Đức Giê-hô-va trị vì
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 8; Thi Thiên 100; Thi Thiên 97; Thi Thiên 75; Thi Thiên 105:7-10; Ga-la-ti 3:26-29; Thi Thiên 25:10
"Đức Giê-hô-va cai trị; Ngài mặc sự oai nghi; Đức Giê-hô-va mặc mình bằng sức lực, và thắt lưng bằng sự ấy: Thế gian cũng được lập vững bền, không thể bị rúng động" — Thi Thiên 93:1
Sa-bát Đức Giê-hô-va Trị Vì
Câu gốc
“Đức Giê-hô-va cai trị; Ngài mặc sự oai nghi; Đức Giê-hô-va mặc mình bằng sức lực, và thắt lưng bằng sự ấy: Thế gian cũng được lập vững bền, không thể bị rúng động” (Thi Thiên 93:1).
Kinh Thánh nghiên cứu
Thi Thiên 8; Thi Thiên 100; Thi Thiên 97; Thi Thiên 75; Thi Thiên 105:7-10; Ga-la-ti 3:26-29; Thi Thiên 25:10.
Sách Thi Thiên xác nhận niềm tin bất di bất dịch trên nền tảng vững chắc trong sự trị vì tối thượng của Đức Chúa Trời. Đức Giê-hô-va đã tạo dựng muôn vật và Ngài luôn duy trì mọi vật thọ tạo đó. Ngài là vị Vua tối cao trên cả thế gian, và Ngài cai quản thế gian bằng sự công bình, chính trực. Luật pháp và những quy định của Ngài là hoàn hảo và luôn mang lại sự sống cho những ai vâng giữ nó. Đức Giê-hô-va là một Quan án công bình, là Đấng đảm bảo rằng thế giới vẫn được duy trì trong một trật tự đúng đắn nhất. Ngài thực hiện điều đó bằng cách khen thưởng xứng đáng đối với người công bình và trừng phạt kẻ ác một cách nghiêm minh, nhưng vào thời điểm mà Ngài quyết định, chứ không phải theo ý của chúng ta.
Giao ước của Đức Chúa Trời với dân Y-sơ-ra-ên đóng một vai trò hết sức đặc biệt trong việc bảo vệ thế giới vì nó báo trước ơn cứu rỗi của Ngài. Đức Giê-hô-va đã nhận dân Y-sơ-ra-ên như là một cơ nghiệp quý giá của Ngài, khiến Y-sơ-ra-ên, vượt lên hết thảy mọi dân tộc, thành dân sự được chọn của Ngài. Đức Giê-hô- va thành tín với giao ước của Ngài và vẫn tiếp tục chăm sóc dân sự Ngài bất chấp sự bất trung của họ và đôi khi, còn công khai nổi loạn nghịch cùng Ngài.
Do đó, quyền lực trị vì tối thượng của Đức Giê-hô-va khiến cho thế gian được thiết lập một cách bền vững và an toàn. Những người viết Thi Thiên muốn người đọc hiểu rõ về lẽ thật của nền tảng này. Với một thế giới quan rõ ràng và sáng rực như ngọn hải đăng của họ, những người viết Thi Thiên tìm cách phát triển và phụng sự Đức Chúa Trời với lòng tận tâm trọn vẹn.
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 20 tháng 1.
Thứ Nhất Đức Giê-hô-va Đã Dựng Nên Chúng Ta
Đọc Thi Thiên 8 và Thi Thiên 100. Đức Chúa Trời và loài người được miêu tả như thế nào trong hai Thi Thiên này? Hai Thi Thiên này bày tỏ điều gì về bản tính của Đức Chúa Trời?
Công cuộc Sáng tạo đóng một vai trò quan trọng trong Thi Thiên cũng như trong việc tôn vinh quyền uy tối thượng của Đức Chúa Trời. Các từng trời “rao truyền sự vinh hiển” của Đức Chúa Trời và bầu trời “giải tỏ công việc tay Ngài làm”. Cả thiên nhiên đã bày tỏ quyền năng vô hạn của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 19:1- 4; Thi Thiên 97:6). Danh Đức Chúa Trời thật oai nghiêm trên khắp hành tinh này (Thi Thiên 8:1,9). Đức Giê-hô-va đã dựng nên muôn vật; Ngài không có sự khởi đầu (Thi Thiên 93:2) và cũng không có sự kết thúc (Thi Thiên 102:25-27). Ngài là Đấng hằng hữu và vượt trội hơn tất cả mọi tượng thần vô tri vô giác của các dân trên thế gian, vốn chỉ là do “công việc tay người làm ra” (Thi Thiên 115:4), chứ không có gì hơn. Những hình tượng “có tay nhưng không rờ rẫm; có chân, nào biết bước đi” (Thi Thiên 115:7); chẳng thể ví cùng Đức Giê-hô-va, là Đấng mà “Các vực sâu của đất đều ở nơi tay Ngài; những đỉnh núi cũng thuộc về Ngài. Biển thuộc về Ngài, vì chính Ngài đã làm nó; còn đất khô, tay Ngài cũng đã nắn nên nó” (Thi Thiên 95:4,5).
Trong sách Thi Thiên, có những đoạn mô tả quyền năng của Đức Chúa Trời thể hiện trên các thế lực trong thiên nhiên mà các dân tộc khác tin rằng đó là thần thánh (Ví dụ như Thi Thiên 29, Thi Thiên 93, Thi Thiên 104). Những Thi Thiên này khẳng định lại một cách chắc chắn rằng Đức Chúa Trời trị vì trên mọi tạo vật và là Đấng tối cao với quyền năng vô hạn và sự oai nghiêm không gì sánh bằng. Thi Thiên 100:3 phản bác hình thức thờ thần tượng tinh vi - cậy vào chính mình - nhấn mạnh cho loài người biết rằng “chính Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta”, chứ không phải tự chính chúng ta.
Công cuộc sáng tạo cũng làm chứng về tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Mọi vật tồn tại được đều chịu ơn Đức Chúa Trời về sự tồn tại của mình, là Đấng đã duy trì sự sống (Thi Thiên 95:7; Thi Thiên 147:4-9). Hãy chú ý rằng Đức Chúa Trời không chỉ ban cho con người sự tồn tại, Ngài đã tạo nên dân Y-sơ-ra-ên cổ đại là “dân sự Ngài, là bầy chiên của đồng cỏ Ngài” (Thi Thiên 100:3). Khái niệm cụ thể của cụm từ “dân sự Ngài” và “bầy chiên của đồng cỏ Ngài” cho thấy Đức Chúa Trời mong muốn có mối quan hệ mật thiết với con dân Ngài.
Chỉ có Đấng Tạo Hóa mới có quyền năng ban phước và khiến dân sự Ngài sinh sôi nảy nở, do đó, Ngài là Đấng duy nhất xứng đáng để họ thờ phượng và tin cậy. Một số Thi Thiên cho rằng mọi vật có hơi thở, cả đất, biển và muôn vật ở trong đó hãy reo mừng trước mặt Đức Giê-hô-va.
Sự vinh hiển của Đức Chúa Trời được nhìn thấy trong công cuộc sáng tạo, ngay cả trên thế gian đã sa ngã và phạm tội và Thi- thiên hướng chúng ta đến việc chỉ thờ phượng, tôn vinh duy nhất một mình Đức Chúa Trời mà thôi.
“Loài người là gì, mà Chúa nhớ đến? Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó?” (Thi Thiên 8:4). Đáp ứng của bạn thế nào với Đức Chúa Trời như là Đấng Tạo Hóa? Khi Đức Chúa Trời gọi từng tên các vì sao (Thi Thiên 147:4), bạn nghĩ như thế nào về việc Đức Chúa Trời quan tâm đến bạn nhiều hơn?
Thứ Hai Đức Giê-hô-va Trị Vì
Một sự gắn bó chặt chẽ - trên thực tế, sự gắn bó không thể tách rời - với Đức Giê-hô-va trên cương vị của Đấng Tạo Hóa, là Chúa Tối Cao, là Đấng Tể Trị muôn vật. Lời tuyên bố “Đức Giê- hô-va cai trị” được công bố một cách trang trọng trong Thi Thiên 93:1, Thi Thiên 96:10. Thi Thiên 97:1 và Thi Thiên 99:1, nhưng tiếng vang của nó lan tỏa rộng rãi, xuyên suốt sách Thi Thiên .
Đức Giê-hô-va mặc sự oai nghi, sang trọng và quyền năng (Thi Thiên 93:1; Thi Thiên 104:1). Ngài được bao phủ bởi mây mù và bóng tối (Thi Thiên 97:2), nhưng Ngài cũng tự bao phủ mình “bằng ánh sáng khác nào bằng cái áo” (Thi Thiên 104:2). Những ẩn dụ này tôn vinh quyền năng và sự vinh hiển của Vua Tối Cao và được lựa chọn cẩn thận để bày tỏ sự vĩ đại độc nhất của Đức Chúa Trời vượt xa tầm hiểu biết của loài người.
Đọc Thi Thiên 97. Điều đặc trưng trong sự trị vì của Đức Giê-hô-va là gì (Thi Thiên 97:2,10)? Vương quốc thống trị của Ngài sẽ như thế nào? (Thi Thiên 97:1,5,9).
Sự trị vì của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua các công trình vĩ đại của Ngài trong công cuộc sáng thế (Thi Thiên 96:5), qua chương trình cứu rỗi (Thi Thiên 98:2) và qua sự đoán xét của Ngài (Thi Thiên 96:10). Đức Giê-hô-va thiết lập vương quyền của Ngài trên toàn thế giới (Thi Thiên 47:6-9). Vương quốc của Đức Chúa Trời là vương quốc đời đời, có quyền năng vô hạn và sự oai nghi vô song (Thi Thiên 45:6; Thi Thiên 93:1,2; Thi Thiên 103:19). Sự trị vì của Đức Giê-hô-va được thiết lập dựa trên lòng thương xót, công lý và sự công bình, và mang lại một trật tự ổn định vững bền cho thế giới mà Ngài đã dựng nên (Thi Thiên 98:3; Thi Thiên 99:4). Sự trị vì của Đức Chúa Trời hiệp nhất cả những cơ binh trên trời và những người dưới đất trong việc thờ phượng, tôn ngợi danh Đức Chúa Trời (Thi Thiên 103:20-22; Thi Thiên 148). Nhiều đoạn trong Thi Thiên phác họa hình ảnh toàn thể nhân loại thừa nhận quyền cai trị tối thượng của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 96:10; Thi- thiên 97:1; Thi Thiên 99:1; Thi Thiên 145:11-13).
Nhưng ít nhất cho đến lúc này, không phải là tất cả mọi người, thậm chí ngay cả những người nắm quyền cai trị trên trần gian này, đều thừa nhận điều đó. Sự trị vì của Đức Giê-hô-va liên tục bị kẻ ác thách thức, những kẻ đã chối bỏ, chế nhạo Đức Giê- hô-va và ra tay đàn áp dân sự của Ngài một cách tàn bạo (Thi- thiên 14:1; Thi Thiên 74:3-22). Mặc dù bị thách thức bởi sự thịnh vượng của một số kẻ ác và gặp rắc rối bởi sự nhẫn nại của Đức Chúa Trời, người viết Thi Thiên vẫn đặt niềm tin vào sự trị vì tối cao của Ngài và tiếp tục phát triển trong sự bảo đảm về sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 68:21; Thi Thiên 73:17-20). Bởi đức tin, dân sự Đức Chúa Trời vui mừng trong ngày vương quốc Ngài được khai mở qua sứ mạng cứu chuộc của Đấng Cơ-đốc và chờ đợi sự hoàn thiện tuyệt mỹ của vương quốc ấy trong ngày Đấng Cơ-đốc tái lâm (Ma-thi-ơ 12:26-28; I Cô-rinh-tô 15:20-28).
“Hỡi những kẻ yêu mến Đức Giê-hô-va, hãy ghét sự ác” (Thi Thiên 97:10). Tại sao khi yêu mến Đức Chúa Trời chúng ta lại ghét điều ác? Hai khái niệm này có sự liên quan với nhau thế nào?
Thứ Ba Đức Chúa Trời Là Quan Án
Đọc Thi Thiên 75. Tại sao sự phô trương, kiêu hãnh của kẻ ác chỉ là vô ích thôi?
Trong cương vị của một Vị Vua với quyền uy tối cao, Đức Giê-hô-va cũng ban hành các luật lệ của Ngài (Thi Thiên 99:7) và Ngài là vị Quan án công bình (Thi Thiên 98:9; Thi Thiên 97:2). Kẻ ác liên tục đe dọa trật tự công bằng mà Đức Chúa Trời đã thiết lập trên thế gian, nhưng Ngài sẽ phán xét thế gian một cách công bằng và chấm dứt sự cai trị của điều ác (Thi Thiên 75:8-10; Thi Thiên 96:13).
Trong Thi Thiên 75, một số hình ảnh mô tả sự hủy diệt không thể thay đổi dành cho kẻ ác. Hình ảnh chén rượu sôi bọt trong tay Ngài (Thi Thiên 75:8) truyền tải cơn thịnh nộ dữ dội của Đức Chúa Trời (Giê-rê-mi 25:15; Khải Huyền 14:10). Hành động chặt sừng của kẻ ác mô tả việc chấm dứt quyền lực và sự thống trị của chúng, trong khi đó, sừng của người công bình sẽ được tôn cao (Thi Thiên 75:10). Đức Chúa Trời thu xếp “thì giờ đã định” (Thi Thiên 75:2), hay là “ thời điểm thích hợp” cho sự phán xét của Ngài. Sự phán xét công bằng này sẽ diễn ra vào ngày Đấng Cơ-đốc tái lâm (Thi Thiên 96:13; I Cô-rinh-tô 15:23-26).
Đức Giê-hô-va dò xét lòng người như một phần trong sự phán xét của Ngài. Đọc Thi Thiên 14:2. Điều này gợi nhớ đến Sáng-thế Ký 6:5,8. Cả hai câu Kinh Thánh đều cho thấy rằng trước khi thực hiện việc phán xét thế gian, bao giờ Đức Chúa Trời cũng xem xét, kiểm tra đời sống loài người và luôn tìm kiếm bất cứ ai mà Ngài có thể cứu vớt được. Sự phán xét này đôi khi được gọi là “Sự điều tra phán xét”, khi Đức Chúa Trời bảo vệ người công bình và quyết định số phận của kẻ ác.
Sự phán xét này hoạt động như thế nào?
Trước tiên, Đức Chúa Trời giải cứu dân Ngài khỏi tay kẻ ác (Thi Thiên 97:10; Thi Thiên 146:9) và đội mão triều thiên của sự cứu rỗi cho người khiêm nhường (Thi Thiên 149:4). Thứ đến, kẻ ác không biết ăn năn sẽ bị hủy diệt đời đời (Thi Thiên 97:3). Một số Thi Thiên miêu tả một cách đầy thi vị sự vô dụng của vũ khí trong tay loài người khi nghịch cùng Đấng Phán Xét thiêng liêng (Thi Thiên 76:3-6). Đức Giê-hô-va cũng là Đức Chúa Trời hay tha thứ, mặc dù Ngài phải trừng phạt những lỗi lầm của loài người (Thi Thiên 99:8). Dân sự của Đức Chúa Trời, không chỉ có kẻ ác, sẽ phải khai trình với Đức Chúa Trời trong ngày phán xét (Thi Thiên 50:4; Thi Thiên 135:14).
Thi Thiên đã truyền đạt cùng một quan niệm giống như những gì đã được diễn tả trong các câu khác của Kinh Thánh, rằng sự phán xét của Đức Chúa Trời bắt đầu với dân sự Ngài rồi lan rộng ra khắp đất (Phục-truyền Luật-lệ ký 32:36; I Phi-e-rơ 4:17). Người viết Thi Thiên kêu cầu Đức Chúa Trời phán xét mình, nhưng trông cậy vào sự công bình của Đức Chúa Trời để được bảo vệ (Thi Thiên 7:8-11; Thi Thiên 139:23,24).
Thi Thiên kêu gọi chúng ta hãy vui mừng trong việc chờ đợi sự phán xét của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 67:4; Thi Thiên 96:10-13; Thi Thiên 98:4-9). Sự phán xét của Đức Chúa Trời là tin mừng thế nào đối với những người được bao bọc, che chở bởi huyết của Đấng Cơ-đốc?
Thứ Tư Luôn Nhớ Đến Giao Ước Của Ngài
Chủ đề về sự phán xét của Đức Chúa Trời đặt ra một câu hỏi quan trọng: Làm thế nào dân sự của Đức Chúa Trời có thể hòa lại cùng Ngài và được bảo đảm về sự cứu rỗi trong ngày phán xét? Đọc Thi Thiên 94:14; Thi Thiên 105:7-10; Đa- ni-ên 7:22.
Dân sự của Đức Chúa Trời được an toàn bởi vì Đức Giê-hô-va đã đặt nơi ngự trị của Ngài tại Si-ôn (Thi Thiên 76:1,2), và thiết lập giao ước đời đời với họ như là tài sản quý báu của Ngài (Thi Thiên 94:14; Thi Thiên 105:8-10). Đức Chúa Trời không chỉ hứa là sẽ không từ bỏ dân sự theo giao ước của Ngài, mà Ngài còn tích cực hành động để gìn giữ họ an toàn trong sự che chở của Ngài. Ngài tha thứ mọi tội lỗi của họ (Thi Thiên 103:3); Ngài hướng dẫn, ban phước, và tiếp sức cho dân sự Ngài (Thi Thiên 25:8-11; Thi Thiên 29:11; Thi Thiên 105:24). Sự phán xét của Đức Chúa Trời được ban ra để hướng mọi người về nẻo công bình và chứng tỏ rằng Ngài quan tâm đến họ (Thi Thiên 94:8-15).
Toàn bộ Thi Thiên 105 cho thấy sự thành tín của Đức Giê- hô-va đối với giao ước của Ngài trong lịch sử dân tộc Y-sơ-ra-ên. Trong mọi việc đã xảy ra, dù tốt hay xấu, Đức Chúa Trời đều hiện diện. Ngài đã quan phòng chu đáo trong việc sắp đặt cho Giô-sép đến xứ Ê-díp-tô và nhờ ông mà dân sự của Ngài cũng như các dân tộc trong khu vực đó được cứu trong thời kỳ đói kém khắc nghiệt nhất (Thi Thiên 105:16-24). Đức Giê-hô-va lại dấy Môi-se lên để dẫn dắt dân sự Ngài thoát khỏi cành nô lệ tại xứ Ê-díp-tô, là người đã thay mặt Đức Chúa Trời làm những dấu kỳ phép lạ trên dân Ê- díp-tô (Thi Thiên 105:25-38).
Đức Giê-hô-va đã ban cho dân sự Ngài miền Đất Hứa (Thi- thiên 105:11,44) và sự bảo vệ liên tục của Ngài (Thi Thiên 105:12- 15). Ngài làm cho dân sự tăng thêm nhiều, khiến họ mạnh mẽ lên (Thi Thiên 105:24), giải thoát họ khỏi tay những người cai trị khắc nghiệt (Thi Thiên 105:37,38), và cung cấp cho họ những nhu cầu thiết yếu hằng ngày (Thi Thiên 105:39-41). Một điều chắc chắn rằng Đức Giê-hô-va có quyền uy tối thượng trong việc kiểm soát tất cả những gì liên quan đến dân sự của Ngài – một lẽ thật mà những người viết Thi Thiên muốn dân sự Đức Chúa Trời không bao giờ quên.
Khi Đức Chúa Trời nhớ đến giao ước của Ngài, nó bao hàm nhiều điều ý nghĩa hơn là sự nhận thức hay ký ức bởi vì nó luôn luôn dẫn đến hành động (Sáng-thế Ký 8:1; I Sa-mu-ên 1:19; Thi- thiên 98:3; Thi Thiên 105:42-44). Tương tự như vậy, khi dân sự được kêu gọi để ghi nhớ những dấu kỳ phép lạ và sự phán xét của Đức Chúa Trời thì điều đó có nghĩa là dân sự của Ngài cần phải sống một lối sống thể hiện sự tôn vinh Đức Chúa Trời.
Trong giao ước này, lời kêu gọi chủ yếu dành cho dân Y- sơ-ra-ên là trung thành với giao ước bằng cách vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 78:5-7; Thi Thiên 105:45). Dân sự Đức Chúa Trời cũng được kêu gọi hãy làm chứng danh Ngài cho các dân tộc khác, vì Đức Giê-hô-va mong muốn mọi dân tộc liên kết với dân Y-sơ-ra-ên của Ngài (Thi Thiên 105:1,2). Từ đó, thế gian được an toàn trong giao ước bảo vệ của Đức Chúa Trời toàn năng và giàu lòng nhân từ (Thi Thiên 89:28-34).
Những gì chúng ta có trong Đức Chúa Giê-su chính là điều cho thấy tại sao những lời hứa dành cho dân Y-sơ-ra-ên thời xưa vẫn có thể áp dụng cho chúng ta ngày nay? (Đọc thêm Ga- la-ti 3:26-29).
Thứ Năm Lời Chứng Của Bạn Là Chắc Chắn
Đọc Thi Thiên 19:7; Thi Thiên 93:5; Thi Thiên 119:165; Thi Thiên 1:2,6; Thi Thiên 18:30; Thi Thiên 25:10. Xuyên suốt qua các câu Kinh Thánh trên, một chủ đề chính yếu nào được đề cập đến?
Quyền năng tối thượng của Đức Giê-hô-va với tư cách là Đấng Tạo Hóa, là một vị Vua và là một Quan Tòa tối cao có những hàm ý thần học về độ tin cậy nơi các chứng cớ của Ngài. Những chứng cớ (theo tiếng Do Thái là “edut”, “ sắc lệnh”, “luật lệ”) đề cập đến nội dung các luật lệ và sắc lệnh mà Đức Giê-hô-va dùng để cai quản đời sống tôn giáo và xã hội của dân sự Ngài (Xuất Ê- díp-tô ký 32:15). Những điều này là “rất chắc chắn” (Thi Thiên 93:5), phản ảnh sự ổn định và trường cửu của ngai Đức Chúa Trời cũng như thế giới kỳ vĩ mà Ngài đã dựng nên và duy trì nó (Thi- thiên 93:1,2). Trong tiếng Hê-bơ-rơ, từ “chắc chắn” truyền tải một khái niệm về độ tin cậy, sự trung thành, và tính vững bền (II Sa- mu-ên 7:16; I Sử ký 17:23) [Từ Amen trong tiếng Anh có nguồn gốc ra từ này]. Luật pháp của Đức Chúa Trời bền vững đời đời, không hề thay đổi và không thể phá hủy.
Đức Chúa Trời bảo đảm tính toàn vẹn nghiêm minh trong lời hứa và mệnh lệnh của Ngài. Sự thành tín của Đức Chúa Trời vừa đưa ra sự cam đoan chắc chắn trong việc bảo đảm sự nhất quán không hề thay đổi đối với luật lệ của Ngài, vừa đòi hỏi dân sự phải hoàn toàn tin cậy và vâng phục Ngài.
Đồng thời, việc thiếu công lý trên thế gian được miêu tả đầy chất thơ như sự rung chuyển của nền tảng trái đất (Thi Thiên 18:7; Ê-sai:18-21). Luật pháp của Đức Chúa Trời hướng dẫn mọi người một lối sống công bình hầu có thể đứng vững trước sự phán xét của Ngài. Do đó, người công bình không hề bị rúng động, bởi vì họ đã bám rễ vững chắc vào luật pháp Đức Chúa Trời, là điều mang đến cho họ sự ổn định và an bình, khiến lòng họ vững vàng, kiên định trong bóng cánh Đức Giê-hô-va (Thi Thiên 112:1,6,7). Không gì có thể khiến những người vâng giữ luật pháp Đức Chúa Trời phải bị vấp ngã (Thi Thiên 119:165), điều này bày tỏ sự quan phòng và dẫn dắt của Đức Chúa Trời dành cho dân sự Ngài trong cuộc sống (Thi Thiên 1:2,3,6).
Lời của Đức Chúa Trời được miêu tả như ngọn đèn soi dẫn cho người viết Thi Thiên, đó là những gì bảo vệ người khỏi cạm bẫy giấu kín của kẻ thù (Thi Thiên 119:105,110). Sự bình an lớn lao mà những ai yêu mến luật pháp Đức Chúa Trời được tận hưởng (Thi Thiên 119:165) rõ ràng không phải là kết quả của việc hoàn toàn không có những thử thách bủa vây họ (Thi Thiên 119:161). Đúng hơn là nó bắt nguồn từ việc nương náu trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và có mối tương giao mật thiết với Ngài.
Những trải nghiệm thực tế trong việc vâng giữ luật pháp và điều lệ của Đức Chúa Trời đã giúp ích bạn như thế nào trong cuộc sống? Mặt khác, bạn đã phải chịu đựng những gì khi vi phạm chúng?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Thi Thiên 86:5,15 và Ellen G. White, “Lòng Bác Ái Của Đức Chúa Trời” trang 9-15, trong quyển Con Đường Giải Thoát. Lẽ thật về tình yêu thương của Đức Chúa Trời giúp chúng ta như thế nào trong việc hiểu rõ hơn về Ngài và việc làm của Ngài, qua những mô tả khác nhau trong sách Thi Thiên?
Nghiên cứu của tuần này tập trung vào một số vấn đề chính yếu mô tả về Đức Chúa Trời và các hoạt động của Ngài trong việc tạo dựng thế gian và khiến nó bền vững, an toàn. Những người viết Thi Thiên kêu cầu cùng Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa, là Vua, là Quan Án công bình, là Đấng Cứu Thế theo giao ước, và là Đấng Ban Hành luật pháp. Các vai trò trong thế giới mà Đức Chúa Trời nắm giữ phản ảnh rõ ràng hơn qua nhiều danh hiệu và tước vị khác nhau của Ngài như Đấng Chăn Giữ (Thi Thiên 23:1; Thi Thiên 80:1), Hòn Đá về sự Cứu rỗi (Thi Thiên 95:1), và là Cha (Thi Thiên 68:5; 89:26). Chúng ta có thể được an toàn và bình yên giữa thế gian đầy biến động, ngay cả giữa tình trạng hỗn độn của cuộc chiến khốc liệt, bởi vì Đức Chúa Trời là Đấng tể trị và luôn thành tín trong mọi việc làm và trong mọi lời phán của Ngài. Mặc dù những chủ đề thần học này không hề đầy đủ, nhưng chúng đưa ra những gợi ý về việc Đức Chúa Trời bày tỏ chính Ngài theo nhiều cách khác nhau trong sách Thi Thiên.
Khi tiếp tục nghiên cứu Thi Thiên, điều quan trọng là chúng ta phải nhớ đọc Thi Thiên trong sự soi sáng của bản tính yêu thương và ân điển của Đức Chúa Trời, cũng như với chương trình cứu rỗi và phục hồi thế gới của Ngài. “Chúng ta càng nghiên cứu về thần tánh của Chúa trong ánh sáng của thập tự giá, thì càng nhìn thấy lòng từ bi, âu yếm, khoan dung hòa lẫn với sự vô tư và công bình, lại càng thấy rõ hơn nữa hằng hà sa số chứng cớ của một tình yêu vô bờ bến cùng một sự cảm thông vượt quá lòng thương xót của một bà mẹ đối với đứa con lạc loài vậy” – Ellen G. White, Con Đường Bình An, trang 11. Trong Thi Thiên, ngay cả khi dân sự phải đối diện với sự phán xét của Đức Chúa Trời vì sự phản nghịch của họ, họ vẫn tiếp tục kêu cầu cùng Ngài vì họ biết rằng cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời chỉ đến trong một lúc nào đó, rồi cũng qua đi, duy chỉ có lòng thương xót của Ngài là bền vững đời đời (Thi Thiên 103:8).
Câu hỏi thảo luận:
Bất chấp quyền tể trị tối thượng của Đức Chúa Trời, thế gian vẫn còn chìm đắm trong hỗn loạn và đầy đau khổ, tang thương. Vậy tại sao việc hiểu rõ được thực tế và mức độ phổ biến của cuộc thiện ác đấu tranh là điều quan trọng trong việc giúp chúng ta thấu hiểu được sự xung đột đó? Tại sao chủ đề đặc trưng về cuộc thiện ác đấu tranh lại hữu ích cho chúng ta đến như vậy?
Niềm tin vào Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa sẽ định hình sự hiểu biết của chúng ta về chính bản thân mình, cũng như định hình mối tương quan của chúng ta với phần còn lại của tạo vật là như thế nào? Điều gì xảy ra khi con người lạc ra khỏi lẽ thật đó? (Thi Thiên 106:35-42).
Những thần tượng của các dân tộc trong thời Kinh Thánh có gì không ổn (Thi Thiên 115:4-8). Còn đối với những thần tượng thời hiện đại thì sao? Tại sao chúng cũng nguy hiểm cho chúng ta trên con đường bước đi theo Chúa?
Dân sự của Đức Chúa Trời nên sống thế nào khi biết rằng sự phán xét của Ngài sẽ bắt đầu từ trong dân Ngài? Đức Chúa Trời phán xét dân Ngài như thế nào và với mục đích gì?