Ta sẽ chỗi dậy
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 18:3-18; Thi Thiên 41:1-3; Phục-truyền Luật-lệ Ký 15:7-11; Thi Thiên 82; Thi Thiên 96:6-10; Thi Thiên 99:1-4; Rô-ma 8:34
"Nhân vì người khốn cùng bị hà hiếp, và kẻ thiếu thốn rên siết, Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ ta sẽ chỗi dậy, đặt người tại nơi yên ổn, là nơi người mong muốn" — Thi- thiên 12:5
Sa-bát Ta Sẽ Chỗi Dậy
Câu gốc
“Nhân vì người khốn cùng bị hà hiếp, và kẻ thiếu thốn rên siết, Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ ta sẽ chỗi dậy, đặt người tại nơi yên ổn, là nơi người mong muốn” (Thi- thiên 12:5).
Kinh Thánh nghiên cứu
Thi Thiên 18:3-18; Thi Thiên 41:1-3; Phục-truyền Luật-lệ Ký 15:7-11; Thi Thiên 82; Thi Thiên 96:6-10; Thi Thiên 99:1-4; Rô-ma 8:34.
Thời đại của chúng ta không phải là thời kỳ duy nhất mà điều ác, sự bất công và áp bức hoành hành. Những người viết Thi Thiên cũng từng sống trong thời kỳ đen tối như vậy. Và vì thế, dù thế nào đi nữa, Thi Thiên vẫn là lời phản kháng của Đức Chúa Trời chống lại áp bức và bạo lực trên thế gian này, trong thời đại của chúng ta cũng như trong thời của những người viết Thi Thiên ngày trước.
Đúng vậy, Chúa là Đấng nhịn nhục và luôn kiềm chế cơn thịnh nộ bằng sự kiên nhẫn hết mực của Ngài, không muốn bất cứ ai bị hư mất, nhưng trông chờ mọi người ăn năn và thay đổi đường lối sai lạc của họ (II Phi-e-rơ 3:9-15). Và, mặc dù thời điểm thích hợp để Đức Chúa Trời hành động không phải lúc nào cũng trùng khớp với sự mong đợi của con người, nhưng ngày phán xét của Ngài đang đến gần (Thi Thiên 96:13; Thi Thiên 98:9). Chúng ta chỉ cần giữ vững niềm tin nơi Ngài và trông cậy vào những lời hứa của Ngài cho đến ngày đó.
Chỉ có Đấng Tạo Hóa, Đấng ngự trị trên công lý và trong sự công bình (Thi Thiên 89:14 và 97:2), mới có thể mang đến sự phán xét tối cao của Ngài, đem lại sự ổn định và thịnh vượng cho toàn thế giới. Khía cạnh kép trong sự phán xét của Đức Chúa Trời bao gồm cả việc giải cứu người bị áp bức lẫn việc hủy diệt kẻ ác (Thi Thiên 7:6-17).
Đây là những gì chúng ta đã được Chúa hứa và đây thực sự là những gì sẽ đến trong một ngày nào đó không còn xa – nhưng vào thời điểm mà Đức Chúa Trời ấn định, chứ không phải theo ý của chúng ta – đây là điều người viết Thi Thiên đã nhấn mạnh.
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 10 tháng 2.
Thứ Nhất Một Mãnh Tướng Đầy Oai Nghi
Đọc Thi Thiên 18:3-18; Thi Thiên 76:3-9,12 và Thi Thiên 144:5-7. Đức Giê-hô-va được miêu tả như thế nào trong những câu Kinh Thánh này? Những hình ảnh này truyền tải điều gì về việc Đức Chúa Trời sẵn sàng giải cứu dân sự của Ngài?
Những bài thánh ca này tôn ngợi danh Chúa vì quyền năng đáng kinh ngạc của Ngài đối với các thế lực gian tà đang đe dọa dân sự của Ngài. Họ mô tả Đức Chúa Trời trong vẻ uy nghi của một Dũng Tướng và một Quan Tòa nghiêm khắc. Hình ảnh Đức Chúa Trời trong vai trò của một Dũng Tướng thường xuyên xuất hiện trong Thi Thiên và làm nổi bật tính nghiêm trọng và sự khẩn cấp trong việc Đức Chúa Trời hồi đáp lại những lời kêu than và nỗi đau khổ của dân sự Ngài.
“Đức Giê-hô-va sấm sét trên các từng trời, /Đấng Chí Cao làm cho rân vang tiếng của Ngài,/ Có mưa đá và than rực lửa./ Ngài bắn tên, làm cho tản lạc quân thù nghịch tôi,/ Phát chớp nhoáng nhiều, khiến chúng nó lạc đường.? Hỡi Đức Giê-hô-va, bởi lời hăm he của Ngài,/ Bởi gió xịt ra khỏi lỗ mũi Ngài, đáy biển bèn lộ ra, và các nền thế gian bị bày tỏ” (Thi Thiên 18:13-15).
Sự quyết tâm tuyệt đối và tầm quan trọng trong hành động của Đức Chúa Trời sẽ xua tan mọi nghi ngờ về sự quan tâm và lòng trắc ẩn lớn lao của Ngài đối với những người đang chịu nhiều đau đớn cũng như dẹp bỏ sự hồ nghi về khả năng đánh bại kẻ ác của quyền năng Ngài. Chúng ta chỉ cần chờ đợi Ngài thực hiện điều đó.
Cuối cùng, ngay cả khi dân sự của Đức Chúa Trời, như Đa- vít chẳng hạn, tham gia vào chiến trận, thì việc giải cứu cũng không đến từ các phương tiện của con người. Trong nhiều trận chiến chống lại kẻ thù của dân sự Đức Chúa Trời, vua Đa-vít đã tôn ngợi Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất đạt được tất cả mọi thắng lợi. Sau nhiều thành công và đạt được những chiến thắng vang dội trên chiến trường, Đa-vít có thể dễ dàng nhận lấy công lao về phần mình, nhưng đó không phải là cách nhìn của ông. Ông nhận biết rất rõ nguồn sức mạnh của mình đến từ đâu.
Mặc dù Đa-vít nói rằng Chúa rèn luyện đôi tay ông cho chiến trận (Thi Thiên 18:34), nhưng không có bất cứ chỗ nào trong Thi Thiên cho thấy ông cậy vào kỹ năng chiến đấu của mình. Thay vào đó, Đa-vít tôn ngợi Đức Chúa Trời chiến đấu cho ông và giải cứu ông trong những lúc nguy khốn (Thi Thiên 18:47,48).
Trong Thi Thiên, vua Đa-vít, người được biết đến như một chiến binh thành công, cho rằng vai trò của mình như một nhạc sĩ tài ba và ca ngợi Đức Giê-hô-va là Đấng Giải Cứu và Đấng Nâng Đỡ duy nhất cho dân sự của Ngài (Thi Thiên 144:10-15). Sự ngợi khen và lời cầu nguyện là nguồn sức mạnh vô biên của Đa-vít, mạnh mẽ hơn bất kỳ vũ khí chiến tranh nào của loài người. Đa-vít cho chúng ta biết rằng chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất để chúng ta tin cậy và thờ phượng.
Bất kể ân tứ và kỹ năng mà bạn có, hay thành công nào bạn đạt được trong cuộc sống, tại sao bạn phải luôn luôn nhớ về nguồn gốc của tất cả những điều đó? Bạn sẽ gặp mối nguy hiểm nào nếu quên đi nguồn gốc đó?
Thứ Hai Công Lý Cho Người Bị Áp Bức
Đọc Thi Thiên 9:18; Thi Thiên 12:5; Thi Thiên 40:17; Thi Thiên 113:7; Thi Thiên 146:6-10 và Thi Thiên 41:1-3. Qua đó, sứ điệp gởi đến cho chúng ta là gì, ngay cả ngày hôm nay?
Đức Chúa Trời thể hiện sự quan tâm, lưu ý đặc biệt đến công lý dành cho những nhóm người dễ bị tổn thương khác nhau luôn nhan nhản khắp nơi trong cuộc sống. Đó là những người nghèo khổ, thiếu thốn, những người bị áp bức, trẻ mồ côi, người góa bụa và những khách lạ không nơi nương tựa. Thi Thiên, giống như Luật pháp và những lời tiên tri, đều có nhận định rõ ràng về quan điểm này (Xuất Ê-díp-tô Ký 22:21-27; Ê-sai 3:13-15).
Nhiều Thi Thiên sử dụng cách diễn tả về sự “nghèo khó và thiếu thốn” và tránh dùng những thuật ngữ dành riêng cho tôn giáo và quốc gia để đại diện những người bị áp bức về mặt chủng tộc và tôn giáo. Điều này được thực hiện nhằm làm nổi bật mối quan phòng, chăm lo rộng rãi của Đức Chúa Trời dành cho toàn nhân loại.
Cụm từ “nghèo khó và thiếu thốn” không chỉ giới hạn trong sự thiếu thốn về vật chất mà còn biểu hiện tình trạng dễ bị tổn thương và bơ vơ, không nơi nương tựa. Cách diễn đạt này kêu gọi lòng trắc ẩn của Đức Chúa Trời và nó truyền tải ý tưởng rằng luôn có những người đang khổ đau, đang lạc lõng cô đơn, không ai mở rộng lòng cứu giúp ngoài Chúa. Việc diễn tả về sự “nghèo khó và thiếu thốn” cũng liên quan đến lòng chân thành, tính trung thực và tình yêu thương của một người dành cho Đức Chúa Trời, khi thú nhận mình hoàn toàn phụ thuộc vào Ngài và từ bỏ mọi ý tưởng về việc cậy vào bản thân mình và tự hào về mình.
Trong khi đó, việc quan tâm đến người thiếu thốn (Thi- thiên 41:1-3) chứng tỏ lòng trung tín của dân sự đối với Đức Chúa Trời. Đối xử tàn ác với những người khốn cùng là những tội lỗi đặc biệt đáng ghê tởm trong văn hóa của dân Do Thái thời xưa (Phục-truyền Luật-lệ Ký 15:7-11). Tinh thần của Thi Thiên truyền động lực cho những người trung tín mạnh dạn lên tiếng chống lại mọi bất công áp bức.
Thi Thiên cũng nhấn mạnh đến sự vô ích của việc đặt niềm tin vào những phương tiện dễ hư mất, có thể bị tiêu hủy của con người, xem đây như là nguồn cung cấp sự tri thức và an ninh tột bậc của mình. Dân sự của Đức Chúa Trời nhất định phải chống lại sự cám dỗ trong việc đặt trọn niềm tin vào sự cứu giúp của các nhà lãnh đạo và các tổ chức của loài người, nhất là khi việc làm của họ khác với đường lối của Đức Chúa Trời.
Trong ân điển của Ngài, Chúa của chúng ta hòa mình với những hoàn cảnh nghèo khó bằng cách chính Ngài cũng trở nên nghèo khó, hầu cho bởi sự nghèo khó của Ngài mà chúng ta trở nên giàu có (II Cô-rinh-tô 8:9). Sự giàu có trong Đấng Cơ-đốc bao gồm cả sự giải cứu khỏi mọi áp bức do tội lỗi mang lại, và Ngài hứa ban cho chúng ta sự sống đời đời trong vương quốc Đức Chúa Trời (Khải Huyền 21:4). Đấng Cơ-đốc hoàn thành lời hứa trong Thi- thiên với vai trò là Quan án thiêng liêng, là Đấng sẽ phán xét những kẻ có hành vi ngược đãi đối với những người khốn khổ, thiếu thốn, cũng như những kẻ thờ ơ trong bổn phận của mình, bỏ mặc họ sống lầm than trong cảnh khốn cùng (Ma-thi-ơ 25:31-46).
Chúng ta quan tâm đến những người “nghèo khó và thiếu thốn” chung quanh mình như thế nào, và chúng ta đã giúp ích được những gì cho họ?
Thứ Ba Các Ngươi Sẽ Đoán Xét Bất Công Cho Đến Bao Giờ?
Đức Giê-hô-va đã ban cho các nhà lãnh đạo của dân Y-sơ- ra-ên thẩm quyền để duy trì công lý trong dân Y-sơ-ra-ên (Thi- thiên 72:1-7,12-14). Các vị vua của Y-sơ-ra-ên phải thực thi quyền lực của mình theo thánh ý của Đức Chúa Trời. Mối quan tâm chính yếu của các nhà lãnh đạo là phải làm sao duy trì được hòa bình và công lý cho đất nước cũng như quan tâm chăm sóc cho những người bất hạnh trong xã hội. Chỉ khi nào làm được như vậy thì đất nước và toàn dân mới được hưng thịnh. Ngôi vua được củng cố và bền vững nhờ vào lòng trung tín nơi Đức Chúa Trời chứ không phải bởi năng lực của con người.
Đọc Thi Thiên 82. Điều gì xảy ra khi những nhà lãnh đạo làm sai lệch công lý và đàn áp những người mà họ có nhiệm vụ phải bảo vệ?
Trong Thi Thiên 82, Đức Chúa Trời công bố sự phán xét của Ngài đối với các quan án không công bình. Các “thần” (Thi- thiên 82:1,6) ở đây rõ ràng không phải là các vị thần ngoại giáo, cũng không phải là các thiên sứ, bởi vì họ chưa bao giờ được giao nhiệm vụ thực thi công lý cho dân sự của Đức Chúa Trời và do đó không thể bị phán xét vì đã không hoàn thành nhiệm vụ đó. Những lời buộc tội được liệt kê trong Thi Thiên 82:2- 4 lặp lại luật trong Ngũ Kinh của Môi-se, xác định “các thần” là những người lãnh đạo của dân Y-sơ-ra-ên (Phục-truyền Luật-lệ Ký 1:16-18; Phục- truyền Luật-lệ Ký 16:18-20; Giăng 10:33-35). Đức Chúa Trời hỏi “các con của loài người” rằng liệu họ đoán xét có công bằng không, thiên vị kẻ ác cho đến bao giờ mới thôi, và hình phạt của họ được công bố, bởi vì là những quan án không công bình. Những người lãnh đạo bước đi trong tối tăm mà chẳng hiểu biết chi (Thi Thiên 82:5), chỉ vì họ đã từ bỏ luật pháp của Đức Chúa Trời, là ánh sáng soi dẫn cho họ (Thi Thiên 119:105).
Kinh Thánh kiên quyết xác nhận một lẽ thật bất di bất dịch rằng Chúa là Đức Chúa Trời duy nhất. Ngài chia sẻ quyền cai trị thế giới của Ngài với các nhà lãnh đạo loài người, là những ai được bổ nhiệm làm người đại diện cho Ngài (Rô-ma 13:1). Tuy nhiên, hết lần này đến lần khác, những người đại diện cho Ngài ở thế gian này - cả trong lịch sử thời xưa lẫn thời đại ngày nay – đã làm sai lệch mục đích cao cả của nhiệm vụ mà họ được giao cho!
Thi Thiên 82 vạch trần sự bội đạo của một số nhà lãnh đạo tự cho mình là “thần” trên những người khác một cách ngạo mạn. Mặc dù Đức Chúa Trời ban quyền hành và đặc ân cho các nhà lãnh đạo của dân Y-sơ-ra-ên, để họ được gọi là “con trai của Đấng Chí Cao” và là đại diện hợp pháp cho Ngài, nhưng Đức Chúa Trời vẫn sẵn sàng từ bỏ những nhà lãnh đạo gian ác. Đức Chúa Trời nhắc nhở họ rằng họ cũng sẽ chết như mọi người và cũng phải tuân theo các luật lệ đạo đức như tất cả mọi người. Không có bất cứ một ai cao hơn luật pháp của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 82:6- 8).
Đức Chúa Trời sẽ phán xét cả thế gian; dân sự của Đức Chúa Trời cũng sẽ khai trình mọi sự với Ngài. Cả những người lãnh đạo và hết thảy dân chúng nên noi gương vị Quan án thiêng liêng và đặt niềm hy vọng tuyệt đối vào Ngài.
Bạn đang nắm giữ quyền lực nào trên những người khác? Bạn đang thực thi quyền lực đó một cách công bằng và chánh trực như thế nào? Hãy đặc biệt chú ý đến điều này.
Thứ Tư Xin Trút Cơn Phẫn Nộ Của Ngài
Đọc Thi Thiên 58:6-8; Thi Thiên 69:22-28; Thi Thiên 83:9-17; Thi Thiên 94:1,2 và Thi Thiên 137:7-9. Các Thi Thiên này truyền tải những tâm trạng như thế nào? Ai là người đứng ra phán xét?
Một số câu trong Thi Thiên cầu xin Đức Chúa Trời giáng trả sự báo thù trên những cá nhân và những dân tộc có ý định hoặc đã ra tay hãm hại những người viết Thi Thiên và dân tộc của họ. Những chương Thi Thiên này có vẻ khó hiểu vì những ngôn từ gay gắt đầy phẫn nộ và cho thấy sự mâu thuẫn rõ ràng với nguyên tắc yêu thương kẻ thù mà Kinh Thánh đã răn dạy (Ma-thi-ơ 5:44).
Tuy nhiên, sự phẫn nộ của người viết Thi Thiên khi đối mặt với những áp bức, bất công lại là điều tốt. Điều đó có nghĩa người viết Thi Thiên tôn trọng công lý, phân biệt một cách nghiêm túc giữa lẽ phải và điều sai quấy, sống chánh trực hơn nhiều người khác. Thậm chí ông còn quan tâm rất nhiều đến những điều xấu xa đang xảy ra khắp nơi, không chỉ đối với riêng bản thân ông mà còn với nhiều người khác nữa.
Tuy nhiên, không có chỗ nào trong Thi Thiên cho thấy ông gợi ý tự cho mình là người đại diện đứng ra trả thù. Thay vào đó, ông giao phó trọn vẹn sự báo oán vào tay Đức Chúa Trời. Thi- thiên gợi lại những lời nguyền rủa trong giao ước thiêng liêng (Phục-truyền Luật-lệ Ký 27:9-16) và cầu xin Đức Chúa Trời hành động như Ngài đã hứa.
Thi Thiên là những lời tiên tri về cuộc phán xét sắp sửa xảy ra của Đức Chúa Trời; đây không đơn thuần chỉ là lời cầu khẩn của người viết Thi Thiên. Thi Thiên 137 phản ảnh những hình ảnh đau buồn trong sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với Ba-by-lôn, như đã thấy trong các lời tiên tri. Sự tàn phá mà người Ba-by-lôn mang đến các dân tộc khác sẽ quay lại giáng trả trên họ. Thi Thiên truyền đạt những lời cảnh báo thiêng liêng rằng tội ác sẽ không bao giờ thoát khỏi sự trừng phạt.
Sự trừng phạt của Đức Chúa Trời được đo lường bằng công lý và ân điển. Con cái Đức Chúa Trời được kêu gọi hãy cầu nguyện cho những người ngược đãi họ và thậm chí hy vọng vào sự quy đạo của họ (Thi Thiên 83:18; Giê-rê-mi 29:7).
Tuy nhiên, trong khi tìm cách làm cho những ý tưởng của Thi Thiên phù hợp với chuẩn mực trong Kinh Thánh về tình yêu thương dành cho kẻ thù, chúng ta phải cẩn trọng để không làm giảm đi những trải nghiệm đau thương đã được diễn tả trong đó. Đức Chúa Trời thừa nhận nỗi đau đớn mà con cái Ngài phải gánh chịu và trấn an họ rằng “Sự chết của các người thánh là quí báu trước mặt Đức Giê-hô-va” (Thi Thiên 116:15). Sự phán xét thiêng liêng của Đức Chúa Trời buộc dân sự của Ngài phải lên tiếng chống lại mọi điều ác và tìm kiếm vương quốc của Đức Chúa Trời trong sự trọn lành. Thi Thiên cũng gởi sứ điệp đến những người đang đau khổ, cho họ biết rằng Đức Chúa Trời thấu hiểu nỗi thống khổ của họ và chắc chắn một ngày nào đó công lý sẽ được thực thi.
Đôi khi chúng ta có những suy nghĩ hoặc toan tính đến việc trả thù những kẻ đã khiến mình hay người thân của mình lâm vào cảnh khốn cùng khủng khiếp nhất. Làm thế nào để những tư tưởng trong Thi Thiên có thể giúp bạn đặt những cảm xúc đầy phẫn nộ như vậy dưới một góc nhìn đúng đắn nhất.
Thứ Năm Sự Phán Xét Của Chúa Và Đền Thánh
Đọc Thi Thiên 96:6-10; Thi Thiên 99:1-4 và Thi Thiên 132:7-9, 13-18. Sự phán xét của Đức Chúa Trời diễn ra ở đâu, và câu trả lời này có ý nghĩa gì đối với chúng ta? Đền thánh giúp chúng ta hiểu cách Đức Chúa Trời sẽ đối phó với điều ác như thế nào?
Sự phán xét của Đức Chúa Trời có liên quan mật thiết đến nơi thánh. Đền thánh là nơi mà nhận thức có phần tiêu cực của người viết Thi Thiên về vấn đề bức bối của cái ác đã được thay đổi (Thi Thiên 73:17-20). Nơi thánh được chỉ định là nơi phán xét của Đức Chúa Trời như đã được chỉ ra bởi sự xét đoán của Urim (Dân số Ký 27:21) và bởi bảng đeo ngực về sự xét đoán của thầy tế lễ thượng phẩm (Xuất Ê-díp-tô Ký 28:15, 28-30). Theo đó, nhiều nơi trong Thi Thiên mô tả hình ảnh Đức Chúa Trời ngự trên ngôi Ngài trong nơi thánh, sẵn sàng phán xét thế gian vì tội lỗi và sự gian ác của nó.
Tại đền thánh, chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời được tiết lộ. Đối với ngoại giáo, tội lỗi chủ yếu được hiểu như là một vết nhơ của thân xác, cần phải được loại bỏ bằng các nghi lễ đầy ma thuật. Ngược lại, Kinh Thánh trình bày tội lỗi như một sự vi phạm luật đạo đức của Đức Chúa Trời. Sự thánh khiết của Đức Chúa Trời có nghĩa là Ngài yêu chuộng công lý và sự công bình. Tương tự như vậy, dân sự của Đức Chúa Trời cũng cần phải tìm kiếm sự công bình, chính trực và cần phải thờ phượng Đức Chúa Trời trong sự thánh khiết của Ngài. Để thực hiện được điều đó, chúng ta phải vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời, đó là hành động tôn trọng sự thánh khiết của Ngài.
Vì vậy, đền thánh là nơi tha thứ mọi tội lỗi và phục hồi sự công bình như đã được bày tỏ bởi nắp thi ân trong ngôi Đức Chúa Trời và “những của tế lễ công bình” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 33:19; Thi Thiên 4:5).
Tuy nhiên, Đức Chúa Trời là Đấng Tha thứ, lại báo thù những việc làm xấu xa của những kẻ không biết ăn năn (Thi Thiên 99:8). Ý nghĩa thiết thực liên quan đến việc đền thánh là nơi phán xét của Đức Chúa Trời được thể hiện qua việc thường xuyên có những nhận thức sâu sắc về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và nhận biết những đòi hỏi của Ngài về một cuộc sống công bình thỏa đáp cho những yêu cầu trong giao ước của Ngài.
Sự phán xét của Đức Giê-hô-va từ Si-ôn mang lại hạnh phúc cho người công bình và đánh bại kẻ ác (Thi Thiên 132:13- 18). Nơi thánh nuôi dưỡng niềm hân hoan trong sự mong chờ Đức Giê-hô-va đến như một Quan án Công bình, đặc biệt là trong Ngày Đại lễ Chuộc tội. Tương tự như vậy, Thi Thiên củng cố sự chắc chắn trong việc vị Quan tòa thiêng liêng sắp xuất hiện để đoán xét thế gian (Thi Thiên 96:13; 98:9), đó chính là Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc trong đền thánh trên trời (Khải Huyền 11:15-19).
Đọc Rô-ma 8:34. Câu này cho chúng ta thấy công việc Đấng Cơ-đốc đang thực hiện trong đền thánh trên trời mang đến một tin tức tốt lành cho dân sự của Ngài như thế nào?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G.White, “The Beatitudes”, trang 6-13, 29-35, trong quyển Thoughts From the Mount of Blessing.
Thi Thiên truyền tải những lời phản kháng chống lại sự thờ ơ của loài người trước những bất công; đó chính là hành động từ chối việc chống lại điều ác. Những người viết Thi Thiên được thúc giục trong việc chống lại điều ác, không phải bởi khao khát trả thù mà bởi lòng nhiệt thành muốn tôn vinh danh thánh của Đức Chúa Trời. Vì vậy, khi thấy Đức Chúa Trời giáng sự báo thù trên kẻ ác, người công bình có vui mừng cũng là điều tự nhiên, bởi vì làm như vậy thì danh của Đức Chúa Trời và công lý của Ngài mới được phục hồi trên khắp thế gian (Thi Thiên 58:10,11). Thi Thiên buộc con người phải lên tiếng chống lại điều ác và tìm kiếm vương quốc hoàn hảo hầu đến của Đức Chúa Trời. Trong Thi Thiên, chúng ta được ban cho sự bảo đảm chắc chắn về niềm an ủi và sự giải cứu thiêng liêng. Đức Giê-hô-va sẽ trỗi dậy!
“Đức Chúa Giê-su dạy rằng ‘Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng nhiếc, bắt bớ và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi,… Hãy vui vẻ và nức lòng mừng rỡ’ (Ma-thi-ơ 5:11,12). Và Ngài chỉ dạy cho những người đang nghe Ngài về các Đấng tiên tri đã nhân danh Chúa mà nói, như là một “mẫu mực về sự chịu khổ và nhịn nhục” (Gia-cơ 5:10). A-bên, là một Cơ-đốc nhân đầu tiên trong các con của A-đam, đã chết như một kẻ tử vì đạo. Hê-nóc đã đồng đi cùng Đức Chúa Trời và thế gian không hề biết đến ông. Nô-ê bị chế nhạo là kẻ cuồng tín và gieo hoang mang sợ hãi cho người khác. ‘Có kẻ khác chịu nhạo cười, roi vọt, lại cũng chịu xiềng xích lao tù nữa’ ‘Có kẻ bị hình khổ dữ tợn mà không chịu giải cứu, để được sự sống lại tốt hơn’ (Hê-bơ-rơ 11:36,35)” — Ellen G. White, Thoughts From the Mount of Blessing, trang 33.
Câu hỏi thảo luận:
Bởi vì những trải nghiệm đầy cay đắng về các điều ác trên thế gian có thể khiến người ta tự hỏi liệu Chúa có thực sự ngự trị hay không, trong hoàn cảnh như vậy, làm thế nào để chúng ta nuôi dưỡng và phát triển một đức tin kiên định, vững vàng trước mọi cám dỗ? Có nghĩa là, chúng ta phải tập trung vào gì để giữ vững niềm tin vào tình yêu thương, sự tốt lành và quyền năng của Đức Chúa Trời? Thập tự giá bày tỏ cho chúng ta biết gì về Đức Chúa Trời và bản tính của Ngài?
Chúng ta không nên dựa vào các phương tiện của con người (các nhà lãnh đạo, các tổ chức và các phong trào xã hội) để tìm kiếm sự khôn ngoan và các giải pháp tối thượng cho sự công bằng trên thế gian mà chỉ dựa vào Lời Đức Chúa Trời và sự phán xét của Ngài. Tại sao đây là điều tối quan trọng?
Kinh Thánh cho chúng ta biết đền thánh là nơi phán xét của Đức Chúa Trời, ý nghĩa thiết thực của lẽ thật này là gì?
Chúng ta có thể hiểu những ngôn từ khá gay gắt trong một số Thi Thiên như thế nào? Những ngôn từ đó giúp chúng ta thế nào trong việc tìm ra sự liên quan với tính nhân văn của những người viết ra chúng?