Tình yêu của Chúa đã chiến thắng
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải Huyền 22:11,12; Giê-rê-mi 30:5-7; Thi Thiên 91:1-11; Giê-rê-mi 25:33; Khải Huyền 21:2; Khải Huyền 20:11-15
"Tôi nghe một tiếng lớn từ nơi ngai mà đến, nói rằng: Này, đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người! Ngài sẽ ở với chúng, và chúng sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với chúng. Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi" — Khải Huyền 21:3,4
Sa-bát Tình Yêu Của Chúa Đã Chiến Thắng
Câu gốc
“Tôi nghe một tiếng lớn từ nơi ngai mà đến, nói rằng: Này, đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người! Ngài sẽ ở với chúng, và chúng sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với chúng. Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi” (Khải Huyền 21:3,4).
Kinh Thánh nghiên cứu
Khải Huyền 22:11,12; Giê-rê-mi 30:5-7; Thi Thiên 91:1-11; Giê-rê-mi 25:33; Khải Huyền 21:2; Khải Huyền 20:11-15.
Lòng chúng ta tràn đầy hy vọng khi hướng đến tương lai. Nếu chúng ta luôn có hy vọng cho một ngày mai tốt đẹp hơn, thì hôm nay chúng ta sẽ sống một đời sống có ý nghĩa, có mục đích và hạnh phúc; mặc dù chúng ta biết sẽ có thời kỳ thử thách đến, sẽ có đau khổ và khó nhọc chúng ta phải trải qua và gánh chịu, hoặc có nỗi buồn chúng ta phải nếm trải. Năm 1933-1945, khi Franklin D. Roosevelt đang giữ chức tổng thống Hoa Kỳ; đây là một trong những thời kỳ khó khăn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, ông bị bại liệt và không thể tự đi lại được, và ông đã viết: “Chúng ta luôn giữ niềm hy vọng, niềm tin, và luôn tin chắc rằng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một thế giới tốt đẹp hơn ở bên kia đường chân trời”. Albert Einstein, một trong những nhà khoa học xuất sắc nhất thế giới, đã viết: “Học từ hôm qua, sống cho hôm nay và hy vọng vào ngày mai”. Alfred Lord Tennyson, một nhà thơ nổi tiếng người Anh dưới thời trị vì của Nữ Hoàng Victoria, đã từng viết: “Những nụ cười hy vọng trước ngưỡng cửa của năm tới, thì thầm: Sẽ hạnh phúc hơn ”.
Trong bài học cuối cùng của quý này, chúng ta sẽ nhìn biết tình yêu thương kiên định của Đấng Cơ-đốc ở tại thời điểm gay cấn nhất trong lịch sử vũ trụ, cùng sự chiến thắng vẻ vang và trọn vẹn của Ngài trong cuộc chiến vĩ đại giữa thiện và ác. Khải Huyền, sách cuối cùng của Kinh Thánh, cho chúng ta niềm hy vọng hôm nay, ngày mai và mãi mãi.
*Nghiên cứu bài học tuần này dựa trên chương 39-42 trong quyển Thiện Ác đấu tranh, để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 29 tháng 6.
Thứ Nhất Niềm hy vọng trong kỳ hoạn nạn
Đọc Khải Huyền 22:11,12; Đa-ni-ên 12:1,2; và Giê-rê-mi 30:5-7. Những biến cố nào sẽ xảy ra trước sự đến thứ hai của Chúa?
Sau thời kỳ thử thách là thời kỳ khó khăn “đến nỗi từ khi mới có nước đến kỳ đó cũng chẳng có như vậy bao giờ.” Khải Huyền 16 mô tả bảy tai họa sau cùng sẽ trút xuống trên thế gian tội lỗi này. Tuy nhiên, cũng như xưa kia khi Chúa giáng tai họa xuống xứ Ai Cập, dân sự Chúa sẽ được che chở khỏi hoạn nạn sau cùng này. Hãy nhớ đến lời hứa trong Đa-ni-ên: “Bấy giờ, trong vòng dân sự ngươi, kẻ nào được ghi trong quyển sách kia thì sẽ được cứu.” (Đa-ni-ên 12:1); điều này nói đến “sách sự sống” (Phi-líp 4:3; Khải Huyền 13:8; 20:12,15; và 22:19). Nếu chúng ta tiếp tục trung tín với Đức Chúa Giê-su, tên của chúng ta sẽ không bị xóa khỏi sách sự sống (Khải Huyền 3:5).
Đọc 1 Giăng 3:1-3; Giăng 8:29; 14:30. Sự chuẩn bị cần thiết duy nhất nào cho thời kỳ khó khăn sắp tới?
Trong kỳ khó khăn hay thời kỳ hoạn nạn, dân sự Chúa có mối thông công vô cùng mật thiết với Đức Chúa Giê-su đến nỗi không gì có thể thay đổi được lòng của họ. Họ khao khát làm đẹp lòng Chúa trong mọi sự, để nhờ công việc của Đức Thánh Linh mà họ sẽ được trong sạch như Ngài trong sạch. Trong lòng Đấng Cơ-đốc không có sự ác chi đáp trả sự lừa dối của Sa-tan. Chúng ta cũng có thể phản ánh đặc điểm này trong bản tính của Ngài.
Đọc Thi Thiên 27:5, 91:1-11 và Khải Huyền 3:10-12. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta lời hứa chắc chắn nào trong kỳ hoạn nạn?
Một số người đã hiểu sai khái niệm về sự sống trong thời kỳ khó khăn, họ cho rằng: Đức Chúa Giê-su chấm dứt vai trò Đấng Trung Bảo của Ngài trong đền thánh trên trời ngay khi mọi người có quyết định cuối cùng theo hoặc chống lại Chúa; họ cho rằng trong thời kỳ này hoàn toàn không có sự hiện diện của Đấng Trung Bảo. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta sẽ đơn độc và chỉ biết trông cậy vào sức của riêng mình. Đức Chúa Giê-su đã hứa chắc chắn rằng Ngài sẽ luôn ở cùng với chúng ta (Ma-thi-ơ 28:20). Lấy đức tin mà trông cậy khi chẳng xem thấy, giữ trọn lòng tin ngay cả khi thế giới quanh chúng ta bị tiêu tán. Trong lúc khó khăn, đức tin của chúng ta được củng cố, niềm khao khát vĩnh cửu của chúng ta gia tăng và chúng ta chỉ có duy nhất một mong muốn đó là được sống với Đức Chúa Giê-su mãi mãi.
Thứ Hai Hy vọng chúa sớm trở lại
Đọc Giăng 14:1-3 và Tít 2:11-14. Tại sao những câu Kinh Thánh này mang lại sự khích lệ lớn cho chúng ta, khi phải đối mặt trước những thử thách và biết rằng sẽ có thời kỳ hoạn nạn hầu đến?
Lời phán của Đức Chúa Giê-su: “Lòng các ngươi chớ hề bối rối,” là lời bảo đảm rằng Ngài sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta và Ngài sẽ trở lại để đưa chúng ta về nhà. Thế giới này không phải là nhà của chúng ta, một ngày tốt đẹp hơn đang đến với chúng ta. Trong Kinh Thánh Tân Ước, cứ mỗi 25 câu, thì có 1 câu nhắc đến sự trở lại của Đức Chúa Giê-su. Khi những ngày đen tối đến, khi những bộ luật đàn áp được ban hành từ phía thế lực của giáo hội và chính quyền bắt tay nhau đe dọa cuộc sống của chúng ta, thì lời hứa về sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc càng khiến lòng chúng ta hy vọng. Đây chính là “sự trông cậy hạnh phước” đã truyền cảm hứng cho dân sự trung tín của Chúa qua mọi thế hệ.
Đọc Khải Huyền 6:15-17 và Ê-sai 25:8,9. Đối chiếu thái độ của những người được cứu và những người bị hư mất trong những câu Kinh Thánh này, có điều gì khác biệt giữa hai thái độ này?
Kẻ ác nhận ra hậu quả khủng khiếp của tội lỗi trong khi người công bình nhận lấy ân điển diệu kỳ được ban cho. Sự phản nghịch cùng Đức Chúa Trời dẫn đến sự sợ hãi, mặc cảm tội lỗi, bị định tội và cuối cùng là sự hư mất đời đời. Sự tiếp nhận ân điển cứu rỗi của Chúa dẫn chúng ta đến sự tha thứ, bình an và vui mừng đời đời trong sự trở lại vinh hiển của Ngài.
Đọc Khải Huyền 15:3,4; 19:7. Những kẻ được chuộc sẽ có thái độ như thế nào trước ơn cứu rỗi đầy vinh hiển được ban cho qua Đấng Cơ-đốc?
“Thập giá của Đấng Cơ-đốc sẽ là kiến thức và là bài ca của những kẻ được chuộc cho đến muôn đời. Trong sự vinh hiển Đấng Cơ-đốc, họ sẽ chiêm bái sự chết của Ngài nơi thập tự. Là Đấng Sáng Tạo nên muôn vật trên toàn vũ trụ, là Đấng Phán Xét mọi số phận, nhưng Ngài đã từ bỏ vinh quang của riêng mình mà hạ mình xuống vì yêu thương con người, điều này sẽ khiến cho cả vũ trụ vui mừng và tôn vinh Ngài.”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 651.
Đọc Khải Huyền 12:17; 17:13,14; và 19:11-16. Chú ý đến tiến trình và diễn biến trong những câu Kinh Thánh này, chúng cho biết gì về cuộc chiến sau cùng trên đất và chiến thắng chung cuộc của Đấng Cơ-đốc?
Thứ Ba Hạn một ngàn năm trên đất
Khải Huyền đoạn 19 kết thúc với một bối cảnh đầy kịch tính, nó mô tả về sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su và sự hủy diệt kẻ ác. Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc, Khải Huyền đoạn 20 giới thiệu chúng ta về một thời hạn 1.000 năm, được gọi là “Thiên niên kỷ”.
Đọc Khải Huyền 20:1-3. Số phận của Sa-tan sẽ ra sao khi Đức Chúa Giê-su trở lại?
Hình ảnh trong Khải Huyền 20:1-3 mang tính biểu tượng. Sa-tan không bị xiềng xích và nhốt dưới vực sâu theo như nghĩa đen. Trong hạn 1.000 năm, nó bị giam cầm trên trái đất hoang vu, không có dân cư, bị trói buộc bởi hoàn cảnh do chính nó tạo ra. Trong II Phi-e-rơ 2:4, chúng ta đọc thấy Sa-tan và các sứ của nó bị “xiềng nơi tối tăm” để chờ sự phán xét. Sa-tan sẽ bị giam cầm trên đất, là đất hoang vu không có ai để nó có thể cám dỗ. Trong hạn 1.000 năm, nó sẽ chứng kiến sự tàn phá, hủy diệt và tai họa do sự nổi loạn của chính nó gây ra.
Theo tiếng Hy Lạp từ “hố không đáy” cũng chính là từ trong tiếng Anh có nghĩa là vực sâu; trong bản Septuagint, bản dịch Cựu Ước bằng tiếng Hy Lạp, từ này dùng để mô tả trái đất trong buổi Sáng thế, rằng: “Vả, đất là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực” (Sáng-thế Ký 1:2). Trong bản Septuagint, từ “sâu” ở đây là từ abyssos mà trong tiếng Hy Lạp gọi là “vực thẳm”. Nó mô tả một trái đất hoang vu, một cái “hố không đáy” không phải là một hang động ngầm hay một vực sâu ở đâu đó ngoài kia trong vũ trụ. Việc làm tội lỗi và hủy diệt của Sa-tan, cùng với sự hỗn loạn khủng khiếp trước ngày Chúa tái lâm, đã khiến trái đất trở lại trạng thái vô hình, tối tăm như thuở ban đầu từ buổi sáng thế.
Đọc Giê-rê-mi 4:23-26; 25:33 và Ê-sai 24:1,3,5. Các nhà tiên tri trong Kinh Thánh mô tả cảnh tượng này như thế nào?
Các lời tiên tri ở đây cho biết sẽ có sự hủy diệt khốc liệt trong ngày Chúa trở lại và trong suốt thời hạn một ngàn năm này không có một ai còn sống sót trên đất. Sa-tan và các ác thần của hắn bị cô lập để suy gẫm về sự tàn phá do sự nổi loạn của chúng gây ra. Toàn bộ vũ trụ một lần nữa nhận ra tiền công của tội lỗi là sự chết. Đức Chúa Trời giải quyết tội lỗi để nó sẽ chẳng dậy lên lần thứ hai (Na-hum 1:9). Có ba cách mà Chúa thực hiện điều này. Đầu tiên, Ngài bày tỏ tình yêu vô hạn, lòng mong muốn mãnh liệt và nỗ lực không ngừng để cứu rỗi toàn thể nhân loại. Thứ hai, Ngài mặc khải sự công bình, sự chánh trực và sự chân thật của Ngài. Thứ ba, Ngài cho phép vũ trụ nhìn thấy hậu quả cuối cùng của tội lỗi và sự phản loạn.
Thứ Tư Sự phán xét trong một ngàn năm
Đọc Khải Huyền 20:4-6. Người công bình sẽ làm gì trong suốt 1.000 năm và tại sao điều đó là quan trọng?
Trong hạn một ngàn năm, người công bình sẽ có cơ hội tận mắt nhìn thấy sự chánh trực và tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong cách Ngài giải quyết nan đề tội lỗi. Ai cũng có nhiều điều thắc mắc muốn hỏi Chúa? Trong hạn 1000 năm trên thiên đàng, những kẻ được chuộc sẽ hỏi Chúa tất cả những điều mà họ muốn biết. Bấy giờ, họ có cơ hội hiểu được các quyết định của Chúa một cách đầy đủ hơn; giả sử họ không nhìn thấy một người thân thương hoặc một người bạn của mình có mặt trên thiên đàng, thì họ sẽ hiểu lý do. Rõ ràng và đầy sức thuyết phục hơn bao giờ hết, những kẻ được chuộc sẽ hiểu được những nỗ lực hết mình của Đức Chúa Trời để cứu mọi người trên thế gian, và họ sẽ nhận ra rằng tất cả những kẻ lạc lối đều không được vào nước thiên đàng vì chính họ đã chối bỏ Đấng Cơ-đốc. Chỉ khi đó, khi 1000 năm bình yên kết thúc Đức Chúa Trời mới đưa ra sự phán xét cuối cùng là sự chết thứ hai, tức là sự hủy diệt đời đời dành cho những kẻ hư mất.
Đọc Khải Huyền 20:7-9. Hạn 1.000 năm kết thúc như thế nào? Số phận của Sa-tan và những kẻ theo nó sẽ ra sao?
Trong 1.000 năm, Sa-tan không có ai để cám dỗ hay lừa dối. Sa-tan cùng các thiên sứ của nó có thời gian để suy gẫm về hậu quả chết mất của tội lỗi. hết hạn một ngàn năm, những kẻ ác đã chết được sống lại để đối diện với sự phán xét và nhận hậu quả cuối cùng của chúng (Khải Huyền 20:5).
Bấy giờ, Sa-tan có một đội quân đông đảo theo sau. Mặc dù đã chịu thất bại hết lần này đến lần khác trong cuộc chiến vĩ đại, nhưng Sa-tan được khích lệ khi nhìn thấy đám đông những kẻ bị hư mất. Vẫn chưa chịu chấm dứt cuộc nổi loạn của mình, Sa-tan đã đi lừa dối các “dân tộc” này, nó lôi kéo họ thực hiện nỗ lực cuối cùng nhằm lật đổ Đức Chúa Trời và thành lập vương quốc của riêng họ. Thuật ngữ “Gog và Magog” được dùng để tượng trưng cho Sa-tan và những kẻ không được cứu trong mọi thời đại. Sa-tan và những kẻ theo nó bao vây “dinh thánh đồ và thành yêu dấu” (Khải Huyền 20:9).
Kết thúc hạn 1000 năm, không chỉ tất cả những kẻ ác được sống lại, mà cả thành Thánh, là Giê-ru-sa-lem Mới, cũng từ trời giáng xuống đất (Khải Huyền 21:2)! Các thánh đồ đã sống và đồng trị với Đấng Cơ-đốc tại Giê-ru-sa-lem Mới trong suốt một ngàn năm; giờ đây, khi hạn 1.000 năm đã mãn, thành Thánh trên trời sẽ giáng xuống trên đất cùng với Đức Chúa Trời, Đức Chúa Giê-su, các thiên sứ và tất cả những kẻ được chuộc. Mọi người đều có mặt trong trận chiến cuối cùng của cuộc chiến vĩ đại và tội lỗi sẽ bị xóa sạch một lần và kết thúc mãi mãi!
Thời kỳ phán xét cuối cùng cho biết điều gì về bản tính của Đức Chúa Trời?
Thứ Năm Hai cõi vĩnh hằng
Đọc 2 Cô-rinh-tô 5:10, Rô-ma 14:10,11 và Khải Huyền 20:11-15. Những câu Kinh Thánh này cho biết gì về lý do kẻ ác được sống lại?
Để giải quyết vấn đề tội lỗi, để cái ác không bao giờ trỗi dậy lần nữa, mọi người phải tin chắc rằng Đức Chúa Trời rất công bằng trong mọi đường lối của Ngài. Cuối cùng, mọi đầu gối sẽ quỳ xuống và thừa nhận công lý của Đức Chúa Trời trong cuộc chiến vĩ đại, kể cả Sa-tan và những kẻ theo nó, không bao giờ có bất kỳ lời biện minh nào cho việc phản nghịch Đức Chúa Trời. Hãy lưu ý điều này từ bà Ellen G. White: “Ngay khi các cuốn sách được mở ra và Đức Chúa Giê-su nhìn vào những kẻ ác, họ nhận thức được mọi tội lỗi mà họ đã từng phạm. Họ nhìn thấy chân mình đã chệch khỏi đường lối trong sạch và thánh thiện tại đâu, sự kiêu ngạo và nổi loạn đã khiến họ vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời đến mức nào. Chìm đắm trong những cám dỗ của tội lỗi, những phúc lành bị xuyên tạc, những sứ giả của Đức Chúa Trời bị khinh miệt, những lời cảnh báo bị từ chối, những làn sóng yêu thương được đáp trả bởi lòng ngoan cố, không ăn năn - tất cả đều xuất hiện như thể được viết bằng lửa.
“Cả thế gian tội lỗi đều bị buộc tội trước tòa án của Đức Chúa Trời về tội chống lại uy quyền của thiên đàng. Họ không có ai để bào chữa cho mình, họ cũng không có lý do gì để bào chữa, và bản án tử đời đời được tuyên bố chống lại họ.”, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 666, 668.
Đọc Khải Huyền 20:9; Thi Thiên 37:20; Ma-la-chi 4:1,2. Những đoạn Kinh Thánh này cho chúng ta cái nhìn sâu sắc hơn về điều gì đối với sự hủy diệt cuối cùng của tội lỗi, tội nhân và phần thưởng dành cho người công bình?
Tin vui là Sa-tan và những kẻ theo nó sẽ bị hủy diệt trong hồ lửa. Tội lỗi và tội nhân sẽ bị thiêu chết. Theo Khải Huyền 20:9, họ sẽ bị nuốt chửng, bị hủy diệt hoàn toàn, mà không bị dày vò mãi mãi. Câu tiếp theo là “cho đến đời đời”, tùy theo ngữ cảnh, cụm từ “đời đời” không có nghĩa là “mãi mãi”, nhưng đôi khi còn có nghĩa là kết thúc hoàn toàn. (Xem Xuất Ê-díp-tô Ký 21:6; 1 Sa-mu-ên 1:22,28; Giu-đe đoạn 7 và 2 Phi-e-rơ 2:4-6.) Những kẻ bị hư mất sẽ bị tiêu diệt mãi mãi, chẳng phải bị hành hại mãi mãi, không thôi. Đức Chúa Trời không ra tay hành hại họ đời đời.
Cuối cùng, một trong hai cõi đời đời đang chờ đợi tất cả chúng ta. Những kẻ bị hư mất, thật không may cho họ phải nhận “tiền công” do chính họ kiếm được, đó chính là sự chết đời đời. Vậy tại sao, niềm hy vọng duy nhất của chúng ta là trông cậy vào sự công bình của Đức Chúa Giê-su, để không phải nhận điều chúng ta đáng phải nhận, đó là sự chết?
Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Ở đó, những đồng bằng rộng lớn trải dài thành những ngọn đồi xinh đẹp, và những ngọn núi của Chúa nâng đỡ những đỉnh cao ngất ngưởng của chúng. Trên những cánh đồng yên bình đó, bên cạnh những dòng suối sinh động đó, dân của Chúa, những kẻ hành hương và lữ khách lâu ngày sẽ tìm thấy mái ấm của mình.
“Ở đó, những con người bất tử sẽ không ngừng chiêm ngưỡng những điều kỳ diệu của quyền năng sáng tạo, những bí ẩn của tình yêu cứu chuộc. Sẽ không có kẻ thù độc ác, lừa dối để cám dỗ con người quên đi Đức Chúa Trời của mình. Mọi lĩnh vực sẽ được phát triển, mọi năng lực đều được gia tăng. Việc học hỏi sẽ không làm tâm trí mệt mỏi hay cạn kiệt năng lượng. Ở đó, những công việc vĩ đại nhất có thể được tiến hành, những khát vọng cao cả nhất có thể đạt đến, những tham vọng cao nhất được nhận biết; và vẫn sẽ xuất hiện những đỉnh cao mới cần chinh phục, những kỳ quan mới để chiêm ngưỡng, những lẽ thật mới để lĩnh hội, những đối tượng mới để phát huy sức mạnh của trí óc, tâm hồn và thể xác.”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 675, 677 .
“Với niềm hân hoan khôn tả, những đứa trẻ trên đất bước vào sự vui mừng và trí tuệ của những tạo vật thanh sạch. Chúng lĩnh hội những kho tàng kiến thức và sự hiểu biết có được qua nhiều thời đại khi chiêm ngưỡng công trình do chính tay Đức Chúa Trời tạo dựng. Với tầm nhìn sáng rõ, họ chăm chú nhìn vào vinh quang của tạo hóa: mặt trời, các ngôi sao và toàn vũ trụ, tất cả đi theo một trật tự được ấn định mà xoay quanh ngai của Đức Chúa Trời. Danh của Đấng Tạo Hóa được viết trên tất cả muôn vật, từ vật nhỏ nhất đến vật lớn nhất, và trong muôn vật quyền năng vinh hiển của Ngài được bày tỏ.”— Thiện Ác Đấu Tranh, trang 677, 678.
“Thiện Ác Đấu Tranh đã kết thúc. Tội lỗi và tội nhân không còn nữa. Cả vũ trụ đều thanh sạch. Đồng một nhịp hòa nhau, vui mừng ca vang trên toàn cõi tạo hóa rộng lớn. Từ Đức Chúa Trời, là Đấng đã dựng nên muôn vật, sự sống, ánh sáng và niềm vui tuôn chảy ra trên khắp các cõi không gian vô tận. Từ nguyên tử nhỏ nhất cho đến thế giới vĩ đại nhất, mọi vật sống động và vật vô tri, trong vẻ đẹp rạng ngời và niềm vui trọn vẹn, đều tung hô rằng Đức Chúa Trời là tình yêu thương.”, Thiện Ác Đấu Tranh, tr. 678.
Câu hỏi thảo luận:
Bạn thử nghĩ tại sao Chúa lại để cho tội lỗi kéo dài quá lâu? Trên đời này không ai phải chịu đau khổ lâu hơn là sự sống của mình trên đất. Nghĩa là không ai phải chịu đau khổ lâu hơn chính số năm sống một đời người của mình. Đời người ngắn ngủi biết bao so với ngàn năm tội lỗi? Quan điểm này có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề tội lỗi như thế nào?
Thời hạn một ngàn năm hay được biết là thiên niên kỷ phù hợp như thế nào với kế hoạch cứu rỗi? Sự phán xét và hình phạt cuối cùng dành cho những kẻ hư mất sẽ được giáng xuống khi nào tất cả những kẻ được chuộc có cơ hội nhìn thấy sự công bình, chính trực và tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Điều này nói gì về bản tính của Đức Chúa Trời?