Bài Học 5 · 22 – 28 Tháng 7

Thập giá và Hội Thánh

"Nhưng trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, anh em là kẻ ngày trước cách xa, hiện nay đã nhờ huyết Đấng Cơ-đốc mà được gần rồi. Vì, ấy chính Ngài là sự hòa hiệp của chúng ta; Ngài đã hiệp cả hai lại làm một" — Ê-phê-sô 2:13,14
Sa-bát Thập Giá Và Hội Thánh

Thập Giá Và Hội Thánh

Câu gốc

“Nhưng trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, anh em là kẻ ngày trước cách xa, hiện nay đã nhờ huyết Đấng Cơ-đốc mà được gần rồi. Vì, ấy chính Ngài là sự hòa hiệp của chúng ta; Ngài đã hiệp cả hai lại làm một” (Ê-phê-sô 2:13,14).

Nghiên Cứu KINH Thánh: Ê-phê-sô 2:11–22; Rô-ma 3:31; Rô-ma 7:12; Ê-sai 52:7; Ê-sai 57:19; Giăng 14:27; 1 Cô-rinh-tô 3:9–17.

Bạn là một người Ngoại, một người Hy Lạp học cách cung kính Chúa của người Y-sơ-ra-ên. Thật ra, bạn đã từ bỏ việc thờ phượng đa thần và chấp nhận Đức Chúa Trời là có thật. Khi đi ngang qua một khoảng sân đẹp và những cột trụ của đền thờ Giê-ru-sa-lem, âm thanh của nghi thức thờ phượng làm bạn muốn cất lên lời ngợi khen. Tuy nhiên, ngay sau đó, bạn thấy như mình đang bị cản trở bởi một bức tường đá cao hơn một mét hai. Cứ vài mét, bạn lại thấy thông điệp bằng cả tiếng La-tin và tiếng Hy Lạp khắc trên đó: “Không kẻ Ngoại nào được vào trong và có nhiều hàng rào bao quanh đền thờ. Bất kỳ kẻ nào làm trái, chính mình sẽ phải chịu trách nhiệm cho cái chết về sau.” Ngay tại thời điểm đó, lòng bạn sẽ bị đóng lại, bạn chắc sẽ xa lánh và tách biệt với đám đông.

Ê-phê-sô 2:11–22, Phao-lô nhìn thấy thập tự giá của Đấng Cơ-đốc tạo ra sự khác biệt lớn, phá bỏ mọi rào cản và những bức tường như vậy. Xét theo chiều dọc, thập giá hóa giải sự xa cách, hòa thuận con người với Đức Chúa Trời. Xét theo chiều ngang, thập giá hòa hiệp các dân tộc lại. Thập tự giá loại bỏ sự thù nghịch và mang lại sự hòa hiệp giữa người Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại, biến họ thành “một người mới” (Ê-phê-sô 2:15). Cùng với nhau, cả hai dân trở thành một thể, “nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh” (Ê-phê-sô 2:22).

Lẽ thật này có ý nghĩa gì với chúng ta ngày hôm nay?

*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 29/7.

Thứ Nhất Được Mang Đến Gần Đấng Cơ-đốc

So sánh Ê-phê-sô 2:1–3, phần mô tả trước đó của Phao-lô về quá khứ ngoại quyền công dân Y-sơ-ra-ên của những người tiếp nhận, với Ê-phê-sô 2:11,12. Ông nhấn mạnh điều gì trong phần mô tả mới về quá khứ của họ?

Dân Ngoại mà giờ đây là những người tin vào Đấng Cơ-đốc và là chi thể của “thân thể” Ngài, tức Hội Thánh, đã từng hoàn toàn bị tách biệt khỏi Y-sơ-ra-ên và sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời ban cho. Phao-lô xét thấy việc họ phải “ghi nhớ” (Ê-phê-sô 2:11) quá khứ đó là quan trọng. Khi đó họ “không có Đấng Cơ-đốc,” Đấng Xức Dầu, Đấng Mê-si của Y-sơ-ra-ên. Họ là “những người bị ngoại quyền công dân Y-sơ-ra-ên”. Và họ “chẳng dự vào giao ước của lời hứa” chẳng biết gì về những giao ước cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã ban cho trước đó. Sự xa lánh Y-sơ-ra-ên và sự cứu rỗi được ban cho mà qua đó có nghĩa là họ đã từng “không có sự trông cậy” và “không có Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 2:12).

Ngoài ra, trong quá khứ dân Ngoại đã có mối thù lớn với người Y-sơ-ra-ên. Phao-lô minh chứng cho sự căm ghét sâu xa này qua việc đề cập đến sự sỉ nhục. Người Y-sơ-ra-ên coi dân Ngoại là “người không chịu cắt bì” và dân Ngoại cũng coi thường người Y-sơ-ra-ên là “người chịu cắt bì” (Ê-phê-sô 2:11).

Tuy nhiên, Ê-phê-sô 2:13 chỉ ra giờ đây đã hoàn toàn khác. Phao-lô viết: “Nhưng trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, anh em là kẻ ngày trước cách xa, hiện nay đã nhờ huyết Đấng Cơ-đốc mà được gần rồi”.

Khi Phao-lô mô tả dân Ngoại là “kẻ ngày trước cách xa” ông mượn từ trong Ê-sai 57:19 “Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta dựng nên trái của môi miếng: bình an, bình an cho kẻ ở xa cùng cho kẻ ở gần; ta sẽ chữa lành kẻ ấy.” (so sánh với Ê-phê-sô 2:17, 18). Trong Đấng Cơ-đốc và qua thập tự giá của Ngài, các tín đồ ngoại bang đã được đến gần với toàn bộ những gì đã bị phân rẽ - Đức Chúa Trời, niềm hy vọng và các anh chị em Y-sơ-ra-ên. Sau đây là một tin tốt lành đầy quyền năng mà Phao-lô mô tả: thập tự giá của Đấng Cơ-đốc có thể chữa lành rạn nứt lớn giữa dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại. Nó có nghĩa là tất cả mối thù hằn và chia rẽ của họ có thể được giải quyết. Tin mừng này cũng mời gọi chính chúng ta xem xét những chia rẽ tồn tại trong cuộc sống của mình và trong Hội Thánh cũng như suy gẫm về quyền năng của thập tự giá là nó có thể thay thế những điều không tốt này.

Đức Chúa Giê-su đã cứu bạn ra khỏi tình trạng nào? Tại sao việc nhớ lại điều này lại quan trọng với bạn, bạn đã ở đâu khi Ngài tìm thấy bạn và nếu Ngài không tìm thấy bạn, liệu hiện tại bạn có thể đã phải như thế nào?

Thứ Hai Sự Hòa Thuận: Món Quà Của Đức Chúa Trời Tại Thập Tự Giá

“Vì, ấy chính Ngài là sự hòa hiệp của chúng ta; Ngài đã hiệp cả hai lại làm một, phá đổ bức tường ngăn cách,… Ngài muốn… nhờ thập tự giá đó Ngài khiến cả hai hiệp thành một thể, mà làm hòa thuận với Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 2:14-16).

Phao-lô mô tả thập tự giá và công việc của Đấng Cơ-đốc đã tác động như thế nào trong mỗi đoạn Kinh Thánh bên dưới trong sách Ê-phê-sô? Bạn có thể tóm tắt những gì Phao-lô nói về thập tự giá và cách mà nó biến đổi các mối quan hệ của chúng ta như thế nào? (Xem Ê-phê-sô 1:7,8; Ê-phê-sô 4:32; Ê-phê-sô 2:13, 14; Ê-phê-sô 2:16; Ê-phê-sô 5:2,25).

Trong đoạn Kinh Thánh tuần này, Ê-phê-sô 2:11–22, đối với Cơ đốc nhân, thập tự giá mang lại ba lợi ích quan trọng: (1) Dân Ngoại, những người “ngày trước cách xa” Đức Chúa Trời và dân Ngài, được “mang đến gần” (Ê-phê-sô 2:13), bây giờ là con trai và con gái của Đức Chúa Trời và là anh chị em của các tín hữu Y-sơ-ra-ên (Ê-phê-sô 2:19); (2) “sự thù nghịch” (trong tiếng Hy Lạp, chữ echthran, “sự thù nghịch,” liên quan đến echthros, “kẻ thù”) giữa các tín hữu người Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại tự nó đã bị “xóa bỏ” (Ê-phê-sô 2:16). Thập tự giá của Đấng Cơ-đốc loại bỏ điều dường như là thù địch và chiến tranh thường trực trong đó dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại là kẻ thù không đội trời chung (Ê-phê-sô 2:17); (3) hòa thuận thay thế cho thù nghịch. Mục đích của Đấng Cơ-đốc là “nhờ thập tự giá đó Ngài khiến cả hai hiệp thành một thể, mà làm hòa thuận với Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 2:16; so sánh với Cô-lô-se 1:19–22).

Hòa thuận trông như thế nào? Cảm giác được làm hòa như thế nào? Hãy tưởng tượng sự lạnh nhạt trầm trọng trong mối quan hệ giữa mẹ và con gái đã tồn tại như vậy trong nhiều năm. Hãy tưởng tượng mối hiềm khích này tan biến trong tình yêu thương và sự tha thứ và có cuộc hội ngộ sau đó giữa hai mẹ con. Đó là Hòa thuận. Sự Hòa thuận được chứng kiến khi một thuộc viên trong Hội Thánh bỏ qua những vấn đề nào gây chia rẽ với anh chị em khác và thừa nhận vị tín hữu kia là anh chị em yêu quý của mình, chấp nhận những gì đã được đề nghị. Hòa thuận không phải chỉ là một thuật ngữ một cách máy móc hay là về pháp lý mà là một thuật ngữ giữa các cá nhân ca ngợi việc hàn gắn các mối quan hệ đã đổ vỡ. Phao-lô mường tượng công việc đầy quyền năng của Đấng Cơ-đốc trên thập tự giá sẽ tác động đến các mối quan hệ, không chỉ giữa các cá nhân mà còn giữa các nhóm với nhau. Ông tưởng tượng nó tồn tại trong cuộc sống của chúng ta và phá hủy những sự chia rẽ, giải quyết những cuộc cãi vã và nối lại mối thông công cùng hiểu biết lẫn nhau.

Trong những tình huống nào bạn có thể áp dụng các nguyên tắc này để hòa thuận với người khác? Bạn định làm điều đó như thế nào?

Thứ Ba Phá Đổ Bức Tường Ngăn Cách

Theo Phao-lô, Đấng Cơ-đốc đã thực hiện hành động nào liên quan đến “luật pháp của các điều răn chép thành điều lệ”? Tại sao Ngài hành động theo cách này? (Ê-phê-sô 2:14,15).

Có lẽ ở đây Phao-lô ám chỉ đến hàng rào bao quanh khu vực ngoài Đền thờ Hê-rốt. Phao-lô hình dung bức tường này sẽ sụp đổ và dân Ngoại được toàn quyền tiếp cận để thờ phượng Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:18). Phao-lô nói, bất kỳ bức tường nào như vậy đều bị phá bỏ bởi Thập tự giá. Vì ở đó chúng ta biết rằng hai dân tộc Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại thực sự là một.

Một số người tin rằng Ê-phê-sô 2:14,15 dạy về Mười Điều Răn, kể cả điều răn về ngày Sa-bát, vì thập tự giá mà đã bị “bỏ” hoặc “bị đặt sang một bên”. Tuy nhiên, trong Ê-phê-sô, Phao-lô thể hiện sự tôn trọng sâu sắc đối với Mười Điều Răn như một nguồn lực tinh thần của môn đồ Đấng Cơ-đốc. Ông trích dẫn điều răn thứ năm (Ê-phê-sô 6:2,3) và ám chỉ đến những điều răn khác (ví dụ: điều răn thứ bảy, Ê-phê-sô 5:3–14,21–33; điều răn thứ tám, Ê-phê-sô 4:28; điều răn thứ chín, Ê-phê-sô 4:25; điều răn thứ mười, Ê-phê-sô 5:5). Điều này phù hợp với những khẳng định trước đó của Phao-lô về luật pháp (Rô-ma 3:31, Rô-ma 7:12). Ông đề cập đến việc lạm dụng luật pháp, nhưng ông tôn trọng chính luật pháp và thừa nhận tính liên tục của nó. Do đó, sử dụng những câu này để nhằm bỏ đi Mười Điều Răn, đặc biệt là khi xem xét tất cả các câu khác trong Kinh Thánh về tính vĩnh viễn của luật pháp, hoàn toàn là một sự giải thích sai lầm về ý định của Phao-lô.

Thay vào đó, bất kỳ mục đích dùng luật pháp nào nhằm để chia rẽ dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại, đặc biệt là để loại bỏ dân Ngoại khỏi việc tham dự hoàn toàn giữa vòng con dân của Đức Chúa Trời và loại bỏ quyền được thờ phượng của họ, sẽ bị Phao-lô nguyền rủa và nó hoàn toàn là dùng sai ý định thiêng liêng. “Luật pháp” trong Ê-phê-sô 2:14,15 hoặc là ám chỉ các khía cạnh nghi lễ của luật pháp đã phân chia người Y-sơ-ra-ên khỏi dân Ngoại, được thể hiện trong cụm từ khá phức tạp mà Phao-lô đã dùng: “luật pháp của các điều răn chép thành điều lệ”, hoặc đó là toàn bộ hệ thống luật pháp trong ghi chép trước đó đã được giải thích, bổ sung và dùng sai mục đích như một cái nêm nhằm ngăn cách dân Y-sơ-ra-ên với dân Ngoại.

Những căng thẳng nào giữa người Cơ-đốc Phục Lâm hoặc giữa các thành viên của cộng đồng Cơ-đốc giáo cần phải đối mặt và khắc phục? Tại sao tình yêu của chúng ta với Đấng Cơ-đốc phải đủ lớn để vượt qua những căng thẳng này?

Thứ Tư Đức Chúa Giê-su, Đấng Rao Truyền Sự Bình An

Phao-lô tóm tắt chức vụ của Đấng Cơ-đốc như thế nào trong Ê-phê-sô 2:17,18?

Khái niệm bình an rất quan trọng trong thư Ê-phê-sô, bức thư bắt đầu và kết thúc bằng lời chúc bình an “từ nơi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ nơi Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc!” (Ê-phê-sô 1:2; so sánh Ê-phê-sô 6:23). Trước đó trong Ê-phê-sô 2:11–22, Phao-lô lập luận rằng Đấng Cơ-đốc tượng trưng cho sự bình an, thập tự giá của Ngài tạo nên sự bình an đó (Ê-phê-sô 2:14-16). Đấng Cơ-đốc không chỉ hủy diệt sự thù nghịch giữa dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại (Ê-phê-sô 2:14,15) mà Ngài còn tạo ra một nhân loại mới, được đánh dấu bằng các mối quan hệ hiệp nhất và hòa thuận (Ê-phê-sô 2:15-17). Sự bình an như vậy không chỉ là loại bỏ xung đột mà còn cộng hưởng với khái niệm shalom của người Hê-bơ-rơ, kinh nghiệm về sự trọn vẹn và hạnh phúc, cả trong mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời (Rô-ma 5:1) và với người khác.

Phao-lô hình dung thế nào về việc các tín đồ tham gia chia sẻ sứ điệp bình an của Đức Chúa Giê-su? Ê-phê-sô 4:3; Ê-phê-sô 6:14,15; so sánh Rô-ma 10:14,15 với Ê-phê-sô 2:17–19, Ê-sai 52:7, Ê-sai 57:19.

Các sách Phúc âm có những ví dụ về Đức Chúa Giê-su là người rao giảng sự bình an. Trong những sứ điệp từ biệt của Ngài dành cho các môn đồ, Ngài hứa với họ và chúng ta - “Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho.” (Giăng 14:27). Và Ngài kết luận: “Ta đã bảo các ngươi những điều đó, hầu cho các ngươi có lòng bình yên trong ta. Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi!” (Giăng 16:33). Sau khi sống lại, khi hiện ra với các môn đồ, Ngài nhiều lần nói với họ: “Bình an cho các ngươi” (Giăng 20:19,21,26).

Trong Ê-phê-sô 2:17,18, Phao-lô muốn chỉ ra rằng việc rao giảng bình an của Đấng Cơ-đốc kéo dài ra hơn giai đoạn Ngài thi hành chức vụ trên đất. Ngài đã “rao giảng bình an” trong hiện tại cho cả “kẻ ngày trước cách xa” (các tín hữu có gốc là dân Ngoại trước khi họ cải đạo) và “kẻ ở gần rồi” (các tín hữu Y-sơ-ra-ên; so sánh Ê-phê-sô 2:11–13). Sau khi chấp nhận lời tuyên bố này, tất cả các tín hữu đều cảm nhận được một phước lành sâu sắc.

Làm thế nào chúng ta có thể học cách trở thành những người rao giảng bình an thay vì dẫn dắt xung đột? Ngay bây giờ, trong những tình huống nào, bạn có thể giúp mang lại sự chữa lành?

Thứ Năm Hội Thánh - Đền Thờ Thánh Của Chúa

Phao-lô sử dụng hình ảnh tuyệt sắc nào trong Ê-phê-sô 2:11–22 để báo hiệu sự hòa hiệp giữa dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại trong Hội Thánh?

Ôn lại Ê-phê-sô 2, chúng ta nhớ lại câu 1–10 dạy cách sống trong sự hòa thuận với Đức Chúa Giê-su, trong khi các câu 11–22 dạy chúng ta sống trong hòa hiệp với những người khác như một phần của Hội Thánh Ngài. Sự chết của Đức Chúa Giê-su có cả lợi ích theo chiều dọc trong việc thiết lập mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:1–10) và lợi ích theo chiều ngang trong việc củng cố mối quan hệ của chúng ta với người khác (Ê-phê-sô 2:11–22). Qua Thập tự giá, Đức Chúa Giê-su phá bỏ những gì chia rẽ tín đồ dân Ngoại với dân Y-sơ-ra-ên, bao gồm cả việc lạm dụng luật pháp để nới rộng hố sâu này (Ê-phê-sô 2:11-18). Đức Chúa Giê-su cũng xây dựng một đền thờ mới tuyệt vời có các tín hữu. Dân Ngoại, từng bị loại trừ khỏi việc thờ phượng ở những nơi linh thiêng của đền thờ, giờ đây cùng với các tín hữu Y-sơ-ra-ên trở nên một đền thờ mới. Tất cả chúng ta đều trở thành một phần của Hội Thánh Đức Chúa Trời, “một đền thờ thánh trong Chúa” (Ê-phê-sô 2:19–22) và có đặc ân được sống trong tình đoàn kết với Đức Chúa Giê-su và các anh chị em trong Đấng Cơ-đốc.

Việc Phao-lô sử dụng phép ẩn dụ về Hội Thánh là đền thờ trong Ê-phê-sô 2:19–22 so sánh với cách sử dụng trong các đoạn Kinh Thánh sau đây như thế nào? 1 Cô-rinh-tô 3:9–17; 2 Cô-rinh-tô 6:14–7:1; 1 Phi-e-rơ 2:4–8.

Phao-lô sử dụng phép ẩn dụ về Hội Thánh là đền thờ như một hình ảnh tuyệt vời bao gồm sự dự phần hoàn toàn của dân Ngoại trong Hội Thánh. Từng bị cấm thờ phượng tại “đền thánh của dân Y-sơ-ra-ên” trong đền thờ, giờ đây họ không chỉ được vào (Ê-phê-sô 2:18) mà còn trở thành vật liệu xây dựng cho một đền thờ mới được thiết kế là “nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh.” (Ê-phê-sô 2:22)

Các tác giả Tân Ước sử dụng phép ẩn dụ về đền thờ để hình dung sự thiêng liêng của Hội Thánh, vai trò của Đức Chúa Trời trong việc thành lập và phát triển Hội Thánh cũng như sự đoàn kết của các tín hữu trong Hội Thánh. Phép ẩn dụ được sử dụng cùng với ngôn ngữ (xem Ê-phê-sô 2:21, nơi đền thờ “được dựng lên”), và quá trình xây dựng thường được nhấn mạnh (xem Ê-phê-sô 2:22, “anh em cũng cùng nhau được dựng lên”). Thay vì chỉ là một hình ảnh, Hội Thánh hoàn toàn có thể thừa nhận mình là “đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống” (2 Cô-rinh-tô 6:16).

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Cẩn thận nghiên cứu phần mở đầu sau đây cho các câu hỏi thảo luận được liệt kê bên dưới:

Bối cảnh cụ thể trong đó Phao-lô viết Ê-phê-sô 2:11–22 khi mô tả những tác động sâu rộng của Thập tự giá đối với các mối quan hệ của con người là gì? Ông đang giải quyết các mối quan hệ giữa các tín hữu Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại, những người cùng là thành viên của Hội Thánh. Ông bày tỏ mối quan tâm rằng họ hiểu và sống với hiện trạng được chia sẻ, hòa thuận như là những thành viên trong nhà của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:19). Tuy nhiên, trong bối cảnh của toàn bộ bức thư, Phao-lô cho thấy một mục đích sâu rộng. Chủ đề của ông là kế hoạch vĩ đại, tối hậu của Đức Chúa Trời nhằm hội hiệp muôn vật trong Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 1:9,10) và bao gồm “cả nhà trên trời và dưới đất” (Ê-phê-sô 3:15).

Điều quan trọng là sự hiệp nhất của các thuộc viên trong Hội Thánh - chủ đề cụ thể mà ông nói đến trong Ê-phê-sô 2:11–22 - bản thân nó có một mục đích rộng lớn hơn mà Phao-lô tiết lộ trong Ê-phê-sô 3:10: “sự khôn sáng mọi đường của Đức Chúa Trời cậy Hội-thánh [tạo ra Hội Thánh có cả dân Y-sơ-ra-ên và dân Ngoại] mà bày tỏ ra cho những kẻ làm đầu và những kẻ cầm quyền trong các nơi trên trời”. Các tín đồ phải chứng tỏ rằng mục đích cuối cùng của Đức Chúa Trời là kết hợp muôn vật trong Đấng Cơ-đốc bắt đầu bằng việc hiện thực hóa sự hiệp một mà Đấng Cơ-đốc đã giành được trên thập tự giá. Mối quan hệ được hòa thuận của họ chứng tỏ kế hoạch của Đức Chúa Trời về một vũ trụ thống nhất trong Đấng Cơ-đốc. Vì vậy, Ê-phê-sô 2:11–22, được đặt trong bối cảnh của toàn thể người Ê-phê-sô, để biết các nguyên tắc Kinh Thánh liên quan đến một chủ đề quan trọng ngày nay là mối quan hệ giữa các nhóm người hoặc các dân tộc.

Câu hỏi thảo luận:

Ê-phê-sô 2:11–22 cung cấp những nguyên tắc Kinh Thánh nào liên quan đến quan hệ giữa các dân tộc? Làm thế nào để đoạn Kinh Thánh này đưa ra một cách tiếp cận đặc biệt, lấy Đấng Cơ-đốc làm trọng tâm, về cách các thành viên của một dân tộc này liên quan đến các thành viên của một dân tộc khác?

Với kế hoạch của Đức Chúa Trời cho tương lai của loài người (Ê-phê-sô 1:9,10; Ê-phê-sô 2:11–22), việc Hội Thánh giải quyết các vấn đề nội bộ và xung đột giữa các dân tộc có tầm quan trọng như thế nào?

Những vấn đề sôi nổi nào giữa các nhóm dân tộc, thường có thể bị che giấu và bỏ qua, đang tồn tại trong cộng đồng của bạn? Làm thế nào Hội Thánh của bạn tích cực trong việc hiện thực hóa việc hiệp nhất mà Đấng Cơ-đốc đã hoàn tất trên thập tự giá? Làm thế nào bạn có thể tham gia vào việc đó?