Bài Học 2 · 6 – 12 Tháng 4

Vấn đề trọng tâm: yêu thương hay ích kỷ?

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Lu-ca 19:41–44; Ma-thi-ơ 23:37, 38; Hê-bơ-rơ 11:35–38; Khải Huyền 2:10; Công vụ 2:44–47; Giăng 13:35

"Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi" — Ê-sai 41:10
Sa-bát Vấn Đề Trọng Tâm: Yêu Thương Hay Ích Kỷ?

Câu gốc

“Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi” (Ê-sai 41:10).

Kinh Thánh nghiên cứu

Lu-ca 19:41–44; Ma-thi-ơ 23:37, 38; Hê-bơ-rơ 11:35–38; Khải Huyền 2:10; Công vụ 2:44–47; Giăng 13:35.

Giả sử bạn là một mục đồng đang chăn bầy trên sườn đồi núi Ô-li-ve và nhìn xuống thành Giê-ru-sa-lem. Bạn nghe một giọng nói. Ngay lập tức bạn nhận ra tiếng của Đức Chúa Giê-su. Khi những tia nắng của buổi hoàng hôn chiếu trên mái vòm của ngôi đền thờ, và phản chiếu trên những bức tường đá cẩm thạch trắng như tuyết, tạo nên khung cảnh thật lộng lẫy, Đức Chúa Giê-su đã thốt lên những lời thật mạnh mẽ: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, đây sẽ không còn một hòn đá nào chồng trên một hòn khác mà không bị đổ xuống” (Ma-thi-ơ 24:2). Các môn đồ bối rối và bạn cũng vậy. Đức Chúa Giê-su có ý gì khi nói những lời này? Những lời này liên quan gì đến ngày tận thế mà các môn đồ của Đức Chúa Giê-su đã hỏi đến?

Xin hãy lắng nghe cách cẩn thận khi Đức Chúa Giê-su kết hợp cách khéo léo những sự kiện sẽ dẫn đến sự phá hủy thành Giê-ru-sa-lem, với những sự kiện sẽ xảy ra ngay trước khi Ngài tái lâm. Trong việc phá hủy thành Giê-ru-sa-lem, chúng ta thấy được sự báo trước về chiến lược của Sa-tan cả về sự lừa dối và tiêu diệt dân sự của Đức Chúa Trời trong thời kỳ cuối cùng. Lời dạy dỗ của Đức Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ đoạn 24, bày tỏ rõ ràng những sự kiện trong ngày sau rốt qua bối cảnh sụp đổ của thành Giê-ru-sa-lem.

Chúng ta sẽ nghiên cứu chiến lược kép của Sa-tan trong việc lừa dối và hủy diệt dân sự của Đức Chúa Trời. Trước sự thất bại về việc đàn áp con cái Chúa, ma quỉ hy vọng sẽ thành công qua sự thỏa hiệp. Đối với Chúa không có gì là bất ngờ, ngay cả trong những thời điểm thử thách nhất, Ngài vẫn bảo vệ con cái Ngài.

*Nghiên cứu bài học tuần này, dựa trên chương 1 và 2 trong quyển Thiện Ác Đấu Tranh, để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 13 tháng 4.

Thứ Nhất Tấm lòng tan nát của Đấng cứu thế

Khi Đức Chúa Giê-su ngồi trên núi Ô-li-ve nhìn xuống thành Giê-ru-sa-lem, cõi lòng của Ngài tan nát. Sách Phúc âm Giăng viết: “Ngài đã đến trong xứ mình, song dân mình chẳng hề nhận lấy” (Giăng 1:11). Đức Chúa Giê-su đã làm mọi thứ mà Ngài có thể, để cứu dân sự Ngài khỏi sự hủy diệt hầu đến của thành phố yêu dấu của họ.

Tình yêu của Đức Chúa Giê-su dành cho dân tộc của mình bắt nguồn từ tấm lòng yêu thương vô hạn. Với tình yêu, nhiều lần Ngài kêu gọi họ hãy ăn năn và đón nhận lời mời đầy yêu thương của Ngài.

Đọc Lu-ca 19:41-44; Ma-thi-ơ 23:37,38; và Giăng 5:40. Những câu Kinh Thánh này cho bạn biết gì về thái độ của Đức Chúa Giê-su đối với dân sự của Ngài, và họ đáp lại lời mời yêu thương đầy ân điển và lòng thương xót của Ngài như thế nào? Bạn thấy sự khải thị nào qua bản tánh của Chúa?

Thật khó để hiểu một sự kiện như sự hủy diệt thành Giê-ru-sa-lem dưới ánh sáng của bản tánh yêu thương của Đức Chúa Trời. Lịch sử cho biết hàng chục ngàn người đã chết khi tướng La Mã Titus đưa quân đội của ông tấn công thành. Giê-ru-sa-lem bị tàn phá. Đàn ông, phụ nữ, trẻ em đều bị tàn sát. Đức Chúa Trời ở đâu khi dân sự của Ngài chịu đau khổ khủng khiếp như vậy? Câu trả lời rất rõ ràng, nhưng không dễ dàng để nắm bắt cách đầy đủ. Tấm lòng của Ngài tan nát. Những dòng lệ tuôn tràn từ đôi mắt Ngài. Trải qua nhiều thế kỷ Ngài đã đến với dân sự của Ngài. Vì họ đã nổi loạn chống lại tình yêu thương, chống lại lòng nhân ái của Ngài, họ đã đánh mất sự bảo vệ thiêng liêng của Ngài. Không phải lúc nào Đức Chúa Trời cũng can thiệp để hạn chế hậu quả về sự chọn lựa của dân sự Ngài. Ngài cho phép những hậu quả tự nhiên của sự nổi loạn xảy ra. Đức Chúa Trời không gây ra sự tàn sát của những trẻ thơ vô tội trong việc tàn phá thành Giê-ru-sa-lem, cái chết thảm thương của những người vô tội là hành động của Sa-tan, không phải của Đức Chúa Trời.

Sa-tan thích có chiến tranh, vì chiến tranh khuấy động lòng con người trổi dậy những đam mê tồi tệ nhất. Trải qua nhiều thế kỷ, mục đích của Sa-tan là lừa dối và hủy diệt, rồi nó đổ lỗi những hành vi xấu xa của mình là của Đức Chúa Trời.

Đọc Ma-thi-ơ 24:15-20. Đức Chúa Giê-su đã đưa ra sự dạy dỗ nào cho dân sự của Ngài, để họ được cứu khỏi sự hủy diệt của Giê-ru-sa-lem?

Chúng ta phải nhớ rằng, đa số các Cơ-đốc nhân sống ở Giê-ru-sa-lem vào năm 70 SCN có nguồn gốc là người Giu-đa. Một Thiên Chúa yêu thương mong muốn bảo vệ dân sự của Ngài càng nhiều càng tốt. Đó là lý do tại sao Ngài đưa ra lời chỉ dẫn là khi quân La Mã đến gần, họ phải chạy trốn khỏi thành.

Suy gẫm: Chúng ta không đánh giá bản tánh của Đức Chúa Trời qua các sự kiện chúng ta chứng kiến chung quanh mình, tốt hơn là, chúng ta phải sàng lọc tất cả những sự kiện mà chúng ta nhìn thấy qua lăng kính của bản tánh yêu thương của Ngài như được bày tỏ trong Kinh Thánh. Tại sao đây là lời khuyên hữu ích cho chúng ta?

Thứ Hai Cơ đốc nhân được bảo vệ an toàn

Lòng thương xót, ân điển, sự quan phòng và sự biết trước của Đức Chúa Trời được bày tỏ một cách rõ ràng trong những sự kiện dẫn đến việc hủy phá thành Giê-ru-sa-lem. Cestius Gallus và quân đội La Mã đã bao vây thành phố. Trong khi cuộc tấn công dường như sắp xảy ra, thì bất ngờ họ rút lui. Quân đội Giu-đa đuổi theo họ và giành được thắng lợi lớn.

Khi đội quân La Mã bỏ chạy và quân Giu-đa đuổi theo, các Cơ-đốc nhân ở Giê-su-sa-lem chạy trốn đến Pella thuộc thành Perea, bên kia sông Giô-đanh. “Dấu hiệu Chúa hứa đã được ban cho các Cơ-đốc nhân đang chờ đợi, và đây là cơ hội để thoát nạn cho mọi người, cho tất cả những ai muốn vâng theo lời cảnh báo của Đấng Cứu Thế. Sự việc biến chuyển khiến không có một người Giu-đa hay một người nào khác ngăn cản các Cơ-đốc nhân chạy trốn” – Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 30.

Đọc Thi Thiên 46:1 và Ê-sai 41:10. Những câu Kinh Thánh này nói gì với chúng ta về sự quan phòng của Đức Chúa Trời?

Đức Chúa Trời có quyền tối cao và tể trị các sự việc trên đất để hoàn thành cách tốt nhất các mục đích thiêng liêng của Ngài. Mặc dầu đôi khi Chúa thay đổi những kế hoạch ban đầu của Ngài dựa trên các sự chọn lựa của con người, nhưng kế hoạch cuối cùng của Ngài dành cho hành tinh này sẽ được làm trọn. Sẽ có những lúc dân sự của Chúa phải trải qua những khó khăn, bị bắt vớ, bị bỏ tù, và thậm chí phải chịu chết vì Đấng Cơ-đốc. Nhưng ngay cả trong thời điểm thử thách nhất với những cuộc tấn công khủng khiếp nhất của Sa-tan, Đức Chúa Trời vẫn chống đỡ và bảo vệ Hội Thánh của Ngài.

Đọc Hê-bơ-rơ 11:35-38 và Khải Huyền 2:10. Những câu Kinh Thánh này bày tỏ thực tế nào về trận chiến của chúng ta với các thế lực của ma quỉ? Những câu Kinh Thành này hài hòa như thế nào với câu hỏi trên về ý tưởng Chúa bảo vệ chúng ta? Có mâu thuẫn với tư tưởng Chúa bảo vệ chúng ta nhưng lại cho phép một số người phải đối mặt với những đau khổ và thậm chí là phải tử vì đạo không?

“Những nỗ lực của Sa-tan để hủy diệt Hội Thánh bởi bạo lực đều vô ích. Cuộc tranh chiến vĩ đại mà các môn đồ của Đức Chúa Giê-su đã bỏ mạng sống không chấm dứt khi những người trung tín ấy ngã gục. Nhìn qua có vẻ như là thất bại, nhưng họ đã chiến thắng. Những tôi tớ của Đức Chúa Trời đã bị giết, nhưng công việc của Ngài vẫn vững vàng tiến tới” – Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 41.

Các trước giả Kinh Thánh, những người chắc chắn biết nỗi đau đớn và thống khổ, nhưng vẫn viết đi viết lại cách chân thành về tình yêu của Đức Chúa Trời, điều này có ý nghĩa gì với chúng ta? Làm thế nào chúng ta có thể trải nghiệm cùng một tình yêu như vậy cho chính mình?

Thứ Ba Trung thành giữa cơn bách hại

Trong suốt những thế kỷ đầu của Cơ-đốc giáo, mặc cho bị tù đày, bị tra tấn và bị đàn áp, Hội Thánh của Đấng Cơ-đốc vẫn phát triển nhanh chóng. Những tín hữu trung thành, hoàn toàn dấn thân cho Đấng Cơ-đốc, họ được đầy dẫy Thánh Linh, rao truyền Lời của Chúa cách đầy quyền năng; nhiều đời sống được thay đổi, và hàng chục ngàn người đã tin Chúa.

Đọc Công vụ các Sứ đồ 2:41; Công vụ các Sứ đồ 4:4,31; Công vụ các Sứ đồ 5:42; và Công vụ các Sứ đồ 8:1–8. Những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về những thử thách mà Hội Thánh thời Tân Ước phải đối mặt, và tại sao Hội Thánh vẫn phát triển cách nhanh chóng?

Các môn đồ đối mặt với sự đe dọa (Công vụ 4:17), tù đày (Công vụ 5:17,18), đàn áp (Công vụ 8:1), và thậm chí cả cái chết (Công vụ 7:59, Công vụ 12:2), tuy nhiên với quyền năng của Đức Thánh Linh họ vẫn can đảm rao truyền về sự phục sinh của Đấng Cơ-đốc và Hội Thánh phát triển gấp bội suốt vùng Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri (Công vụ 9:31).

Các thành trì của địa ngục rúng động. Xiềng xích của Sa-tan bị bứt đứt. Sự mê tín của ngoại giáo sụp đổ trước quyền năng của Đấng Cơ-đốc phục sinh. Phúc âm đã chiến thắng những nghịch cảnh. Các môn đồ không còn sợ hãi thu mình trên phòng cao nữa. Nỗi sợ hãi tan biến như chiếc bóng khuất dần.

Thay vào đó là đức tin tràn ngập trong lòng các môn đồ. Cái nhìn thoáng qua về Chúa phục sinh của họ đã thay đổi cuộc đời họ. Đức Chúa Giê-su ban cho họ một lý do mới để sống. Chúa của chúng ta không những chỉ ban cho họ một Đại Mạng Lệnh (Mác 16:15), mà Ngài còn ban cho họ một lời hứa trọng đại, “Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất” (Công vụ các Sứ đồ 1:8).

Phúc âm đã đến tận những nơi xa xôi nhất của trái đất (Cô-lô-se 1:23). Mặc dầu vị sứ đồ cuối cùng là Giăng đã qua đời vào cuối thế kỷ thứ nhất, nhưng những môn đồ khác đã cầm ngọn đuốc của lẽ thật và rao truyền Đấng Cơ-đốc hằng sống. Pliny the Younger, thống đốc tỉnh Bithynia của La Mã, thuộc bờ biển phía bắc của Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay, đã viết cho hoàng đế Trajan vào khoảng năm 110 SCN. Lời trình bày của Pliny rất có ý nghĩa vì nó gần tám mươi năm sau khi Đức Chúa Giê-su bị đóng đinh. Pliny mô tả các phiên tòa chính thức mà ông đã tiến hành để tuyên bố và hành quyết những Cơ-đốc nhân. Ông viết, “đối với nhiều người ở mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp và cả hai giới tính đứng trước sự nguy hiểm bởi lời buộc tội, và điều này sẽ tiếp tục. Mức ảnh hưởng của sự mê tín này (đạo Đấng Cơ-đốc) đã lan tràn không chỉ ở các thành phố, mà còn ở các làng mạc và các vùng nông thôn nữa.”, Henry Bettenson, Tư liệu Hội Thánh Cơ-đốc, trang 4.

Bất chấp những cuộc tấn công tàn ác nhất của ma quỉ, Hội Thánh Đấng Cơ-đốc vẫn phát triển nhanh chóng. Chúng ta có thể học được gì từ Hội Thánh đầu tiên để giúp chúng ta, là những người trong Hội Thánh thời kỳ cuối cùng?

Thứ Tư Chăm sóc cộng đồng

Hội Thánh ban đầu của Đấng Cơ-đốc phát triển không chỉ vì các tín đồ rao giảng Phúc âm mà còn vì họ sống theo Phúc âm. Các tín hữu noi theo gương phục vụ của Đấng Cơ-đốc là Đấng “đi khắp xứ Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng tin lành của nước Đức Chúa Trời, và chữa lành mọi thứ tật bệnh trong dân” (Ma-thi-ơ 4:23). Đức Chúa Giê-su chăm sóc con người, Ngài chăm sóc cách tận tâm, và Hội Thánh thời Tân Ước cũng vậy. Đó là tình yêu vô vị kỷ và hết lòng đáp ứng các nhu cầu của con người, hành động ấy kết hợp với việc chia sẻ Phúc âm trong quyền năng của Thánh Linh, điều này đã ảnh hưởng rất nhiều đến thế giới trong những thế kỷ đầu của Hội Thánh Đấng Cơ-đốc.

Đọc Công vụ các Sứ đồ 2:44–47, Công vụ các Sứ đồ 3:6–9, và Công vụ các Sứ đồ 6:1–7. Mặc dầu hoàn cảnh khác nhau, nhưng chúng ta học được những nguyên tắc nào từ những phần Kinh Thánh này về đạo chân chính của Đấng Cơ-đốc?

Những tín hữu thời Tân Ước này noi theo gương của Đấng Cơ-đốc, là Đấng mà Phi-e-rơ đã bày tỏ là: “được xức dầu… bằng Đức Thánh Linh và quyền phép, rồi Ngài đi từ nơi nọ qua chỗ kia làm phước và chữa lành hết thảy những người bị ma quỉ ức hiếp; vì Đức Chúa Trời ở cùng Ngài” (Công vụ 10:38). Hội Thánh Đấng Cơ-đốc là thân thể Ngài trên đất, và trong những thế kỷ đầu tiên, Hội Thánh cũng bày tỏ tình yêu hy sinh và sự quan tâm của Đấng Cơ-đốc đối với nhân loại tổn thương, tan vỡ. Những tín hữu này là những tấm gương sống động về lòng thương xót của Đấng Cơ-đốc.

Thiện ác đấu tranh đang diễn ra trong vũ trụ, ma quỉ muốn làm xấu đi hình ảnh của Đức Chúa Trời trong con người. Mục đích của Phúc âm là phục hồi hình ảnh của Ngài trong con người. Sự phục hồi ấy bao gồm sự chữa lành thể xác, tinh thần, cảm xúc và tâm linh.

Trong Giăng 10:10, Chúa bày tỏ kế hoạch của Ngài cho mỗi một người trong chúng ta. “Kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy diệt; còn ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống, và được sự sống dư dật.” Ngài mong muốn chúng ta được khỏe mạnh về phần xác, có một tâm trí minh mẫn, cảm xúc kiên định và tâm linh vững chãi.

Điều này đặc biệt đúng dưới ánh sáng của lời hứa về sự tái lâm của Ngài. Thế giới này đang đối mặt với một cuộc khủng khoảng vô cùng to lớn. Những lời báo trước của Đức Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 24 và Lu-ca 21 cho biết trước tình trạng thảm khốc trên đất trước khi Ngài trở lại. Khi Đấng Cơ-đốc chạm vào chúng ta bằng ân điển chữa bệnh, chúng ta mong muốn chạm đến người khác bằng cái chạm của Đấng Cơ-đốc để họ có thể được trọn vẹn. Đức Chúa Giê-su sai chúng ta đi vào trong một thế giới tan vỡ như là những sứ giả của Ngài, để chạm đến người khác bằng tình yêu của Ngài. Cơ-đốc giáo trong thời Tân Ước, được mô tả qua tình yêu của những Cơ-đốc nhân dành cho nhau và cho cộng đồng của họ.

Thảo luận: Hội Thánh đóng vai trò nào trong việc hợp tác với Đấng Cơ-đốc để chứng minh các cáo buộc của Sa-tan là sai?

Thứ Năm Di sản của tình yêu

Đọc Giăng 13:35 và 1 Giăng 4:21. Những câu Kinh Thánh này bày tỏ điều gì dưới ánh sáng thách thức của Sa-tan chống lại vương quốc của Đức Chúa Trời trong trận chiến khốc liệt? Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết gì về tính chất của Cơ-đốc giáo chân chính?

Tình yêu là chuẩn mực của các cộng đồng Cơ-đốc giáo trong vài thế kỷ đầu tiên. Tertullian tuyên bố: “Chính là những hành động yêu thương, chúng quá cao thượng đến nỗi nhiều người đã đặt cho chúng ta một biệt danh. Họ nói, hãy xem kìa, họ yêu thương nhau như thế nào.” (https://www.logoslibrary.org/tertullian/apology/39.html.)

Một trong những sự bày tỏ lớn nhất về tình yêu của Đức Chúa Trời được minh chứng, khi hai trận dịch tàn khốc xảy ra trong những thế kỷ đầu tiên vào khoảng năm 160 SCN và năm 265 SCN. Các Cơ-đốc nhân đã đi ra phục vụ các bệnh nhân và những người hấp hối. Các trận dịch này đã giết hàng chục ngàn người, và để lại toàn bộ các ngôi làng cũng như các thị trấn hầu như không còn một cư dân nào. Sự phục vụ yêu thương, hy sinh, vị tha và tận tụy của các Cơ-đốc nhân đã tác động mạnh đến dân chúng. Theo thời gian, hàng ngàn, rồi hàng trăm ngàn và thậm chí hàng triệu người ở đế quốc La Mã trở thành những tín đồ của Đức Chúa Giê-su trong hai trận dịch này. Lòng yêu thương, sự quan tâm chân thành, sự chăm sóc tận tụy và vô vị kỷ dành cho những bệnh nhân và những người hấp hối, khiến cho nhiều người ngưỡng mộ các tín đồ này và Đấng Cơ-đốc mà họ đại diện.

“Sự Trỗi Dậy Của Cơ-đốc Giáo” của Rodney Stark là một câu chuyện lịch sử hiện đại, mô tả những sự kiện lịch sử này dưới góc nhìn mới và được cải tiến. Trong đó ông mô tả trận dịch thứ hai (260 SCN) là toàn thể cộng đồng Cơ-đốc giáo, chủ yếu là Do Thái Cơ-đốc giáo, hầu như trở thành một đội quân y tế, chu cấp những nhu cầu cơ bản cho cộng đồng đang chịu đau khổ để vượt qua cơn đại dịch. “Lúc đỉnh điểm của trận dịch thứ hai, vào khoảng năm 260 SCN, một lá thư trong kỳ lễ Phục sinh, Dionysius đã viết một lá thư dài khen ngợi những nỗ lực chăm sóc bệnh nhân một cách anh dũng của các Cơ-đốc nhân địa phương, nhiều người đã hy sinh mạng sống của họ trong khi chăm sóc những người khác. “Hầu hết các anh em Cơ-đốc nhân thể hiện tình yêu thương và lòng trung thành vô hạn, không tiếc thân mình, chỉ nghĩ đến nhau. Bất chấp nguy hiểm, họ chăm sóc người bệnh, đáp ứng mọi nhu cầu và chăm sóc các bệnh nhân trong tình yêu của Đấng Cơ-đốc. Vì bị lây bệnh, nên họ từ giã cuộc đời cách thanh thản; mang lấy bệnh của những người lân cận và vui vẻ chấp nhận nỗi đau của họ.”, Rodney Stark, The Rise of Chritiannity (Princeton, New Jersey: Princeton University Press, 1996), p. 82.

Tại đây có sứ điệp rõ ràng nào cho chúng ta? Làm thế nào chúng ta học cách chết đi bản thân, để chúng ta cũng có thể bày tỏ tinh thần vô vị kỷ giống như vậy? Không dễ dàng chút nào phải không?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Những nỗ lực của Sa-tan để hủy diệt Hội Thánh bởi bạo lực đều là vô ích. Cuộc tranh chiến vĩ đại mà các môn đồ của Đức Chúa Giê-su đã bỏ mạng sống không chấm dứt khi những người trung tín ấy ngã gục. Dường như thất bại, nhưng họ đã chiến thắng. Những tôi tớ của Đức Chúa Trời đã bị giết, nhưng công việc của Ngài vẫn vững vàng tiến tới, Phúc âm của Ngài vẫn được truyền ra, và số người tin theo càng ngày càng gia tăng. Sứ điệp của Chúa được truyền đạt cho tới những miền mà con diều hâu La Mã không tới được. Một tín đồ nói với các người cai trị ngoại đạo, “Các ông có thể giết chúng tôi, tra tấn chúng tôi, lên án chúng tôi… Sự bất công của các ông chứng tỏ sự vô tội của chúng tôi… Sự tàn ác của các ông chẳng ích chi, nó chỉ thêm sức mạnh cho tôn giáo chúng tôi, hễ các ông càng bắt bớ chúng tôi, thì số người theo đạo càng tăng thêm lên: vì huyết của những người tử vì đạo là hột giống của tin lành.” —Tertullian, Apology, paragraph 50.”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 41,42.

“Việc Đức Chúa Trời cho phép kẻ ác bắt bớ những người công bình khiến những người yếu đức tin bối rối. Có những người bị cám dỗ bỏ lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, vì Ngài để cho kẻ ác được thịnh vượng, và để những người tốt nhất và trong sạch nhất phải chịu đau khổ và bị hành hạ dưới quyền chuyên chế của chúng. Họ hỏi, “Sao một Đấng công bình và thương xót, có quyền phép vô cùng mà có thể dung thứ sự bất công, sự hà hiếp như thế được?”. Đây là câu hỏi mà chúng ta không thể giải quyết được. Đức Chúa Trời đã cho chúng ta những bằng chứng đầy đủ về tình yêu thương của Ngài. Nếu chúng ta không hiểu được đường lối Ngài, đó không phải là cớ để nghi ngờ lòng nhân từ của Ngài.”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 47.

Câu hỏi thảo luận:

Sự áp bức có giá trị gì? Bạn nghĩ tại sao đôi khi Đức Chúa Trời để cho dân sự Ngài phải chịu những khổ đau?

Nếu một người bạn hỏi bạn: “Trong nỗi đau khổ của tôi, Đức Chúa Trời ở đâu? Nếu Ngài yêu tôi, tại sao tôi phải trải qua thời kỳ khó khăn như vậy?” Bạn sẽ trả lời như thế nào?

Làm thế nào để Hội Thánh địa phương của bạn có thể trở thành cộng đồng quan tâm hầu tác động đến thế gian? Thảo luận những phương cách thực tế để áp dụng cho bài học tuần này.