Bài Học 10 · 31 Tháng 8 – 6 Tháng 9

Những ngày sau rốt

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 12:41-44, Mác 13:1-32, Đa-ni-ên 9:24-27; 7:25, I Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18

"Bấy giờ người ta sẽ thấy Con người lấy đại quyền đại vinh ngự đến trên đám mây; Ngài sẽ sai các thiên sứ đặng nhóm những kẻ được chọn ở bốn phương, từ đầu cùng đất cho đến đầu cùng trời" — Mác 13:26,27
Sa-bát Những Ngày Sau Rốt

Câu gốc

“Bấy giờ người ta sẽ thấy Con người lấy đại quyền đại vinh ngự đến trên đám mây; Ngài sẽ sai các thiên sứ đặng nhóm những kẻ được chọn ở bốn phương, từ đầu cùng đất cho đến đầu cùng trời” (Mác 13:26,27).

Kinh Thánh nghiên cứu

Mác 12:41-44, Mác 13:1-32, Đa-ni-ên 9:24-27; 7:25, I Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18

Bài học tuần này bắt đầu với một câu chuyện rất ngắn gọn trong phần cuối của đoạn 12, nơi mà Đức Chúa Giê-su đã kêu gọi về sự dâng hiến hết lòng của đàn bà góa. Tuy nhiên, phần chính của bài học tuần này đề cập đến Mác 13, một lời tiên tri nổi bật về số phận của đền thờ Giê-ru-sa-lem và hơn thế nữa. Đoạn này, cùng với những điểm tương đồng trong Ma-thi-ơ 24 và Lu-ca 21, kể về cả sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem và hơn thế nữa, thậm chí cho đến ngày tận thế.

Điều mà Mác 13 nói khá rõ ràng là lời tiên tri đã được đề cập từ thời tiên tri, đến thời của Đức Chúa Giê-su và đến thời điểm cuối cùng, lần tái lâm của Ngài. Mô hình này tuân theo những gì được gọi là “cách giải thích lịch sử về thời kì cuối cùng trong lời tiên tri”, trái ngược với nỗ lực đưa những lời tiên tri này trở về quá khứ hoặc đi vào tương lai.

Giống như nhiều lời dạy của Đức Chúa Giê-su trong Mác, sự chỉ dẫn của Ngài là để trả lời cho một câu hỏi hoặc sự hiểu lầm của các môn đồ của Ngài. Những câu hỏi hoặc sự hiểu lầm này tạo cho Đức Chúa Giê-su cơ hội để giảng dạy những lẽ thật quan trọng đối với đời sống và kinh nghiệm của một Cơ-đốc nhân. Đức Chúa Giê-su không chỉ tiên đoán tương lai mà còn hướng dẫn các môn đồ của Ngài cả lúc đó và bây giờ cách chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 07 tháng 9.

Thứ Nhất Dâng Hiến Hai Đồng Xu

Đọc Mác 12:41–44. Người đàn bà góa đã cho bao nhiêu, và Đức Chúa Giê-su đã phán gì về điều đó?

Đền thờ Giê-ru-sa-lem là một cấu trúc đẹp đáng kinh ngạc. Ngôi đền lấn át thành phố, và những tảng đá khổng lồ liên quan đến việc xây dựng nó là một điều kỳ diệu cho đến ngày nay, một số nặng hàng trăm tấn. Việc tu sửa và mở rộng đền thờ và việc tạo dựng đền thờ bắt đầu dưới thời Hê-rốt Đại đế vào khoảng năm 20 trước Công nguyên, nhưng việc xây dựng và tôn tạo cấu trúc vẫn tiếp tục vào những năm 60 sau Công nguyên.

Nhiều người mang những lễ vật lớn đến đưa vào 13 rương đặt tại gần đền thờ (có nơi dành riêng cho phụ nữ). Chính tại đây, Đức Chúa Giê-su đang ngồi khi Ngài nhìn thấy một góa phụ đến gần và bỏ vào hai đồng xu. Tương đương với 1/32 đơ-ni-ê, mức lương thông thường cho người lao động trong một ngày. Do đó, lễ vật của người phụ nữ khá ít.

Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su đã rất ấn tượng bởi sự dâng hiến của bà. Nhiều cá nhân giàu có bỏ ra những khoản tiền lớn, nhưng Ngài đã không bình luận về những lễ vật của họ khi họ dâng. Nhưng sự dâng hiến của người đàn bà góa này đã tạo nên sự ngợi khen của Ngài. Ngài phán rằng, bà ấy đã dâng nhiều hơn những người khác. Làm sao có thể? Đức Chúa Giê-su lưu ý rằng họ đã dâng từ sự dư dật của họ nhưng trong sự nghèo khó của mình, bà dâng tất cả những gì bà có. Họ còn lại nhiều; Bà ấy đã dâng tất cả những gì bà có để sống. Thực tế này làm cho sự dâng hiến của bà ấy trở nên to tát, mặc dù giá trị tiền tệ của nó rất nhỏ.

Câu chuyện này chứa đựng một bài học sâu sắc về việc quản lý tài chánh. Dâng hiến cho Đức Chúa Trời không phụ thuộc vào sự công nhận của các nhà lãnh đạo. Nhà lãnh đạo tôn giáo lúc bấy giờ bại hoại, chính họ là những người tham nhũng, nhưng Đức Chúa Giê-su đã không đề cập đến việc Đức Chúa Trời sẽ từ chối lễ vật của người dâng hết lòng. Cai-phe và An-na có lẽ họ là một trong những người tồi tệ nhất. Và Đức Chúa Giê-su cũng biết điều đó.

Đúng là các nhà lãnh đạo có trách nhiệm thiêng liêng để sử dụng các nguồn lực phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời, nhưng ngay cả khi họ không, những người cống hiến hết lòng cho Đức Chúa Trời vẫn được ban phước trong sự cho đi của họ, như người phụ nữ này.

Mặt khác, việc giữ lại tiền phần mười hoặc của lễ, khi các người lãnh đạo làm điều gì đó không hài lòng, có nghĩa là việc dâng hiến gắn liền với hành động của họ thay vì được thực hiện trong sự tạ ơn Chúa. Tuy nhiên chúng ta dễ bị điều đó thúc đẩy và nó hoàn toàn sai.

Câu chuyện này dạy chúng ta điều gì về tầm quan trọng của việc trung tín trong những gì chúng ta dâng hiến cho công việc của Chúa?

Thứ Hai Không Một Hòn Đá Nào Chồng Lên Hòn Đá Khác

Đọc Mác 13:1–13. Các môn đồ đã phản ứng như thế nào với lời tuyên bố của Đức Chúa Giê-su về đền thờ và ý nghĩa của câu trả lời mà Đức Chúa Giê-su trả lời với họ là gì?

Như đã lưu ý, quần thể đền thờ là một cấu trúc thực sự tuyệt vời. Giô-sếp-phus ghi chép lại rằng tòa Royal Portico ở phía nam của khu phức hợp có 162 cột trụ, mỗi cột trụ to bằng ba người đàn ông trưởng thành nắm lại. Đức Chúa Giê-su phán rằng tất cả sẽ bị ném xuống. Một lời tiên tri như vậy liên quan đến cấu trúc xây dựng tuyệt vời này khiến cho người nghe như trong ngày tận thế.

“Khi sự chú ý của Đấng Cơ-đốc bị thu hút bởi sự tráng lệ của đền thờ, thì những suy nghĩ của Đấng sẽ bị từ chối chắc hẳn là gì! Khung cảnh trước mặt Ngài quả thật rất đẹp, nhưng Ngài buồn bã nói, Ta nhìn thấy tất cả. Các tòa nhà thực sự tuyệt vời. Nhiều người chỉ vào những bức tường đó và khẳng định rằng nó không thể bị phá hủy; nhưng hãy lắng nghe lời Ta: Sẽ đến ngày mà sẽ không còn hòn đá nào chồng trên hòn đá khác, mà không bị ném xuống.” — Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 627.

Các môn đồ muốn biết khi nào lời tiên đoán mà Đức Chúa Giê-su đã đưa ra sẽ xảy ra. Do đó, trong Mác 13:4, một nhóm nhỏ, Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng và An-rê, xin Ngài cho họ biết thời gian đó sẽ ứng nghiệm. Họ muốn biết khi nào tất cả những điều này sẽ xảy ra và đâu sẽ là dấu hiệu khi chúng sắp xảy ra.

Điều nổi bật trong Mác 13:5-13 là Đức Chúa Giê-su dành phần lớn thời gian của Ngài không phải để mô tả sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem mà là để cảnh báo các môn đồ của Ngài về những gì họ có thể mong đợi trong chức vụ thiết lập Hội Thánh Cơ-đốc đầu tiên. Nghe có vẻ như nó cũng không dễ dàng.

Trên thực tế, họ sẽ bị bức hại, đưa ra xét xử và một số người sẽ bị giết. Nhưng qua tất cả những điều này, Đức Chúa Giê-su chỉ ra rằng thời điểm chưa đến. Họ không được để bị lừa dối bởi những sự kiện hỗn loạn. Hơn nữa, Đức Thánh Linh sẽ ban cho họ những lời để nói vào đúng thời điểm, ngay cả khi gia đình và bạn bè bỏ rơi họ.

Điều rút ra từ những lời mở đầu này trong lời tiên tri của Đức Chúa Giê-su là dân sự Đức Chúa Trời không sợ sự hỗn loạn và thử thách. Họ phải cảnh giác, bởi vì Thánh Linh của Đức Chúa Trời sẽ đưa họ vượt qua khó khăn.

Kinh nghiệm của riêng bạn với những thử thách đến từ việc theo Đức Chúa Giê-su là gì? Nếu bạn chưa có, bạn có thể cần phải hỏi xem bạn có thực sự đang theo Ngài không?

Thứ Ba Sự Suy Tàn Gớm Ghiếc

Đọc Mác 13:14–18. Đức Chúa Giê-su đưa ra manh mối nào trong việc tìm ra "sự suy tàn gớm ghiếc" ám chỉ điều gì?

Đức Chúa Giê-su vào trọng điểm về sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem trong Mác 13:14. Ngài đề cập đến “sự suy tàn gớm ghiếc”. Chúa nói rằng người đọc nên hiểu. Với những lời này, Đức Chúa Giê-su đang chỉ cho các môn đồ sách Đa-ni-ên. Thuật ngữ này xuất hiện trong Đa-ni-ên 9:27, Đa-ni-ên 11:31 và Đa-ni-ên 12:11, với sự tương đồng trong Đa-ni-ên 8:13.

Đọc Đa-ni-ên 9:26,27. Ai là "Đấng được xức dầu" và ai là "hoàng tử sẽ đến"?

“Đấng được xức dầu” trong Đa-ni-ên 9:26 là từ tiếng Do Thái māšiaḥ, trong tiếng Anh, Messiah. Trong một nghiên cứu cẩn thận về Đa-ni-ên 9:24–27, rõ ràng là người được xức dầu này đề cập đến sự giáng lâm của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.

Nhưng ai là “hoàng tử sẽ đến”, ai là người mang lại sự hoang tàn cho thành Giê-ru-sa-lem? Thành phố đã bị phá hủy bởi tướng La Mã Titus. Do đó, có vẻ hợp lý khi ông là “hoàng tử sẽ đến” được đề cập trong Đa-ni-ên 9:26,27. Hai cá nhân được liên kết với nhau bởi vì cách mà nó đối sử với Đấng Mê-si dẫn đến sự diệt vong của nó (Giê-ru-sa-lem).

Tuy nhiên, “sự suy tàn gớm ghiếc” này là gì mà Đức Chúa Giê-su, khi Ngài đề cập đến Đa-ni-ên? Thật không may, nhiều học giả tin rằng sự gớm ghiếc này đề cập đến sự mạo phạm đền thờ của Antiochus Epiphanes vào thế kỷ thứ hai trước Công nguyên. Tuy nhiên, điều đó không đúng. Đức Chúa Giê-su mô tả “sự suy tàn gớm ghiếc” là một cái gì đó xảy ra sau thời gian của Ngài ở đây, vì vậy nó khó có thể đề cập đến một cái gì đó đã xảy ra hai thế kỷ trước chức vụ dưới đất của Ngài.

Thay vào đó, sự gớm ghiếc có thể đề cập đến việc xâm nhập các tiêu chuẩn ngoại giáo La Mã ở Y-sơ-ra-ên trong cuộc bao vây Giê-ru-sa-lem vào cuối những năm 60 sau Công nguyên. Đây là dấu hiệu cho các Cơ-đốc nhân chạy trốn khỏi thành Giê-ru-sa-lem và họ đã làm.

Đúng như Đức Chúa Giê-su tiên đoán, Giê-ru-sa-lem đã sụp đổ. Làm thế nào chúng ta có thể học cách tin cậy Ngài và Kinh Thánh, trong tất cả các tiên đoán đã được viết trong Kinh Thánh?

Thứ Tư Đại Nạn

Đọc Mác 13:19. Câu này đề cập đến điều gì?

Mác 13:14 liên quan đến sự suy tàn gớm ghiếc là điểm tựa mà đoạn này xoay quanh (xem nghiên cứu hôm thứ Ba). Mác 13:19 cũng đánh dấu một điểm chuyển tiếp. Nó đề cập đến một hoạn nạn lớn không có gì sánh bằng kể từ khi tạo thế. Điều này báo trước một cuộc bách hại lớn hơn hoặc rộng lớn hơn so với những gì đã xảy ra khi Giê-ru-sa-lem sụp đổ. Mác 13:19 cũng chuyển sang thì tương lai, chỉ ra các sự kiện xa hơn tính từ thời Đức Chúa Giê-su.

Giống như Mác 13:14 lặp lại lời tiên tri của Đa-ni-ên 9, ở đây trong Mác 13:19-23, sự bắt bớ lớn được mô tả lặp lại những lời tiên tri của Đa-ni-ên 7 và 8, nơi quyền lực sừng nhỏ bắt bớ dân sự Đức Chúa Trời trong “một kỳ và những kỳ và nửa kỳ” (Đa-ni-ên 7:25). Thời kỳ tiên tri 1.260 ngày này tương đương với 1.260 năm theo nghĩa đen (Dân-số Ký 14:34, Ê-xê-chi-ên 4:6). Thời gian này kéo dài từ năm 538 đến năm 1798. Năm 1798, Napoléon cử tướng Bertier bắt lãnh đạo tôn giáo La Mã làm tù binh. Trong khoảng thời gian 1.260 năm này, quyền lực của cái sừng nhỏ đã đàn áp và giết chết những người không đồng ý với hệ thống cai trị giáo hội của nó.

Đọc Mác 13:20–23. Đức Chúa Trời ban cho dân sự Ngài niềm hy vọng nào trong thời gian bị bắt bớ và Ngài ban cho họ lời cảnh báo nào khi nó khép lại?

Mác 13:20 nói về sự bắt bớ được rút ngắn vì lợi ích của dân sự Đức Chúa Trời. Trong lịch sử, ngọn lửa đàn áp đã giảm bớt sau sự trỗi dậy của Cải cách Tin lành, rút ngắn thời gian đau khổ. Khi sức mạnh của chiếc sừng nhỏ suy yếu, nhiều người tham gia cải cách hơn. Nhưng sức mạnh sừng nhỏ bé sẽ trở nên mạnh mẻ một lần nữa, như lời tiên tri của Khải Huyền 13 chỉ ra.

Trong Mác 13:21-23, Đức Chúa Giê-su cảnh báo về một mối đe dọa khác, đó là các tiên tri giả và Cơ-đốc giả, những kẻ sẽ trỗi dậy trước khi Ngài trở lại. Đức Chúa Giê-su cảnh báo các môn đồ của Ngài hãy cẩn thận với chúng.

Vào thời điểm Đức Chúa Giê-su cảnh báo về các Cơ-đốc giả, hành động của Ngài thậm chí còn chưa bắt đầu, tuy nhiên, Ngài đã có thể đưa ra một dự đoán đáng kinh ngạc như vậy, điều này đã trở thành sự thật (ngay cả ngày nay nhiều người vẫn tuyên bố họ là Đức Chúa Giê-su). Làm thế nào lời tiên đoán này gia tăng sự tin cậy của chúng ta vào Lời Đức Chúa Trời?

Thứ Năm Sự Đến Của Con Đức Chúa Trời

Đọc Mác 13:24–32. Sự kiện vĩ đại nào được mô tả ở đây?

Đó không gì khác hơn là sự trở lại của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc trong vinh quang, trước đó là các dấu hiệu liên quan đến mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Tân Ước chứa đầy những lời tiên tri chỉ về sự kiện tuyệt vời này. Sứ đồ Phao-lô mô tả chi tiết trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18, nơi ông nói về những người đã ngủ trong Đấng Cơ-đốc được sống lại cùng với các thánh đồ đang sống để gặp Đấng Cơ-đốc trên không. Trong 1 Cô-rinh-tô 15, sứ đồ nói chi tiết về thực tế của sự sống lại của người chết, xảy ra khi Đấng Cơ-đốc trở lại.

Phi-e-rơ cũng mô tả ngày trọng đại đó trong 2 Phi-e-rơ 3:3-13, giải thích rằng Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài nhưng muốn tất cả mọi người ăn năn. Và Khải Huyền có những mô tả sống động về sự trở lại của Đấng Cơ-đốc (xin xem Khải Huyền 1:7, Khải Huyền 6:12–17, Khải Huyền 14:14–20, và Khải Huyền 19:11–21). Sự dạy dỗ nhất quán của Tân Ước là sự trở lại của Đấng Cơ-đốc sẽ đến như cách Ngài được cất lến thiên đàng có thể nhìn thấy và nghe được. Mọi người sẽ thấy Ngài khi Ngài đến.

Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su có ý gì khi nói “thế hệ này” và “ngày đó” hay “giờ đó”? Những lời này đã làm nhiều người bối rối vì rõ ràng thế hệ mà Đức Chúa Giê-su nói đã chết từ lâu.

Một số giải đáp cho đoạn này đã được đề xuất. Một số người cho rằng từ “thế hệ” có thể đề cập đến một dân tộc, trong trường hợp này là người Do Thái. Điều đó có nghĩa là dân tộc Do Thái sẽ không bị diệt vong trước khi Đấng Cơ-đốc trở lại. Một giải đáp khác là nói về thế hệ của những người nhìn thấy tất cả các dấu hiệu được hoàn thành như những dấu hiệu sẽ không qua đi trước khi Đức Chúa Giê-su trở lại.

Nhưng một giải pháp đơn giản hơn là lưu ý rằng trong Mác 13:30, Đức Chúa Giê-su sử dụng từ “điều này” như trong “thế hệ này”, và trong Mác 13:32 từ “điều đó” như trong “ngày và giờ đó”. Trong Mác 13, từ “điều này” (houtos, hautē, touto) xuất hiện nhiều hơn trong các câu 1-13, dẫn đến sự hủy diệt của Giê-ru-sa-lem. Từ đặc trưng cho phần sau của đoạn.

Do đó, “thế hệ này” rất có thể đề cập đến thế hệ thế kỷ thứ nhất, đã chứng kiến sự hủy diệt của Giê-ru-sa-lem, như Mác 13:30 mô tả. Tuy nhiên, Mác 13:32 đề cập đến sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc, vẫn là tương lai và xa vời hơn so với thế kỷ thứ nhất. Do đó, Mác 13:32 sử dụng từ “điều đó” để nói về các sự kiện xa xôi hơn kể từ thế kỷ thứ nhất.

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc “Bài giảng trên núi” trong sách Nguyện Ước Thời Đại của bà Ellen G.White, trang 627-636.

Nhiều điều rất đáng lo ngại đang xảy ra trên thế giới. Mọi người thực sự sợ hãi về những gì đang diễn ra. Làm thế nào chúng ta, với tư cách là những người Cơ-đốc Phục Lâm, đang “theo dõi bên trong” về các sự kiện, có thể sử dụng những điều này để hướng mọi người đến niềm hy vọng chúng ta có trong Đức Chúa Giê-su và lời hứa về sự đến của Ngài?

“Vì chúng ta không biết chính xác thời gian Ngài trở lại, nên chúng ta được dạy phải thức canh”. Phước thay cho những tôi tớ đó, khi chủ về thấy họ thức canh (Lu-ca 12:37). Những người chờ đợi sự tái lâm của Chúa không chờ đợi trong sự nhàn rỗi. Kỳ vọng về sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc là làm cho loài người kính sợ Chúa, và sợ hãi sự phán xét của Ngài đối với những kẻ chống nghịch cùng Ngài. Đó là để thức tỉnh họ về tội lỗi lớn khi chối bỏ lòng thương xót của Ngài. Những người đang chờ đợi Chúa, việc vâng phục lẽ thật trong sự chờ đợi khiến tâm hồn họ được nên thánh. Cùng với sự quan sát thận trọng, họ kết hợp với việc làm nghiêm túc. Bởi vì họ biết rằng Chúa đang rất gần, lòng nhiệt thành của họ được thúc đẩy để cộng tác với các thiên sứ trong việc làm để cứu rỗi linh hồn. Đây là những tôi tớ trung tín và khôn ngoan người đã làm tốt việc quản gia trong nhà của chủ mình (Lu-ca 12:42). Như Hê Nóc, Nô-ê, Áp-ra-ham và Môi Se mỗi người đã công bố lẽ thật cho thời kỳ của mình, thì các tôi tớ của Đấng Cơ-đốc giờ đây cũng sẽ đưa ra lời cảnh báo đặc biệt cho thế hệ của họ.” - Nguyện Ước Thời Đại, Ellen G.White, trang 634.

Câu hỏi thảo luận:

Dâng hiến cho công việc của Chúa và hy sinh cho công việc Chúa. Sự khác biệt của hai điều trên là gì và tại sao sự khác biệt đó lại quan trọng?

Tại sao Đức Chúa Trời không ngăn chặn sự bắt bớ dân sự Ngài qua nhiều thế kỷ và trong thế giới ngày nay? Qua thiên ác đấu tranh, nó giúp chúng ta phần nào hiểu được tại sao cuộc bức hại như vậy tồn tại?

Những dấu hiệu nào về Chúa tái lâm đặc biệt nổi bật đối với bạn trong thế giới hiện tại?

Hãy suy gẫm về tình trạng của người chết và thực tế là người chết ngủ cho đến khi Đấng Cơ-đốc trở lại. Mọi người nhắm mắt lại trong cái chết và điều gì họ biết tiếp theo? Đối với mỗi cá nhân sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su luôn luôn rất gần, ý tưởng này giúp cho nhận định của chúng ta như thế nào?