Thực hành lòng trung thành tuyệt đối với Đấng Cơ-đốc
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-phê-sô 6:1-9; Mác 10:13-16; Cô-lô-se 3:21; I Phi-e-rơ 2:18-25; II Cô-rinh-tô 5:10; Cô-lô-se 3:24,25
"Hỡi anh em là người làm chủ, hãy đối đãi kẻ tôi tớ mình đồng một thể ấy, đừng có ngăm dọa chúng nó, vì biết rằng mình với chúng nó đều có một chủ chung ở trên trời, và trước mặt Ngài chẳng có sự tây vị ai hết." — Ê-phê-sô 6:9
Sa-bát Thực Hành Lòng Trung Thành Tuyệt Đối Với Đấng Cơ-đốc
Câu gốc
“Hỡi anh em là người làm chủ, hãy đối đãi kẻ tôi tớ mình đồng một thể ấy, đừng có ngăm dọa chúng nó, vì biết rằng mình với chúng nó đều có một chủ chung ở trên trời, và trước mặt Ngài chẳng có sự tây vị ai hết.” (Ê-phê-sô 6:9).
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-phê-sô 6:1-9; Mác 10:13-16; Cô-lô-se 3:21; I Phi-e-rơ 2:18-25; II Cô-rinh-tô 5:10; Cô-lô-se 3:24,25.
Vào năm 2018, một hiện vật tại Bảo tàng Kinh Thánh ở Washington D.C. thu hút nhiều sự chú ý. Đó là một quyển Kinh Thánh rút gọn được thiết kế để dạy những điều cơ bản về đức tin, đồng thời xóa bỏ bất kỳ đoạn nào khuyến khích sự trổi dậy của nô lệ. Được xuất bản năm 1808, văn bản này không chỉ bỏ đi một vài đoạn mà là chín mươi phần trăm Cựu Ước bị thiếu, cộng với năm mươi phần trăm Tân Ước. Trong số 1.189 đoạn của Kinh Thánh chỉ còn lại 232 đoạn.
Những đoạn dường như củng cố thể chế nô lệ, đặc biệt là trong trường hợp không có quá nhiều câu chuyện về “tin lành” trong Kinh Thánh thì được giữ nguyên hoàn toàn, bao gồm những đoạn văn thường bị lạm dụng như “Hỡi kẻ làm tôi tớ, hãy run sợ, lấy lòng thật thà mà vâng phục kẻ làm chủ mình theo phần xác, như vâng phục Đấng Cơ-đốc,” (Ê-phê-sô 6:5).
Ngày nay, trong thời đại và nền văn hóa của chúng ta, thử thách quan trọng của chúng ta là đọc Ê-phê-sô 6:1-9 trong bối cảnh của toàn bộ câu chuyện về sự cứu rỗi như đã được tiết lộ trong cả Kinh Thánh. Chúng ta có thể học được điều gì khi quan sát Phao-lô áp dụng các giá trị của phúc âm vào các cấu trúc xã hội đầy khiếm khuyết vào thời của ông?
* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 9 tháng 9.
Thứ Nhất Lời Khuyên Cho Người Làm Con
Phao-lô đưa ra lời khuyên nào cho kẻ làm con, và ông ủng hộ lời khuyên trích từ Cựu-ước như thế nào? Ê-phê-sô 6:1-3, cũng xem Ma-thi-ơ 18:1-5, 10; Mác 10:13-16.
Để đánh giá đầy đủ lời khuyên của Phao-lô dành cho con cái, chúng ta phải hình dung lời này được đọc trong các Hội Thánh tư gia của đô thị phồn thịnh Ê-phê-sô. Từ “con cái” (tiếng Hy Lạp, ta tekna) có thể chỉ nhiều độ tuổi khác nhau, vì con cái vẫn ở dưới quyền của người cha cho đến khi người cha 60 tuổi (theo truyền thống Hy Lạp) hoặc cho đến khi ông qua đời (theo truyền thống La Mã). Tuy nhiên, những người con này còn đủ nhỏ để được cha mẹ sửa phạt (Ê-phê-sô 6:4) nhưng bản thân chúng cũng đủ lớn để tự mình trở thành môn đồ.
Chúng ta nghe Phao-lô kêu gọi kẻ làm con cái - những người đang thờ phượng trong các Hội Thánh của Đấng Cơ-đốc - hãy vâng lời và hiếu kính cha mẹ mình “trong Chúa”, tức là trong Đấng Cơ-đốc (so sánh Ê-phê-sô 5:22; Ê-phê-sô 6:4,5,7-9). Ở đây chúng ta được mời gọi để tôn trọng trẻ em vì các em là môn đồ của Đấng Cơ-đốc và xem các em là những người tham gia tích cực trong việc thờ phượng. Điều này làm cho phân đoạn này trở thành một phân đoạn nền tảng cho việc nuôi dạy con cái và mục vụ cho con cái.
Mệnh lệnh yêu cầu tuân theo của Phao-lô không phải là tuyệt đối. Khi những mệnh lệnh của cha mẹ “trái ngược với những yêu cầu của Đấng Cơ-đốc, thì họ (con cái) phải vâng lời Chúa và giao phó mọi hậu quả nơi Ngài, dù cho điều đó có thể gây đau đớn.” - Ellen G. White, The Adventist Home, trang 293.
Phao-lô hoàn thiện lời khuyên của mình cho người làm con bằng cách trích dẫn điều răn thứ năm, làm chứng cho sự coi trọng mà ông dành cho Mười Điều Răn như một nguồn hướng dẫn cho các tín hữu Cơ-đốc (một đặc điểm rõ ràng của Ê-phê-sô 4:1 - 6:9; đặc biệt là Ê-phê-sô 4:25,28; Ê-phê-sô 5:3-14). Ông bắt đầu câu trích dẫn: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi” (Ê-phê-sô 6:2), chen vào đó một bình luận: “là điều răn đầu tiên có kèm theo lời hứa” (Ê-phê-sô 6:2), và sau đó hoàn thành phần trích dẫn: “hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất.” (Ê-phê-sô 6:3). Điều răn thứ năm làm chứng rằng việc hiếu kính cha mẹ là một phần kế hoạch của Đức Chúa Trời để con người phát triển. Việc kính trọng cha mẹ, dù họ có thể không hoàn hảo, sẽ giúp nuôi dưỡng sức khỏe và hạnh phúc.
Những câu Kinh Thánh này giúp gia tăng tầm quan trọng của các mối quan hệ gia đình như thế nào?
Thứ Hai Lời Khuyên Cho Cha Mẹ
So sánh Ê-phê-sô 6:4 và Cô-lô-se 3:21. Cô-lô-se 3:21 cung cấp động lực nào để tránh chọc giận con cái?
Huấn Ca, một tài liệu Do Thái có vào thời Phao-lô, khuyên những người cha về cách đối xử với con trai mình: “Ai yêu con mình thì thường đánh đòn nó… Nuông chiều một đứa trẻ thì nó sẽ khủng bố bạn; chơi với nó thì nó sẽ làm bạn buồn… Hãy kỷ luật với con trai của bạn và làm cho ách của nó nặng nề, như vậy bạn sẽ không bị bực mình vì sự vô liêm sỉ của nó” (Huấn Ca 30:1,9, 13).
Lời khuyên của Phao-lô mang một giọng điệu rất khác. Đầu tiên, ông đưa ra một mệnh lệnh tiêu cực cho những người làm cha: “Chớ chọc cho con cái mình giận dữ”, tiếp theo là mệnh lệnh tích cực: “Hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó” (Ê-phê-sô 6:4). Vào thời của Phao-lô, người cha có toàn quyền hợp pháp đối với con cái, những đứa trẻ được coi là tài sản của ông. Những người cha có quyền trừng phạt con cái bằng bạo lực, thậm chí là giết chết chúng. Thật vậy, ở một số khía cạnh, quyền lực của người cha đối với con cái vượt quá quyền lực của chủ nhân đối với nô lệ của mình. Phao-lô không ủng hộ quyền lực đó nhưng mạnh dạn làm sáng tỏ và định hình lại các mối quan hệ gia đình. Trong bối cảnh của lòng trung thành tuyệt đối với Đấng Cơ-đốc, Phao-lô khuyên mời những người cha Cơ-đốc suy nghĩ lại về việc sử dụng quyền lực của họ vì con cái khi bị chọc giận sẽ không có tâm thế tốt để chấp nhận “sự sửa phạt và khuyên bảo của Chúa” (Ê-phê-sô 6:4).
“Hỡi những người làm cha mẹ, trong nhà các vị là đại diện cho tâm tính của Đức Chúa Trời. Bạn phải yêu cầu sự vâng lời không phải bằng lời nói nặng nề mà bằng thái độ tử tế, yêu thương…
“Hãy nhẹ nhàng khi ở nhà. Hãy kiềm chế mọi lời nói có thể khơi dậy tâm tính tội lỗi. “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ” là một mệnh lệnh thiêng liêng…
“Trong Lời Chúa không có chỗ nào cho phép cha mẹ đối xử nghiêm khắc hoặc áp bức hoặc cho con cái không vâng lời. Luật pháp của Chúa trong đời sống gia đình và trong chính phủ của các quốc gia, bắt nguồn từ một tấm lòng yêu thương vô hạn.” - Ellen G. White, Child Guidance, trang 259.
Mặc dù ở đây bối cảnh của bài học liên quan đến cha mẹ và con cái, từ những câu Kinh Thánh này có thể rút ra những nguyên tắc nào sẽ ảnh hưởng đến cách chúng ta nên cư xử với tất cả những người khác?
Thứ Ba Chế Độ Nô Lệ Trong Kinh Thánh Và Lịch Sử
Đọc qua lời khuyên dành cho nô lệ và chủ nô trong các đoạn sau: Ê-phê-sô 6:5-9; Cô-lô-se 3:22,4:1; I Cô-rinh-tô 7:20-24; I Ti-mô-thê 6:1,2; I Phi-e-rơ 2:18-25. Bạn sẽ tóm tắt lời khuyên này như thế nào?
Thật ngạc nhiên khi nghe Phao-lô nhắc đến các chủ nô Cơ-đốc và tưởng tượng những nô lệ Cơ-đốc và chủ nô Cơ-đốc của họ ngồi cùng nhau trong các Hội Thánh tư gia ở Ê-phê-sô. Chế độ nô lệ trong thế giới Hy Lạp - La Mã có thể khác với chế độ sau này ở thế giới mới theo những cách đáng kể. Nó không tập trung vào một nhóm dân tộc duy nhất. Những nô lệ thành thị hoặc thuộc các gia đình đôi khi được tạo cơ hội học hành và có thể làm việc như kiến trúc sư, bác sĩ và triết gia. Đôi khi những nô lệ gia đình này được trả tự do sau một thời gian phục vụ hạn chế, tuy nhiên hầu hết nô lệ không bao giờ được tự do. Trong nỗ lực thừa nhận những khác biệt như vậy, một số bản Kinh Thánh gần đây đã dịch thuật ngữ tiếng Hy Lạp doulos (“nô lệ”) trong Ê-phê-sô 6:5-8 là “đầy tớ”.
Tuy nhiên, những quyền lợi đặc biệt này được thực hiện không đồng đều, thể hiện ở việc nô lệ ở các vùng nông thôn thường xuyên phải lao động khổ sai. Bất kể nô lệ phục vụ ở đâu, họ đều phải tuân theo quyền lực và quyền hạn gần như vô hạn của chủ nô, người sở hữu họ cũng như vợ/chồng và con cái của họ. Tiếng than của cựu nô lệ Publilius Syrus đầy ám ảnh: “Chết vẫn còn tốt hơn là bị hạ thấp phẩm giá như một nô lệ”. Việc dịch doulos là “nô lệ” sẽ được ưu tiên hơn để thể hiện đầy đủ các cung bậc của thực tế này, đặc biệt là vì những nô lệ này đang sống dưới sự đe dọa của chủ họ (Ê-phê-sô 6:9).
Vấn đề nô lệ luôn hiện diện trong các thư tín của Phao-lô. Ông đề cập đến nó không phải với tư cách là một nhà cải cách xã hội mà với tư cách là một mục sư tư vấn cho các tín đồ cách đối phó với thực tế hiện tại và đưa ra một tầm nhìn mới tập trung vào sự chuyển biến của cá nhân tín đồ, điều mà sau này có thể có ý nghĩa rộng lớn hơn đối với xã hội nói chung: “Tầm nhìn của ông không chỉ về việc giải phóng nô lệ trong Đế chế La Mã, mà hơn đó quan điểm của ông là về một điều gì đó khác với sự giải phóng về mặt luật pháp, là một tình anh em mới được tạo nên trên cơ sở của việc cùng được nhận làm con nuôi của Đức Chúa Trời… Đối với Phao-lô, cuộc cách mạng xã hội phải xảy ra trong Hội Thánh, trong thân thể Đấng Cơ-đốc, ở cấp địa phương, và trong Hội Thánh tư gia và gia đình Cơ-đốc nhân.” - Scot McKnight, Thư gửi Phi-lê-môn, trang 10,11.
Một trong những vết nhơ lớn trong lịch sử Cơ-đốc giáo là cách một số người sử dụng những đoạn Kinh Thánh về chế độ nô lệ này để biện minh cho việc làm của mình. Chúng ta nên rút ra sứ điệp đáng sợ nào về việc chúng ta cần vận dụng Lời Đức Chúa Trời cẩn thận như thế nào?
Thứ Tư Tôi Tớ Của Đấng Cơ-đốc
Trong những chỉ dẫn chính xác cho các tôi tớ Đấng Cơ-đốc, Phao-lô mong đợi điều gì nơi họ? Ê-phê-sô 6:5-8.
Phao-lô yêu cầu các tôi tớ Cơ-đốc phải vâng lời chủ, hết lòng vâng phục một cách xuất sắc. Điều đáng chú ý là việc ông nhắc đi nhắc lại về một sự thay thế lớn mà ông yêu cầu họ thực hiện: họ không được đặt chủ của mình vào vị trí của Đấng Cơ-đốc, dâng lòng trung thành chỉ thuộc về Đấng Cơ-đốc. Thay vì thế, trong những cam kết và lòng trung thành thúc đẩy sự phục vụ xuất sắc và chân thành của họ, họ phải thay thế Đấng Cơ-đốc là Chúa thay cho chủ nô lệ. Khi khuyến khích sự thay thế thiết yếu này, Phao-lô đang đưa ra một sự hiểu biết biến đổi theo quan niệm Cơ-đốc giáo về mối quan hệ chủ tớ.
Lưu ý một số cách Phao-lô nhấn mạnh sự thay thế này đối với họ:
- Các người chủ của họ bị Phao-lô coi là “chủ trần gian” của họ, và ông chỉ hướng về Chủ thật ở trên trời (Ê-phê-sô 6:5).
- Họ phải vâng phục cách “run sợ, lấy lòng thật thà mà vâng phục, như vâng phục Đấng Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 6:5).
- Phao-lô lưu ý sự thay thế này rõ ràng nhất khi lập luận rằng các tôi tớ Cơ-đốc phải dâng lên sự vâng phục thật sự như một tôi tớ, không phải cho chủ của họ, mà là “tôi tớ của Đấng Cơ-đốc” (Ê-phê-sô 6:6).
- Khi thi hành công việc phục vụ, họ phải “hết lòng thực hiện ý muốn Đức Chúa Trời.”, dâng sự vâng phục hết mình cho Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 6:6).
- Phao-lô kêu gọi sự phục vụ có động cơ tích cực, được thực hiện “như phục vụ Chúa, chứ không phải phục vụ người ta” (Ê-phê-sô 6:7).
Vì sự hết lòng phục vụ của mình, các tôi tớ Cơ-đốc có thể mong đợi Đấng Cơ-đốc ban thưởng trọn vẹn khi Ngài trở lại. Họ đã làm phần việc của họ cho Ngài và có thể mong đợi phần thưởng từ Ngài, một ý tưởng đặc biệt hấp dẫn đối với những tôi tớ không được trả công. Một tôi tớ có thể cảm thấy bị chủ trần gian coi thường hoặc thậm chí tệ hơn (so sánh I Phi-e-rơ 2:19,20). Tuy nhiên, tôi tớ tin kính có một Chủ Nhân luôn quan tâm, chú ý đến “mọi việc tốt mình đã làm” (Ê-phê-sô 6:8) và ban phần thưởng chắc chắn.
Ngay cả khi chúng ta có thể muốn khác đi, Kinh Thánh không lên án rõ ràng hành vi ghê tởm này. Nhưng những hướng dẫn nào chúng ta có thể thu thập được từ những nhận xét của Phao-lô ở đây về cách chúng ta tương tác với những người chúng ta làm việc cùng trong bối cảnh cụ thể của chúng ta?
Thứ Năm Những Người Chủ Cũng Là Tôi Tớ
Trong những lời cuối cùng của Phao-lô với những người tôi tớ, “bất luận tôi mọi hay tự chủ” (Ê-phê-sô 6:8), từ “tự chủ” ám chỉ những người chủ, cho phép Phao-lô chuyển sang lời khuyên của ông dành cho họ trong khi tưởng tượng về tôi tớ và những người chủ đứng ngang hàng trước Đấng Cơ-đốc trong sự phán xét (so sánh II Cô-rinh-tô 5:10; Cô-lô-se 3:24,25).
Giả sử bạn là một người chủ theo đạo Cơ-đốc đang nghe thư Ê-phê-sô được đọc trong Hội Thánh tư gia của bạn, bạn có thể phản ứng thế nào trước lời khuyên này khi nó được đưa ra trước mặt các nô lệ của bạn? Ê-phê-sô 6:9.
Phao-lô đề cập đến những người chủ - các chủ nô, trong một sự khuyến khích rõ ràng, làm nổi bật sự tương phản rõ rệt giữa “các chúa” (tiếng Hy Lạp, hoi kurioi, được dịch là “các ông chủ”), những người có thói quen “ngăm dọa” nô lệ của họ, và “Chúa” (ho kurios), là Đấng Cơ-đốc, Đấng “không tây vị”.
Phao-lô yêu cầu những người chủ “hãy đối đãi kẻ tôi tớ mình đồng một thể ấy”, điều sẽ gây sốc cho một chủ nô vào thế kỷ thứ nhất. Các ông chủ nên đáp lại những người tôi tớ của mình bằng những hành động thiện chí được chi phối bởi lòng trung thành của họ với Đấng Cơ-đốc, tương ứng với điều mà Phao-lô vừa yêu cầu đối với những người nô lệ (Ê-phê-sô 6:5-8). Ông bảo họ ngừng ngăm dọa tôi tớ của mình, một thông lệ phổ biến vào thời mà những người chủ áp dụng nhiều hình phạt, bao gồm cả việc đánh đập (I Phi-e-rơ 2:20), lạm dụng tình dục, bị bán (và xa cách những người thân yêu), lao động cực nhọc, đói khát, gông cùm, đóng dấu và thậm chí là chết.
Phao-lô ủng hộ các mệnh lệnh của mình với hai động lực kêu gọi các chủ nô nhìn xa hơn các cấu trúc xã hội của thế giới Hy Lạp La Mã:
1. Họ và những tôi tớ được cho là của họ là đồng tôi tớ của một Chủ duy nhất (“cả họ lẫn anh em đều có cùng một Chủ ở trên trời”, so sánh Cô-lô-se 4:1).
2. Chủ trên trời xem xét tất cả mọi người không hề tây vị. Vì Chủ của họ đối xử với những người bị coi là tôi tớ một cách bình đẳng với những người khác, nên họ cũng nên như vậy (so sánh Phi-lê-môn 15,16).
Phần lớn ngôn ngữ của Phao-lô trong thư Ê-phê-sô sẽ đặc biệt khích lệ các tôi tớ Cơ-đốc: nhận làm con (Ê-phê-sô 1:5); sự cứu chuộc (Ê-phê-sô 1:7); thừa kế (Ê-phê-sô 1:11,14; Ê-phê-sô 3:6); được đồng ngồi với Đức Chúa Giê-su (Ê-phê-sô 2:6); trở thành “người nhà của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 2:19; so sánh 3:14,15), và là những phần không thể thiếu trong thân thể Đấng Cơ-đốc (xin xem Ê-phê-sô 3:6, Ê-phê-sô 4:1-16). Ê-phê-sô 6:5-9 nêu bật lên tất cả sự dạy dỗ trong bức thư nói về mối quan hệ giữa tớ và chủ, bao gồm lời khuyên về lời nói (Ê-phê-sô 4:25–32) và về sự gian dâm (Ê-phê-sô 5:1–14).
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Việc Phao-lô coi những kẻ làm con cái là anh em đồng đức tin (Ê-phê-sô 6:1-3) khiến chúng ta lo lắng hơn về cách con cái bị đối xử trong thế giới ngày nay. Lời ông nói với những người làm cha (Ê-phê-sô 6:4) kêu gọi chúng ta xem xét trách nhiệm của cha mẹ. Việc áp dụng lời khuyên của Phao-lô cho những người nô lệ (Ê-phê-sô 6:5-8), và đặc biệt là lời khuyên của ông cho những người chủ nô lệ (Ê-phê-sô 6:9), là một thách thức lớn hơn, vì bối cảnh xã hội xa cách đối với nhiều người trong chúng ta và vì chúng ta biết rằng chế độ nô lệ, dưới mọi hình thức, là một trong những tệ nạn đạo đức lớn nhất. Tuy nhiên, vì những lời này được soi dẫn và là một phần của Kinh Thánh, chúng ta nên suy gẫm về cách áp dụng chúng ngày nay. Khi so sánh với các tín đồ ở Ê-phê-sô vào thế kỷ thứ nhất, chúng ta có đặc quyền và trách nhiệm áp dụng các giá trị của phúc âm vào các mối quan hệ của mình. Các câu hỏi thảo luận dưới đây được lập ra để thúc đẩy công việc quan trọng đó.
Câu hỏi thảo luận:
Đối với những người theo đạo Cơ-đốc Phục Lâm, tình yêu thương dành cho con cái được coi là bằng chứng của “sửa soạn cho Chúa một dân sẵn lòng” có ý nghĩa gì? Lu-ca 1:17, trích dẫn Ma-la-chi 4:6.
Sự tôn trọng rõ ràng của Phao-lô đối với con cái gợi ra một câu hỏi khó: Trách nhiệm của chúng ta là gì trong việc mở rộng sự chăm sóc của Đấng Cơ-đốc cho những con cái đã từng bị bạo hành, lạm dụng tình dục và xấu hổ trong những năm đầu đời? Theo quan điểm nghiên cứu về tác động sâu sắc của Trải nghiệm Bất lợi Thời thơ ấu (xem https://www.cdc.gov/violenceprevention/), trách nhiệm của chúng ta đối với con cái là gì?
Để bày tỏ sự tôn trọng của Phao-lô đối với con cái và sự chăm sóc của Đức Chúa Giê-su đối với chúng, Hội Thánh có trách nhiệm gì trong việc nuôi dưỡng và bảo vệ con cái trong Hội Thánh? Những hệ thống và thủ tục nào cần phải được thực hiện để làm như vậy?
Lời khuyên của Phao-lô cho tớ và chủ trong Ê-phê-sô 6:5-9 thường được áp dụng cho mối quan hệ giữa người làm công và người chủ. Điều này có thể phù hợp theo những cách nào? Những nguy hiểm nào xuất hiện khi làm như vậy?