Tin lành về sự phán xét
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải-huyền 14:7; Thi-thiên 51:1-4; Khải-huyền 20:12; Đa-ni-ên 7:9, 14, 26; Khải-huyền 4:2-4; Khải-huyền 5:1-12
"Người cất tiếng lớn nói rằng: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời, và tôn vinh Ngài, vì giờ phán xét của Ngài đã đến; hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước." — Khải-huyền 14:7
Sa-bát Tin lành về sự phán xét
Câu Gốc
“Người cất tiếng lớn nói rằng: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời, và tôn vinh Ngài, vì giờ phán xét của Ngài đã đến; hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước.” (Khải-huyền 14:7).
Kinh Thánh Nghiên Cứu
Khải-huyền 14:7; Thi-thiên 51:1-4; Khải-huyền 20:12; Đa-ni-ên 7:9, 14, 26; Khải-huyền 4:2-4; Khải-huyền 5:1-12.
Nếu Kinh Thánh đã từng nói rõ điều gì, thì điều đó chính là - Đức Chúa Trời là Chúa của sự phán xét, dù sớm hơn hay trễ hơn, bằng cách này hay cách khác, thì sự phán xét - hiện nay vẫn còn ít ỏi - rồi cũng sẽ đến, dưới sự xét xử của chính Đức Chúa Trời, “Đấng Phán Xét toàn thế gian” (Sáng-thế Ký 18:25; xem thêm Thi-thiên 58:11, Thi-thiên 94:2, Thi-thiên 98:9). Hay như chính Phao-lô đã viết: “Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời” (Rô-ma 14:12). Nghĩ đến thật đáng sợ, đúng không ông bà anh chị em? Phải tường trình chính bản thân trước mặt Đức Chúa Trời, Đấng biết hết những điều sâu xa nhất, Đấng sẽ “đem mọi công việc ra xét xử, kể cả mọi điều thầm kín, dù thiện hay ác” (Truyền- đạo 12:14).
Tuy nhiên, cuối cùng sự phán xét cho thấy lòng nhân từ và ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài vừa công bằng lại vừa thương xót qua cách Ngài đối xử với những người được cứu, ngay cả với những người hư mất.
Tuần này chúng ta sẽ khám phá những chủ đề sâu sắc hơn về sự phán xét liên quan đến cuộc chiến đáng sợ đang hoành hành thế gian này, chúng ta cũng đặc biệt xem xét những gì xảy ra khi chính những người trung tín của Đức Chúa Trời đối mặt với điều không thể tránh khỏi về “sự phán xét sắp đến” (Công-vụ các Sứ-đồ 24:25).
* Xin nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 29 tháng 4.
Thứ Nhất Tầm Quan Trọng Của Giờ Phán Xét
Sách Khải-huyền, sách cuối cùng trong Kinh Thánh tập trung vào đỉnh điểm của cuộc thiện ác đấu tranh đã kéo dài biết bao đời. Thiên sứ nổi loạn Lu-xi-phe chống lại công lý, sự công bằng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Lu-xi-phe tuyên bố Đức Chúa Trời không công bằng và bất công trong cách Ngài cai quản vũ trụ. Sự phán xét cuối cùng của Khải-huyền là ngay tại chính điểm xung đột về bản tánh của Đức Chúa Trời.
Khải-huyền 14:7 chép: “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài, vì giờ phán xét của Ngài đã đến; hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước”. Vừa khi chúng ta được loan báo về “tin lành đời đời”, sứ điệp của thiên sứ thứ nhất nói ngay đến sự phán xét của Đức Chúa Trời, tại sao điều này lại quan trọng đến vậy? “Tin lành đời đời” có liên quan gì đến sự phán xét của Đức Chúa Trời?
Tin lành và sự phán xét là hai phần trong thông điệp của thiên sứ thứ nhất, cả hai gắn liền với nhau không thể tách rời. Phải chăng không có “tin lành đời đời,” chúng ta sẽ không có hy vọng gì trong giờ phán xét? Thật ra, như chúng ta sẽ thấy, “tin lành đời đời” thực sự là hy vọng duy nhất của chúng ta trong ngày phán xét. Không nghi ngờ gì khi một phần nội dung của tin lành là lời thông báo về sự phán xét.
Trong thời gian phán xét, các hành tinh chưa sa ngã sẽ nhận biết Đức Chúa Trời đã làm mọi cách có thể để cứu con người. Sự phán xét này bày tỏ sự công bình và lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Nó nói lên tình yêu và luật pháp của Ngài, bày tỏ cả ân điển cứu rỗi và quyền năng giải cứu của Đức Chúa Trời.
Sự phán xét là một phần trong giải pháp tối ưu của Đức Chúa Trời đối với vấn đề tội lỗi. Trong cuộc chiến giữa thiện và ác, Đức Chúa Trời đã trả lời các cáo buộc của Sa-tan trên thập tự giá, nhưng trong cuộc phán xét, Ngài tiết lộ rằng Ngài đã làm tất cả có thể để cứu chúng ta và dẫn chúng ta đến thập tự giá.
Bản tường trình dài vô tận, chính xác, chi tiết của thiên đàng sẽ được mở ra (xem Đa-ni-ên 7:10). Chúng ta rất quý giá đối với Đức Chúa Trời đến nỗi cả vũ trụ phải dừng lại để xem xét những lựa chọn mà chúng ta đã thực hiện dưới ánh sáng trợ giúp của Đức Thánh Linh và sự cứu chuộc do Đấng Cơ-đốc ban cho vô điều kiện trên thập tự giá nơi núi Sọ.
Đọc kỹ Thi-thiên 51:1–4, đặc biệt là câu 4. Những câu này giúp làm sáng tỏ ý nghĩa và mục đích của sự phán xét như thế nào?
Thứ Hai Lòng Thương Xót Và Sự Phán Xét Của Đức Chúa Trời
Cả thập tự giá và sự phán xét đều cho thấy Đức Chúa Trời là công bằng và thương xót. Vi phạm luật pháp, tội nhân sẽ phải chết. Công lý xác quyết, “Tiền công của tội lỗi là sự chết.”. Còn sự Thương xót đáp lại: “Nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23). Nếu luật pháp Đức Chúa Trời có thể được thay đổi hoặc hủy bỏ, thì việc Đức Chúa Giê-su chịu hy sinh sẽ hoàn toàn không cần thiết. Sự chết của Đấng Cơ-đốc thiết lập tính chất vĩnh cửu của luật pháp, và luật pháp là nền tảng cho sự phán quyết.
Đọc Khải-huyền 20:12. Chúng ta chịu phán xét như thế nào? Những việc lành của chúng ta có liên quan gì đến sự cứu rỗi?
Việc làm của chúng ta thể hiện sự lựa chọn và lòng trung thành của chúng ta đối với Chúa. Theo Ê-phê-sô 2:8,9: “Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin mà anh em được cứu… Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình”. Nhưng khi Đấng Cơ-đốc cứu chúng ta, Ngài thay đổi chúng ta. “Vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc để làm việc lành…” (Ê-phê-sô 2:10).
Những việc làm tốt của chúng ta, được sự trợ giúp bởi Đức Thánh Linh, không cứu chúng ta, nhưng chúng làm chứng rằng đức tin của chúng ta là chân thật. Sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời loại bỏ mọi sự giả tạo, mọi thứ đạo đức giả, mọi sự giả dối và xuyên thấu vào lòng dạ chúng ta. Khi mô tả vị trí của chúng ta trước mặt Chúa trong ngày phán xét, bà Ellen G. White cho chúng ta một cái nhìn thấu suốt vững chắc vào cách tin lành và sự phán xét đi đôi với nhau.
“Sự việc những người được Chúa chọn làm tiêu biểu (đại diện) đứng trước mặt Chúa trong trang phục nhớp nhúa, sẽ dẫn đưa tất cả những người xưng nhận danh Ngài đến sự khiêm nhường và dò xét lòng mình sâu xa. Những người thực sự thanh tẩy tâm hồn của họ bằng cách tuân theo lẽ thật sẽ có cái nhìn hạ mình nhất về bản thân họ. Họ càng đến gần bản tánh không tì vết của Đấng Cơ-đốc bao nhiêu, thì họ càng khao khát mạnh mẽ được giống hình ảnh của Ngài bấy nhiêu, và họ sẽ càng ít thấy sự trong sạch hay thánh thiện nơi bản thân mình bấy nhiêu. Nhưng khi chúng ta nhận biết tình trạng tội lỗi của mình, chúng ta phải dựa vào Đấng Cơ-đốc là sự công bình, sự thánh hóa và sự cứu chuộc của chúng ta. Chúng ta không thể đáp trả những cáo buộc của Sa-tan chống lại chúng ta. Chỉ một mình Đấng Cơ-đốc mới có thể thay mặt chúng ta đưa ra lời biện hộ hữu hiệu. Ngài có thể khiến những kẻ tố cáo phải nín lặng bằng những lập luận không dựa trên công đức của chúng ta, mà là của chính Ngài.” - Lời Chứng cho Hội Thánh, tập 5, tr. 471, 472.
Theo lời bà White, bạn thấy thế nào về tính không thể tách rời của tin lành khỏi sự phán xét? Bạn có thể nhận được hy vọng gì từ mối liên hệ giữa tin lành và sự phán xét cho chính mình?
Thứ Ba Khung Cảnh Uy Nghi
Sách tiên tri Đa-ni-ên và sách Khải-huyền cùng chỉ cho chúng ta thấy những sự kiện đang diễn ra trong những ngày cuối cùng của lịch sử địa cầu. Sách Khải-huyền loan báo rằng giờ phán xét của Đức Chúa Trời đã đến. Sách Đa-ni-ên tiết lộ lúc nào thì cuộc phán xét bắt đầu.
Trong Đa-ni-ên 7, Đức Chúa Trời khải thị lịch sử thế giới cho các nhà tiên tri. Các nước thịnh vượng rồi suy tàn. Những thế lực bắt bớ đàn áp dân sự Chúa. Sau khi mô tả các nước Ba-by-lôn, Mê-đô Ba Tư, Hy Lạp, La Mã, sự sụp đổ của đế quốc La Mã và sự bách hại Hội Thánh Chúa trong 1.260 năm được ghi chép trong Đa-ni-ên 7:25 (cũng xem Khải-huyền 12:14), Đức Chúa Trời hướng tâm trí của Đa-ni-ên tập trung vào một sự kiện huy hoàng trên thiên đàng, sự kiện này sẽ sắp xếp mọi điều trở nên thích đáng. Sự chú ý của Đa-ni-ên hướng từ sự hùng mạnh rồi sụp đổ của các quốc gia cùng các thế lực áp bức trên thế gian cho đến ngai trời và sự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời, khi Ngài sẽ chấn chỉnh mọi điều sai trái và thiết lập vương quốc công bình đời đời của Ngài.
Đức Chúa Trời đã dẫn dắt Đa-ni-ên trong khải tượng tiên tri đi từ sự hỗn loạn và xung đột của thế gian đến vinh quang của đền thánh trên trời và dự nơi tòa án tối cao của vũ trụ, nơi Đấng Cơ-đốc, Đấng Cai Trị công bình thế giới này, sẽ nhận được từ Cha của Ngài vương quốc đích thực của chính Ngài.
Đọc Đa-ni-ên 7:9,10,13 và mô tả điều Đa-ni-ên đã thấy trong những câu này. Kết quả cuối cùng của sự phán xét này là gì? Đa-ni-ên 7:14,26,27.
Số phận của toàn thể nhân loại được quyết định trong phòng xử án của thiên đàng. Điều ngay thẳng chiếm ưu thế. Lẽ thật chiến thắng. Công lý ngự trị. Đây là một trong những cảnh tuyệt vời nhất, kỳ diệu nhất, ngoạn mục nhất trong toàn bộ Kinh Thánh. Tin tốt lành là cái kết rất tốt đẹp cho dân sự trung tín của Đức Chúa Trời là những người mặc lấy sự công bình của Đấng Cơ-đốc.
Đức Chúa Giê-su đến bên Cha thiên thượng trước sự hiện diện của toàn thể vũ trụ. Các thiên sứ vây quanh ngai Đức Chúa Trời. Những người không sa ngã trong toàn vũ trụ đứng run sợ trước cảnh phán xét này. Cuộc xung đột kéo dài hàng thiên niên kỷ sẽ sớm kết thúc. Cuộc chiến vì ngôi vị cai quản vũ trụ đã được quyết định cách mỹ mãn.
Theo như những gì được báo trước, Đa-ni-ên đã nói đúng về những đế chế đến rồi đi. Vậy thì tại sao việc tin vào Lời Đức Chúa Trời về những gì liên quan đến vương quốc cuối cùng sẽ là “một vương quốc đời đời” không bao giờ “qua đi” lại là điều rất hợp lý?
Thứ Tư Thoáng Nhìn Thiên Đàng
Trong Khải-huyền đoạn 4, sứ đồ Giăng nhìn thấy một cánh cửa mở trên thiên đàng và ông nhận được lời kêu gọi: “Hãy lên đây, ta sẽ cho ngươi thấy điều sau này phải xảy đến” (Khải-huyền 4:1). Đức Chúa Giê-su mời gọi sứ đồ nhìn qua cánh cửa mở rộng ở đền thánh trên trời để xem bối cảnh đời đời trong cuộc chiến khốc liệt giữa thiện và ác. Chúng ta cũng có thể nhìn qua cánh cửa rộng mở đó cùng với Giăng để thấy thoáng qua kế hoạch cứu rỗi đời đời. Chúng ta là những chứng nhân cho các vấn đề đang được quyết định tại tòa án thiên thượng. Những vấn đề cơ bản đang bùng phát trước mắt chúng ta là cuộc chiến giữa thiện và ác.
Đọc Khải-huyền 4:2–4. Bạn có thể nhận ra những điểm tương đồng nào ở đây so với cảnh phán xét trong Đa-ni-ên 7?
Đây rõ ràng là khung cảnh trước ngai trời. Đức Chúa Cha ngồi trên ngai bao quanh bởi các thiên sứ. Có sấm chớp tượng trưng cho sự phán xét của Đức Chúa Trời. Chúng ta cũng lưu ý trong Khải-huyền 4:4 có nói đến 24 trưởng lão hiện diện quanh ngôi của Đức Chúa Trời.
Hai mươi bốn trưởng lão này là ai? Thời Y-sơ-ra-ên xưa có 24 ban trong chức vụ tế lễ thuộc chi phái Lê-vi. Những thầy tế lễ này đại diện cho dân sự đến trước mặt Đức Chúa Trời. Trong 1 Phi-e-rơ 2:9, sứ đồ Phi-e-rơ tuyên bố rằng các tín đồ thời Tân Ước là “người thuộc dòng dõi được chọn”, “người mang chức thầy tế lễ nhà vua”. Có lẽ 24 trưởng lão này có thể đại diện cho tất cả những người được cứu chuộc mà một ngày nào đó sẽ vui mừng đến quanh ngai của Đức Chúa Trời; hoặc, có lẽ, họ đại diện cho những người được sống lại lúc Đấng Cơ-đốc phục sinh và những ai đã lên trời cùng với Ngài (Ma-thi-ơ 27:52, Ê-phê-sô 4:7,8).
Dù gì chăng nữa, đây cũng là tin tốt lành. Có một số người được cứu chuộc từ địa cầu đã đến quanh ngôi Đức Chúa Trời. Họ đã đương đầu với những cám dỗ giống như chúng ta ngày nay đang đối mặt với chúng. Nhờ ân điển Đấng Cơ-đốc và quyền năng của Đức Thánh Linh, họ đã chiến thắng.
Họ được mặc “áo trắng” tượng trưng cho sự công bình của Đấng Cơ-đốc che phủ và xóa sạch tội lỗi của họ. Họ đội một chiếc vương miện bằng vàng biểu thị cho sự chiến thắng trong cuộc chiến chống lại điều ác và là thành viên của những người tràn đầy niềm tin kính Chúa thuộc dòng dõi hoàng gia nơi thiên đàng. Chúng ta thấy Đức Chúa Trời ngồi trên ngôi cao. Có các tạo vật trên trời vây quanh ngôi Ngài, và chẳng mấy chốc cả thiên đàng bắt đầu ca hát, âm hưởng ngợi khen ngày càng cất cao, cao hơn, cao hơn: “Lạy Đức Chúa Trời là Chúa chúng tôi, Chúa đáng được vinh hiển, tôn quý và quyền lực; vì Chúa đã dựng nên muôn vật, và ấy là vì ý muốn Chúa mà muôn vật mới có và được dựng nên.” (Khải-huyền 4:11).\
Thứ Năm Đức Chúa Giê-su Đáng Tôn Quý
Trong Khải-huyền 5:1–3, một lần nữa chúng ta nhìn thấy ngai vua. Một cuộn giấy được viết trên cả hai mặt. Nó được niêm phong bằng ấn thiêng, và không ai trên trời hay dưới đất có thể mở cuộn giấy ra. Mọi tạo vật trên thiên đàng đều run sợ. Vấn đề thật nghiêm trọng. Không có thiên sứ nào có thể đại diện cho con người trong cuộc phán xét cuối cùng của địa cầu. Giăng khóc bởi vì không ai có thể mở được cuộn giấy. Sau đó, một trong các trưởng lão, một trong những người được chuộc khỏi đất, nói những lời khích lệ sứ đồ Giăng. Đức Chúa Giê-su, Chiên Con của Đức Chúa Trời, xứng đáng mở cuộn sách này.
Giăng tìm thấy câu trả lời tối ưu cho vấn đề tội lỗi trong Khải-huyền 5:5. Tại đây, nhà tiên tri đã có tuổi nhìn thấy cách duy nhất giúp bất kỳ ai cũng có thể vượt qua sự phán xét cuối cùng tại nơi ngôi của Đức Chúa Trời.
“Bấy giờ, một người trong các trưởng lão nói với tôi rằng: Chớ khóc, kìa, sư tử của chi phái Giu-đa, tức là Chồi của vua Đa-vít, (đúng ra phải là GỐC hay RỄ) đã thắng, thì có thể mở cuộn sách ấy… Tôi đã nhìn, và kìa,… một Chiên Con như đã bị giết” (Khải-huyền 5:5,6).
Đọc Khải-huyền 5:8–12. Cả thiên đàng hưởng ứng thế nào trước lời tuyên bố rằng Đức Chúa Giê-su xứng đáng mở cuộn sách phán xét và cứu chuộc chúng ta?
Đức Chúa Giê-su, Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng đã hy sinh mạng sống mình để cứu rỗi toàn thể nhân loại, đã cầm cuộn sách phán xét và mở ra. Cả thiên đàng cất lên lời ca ngợi cuồng nhiệt. Sự chiến thắng của Ngài trước những cám dỗ của Sa-tan, sự chết của Ngài trên thập tự giá, sự phục sinh của Ngài, chức vụ Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của Ngài, mang đến sự cứu rỗi cho tất cả những ai chọn đón nhận ân điển của Ngài bằng đức tin. Sự phán xét là một tin rất vui cho dân sự Chúa. Nó kết thúc triều đại tội lỗi và sự giải cứu dân sự của Đức Chúa Trời.
Còn điều gì có thể được khích lệ hơn thế nữa? Đức Chúa Giê-su đứng thay chúng ta trong sự phán xét. Cuộc đời công bình trọn vẹn của Ngài bao phủ chúng ta. Sự công bình của Ngài hành động trong chúng ta để làm cho chúng ta nên mới. Ân điển của Ngài tha thứ cho chúng ta, biến đổi chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để sống cuộc đời tin kính. Chúng ta không cần phải sợ hãi. Đức Chúa Giê-su đại diện cho chúng ta trong cuộc phán xét, và quyền lực của cái ác bị đánh bại. Sự phán xét được thông qua, “là đặc ân” cho dân sự Đức Chúa Trời (Đa-ni-ên 7:22). Mục đích của sự phán xét không phải là để phát hiện chúng ta xấu xa như thế nào mà là bày tỏ Đức Chúa Trời tốt lành ra sao.
Một lần nữa, hãy bám chặt vào niềm hy vọng lớn mà chúng ta có trong ngày phán xét: Đức Chúa Giê-su là người thay thế chúng ta. Tại sao đó là hy vọng duy nhất của chúng ta?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Hãy chú ý đến những điều nhìn thấy mạnh mẽ mà Thần Linh Tiên Tri nói với chúng ta có liên quan đến tình trạng của dân sự Đức Chúa Trời trong những ngày sau rốt, trong thời kỳ phán xét và ngày tận thế.
“Niềm hy vọng duy nhất của họ là trông mong vào lòng thương xót của Chúa; sự phòng vệ duy nhất của họ sẽ là cầu nguyện. Giống như Giô-suê đang cầu xin trước Thiên sứ, thì Hội Thánh còn sót lại, với tấm lòng tan vỡ và đức tin tha thiết, sẽ cầu xin sự tha thứ và giải cứu qua Đức Chúa Giê-su, Đấng Biện Hộ cho họ. Họ hoàn toàn ý thức được tội lỗi trong cuộc đời mình, họ nhận biết sự yếu đuối và bất xứng của mình, và khi nhìn lại bản thân, họ gần như tuyệt vọng. Kẻ cám dỗ đứng kề bên buộc tội họ, như hắn đã từng đứng bên cạnh chống cự lại Giô-suê. Hắn chỉ vào chiếc áo nhơ nhớp của họ, vào bản tính khiếm khuyết của họ. Hắn nói ra sự yếu đuối và điên rồ của họ, tội bội bạc của họ, những điều họ không giống với Đấng Cơ-đốc, những điều đã làm ô danh Đấng Cứu Chuộc họ… Ở nhiều phương diện, dân sự Chúa mắc rất nhiều lỗi lầm. Sa-tan biết chính xác những tội lỗi mà hắn đã cám dỗ khiến họ vấp phạm, và hắn phơi bày những tội lỗi này dưới ánh sáng cường điệu nhất, hắn tuyên bố: “‘Liệu Đức Chúa Trời có trục xuất tôi và các thiên sứ của tôi khỏi trước mặt Ngài không, nhưng Ngài lại vẫn ban thưởng cho những ai đã phạm những tội giống tôi? Chúa không thể làm như vậy, Chúa ơi, phải công bằng. Ngôi Ngài sẽ không đứng vững trong sự công bình và phán xét. Công lý đòi hỏi bản án phải được tuyên cáo. Nhưng trong khi các môn đồ của Đấng Cơ-đốc phạm tội, họ đã không để cho điều ác kiểm soát họ. Họ đã từ bỏ tội lỗi, và đã tìm kiếm Chúa trong sự hạ mình và ăn năn, và Đấng Biện Hộ đã bênh vực họ. Đấng đã bị lạm dụng nhiều nhất bởi sự vô ơn của họ, Đấng biết rõ tội lỗi của họ và cả sự hối cải của họ, đã tuyên bố: “Hỡi Sa-tan, Đức Chúa Trời quở trách ngươi”, Ta đã phó mạng sống của Ta cho những người này. Họ được khắc trên lòng bàn tay Ta.” - Ellen G. White, Lời Chứng cho Hội Thánh, tập 5, tr. 473, 474.
Câu Hỏi Thảo Luận:
1. Việc biết “giờ phán xét của Ngài đã đến” tác động thế nào đến cuộc sống hàng ngày của chúng ta? Nếu hầu hết chúng ta thành thật, có lẽ chúng ta sẽ nói rằng không phải vậy, đúng không? Làm thế nào chúng ta có thể biến đổi?
2. Tại sao sự phán xét là tin tốt chứ không phải tin xấu? Trong lớp, hãy nói đến vai trò của Đức Chúa Giê-su đối với chúng ta trong cuộc phán xét. Làm thế nào điều này có thể thúc đẩy chúng ta trung tín với Ngài, vì biết rằng chỉ nhờ những gì Ngài đã làm cho chúng ta, chúng ta mới có hy vọng được cứu rỗi?
3. Tập trung nhiều hơn vào ý tưởng về sự phán xét, bày tỏ cho thế giới biết bản tánh của Đức Chúa Trời. Làm thế nào để ý tưởng này phù hợp với toàn bộ bối cảnh của cuộc thiện ác đấu tranh?