Cuộc chiến phía sau mọi cuộc chiến
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải Huyền 12:7–9, Ê-xê-chi-ên 28:12–15, Ê-sai 14:12–14, Sáng-thế Ký 3:15, Giăng 17:24–26
"Bấy giờ có một cuộc chiến đấu trên trời: Mi-chen và các sứ người tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh chiến lại; song chúng nó không thắng, và chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa" — Khải Huyền 12:7,8
Sa-bát Cuộc Chiến Phía Sau Mọi Cuộc Chiến
Câu gốc
“Bấy giờ có một cuộc chiến đấu trên trời: Mi-chen và các sứ người tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh chiến lại; song chúng nó không thắng, và chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa” (Khải Huyền 12:7,8).
Kinh Thánh nghiên cứu
Khải Huyền 12:7–9, Ê-xê-chi-ên 28:12–15, Ê-sai 14:12–14, Sáng-thế Ký 3:15, Giăng 17:24–26.
Nếu Đức Chúa Trời là tốt lành, tại sao thế giới lại quá tệ? Một Đức Chúa Trời yêu thương làm sao có thể để cho quá nhiều những sự gian ác tồn tại? Tại sao người tốt thường gặp những điều xấu? Bài học tuần này chúng ta sẽ khám phá cuộc xung đột lâu dài giữa thiện và ác. Bắt đầu với sự phản loạn trên trời của Lu-xi-phe, chúng ta sẽ xem xét nguồn gốc của sự gian ác và sự nhịn nhục của Đức Chúa Trời khi giải quyết vần để tội lỗi.
Đức Chúa Trời là Chúa của tình yêu diệu kỳ. Đặc tính của Ngài là yêu thương (1 Giăng 4,7,8). Mọi hành động của Ngài đều bày tỏ tình yêu thương (Giê-rê-mi 31:3). Tình yêu không bao giờ bắt buộc, cưỡng ép, hay là một quy luật. Ellen G. White đã nói rõ điều này khi và viết: “Chỉ bởi tình yêu mới đánh thức được tình yêu” —Nguyện ước Thời Đại, trang 22. Từ chối quyền lựa chọn là hủy diệt khả năng yêu thương và hủy diệt khả năng yêu thương là tận diệt khả năng có được hạnh phúc thật sự. Bởi tình yêu, Đức Chúa Trời đã chiếm được lòng trung thành của chúng ta. Ngài đang giải quyết cuộc tranh đấu khốc liệt giữa thiện và ác theo cách mà tội lỗi sẽ không bao giờ xuất hiện trong vũ trụ nữa. Mục đích của Đức Chúa Trời là chứng minh trước toàn thể vũ trụ rằng Ngài hành động vì lợi ích tốt nhất cho các tạo vật của Ngài. Nhìn thế giới qua lăng kính tình yêu của Chúa, dưới ánh sáng của cuộc chiến giữa thiện và ác, chúng ta được bảo đảm lần nữa rằng lẽ phải sẽ chiến thắng điều ác và sẽ mãi mãi là như vậy.
*Nghiên cứu bài học tuần này, dựa trên quyển Thiện Ác Đấu Tranh, chương 29-30, để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 6 tháng 4.
Thứ Nhất Cuộc chiến trên trời
Đọc Khải Huyền 12:7–9. Phần Kinh Thánh này bày tỏ điều gì về sự tự do tồn tại trên trời và nguồn gốc của tội ác? Khi Lu-xi-phe phản nghịch, Đức Chúa Trời đã có thể phản ứng lại theo cách nào?
Những câu Kinh Thánh này mô tả một cuộc xung đột lớn giữa thiện và ác. Sa-tan và các sứ nó đã nổi loạn chống lại Đấng Cơ-đốc và cuối cùng, bị đuổi ra khỏi thiên đàng. Một cuộc chiến xảy ra tại một nơi quá hoàn hảo như vậy ở thiên đàng, thật vô cùng kỳ lạ. Tại sao nó lại xảy ra? Có phải một Đức Chúa Trời yêu thương đã tạo ra một thiên sứ quỷ quyệt đã khởi xướng cuộc chiến này? Có phải thiên sứ này có khuyết điểm tai hại nào đó đến nỗi dẫn nó đến sự nổi loạn? Kinh Thánh giải thích rõ ràng về nguồn gốc của sự gian ác. Kinh Thánh đã vén bức màn sang một bên và phơi bày cuộc chiến giữa thiện và ác này.
So sánh Ê-xê-chi-ên 28:12–15 và Ê-sai 14:12–14. Điều gì đã xảy ra trong tâm trí của thiên sứ được gọi là Lu-xi-phe để dẫn đến sự nổi loạn của nó?
Chúa không tạo ra ma quỷ. Ngài tạo ra một sinh vật sáng láng tên là Lu-xi-phe. Đó là một thiên sứ hoàn hảo. Trong sự hoàn hảo đó có sự tự do lựa chọn – một nguyên tắc cơ bản của vương quốc Đức Chúa Trời, được điều hành bởi tình yêu, không bởi sự ép buộc. Tội lỗi bắt nguồn từ chính Lu-xi-phe trên thiên đàng. Không có lời giải thích hợp lý tại sao một thiên sứ hoàn hảo lại để cho sự kiêu ngạo và lòng ganh tị bén rễ trong lòng của mình và phát triển thành cuộc nổi loạn chống lại Đấng Tạo Hóa của mình.
Lu-xi-phe, một loài thọ tạo, mong muốn sự thờ phượng mà chỉ thuộc về Đấng Sáng Tạo. Lu-xi-phe cố gắng chiếm đoạt ngai của Đức Chúa Trời bằng cách nghi ngờ thẩm quyền của Ngài. Sự nổi loạn này dẫn tới một cuộc chiến công khai trên thiên đàng.
Mặc dầu Đức Chúa Trời đã chịu đựng lâu dài với Lu-xi-phe, nhưng Ngài không cho phép Lu-xi-phe hủy hoại thiên đàng bằng sự phản loạn. “Hội đồng thiên đàng nhóm lại khuyên bảo Lu-xi-phe. Con Đức Chúa Trời bày tỏ cho hắn biết sự cao trọng, nhân từ, công bình của Đấng Tạo Hóa, bản chất thánh khiết và không thay đổi của luật pháp Ngài. Chính Đức Chúa Trời đã lập trật tự trên thiên đàng; Lu-xi-phe xây bỏ luật pháp Chúa nên nó đã làm ô danh Ngài và chuốc lấy sự hủy hoại cho mình. Nhưng sự cảnh cáo, được ban ra với tình yêu và lòng thương xót vô tận, chỉ gợi lên tinh thần phản nghịch.” — Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 436.
Bạn có thể rút ra bài học gì về bản tính của Đức Chúa Trời trong việc giải quyết tội ác?
Thứ Hai Lu-xi-phe lừa dối: Đấng Cơ-đốc thắng thế
Không có lời giải thích hợp lý nào giải thích tại sao Lu-xi-phe, một thiên sứ hoàn hảo, lại để cho sự kiêu ngạo và ghen tị bén rễ trong lòng và phát triển thành cuộc nổi loạn chống lại Đấng Tạo Hóa. Sự kiêu ngạo của nó đã chín muồi và tạo nên cuộc nổi loạn công khai. Nó cáo buộc Đức Chúa Trời là bất công và không xứng đáng. Nó đầu độc các thiên sứ bằng sự nghi ngờ và cáo buộc của mình.
Đọc Khải Huyền 12:4. Câu Kinh Thánh này bày tỏ gì về khả năng lừa dối của Sa-tan? Bao nhiêu thiên sứ sa ngã vì sự lừa dối của nó về Đức Chúa Trời?
Khi cuộc chiến bùng nổ trên thiên đàng, các thiên sứ phải quyết định – họ sẽ theo Đức Chúa Giê-su hay Lu-xi-phe? Bản chất của cuộc chiến này trên thiên đàng là gì? Đó là cuộc chiến tranh vật chất, hay cuộc chiến tranh tư tưởng, hay cả hai? Chúng ta không biết chi tiết, nhưng cuộc xung đột khốc liệt đến mức Sa-tan và các sứ nó cuối cùng phải bị “quăng xuống” và “chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa” (Khải Huyền 12:8,9). Cuộc chiến này rõ ràng mang tính mãnh liệt.
Một điều chắc chắn về cuộc chiến trên thiên đàng là mỗi thiên sứ phải quyết định theo Đấng Cơ-đốc hay chống lại Ngài. Họ sẽ theo ai? Họ sẽ nghe theo tiếng nói của ai? Những thiên sứ trung thành chọn vâng theo luật pháp yêu thương của Đấng Cơ-đốc, trong khi một phần ba thiên sứ nghe theo tiếng nói của Lu-xi-phe, bất tuân Đức Chúa Trời và đánh mất thiên đàng. Trong thời điểm quan trọng này của lịch sử trái đất, chúng ta cũng được kêu gọi để quyết định đi theo hay chống lại Đấng Cơ-đốc. Chúng ta phải tuyên bố đứng bên phía ai – Đấng Cơ-đốc hay Sa-tan.
Đọc Sáng-thế Ký 2:15–17, Xuất Ê-díp-tô Ký 32:26, Giô-suê 24:15; 1 Các vua 18:20,21, và Khải Huyền 22:17. Những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta nguyên tắc căn bản nào trong Thiện ác đấu tranh?
Khi Đức Chúa Trời tạo nên con người, Ngài đã khắc sâu vào tâm trí chúng ta khả năng suy nghĩ, lý luận và chọn lựa. Bản chất của con người chúng ta là có khả năng thực hiện những chọn lựa mang tính đạo đức. Chúng ta không phải người máy. Khác với loài vật, chúng ta được tạo ra theo ảnh tượng của Đức Chúa Trời, có khả năng đưa ra những chọn lựa đạo đức và sống theo nguyên tắc thiêng liêng vĩnh cửu. Kể từ khi Lu-xi-phe nổi loạn trên thiên đàng, Đức Chúa Trời kêu gọi dân sự Ngài đáp lại tình yêu của Ngài và vâng theo luật pháp của Ngài bằng cách chọn phục vụ Ngài.
Chúng ta có thể học được những bài học nào từ cuộc chiến trên thiên đàng liên quan đến cuộc chiến với điều ác của cá nhân chúng ta? Nếu Sa-tan có thể quyết định chọn sự công bình, điều này nói gì về những sự gian ác của hắn để lừa dối chúng ta?
Thứ Ba Trái đất bị liên lụy
Khi Đức Chúa Trời tạo dựng trái đất, Ngài đã tạo nên nó thật hoàn hảo. Kinh Thánh nói rằng: Ngài “thấy các việc Ngài đã làm thật rất tốt lành” (Sáng-thế Ký 1:31). Không có một vết nhơ của tội lỗi hay của sự gian ác ở bất cứ nơi đâu. Nhưng Ngài ban cho A-đam và Ê-va sự tự do chọn lựa giống như Ngài đã ban cho Lu-xi-phe. Ngài đã không muốn có những người máy trên thiên đàng, thì Ngài cũng không muốn có những người máy trên đất.
Ngài đã cố gắng làm rõ sự tự do này. Ngài trồng một cây trong Vườn gọi là Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác. Ngài đã nói rõ với họ về điều đó, vì Ngài muốn chắc chắn rằng họ phải biết họ có quyền chọn lựa
Sa-tan đã đến chỗ cây ấy, và khi Ê-va nán lại ở đó, nó nói với bà: “Hai ngươi chẳng chết đâu; nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác” (Sáng-thế Ký 3:4,5). Nếu hai ngươi ăn trái cây này, hai ngươi sẽ bước vào một cuộc sống mới. Hai ngươi sẽ thích thú. Hai ngươi sẽ có cảm giác sung sướng mà các ngươi chưa từng có trước đây. Ê-va à, Chúa đã giấu ngươi điều gì đó. Hãy lại đây, hãy hái trái cấm và ăn đi.
Khi Ê-va, và sau đó là A-đam, đã quyết định, họ mở cánh cửa mà Đức Chúa Trời muốn đóng kín mãi mãi. Đó là cánh cửa dẫn đến tội lỗi, cửa dẫn đến đau khổ, cánh cửa dẫn đến đau buồn, bệnh tật và chết chóc.
Đọc Sáng-thế Ký 3:1-3, Rô-ma 3:23 và Rô-ma 5:12. Những câu Kinh Thánh này có điểm chung nào? Hãy mô tả những hậu quả cuối cùng mà tội lỗi gây ra cho toàn thể nhân loại.
Cốt lõi của tội lỗi là nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời. Tội lỗi dẫn đến việc xa cách Đức Chúa Trời. Vì Đức Chúa Trời là nguồn của sự sống, nên xa cách Đức Chúa Trời là dẫn đến sự chết. Nó cũng dẫn đến lo lắng ưu tư, bệnh tật và chết chóc. Sự đau khổ trong thế giới chúng ta chính là hậu quả của việc sống trên một hành tinh bị tội lỗi tàn phá. Chắc chắn điều này không có nghĩa là mỗi lần chúng ta đau khổ hay bệnh tật là chúng ta đã phạm tội. Điều đó có nghĩa là mỗi người trong chúng ta bị ảnh hưởng vì sống trên một hành tinh bị tội lỗi tàn phá.
Đọc Sáng-thế Ký 3:15; Lê-vi Ký 5:5,6; và Giăng 1:29. Trong Vườn Ê-đen sau khi A-đam và Ê-va phạm tội, Đức Chúa Trời đã ban cho họ lời hứa nào, mà sẽ mang đến cho họ niềm hy vọng trong tội lỗi và nỗi tuyệt vọng của họ? Ngài đã hướng dẫn họ tế lễ gì tại vườn Ê-đen để họ thực hiện, và trải qua nhiều thế kỷ đó là giải pháp cho vấn đề tội lỗi?
Thứ Tư Tình yêu mở ra một con đường
A-đam và Ê-va đã phạm tội, Đức Chúa Trời bảo họ phải rời khỏi khu vườn. Kể từ đó, sự nhọc nhằn và đau khổ bám theo họ. Liệu họ có phải chịu đau khổ và cuối cùng là phải chết trong vô vọng không? Có phải cái chết là chấm dứt mọi thứ không?
Vào thời điểm này, Đức Chúa Trời ban cho họ lời hứa được viết lại trong Sáng-thế Ký 3:15. Nhìn thẳng vào Sa-tan, con rắn, Ngài phán: “Ta sẽ làm cho mày cùng người nữ, dòng dõi mày cùng dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mày, còn mày sẽ cắn gót chân người”. Lúc đó có thể họ chưa hiểu rõ ý nghĩa câu này, nhưng họ biết họ có thể hy vọng lần nữa. Bằng cách nào đó, qua “Dòng dõi người nữ”, sự cứu chuộc của họ sẽ đến.
Dĩ nhiên, “Dòng dõi người nữ” chính là Đức Chúa Giê-su (Ga-la-ti 3:16). Trên thập giá, Sa-tan đã cắn gót chân Ngài. Nhưng chiến thắng của Đức Chúa Giê-su là sự bảo đảm rằng một ngày nào đó đầu con rắn sẽ bị nghiền nát, và cánh cửa đau khổ và chết chóc mà A-đam và Ê-va đã mở một ngày nào đó sẽ đóng lại.
Đọc Hê-bơ-rơ 2:9, Ga-la-ti 3:13 và 2 Cô-rinh-tô 5:21. Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết gì về sự hy sinh cao cả của Đấng Cơ-đốc trên thập giá?
Có bao giờ bạn tự hỏi liệu Đức Chúa Trời có thật sự yêu bạn không? Hãy nhìn lên thập giá; nhìn vào mão gai, nhìn vào những chiếc đinh trên tay và trên chân Ngài. Với từng giọt máu mà Đức Chúa Giê-su đổ xuống trên đồi Sọ, Đức Chúa Trời nói: Ta yêu con. Ta không muốn ở trên thiên đàng mà không có con. Con đã phạm tội; con đã bán mình vào tay kẻ thù; về bản thân con, con không xứng đáng với cuộc sống vĩnh hằng. Nhưng ta đã chuộc con về. Mỗi lần nhìn lên thập giá, con không bao giờ cần phải tự hỏi liệu mình có được yêu thương không.
Kinh Thánh nói về Đức Chúa Giê-su, Đấng đã đến thế gian này, đã trải qua những đau khổ, thất vọng và nỗi đau chung với toàn nhân loại. Điều này bày tỏ một Đấng Cơ-đốc đã đối mặt với những cám dỗ giống như của chúng ta — một Đấng Cơ-đốc, bởi sự sống và sự chết của Ngài trên thập giá, đã chiến thắng quyền lực thống trị và quyền lực của sự chết-tất cả đều dành cho từng cá nhân của chúng ta.
Hãy nghĩ về điều này: Đức Chúa Giê-su, Đấng đã tạo nên vũ trụ (Giăng 1:3), từ trời bước xuống và không chỉ đến với thế giới sa ngã này mà còn chịu đau khổ theo cách mà không ai trong chúng ta đã từng chịu như vậy (Ê-sai 53:1 – 5). Ngài đã làm điều đó vì Ngài yêu chúng ta, mỗi một chúng ta. Thật là một lý do mạnh mẽ để hy vọng!
Đấng Cơ-đốc đã đáp trả cho sự cáo buộc của Sa-tan trên thập giá như thế nào? Dưới ánh sáng của Thiện ác đấu tranh giữa thiện và ác, cái chết của Ngài đã làm trọn điều gì?
Thứ Năm Thầy tế lễ thượng phẩm của chúng ta
Những gì Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta trên thập giá cho phép Ngài cầu thay cho chúng ta trên thiên đàng. Chúa phục sinh làm thầy Tế Lễ Thượng Phẩm vĩ đại của chúng ta, cung cấp mọi thứ cần thiết để chúng ta được cứu và được sống trên vương quốc của Đức Chúa Trời mãi mãi.
Đọc Hê-bơ-rơ 4:15,16 và Hê-bơ-rơ 7:25. Những câu này cho chúng ta sự bảo đảm như thế nào khi chúng ta sống trong một thế giới đầy những sự cám dỗ, đau khổ, bệnh tật và chết chóc?
Câu Kinh Thánh nói rằng, Ngài “bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội” (Hê-bơ-rơ 4:15). Và nói thêm: “Vậy chúng ta hãy vững lòng”—có nghĩa là tự tin— “đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng” (Hê-bơ-rơ 4:16).
Nói cách đơn giản, Đức Chúa Giê-su giới thiệu chúng ta trước vũ trụ như những con người được mặc lấy sự công chính của Ngài, được cứu bởi sự chết của Ngài, và được chuộc nhờ huyết của Ngài. Tất cả những gì chúng ta phải chịu, Ngài đã chịu thay. Trong Đấng Cơ-đốc không còn sự đoán phạt về tội lỗi trong quá khứ của chúng ta. Trong Đấng Cơ-đốc tội lỗi của chúng ta đã được xóa và nhờ sự cầu thay đầy quyền năng của Ngài, sự bám chặt của tội lỗi trong đời sống chúng ta bị phá vỡ. Mọi xiềng xích trói buộc chúng ta được cởi bỏ, và chúng ta được tự do.
Đọc Giăng 17:24–26. Sự khao khát mãnh liệt của Đấng Cơ-đốc trong cuộc chiến giữa thiện và ác là gì?
“Khi sự hy sinh vĩ đại hoàn thành, Đấng Cơ-đốc thăng thiên, nhưng Ngài từ chối sự tôn thờ của các thiên sứ cho đến khi đã dâng trình cùng Đức Chúa Trời lời cầu xin này, “Cha ôi, Con muốn Con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho Con cũng ở đó với Con” (Giăng 17:24). Với một giọng đầy quyền phép và yêu thương không tả nổi, Đức Chúa Trời từ ngôi Ngài đáp trả rằng, “Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ lạy Con” (Hê-bơ-rơ 1:6). Đức Chúa Giê-su vô tội, không tì vít. Sự hạ mình của Ngài đã xong, sự hy sinh của Ngài đã trọn, Ngài nhận lấy danh cao quý hơn tất cả mọi danh” — Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 442.
Đức Chúa Giê-su muốn chúng ta được sống với Ngài trên thiên đàng hơn bất cứ điều gì khác. Lòng Ngài khao khát chúng ta được cứu, đó là lý do mà Ngài phải chết và cầu thay cho chúng ta. Bạn có nhu cầu nào đặc biệt trong cuộc sống không? Hãy kể cho Đức Chúa Giê-su nghe. Nơi nào có đau buồn, Ngài mang đến sự an ủi. Nơi nào có sợ hãi, Ngài đem đến sự bình an. Nơi nào có tội lỗi, Ngài mang đến sự tha thứ. Nơi nào có sự yếu đuối, Ngài đem đến sức mạnh.
Bạn nghĩ tại sao Đấng Cơ-đốc đã hy sinh chính Ngài vì chúng ta? Đối với Ngài điều gì làm chúng ta có giá trị đến như vậy?
Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Trục xuất Sa-tan khỏi thiên đàng, Đức Chúa Trời bày tỏ sự công bình của Ngài và bảo tồn vinh dự ngôi Ngài. Nhưng khi loài người phạm tội vì sự lừa dối của Sa-tan, Đức Chúa Trời bày tỏ bằng chứng về tình thương của Ngài, là ban Con Một của Ngài để chết chuộc tội cho nhân loại sa ngã. Bản tính Đức Chúa Trời được bày tỏ qua chương trình cứu chuộc. Thập tự giá chứng minh cho cả vũ trụ thấy đường lối Lu-xi-phe đã lựa chọn và nó không thể đổ lỗi cho chính phủ Đức Chúa Trời về sự bội nghịch của nó.” — Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 441.
“Thập tự giá ở núi Sọ, trong khi tuyên bố luật pháp là bất di bất dịch, cũng rao truyền cho cả vũ trụ biết rằng tiền công của tội lỗi là sự chết. Tiếng kêu của Đấng Cứu Thế khi hấp hối, “Mọi việc đã trọn”, là tiếng chuông báo tử cho Sa-tan. Cuộc đấu tranh vĩ đại diễn tiến từ lâu, ngay lúc đó được quyết định rồi, và sự tận diệt cuối cùng của tội ác là chắc chắn. Con Đức Chúa Trời đã xuống mồ mả, “hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỷ” (Hê-bơ-rơ 2:14) — Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 444.
Câu hỏi thảo luận:
Đức Chúa Trời biết Lu-xi-phe sẽ nổi loạn, tại sao ngay từ đầu Ngài lại ban cho Lu-xi-phe quyền lựa chọn? Hoặc khi Lu-xi-phe nổi loạn, tại sao Đức Chúa Trời không hủy diệt nó ngay lập tức? Vũ trụ không sa ngã sẽ phản ứng thế nào nếu Đức Chúa Trời loại trừ Lu-xi-phe ngay lập tức? Tại sao khái niệm về mối quan tâm của vũ trụ đối với chương trình cứu rỗi (1 Phi-e-rơ 1:12, Khải Huyền 5:13, Khải Huyền 16:7) lại rất quan trọng để hiểu Thiện ác đấu tranh?
Bạn có thể nghĩ ra những lý do gì về sự chết của Đấng Cơ-đốc trên thập giá? Có phải chỉ để bày tỏ bản tính của Đức Chúa Trời? Có phải là giá để chuộc tội lỗi không? Nếu vậy, những ai được chuộc? Chia sẻ suy nghĩ của bạn và dùng Kinh Thánh chứng minh cho những suy nghĩ ấy.
Chúng ta có ý gì khi dùng từ “Cuộc chiến khốc liệt”? Thảo luận các khía cạnh khác nhau của cuộc chiến khốc liệt, và bài học tuần này áp dụng vào cuộc sống của bạn như thế nào?
Những câu Kinh Thánh nào nói về thực tế của cuộc chiến khốc liệt? (Xem Gióp 1,2; Ê-phe-sô 6:12).
So với các giáo phái tin vào Đấng Cơ-đốc, tín đồ Cơ-đốc Phục Lâm hiểu tường tận về cuộc chiến khốc liệt này như thế nào? Điều gì trong chủ đề cuộc chiến khốc liệt này khiến tín đồ Cơ-đốc Phục Lâm trở nên khác biệt?