Bài Học 3 · 8 – 14 Tháng 7

Quyền năng cao cả của Đức Chúa Giê-su

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-phê-sô 1:15-23; Ê-phê-sô 3:14-21; I Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18; Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:29; I Cô-rinh-tô 15:20-22; Thi Thiên 110:1

"và biết quyền vô hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin, là lớn dường nào, y theo phép tối thượng của năng lực mình, mà Ngài đã tỏ ra trong Đấng Cơ-đốc, khi khiến Đấng Cơ-đốc từ kẻ chết sống lại và làm cho ngồi bên hữu mình tại các nơi trên trời," — Ê-phê-sô 1:19,20
Sa-bát Quyền Năng Cao Cả Của Đức Chúa Giê-su

Câu gốc

“và biết quyền vô hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin, là lớn dường nào, y theo phép tối thượng của năng lực mình, mà Ngài đã tỏ ra trong Đấng Cơ-đốc, khi khiến Đấng Cơ-đốc từ kẻ chết sống lại và làm cho ngồi bên hữu mình tại các nơi trên trời,” (Ê-phê-sô 1:19,20).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-phê-sô 1:15-23; Ê-phê-sô 3:14-21; I Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18; Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:29; I Cô-rinh-tô 15:20-22; Thi Thiên 110:1.

Loài người dường như luôn muốn vươn tới sức mạnh ngày càng nhiều hơn. Ví dụ như nhà sản xuất ô-tô Devel Motors đã giới thiệu nguyên mẫu của Devel 16, một chiếc xe với động cơ gồm 16 xy-lanh, 12,3 lít, sản sinh công suất hơn 5.000 mã lực. Hoặc, nếu như điều đó là chưa đủ, hãy xem xét chiếc bán tải Peterbilt có ba động cơ phản lực Pratt & Whitney J34-48. Tự hào với công suất lên đến 36.000 mã lực, chiếc bán tải này có thể đạt đến quãng đường một phần tư dặm trong vòng 6,5 giây, và thường xuyên đạt đến vận tốc 376 dặm mỗi giờ trước khi bung hai chiếc dù của nó để dừng xe lại.

Ngược lại, Phao-lô cầu nguyện rằng các tín đồ ở Ê-phê-sô, dưới sự cám dỗ để chiêm ngưỡng các quyền lực và các vị thần khác nhau trong nền văn hóa của họ, sẽ trải nghiệm sức mạnh vô hạn qua Đức Thánh Linh mà Đức Chúa Trời dành sẵn cho họ trong Đấng Cơ-đốc. Sức mạnh thiêng liêng này không được đo bằng mã lực, hay là một trò phép thuật, mà được thể hiện trong bốn sự kiện lịch sử trong công cuộc cứu rỗi, xoay chuyển cả vũ trụ:

  1. Sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su.
  2. Sự tôn cao của Ngài bên ngai của Đức Chúa Trời.
  3. Mọi vật thọ tạo đều phục tùng Đấng Cơ-đốc.
  4. Đấng Cơ-đốc được ban cho địa vị làm Đầu Hội Thánh (Ê-phê-sô 1:19-23).

Khi xem xét bốn sự kiện này, các tín đồ có thể bắt đầu nắm bắt và trải nghiệm phạm vi rộng lớn của sức mạnh mà Đức Chúa Trời thay mặt họ thực hiện.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 15 tháng 7.

Thứ Nhất Cầu Nguyện Và Tạ Ơn

Được thôi thúc bởi nguồn tin cho biết các tín đồ ở Ê-phê-sô đang phát triển mạnh mẽ đức tin trong Đức Chúa Giê-su và trong tình yêu thương đối với tha nhân (có lẽ tin tức được chia sẻ bởi Ti-chi-cơ, Ê-phê-sô 6:21,22), Phao-lô thuật lại cùng họ cách ông cầu nguyện cho họ thế nào.

So sánh hai lời tường trình về lời cầu nguyện của Phao-lô cho người Ê-phê-sô – Ê-phê-sô 1:15-23 và Ê-phê-sô 3:14-21. Hai lời tường trình chia sẻ về chủ đề gì?

Đôi khi âm điệu cố hữu của chúng ta trong lời cầu nguyện có thể bày tỏ vẻ thống thiết, bi thảm về thử thách này hoặc vấn đề kia. Những ghi chép về lời cầu nguyện của Phao-lô trong Ê-phê-sô gợi ý rằng lời tạ ơn là ngôn ngữ nhất thiết phải có trong lời cầu nguyện. Chúng ta thu nhận các ơn phước từ nơi Đức Chúa Trời và dâng lời tạ ơn Ngài về những ơn phước đó. Chúng ta tìm cách nhận biết được sự hành động của Đức Chúa Trời trong những hoàn cảnh khó khăn và tôn ngợi Ngài vì sự hiện diện của Ngài mang lại những biến đổi trong cuộc đời chúng ta. Ghi nhớ về ân điển và quyền năng cao cả của Đức Chúa Giê-su, chúng ta tạ ơn Ngài vì đã ban những ơn phước đó trên đời sống của mình. Đây là bí quyết biến đổi của Phao-lô trong việc cầu nguyện: Lời ngợi khen và tạ ơn là mấu chốt trong việc cầu nguyện.

Phao-lô cũng nói rằng, ông “vì anh em cảm tạ không thôi, thường nhắc đến anh em trong khi cầu nguyện (Ê-phê-sô 1:16; xem thêm Phi-líp 1:3,4; I Tê-sa-lô-ni-ca 1:2; và I Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18).

“Cầu nguyện không thôi” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:17) thực sự mang ý nghĩa gì? Điều này không thể nào có ý là chúng ta luôn luôn quỳ gối và cầu nguyện trước mặt Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là, nhận được ơn phước từ Thánh Linh Đức Chúa Trời, chúng ta sống với tấm lòng rộng mở trước sự hiện diện và quyền năng của Đức Chúa Trời, nắm bắt cơ hội để tạ ơn Ngài. Nó có ý nghĩa là một tinh thần sẵn sàng để giải quyết các nan đề của cuộc sống trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời, tìm kiếm những lời khuyên nhủ thiêng liêng khi chúng ta trải qua những khúc quanh và ngã rẽ ngặt nghèo mà cuộc sống mang đến cho mình. Điều đó còn có ý nghĩa là một cuộc sống luôn gắn bó cùng Đức Chúa Trời, không rời xa Ngài trong bất cứ phút giây nào, luôn sẵn sàng mở rộng lòng đón nhận sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời.

Chúng ta cũng thường nhìn nhận rằng cầu nguyện là một điều tốt đẹp, một sự bổ sung cần thiết cho vai trò của một môn đồ sẽ được thực hiện khi thuận tiện. Phao-lô minh họa một cách nhìn khác. Phao-lô xem trọng nhiệm vụ cầu nguyện cho các tín đồ ở Ê-phê-sô, ông làm như vậy vừa cảm tạ Chúa vì họ (Ê-phê-sô 1:16; so sánh với Ê-phê-sô 1:3-14) vừa cầu thay cho họ (Ê-phê-sô 1:17-23; so sánh với Ê-phê-sô 3:14-21). Đối với ông, cầu nguyện là nhiệm vụ chính hay thậm chí là nhiệm vụ trọng tâm rất cần thiết cho đức tin của Cơ-đốc nhân. Những câu Kinh Thánh này đưa ra lời kêu gọi sống động, tha thiết cho việc cầu nguyện, một lời mời gọi dành cho mỗi người trong chúng ta quan tâm tới “mục vụ cầu nguyện” của mình dưới sự soi sáng mà Phao-lô đặc biệt dành riêng cho việc này.

Tại sao luôn dâng lời tạ ơn Chúa trong khi cầu nguyện đối với những gì bạn cần phải biết ơn là điều rất quan trọng?

Thứ Hai Trải Nghiệm Sâu Sắc Từ Đức Thánh Linh

“Thì tôi vì anh em cảm tạ không thôi, thường nhắc đến anh em trong khi cầu nguyện. Tôi cầu Đức Chúa Trời của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc chúng ta, là Cha vinh hiển, ban thần trí của sự khôn sáng và của sự tỏ ra cho anh em, để nhận biết Ngài” (Ê-phê-sô 1:16,17).

Khi thuật lại những lời cầu nguyện của mình, Phao-lô ghi nhận một yêu cầu chính yếu mà ông đặt trước ngai Đức Chúa Trời. Ông đã lưu ý rằng Đức Thánh Linh đã đến trong đời sống của các tín đồ vào thời điểm họ cải đạo (Ê-phê-sô 1:13,14). Giờ đây, Phao-lô cầu xin một phước lành tươi mới của Thánh Linh để ban cho sự thấu hiểu thuộc linh cần thiết tập trung vào sự hiểu biết sâu sắc về Đức Chúa Giê-su (“để nhận biết Ngài” Ê-phê-sô 1:17).

Phao-lô cầu nguyện rằng, Đức Thánh Linh sẽ mang đến sự hiểu biết đặc biệt cho các tín đồ về ba chủ đề nào? Đọc Ê-phê-sô 1:17-19.

Khi Phao-lô cầu xin cho họ được hiểu biết về “điều trông cậy về sự kêu gọi của Ngài là thế nào” (Ê-phê-sô 1:18), ông cầu xin họ sẽ sáng suốt nhận biết những hành động trong quá khứ mà Đức Chúa Trời đã thực hiện để cứu rỗi họ (Ê-phê-sô 1:3-9; 11-13) và đến tương lai huy hoàng mà Ngài đã hoạch định cho họ (Ê-phê-sô 1:10,14).

Khi ông cầu nguyện cho họ được hiểu trọn về “sự giàu có của cơ nghiệp vinh hiển Ngài cho các thánh đồ” (Ê-phê-sô 1:18), ông đang nhớ lại ý tưởng trong Cựu Ước về những người tin Chúa là cơ nghiệp của Đức Chúa Trời (Phục truyền Luật lệ Ký 9:29 và 32:9; Xa-cha-ri 2:12; so sánh với Ê-phê-sô 1:11). Ông muốn họ biết rằng họ không chỉ sở hữu cơ nghiệp từ Đức Chúa Trời mà họ còn là cơ nghiệp của Đức Chúa Trời và Phao-lô muốn họ hiểu giá trị của mình đối với Đức Chúa Trời.

Khi Phao-lô cầu nguyện cho sự hiểu biết thuộc linh về “quyền vô hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin” (Ê-phê-sô 1:19), ông hình dung Đức Thánh Linh mang lại sự hiểu biết mới mẻ về quyền năng vô lường của Đức Chúa Trời và hiện thực hóa điều đó trong trải nghiệm của họ.

Trong tất cả những lời cầu nguyện này, Phao-lô muốn tất cả những người này tự chính mình trải nghiệm những gì họ đã được ban cho từ Đức Chúa Giê-su.

Làm thế nào bạn có thể trải nghiệm tốt hơn về “quyền vô hạn của Ngài, đối với chúng ta có lòng tin”? Điều này có ý nghĩa gì trong cuộc sống hàng ngày?

Thứ Ba Tham Gia Vào Quyền Năng Phục Sinh

Trong những câu còn lại mà Phao-lô thuật lại về lời cầu nguyện của mình, Ê-phê-sô 1:20-23, Phao-lô mở rộng chủ đề thứ ba về sự hiểu biết mà ông hy vọng rằng Đức Thánh Linh sẽ mang đến cho các tín hữu: quyền năng vô hạn của Đức Chúa Trời mà Ngài thực hiện vì lợi ích của họ. Ông bắt đầu bằng cách chỉ ra hai sự kiện trong lịch sử cứu rỗi như những minh họa đầu tiên về quyền năng của Đức Chúa Trời:

  1. Sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su từ kẻ chết.
  2. Sự tôn cao của Đức Chúa Giê-su trên ngai, cai quản cả vũ trụ. (Ê-phê-sô 1:20).

Quyền năng của Đức Chúa Trời được thể hiện như thế nào qua sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su? Ê-phê-sô 1:20; I Cô-rinh-tô 15:20-22; Phi-líp 3:8-11; Hê-bơ-rơ 13:20, 21; I Phi-e-rơ 1:3.

Sự Phục sinh của Đức Chúa Giê-su là niềm tin bất di bất dịch của đức tin Cơ-đốc giáo (I Cô-rinh-tô 15:14,17). Chính vì Đấng Cơ-đốc đã sống lại nên các con cái trung tín của Ngài đang chờ đợi sự phục sinh vĩ đại trong tương lai để được hưởng sự sống đời đời khi Đấng Cơ-đốc tái lâm (I Cô-rinh-tô 15:20-23). Chính vì Đấng Cơ-đốc đã sống lại nên ngày nay chúng ta có thể trông cậy nơi Ngài để nhận lãnh tất cả các ơn phước của tin lành, kể cả sự hiện diện của Đức Thánh Linh trong đời sống của chúng ta.

Hình ảnh rõ ràng trong lời mô tả rằng Đức Chúa Trời “làm cho Ngài (Đấng Cơ-đốc) ngồi bên hữu mình” (Ê-phê-sô 1:20) được trích dẫn từ Thi Thiên 110:1, là đoạn được trích dẫn thường xuyên nhất trong các sách Tân Ước (tất cả các đoạn được trích dẫn dường như chỉ dựa trên nó). Sự tôn cao của Đấng Cơ-đốc có một vị thế rất cao trong sách Ê-phê-sô. Các con cái Chúa được “đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 2:6). Ngoài ra, Phao-lô còn đề cập đến sự thăng thiên của Đấng Cơ-đốc như một khúc dạo đầu cho việc Đấng Cơ-đốc làm đầy dẫy mọi sự và ban các ân tứ cho Hội Thánh của Ngài (đọc trong Ê-phê-sô 4:8-11).

Trong Ê-phê-sô 4:8-11, Phao-lô cảnh báo chúng ta đừng chấp nhận một hình ảnh tĩnh lặng của Đấng Cơ-đốc bên ngai của Đức Chúa Cha, thay vào đó trình bày “bức tranh sống động của Tân Ước về Đấng Cơ-đốc cao cả đi khắp thế gian bởi Thánh Linh của Ngài, chế ngự ma quỷ và chinh phục những tội nhân” - F. F. Bruce, The Epistles to the Colossians, to Philemon, and to the Ephesians (Grand Rapids, MI: Eerdmans, 1984), trang 133. Vì vậy, Phao-lô cho rằng sự tôn cao và sự đăng quang của Đấng Cơ-đốc không chỉ đơn giản là một hình ảnh minh họa cho quyền năng thiêng liêng được cung cấp cho các tín hữu, mà như là nguồn của quyền năng đó.

Bạn cần quyền năng của Đấng Cơ-đốc thể hiện trong đời sống mình theo cách nào, và làm thế nào tự bản thân chúng ta có thể tận dụng tốt hơn quyền năng đó? Những việc làm nào có thể cản trở chúng ta tiếp cận quyền năng của Ngài?

Thứ Tư Đấng Cơ-đốc Vượt Trên Mọi Quyền Lực

Sứ đồ Phao-lô đã ca ngợi sự cao trọng của Đức Chúa Giê-su, Đấng đang ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời trong vũ trụ. Sau khi xác định vị trí của Đấng Cơ-đốc trong mối quan hệ với Đức Chúa Cha “làm cho ngồi bên hữu mình tại các nơi trên trời” (Ê-phê-sô 1:20), Phao-lô chuyển sang mối quan hệ của Đức Chúa Giê-su với “mọi quyền lực”. Với tư cách là người đồng cai trị với Đức Chúa Cha, Đức Chúa Giê-su là Đấng “cao hơn hết” mọi sự (Ê-phê-sô 1:21).

So sánh sự đề cập của Phao-lô về quyền lực của ma quỉ, của linh hồn trong Ê-phê-sô 1:21, Ê-phê-sô 2:2 và Ê-phê-sô 6:12. Theo bạn, tại sao Phao-lô rất quan tâm đến những quyền lực này?

Trong Công-vụ 19:11-20, với câu chuyện về bảy người con của Sê-va đã minh họa cho chúng ta thấy rằng, vào thời của Phao-lô, Ê-phê-sô là trung tâm của những phép thuật. “Đặc điểm quan trọng nhất của việc thực hành phép thuật trong thế giới văn hóa cổ Hy Lạp là nhận thức về một thế giới linh hồn tạo ảnh hưởng trên hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống. Mục tiêu của người làm phép thuật là phân biệt các linh hồn hữu ích với những linh hồn gây hại và học các hoạt động khác biệt cùng những sức mạnh liên quan đến nó và uy quyền của các linh hồn. Qua sự thông hiểu này, các phương tiện có thể được xây dựng (bằng cách dùng lời nói, chữ viết, bùa hộ mệnh…) để thao túng các linh hồn vì lợi ích cá nhân. Với cách thức thích hợp, một căn bệnh phát ra từ linh hồn có thể được chữa khỏi, (hoặc) có thể dành chiến thắng trong một cuộc đua xe ngựa.” - Clinton E. Arnold, Power and Magic: The Concept of Power in Ephesians, trang 18.

Sự quan tâm đến việc đặt tên cho các vị thần và những thế lực bằng bùa chú là một đặc điểm của đời sống tôn giáo ở Ê-phê-sô thời bấy giờ (đọc trong Công-vụ 19:13), thậm chí cho đến ngày nay vẫn còn tồn tại ở một số nơi. Phao-lô muốn làm rõ mối quan hệ giữa Đấng Cơ-đốc và “các thế lực”; Đức Chúa Giê-su cao trọng là Đấng “cao hơn hết mọi quyền, mọi phép, mọi thế lực, mọi quân chủ” (Ê-phê-sô 1:21).

Nhằm mục đích đạt được sự chắc chắn trong việc người đọc hiểu được rằng không có quyền lực nào ngoài quyền tối thượng của Đức Chúa Giê-su, Phao-lô thêm vào một ý ám chỉ đến tục lệ tập hợp tên của các vị thần trong bùa chú khi ông cho biết Đức Chúa Giê-su còn cao hơn hết “mọi danh vang ra” (Ê-phê-sô 1:21). Chuyển từ phương diện không gian qua thời gian, Phao-lô nhấn mạnh đến những niên đại vô hạn trong quyền cai trị cao cả của Đức Chúa Giê-su. Quyền cai trị cao hơn hết mọi quyền lực của Ngài được khẳng định rõ ràng: “không những trong đời này, mà cũng trong đời hầu đến nữa” (Ê-phê-sô 1:21).

Ngày nay, một số biểu hiện tương tự như những thế lực gian tà này là gì, và làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng mình không bị vướng vào bất kỳ một điều nào trong số đó?

Thứ Năm Đức Chúa Giê-su, Muôn Vật Và Hội Thánh Ngài

Những Cơ-đốc nhân đầu tiên đã nhận thấy trong Thi Thiên 110:1 một lời tiên tri về sự cao trọng của Đức Chúa Giê-su: “Đức Giê-hô-va phán cùng Chúa tôi rằng: “Hãy ngồi bên hữu ta, cho đến chừng ta đặt kẻ thù nghịch ngươi làm bệ chân cho ngươi”. Tương tự như vậy, họ đọc Thi Thiên 8 với lời khẳng định rằng Đức Chúa Trời đã “khiến muôn vật phục dưới chân người” (Thi Thiên 8:6) và “Chúa làm cho người kém Đức Chúa Trời một chút, đội cho người sự vinh hiển và sang trọng” (Thi Thiên 8:4). Trong khi họ tin tưởng rằng các thế lực của bóng tối ở các nơi trên trời đang ở trên đầu họ và đe dọa sẽ khuất phục họ, thì họ tin chắc rằng các thế lực đó đã ở dưới chân của Đấng Cơ-đốc.

Hãy cẩn thận lưu ý rằng sau khi “khiến muôn vật phục dưới chân người (Đức Chúa Giê-su), Đức Chúa Cha đã “ban cho Đấng Cơ-đốc làm đầu Hội Thánh (Ê-phê-sô 1:22; so sánh với “lập Đấng Cơ-đốc làm đầu mọi sự vì Hội Thánh”). Trong khi “muôn vật” là một thuật ngữ phổ quát, hàm ý bao quát trên diện rộng, Phao-lô vẫn nghĩ đến “mọi thế lực” được đề cập trong Ê-phê-sô 1:21. Muôn vật – bao gồm cả sức mạnh của cả vũ trụ, sức mạnh siêu nhiên, sức mạnh tâm linh – đều được đặt dưới chân Đấng Cơ-đốc, và phải đầu phục Ngài.

Việc tôn cao Đấng Cơ-đốc trên ngai của vũ trụ có những lợi ích nào, và quyền cai trị của Ngài trên muôn vật trong trời đất mang lại điều gì cho Hội Thánh của Ngài? Đọc Ê- phê-sô 1:22, 23.

Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Cơ-đốc chiến thắng mọi quyền lực của ma quỷ. Hội Thánh, được xác định gắn bó chặt chẽ với Đấng Cơ-đốc và được Ngài cung cấp cho mọi thứ cần thiết để nhận được sự đảm bảo một chiến thắng trước mọi kẻ thù xảo quyệt như vậy. Quyền năng của Đức Chúa Trời, được thể hiện qua sự phục sinh và sự cao cả của Đấng Cơ-đốc trên mọi thế lực của vũ trụ đã được kích hoạt trên Hội Thánh. Đức Chúa Trời đã ban Đấng Cơ-đốc, Đấng chiến thắng mọi sự cho Hội Thánh, đến nỗi Hội Thánh được hiệp một với Ngài và được gọi là thân thể Ngài.

Làm thế nào chúng ta, những người tin Chúa, có thể biết rằng Đấng Cơ-đốc là cao trọng và có thể trải nghiệm quyền năng của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta? Phao-lô không đề cập trực tiếp đến bất kỳ cách thức hay kế hoạch nào mà điều này xảy ra. Tuy nhiên, trên thực tế thì đoạn Kinh Thánh này là một phần của “bài ghi chép lời cầu nguyện” mà Phao-lô gợi ý. Ông khẳng định hiệu quả của việc tôn ngợi quyền năng Đức Chúa Trời, được bày tỏ qua Đấng Cơ-đốc, trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và đòi hỏi quyền năng đó thực sự được thể hiện trong đời sống của những người theo Chúa.

Kinh nghiệm của chính bạn với sức mạnh của lời cầu nguyện là gì? Trong đó, không chỉ đối với những lời cầu nguyện được nhậm mà nói chung trong mọi lời cầu nguyện, và lời cầu nguyện đưa chúng ta đến gần Đức Chúa Trời hơn, đồng thời nhận được sức mạnh trong Đức Chúa Giê-su như thế nào?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Nghiên cứu hai sự mô tả này về sự cao cả của Đấng Cơ-đốc qua bài viết của Ellen G. White:

“Khi Đức Chúa Giê-su bước vào cổng thiên đàng, Ngài được tôn kính giữa các thiên sứ. Ngay sau khi nghi thức kết thúc, Đức Thánh Linh ngự xuống trên các môn đồ dồi dào, và Đức Chúa Giê-su thực sự được tôn vinh với sự vinh hiển mà Ngài đã có với Đức Chúa Cha từ muôn đời. Sự tuôn tràn Thánh Linh trong Lễ Ngũ Tuần là sự loan báo của thiên đàng rằng nghi lễ đăng quang trong vinh hiển của Đấng Cứu Chuộc đã hoàn tất.

Theo đúng lời đã hứa, Ngài đã ban Đức Thánh Linh từ trời xuống cho những người tin theo Ngài, như một bằng chứng cho thấy rằng Ngài, như thể là Thầy Tế lễ và là Vua, đã nhận mọi quyền phép trên trời và dưới đất, và là Đấng được Xức Dầu trên dân sự Ngài.” - The Acts of the Apostles, trang 38,39.

“Vòng tay của Đức Chúa Cha ôm lấy Con của Ngài, và lời phán được ban ra: “Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ lạy Con” (Hê-bơ-rơ 1:6).

“Với niềm hân hoan khôn tả, những người cai trị, các thế lực và quyền lực đều phải thừa nhận uy quyền tối cao của Hoàng tử sự sống. Đoàn thiên binh phủ phục trước Ngài, trong khi tiếng reo hò hân hoan vang lên khắp thiên đàng, “Chiên Con đã chịu giết đáng được quyền phép, giàu có, khôn ngoan, năng lực, tôn quý, vinh hiển và ngợi khen!” (Khải Huyền 5:12).

“Những khúc hát khải hoàn vang ra từ những chiếc đàn cầm của thiên sứ, cho đến khi thiên đàng dường như tràn ngập niềm vui và sự tôn ngợi. Tình yêu thương đã chiến thắng. Những gì đã mất lại được tìm thấy. Thiên đàng vang dội những lời chúc tụng đầy tôn kính: “Chúc cho Đấng ngồi trên ngôi cùng Chiên Con được ngợi khen, tôn quý, vinh hiển và quyền phép cho đến đời đời!” (Khải Huyền 5:13) – Nguyện Ước Thời Đại, trang 834, 835.

Câu hỏi thảo luận:

Hãy cùng suy gẫm về ý nghĩa của từ “bây giờ” và “chưa” trong sự cao trọng của Đức Chúa Giê-su. Theo nghĩa nào thì Đức Chúa Giê-su đã là Chúa của “muôn vật”, với quyền lực của ma quỷ phục dưới chân Ngài tức là “bây giờ”? Và theo nghĩa nào thì sự ngự trị trọn vẹn của Ngài trên muôn vật hướng về tương lai cho sự việc “chưa đến”? (Đọc trong I Cô-rinh-tô 15:24-28).

Bạn đang sống dưới ánh sáng trong sự cai trị muôn vật của Đấng Cơ-đốc đến mức độ nào? Hay là bạn đang sống ở mức độ nào dưới sự cai trị của những quyền lực khác, những quyền lực sa ngã, mà sự cai trị của chúng đang suy yếu? Làm thế nào bạn có thể phân biệt đó là quyền lực gì và làm thế nào để bạn thoát ra khỏi những thế lực xấu xa, mặc dù chắc chắn đã bị đánh bại, nhưng vẫn còn xuất hiện nhan nhản trong thế giới của chúng ta?