Nền tảng và quyền cai trị của Đức Chúa Trời
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải Huyền 14:6–12; Truyền đạo 12:13,14; Châm ngôn 28:9; Đa-ni- ên 7:25
"Con rồng giận người đàn bà bèn đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Giê-su" — Khải Huyền 12:17
Sa-bát Nền Tảng Và Quyền Cai Trị Của Đức Chúa Trời
Câu gốc
“Con rồng giận người đàn bà bèn đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Giê-su” (Khải Huyền 12:17).
Kinh Thánh nghiên cứu
Khải Huyền 14:6–12; Truyền đạo 12:13,14; Châm ngôn 28:9; Đa-ni- ên 7:25.
Qua nghiên cứu Kinh Thánh, Giáo hội Cơ-đốc Phục Lâm hiểu được tầm quan trọng của luật pháp trong nơi Chí Thánh của đền thánh trên Trời. Nhìn vào trọng tâm của luật pháp, họ cũng nhận ra tầm quan trọng của ngày Sa-bát trong điều răn thứ tư. Thực tế, điều răn thứ tư còn bày tỏ rằng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hoá, sự thiết lập cho sự thờ phượng đúng đắn—một chủ đề đặc biệt liên quan đến sự phán xét cuối cùng của lịch sử trái đất (Khải Huyền 14:6–12).
Mục đích của Sa-tan từ đầu buổi sáng thế là để ngăn trở sự thờ phượng Đức Chúa Trời bằng cách ngầm phá hoại luật pháp của Ngài. Sa-tan biết rằng sự vi phạm “một điều” có nghĩa là “vi phạm hết thảy” (Gia- cơ 2:10); vì vậy, nó khuyến khích loài người vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời. Sa-tan căm ghét Sa-bát vì điều này làm cho loài người tưởng nhớ về Đấng Tạo Hoá và chính Ngài là Đấng phải được thờ phượng. Nhưng điều đó được cất giấu trong luật pháp của Đức Chúa Trời nơi Chí Thánh của đền thánh trên thiên đàng. Bởi luật pháp là để nhận biết tội lỗi, và loài người tìm kiếm để trở nên trung tín với Chúa, thế nên luật pháp của Ngài vẫn còn có giá trị, ngay cả điều răn về Sa-bát cũng vậy.
Mục đích của bài học này thể hiện sự liên kết giữa đền thánh, luật pháp của Đức Chúa Trời và tiếp đến là sự thử thách liên quân đến dấu của con thú. Chúng ta sẽ khám phá sự tương quan của Sa-bát trong thời kỳ cuối cùng.
*Nghiên cứu bài học tuần này, dựa trên chương 25–27 trong quyển Thiện Ác Đấu Tranh, để chuẩn bị cho Sa-bát, ngày 1 tháng 6.
Thứ Nhất Luật pháp và đền thánh
Đọc Khải Huyền 11:19, Xuất-ê-díp-tô-ký 25:16, Xuất-ê-díp-tô-ký 31:18 và Khải Huyền 12:17. Các câu Kinh Thánh này bày tỏ điều gì trong hòm giao ước nơi Chí Thánh của đền thánh?
Ngày chuộc tội là ngày phán xét. Cả dân Y-sơ-ra-ên được ban lệnh dự phần trong sự kiện này qua sự ăn năn, ép linh hồn mình, và nghỉ ngơi các công việc mình (xem Lê-vi ký 23:29–31). Trong ngày này thầy tế lễ thượng phẩm sẽ bước vào nơi Chí Thánh để làm lễ chuộc tội. vì thế, nơi Chí Thánh trong đền thánh, là hòm giao ước. Ở giữa hòm giao ước là luật pháp mười điều răn của Đức Chúa Trời được viết trên bảng đá. Nắp bằng vàng của hòm được gọi là ngai vàng, nơi huyết được rải ra để làm sạch đền thánh khỏi tội lỗi. Sự hiện diện của Đức Chúa Trời tỏ ra vinh quang Shekina (Sự hiện diện thánh) của Ngài trên ngai vàng. Mỗi con sinh tế hay của dâng được dâng lên thể hiện sự thương xót của Ngài hướng về loài người đầy dẫy tội lỗi, nhưng ngày lễ chuộc tội là ngày nhắc cho nhớ lại tội lỗi đến ngày phán xét cuối cùng (Hê-bơ-rơ 10:3) và điều đó có thể được tẩy sạch bởi đức tin bởi huyết của Đấng Cơ-đốc (1 Phi-e-rơ 1:18,19). Vậy nên, sự hiện diện của Đức Chúa Trời, sự thương xót và công chính là một sự kết hợp hoàn hảo.
Nhìn vào đền thánh trên thiên đàng, sứ đồ Giăng trong sự hiện thấy miêu tả: “đền thờ của Đức Chúa Trời bèn mở ra. . .” và “hòm giao ước của Ngài” được bày ra (Khải Huyền 11:19). Trong sách Thiện Ác Đấu Tranh nói rằng: “Hết thảy sự thiêng liêng, trong đền thánh trên thiên đàng, luật pháp thiêng liêng thật sự lộng lẫy—luật pháp được ban ra từ chính môi miệng Ngài giữa sấm sét trên núi Si-nai và được viết ra bởi ngón tay của Ngài trên bảng đá. Luật pháp của Chúa trên thiên đàng là một bản gốc tuyệt hảo, luật pháp mà được khắc lên từng chữ trên bảng đá và được ghi chép bởi Môi-se trong Ngũ Kinh là một bản ghi chép hoàn hảo. Cho những ai đạt đến sự hiểu biết về tầm quan trọng của điều này thì sẽ được thấy sự thiêng liêng, đức tính thiêng liêng không hề thay đổi của luật pháp.”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang. 434.
Những nhà tiền sư Cơ-đốc Phục Lâm giảng dạy về đền thánh qua việc nghiên cứu Kinh Thánh, họ đã nhận ra tầm quan trọng của luật pháp Đức Chúa Trời và ngày Sa-bát là điều cốt lõi nằm trong luật pháp của Ngài. Họ đã nghĩ rằng nếu luật pháp của Đức Chúa Trời được cất giấu trong hòm giao ước trong đền thánh trên thiên đàng, thì điều đó chắc chắn rằng Luật pháp đã không thể chấm dứt trên thập tự giá.
Hãy suy gẫm về ngày Sa-bát, ngày mà trái đất vẫn xoay với tốc độ 1610km/giờ, đến với chúng ta mỗi tuần và chưa bao giờ là ngoại lệ. Điều đó muốn nói cho chúng ta điều quan trọng nào về giáo lý của sự sáng thế? Có những giáo lý nào khác có lời nhắc nhở mạnh mẽ và lập lại giống như vậy?
Thứ Hai Sự bất biến của luật pháp Đức Chúa Trời
Đọc Ma-thi-ơ 5:17,18; Thi Thiên 111:7,8; Truyền đạo 12:13,14; 1 Giăng 5:3; Châm ngôn 28:9. Các câu Kinh Thánh trên dạy gì cho mối quan hệ giữa Cơ-đốc nhân và luật pháp?
Những người Cơ-đốc Phục Lâm noi theo dấu chân của các nhà Cải chánh giáo, những người gìn giữ luật pháp thiêng liêng của Đức Chúa Trời. John Wesley khẳng định mạnh mẽ: “Chúa đã đến, Ngài thật sự đã hủy phá và bãi bỏ hoàn toàn các nghi lễ hay nghi thức của luật pháp mà Môi-se đã truyền cho dân Y-sơ-ra-ên, là những luật lệ và quy định liên quan đến việc dâng sinh tế và lễ nghi thời xưa trong đền thờ. Nhưng luật pháp luân lý, bao gồm cả Mười Điều Răn, đã được các nhà tiên tri tuân giữ, thì Ngài không cất bỏ. Ngài đến không phải để phá bỏ luật pháp này, dẫu một chấm một nét cũng không bị hủy bỏ. Đây là luật pháp còn mãi đời đời, vì nó ‘đứng vững như chứng nhân trung thành trên thiên đàng’; vì nó không phụ thuộc vào thời gian hoặc địa điểm và không có hoàn cảnh nào có thể làm thay đổi được luật pháp này, nhưng nó chỉ phụ thuộc vào bản tính và sự tương giao không hề thay đổi của Đức Chúa Trời đối với con người.”, Bài Giảng Trên Núi, Bài số 5, Bài giảng của John Wesley: An Anthology (Nashville, TN: Abington Press, 1991), trang 208, 209.
So sánh Xuất-ê-díp-tô-Ký 34:5–7 với Rô-ma 7:11,12; Thi Thiên 19:7–11; Thi- thiên 89:14; và Thi- thiên 119:142,172. Các câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết điều gì về mối liên hệ giữa luật pháp và đức tính của Ngài?
Luật pháp của Đức Chúa Trời là một bản sao chép về đức tính của Ngài, sự thiết lập của ngôi Ngài và điều răn làm nền tảng cho nhân loại, Sa-tan thực sự căm ghét điều này. “Không một ai không biết rằng nếu đền thánh ở trên đất có dáng vẻ và hình mẫu của thiên đàng, luật pháp được đặt trong hòm giao ước ở trên đất hoàn toàn giống với bản sao chép của luật pháp trong hòm giao ước ở trên thiên đàng; và điều đó chấp nhận lẽ thật liên quan đến đền thánh trên thiên đàng được chú ý đến và thừa nhận rằng quyền của luật pháp Đức Chúa Trời và ý nghĩa của ngày Sa-bát trong điều răn thứ tư. Đây là điều bí mật của sự cay đắng và quyết đoán hoàn toàn đối lập đến sự hài hoà được giải thích trong Kinh Thánh nhằm bày tỏ chức vụ của Đấng Cơ-đốc trong Đền Thánh trên thiên đàng”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, tr. 435.
Hãy cho biết những lý do nào con người thường xuyên tranh luận để chứng minh rằng chúng ta không bị ép buộc phải tuân giữ Mười Điều Răn? Theo bạn sự thật đằng sau lý do đó là gì?
Thứ Ba Luật pháp và ngày sa-bát
Đọc Khải Huyền 14:6,7; Khải Huyền 4:11; Sáng-thế Ký 2:1–3; và Xuất- ê-díp-tô Ký 20:8–11. Hãy cho biết mối liên hệ giữa Sự Tạo Thế, ngày Sa-bát, và luật pháp Đức Chúa Trời là gì?
Sự sáng tạo nói về giá trị của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta không cô độc ở trong vũ trụ này, như là một hạt bụi nhỏ trong vũ trụ rộng lớn, chúng ta cũng không phải bởi tai nạn trong tự nhiên mà có. Nói cách khác, kịch bản khoa học phổ biến về nguồn gốc của sự sống, đã được các phương tiện truyền thông và văn hóa đại chúng chọn lựa, trình bày một quan điểm về nguồn gốc của chúng ta mà theo mọi cách không tương thích với trình thuật, ghi chép trong Kinh Thánh.
Chúng ta có mặt trên trái đất này vì Chúa đã tạo dựng nên chúng ta. Và Ngài xứng đáng để được chúng ta thờ phượng không chỉ vì Ngài tạo dựng nên chúng ta mà vì Ngài đã cứu chuộc chúng ta. Sự Tạo Thế và sự cứu rỗi là điều cốt lõi của sự thờ phượng. Vì vậy ngày Sa-bát thật sự quan trọng để hiểu biết về chương trình cứu chuộc. Ngày Sa-bát còn bày tỏ sự chăm gìn của Đấng Tạo Hóa và tình yêu thương của Đấng Cứu Chuộc.
Vào ngày cuối cùng của tuần lễ Tạo Thế, Chúa nghỉ ngơi trong một thế giới xinh đẹp và uy nghi mà Ngài đã dựng nên. Ngài cũng nghỉ ngơi vào ngày Sa-bát để làm gương cho chúng ta. Ngày Sa-bát hằng tuần được ngưng lại để thờ phượng Đấng dựng nên chúng ta. Khi Chúng ta thờ phượng vào ngày Sa-bát, mở lòng mình và nhận lấy ơn phước đặc biệt Ngài đã ban tặng vào chính ngày đó, chúng ta không tìm thấy những điều đó trong những ngày còn lại.
Ngày Sa-bát chỉ ra cho chúng ta biết rằng Đấng Tạo Hóa là Đấng yêu thương, Ngài yêu chúng ta quá đỗi không bỏ rơi chúng ta ngay cả khi chúng ta đi xa khỏi mục đích mà Ngài dành cho chúng ta. Ngày Sa-bát là sự nghỉ ngơi của chúng ta ở trong Ngài và là dấu hiệu đời đời. Là dấu biệt riêng giữa chúng ta và Đấng Tạo Hóa (Ê-Xê-chi-ên 20:12,20). Sa-bát là dấu của sự nghỉ ngơi, chẳng phải vì công việc, vì ân điển, vì sự hợp pháp; bảo đảm, hay vì Chúa là Đấng Cứu Chuộc, và cũng chẳng phải là ngày của riêng mình. Ngày Sa-bát thật sự là ngày nghỉ ân điển trong vòng tay của Đấng dựng nên chúng ta, Đấng Cứu Chuộc và Đấng sẽ trở lại vì chúng ta.
Sứ điệp trong sách Khải Huyền đoạn 14 nói cho toàn nhân loại về sự kết thúc, Ngài mời toàn nhân loại hãy nghỉ ngơi trong tình yêu thương của Ngài và vâng giữ ngày Sa-bát. Điều này kêu gọi sự tưởng nhớ đến Đấng dựng nên chúng ta và đem vinh hiển qui về Ngài. Vâng giữ ngày Sa-bát là cầu nối giữa sự hoàn hảo của vườn Ê-đen và sự vinh hiển của trời mới đất mới. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, một ngày nào đó vườn Ê-đen huy hoàng sẽ được lập lại.
Hầu hết người Cơ-đốc Phục Lâm phải đối mặt với sự cáo buộc về việc cậy luật pháp, và cáo buộc đó thường xuyên kết nối với việc vâng giữ ngày Sa-bát. Hãy thảo luận về ngày Sa-bát là sự cứu rỗi và sự xưng công bình bởi đức tin. Tại sao tuân theo điều răn của Chúa nghỉ ngày Sa-bát làm cho mọi người nghĩ rằng chúng ta cố gắng làm cách này để được lên thiên đàng?
Thứ Tư Dấu của con thú
Đọc Khải Huyền 12:12,17 và Khải Huyền 13:7. Các câu Kinh Thánh này bày tỏ về sự giận dữ của Sa-tan như thế nào? Tại sao ma quỉ lại tức giận với con cái của Chúa trong thời kì cuối cùng?
Khải Huyền đoạn 12 vạch ra sự mâu thuẫn trong vũ trụ giữa Đấng Cơ-đốc và Sa-tan qua mọi thời đại. Đây là đỉnh điểm của Sa-tan tranh chiến với con cái của Ngài. Khải Huyền đoạn 13 giới thiệu về hai đồng minh của con rồng là con thú từ dưới biển lên và con thú ở trên đất. Hai thế lực liên kết cùng Sa-tan đi tranh chiến với con cái Chúa.
Đọc Khải Huyền 13:4,8,12,15 và Khải Huyền 14:7, 9-11 (xem thêm Khải Huyền 15:4, 16:2, 19:20, 20:4, 22:9). Có một chủ đề chính nào xuất hiện ở các câu Kinh Thánh này?
Ghi chép lại sự khác nhau. Hoặc con người thờ phượng Đấng Tạo Hoá hoặc thờ phượng các thần khác. Đấng Tạo Hoá xứng đáng được thờ phượng (Khải Huyền 5:9). Cuộc tranh chiến giữa Đấng Cơ-đốc và Sa-tan bắt đầu trên thiên đàng hết thảy về việc thờ phượng: “Ta sẽ lên trên cao những đám mây, làm ra mình bằng Đấng rất cao” (Ê-sai 14:14). Sa-tan muốn sự thờ phượng thuộc về Đấng tạo hoá mà thôi. Khải Huyền đoạn 13 cho thấy rằng, Sa-tan đã làm được bởi nó đã lấy quyền phép cho con thú (Khải Huyền 13:4).
So sánh Đa-ni-ên đoạn 7 cho thấy rằng quyền phép của con thú giống với chiếc sừng nhỏ “ý định đổi những thời kỳ và luật pháp” và được quyền làm việc trong (bốn mươi hai tháng) 1,260 “ngày” nghĩa là 1,260 năm (Đa-ni-ên 7:25; so sánh Khải Huyền 13:5; xem bài học số 6). Một điều răn duy nhất trong Mười Điều Răn của Chúa có liên quan đến thời gian là điều răn thứ tư. Hội Thánh (Con thú) này đã thay đổi ngày thờ phượng từ ngày thứ bảy Sa-bát thành ngày Chủ nhật, là ngày đầu tiên trong tuần lễ.
Đối với quyền lực của thế gian là tìm kiếm và thay đổi ngày thờ phượng, là ngày thứ bảy Sa-bát, ngày mà chính Chúa đã ban cho để đánh dấu chủ quyền của Ngài (Xuất-ê-díp-tô Ký 31:13; Ê-xê-chi-ên 20:12,20), là sự chiếm đoạt chủ quyền thiêng liêng ở cấp độ đơn giản nhất nó có thể. Trong phần này, tiêu điểm của sự tranh chiến cuối cùng là sự thờ phượng ngày thứ bảy Sa-bát và Chủ nhật ngày đầu tiên trong tuần.
Để giải đáp thắc mắc này, sách Khải Huyền giải thích rằng những người trung tín là “những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời” (Khải Huyền 12:17, Khải Huyền 14:12). Điều đó bao gồm ngày thứ bảy Sa-bát, không phải ngày Chủ nhật. Người nào từ chối lời kêu gọi cuối cùng của ba thiên trong sứ thờ phượng Chúa vào ngày Thánh của Ngài (Ê-sai 58:13) và những ai thờ phượng con thú vào ngày sa-bát giả mạo của hắn, là ngày Chủ nhật, sẽ nhận dấu của con thú (xem bài học số 11).
Thứ Năm Sứ điệp ba thiên sứ
Khải Huyền 14:7, vị thiên sứ thứ nhất cất tiếng lớn nói rằng, “hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh ngài, vì giờ phán xét của ngài đã đến; hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời, đất, biển và các suối nước”. Mong ước của thiên đàng đối với chúng ta là để chúng ta giao phó sự trung thành tuyệt đối và sự thờ phượng chân thành đối với Đấng Tạo Hoá trước sự phán xét sắp xảy đến.
Vị thiên sứ thứ hai tuyên bố rằng, “Ba-by-lôn lớn kia đã đổ rồi, đã đổ rồi, vì nó có cho các dân tộc uống rượu thạnh nộ của nó.” (Khải Huyền 14:8). Ba-by-lôn đại diện cho sự suy tàn của những kẻ bội đạo đã từ chối sứ điệp của vị thiên sứ đầu tiên về sự thờ phượng. Vậy nên Khải Huyền 14:9-11 cảnh báo và kêu gọi việc chống lại sự thờ phượng “con thú và hình tượng nó.”. Hai sự lựa chọn đưa ra ở đây: thờ phượng Đấng Tạo Hóa hay là thờ phượng con thú. Mỗi một người trên hành tinh này sẽ đưa ra sự lựa chọn cuối cùng của mình, sự quyết định không thể thay đổi cho những ai hoàn toàn trung thành với Đức Chúa Giê-su hoặc Sa-tan.
Đọc Khải Huyền 14:12. Có hai đặc tính nào để nhận diện ra những người phản đối thờ phượng con thú? Tại sao hai điều này thực sự quan trọng?
Trong thời kỳ cuối cùng những ai trung tín với Ngài phải đối diện sự bắt bớ khủng khiếp bởi kẻ thù nghịch dữ tợn nhất lịch sử nhân loại. Thông qua ân tứ công bình mà Đấng Cơ-đốc ban cho, họ sẽ sống một đời sống dư dật bởi ân điển, đời sống của sự vâng lời. Sự thờ phượng Đấng Tạo Hoá sẽ đứng thẳng chống lại sự thờ phượng con thú và minh bạch trong việc vâng giữ điều răn Đức Chúa Trời. Cuộc đấu tranh cuối cùng qua sự trung tín với Đấng Cơ-đốc hay lòng trung thành với con thú là trung tâm quyền lực trong sự thờ phượng và trọng tâm của cuộc đấu tranh giữa thiện và ác là ngày Sa-bát.
Những ai tận tâm vâng theo Đấng Cứu Thế không chỉ có đức tin “nơi” Đức Chúa Giê-su, nhưng họ cũng sẽ có đức tin “của” Đức Chúa Giê-su. Đức tin của Đức Chúa Giê-su là một đức tin sâu xa, đáng tin cậy, tận tâm, mà ma quỉ và thử thách trên thế gian không thể làm lung lay được. Đó là đức tin mà chưa thấy đã tin, đức tin không cần lý do và có niềm hy vọng ngay cả khi không hiểu. Đây là “lòng tin của Đức Chúa Giê-su” chính là ân tứ chúng ta tiếp nhận bởi đức tin. Điều đó sẽ trông nom chúng ta qua những cơn khủng hoảng phía trước. Khi cơn khủng hoảng đã qua đi và chúng ta tiếp tực đối mặt với sự suy thái kinh tế, sự bắt bớ, sự bỏ tù và sự chết, niềm tin của Đức Chúa Giê-su sẽ che chở chúng ta đến thời kỳ cuối cùng ở trên đất cho đến ngày Đức Chúa Giê-su trở lại.
Đức Chúa Trời trang bị đức tin của bạn như thế nào cho những điều sắp xảy đến trong tương lai?
Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Trong trường hợp không có lời chứng trong Kinh Thánh có lợi cho họ, nhiều người với sự kiên trì không biết mệt mỏi đã diễn giải lý luận tương tự như cách đã được sử dụng để chống lại Đấng Cơ-đốc và các sứ đồ của Ngài: ‘Tại sao những người vĩ đại của chúng ta không hiểu câu hỏi về ngày Sa-bát này? Nhưng ít người tin như bạn. Điều đó không có nghĩa là bạn đúng và tất cả những người có học thức trên thế giới đều sai'.
“Để bác bỏ những lập luận như vậy, chỉ cần trích dẫn những lời dạy trong Kinh Thánh và lịch sử cách Chúa đối xử với dân sự Ngài trong mọi thời đại”.
“Những người Cơ đốc giáo thuộc các thế hệ trước đã tuân giữ ngày Chủ nhật, họ cho rằng làm như vậy họ đang giữ ngày Sa-bát theo như Kinh Thánh; và hiện nay ở mọi nhà thờ đều có những Cơ-đốc nhân chân chính, ngoại trừ cộng đồng Công giáo La Mã, những người thành thật tin rằng Chủ Nhật là ngày Sa-bát do Đức Chúa Trời ấn định. Đức Chúa Trời chấp nhận sự thành thật về mục đích và sự chính trực của họ trước mặt Ngài. Nhưng khi việc tuân giữ ngày Chủ Nhật được thực thi theo luật pháp, và thế giới sẽ được soi sáng về nghĩa vụ của ngày Sa-bát đích thực, thì bất cứ ai vi phạm mệnh lệnh của Chúa, tuân theo một giới luật không có thẩm quyền cao hơn của Người Công giáo La Mã, do đó họ sẽ tôn kính G.hoàng La Mã hơn Chúa. Họ bày tỏ lòng kính trọng đối với G.hoàng La Mã và quyền lực thực thi, thể chế do G.hoàng La Mã phong chức. Họ đang tôn thờ con thú và hình ảnh của nó. Khi đó, loài người từ chối thể chế mà Đức Chúa Trời đã tuyên bố là dấu hiệu thẩm quyền của Ngài, thay vào đó tôn vinh thể chế mà La Mã đã chọn làm biểu tượng cho quyền lực tối cao của mình, thì họ sẽ chấp nhận dấu hiệu trung thành với La Mã - ‘dấu của Con Thú.’ Và phải đến khi vấn đề được đặt ra rõ ràng như vậy trước dân chúng, và họ phải lựa chọn giữa những điều răn của Đức Chúa Trời và những điều răn của con người, thì những ai tiếp tục vi phạm sẽ nhận được ‘dấu của con thú’”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 455, 449.
Câu hỏi thảo luận:
Thế giới thay đổi một cách nhanh chóng và đột ngột. Tại sao chúng ta luôn luôn phải thận trọng để cho sự kiện cuối cùng không xảy ra trong lúc chúng ta chưa sẵn sàng?
Bạn hiểu như thế nào về sự phán xét và luật pháp Đức Chúa Trời hoà hợp với thực tế rằng chúng ta được cứu bởi ân điển?
Bằng cách nào bạn có thể làm chứng cho những người không tin về lẽ thật Sa-bát và họ là người giữ ngày Chủ nhật, là ngày đầu tiên trong tuần lễ?
Sự lừa dối nguy hiểm nào trong sự thống nhất một Hội Thánh và một quyền lực thế gian? Là một Cơ-đốc nhân chúng ta có mối liên hệ như thế nào với chính quyền?