Sự mầu nhiệm của Tin Lành
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-phê-sô 3; Gióp 11:5–9; Ê-xê-chi-ên 43:13–16; A-mốt 7:7, 8; Khải Huyền 11:1, 2
"Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng, nguyền Ngài được vinh hiển trong Hội Thánh, và trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, trải các thời đại, đời đời vô cùng. A-men." — Ê-phê-sô 3:20,21
Sa-bát Sự Mầu Nhiệm Của Tin Lành
Câu gốc
“Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng, nguyền Ngài được vinh hiển trong Hội Thánh, và trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, trải các thời đại, đời đời vô cùng. A-men.” (Ê-phê-sô 3:20,21)
Nghiên Cứu Kinh Thánh
Ê-phê-sô 3; Gióp 11:5–9; Ê-xê-chi-ên 43:13–16; A-mốt 7:7, 8; Khải Huyền 11:1, 2.
Trong Ê-phê-sô đoạn 3, Phao-lô mở đầu bằng chủ đề mà ông đã đề cập trước đó: “Dân Ngoại là kẻ đồng kế tự, là các chi của đồng một thể, đều có phần chung với chúng ta về lời hứa đã nhờ Tin lành mà lập trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:6). Và mặc dù điều này có thể không gây ngạc nhiên đối với Hội Thánh ngày nay, khi mà hầu hết là người Ngoại, nhưng đó là điều dường như hoàn toàn mới đối với những người đọc thư của ông vào thời điểm đó.
Sau đó, Phao-lô tiếp tục những lời được soi dẫn của mình, khi vị sứ đồ suy gẫm về niềm đam mê rao giảng phúc âm của Đức Chúa Giê-su cho dân Ngoại.
Chúng ta cũng biết về những khó khăn hiện tại của ông trong việc mở rộng chức vụ đó bao gồm cả thời gian ở trong nhà tù La Mã.
Và chúng ta cũng nghe lời cam kết của ông đối với sự mầu nhiệm là trọng tâm của phúc âm, mầu nhiệm mà trong Hội Thánh, người Ngoại được bình đẳng với anh chị em Y-sơ-ra-ên của họ. Chúng ta trải nghiệm sự phấn khích của ông đối với Hội Thánh và sứ mạng lớn lao đó. Chúng ta lắng nghe lời cầu nguyện, ca ngợi Chúa vì đã bày tỏ ân điển của Ngài qua Hội Thánh.
Tóm lại, chúng ta được khuyến khích chia sẻ lòng nhiệt thành của Phao-lô đối với phúc âm.
*Nghiên cứu bài học tuần này chuẩn bị cho Sa-bát ngày 15 tháng 8.
Thứ Nhất Phao-lô: Vị Sứ Đồ Bị Cầm Tù Vì Cớ Dân Ngoại
Đọc Ê-phê-sô 3. Trong khi đọc, hãy nhận biết một hoặc hai chủ đề chính. Phao-lô đưa ra những điểm chính nào?
Ê-phê-sô 3 trình bày theo một cấu trúc thú vị. Phao-lô bắt đầu chương này với: “Ấy bởi điều đó, mà tôi, Phao-lô, vì anh em là người ngoại mà làm kẻ tù của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.” (Ê-phê-sô 3:1). Sau đó, ông ngừng lại mạch văn đề cập về điều hóa ra tưởng bị lạc đề, kéo dài nhưng tập trung vào chức vụ cho dân Ngoại (Ê-phê-sô 3:2-13). Sau khi để nó sang một bên, ông trở lại dòng suy nghĩ ban đầu của mình bằng cách lặp lại cụm từ, “vì cớ đó” (Ê-phê-sô 3:14) và với các câu 14–21 báo cáo việc cầu nguyện bị gián đoạn của ông.
Trong Ê-phê-sô 3:1, Phao-lô tự nhận mình là “kẻ tù của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”, cách ông lập luận rằng mặc dù ông có thể sống trong cảnh giam cầm của người La Mã và dưới quyền của Đế chế La Mã, nhưng có một ý nghĩa sâu sắc hơn, mục đích thiêng liêng đang được thực hiện trong cuộc sống của ông. Ông không phải là tù nhân của Rô-ma mà là “kẻ tù của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”! (so sánh Ê-phê-sô 4:1).
Việc Phao-lô đề cập đến “sự hoạn nạn tôi chịu” (Ê-phê-sô 3:13) và sau đó ông đề cập đến xiềng xích của mình (Ê-phê-sô 6:20), cho thấy rằng ông bị cầm tù chứ không được tại gia thoải mái (so sánh với Công-vụ 28:16). Ở trong tù vào thế kỷ thứ nhất và trong ngục tối La Mã là một thách thức lớn. Đế chế La Mã không điều hành các nhà tù có các thiết bị vệ sinh và dịch vụ ăn uống thông thường. Thật ra, đế chế này không cần đến nhà tù vì việc giam giữ không được sử dụng như một phương tiện trừng phạt. Mọi người chỉ bị tống vào tù trong khi chờ xét xử hoặc hành quyết. Các tù nhân phải tự lo cho bản thân và phụ thuộc vào người thân và bạn bè để chu cấp thực phẩm và các nhu cầu khác.
Nỗi lo lắng của Phao-lô có lẽ tập trung vào ảnh hưởng cảm xúc đối với các tín hữu về việc ông bị cầm tù, vì làm tù nhân là một điều cực kỳ xấu hổ về mặt xã hội trong bối cảnh của một nền văn hóa xem trọng danh dự. Ông có thể sợ rằng một số người sẽ hỏi: “Làm sao Phao-lô có thể là sứ đồ và sứ giả của Đấng Cơ-đốc cao thượng mà lại là một tù nhân bị khinh bỉ như vậy?”. Vì vậy, ông sắp xếp lại việc bị giam cầm của mình, giúp các tín hữu coi đó là một phần trong kế hoạch của Chúa. Ngài đang đau khổ vì họ (đau khổ vì bạn) và những gì có vẻ là nguồn gốc của sự xấu hổ thực ra lại là vì “vinh quang” của họ (Ê-phê-sô 3:13).
Làm thế nào chúng ta có thể học cách tin cậy Đức Chúa Trời và đường lối Ngài giữa những hoàn cảnh có thể rất khó khăn?
Thứ Hai Sự Mầu Nhiệm Của Tin Lành Đã Giấu Kín Từ Lâu
Sự mầu nhiệm mà Phao-lô đã được giao phó là gì? Ê-phê-sô 3:1–6.
Khi bạn nghiên cứu Ê-phê-sô 3:1-6, hãy lưu ý những điều sau:
Đầu tiên, Phao-lô viết phần này của bức thư một cách đặc biệt cho các tín hữu người Ngoại trong các Hội Thánh tư gia ở Ê-phê-sô (Ê-phê-sô 3:1).
Thứ hai, Phao-lô tuyên bố mình là người được “ban chức cho tôi, là ân điển mà Ngài vì anh em phó cho tôi” dành cho các tín hữu gốc dân Ngoại (Ê-phê-sô 3:2). Chức vụ này, hay chức vụ ân điển này, là cách Phao-lô mô tả sứ mạng được giao cho ông rao giảng phúc âm (“ân điển của Đức Chúa Trời”) cho dân Ngoại (so sánh Ê-phê-sô 3:7,8).
Thứ ba, Phao-lô tuyên bố rằng một điều mầu nhiệm đã được bày tỏ cho ông, chủ đề mà ông đã viết trong bức thư (đặc biệt xem Ê-phê-sô 1:9,10; Ê-phê-sô 2:11–22), “lẽ mầu nhiệm của Đấng Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:3,4). Phao-lô không muốn được hiểu là mình đã tạo ra phúc âm, nhưng ông khẳng định mình được Đức Chúa Trời ban cho một chức vụ để rao giảng phúc âm.
Thứ tư, Phao-lô không phải là người duy nhất nhận được sự mặc khải về sự mầu nhiệm này, vì Thánh Linh cũng đã tiết lộ điều đó cho “các sứ đồ thánh và tiên tri của Ngài.” theo cách mặc khải về kế hoạch của Đức Chúa Trời cho các thế hệ trước đó (Ê-phê-sô 3:5). Thuật ngữ tiên tri ở đây có lẽ đề cập đến những người sở hữu và sử dụng ân tứ tiên tri trong các Hội Thánh tư gia Cơ-đốc giáo đầu tiên hơn là ám chỉ đến các tiên tri trong Cựu Ước. Điều bí ẩn đã từng bị che giấu, giờ đây đã trở thành cái mà chúng ta có thể gọi là “bí mật được tiết lộ”.
Cuối cùng, ông tuyên bố: “Lẽ mầu nhiệm đó tức là: Dân Ngoại là kẻ đồng kế tự, là các chi của đồng một thể, đều có phần chung với chúng ta về lời hứa đã nhờ tin lành mà lập trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:6).
Phao-lô say mê phúc âm và đặc biệt là cách nó được thể hiện trong Hội Thánh, bao gồm cả dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại. Hai nhóm này đã trở thành những khối xây dựng nên cộng đồng mới của Đức Chúa Trời, dân mới của Ngài, tức là Hội Thánh (xin xem Ê-phê-sô 2:14–16). Có thể nói giờ đây họ được biến đổi từ kẻ thù thành “đồng kế tự”, “đồng một thể” (bao gồm trong một thân thể duy nhất, thân thể của Đấng Cơ-đốc), và “đều có phần chung” lời hứa phúc âm (xem Ê-phê-sô 3:6).
Có bất kỳ suy nghĩ nào, thậm chí đang giấu kín, mà bạn có thể nghĩ tới, nó mâu thuẫn với tính bao hàm của phúc âm? Cách tốt nhất để loại bỏ chúng là gì?
Thứ Ba Hội Thánh: Sự Mặc Khải Khôn Ngoan Của Đức Chúa Trời
Trong Ê-phê-sô 3:7-13, Phao-lô nói gì về Đức Chúa Trời và hành động của Ngài?
Phao-lô một lần nữa khẳng định mình là “kẻ giúp việc tin lành” nhờ “sự ban cho của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 3:7; so sánh Ê-phê-sô 3:1,2). Sự ban cho này, giống như bản thân phúc âm, không được ban cho vì giá trị của người nhận, nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời. Phao-lô nhấn mạnh điểm này bằng cách tự mô tả mình là “kẻ hèn hơn hết mọi thánh đồ” (Ê-phê-sô 3:8).
Có một sự tiến triển thú vị trong sự tự hiểu biết của Phao-lô có thể thấy rõ khi chúng ta xem qua các thư của ông theo thứ tự chúng được viết. Ngay từ đầu, ông đã khẳng định mình là sứ đồ được Đức Chúa Trời lựa chọn (Ga-la-ti 1:1). Tuy nhiên, sau đó, ông tự giới thiệu mình là “kẻ hèn mọn hơn hết mọi thánh đồ” và “không đáng gọi là sứ đồ” (1 Cô-rinh-tô 15:9). Ở đây trong Ê-phê-sô, ông thấy mình là “kẻ hèn mọn hơn hết mọi thánh đồ” (Ê-phê-sô 3:8). Cuối cùng, ông tự mô tả mình là “đầu” hay “hèn mọn hơn hết” trong số những tội nhân (1 Ti-mô-thê 1:15).
Có lẽ dòng suy nghĩ này của Phao-lô có thể giúp giải thích câu nói nổi tiếng của Ellen G. White: “Bạn càng đến gần Đức Chúa Giê-su bao nhiêu, càng thấy mình tội lỗi bấy nhiêu, vì thị giác thiêng liêng của bạn sẽ sáng tỏ hơn, và mọi sự bất toàn sẽ lộ ra rõ rệt để tương phản với sự toàn vẹn của bản tánh Ngài.” - Con Đường Bình An, trang 64.
Phao-lô tiếp tục. Trong Ê-phê-sô 3:10, ông viết: “Ấy vậy, hiện nay sự khôn sáng mọi đường của Đức Chúa Trời cậy Hội Thánh mà bày tỏ ra cho những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời”. “Những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời” được đề cập ở đây là ai? Hội Thánh công bố sự khôn sáng “mọi đường” hay nhiều khía cạnh của Đức Chúa Trời cho họ như thế nào? Mặc dù Ê-phê-sô 3:10 không mô tả bản chất của các thế lực, nhưng có vẻ như tốt nhất nên coi chúng là những kẻ ác được mô tả chi tiết hơn trong Ê-phê-sô 6:11,12. Nếu vậy, thành phần của Hội Thánh, hiệp nhất dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại từng là những bộ phận rất chia rẽ của nhân loại, trở thành một thông báo chấn động cho “những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời” về kế hoạch của Đức Chúa Trời cho tương lai, “hội hiệp muôn vật lại trong Đấng Cơ-đốc, cả vật ở trên trời và vật ở dưới đất” (Ê-phê-sô 1:10). Thế lực gian ác được cảnh báo rằng kế hoạch của Đức Chúa Trời đang được tiến hành và sự diệt vong của chúng là chắc chắn. Bản chất của một Hội Thánh thống nhất báo hiệu sự thất bại cuối cùng của chúng.
Mối quan hệ của bạn với các thuộc viên khác trong Hội Thánh có thể thay đổi thế nào nếu hội chúng coi trọng “bản mô tả công việc” của Phao-lô về Hội Thánh trong Ê-phê-sô 3:10?
Thứ Tư Đấng Cơ-đốc Ngự Trong Lòng Bạn
So sánh lời cầu nguyện trước đó của Phao-lô, Ê-phê-sô 1:16–19, với lời cầu xin của ông dành cho các tín hữu trong Ê-phê-sô 3:14–19. Hai lời cầu xin giống nhau ở điểm nào?
Đằng sau bản dịch tiếng Anh của Ê-phê-sô 3:14,15 là một cách chơi chữ quan trọng. Khi Phao-lô nói rằng ông cúi đầu trước “Cha, là Đấng từ đó mọi gia đình trên trời và dưới đất được đặt tên”, thì ông đang khám phá mối liên hệ về mặt ngữ âm giữa từ Hy Lạp dành cho Cha, patēr, và từ Hy Lạp dành cho gia đình, patria. Trong sách Ê-phê-sô, Phao-lô ca ngợi bản chất toàn diện của kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời, kế hoạch này liên quan đến mọi vật (Ê-phê-sô 1:9,10) cho đến mọi đời (Ê-phê-sô 1:21). Và tại đây, ông tuyên bố “mọi gia đình trên trời và dưới đất” đều thuộc về “Đức Chúa Cha”. Mỗi gia đình (patria) lấy tên từ Cha (patēr). Đây là một tin rất tốt!
Hãy suy gẫm ý nghĩ này: Gia đình của bạn, mặc dù không hoàn hảo và thiếu sót, nhưng vẫn thuộc về Đức Chúa Trời. Gia đình bạn không nằm trong sự kìm kẹp nghiệt ngã của số phận, mà nằm trong bàn tay chăm sóc của Chúa. Chúa yêu những gia đình không hoàn hảo. Họ mang tên thiêng liêng. Họ mang dấu ấn quyền sở hữu của Ngài.
Trong Ê-phê-sô 3:16–19, Phao-lô cầu xin Đức Chúa Trời ban cho các tín hữu được quyền phép bởi Thánh Linh mà nên mạnh mẽ trong lòng (Ê-phê-sô 3:16), sự gắn kết với Đấng Cơ-đốc, Đấng cũng được miêu tả là ngự trong lòng anh em (Ê-phê-sô 3:17) và một bản sắc thuộc linh ổn định, an toàn (“đâm rễ và đặt nền tảng trong tình yêu thương” (Ê-phê-sô 3:17).
Khi Phao-lô tìm cách dâng lời ngợi khen Đức Chúa Trời về phạm vi rộng lớn của các phước lành được ban cho các tín hữu, ông không chỉ nói ba khía cạnh, mà là bốn khía cạnh: “chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu” (Ê-phê-sô 3:18). Ông không xác định rõ ràng những kích thước này áp dụng cho điều gì, mặc dù chúng rõ ràng mô tả kích thước rộng lớn của một thứ gì đó quan trọng. Điều này để lại một câu đố thú vị cho các học viên lớp Sa-bát. Những khía cạnh này có mô tả sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời không (so sánh Gióp 11:5–9, sử dụng bốn khía cạnh), quyền năng của Đức Chúa Trời (so sánh Ê-phê-sô 3:16,17), hoặc có lẽ là đền thờ thuộc linh trong Ê-phê-sô 2:19–22 (so sánh Ê-xê-chi-ên 43:13–16, sử dụng bốn chiều; A-mốt 7:7,8; Khải Huyền 11:1,2)? Tốt nhất nên xem xét bốn khía cạnh này khi mô tả sự rộng lớn của “sự yêu thương của Đấng Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:19), xem xét cụm từ “để hiểu… chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu” (Ê-phê-sô 3:18) song song với cụm từ tiếp theo, “biết tình yêu thương của Đấng Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:19; so sánh Rô-ma 8:35–39). Tuy nhiên, chúng tôi thấy lời nói của ông là tin tốt lành.
Thứ Năm Vinh Quang Trong Hội Thánh Và Trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc
Phao-lô kết thúc bản tường trình cầu nguyện của mình bằng một bài tán tụng, một câu ngắn gọn và nên thơ, ngợi khen Đức Chúa Trời. Ông ngợi khen Chúa vì điều gì? Ê-phê-sô 3:20,21.
Phao-lô đã ghi lại những lời cầu nguyện của ông cho các tín đồ (Ê-phê-sô 3:14-19). Bây giờ ông cầu nguyện trực tiếp và mạnh mẽ. Bài ca tụng của Phao-lô đặt ra hai câu hỏi:
1. Có phải lời tuyên bố “nguyền Ngài được vinh hiển trong Hội Thánh, và trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 3:21) đã nâng cao Hội Thánh một cách không cần thiết, ngang hàng với Đấng Cơ-đốc không? Trong khi Phao-lô rất quan tâm đến Hội Thánh ở Ê-phê-sô, thì rõ ràng Đấng Cơ-đốc là Cứu Chúa của Hội Thánh vì chính Đấng Cơ-đốc ngự trong lòng các tín hữu (Ê-phê-sô 3:17). Trong đó Phao-lô ca ngợi Đức Chúa Trời về sự cứu rỗi được ban cho Hội Thánh qua Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.
2. Việc Ê-phê-sô 3:21 sử dụng cụm từ “trải các thời đại, đời đời vô cùng” có gợi ý rằng Hội Thánh sẽ tồn tại vô tận trên đất, với sự trở lại của Đấng Cơ-đốc bị trì hoãn không? Ê-phê-sô thể hiện một kỳ vọng mạnh mẽ cho tương lai. Ví dụ, Ê-phê-sô 4:30 hướng tới “ngày cứu chuộc”. Ngoài ra, các tín hữu sẽ kinh nghiệm quyền năng tối cao, vô hạn của Đấng Cơ-đốc trong “đời hầu đến nữa” (Ê-phê-sô 1:21). Bài ca tụng của Phao-lô nên được đọc như một sự tán dương quyền năng vô tận được Đấng Cơ-đốc thi hành thay cho các tín hữu.
Nhìn lại bài cầu nguyện thứ hai của Phao-lô (Ê-phê-sô 3:14 - 21; so sánh Ê-phê-sô 1:15 - 23), chúng ta thấy Phao-lô tìm thấy sức mạnh trong phạm vi chăm sóc của Cha (Ê-phê-sô 3:14, 15), sự sẵn có của Đức Thánh Linh (Ê-phê-sô 3:16), sự cộng tác của chính Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 3:17), và tình yêu không thể đo lường được của Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 3:18,19). Điều này đúng đến nỗi ông hình dung các tín đồ được đầy dẫy “mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 3:19) và ca ngợi những thực tại thuộc linh này, một lần nữa kinh ngạc trước quyền năng lớn lao của Đức Chúa Trời ban cho các thánh đồ (Ê-phê-sô 3:19 và 3:20, 21).
Bất cứ khi nào cảm thấy bị cám dỗ hoặc nghi ngờ, chúng ta có thể tìm đến lời cầu nguyện này của Phao-lô. Vị sứ đồ bị cầm tù nâng tầm nhìn của chúng ta đến chân trời rộng lớn về mục đích và ân điển của Đức Chúa Trời, nhắc nhở chúng ta rằng, bất kể hoàn cảnh hiện tại của chúng ta là gì, chúng ta đều là những người dự phần vào kế hoạch tối hậu của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 1:9,10) và quyền năng của Ngài đang hành động trong chúng ta.
Những phước lành nào mà Đức Chúa Trời đặc biệt ban cho có giá trị đối với bạn? Thực hành soạn một lời cầu nguyện ngợi khen Chúa.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Ellen G. White, phần “Những sự Phục Hưng Hiện Đại” trong Thiện Ác Đấu Tranh, trang 461-478.
“Làm thế nào chúng ta có thể hài hòa tình trạng thuộc linh thấp kém của mình với Kinh Thánh trong (Ê-phê-sô 3:14–19) mô tả sự hiểu biết đầy đủ mà chúng ta có đặc quyền sở hữu? Làm sao Thiên đàng có thể đoái đến chúng ta, những người đã có mọi lợi thế thuộc linh và vật chất để chúng ta có thể lớn lên trong ân điển, trong khi chúng ta không cải tiến các cơ hội của mình? Vị sứ đồ không viết những lời này để trêu ngươi, lừa dối, hoặc nâng cao kỳ vọng của chúng ta chỉ để khiến chúng ta thất vọng về kinh nghiệm của mình. Ông đã viết những lời này để chúng ta thấy mình có thể và phải như thế nào, nếu muốn là người thừa hưởng vương quốc của Đức Chúa Trời. Làm sao chúng ta có thể là những người cùng cộng tác với Đức Chúa Trời, nếu chúng ta có một kinh nghiệm hèn mọn? Chúng ta biết về đặc ân của Cơ-đốc nhân, và nên tìm kiếm sự hiểu biết sâu sắc, thuộc linh đó trong những điều thuộc về Đức Chúa Trời.
“Chúng ta có thực sự tin vào Kinh Thánh không? Chúng ta có thực sự tin rằng chúng ta có thể đạt được sự hiểu biết về Đức Chúa Trời được trình bày trước mặt chúng ta trong quyển sách này không? Chúng ta có tin mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời không? Chúng ta có tin những lời đã được phán bởi các vị tiên tri và sứ đồ, bởi Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, là Đấng tác giả của mọi ánh sáng và phước lành, và trong Ngài ngự trị mọi sự giàu có không? Chúng ta có thật sự tin nơi Đức Chúa Trời và nơi Con Ngài không?” - Ellen G. White, Tạp chí Advent Review and Sabbath Herald, ngày 1-10-1889.
Câu hỏi thảo luận:
So sánh bài ca ngợi của Phao-lô trong Ê-phê-sô 3:20, 21 với những bài ca ngợi khác trong Tân Ước - Rô-ma 11:33–36; Rô-ma 16:25–27; Phi-líp 4:20; 2 Phi-e-rơ 3:18b; Giu-đe 24,25. Những chủ đề hoặc ý tưởng nào chuyển qua những đoạn này? Làm thế nào chúng ta có thể có thái độ ngợi khen và thờ phượng mà những đoạn này mô tả?
So sánh bốn cách Phao-lô sử dụng từ Hy Lạp plēroma “sự viên mãn” trong Ê-phê-sô (Ê-phê-sô 1:10,23; Ê-phê-sô 3:19; Ê-phê-sô 4:13). Tại sao bạn nghĩ rằng ý tưởng này là quan trọng đối với Phao-lô?
Trong tất cả các hành động của Đức Chúa Trời mà Phao-lô ca ngợi trong Ê-phê-sô 3, điều nào truyền cảm hứng nhất cho bạn? Tại sao?
Phao-lô kết thúc nửa đầu thư tín Ê-phê-sô giống như khi ông bắt đầu (Ê-phê-sô 1:3-21), sử dụng ngôn ngữ cầu nguyện và ngợi khen. Ông ca ngợi quyền năng của Đức Chúa Trời, hiện diện trong đời sống của các tín hữu nhờ Đấng Cơ-đốc và Thánh Linh (Ê-phê-sô 3:16–21). Như Ellen G. White đã viết ở trên, làm thế nào chúng ta có thể trải nghiệm quyền năng này tốt hơn trong đời sống của mình?