Ngày Sa-bát và sự cuối cùng
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Gia-cơ 2:8–13; Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:12–15; Thi-thiên 33:6,9; Khải-huyền 14; 2 Phi-e-rơ 3:13; Khải-huyền 21:1
"Và soi sáng cho mọi người biết sự phân phát lẽ mầu nhiệm, từ đời thượng cổ đã giấu kín trong Đức Chúa Trời là Đấng dựng nên muôn vật" — Ê-phê-sô 3:9
Sa-bát Ngày Sa-bát và sự cuối cùng
Câu Gốc
“Và soi sáng cho mọi người biết sự phân phát lẽ mầu nhiệm, từ đời thượng cổ đã giấu kín trong Đức Chúa Trời là Đấng dựng nên muôn vật” (Ê-phê-sô 3:9).
Kinh Thánh Nghiên Cứu
Gia-cơ 2:8–13; Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:12–15; Thi-thiên 33:6,9; Khải-huyền 14; 2 Phi-e-rơ 3:13; Khải-huyền 21:1.
Nền tảng phẩm chất con người là sự sáng tạo chung. Mỗi con người đều có giá trị vì Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta một cách riêng biệt. Đức Chúa Trời quý trọng thai nhi trong bụng mẹ, trẻ vị thành niên liệt tứ chi, trẻ trưởng thành mắc hội chứng Down và bà lão mắc bệnh Alzheimer. Đức Chúa Trời là Cha trên trời của họ. Ngài gọi họ là các con trai và con gái của Ngài.
“Đức Chúa Trời đã dựng nên thế giới và mọi vật trong đó, là Chúa của trời đất, chẳng ngự tại đền thờ bởi tay người ta dựng nên đâu. Ngài cũng chẳng dùng tay người ta hầu việc Ngài dường như có cần đến sự gì, vì Ngài là Đấng ban sự sống, hơi sống, muôn vật cho mọi loài. Ngài đã làm cho muôn dân sanh ra bởi chỉ một người và khiến ở khắp trên mặt đất, định trước thì giờ đời người ta cùng giới hạn chỗ ở” (Công-vụ 17:24–26).
Bản thân chúng ta là cơ nghiệp của Đức Giê-hô-va. Chúng ta đến từ cùng một gia đình. Chúng ta là anh chị em, được tạo dựng, hình thành và nhào nặn bởi cùng một Đức Chúa Trời. Sự sáng tạo mang lại cảm giác thực sự về giá trị bản thân. Chúa đã loại bỏ khuôn mẫu khi gen và nhiễm sắc thể kết hợp với nhau để tạo nên cấu trúc sinh học độc nhất của bạn. Không có ai khác giống như bạn trong toàn cõi vũ trụ.
Bạn là vật thọ tạo có một không hai, một tạo vật có giá trị lớn đến nỗi Đức Chúa Trời, Đấng tạo dựng nên vũ trụ, đã mặc lấy thân xác như chúng ta và hy sinh chính Ngài làm của lễ chuộc tội cho bạn và tội lỗi của bạn.
*Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 20 tháng 5.
Thứ Nhất Sự Phán Xét, Sự Sáng Tạo, Và Trách Nhiệm
Cuộc sống không có mục đích nếu chúng ta chỉ là một tập hợp các tế bào được hình thành ngẫu nhiên, kết quả của sự ngẫu nhiên và một loài vượn châu Phi cấp tiến, không hơn không kém. Cuộc sống sẽ mất đi ý nghĩa nếu chúng ta chỉ là một trong số tám tỷ người ước tính đang ganh đua với nhau để có không gian sống trên một quả địa cầu mà chúng ta gọi là trái đất. Mặt khác, sự sáng tạo trong Kinh Thánh mang lại cho cuộc sống có mục đích và nghĩa vụ đạo đức. Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo dựng nên chúng ta, và Ngài là Đấng mà chúng ta phải chịu trách nhiệm về những việc làm của mình. Chúng ta chịu trách nhiệm với Đấng đã tạo nên chúng ta ngay cả trong một xã hội “thuyết tương đối về đạo đức”
Đọc Khải-huyền 14:7, Rô-ma 14:10, và Gia-cơ 2:8–13. Sự phán xét đòi hỏi điều gì liên quan đến các mối quan tâm như trách nhiệm giải trình và nghĩa vụ? Mối quan hệ giữa sự phán xét, các điều răn của Đức Chúa Trời và sự thờ phượng là gì?
Sứ điệp ba thiên sứ trong Khải-huyền 14 tuyên bố rằng “giờ phán xét của Ngài đã đến” (Khải-huyền 14:7). Chúng ta chịu trách nhiệm về hành động của mình vì Đức Chúa Trời ban cho chúng ta khả năng đưa ra những quyết định đạo đức. Hành động của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng lớn bởi các thế lực mà chúng ta không kiểm soát được nếu chúng ta chỉ là một tập hợp ngẫu nhiên các tế bào, sản phẩm duy nhất của môi trường và di truyền.
Tuy nhiên, sự phán xét đòi hỏi trách nhiệm đạo đức. Chúa khuyến khích chúng ta đưa ra quyết định trong ánh sáng vĩnh cửu vào thời khắc quan trọng của lịch sử nhân loại, được gọi là giờ phán xét. Lời khẩn cầu tha thiết của thiên sứ thứ nhất là “hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước” (Khải-huyền 14:7) thừa nhận rằng nền tảng của mọi sự thờ phượng là sự thật rằng chúng ta được Đức Chúa Trời tạo dựng.
Trong khi đó, vâng giữ ngày Sa-bát thứ bảy cho thấy chúng ta tin rằng Đức Chúa Giê-su đáng được tôn thờ là Đấng Tạo Hóa của chúng ta. Nó thể hiện việc chúng ta chấp nhận mười điều răn của Ngài như những nguyên tắc thiêng liêng được soi dẫn để sống một cuộc đời trọn vẹn. Vì luật pháp là nền tảng của vương quốc Đức Chúa Trời và là sự khải thị về bản chất của Ngài nên luật pháp trở thành tiêu chuẩn để phán xét. Chúng ta vâng giữ ngày Sa Bát cho thấy sự hứa nguyện của chúng ta để sống một đời sống biết vâng lời.
Sự hiểu biết của chúng ta về sự sáng tạo có tác động gì đến hành vi của chúng ta? Di truyền và môi trường có vai trò gì trong các quyết định chúng ta đưa ra hàng ngày? Làm thế nào chúng ta có thể, nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, khắc phục những lỗi lầm trong tính cách mà chúng ta không chọn để mắc phải ngay từ đầu?
Thứ Hai Ngày Sa-bát Và Sự Sáng Thế
Đức Chúa Trời ban cho chúng ta ngày Sa-bát vì thế giới của chúng ta rất cần sứ điệp quả quyết về sự sáng tạo. Trong khi ý tưởng của Darwin đang lan rộng trong cộng đồng trí thức như một cơn bão vào giữa những năm 1800, Chúa đã gửi một sứ điệp về niềm hy vọng to lớn. Chúng ta đang xem xét sứ điệp này từ Khải-huyền 14:6-7.
Sa-tan đã làm mọi cách để xuyên tạc khái niệm về sự sáng tạo vì khinh thường Đức Chúa Giê-su và không muốn Ngài nhận được sự kính trọng xứng đáng cho Ngài là Đấng Tạo Hóa và Đấng Cứu Chuộc của chúng ta. Ngày Sa-bát là tâm điểm của cuộc tranh luận gay gắt về sự xứng đáng của Đấng Cơ-đốc được tôn kính như thể là Đấng Tạo Hóa. Sứ điệp ngày cuối cùng của Đức Chúa Trời kêu gọi toàn thể nhân loại thờ phượng Đấng Cơ-đốc là Đấng Tạo Hóa của trời và đất. Việc Ngài tạo nên chúng ta là nền tảng của mọi sự thờ phượng.
Dựa theo bối cảnh của Khải-huyền 14:6,7, hãy đọc Sáng-thế Ký 2:1-3, Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11, và Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:12-15. Làm thế nào bạn có thể nhìn thấy mối liên hệ giữa sự sáng tạo và sự cứu chuộc trong điều răn ngày Sa Bát?
Kinh Thánh khuyến khích chúng ta dành mỗi ngày Sa-bát để nghỉ ngơi trong tình yêu và sự chăm gìn của Ngài. Ngày Sa-bát là một lời nhắc nhở hãy nghỉ ngơi hơn là làm việc, trông cậy vào Đức Chúa Trời và ân điển hơn là nương cậy vào chính mình. Mỗi ngày Sa-bát, chúng ta ca ngợi lòng nhân từ của Ngài và tạ ơn Ngài về sự cứu rỗi chỉ có được qua Đấng Cơ-đốc.
Ngày Sa-bát cũng đóng vai trò là mối liên kết vĩnh cửu giữa sự hoàn hảo của vườn Ê-đen trong quá khứ và sự vinh hiển của trời mới đất mới trong tương lai. (Ê-sai 65:17, Khải-huyền 21:1).
Ngày Sa-bát đưa chúng ta trở về cội nguồn của mình. Đó là mối liên hệ đến nguồn gốc gia đình nguyên thủy của chúng ta. Ngày Sa-bát đã được gìn giữ từ thuở ban đầu. Đó là một liên kết không bị gián đoạn trở lại thời Chúa tạo dựng chúng ta. Nó giúp chúng ta tập trung vào sự thật tuyệt vời rằng chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời. Nó mời gọi chúng ta tìm đến một mối quan hệ cá nhân, gần gũi với Ngài.
Tại sao điều răn về ngày Sa-bát lại quan trọng đối với sứ điệp của chúng ta trong thời kỳ cuối cùng và nó ám chỉ như thế nào trong Khải-huyền 14:6-7? (Tham khảo Xuất Ê-Díp-Tô Ký 20:8–11.)
Thứ Ba Một Mưu Kế Không Mấy Tinh Vi
Ma quỷ đã giới thiệu một sự giả mạo không mấy tinh vi nhằm cố gắng hủy hoại sự độc đáo trong sự sáng tạo. Sự giả dối, mà ngay cả một số người trong chúng ta cũng chấp nhận, diễn ra như sau: Đức Chúa Trời là nguyên nhân chính của sự sáng tạo, nhưng Ngài đã mất một thời gian rất dài để tạo nên sự sống. Ngài đã sử dụng sự tiến hóa như một quá trình. Phương pháp này tìm cách dung hòa “những phát hiện khoa học” với câu chuyện sáng thế. Nó tuyên bố rằng thời gian của sự sáng tạo là vô tận và không xác định, và sự sống trên trái đất đã có hàng tỷ năm tuổi.
Đọc Thi-thiên 33:6,9 và Hê-bơ-rơ 11:3. Những câu Kinh Thánh hiển nhiên này nói lên điều gì về sự sáng tạo thế giới của Đức Chúa Trời?
Lời tường thuật của Kinh Thánh thì rõ ràng. Đức Chúa Trời “phán, thì việc liền có; Ngài biểu, thì vật bèn đứng vững bền.” (Thi-thiên 33:9). “Bởi đức tin, chúng ta biết rằng thế gian đã làm nên bởi lời của Đức Chúa Trời, đến nỗi những vật bày ra đó đều chẳng phải từ vật thấy được mà đến.” (Hê-bơ-rơ 11:3). Theo chương đầu tiên của Sáng-thế Ký, Chúa đã tạo dựng thế giới trong sáu ngày theo nghĩa đen là 24 giờ và nghỉ ngơi vào ngày thứ Bảy. Không thể có gì khác nếu xét đến khuôn khổ ngôn ngữ của Sáng-thế Ký 1 và 2. Ngay cả những người không tin vào sự sáng tạo sáu ngày theo nghĩa đen cũng nhận ra rằng mục tiêu của tác giả là dạy về sự sáng tạo sáu ngày.
Trong Sáng-thế Ký 1, từ “ngày” trong tiếng Hê-bơ-rơ là “yom” Mỗi khi một số thay đổi từ “yom” như một tính từ (ngày thứ ba, ngày đầu tiên, v.v.) trong Kinh Thánh, nó sẽ giới hạn khoảng thời gian trong 24 giờ. Không có trường hợp nào mà một con số bổ nghĩa cho danh từ “yom” gợi ý một khoảng thời gian không xác định. Nó luôn luôn là một khoảng thời gian 24 giờ, không có ngoại lệ.
Hơn thế nữa, nếu Đức Chúa Trời không tạo nên thế giới trong sáu ngày theo nghĩa đen, thì ngày Sa-bát thứ bảy có liên quan gì? Tại sao Chúa lại ra lệnh cho nó? Thật vô nghĩa nếu rời xa ngày Sa-bát như một di tích vĩnh viễn của tuần lễ tạo thế kéo dài sáu ngày, nếu ngay từ đầu tuần lễ tạo thế sáu ngày chưa bao giờ xảy ra. Chấp nhận thời gian sáng tạo kéo dài đồng nghĩa với việc phản đối sự cần thiết của ngày Sa-bát thứ bảy. Nó cũng làm dấy lên những lo ngại cơ bản về độ tin cậy của Kinh Thánh.
Bằng cách nhắm mục tiêu vào ngày Sa-bát, Sa-tan đang thách thức thẩm quyền của Đức Chúa Trời, và điều gì có thể hiệu quả hơn trong việc phá hủy sự tưởng niệm sáu ngày sáng tạo hơn là tranh cãi về tính thực tế của sự sáng tạo trong sáu ngày? Không có gì ngạc nhiên khi nhiều người, kể cả Cơ-đốc nhân, phớt lờ ngày Sa-bát thứ bảy. Thật là một sự sắp đặt cho sự lừa dối cuối cùng.
Thứ Tư Ngày Sa-bát, Sự Sáng Tạo, Và Thời Kỳ Cuối Cùng
Cuộc chiến lớn bắt đầu từ hàng thiên niên kỷ trước trên thiên đàng là về thẩm quyền của Đức Chúa Trời. Thách thức này vẫn còn nguyên cho đến ngày nay.
Đọc Khải-huyền 14:7,9, và 12. Hoàn thành các câu dưới đây sẽ giúp bạn tóm tắt những câu Kinh Thánh này.
Khải-huyền 14:7 là lời kêu gọi
Khải-huyền 14:9 là lời kêu gọi nghiêm túc không
Khải-huyền 14:12 mô tả một dân tộc
Những câu Kinh Thánh này cho thấy rõ ràng sự thờ phượng là trọng tâm của cuộc chiến trong những ngày cuối cùng giữa thiện và ác, giữa Đấng Cơ-đốc và Sa-tan. Chúng ta thờ con thú hay Đấng Tạo Hóa? Ngày Sa-bát thứ bảy, được bao gồm trong chính câu chuyện về sự sáng tạo của tuần lễ sáng thế (Sáng-thế Ký 2:1–3), là dấu hiệu đời đời và không thay đổi của sự sáng tạo đó bởi vì sự sáng tạo là nền tảng của tất cả các niềm tin của chúng ta (xét cho cùng thì đó là gì? chúng ta tin rằng điều đó có ý nghĩa gì nếu Đức Chúa Trời không phải là Đấng Tạo Hóa của chúng ta?). Đó là biểu tượng cơ bản nhất của sứ điệp. Chỉ có chính Đức Chúa Trời là quan trọng hơn đối với nó.
Vì vậy, vi phạm ngày Sa-bát thứ bảy đồng nghĩa với vi phạm thẩm quyền của Chúa ở cấp độ cao nhất, cụ thể là thẩm quyền của Ngài với tư cách là Đấng Tạo Hóa. Mục tiêu là phá hoại mọi thứ từ trong ra ngoài. Điều đó hoàn toàn liên quan đến việc cố gắng thay thế Đức Chúa Trời (2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:4).
Dĩ nhiên, lòng trung thành và tình yêu của chúng ta dành cho Đức Chúa Giê-su là mối quan tâm thiết yếu trong những ngày cuối cùng. Nhưng theo Kinh Thánh, tình yêu thương này được thể hiện bằng việc vâng giữ các điều răn (1 Giăng 5:3, Khải-huyền 14:12), và ngày Sa-bát là điều răn quan trọng nhất vì nó là điều răn duy nhất thừa nhận rõ ràng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8–11). Không có gì ngạc nhiên khi nó sẽ là biểu tượng hữu hình của sự chia rẽ cuối cùng giữa những người thờ phượng Chúa và những người thờ con thú (Khải-huyền 14:11,12).
Nhiều người cho rằng giữ ngày Sa-bát là ngày nào cũng được, miễn là chúng ta có giữ ngày đó. Có thể dùng Kinh Thánh như thế nào để bác bỏ lập luận này?
Thứ Năm Ngày Sa-bát Và Sự Nghỉ Ngơi Đời Đời
Ngày Sa-bát là nơi nương náu trong một thế giới mệt mỏi. Mỗi tuần, chúng ta bỏ lại sau lưng những căng thẳng của thế gian và bước vào nơi phát triển tâm linh với Chúa trong ngày Sa-bát. Ngày Sa-bát được tác giả Do Thái nổi tiếng Abraham Heschel mô tả: “Cung điện tráng lệ của Đức Chúa Trời từ trời giáng xuống đất vào mỗi ngày thứ bảy, và Chúa mời gọi chúng ta bước vào sự hiện diện vinh hiển Ngài trong khoảng thời gian 24 giờ này để tương giao mật thiết với Ngài”.
Heschel viết trong cuốn sách của mình về vẻ đẹp và sự trang trọng của ngày Sa-bát: “Ngày Sa-bát là một phép ẩn dụ cho thiên đàng và là bằng chứng cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời; trong những lời cầu nguyện của chúng ta, chúng ta mong đợi sự trở lại của Đấng Mê-si, và mỗi ngày Sa-bát chuẩn bị cho chúng ta trải nghiệm đó: Trừ khi một người học cách thưởng thức hương vị của ngày Sa-bát….một người sẽ không thể tận hưởng hương vị của sự đời đời trong thế giới mai sau”.
Khi Sáng thế, Đức Chúa Giê-su đã chuẩn bị một nơi ở đặc biệt cho chúng ta. Chúng ta có thể tìm nơi ẩn náu ở đó. Chúng ta có thể an toàn trong đó. Công việc của Ngài đã hoàn tất. Khi nghỉ ngơi vào ngày Sa Bát, chúng ta đang nghỉ ngơi trong sự chăm sóc yêu thương của Ngài. Chúng ta đang nghỉ ngơi để chờ đợi sự nghỉ ngơi vĩnh cửu khi trời mới đất mới được thiết lập.
Đọc Ê-sai 65:17, Ê-sai 66:22, 2 Phi-e-rơ 3:13 và Khải-huyền 21:1. Việc giữ ngày Sa-bát hướng chúng ta đến cuộc sống vĩnh cửu như thế nào?
Cũng chính Đức Chúa Trời đã tạo dựng trái đất lần đầu tiên sẽ tái tạo nó một lần nữa, và ngày Sa Bát vẫn là biểu tượng vĩnh cửu của Ngài như thể là Đấng Tạo Hóa (Ê-sai 66:23). Thật vậy, người Do Thái coi ngày Sa-bát là một dấu hiệu, một biểu hiện báo trước về điều mà tiếng Hê-bơ-rơ gọi là olam haba, hay thế giới sắp đến.
Phản ứng của thiên đàng đối với nỗi tuyệt vọng ảm đạm của nhiều người trong thế kỷ 21 là sứ điệp ba thiên sứ bay giữa trời, khẩn cầu chúng ta thờ phượng Đấng Tạo Hóa. Nó hướng sự chú ý của chúng ta đến Đấng Tạo Hóa, Đấng ban đầu đã dựng nên muôn vật và cũng là Đấng Cứu Chuộc của chúng ta, Đấng sẽ đổi mới muôn vật sau sự phán xét và xóa bỏ tội lỗi. “Đấng ngự trên ngôi phán rằng: Nầy, ta làm mới lại hết thảy muôn vật. Đoạn, lại rằng: Hãy chép; vì những lời nầy đều trung tín và chân thật.” (Khải-huyền 21:5).
Làm thế nào cá nhân bạn có thể thực hành gìn giữ ngày Sa-bát như là trải nghiệm nếm thử trước hương vị của thiên đàng trong chính cuộc sống thực tại của chính bạn và gia đình bạn?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Lập luận được nêu ra… thờ phượng Đức Chúa Trời vì Ngài là Đấng Tạo Hóa. Trong chức vụ trên trời, các thiên sứ đã diễn đạt điều này một cách ngắn gọn: “vì ý muốn Chúa mà muôn vật mới có và đã được dựng nên.” (Khải-huyền 4:11). Trên đất, công cuộc sáng tạo của Đức Chúa Trời cần phải được nhấn mạnh càng nhiều càng tốt, vì vậy thiên sứ cất tiếng lớn nói rằng “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời, và tôn vinh Ngài, vì giờ phán xét của Ngài đã đến; hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước.” (Khải-huyền 14:7). Người ta đã chỉ ra một cách chính xác rằng thiên sứ đang sử dụng ngôn ngữ của điều răn thứ tư để diễn đạt lời kêu gọi thờ phượng Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11).
“Điều răn về ngày Sa-bát đóng vai trò là ấn quan trọng bên trong mười điều răn vì nó xác định Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, xác minh lãnh thổ mà Ngài cai quản đối với muôn vật Ngài đã tạo dựng và thể hiện quyền tể trị của Ngài. Để chiến thắng, bằng cách nào đó, con rồng không còn lựa chọn nào khác là gạt bỏ ngày kỷ niệm này sang một bên.” - Ángel Manuel Rodríguez, “The Closing of the Cosmic Conflict: Role of the Three Angels’ Messages,” tr. 40, 41.
Câu Hỏi Thảo Luận:
1. Sứ điệp về ngày Sa-bát giải quyết những câu hỏi lớn của cuộc sống như thế nào, chẳng hạn như tôi đến từ đâu, tại sao tôi ở đây, và số phận đời đời của tôi là gì?
2. Hãy xem sự kỳ diệu của tạo hóa. Hãy xem xét sự kỳ diệu về sự tồn tại của chính chúng ta trong vũ trụ rộng lớn này. Thực tế là ngày kỷ niệm sự sáng tạo chính là ngày Sa-bát, đến với chúng ta (chứ không phải chúng ta đến với nó) mỗi tuần dạy chúng ta điều gì về tầm quan trọng của giáo lý về sự sáng tạo?
3. Bạn thấy vấn đề thờ phượng diễn ra như thế nào trong Đa-ni-ên đoạn 3 và 6? Chúng ta có thể học được gì từ những lời tường thuật này hầu giúp chúng ta chuẩn bị và lường trước những thử thách mà những người trung thành của Đức Chúa Trời sẽ trải qua trong cuộc khủng hoảng “dấu của con thú”?
4. Làm thế nào để chúng ta chứng minh sự vô lý của việc vâng giữ ngày Sa-bát thứ bảy như một kỷ niệm về sự sáng tạo đối với một người nghĩ rằng sự tiến hóa đã diễn ra hàng triệu, nếu không muốn nói là hàng tỷ năm?