài. Ngài nói thêm rằng Ngài sẽ đi trước các môn đồ đến Ga-li-lê. Lời tiên đoán đó sẽ được người thanh niên nhắc đến tại mộ Đức Chúa Giê-su trong Mác 16:7 và do đó nó đặc biệt quan trọng ở đây.
Nhưng tất cả những điều này quá khó để các môn đồ chấp nhận, đặc biệt là Phi-e-rơ, người lập luận rằng những người khác có thể bỏ đạo, nhưng ông thì không. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su vẫn tiếp tục với ngôn ngữ long trọng và bảo trước rằng Phi-e-rơ sẽ chối Chúa ba lần trước khi gà gáy hai lần. Lời tiên đoán sẽ đóng một vai trò quan trọng trong bối cảnh xét xử Đức Chúa Giê-su và việc Phi-e-rơ chối Chúa; vì vậy, nó cũng đóng một vai trò quan trọng ở đây.
Bạn có thể học được gì từ những lần bạn hứa với Chúa rằng bạn sẽ làm hoặc không làm điều gì đó nhưng cuối cùng bạn lại không làm hoặc vẫn làm điều đó?
Thứ Ba Vườn Ghết-sê-ma-nê
Đọc Mác 14:32–42. Đức Chúa Giê-su đã cầu nguyện điều gì ở Vườn Ghết-sê-ma-nê và lời cầu nguyện được đáp lại như thế nào?
Rời khỏi thành Giê-ru-sa-lem có tường bao quanh, nơi họ ăn Lễ Vượt Qua, Đức Chúa Giê-su và các môn đồ đi băng qua Thung lũng Xết-rôn đến một khu vườn trên sườn Núi Ô-liu. Cái tên Ghết-sê-ma-nê có nghĩa là máy ép dầu, ám chỉ rằng có một máy ép chế biến dầu ô-liu ở vùng lân cận. Vị trí chính xác vẫn chưa được biết vì người La Mã đã chặt hạ tất cả cây cối trên Núi Ô-liu trong cuộc vây hãm, vào năm 70 SCN.
Khi Đức Chúa Giê-su vào vườn, Ngài để các môn đồ ngồi ở đó rồi đi một nơi xa hơn cùng với Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng. Nhưng sau đó Ngài cũng rời bỏ ba người này và tự mình đi đến nơi xa hơn. Sự xa cách về không gian này cho thấy Đức Chúa Giê-su ngày càng trở nên cô lập và cô đơn hơn khi Ngài phải đối mặt với nỗi đau sắp tới.
Đức Chúa Giê-su cầu “xin Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều Cha muốn.” (Mác 14:36). Chúa sử dụng tiếng A-ram “Abba”, mà Mác dịch là “Cha”. Thuật ngữ này không có nghĩa là “Ba” như một số người đã gợi ý. Thuật ngữ được một đứa trẻ dùng để xưng hô với cha mình là abi (xem Raymond E. Brown, The Death of the Messia, Anchor Bible Reference Library [New York: Doubleday, 1994], tập 1, trang 172, 173). Tuy nhiên, việc sử dụng thuật ngữ Abba , nghĩa là Cha, mang theo mối liên kết gia đình chặt chẽ, không thể giảm bớt.
Điều Đức Chúa Giê-su cầu nguyện là được cất đi chén đau khổ. Nhưng Ngài vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời (so sánh với bài cầu nguyện Lạy Cha, Ma-thi-ơ 6:10) . Rõ ràng là trong suốt phần còn lại của đoạn “Tường Thuật Sự Thương Khó”, câu trả lời của Đức Chúa Cha cho lời cầu nguyện của Đức Chúa Giê-su là “Không”. Ngài sẽ không cất chén đau khổ, vì qua sự trải nghiệm đó, sự cứu rỗi được ban cho thế gian.
Khi bạn gặp khó khăn, thật đáng khích lệ khi có bạn bè luôn ủng hộ bạn. Trong Phi-líp 4:13, Phao-lô nói về việc làm mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho ông. Nhiều người quên Phi-líp 4:14, nơi sứ đồ bắt đầu: “Nhưng”. Như có chép rằng: “Nhưng anh em giúp tôi cơn hoạn nạn, thì đã làm điều thiện.”. Đây là điều Đức Chúa Giê-su mong muốn ở Vườn Ghết-sê-ma-nê. Ba lần Ngài đến tìm sự an ủi từ các môn đồ. Ba lần họ đang ngủ. Cuối cùng, Ngài giục họ bước đi cùng Ngài để đối mặt với thử thách. Chúa đã sẵn sàng; nhưng họ thì không.
Thứ Tư Lìa Bỏ Đức Chúa Giê-su
Đọc Mác 14:43–52. Điều gì xảy ra ở đây mà mang tính rất quan trọng đối với kế hoạch cứu rỗi?
Thật là sốc khi một trong những người cộng sự thân cận nhất của Đức Chúa Giê-su lại phản bội Ngài để theo tay kẻ thù của Ngài. Các sách Phúc Âm không đi sâu vào chi tiết về động cơ của Giu-đa. Nhưng bà Ellen G. White viết: “Giu-đa vốn có lòng đam mê tiền bạc mãnh liệt; nhưng không phải lúc nào ông cũng tham nhũng đến mức làm một việc như thế này. Ông đã nuôi dưỡng tinh thần tham lam xấu xa cho đến khi nó trở thành động lực thống trị cuộc đời mình. Tình yêu tiền bạc đã lấn át tình yêu của ông dành cho Đấng Cơ-đốc. Thông qua việc trở thành nô lệ của một tật xấu, ông đã dâng thân mình cho Sa-tan, để bị chìm sâu vào tội lỗi.”—Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, tr. 716.
Bản thân sự phản bội đã bị mọi người lên án, kể cả những người lợi dụng những kẻ phản bội (so sánh với Ma-thi-ơ 27:3-7). Nhưng hành động của Giu-đa là cực kỳ xấu xa vì ông tìm cách che giấu sự phản bội của mình dưới vỏ bọc tình bạn. Ông đưa ra chỉ dẫn cho đám đông rằng người mà hắn hôn là người cần bắt giữ. Có vẻ như Giu-đa muốn che giấu sự phản bội của mình với Đức Chúa Giê-su và các môn đồ khác.
Sự hỗn loạn nổ ra khi đám đông bắt giữ Đức Chúa Giê-su. Có người rút gươm (Giăng 18:10,11 nói đó là Phi-e-rơ) và chém đứt tai người hầu của thầy tế lễ thượng phẩm. Đức Chúa Giê-su nói với đám đông, khiển trách họ vì đã lén lút làm điều họ sợ làm một cách công khai, khi Chúa đang giảng dạy trong đền thờ. Nhưng Đức Chúa Giê-su kết thúc bằng việc nhắc đến việc Kinh Thánh được ứng nghiệm. Đó là một tín hiệu khác về âm mưu kép xuyên suốt các đoạn “Tường Thuật Sự Thương Khó” - rằng ý muốn của Đức Chúa Trời sắp được hoàn thành ngay cả khi ý muốn của con người hành động để tiêu diệt Đấng Mê-si.
Tất cả các môn đồ đều bỏ trốn, kể cả Phi-e-rơ, tuy nhiên, người sẽ xuất hiện trở lại, đi theo Đức Chúa Giê-su từ xa và cuối cùng lại gặp rắc rối. Nhưng Mác 14:51,52 kể về một thanh niên đi theo Đức Chúa Giê-su, một câu chuyện được tìm thấy ở đây và không ở đâu khác trong các Phúc Âm. Một số người cho rằng đó là chính Mác, nhưng điều đó không thể chứng minh được. Điều đáng chú ý là anh ta khỏa thân chạy trốn. Người thanh niên, thay vì bỏ tất cả để “theo” Đức Chúa Giê-su, anh lại bỏ tất cả để “chạy trốn” khỏi Đức Chúa Giê-su.
Hãy suy gẫm về việc chỉ vì Giu-đa làm nô lệ cho một thói xấu đã khiến ông phản bội thầy mình. Điều này cho chúng ta biết điều gì về việc ghét tội lỗi và nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà vượt qua nó?
Thứ Năm Ngươi Là Ai?
Đọc Mác 14:60-72. Hãy so sánh cách trả lời của Đức Chúa Giê-su tương phản với Phi-e-rơ như thế nào. Chúng ta có thể học được bài học gì từ sự khác biệt?
Mác 14:53–59 mô tả việc Đức Chúa Giê-su bị đưa đến Tòa Công luận và phần đầu của phiên tòa. Đó là một sự phán xét trong căm phẫn. Hết lần này đến lần khác các nhà lãnh đạo cố gắng đưa ra lời buộc tội chống lại Đức Chúa Giê-su. Người viết Phúc Âm nêu rõ rằng lời khai đó là sai sự thật và các nhân chứng không bao giờ đồng ý.
Cuối cùng, thầy tế lễ thượng phẩm đứng dậy và nói thẳng với Đức Chúa Giê-su. Lúc đầu Đức Chúa Giê-su không trả lời. Nhưng sau đó thầy tế lễ thượng phẩm buộc Ngài phải thề trước mặt Đức Chúa Trời (xem Ma-thi-ơ 26:63) và đặt câu hỏi trực tiếp liệu Ngài có phải là Đấng Mê-si không. Đức Chúa Giê-su thẳng thắn và công khai thừa nhận rằng Ngài là Đấng Mê-si, tham khảo Đa-ni-ên 7:13,14 về Con Người ngồi bên hữu Đức Chúa Trời và đến giữa mây trời. Điều này được thầy tế lễ thượng phẩm xem là phạm thượng, ông đã xé áo choàng của mình và kêu gọi lên án Đức Chúa Giê-su, điều mà tòa công đưa ra ngay lập tức. Những người lãnh đạo bắt đầu làm Đức Chúa Giê-su xấu hổ bằng cách nhổ vào mặt Ngài, che mặt Ngài, đánh đập và kêu gọi Ngài nói tiên tri.
Trong khi Đức Chúa Giê-su đang bị xét xử ở bên trong và đưa ra lời chứng trung thực thì Phi-e-rơ ở bên ngoài đưa ra lời khai gian dối. Đây là câu chuyện đan xen thứ sáu và cũng là cuối cùng của Mác, và ở đây sự trớ trêu đặc biệt rõ ràng. Đây là hai nhân vật song song, Đức Chúa Giê-su và Phi-e-rơ, thực hiện những hành động trái ngược nhau. Đức Chúa Giê-su làm chứng trung thực, Phi-e-rơ làm chứng giả. Ba lần Phi-e-rơ bị một người hầu hoặc những người ngoài cuộc bắt chuyện, và mỗi lần ông đều phủ nhận việc liên hệ với Đức Chúa Giê-su, thậm chí còn chửi bới và chửi thề trong quá trình đó.
Lúc này gà gáy lần thứ hai, và Phi-e-rơ chợt nhớ đến lời tiên tri của Đức Chúa Giê-su rằng ông sẽ chối Chúa ba lần ngay trong đêm đó. Ông suy sụp và khóc. Đây là điều trớ trêu nổi bật vào cuối cuộc xét xử, Đức Chúa Giê-su bị bịt mắt, đánh đòn và ra lệnh “nói tiên tri!”. Ý tưởng là để chế nhạo Ngài vì Ngài không thể nhìn thấy ai đã đánh Ngài. Tuy nhiên, vào đúng thời điểm họ làm điều này, Phi-e-rơ đang chối Đức Chúa Giê-su ở sân bên ngoài, ứng nghiệm một trong những lời tiên tri của Đức Chúa Giê-su. Do đó, khi chối bỏ Đức Chúa Giê-su, Phi-e-rơ chứng tỏ rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si.
Bạn sẽ dành những lời hy vọng nào cho một người, dù muốn theo Đức Chúa Giê-su, nhưng đôi khi lại không thể làm được điều đó? Ai trong chúng ta đôi khi không làm theo những gì mà Đức Chúa Giê-su muốn chúng ta làm?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Trích dẫn bà Ellen G. White, chương “Đứng Trước An-ne và sân của Cai-phe” và “Giu-đa” trong Nguyện Ước Thời Đại, trang 698–722.
“Trong khi những lời thề thấp hèn còn mới trên môi Phi-e-rơ, và tiếng gà gáy chói tai vẫn còn văng vẳng bên tai ông, thì Đấng Cứu Rỗi đã quay lưng lại với những quan tòa đang cau mày và nhìn về người môn đồ tội nghiệp của Ngài. Lúc ấy, Phi-e-rơ cũng hướng mắt nhìn về Thầy mình. Trên vẻ mặt dịu dàng đó, Phi-e-rơ đọc thấy sự thương xót và đau buồn sâu sắc, nhưng không có sự tức giận trong đó.
“Cảnh tượng khuôn mặt tái nhợt, đau khổ đó, đôi môi run rẩy đó, cái nhìn thương yêu và tha thứ đó, đâm vào lòng Phi-e-rơ như một mũi tên. Lương tâm đã thức tỉnh. Trí nhớ đã hoạt động. Phi-e-rơ nhớ lại lời hứa của ông vài giờ trước đó rằng ông sẽ cùng Chúa vào tù và chịu chết. Ông nhớ lại nỗi đau buồn của mình khi Đấng Cứu Rỗi nói với ông ở phòng Tiệc Thánh rằng ông sẽ chối Chúa ba lần ngay trong đêm đó. Phi-e-rơ vừa tuyên bố rằng ông không biết Đức Chúa Giê-su, nhưng bây giờ ông đau buồn cay đắng nhận ra rằng Chúa của ông biết rõ ông như thế nào và Ngài đã đọc được tấm lòng của ông chính xác đến mức nào, mà ngay cả chính ông cũng không biết điều đó là sai.” — Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 712, 713.
Câu hỏi thảo luận:
Làm thế nào, chỉ bằng cách đọc những gì Đức Chúa Giê-su tiên đoán trong Mác 14:9, chúng ta có thấy rằng các lời tin tri khác của Đức Chúa Giê-su cũng sẽ được ứng nghiệm, mặc dù dường như nó rất khó xảy ra khi được báo trước?
So sánh giữa Giu-đa và Phi-e-rơ. Họ giống nhau như thế nào và khác nhau như thế nào trong cách họ hành động trong các đoạn “Tường Thuật Sự Thương Khó”?
Thảo luận ý nghĩa của Lễ Tiệc Thánh. Làm thế nào chúng ta có thể làm cho điều này trở nên có ý nghĩa hơn trong Hội Thánh của chúng ta và thu hút nhiều thành viên hơn tham gia vào lễ kỷ niệm này?
Thảo luận sự kiện Đức Chúa Trời đã đáp lời “Không” với lời cầu nguyện của Đức Chúa Giê-su trong Vườn Ghết-sê-ma-nê. Khi Chúa phán “Không” với chúng ta có nghĩa là gì?
Mặc dù Phi-e-rơ đã làm cho Đức Chúa Giê-su thất vọng rất nhiều với những lời chối bỏ của ông, nhưng Đức Chúa Giê-su đã không từ bỏ ông. Bạn có thể hy vọng gì cho mình từ thực tế này?