Bài Học 11 · 9 – 15 Tháng 3

Khao khát Chúa tại Si-ôn

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 84; Khải Huyền 21:3; Thi Thiên 122; Thi Thiên 87; Ga-la-ti 3:28,29; Ma-thi-ơ 28:18–20; Thi Thiên 46; Thi Thiên 125

"Linh hồn tôi mong ước đến đỗi hao mòn về hành lang của Đức Giê-hô-va; Lòng và thịt tôi kêu la về Đức Chúa Trời hằng sống" — Thi Thiên 84:2
Sa-bát Khao Khát Chúa Tại Si-Ôn

Câu gốc

“Linh hồn tôi mong ước đến đỗi hao mòn về hành lang của Đức Giê-hô-va; Lòng và thịt tôi kêu la về Đức Chúa Trời hằng sống” (Thi Thiên 84:2).

Kinh Thánh nghiên cứu

Thi Thiên 84; Khải Huyền 21:3; Thi Thiên 122; Thi Thiên 87; Ga-la-ti 3:28,29; Ma-thi-ơ 28:18–20; Thi Thiên 46; Thi Thiên 125.

Những bài hát của Si-ôn là những bài thánh ca vui mừng tán dương vẻ đẹp của Si-ôn và thẩm quyền của Đức Chúa Trời, Đấng cai trị từ núi thánh của Ngài. Những bài hát Thi Thiên này thường ca ngợi phẩm chất của nhà Đức Chúa Trời và bày tỏ một tình yêu thương đối với nơi tôn nghiêm mà những bài hát Thi Thiên khác cũng nhắc đến. Rất nhiều bài trong số những bài hát Thi Thiên này được biên soạn bởi các con trai của Kê-hát, người đã thực tiếp trải nghiệm ơn phước của nhà Chúa với tư cách là những nhạc công trong đền thờ (I Sử-ký 6:31-38) và là những người gác cổng đền thờ (I Sử-ký 9:19).

Điều gì khiến Si-ôn là cội nguồn của hạnh phúc và niềm vui? Si-ôn biểu tượng cho sự hiện diện sống động của Đức Chúa Trời giữa dân sự Ngài. Vì dân tộc Y-sơ-ra-ên là dân được chọn của Chúa (Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:6), vậy nên Si-ôn là ngọn núi được Chúa lựa chọn (Thi Thiên 78:68, Thi Thiên 87:2). Đức Chúa Trời cai trị tại Si-ôn (Thi Thiên 99:1,2) và cũng đặt đền của Ngài tại Si-ôn (Thi Thiên 87:1). Vậy nên Si-ôn là một nơi ơn phước và nơi ngự thiêng liêng. Núi Si-ôn được xem là tương đương, hoặc thậm chí là thay thế cho, Giê-ru-sa-lem và đền tạm, là trung tâm công việc cứu rỗi của Đức Chúa Trời dành cho thế giới thời cổ đại.

Những ơn phước của Si-ôn tuôn đổ đến tận cùng của trái đất bởi vì ngôi và ân điển Chúa vượt quá giới hạn của bất kỳ nơi thánh nào. Si-ôn là sự vui vẻ của cả thế gian (Thi Thiên 48:2), khẳng định rằng cả trái đất thuộc về Chúa.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát, ngày 16 tháng 3.

Thứ Nhất Một Ngày Trong Hành Lang Chúa Đáng Hơn Một Ngàn Ngày Khác

Hãy đọc Thi Thiên 84:1–4. Tại sao tác giả Thi Thiên lại ao ước được ở trong đền thờ?

Tác giả Thi Thiên “mong ước” và “hao mòn” được sống lâu dài trong đền thờ để ông có thể ở gần Chúa mãi (Thi Thiên 84:1, 2). Sự hiện diện của Đức Chúa Trời hằng sống (Thi Thiên 84:2) khiến cho ngôi đền thờ này trở thành một nơi độc nhất vô nhị. Trong đền thánh, những người thờ phượng có thể “nhìn xem sự tốt đẹp của Đức Giê-hô-va” (Thi Thiên 27:4; cũng xem trong Thi- thiên 63:2) và được “no nê vật tốt lành của nhà Chúa” (Thi Thiên 65:4). Trong Thi Thiên 84, niềm hạnh phúc chưa từng thấy này đạt được nhờ vào mối quan hệ với Chúa, không ngừng ngợi khen Ngài (Thi Thiên 84:4), tìm kiếm sức mạnh nơi Ngài (Thi Thiên 84:5) và tin cậy nơi Ngài (Thi Thiên 84:12). Đền thánh là nơi một mối quan hệ như vậy được nuôi dưỡng qua việc thờ phượng và thông công với những anh em đồng đức tin. Sự hiện diện sống động của Đức Chúa Trời trong đền thánh mang lại cho những người thờ phượng Ngài một ý niệm về nước vinh hiển của Đức Chúa Trời và một sự trải nghiệm về sự sống đời đời.

Hãy đọc Thi Thiên 84:5–12. Ai còn có thể được ban phước nhờ vào đền thánh?

Những ơn phước của Đức Chúa Trời được mô tả là lan tỏa ra từ đền thánh, ban ơn xuống trước hết là cho những người phụng sự tại đền thánh (Thi Thiên 84:4, sau đó là cho những người hành hương đang trên đường tới đền thánh (Thi Thiên 84:5–10), và cuối cùng là vươn đến tận cùng của trái đất. Niềm trông đợi được gặp gỡ Đức Chúa Trời trong đền thánh Ngài làm thêm sức cho đức tin của những người hành hương (Thi Thiên 84:7). Trong khi sức lực của những du khách thông thường bị yếu đi dưới gánh nặng của cuộc hành trình mệt mỏi, thì sức lực của những người hành hương tới đền thờ lại tăng lên khi họ càng đến gần đền thánh.

Ngay cả khi đã rời khỏi đền thờ, thì những con cái của Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục mang dấu ấn của đền thánh Đức Chúa Trời qua việc sống một cuộc đời đáng sống (Thi Thiên 84:11), đó cũng chính là bản tánh của người công bình bước vào đền thờ Chúa (Thi Thiên 15:1,2). Đức Chúa Trời được gọi là “mặt trời”, chiếu ơn phước từ đền thánh ra như những tia nắng đến tận cùng của trái đất (Thi Thiên 84:11). Vậy nên những ai ở trong Chúa sẽ bởi đức tin mà nhận lấy ân điển Ngài, bất kể họ đang ở đâu.

Hãy đọc Khải Huyền 21:3. Ở đây cho chúng ta thấy niềm hy vọng nào được phản chiếu ra từ đền thánh trên đất? Giờ đây chúng ta có thể mường tượng như thế nào về trải nghiệm ấy?

Thứ Hai Cầu Nguyện Cho Sự Bình An Của Giê-Ru-Sa-Lem

Hãy đọc Thi Thiên 122:1–5. Những người thờ phượng có cảm xúc gì khi họ đặt chân đến Giê-ru-sa-lem? Họ hy vọng tìm thấy điều gì ở Giê-ru-sa-lem?

Thi Thiên 122 bày tỏ niềm vui mừng và phấn khích của những người hành hương khi họ đến Giê-ru-sa-lem. Những chuyến hành hương là những dịp vui mừng khi dân sự của Chúa thực hiện ba lần trong một năm để tưởng niệm sự tốt lành của Đức Chúa Trời đối với họ trong quá khứ và hiện tại (Phục-truyền Luật- lệ Ký 16:16). Giê-ru-sa-lem là trọng tâm của đời sống dân tộc bởi vì trong đó có “thường lệ truyền cho Y-sơ-ra-ên” (Thi Thiên 122:4) và ngôi đoán xét (Thi Thiên 122:5). “Thường lệ truyền cho Y-sơ-ra-ên” chỉ đến đền thánh, đôi khi còn được gọi là “Đền tạm chứng cớ” (Dân-số Ký 1:50) và có chứa “hòm giao ước” (Xuất Ê- díp-tô Ký 25:22). Những ngôi đoán xét chỉ đến hệ thống xét xử tại Giê-ru-sa-lem (II Sa-mu-ên 8:15). Do đó hành hương là khoảng thời gian người ta có thể tìm kiếm và đạt được sự công bằng. Việc trung tín với Đức Chúa Trời và thực thi công lý với mọi người chẳng bao giờ nên tách rời nhau.

Hãy đọc Thi Thiên 122:6–9. Lời cầu nguyện chính của dân sự Chúa là gì?

Việc cầu nguyện cho sự bình an của Giê-ru-sa-lem khẩn cầu ân điển của Đức Chúa Trời trên thành phố và những dân cư trong đó, và điều này hiệp nhất những người cầu nguyện, khiến cho sự bình an lan tỏa giữa họ (Thi Thiên 122:8). Giê-ru-sa-lem có thể trở thành thành phố bình an chỉ khi sự bình an hiện diện giữa Đức Chúa Trời và dân sự Ngài, và giữa chính những con cái Ngài. Vậy nên lời cầu nguyện cho sự bình an của Giê-ru-sa-lem chứa đựng một lời kêu gọi đến dân sự của Đức Chúa Trời để sống trong sự bình an với Chúa và với nhau. Trong sự bình an của Giê-ru-sa- lem, dân sự sẽ được thịnh vượng (Thi Thiên 147:12-14).

Thi Thiên dạy chúng ta rằng lời cầu nguyện cho sự mạnh mẽ của đức tin nơi cộng đồng nên là chủ đề chính của những lời cầu nguyện từ con cái Đức Chúa Trời bởi vì chỉ khi dân sự của Đức Chúa Trời mạnh mẽ và hiệp nhất thì họ mới có thể rao báo tin tốt lành về sự bình an và cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho thế gian (Giăng 13:34,35).

Lời cầu nguyện cho sự bình an của Giê-ru-sa-lem vẫn là một đặc ân và trách nhiệm của những tín hữu bởi vì điều này giữ vững niềm hy vọng vào thời kỳ cuối cùng của nước bình an của Đức Chúa Trời, không chỉ bao gồm thành Giê-ru-sa-lem mà là cả thế gian (Ê-sai 52:7; Ê-sai 66:12,13; Khải Huyền 21-22).

Những phương cách thực tiễn nào mà giờ đây chúng ta có thể thực hiện để có được sự hòa hợp giữa chúng ta với tư cách là một dân sự?

Thứ Ba Si-Ôn—Mái Nhà Của Mọi Dân Tộc

Hãy đọc Thi Thiên 87:1,2. Điều gì khiến cho Si-ôn trở thành một nơi đáng kính trọng như vậy?

Thi Thiên 87 là một bản thánh nhạc ca tụng Si-ôn là thành phố yêu dấu và được lựa chọn đặc biệt của Chúa. Nền tảng đền thờ của Đức Chúa Trời nằm nên núi Si-ôn (Thi Thiên 2:6; Thi- thiên 15:1). Trong thời kỳ cuối cùng, Si-ôn sẽ dấy lên trên mọi núi, cho thấy chủ quyền cai trị của Chúa trên cả thế gian (Thi Thiên 99:2; Ê-sai 2:2; Mi-chê 4:1). Thi Thiên 87 nhắc đến Si-ôn là “những ngọn núi” nhằm nhấn mạnh sự uy nghiêm của nó (Thi- thiên 133:3). Chúa yêu mến các cửa Si-ôn “hơn những nơi ở của Gia-cốp” (Thi Thiên 87:2), bày tỏ sự siêu việt của Si-ôn so với tất cả những nơi khác ở Y-sơ-ra-ên là nơi hội họp đặc biệt của dân sự Đức Chúa Trời trong quá khứ, như Si-lô và Bê-tên. Vậy nên, Thi- thiên xác nhận rằng sự thờ phượng thật của Chúa là ở tại nơi Ngài lựa chọn và theo phương cách Ngài chỉ định.

Hãy đọc Thi Thiên 87:3–7. Những sự vinh hiển nào được được nói về Si-ôn?

Vinh hiển của Si-ôn kéo mọi nước đến với Chúa và biên giới của nước Đức Chúa Trời được mở rộng ra khắp thế gian. Hãy chú ý rằng Chúa không dối xử với những quốc gia khác như những công dân hạng hai, ngay cả khi Si-ôn cũng được khắc họa như là quê hương thuộc linh của tất cả những ai chấp nhận Đức Chúa Trời là Cứu Chúa của họ.

Việc lập sổ dân số được thực hiện theo nơi sinh của họ (Nê- hê-mi 7:5; Lu-ca 2:1-3). Ba lần trong Thi Thiên nói rằng các quốc gia được sinh ra tại Si-ôn, nghĩa là Chúa cho họ một danh tính mới và đảm bảo cho họ quyền lợi hợp pháp của con cái được sinh ra tại Si-ôn (Thi Thiên 87:4-6).

Thi Thiên 87 chỉ ra sự cứu rỗi cho cả người Do Thái và người Ngoại và sự hiệp nhất của họ trong một Hội Thánh thông qua chức vụ cứu rỗi của Đấng Cơ-đốc (Rô-ma 3:22; Rô-ma 10:12; Ga- la-ti 3:28,29; Cô-lô-se 3:11). Sự miêu tả của Thi Thiên về sự thịnh vượng của núi Si-ôn gợi nhớ đến sự hiện thấy của Đa-ni-ên về nước Đức Chúa Trời trở thành một hòn núi lớn và đầy khắp đất (Đa-ni-ên 2:34,35,44,45) và ví dụ của Đức Chúa Giê-su về nước Đức Chúa Trời phát triển thành một cái cây lớn đến nỗi chim trời đến làm tổ trên cành của nó được (Ma-thi-ơ 13:32).

Việc Si-ôn sẵn sàng đón nhận tất cả mọi người cho thấy sự ứng nghiệm trong Đại Mạng Lệnh dành cho Hội Thánh để rao giảng phúc âm cho mọi quốc gia như thế nào (Ma-thi-ơ 28:18-20)? Tư tưởng này phù hợp ra sao với lời kêu gọi dành cho chúng ta để rao giảng về sứ điệp của ba vị thiên sứ?

Thứ Tư Sự An Toàn Và Bình An Của Si-Ôn

Hãy đọc Thi Thiên 46:1–7. Thế giới được miêu tả đầy chất thơ ở đây như thế nào?

Thi Thiên mô tả sinh động một thế gian hỗn loạn, và điều này được khắc họa bằng hình ảnh những thảm họa thiên nhiên với cường độ chưa từng thấy (Thi Thiên 46:2,3). Hình ảnh nước sôi sục thường để miêu tả những quốc gia nổi loạn và những rắc rối mà điều ác gây ra trong thế gian (Thi Thiên 93:3,4; Thi Thiên 124:2–5). Tương tự như vậy trong Thi Thiên 46, hình ảnh thiên tai mô tả việc thế giới bị kiểm soát bởi những trận chiến tranh khốc liệt (Thi Thiên 46:6).

Rõ ràng đây là một thế giới không nhận biết về Chúa, bởi vì khi Chúa ngự giữa dân sự Ngài, và ở nơi Chúa hiện diện, thì đầy dẫy sự bình an (Thi Thiên 46:4,5). Nhưng dù cho thế gian có từ chối Ngài, Chúa vẫn không từ bỏ thế gian. Ngài hiện diện trong thế gian qua việc ở giữa dân sự Ngài. Nói cách khác, dù cho mọi thứ trông tồi tệ đến mức nào, Chúa vẫn luôn có mặt ở đây, trong thế giới này, và chúng ta có thể nhận được niềm hy vọng và khích lệ nhờ vào việc biết đến lẽ thật căn bản này.

Đức Chúa Trời là nơi trú ẩn hoàn hảo cho chúng ta, cũng là Cội Nguồn của sự bình an và an ninh vững bền của Si-ôn. Từ ngữ nhấn mạnh sự an ninh của Si-ôn là chữ “Dầu” trong Thi Thiên 46:3. Dù cho thế gian có rối loạn, dân sự của Chúa vẫn an toàn. Điều này cho thấy rằng sự bình an chẳng phải là kết quả của việc hoàn toàn chẳng có thử thách nào, mà ơn phước của Chúa dành cho những con cái tin cậy của Ngài. Niềm tin tưởng tuyệt đối vào Chúa có thể mang lại cho con cái Ngài sự bình an và an toàn dù ngay giữa cơn bão (Ma-thi-ơ 8:23-27). Câu hỏi được đặt ra là: Liệu Chúa có để cho thế gian cuốn theo những lựa lựa chọn và hành động mang tính hủy diệt của nó mãi chăng?

Hãy đọc Thi Thiên 46:6–11. Chúa phản ứng ra sao trước bạo lực và sự hủy diệt trong thế gian?

Đức Chúa Trời phản ứng với một sự không hài lòng đến nỗi lời Ngài, là điều đã tạo dựng nên thế gian này, giờ đây lại khiến trái đất tan chảy (Thi Thiên 46:6). Nhưng sự tan chảy không kết thúc bằng sự hủy diệt mà là sự đổi mới. Hãy chú ý rằng mở rộng sự bình an của Ngài từ Si-ôn cho đến tận cùng trái đất. Đức Chúa Trời sẽ chấm dứt chiến tranh và loại bỏ những công cụ hủy diệt mà những quốc gia đồi bại sử dụng để áp bức thế gian (Thi Thiên 46:9). Đây là niềm hy vọng vĩ đại mà những Cơ-đốc nhân có được, và điều này sẽ xảy đến vào thời điểm Đức Chúa Giê-su tái lâm.

Làm thế nào để chúng ta học cách có được sự bình an và tin cậy nơi Chúa giữa một thế gian đầy biến động như thế này?

Thứ Năm Vững Bền Như Núi Si-Ôn

Hãy đọc Thi Thiên 125:1,2. Những người tin cậy nơi Đức Chúa Trời được khắc họa ở đây như thế nào?

Những ai trông cậy nơi Chúa được ví như Núi Si-ôn, biểu tượng của sự chắc chắn và sức mạnh. Quang cảnh hùng vĩ của những ngọn núi bao quanh thành Giê-ru-sa-lem giúp cho tác giả Thi Thiên nhận thức rõ về sự chắc chắn của sự quan phòng từ thiên thượng (Thi Thiên 5:12, Thi Thiên 32:7,10). Không giống như những ngọn núi do những kẻ ác cai trị bị quăng vào lòng biển (Thi- thiên 46:2), sự bền vững đầy ấn tượng của ngọn núi mà thành Giê- ru-sa-lem được xây trên đó gợi nên niềm tin tưởng sâu sắc. Niềm tin tưởng nơi sự quan phòng của Chúa thậm chí còn trở nên rõ nét hơn khi đối mặt với hiện thực đau đớn, nơi mà cái ác dường như thường xuyên ngự trị. Nhưng thậm chí giữa như điều ác như vậy, dân sự của Đức Chúa Trời vẫn có thể có được niềm hy vọng.

Hãy đọc Thi Thiên 125:3–5. Những người công bình bị cám dỗ như thế nào? Bài học nào cho chúng ta?

Con cái của Đức Chúa Trời có thể bị nản lòng khi chứng kiến sự thành công của kẻ ác và có lẽ bị cám dỗ đi theo đường lối của chúng (Thi Thiên 73:2–13, Thi Thiên 94:3). Sự ổn định tuyệt đối của Núi Si-ôn cũng chẳng thể đảm bảo được cho những ai lìa khỏi Đức Chúa Trời. Người ta vẫn được ban cho sự tự do để “đưa tay về sự gian ác” (Thi Thiên 125:3) và “đi ra chung với kẻ làm ác” (Thi Thiên 125:5). Đức Chúa Trời là Đấng công bình và sẽ đoán xét những người vẫn còn phản loạn cùng với những tội nhân không ăn năn khác.

Ở đây là lời kêu gọi đối với dân sự Đức Chúa Trời để giữ vững trong đức tin và trông cậy nơi Chúa, cũng như Núi Si-ôn là nơi nương náu bất di bất dịch của họ. Đó là khi dù cho chúng ta không thông hiểu nhiều điều, nhưng chúng ta vẫn tin cậy nơi sự tốt lành của Chúa.

“Sự xâm nhập của tội lỗi vào trong thế gian, việc Đấng Cơ-đốc trở nên xác thịt, sự tái sanh, sự sống lại, cùng những vấn đề khác được nêu ra trong Kinh Thánh đều là những sự mầu nhiệm quá sâu xa vượt ngoài khả năng giải thích của con người cũng như khả năng thấu hiểu một cách triệt để. Nhưng dầu không hiểu nổi khả năng nhiệm mầu của Chúa, chúng ta cũng không có lý do gì để nghi ngờ lời Ngài cả… Ở bất kỳ nơi nào cũng đều có những kỳ quan vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta. Vậy khi tìm thấy trong thế giới thiêng liêng cũng có những sự huyền diệu vượt quá trí não mình, ta há nên ngạc nhiên sao? Tất cả những sự phức tạp ấy đều do nơi sự kém cỏi và hẹp hòi của tâm trí con người mà thôi. Trong Kinh Thánh Đức Chúa Trời ban cho chúng ta đủ chứng cớ về bản chất thiên thượng, ta không nên nghi ngờ lời Chúa chỉ vì ta không hiểu thấu đáo mọi sự mầu nhiệm của Ngài — Ellen G. White, Con Đường Bình An, trang 95,96.

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Hãy suy gẫm sứ điệp trong sách Ê-sai 40 và Ê-sai 51:1-16.

Những bài ca Si-ôn là một lời cam kết hoàn toàn để luôn nhớ đến Si-ôn và niềm hy vọng sống động vào quyền cai trị tối thượng của Chúa mà Si-ôn đại diện. Trong khi nhiều ơn phước của đền thánh Đức Chúa Trời được trải nghiệm trong cuộc đời này, thì niềm hy vọng về cuộc đời viên mãn và hạnh phúc ở Si-ôn vẫn còn ở trong tương lai. Nhiều con cái Chúa lệ nhòa mong ngóng Si-ôn trên thiên đàng (Thi Thiên 137:1). Việc tưởng nhớ đến Si-ôn đôi khi không chỉ là một ý tưởng, mà là một sự quan tâm và quyết định có chủ đích nhằm sống phù hợp với ký ức sống động ấy (Xuất Ê-díp-tô Ký 13:3; 20:8).

Vậy nên việc hát những bài ca Si-ôn mang một quyết tâm nhiệt thành nhằm duy trì niềm hy vọng vào việc nước Đức Chúa Trời trên đất mới (Khải Huyền 21:1-5). “Nơi đó, những tâm hồn bất tử sẽ chiêm ngưỡng với một niềm vui bất tận sự diệu kỳ của quyền năng sáng tạo, sự mầu nhiệm của tình thương cứu chuộc. Không có kẻ thù độc ác phỉnh lừa, cám dỗ để quên Đức Chúa Trời. Mọi năng lực được khai triển, mọi khả năng được gia tăng. Sự đạt được mức hiểu biết không làm tâm trí mệt mỏi hoặc nghị lực bị suy yếu. Nơi đó, năng lực lớn lao nhất được thêm lên, chí hướng cao thượng nhất được đạt đến, nguyện vọng cao cả nhất được thực hiện; và còn phải vượt tới mức cao hơn, chiêm ngưỡng sự lạ lùng mới, hiểu biết lẽ thật mới; những đề tài mới lạ còn cần thêm năng lực của trí tuệ, tâm hồn và thể xác” — Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 654.

Một lời hứa nguyện sẽ chẳng bao giờ lãng quên Si-ôn là một lời cam kết xuất phát từ những người hành hương của Đức Chúa Trời, rằng họ sẽ chẳng bao giờ chấp nhận thế gian này là nhà của họ mà sẽ chờ đợi trời mới và đất mới.

Vậy nên những bài thánh thi về Si-ôn có thể được ca hát bởi những người tín đồ của mọi thế hệ, những người khao khát được sống trong Thành Giê-ru-sa-lem mới (Khải Huyền 3:12). Những bài ca của Si-ôn khích lệ chúng ta đợi chờ thế giới tương lai với một niềm hy vọng, nhưng cũng bắt buộc chúng ta phải là những đại diện cho ân điển của Đức Chúa Trời trong thế gian hiện tại này.

Câu hỏi thảo luận:

Làm thế nào để chúng ta nhận lấy những nguyên tắc thuộc linh và thần học xoay quanh dân sự của Chúa tại Si-ôn, một nơi có thật tại Giê-ru-sa-lem và áp dụng chúng trong Hội Thánh và sứ mạng của Hội Thánh trên toàn thế giới?

Ngày nay các tín đồ có thể ở trong đền thánh của Chúa bằng cách nào? (Giăng 1:14–18, Hê-bơ-rơ 12:22–24).

Làm thế nào mà Si-ôn lại sẽ trở thành thành phố của mọi nước như đã được hình dung trong Thi Thiên 87? (Rô-ma 5:10; Ê-phê-sô 2:11-16; Cô-lô-se 1:19-23).

Bạn trả lời như thế nào nếu có một ai đó chỉ ra sự thật rằng những kẻ ác lại được thịnh vượng trong thế gian này trong khi nhiều người “tốt” lại phải chịu đựng đau khổ? Bạn sẽ nói gì? Tại sao việc nhận thức rằng chúng ta hiện không có câu trả lời đầy đủ cho mọi sự lại rất quan trọng?