Đức Giê-hô-va nghe và giải cứu
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 139:1-18; Thi Thiên 121; Thi Thiên 17:8; Ma-thi-ơ 23:37; I Cô-rinh-tô 10:1-4; Hê-bơ-rơ 4:15,16
"Người công bình kêu cầu, Đức Giê-hô-va bèn nghe, và giải cứu người khỏi các sự gian truân" — Thi Thiên 34:17
Sa-bát Đức Giê-hô-va Nghe Và Giải Cứu
Câu gốc
“Người công bình kêu cầu, Đức Giê-hô-va bèn nghe, và giải cứu người khỏi các sự gian truân” (Thi Thiên 34:17).
Kinh Thánh nghiên cứu
Thi Thiên 139:1-18; Thi Thiên 121; Thi Thiên 17:8; Ma-thi-ơ 23:37; I Cô-rinh-tô 10:1-4; Hê-bơ-rơ 4:15,16.
Hết lần này đến lần khác, sách Thi Thiên nhấn mạnh một lẽ thật rằng Đức Giê-hô-va Tối Cao là Đấng tạo dựng và duy trì vũ trụ, đồng thời bày tỏ chính Ngài là Đức Chúa Trời có nhân tính, là Đấng khởi xướng và duy trì mối tương giao với dân sự của Ngài.
Đức Chúa Trời luôn gần gũi với dân sự Ngài và các tạo vật của Ngài, cả trên trời lẫn dưới đất (Thi Thiên 73:23,25). Dù Ngài “đã lập ngôi Ngài trên các từng trời” (Thi Thiên 103:19) và “cưỡi trên các từng mây” (Thi Thiên 68:4) thì bao giờ Ngài cũng “ở gần mọi người cầu khẩn Ngài, tức ở gần mọi người có lòng thành thực cầu khẩn Ngài” (Thi Thiên 145:18). Sách Thi Thiên kiên quyết xác nhận một lẽ thật là Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng hành động thay cho những ai thành thật kêu cầu Ngài (Thi Thiên 55:16-22). Thi Thiên ẩn chứa những ý nghĩa chính xác vì đã được thúc giục bởi Đức Chúa Trời hằng sống và tập trung mọi tiêu điểm hướng về Ngài, là Đấng luôn lắng nghe và đáp lại những ai cầu khẩn Ngài.
Chúng ta nên nhớ rằng sự đáp lại đúng đắn đến mối quan tâm, sự gần gũi của Đức Giê-hô-va phải là một đời sống tin kính trọn vẹn nơi Ngài và vâng giữ các điều răn Ngài. Thiếu đức tin và không vâng phục là điều mà Ngài chẳng chấp nhận bao giờ, như lịch sử dân Y-sơ-ra-ên đã bày tỏ cho chúng ta thấy.
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 27 tháng 1.
Thứ Nhất Không Gì Có Thể Giấu Kín Trước Mặt Chúa
Đọc Thi Thiên 139:1-18. Thi Thiên 139 mô tả một cách thi vị về quyền năng (Thi Thiên 139:1-6), sự hiện hữu (câu 7- 12) và sự tốt lành (câu 13-18) của Đức Chúa Trời như thế nào? Sự vĩ đại của Đức Chúa Trời chứng tỏ điều gì về những lời hứa của Ngài?
Có bao giờ bạn muốn giúp đỡ một ai đó nhưng không biết làm cách nào để thực hiện? Tương tự như vậy, cũng có những người cố gắng giúp bạn nhưng lại không nắm bắt được nhu cầu của bạn. Ngay cả những người yêu thương chúng ta nhất và có thiện chí nhất cũng không thể sánh được với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời luôn thấu hiểu từng nhu cầu, biết rõ từng hoàn cảnh của mỗi người một cách tường tận và Ngài luôn có nhiều cách khác nhau để giúp đỡ chúng ta. Do đó, những lời hứa về sự giúp đỡ và giải cứu Ngài dành cho chúng ta không phải là những lời sáo rỗng, hứa suông mà đó là lời hứa với sự bảo đảm một cách chắc chắn rất đáng tin cậy.
Sự thấu hiểu của Đức Chúa Trời về người viết Thi Thiên quá mầu nhiệm và độc đáo đến nỗi ngay khi còn trong lòng mẹ, họ cũng không thể che giấu mình khỏi sự dò xét của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 139:13,15). Sự thấu hiểu thiêng liêng của Đức Chúa Trời bất chấp không gian lẫn thời gian (Thi Thiên 139:2,3), ngay cả từng cử động nhỏ nhặt nhất, từng lời nói chưa kịp thốt ra, Ngài cũng đã tỏ tường rồi (Thi Thiên 139:2,4) – nói chung là toàn bộ sự tồn tại và hành động của họ đều nằm trong tầm kiểm soát của Đức Chúa Trời. Sự hiểu biết nhiệm mầu của Đức Chúa Trời chính là kết quả từ công việc sáng tạo của Ngài cũng như mối liên hệ khắng khít của Ngài với loài người được thể hiện qua sự quan phòng mà Ngài dành cho họ.
Lẽ thật nhiệm mầu về sự thấu hiểu của Đức Chúa Trời sẽ không khiến chúng ta sợ hãi, mà thay vào đó, điều này sẽ đẩy chúng ta vào vòng tay yêu thương của Đức Chúa Giê-su khi nhận biết được những gì Ngài đã làm trọn vẹn cho chúng ta tại thập tự giá. Vì, bởi đức tin trong Đức Chúa Giê-su, chúng ta đã được ban cho sự công bình của Ngài, chính là “Sự công bình của Đức Chúa Trời” (Rô-ma 3:5,21).
Sự hiện diện của Đức Chúa Trời được làm cho nổi bật lên bằng sự mô tả Đức Chúa Trời có thể xuất hiện khắp mọi nơi, từ trời cao cho đến tận “Âm phủ”, từ nơi sáng láng đến tận nơi “tối tăm” nhất (Thi Thiên 139:8,11,12), trong đó có cả những nơi thường không được cho là nơi Đức Chúa Trời ngự trị (Thi Thiên 56:13). Sự hiện diện của Ngài cũng được mô tả là “cánh hừng đông (phía đông) bay qua ở tại cuối cùng biển” (phía tây) (Thi- thiê 139:9). Những gì mà các hình ảnh này truyền tải là một sự thật hiển nhiên rằng Đức Chúa Trời hiện diện khắp mọi nơi, không có bất cứ nơi nào nằm ngoài tầm với của Ngài. Mặc dù Đức Chúa Trời không phải là một phần của vũ trụ, như một số người tin như vậy, nhưng Ngài hiện diện khắp mọi nơi, ở gần tất cả, không chỉ tạo dựng vũ trụ mà còn duy trì nó (Xem Hê-bơ-rơ 1:3).
Là Đấng biết tất cả về chúng ta một cách tường tận, Đức Chúa Trời có thể giúp đỡ và phục hồi chúng ta. Việc nhận thức rõ ràng về sự nhiệm mầu của Đức Chúa Trời đã thúc giục người viết Thi Thiên lớn tiếng ngợi khen danh Ngài và làm mới lại niềm tin của mình. Ông đón chào sự quan phòng của Chúa và xem nó như một phương tiện hữu hiệu để loại bỏ khỏi cuộc sống bất cứ điều gì cản trở mối tương giao của mình với Đức Chúa Trời
Một số người có thể nhận thấy việc Đức Chúa Trời biết rất rõ về họ, thậm chí còn biết tường tận những bí ẩn đen tối nhất của họ, là một điều rất đáng kinh hãi. Vậy tại sao chỉ có tin lành là niềm hy vọng duy nhất của chúng ta?
Thứ Hai Được Bảo Đảm Về Sự Quan Phòng Của Đức Chúa Trời
Đọc Thi Thiên 40:1-3; Thi Thiên 50:15; Thi Thiên 55:22 và Thi Thiên 121. Đức Chúa Trời quan tâm vào công việc hằng ngày của chúng ta như thế nào?
Đức Giê-hô-va bày tỏ chính Ngài trong Kinh Thánh là Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng hành động thay cho những ai thực lòng kêu cầu Ngài.
Đối với người viết Thi Thiên thì “Đức Giê-hô-va đứng ở trước mặt tôi” (Thi Thiên 16:8). Vì lẽ đó, ông luôn tin cậy nơi Chúa và kêu cầu cùng Ngài (Thi Thiên 7:1; Thi Thiên 9:10). Đức Giê- hô-va sẽ lắng nghe ngay cả khi ông cầu khẩn từ nơi “sâu thẳm” nhất (Thi Thiên 130:1,2), ông muốn truyền đi một sứ điệp rằng không có bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống có thể thoát ra khỏi quyền năng thống trị tối thượng của Đức Chúa Trời. Vì thế, tiếng khẩn cầu của người viết Thi Thiên, cho dù thống thiết, ai oán đến đâu cũng không bao giờ mất đi nguồn hy vọng.
Trong khi đó, Thi Thiên 121 ca ngợi quyền năng của Đấng Tạo Hóa trong đời sống của từng cá nhân trung tín với Ngài. Quyền năng này bao gồm:
1. “Ngài không để cho chân người xiêu tó” (Thi Thiên 121:3). Hình ảnh về “bàn chân” thường được dùng để mô tả hành trình trong cuộc đời của một người (Thi Thiên 66:9; Thi Thiên 119:105; Châm ngôn 3:23). Trong tiếng Do Thái, từ “xiêu tó” hay “rúng động” thường được dùng khi diễn tả sự an toàn, vững chải mà Đức Chúa Trời ban cho thế gian (Thi Thiên 93:1) và cho Si-ôn (Thi Thiên 125:1).
2. Hình ảnh Đức Giê-hô-va là Đấng bảo vệ Y-sơ-ra-ên không bao giờ buồn ngủ cũng không hề nhắm mắt làm nổi bật sự tỉnh thức liên tục của Chúa và luôn sẵn sàng hành động vì con cái Ngài (Thi Thiên 121:3,4).
3. Đức Giê-hô-va là “bóng che ở bên hữu ngươi” (Thi Thiên 121:5,6) gợi nhớ đến hình ảnh của trụ mây khi dân Y-sơ-ra-ên được giải thoát ra khỏi xứ Ê-díp-tô (Xuất Ê-díp-tô ký 13:21,22). Tương tự như vậy, Đức Giê-hô-va luôn cung cấp nơi trú ẩn an toàn về thể chất cũng như về mặt tinh thần cho con cái Ngài.
4. Đức Chúa Trời ở bên hữu dân sự Ngài (Thi Thiên 121:5). Tay phải thường là tay thuận, là bàn tay hoạt động mạnh mẽ, thuận tiện hơn của đa số loài người, đó là bàn tay của những hành động (Thi Thiên 74:11; Thi Thiên 89:13). Ở đây nó truyền đạt sự gần gũi và ban ơn của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 16:8; Thi Thiên 109:31; Thi Thiên 110:5).
5. Sự bảo vệ của Đức Chúa Trời dành cho dân sự Ngài được xác nhận một cách rõ ràng trong Thi Thiên 121:6-8. Đức Chúa Trời sẽ luôn giữ gìn con cái Ngài khỏi mọi điều ác. Cả “mặt trời” lẫn “mặt trăng” đều không làm tổn hại đến họ. Đức Chúa Trời sẽ che chở khi “đi ra” cũng như lúc “đi vào”. Những hình ảnh đầy thi vị này nhấn mạnh đến sự quan phòng một cách toàn diện và không bao giờ ngừng nghỉ mà Đức Chúa Trời dành cho con cái Ngài.
Điểm mấu chốt là gì? Người viết Thi Thiên đã đặt niềm tin hoàn toàn vào sự quan tâm chăm sóc đầy tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tất nhiên, chúng ta phải làm tương tự như vậy.
Một số phương cách thực tiễn nào có thể giúp bạn có những trải nghiệm tốt hơn về sự chăm sóc của Đức Chúa Trời? Bạn có thể hợp tác tốt hơn với Chúa như thế nào để Ngài hành động trong bạn và cho chính bạn?
Thứ Ba Đức Giê-hô-va Là Nơi Nương Náu Trong Mọi Nghịch Cảnh
Đọc Thi Thiên 17:7-9, Thi Thiên 31:1-3 và Thi Thiên 91:2-7. Người viết Thi Thiên làm gì trong những lúc khó khăn?
Người viết Thi Thiên đã đối diện với nhiều rắc rối khác nhau trong cuộc sống, và trong những hoàn cảnh như vậy, ông luôn hướng lòng mình về với Chúa, là nơi ẩn náu an toàn trong mọi nghịch cảnh. Lòng tin trọn vẹn là một hành động có chủ ý thừa nhận quyền năng tối thượng của Đức Chúa Trời trên cuộc đời mình trong mọi hoàn cảnh. Nếu niềm tin không hoạt động hiệu quả trong những nghịch cảnh thì nó cũng không hoạt động trong bất cứ hoàn cảnh nào khác.
Lời chứng của người viết Thi Thiên, “Tôi nói về Đức Giê- hô-va rằng: Ngài là nơi nương náu tôi, và là đồn lũy tôi; Cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài” (Thi Thiên 91:2), xuất phát từ trải nghiệm trong quá khứ của ông với Đức Chúa Trời và giờ đây giúp ông củng cố đức tin của mình trong hành trình cho tương lai. Người viết Thi Thiên xưng tụng Đức Chúa Trời là Đấng Chí Cao và Toàn Năng (Thi Thiên 91:1,2), nhớ lại sự vĩ đại vượt trội của Đức Chúa Trời mà mình tôn thờ.
Người viết Thi Thiên cũng nói về sự an toàn một cách rất cụ thể mà bất cứ ai cũng có thể tìm thấy trong Đức Chúa Trời: nơi “kín đáo” (“nơi trú ẩn” hay “nơi ẩn nấp”), “ở dưới bóng” (Thi Thiên 91:1), “nơi nương náu” và “là đồn lũy” (Thi Thiên 91:2), mọi người có thể nấp “dưới cánh Ngài”, Ngài là “cái khiên” và “cái can” của chúng ta (Thi Thiên 91:4), hãy trông cậy Chúa làm “nơi nương náu mình” và là “nơi ở mình” (Thi Thiên 91:9). Những hình ảnh cụ thể này là biểu tượng cho sự an toàn vững chắc trong bối cảnh văn hóa của người viết Thi Thiên lúc bấy giờ. Chỉ cần nghĩ đến sức nóng như thiêu đốt của mặt trời trong sa mạc là có thể nhận biết rõ giá trị của một bóng râm mang đến một khoảng không gian mát mẻ, an bình hay là nhớ lại những thời kỳ chiến tranh trong lịch sử dân tộc Y-sơ-ra-ên để cảm nhận sự an toàn trong một đồn lũy vững chắc hay được sự che chắn của một tấm khiên.
Đọc Thi Thiên 17:8 và Ma-thi-ơ 23:37. Hình ảnh nào được sử dụng ở đây, và nó bày tỏ điều gì?
Một trong những ẩn dụ gần gũi và nhân văn nhất là hình ảnh chúng ta được “nương náu dưới bóng cánh của Chúa” (Thi- thiên 17:8; Thi Thiên 57:1; Thi Thiên 63:7). Phép ẩn dụ này gợi lên hình ảnh che chở đầy thương yêu và sự bảo vệ tận tình của chim mẹ. Đức Giê-hô-va được ví như một con chim đại bàng đầy uy nghi dùng đôi cánh để che chở con mình (Xuất Ê-díp-tô ký 19:4; Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:11) và như gà mái tập hợp đàn con dưới đôi cánh ấp ủ thấm đẫm yêu thương (Ma-thi-ơ 23:37).
Tuy nhiên, chúng ta đối phó thế nào khi gặp tai họa, mà dường như chúng ta không thấy được sự che chở của Chúa? Tại sao những tổn thương này không có nghĩa là Chúa không ở đó với chúng ta?
Thứ Tư Đấng Bảo Vệ Và Đấng Giải Cứu
Đọc I Cô-rinh-tô 10:1-4. Phao-lô diễn tả câu chuyện dân Y-sơ-ra-ên được giải cứu ra khỏi xứ Ê-díp-tô như thế nào? Bài học thiêng liêng nào Phao-lô đã tìm thấy để dạy dỗ chúng ta?
Đọc Thi Thiên 114. Bằng cách nào dân Y-sơ-ra-ên được giải cứu ra khỏi xứ Ê-díp-tô một cách nhiệm mầu được mô tả đầy thi vị ở đây?
Quả là một mô tả hết sức thi vị về cuộc giải cứu kỳ diệu của Đức Chúa Trời giúp dân sự Ngài thoát khỏi cảnh nô lệ ở xứ Ê-díp-tô khi được trình bày trong Thi Thiên 114. Xuyên suốt Cựu Ước, và ngay cả trong Tân Ước, việc giải cứu dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô được xem như là biểu tượng về quyền năng vô đối của Đức Chúa Trời trong hành động giải cứu dân sự Ngài. Nhắc về câu chuyện này khi gởi thư cho người Cô-rinh-tô, Phao- lô cũng làm điều tương tự, xem toàn bộ câu chuyện có thật từ thời xa xưa như một phép ẩn dụ, một biểu tượng sống động về sự cứu rỗi trong Đấng Cơ-đốc.
Thi Thiên 114 cũng mô tả sự giải cứu thiêng liêng thông qua quyền uy tối thượng của Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa trên các quyền lực của thiên nhiên, đó là cách Ngài đã giải thoát dân sự của Ngài ra khỏi xứ Ê-díp-tô. Biển cả, sông Giô-đanh, và núi đồi tượng trưng một cách thi vị cho các quyền năng của thiên nhiên và con người chống lại dân Y-sơ-ra-ên trên đường tìm về miền Đất Hứa (Phục-truyền Luật-lệ ký 1:44; Giô-suê 3:14-17). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời là Đấng Chí Cao, có quyền tể trị muôn vật.
Thực ra, đối với con cái Chúa trong mọi thời đại và ở khắp mọi nơi, con đường về miền Đất Hứa trên trời luôn giăng đầy hiểm nguy. Những sự dạy dỗ trong Thi Thiên khuyến khích dân sự Ngài đưa tầm nhìn vượt qua những đồi núi và hướng vế Đấng Tạo Hóa, chủ tể của trời và đất (Thi Thiên 121:1).
Tinh thần của Thi Thiên 114 được thể hiện qua việc Đức Chúa Giê-su làm lặng yên cơn bão biển và lời tuyên bố của Ngài rằng Hội Thánh không có gì phải sợ hãi vì Ngài đã chiến thắng thế gian rồi (Ma-thi-ơ 8:23-27; Giăng 16:33).
Những việc làm vĩ đại của Đức Giê-hô-va thay mặt dân sự Ngài bày tỏ ra trước thế gian khiến cả trái đất phải run rẩy trước sự hiện diện của Ngài (Thi Thiên 114:7). Sự run rẩy ở đây nên được hiểu là sự thừa nhận và tôn thờ hơn là kinh hãi (Thi Thiên 96:9; Thi Thiên 99:1). Có Chúa luôn kề bên, con cái Ngài không có gì phải sợ hãi.
Là con cái Chúa, chúng ta thường phải đối diện với một số mối nguy hiểm trong đời sống thuộc linh, đó là những mối nguy hiểm nào? Làm thế nào để chúng ta có thể học cách trông cậy vào quyền năng của Chúa để chiến thắng trước những mối nguy hiểm xảy đến với chúng ta ngày nay như đã xảy đến với người viết Thi Thiên thời xưa?
Thứ Năm Sự Giúp Sức Từ Nơi Thánh
Đọc Thi Thiên 3:4; Thi Thiên 14:7; Thi Thiên 20:1-3; Thi Thiên 27:5; Thi Thiên 36:8; Thi Thiên 61:4 và Thi Thiên 68:5,35. Qua những câu Kinh Thánh trên thì sự trợ giúp cho chúng ta đến từ đâu?
Ý tưởng về nơi nương náu và trợ giúp về mặt tinh thần cũng như thể chất xuất hiện một cách đáng chú ý trong bối cảnh của đền thánh. Đền thánh là nơi mang đến sự giúp đỡ, là nơi của sự an toàn và ban cho sự cứu rỗi. Nơi thánh là chốn nương náu, dung thân cho những ai gặp rắc rối trong cuộc sống. Đức Chúa Trời bảo vệ
trẻ mồ côi, người góa bụa và ban sức mạnh cho con cái Ngài từ nơi thánh của Ngài. Khi “Từ Si-ôn tốt đẹp toàn vẹn, Đức Chúa Trời đã sáng chói ra” (Thi Thiên 50:2), sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời được công bố và ơn phước của Đức Giê-hô-va tuôn đổ ra (Thi Thiên 84:4; Thi Thiên 128:5; Thi Thiên 134:3).
Nương náu ở nơi thánh luôn nhận được sự an toàn vượt lên trên bất kỳ nơi nào khác trên thế gian này, bởi vì chính Đức Chúa Trời luôn ngự trị trong nơi thánh Ngài. Sự ngự trị của Đức Chúa Trời, không chỉ đơn thuần là một đền thờ được xây kiên cố, cung cấp an ninh một cách chu đáo. Đồng một khái niệm như vậy, ngọn núi mà Đức Giê-hô-va ngự trị, là Núi Si-ôn mãi vượt trội hơn tất cả các ngọn núi khác, mặc dù nó chỉ là một ngọn đồi bình thường như bao ngọn đồi khác (Thi Thiên 68:15,16; Ê-sai 2:2).
“Vì chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối của chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội. Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng” (Hê-bơ-rơ 4:15,16).
Những câu Kinh Thánh này có ý nghĩa tương đồng với những gì người viết Thi Thiên nói về nơi thánh như thế nào?
Sự thánh khiết của nơi thánh Đức Chúa Trời thúc giục người viết Thi Thiên thừa nhận rằng tất cả mọi người đều phạm tội và hoàn toàn không xứng đáng với ân huệ của Đức Chúa Trời, và ông tuyên bố rằng sự giài cứu dành cho nhân loại chỉ dựa trên sự thành tín và ân điển của Đức Chúa Trời mà thôi (Thi Thiên 143:2, 9-12). Trong chính con người chúng ta hoàn toàn không có chút công đức gì trước mặt Đức Chúa Trời. Chỉ khi nào loài người giữ chặt mối tương giao chính đáng với Đức Chúa Trời bằng cách ăn năn, tiếp nhận ân điển cứu rỗi và sự tha thứ của Đức Chúa Trời thì họ mới có thể nhận được sự đảm bảo của Đức Chúa Trời về ơn cứu rỗi của Ngài. Nghi lễ trong đền thánh là hình ảnh tượng trưng cho sứ mạng cứu rỗi của Đức Chúa Giê-su.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “The Night of Wrestling”, trang 195-203, trong chương Tổ Phụ và các Đấng Tiên tri. Chúng ta có thể học được gì từ kinh nghiệm của Gia-cốp về quyền năng của lời cầu nguyện khẩn thiết và lòng tin cậy tuyệt đối nơi Đức Chúa Trời?
Những tuyệt tác của Thi Thiên củng cố niềm tin của chúng ta vào Đức Chúa Trời, là nơi nương náu không bao giờ chuốc lấy thất bại, dành cho những ai phó thác hoàn toàn cuộc đời mình vào bàn tay quyền năng của Ngài. “Đức Chúa Trời sẽ làm những điều vĩ đại cho những ai tin cậy nơi Ngài. Một lý do khiến những người tin nhận Ngài không có được sức mạnh lớn hơn là vì họ quá tin cậy vào sự khôn ngoan của chính mình và không cho Chúa có cơ hội thay họ bày tỏ quyền năng của Ngài. Ngài sẽ nâng đỡ các con cái của Ngài trong mọi trường hợp nguy khốn, nếu họ đặt niềm tin trọn vẹn trong Ngài và trung tín vâng lời Ngài” – Ellen G. White, Tộc Trưởng và Tiên Tri, trang 493.
Tuy nhiên, một số Thi Thiên có thể đặt ra một thách thức nghiêm trọng, khi những lời hứa trong đó không phù hợp với hoàn cảnh của chúng ta hiện tại. Những lúc như vậy, chúng ta chỉ cần học cách tin cậy vào lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, được bày tỏ một cách mạnh mẽ nhất trên thập tự giá.
Kèm theo đó, một số Thi Thiên cũng có thể được sử dụng một cách lệch lạc để khuyến khích những niềm hy vọng sai lầm. Phản ứng của Đức Chúa Giê-su trước việc Sa-tan sử dụng Thi Thiên 91:11,12 một cách sai lầm cho chúng ta thấy rằng tin cậy Chúa hoàn toàn khác với việc dùng Lời Ngài một cách sai lầm để đi cám dỗ (Ma-thi-ơ 4:5-7) hoặc quá ngạo mạn cầu xin Chúa làm những điều trái với ý muốn của Ngài.
“Những chiến thắng vĩ đại nhất của Hội Thánh Đấng Cơ-đốc hay của riêng một Cơ-đốc nhân hoàn toàn không phải là những gì đạt được nhờ tài năng, học thức cũng không bởi sự giàu có hay sự ưu ái của riêng ai. Chúng là những chiến thắng đạt được trong mối thông công mật thiết với Đức Chúa Trời khi một đức tin kêu cầu tha thiết trong đau đớn nắm chặt cánh tay mạnh mẽ đầy quyền năng của Đức Chúa Trời” – Ellen G. White, Tộc trưởng và Tiên Tri, trang 203.
Câu hỏi thảo luận:
Trong lớp học, hãy thảo luận về câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng của bài học ngày thứ Ba về việc tin cậy nơi Đức Chúa Trời giữa những nghịch cảnh và khi mọi việc trở nên tồi tệ hơn. Làm thế nào để hiểu được những điều này và tại sao chúng lại có thể xảy ra với dân sự của Chúa, bất chấp cả những lời hứa tuyệt vời trong Thi Thiên về sự bảo vệ của Đức Chúa Trời? Hãy nghĩ về điều này: Chẳng phải người viết Thi- thiên, người đã viết về những lời hứa tuyệt vời đó, cũng từng đau khổ vì đối mặt với nghịch cảnh, hoặc cũng từng biết về những người trung tín phải chịu những nghịch cảnh như vậy sao?
Làm thế nào để chúng ta có thể phát triển lòng tin cậy tuyệt đối nơi Đức Chúa Trời trong mọi hoàn cảnh? (ví dụ, Thi Thiên 91:14; Thi Thiên 143:8,10; Thi Thiên 145:18-20). Điều gì có thể khiến chúng ta mất đi sự tự tin này? Tại sao tin cậy nơi Chúa trong những lúc thuận lợi là trải nghiệm quan trọng để học cách tin cậy Ngài trong những lúc khó khăn?