Bài Học 5 · 27 Tháng 1 – 2 Tháng 2

Hát bài ca của Đức Giê-hô-va trên đất khách

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 79:5-13; Thi Thiên 88:3-12; Thi Thiên 69:1-3; Thi Thiên 22:1; Thi Thiên 77; Thi Thiên 73:1-20; I Phi-e-rơ 1:17)

"Trên đất ngoại bang, Chúng tôi làm sao hát được bài ca của Đức Giê-hô-va?" — Thi Thiên 137:4
Sa-bát Hát Bài Ca Của Đức Giê-hô-va Trên Đất Khách

Câu gốc

“Trên đất ngoại bang, Chúng tôi làm sao hát được bài ca của Đức Giê-hô-va?” (Thi Thiên 137:4).

Kinh Thánh nghiên cứu

Thi Thiên 79:5-13; Thi Thiên 88:3-12; Thi Thiên 69:1-3; Thi Thiên 22:1; Thi Thiên 77; Thi Thiên 73:1-20; I Phi-e-rơ 1:17).

Chúng ta không cần phải tìm hiểu cặn kẽ sách Thi Thiên mới có thể khám phá ra rằng các Thi Thiên được hình thành trong một thế giới không hoàn hảo, một thế giới tội lỗi, đầy dẫy sự gian ác, đau khổ và chết chóc. Sự sáng tạo vốn ổn định do Đức Giê-hô-va Đấng Chí Cao quản trị và luật pháp công bình của Ngài liên tục bị đe dọa bởi điều ác. Khi tội lỗi tàn phá khiến thế gian ngày càng tồi tệ hơn, trái đất dần biến thành “đất ngoại bang” của dân sự Đức Chúa Trời. Thực tế đau lòng này đặt ra một nan đề cho người viết Thi Thiên: Làm thế nào để sống một đời sống đức tin toàn vẹn trên đất ngoại bang?

Như chúng ta đã thấy, những người viết Thi Thiên luôn thừa nhận quyền tể trị và quyền năng tối thượng cũng như sự xét đoán công bình của Đức Chúa Trời. Họ biết rằng Đức Chúa Trời là nơi nương náu và là sự giúp đỡ đời đời, không bao giờ thất bại trước những khó khăn, nguy hiểm. Vì lý do này, những người viết Thi- thiên cũng có lúc bị bối rối trước sự vắng mặt của Đức Chúa Trời và tội ác ngày càng gia tăng bất chấp sự hiện diện của Đức Giê- hô-va tối cao và nhân từ. Tính chất ẩn chứa điều nghịch lý này trong sách Thi Thiên như lời khẩn cầu được thể hiện trong phản hồi của Thi Thiên, trước một thực trạng dường như chỉ nhận được sự im lặng của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, dù nhận biết được sự hiện diện của Đức Chúa Trời, hay có những lúc cảm thấy Ngài vắng mặt, những người viết Thi Thiên vẫn hồi đáp với một tinh thần tích cực và đặt trọn niềm tin nơi Ngài.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 3 tháng 2.

Thứ Nhất Những Ngày Của Điều Ác

Đọc Thi Thiên 74:18-22 và Thi Thiên 79:5-13. Điều gì đang bị đe dọa ở đây?

Người viết Thi Thiên tìm cách nắm bắt cuộc tranh đấu khốc liệt giữa Đức Chúa Trời và các quyền lực của quỷ dữ, đồng thời chỉ ra lòng nhân từ vô biên của Đức Chúa Trời cũng như sự khôn ngoan và quyền năng vô đối của Ngài.

Vấn đề về điều ác trong Thi Thiên chủ yếu mang nặng yếu tố thần học; chắc chắn rằng nó liên quan đến những câu hỏi về Đức Chúa Trời. Vì vậy, việc phá hủy Giê-ru-sa-lem và đền thờ chủ yếu được coi như là một thảm họa thiêng liêng vì nó tạo cơ hội cho những kẻ ngoại đạo báng bổ Đức Chúa Trời. Di sản của Đức Chúa Trời (dân Y-sơ-ra-ên) là dấu hiệu của sự lựa chọn thiêng liêng và giao ước thánh của Ngài (Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:32-38; Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:8,9) không bao giờ thất bại. Khái niệm về di sản của Đức Chúa Trời cũng chứa đựng ý nghĩa mở rộng trong thời kỳ cuối cùng, vì một ngày nào đó, tất cả các dân tộc sẽ trở thành di sản của Đức Chúa Trời và sẽ đồng lòng phụng sự Ngài. Lưu ý rằng các quốc gia xâm chiếm di sản của Đức Chúa Trời đe dọa nghiêm trọng những lời hứa thiêng liêng này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, người viết Thi Thiên thừa nhận rằng tội lỗi của loài người đã hủy hoại mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời và gây ra những hậu quả tai hại mà loài người phải gánh chịu (Thi Thiên 79:8,9). Giờ đây, sự sống còn của loài người chỉ phụ thuộc vào bàn tay can thiệp đầy nhân từ của Đức Chúa Trời và sự phục hồi mối ràng buộc trong giao ước thông qua thập tự giá. Chúa là “Đức Chúa Trời về sự cứu rỗi của chúng tôi”, là Đấng bày tỏ sự thành tín đối với những lời hứa giao ước của Ngài (Thi Thiên 79:9).

Tuy nhiên, điều quan trọng hơn việc khôi phục vận mệnh của Y-sơ-ra-ên là việc bảo vệ bản tính của Đức Chúa Trời trên thế gian này (Thi Thiên 79:9). Nếu những hành động xấu xa của các dân dộc không bị trừng phạt thì có vẻ như Đức Chúa Trời đã mất đi quyền năng của Ngài (Thi Thiên 74:18-23; Thi Thiên 83:16-18; Thi Thiên 06:47). Chỉ khi nào Đức Chúa Trời giải cứu dân sự của Ngài thì danh Ngài mới được xưng công bình và được tôn cao.

Cũng một nguyên tắc ấy của thời xưa, ngày nay vẫn còn tồn tại. Tội lỗi của chúng ta, sự sa ngã của chúng ta, sự xấu xa của chúng ta, có thể mang lại tiếng xấu không chỉ cho riêng chúng ta, mà tệ hơn nữa, là cho Đức Chúa Trời, là Đấng mà chúng ta xưng nhận danh Ngài. Những hành động sai trái của chúng ta có thể gây tổn hại về tinh thần ảnh hưởng xấu đến lời chứng và sứ mạng của chúng ta. Có bao nhiêu người đã quay lưng lại với đức tin của chúng ta chỉ vì hành động sai trái của những người xưng danh Đấng Cơ-đốc?

“Sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, sự vinh hiển của Đấng Cơ-đốc liên quan chặt chẽ đến việc hoàn thiện nhân cách của dân sự Ngài: - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 671. Bạn hiểu về lẽ thật quan trọng này như thế nào, và nó có ý nghĩa gì trong đời sống Cơ đốc nhân của bạn?

Thứ Hai Nơi Ngưỡng Cửa Của Sự Chết

Đọc Thi Thiên 41:1-4; Thi Thiên 88:3-12 và Thi Thiên 102:3-5,11,23,24. Các câu Kinh Thánh này mô tả những trải nghiệm nào? Bạn có liên quan gì với những điều được nói ở đây?

Những lời khẩn cầu để được giải cứu khỏi bệnh tật và chết chóc này chứng tỏ rằng con cái Đức Chúa Trời cũng không thoát khỏi những đau đớn, sầu lo của thế gian này. Nhiều chỗ Thi Thiên tiết lộ những nỗi đau khổ khủng khiếp mà người viết Thi Thiên phải gánh chịu. Ông mất cả sức lực, khô héo như cỏ bị nhổ khỏi đất, không thể ăn uống, nằm thoi thóp như xác chết trong mồ, xa lánh bạn bè, đau khổ trong tuyệt vọng, thân thể chỉ còn da bọc xương.

Nhiều chỗ trong Thi Thiên cho rằng Chúa đã cho phép các rắc rối xảy ra vì sự bất tuân của dân Y-sơ-ra-ên. Người viết Thi- thiên nhận biết rằng tội lỗi có thể mang lại bệnh tật; do đó, ông đã đề cập đến việc được tha thứ trước khi cầu xin được chữa lành (Thi Thiên 41:3,4). Tuy nhiên, một số Thi Thiên, chẳng hạn như Thi Thiên 88 và Thi Thiên 102, thừa nhận rằng sự đau khổ không thể tránh khỏi của dân sự Đức Chúa Trời là một thực tế hiển nhiên của cuộc sống, không có gì là khó hiểu.

Trong Thi Thiên 88, Đức Chúa Trời chịu trách nhiệm trong việc đưa người viết Thi Thiên đến bờ vực của sự chết (Thi Thiên 88:6-8). Tuy nhiên, hãy lưu ý rằng ngay cả khi những lời phàn nàn táo bạo nhất được thốt ra, thì lời than thở rõ ràng là một hành động của đức tin, vì nếu Đức Giê-hô-va trong quyền tể trị tối thượng của Ngài, cho phép các rắc rối xảy ra, thì Ngài cũng có thể khôi phục lại hạnh phúc, an bình cho con cái của Ngài.

Ngay trước ngưỡng cửa của sự chết, người viết Thi Thiên nhớ lại quyền năng kỳ diệu, sự nhân từ, thành tín và công bình của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 88:10-12). Bất chấp cảm giác bị Đức Chúa Trời sửa phạt, người viết Thi Thiên vẫn bám chặt lấy Ngài. Mặc dù chịu nhiều đau khổ, nhưng ông không phủ nhận tình yêu thương vô lường của Đức Chúa Trời và nhận biết rằng Ngài chính là sự cứu rỗi duy nhất của mình. Những lời kêu gọi này chứng tỏ rằng người viết Thi Thiên không chỉ nhận biết về sự đau khổ của mình, mà còn có sự hiểu biết sâu sắc về ân điển của Đức Chúa Trời và cả hai phạm trù này không nhất thiết phải loại trừ nhau, chúng vẫn song hành trong cuộc sống.

Tóm lại, cả việc Đức Chúa Trời cho phép những đau khổ xảy ra lẫn việc Ngài ra tay giải cứu đều thể hiện quyền tể trị tối cao của Ngài. Hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời có quyền năng kiểm soát việc khơi dậy niềm hy vọng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Khi đọc Thi Thiên 88, chúng ta hãy liên tưởng đến sự đau khổ tột cùng của Đấng Cơ-đốc, chúng ta sẽ tan chảy trước tình yêu thương sâu thẳm mà Ngài dành cho nhân loại, sẵn sàng vượt qua mọi đau đớn, thậm chí bước vào ngưỡng cửa của sự chết vì lợi ích của loài người.

Hãy suy gẫm về hình ảnh của Đấng Cơ-đốc trên thập tự giá và những gì Ngài phải gánh chịu vì tội lỗi của chúng ta. Hãy nhận biết một thực tế rằng, Đức Chúa Trời trong Đấng Cơ-đốc đã gánh chịu những đau đớn thậm chí còn tồi tệ hơn bất kỳ ai trong chúng ta, từ nhận thức như vậy, làm thế nào để chúng ta giữ vững đức tin ngay cả trong những lúc khó khăn nhất, vượt qua được những đau khổ nghiệt ngã nhất?

Thứ Ba Đức Chúa Trời Ở Đâu?

Đọc Thi Thiên 42:1-3; Thi Thiên 63:1; Thi Thiên 69:1-3 và Thi Thiên 102: 1-7. Điều gì gây nên nỗi đau khủng khiếp cho người viết Thi Thiên?

Không chỉ những đau khổ của cá nhân và cộng đồng khiến người viết Thi Thiên buồn phiền, mà còn hơn thế nữa, dường như Đức Chúa Trời thiếu sự quan tâm đến những khó khăn của tôi tớ Ngài. Sự thiếu vắng Đức Chúa Trời được cảm nhận như một cơn khát dữ dội trên vùng đất khô cằn (Thi Thiên 42:1-3; Thi Thiên 63:1) và là một nỗi thống khổ chết người (Thi Thiên 102:2-4). Người viết Thi Thiên cảm thấy xa cách khỏi Đức Chúa Trời và ví mình như những cánh chim đơn độc, “Tôi trở giống như con chàng bè nơi rừng vắng, khác nào chim mèo chốn bỏ hoang. Tôi thao thức, tôi giống như chim sẻ hiu quạnh trên mái nhà” (Thi Thiên 102:6,7)

Việc đề cập đến vùng hoang dã làm nổi bật cảm giác bị cô lập khỏi Đức Chúa Trời. Một con chim sẻ “hiu quạnh trên mái nhà” tức là đang ở bên ngoài tổ ấm, xa rời nơi sum vầy của nó. Người viết Thi Thiên cầu khẩn Đức Chúa Trời từ “trong nước sâu”, như thể bị nhấn chìm trong dòng nước xiết và bị “lún trong bùn sâu” không đáy (Thi Thiên 69:1-3; Thi Thiên 130:1). Những hình ảnh sống động này mô tả một tình trạng bí bách không lối thoát, ngoại trừ khi có sự can thiệp thiêng liêng.

Đọc Thi Thiên 10:12, Thi Thiên 22:1, Thi Thiên 27:9 và Thi Thiên 39:12. Người viết Thi Thiên đáp ứng như thế nào trước sự vắng mặt của Đức Chúa Trời?

Điều đáng lưu ý là những người viết Thi Thiên nhất quyết không giữ sự im lặng trước sự lặng thinh của Đức Chúa Trời. Họ tin tưởng tuyệt đối vào sự cầu khẩn của mình, bởi vì lời cầu nguyện của họ luôn hướng về Đức Chúa Trời hằng sống và giàu lòng thương xót. Đức Chúa Trời vẫn hiện hữu, ngay cả khi tưởng chừng như Ngài vắng mặt. Ngài vẫn luôn là Đấng đã lắng nghe họ trong quá khứ, cho nên họ luôn tin chắc rằng bây giờ Chúa vẫn đang lắng nghe họ.

Mỗi khi Đức Chúa Trời giữ sự im lặng là cơ hội để những người viết Thi Thiên dò xét lại chính mình và dốc tâm tìm kiếm Ngài, nhưng với sự ăn năn xưng tội và lòng khiêm nhường. Họ nhận biết rằng Đức Chúa Trời sẽ không im lặng mãi mãi. Thi- thiên chứng minh cho chúng ta thấy rằng mối tương giao với Đức Chúa Trời phải được duy trì liên tục, không được gián đoạn bất kỳ trong hoàn cảnh nào.

Chúng ta có thể học được gì qua những phản ứng của người viết Thi Thiên trước sự vắng mặt của Đức Chúa Trời? Bạn sẽ hồi đáp như thế nào trong những lúc dường như Đức Chúa Trời im lặng? Điều gì giúp bạn duy trì được đức tin?

Thứ Tư Lời Hứa Của Ngài Có Bền Vững Đời Đời?

Đọc Thi Thiên 77. Người viết Thi Thiên đã có những trải nghiệm nào?

Thi Thiên 77 bắt đầu bằng lời khẩn cầu sự giúp đỡ từ Đức Chúa Trời với lời than vãn trong đau đớn khi nhớ lại quá khứ (Thi- thiên 77:1-6). Với tâm trạng buồn bã, đầy ưu tư, tâm trí người viết Thi Thiên hoàn toàn tập trung hướng về Đức Chúa Trời. Ông từ chối mọi sự an ủi đến từ bất kỳ người nào, ngoại trừ sự cứu giúp đến từ Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, việc gợi nhớ đến Đức Chúa Trời dường như càng làm gia tăng nỗi thống khổ trong ông. “Tôi nhớ đến Đức Chúa Trời, bèn bồn chồn” (Thi Thiên 77:3). Theo tiếng Do thái, “bồn chồn” thường dùng để mô tả tiếng gầm của dòng nước xiết dữ dội (Thi Thiên 46:3). Tương tự như vậy, toàn bộ con người của người viết Thi Thiên đang ở trong tâm trạng bất ổn mãnh liệt.

Tại sao việc tưởng nhớ đến Đức Chúa Trời lại mang đến cảm giác đau buồn mạnh mẽ đến như vậy? Một loạt câu hỏi đầy ray rứt đã bày tỏ nguyên nhân thầm kín của nỗi thống khổ đang xâu xé lòng ông (Thi Thiên 77:7-9): “Chúa há sẽ từ bỏ đến đời đời ư?”, “Sự nhân từ Ngài há dứt đến mãi mãi ư?”, “Lời hứa của Ngài há không thành đời đời sao?”.

Sự tương phản rõ rệt giữa hai thái cực là những hành động giải cứu của Đức Chúa Trời trong quá khứ, và sự im lặng của Ngài trong hiện tại khiến người viết Thi Thiên cảm thấy như mình bị Chúa bỏ rơi. Nếu Đức Chúa Trời đã thay đổi, thì người viết Thi- thiên không còn chút hy vọng nào nữa, đó là một kết luận mà ông cố gắng tìm đủ mọi lý lẽ để loại bỏ nó.

Trong khi đó, người viết Thi Thiên không thể ngủ được bởi vì Chúa không để ông ngủ yên (Thi Thiên 77:4). Điếu này gợi nhớ đến những nhân vật khác trong Kinh Thánh mà chứng mất ngủ của họ đã được Đức Chúa Trời quan tâm sử dụng để thực hiện mục đích của Ngài (Sáng thế ký 41:1-8; Ê-xơ-tê 6:1; Đa-ni-ên 2:1-3). Trải qua những đêm dài mất ngủ khiến người viết Thi- thiên quan tâm và suy gẫm về những hành động giải cứu dân sự Ngài trong quá khứ, nhưng với một tâm thế mới (Thi Thiên 77:5, 10).

Sự bảo đảm mà người viết Thi Thiên nhận được từ Đức Chúa Trời không cốt yếu ở việc giải thích về tình trạng riêng tư của ông, nhưng đúng hơn là việc xác nhận về sự thành tín và đáng tin cậy của Đức Chúa Trời (giống như trường hợp của Gióp). Người viết Thi Thiên được khuyến khích hãy chờ đợi câu trả lời của Chúa trong đức tin, biết chắc rằng Ngài chính là Đức Chúa Trời đã thực hiện các phép lạ trong lịch sử dân Y-sơ-ra-ên khi xưa (Thi Thiên 77:11-18). Ông cũng nhận ra rằng “các dấu bước Chúa không ai biết đến” (Thi Thiên 77:19), và nhận ra sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, ngay cả trong những tình huống mà mắt người không thể nhận thấy sự hiện diện của Ngài. Người viết Thi Thiên thừa nhận rằng Đức Chúa Trời là Đấng vừa được tỏ ra, đồng thời lại vừa kín giấu. Do đó ông dâng lên lời ca ngợi đường lối kín nhiệm và tối thượng của Đức Giê-hô-va.

Hãy suy gẫm về thời gian trước đây, khi Chúa đã hành động trong đời sống của bạn. Làm thế nào để sự thật đó có thể giúp bạn đối phó với bất cứ điều gì mình phải đối diện trong hiện tại?

Thứ Năm E Rằng Người Công Bình Bị Vấp Phạm

Đọc Thi Thiên 37:1, 8; Thi Thiên 49:5-7; Thi Thiên 94:3- 7; và Thi Thiên 125:3. Người viết Thi Thiên phải đối mặt với cuộc đấu tranh nào?

Có những Thi Thiên than vãn về sự thịnh vượng của kẻ ác, còn người công bình phải đối đầu với thách thức mà thực tế đau lòng này đặt ra cho họ. Kẻ ác không những chỉ thịnh vượng, mà nhiều người còn công khai nhạo báng Đức Chúa Trời và áp bức, bóc lột người khác. Vấn đề khó hiểu ở chỗ “cây gậy kẻ ác” (Thi- thiên 125:3) thống trị thế giới, thì “binh quyền ngay thẳng” (Thi- thiên 45:6) dường như đang chịu thất bại. Vậy thì, có người sẽ nản lòng và có tư tưởng rằng tại sao không từ bỏ tất cả và chạy theo điều ác để được thịnh vượng như kẻ khác đã làm?

Đọc Thi Thiên 73:1-20,27. Điều gì đã giúp người viết Thi Thiên vượt qua cơn khủng hoảng? Sự cuối cùng của những kẻ trông cậy vào những điều phù phiếm hư không là gì? (Đọc thêm I Phi-e-rơ 1:17).

Trong khi người viết Thi Thiên 73 mãi tập trung vào sự hưng thịnh trước mắt của kẻ ác trên thế gian, ông không thể nhìn thấy bức tranh tươi đẹp theo quan điểm của Đức Chúa Trời. Vấn đề về sự hưng thịnh của kẻ ác mang đến một thử thách quá lớn cho đức tin của ông; ông cũng tin rằng lập luận của mình về sự vô ích của đức tin là căn cứ trên thực tế hiện tại ngay trước mắt.

Tuy nhiên, Thi Thiên 73 chỉ ra rằng “những điều này chế nhạo những ai bỏ qua câu đầu tiên của Thi Thiên này, là câu chủ chốt, đúc kết lại toàn bộ Thi Thiên 73: ‘Đức Chúa Trời thật đãi Y- sơ-ra-ên cách tốt lành, tức là những người có lòng trong sạch!’” - Johannes Bugenhagen, Reformation Commentary on Scripture, trang 11.

Người viết Thi Thiên được dẫn dắt vào nơi thánh, nơi tể trị tối cao của Đức Chúa Trời và được nhắc nhở tại nơi đó rằng “ngày hôm nay” chỉ là một mảnh nhỏ của bức khảm họa lớn và ông nên xem xét kỹ “sự cuối cùng”, khi kẻ ác phải đối mặt với sự phán xét của Đức Chúa Trời. Sự việc người viết Thi Thiên nhận biết được lẽ thật này trong nơi thánh và thú nhận sự điên rồ của mình trước đây cho thấy rằng thực tế chỉ có thể được nắm bắt bằng sự sáng suốt của tâm linh chứ không phải bằng suy tính của con người.

Làm thế nào những lời hứa về sự phán xét của Đức Chúa Trời chưa xảy ra cho thế giới và cả điều ác, cho bạn niềm an ủi, khi quá nhiều điều ác chưa bị trừng phạt?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Thi Thiên 56; Ellen G. White, “Rejoicing in the Lord” trang 115–126, Con Đường Sống.

Giống như những người viết Thi Thiên, dân sự của Đức Chúa Trời ở mọi thời đại thường tự hỏi “chúng tôi làm sao hát được bài ca của Đức Giê-hô-va trên đất ngoại bang?”. Đức tin của chúng ta nơi quyền cai trị tối cao của Đức Chúa Trời đôi khi bị thử thách một cách nghiêm trọng, trong những lúc như vậy, chúng ta có thể suy gẫm xem Đức Chúa Trời có thực sự đầy quyền năng và có thực sự cai trị thế gian một cách công bình như Kinh Thánh đã truyền dạy.

Đức tin theo Kinh Thánh thường hàm chứa cả sự hồ nghi, lo âu cũng như sự tin tưởng và khẳng định chắc chắn. Đôi khi sự hồ nghi và lo âu – đặc biệt là khi đối diện với điều ác và vắng mặt Đức Chúa Trời – có thể hầu như quá sức chịu đựng. Tuy nhiên, sự hồ nghi không bao giờ dành cho Đức Chúa Trời hay lòng yêu thương, sự công bình và thành tín của Ngài. Những người viết Thi Thiên có thể hồ nghi về tương lai, nhưng họ thường kêu cầu tình yêu thương và sự thành tín không bao giờ mai một của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 36:5-10; Thi Thiên 89:2,8).

Tương tự như vậy, chúng ta cũng phải noi theo những tấm gương như vậy. “Hãy thu hết sức lực của bạn để nhìn lên, chứ không nhìn xuống những khó khăn đang bủa vây bạn; như vậy, bạn sẽ không bao giờ gục ngã. Bạn sẽ sớm nhìn thấy Đức Chúa Giê-su xuất hiện sau đám mây, đưa tay Ngài ra để nâng đỡ bạn; và tất cả những gì bạn phải làm là đưa tay mình ra, nắm chặt tay Ngài bằng đức tin đơn sơ và để Ngài dẫn dắt bạn trên mọi nẻo đường. Khi niềm tin của bạn trở nên vững mạnh, qua đức tin trong Chúa Giê- su, cuộc sống của bạn sẽ ngập tràn hy vọng” — Ellen G. White, Những Lời Chứng Cho Hội Thánh, chương 5, trang 578, 579.

Những lúc Đức Chúa Trời “ẩn mặt đi” không khiến lời cầu nguyện kém hiệu quả. Ngược lại, những lúc như thế này khiến người viết Thi Thiên phải xem xét lại lòng mình, hồi tưởng lại sự giải cứu của Đức Chúa Trời trong quá khứ, và ăn năn xưng tội một cách khẩn thiết trong sự khiêm nhường hết mực (Thi Thiên 77:10- 12, Thi Thiên 89:46-52). Đức tin được tăng trưởng một cách mạnh mẽ bằng cách sẵn sàng đối đầu với những nghi ngờ và các quyền lực đối nghịch. Kinh nghiệm thu thập được trong những thử thách cam go như thế này có giá trị hơn gấp nhiều lần những viên ngọc quý giá nhất” — Ellen G. White, Những Lời Chứng Cho Hội Thánh, chương 3, trang 555.

Câu hỏi thảo luận:

Những người viết Thi Thiên đã trải qua những căng thẳng tột độ nào khi phải đối mặt với điều ác? Bạn đã từng đối mặt với những căng thẳng nào tương tự như vậy chưa, và bạn đã giải quyết chúng như thế nào?

Chúng ta nên tìm kiếm câu trả lời ở đâu, khi đức tin của mình bị thử thách bởi những hoạn nạn, hoặc để giải thích cho những người tuyệt vọng trong đau khổ, đặt nghi vấn về sự tốt lành và quyền năng của Đức Chúa Trời?

Bạn trả lời như thế nào cho câu hỏi rất phổ biến về việc điều ác hoành hành trong một thế giới được tạo dựng và duy trì bởi một Đức Chúa Trời toàn năng và đầy tình yêu thương? Chủ đề về sự đấu tranh khốc liệt giúp chúng ta trả lời cho sự thách thức này như thế nào, ít nhất là phần nào đó?