Bài Học 2 · 1 – 7 Tháng 4

Khoảnh khắc định mệnh

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ma-thi-ơ 24:14, Khải-huyền 14:14-20, Ma-thi-ơ 16:27,Công vụ 1:9-11, Mác 4:26-29, Khải-huyền 16:1

"Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi" — Khải-huyền 14:14,15
Sa-bát Khoảnh khắc định mệnh

Câu Gốc

“Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén. Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi” (Khải-huyền 14:14,15).

Kinh Thánh Nghiên Cứu

Ma-thi-ơ 24:14, Khải-huyền 14:14-20, Ma-thi-ơ 16:27,Công vụ 1:9-11, Mác 4:26-29, Khải-huyền 16:1.

Đức Chúa Trời luôn nói với dân sự Ngài, và ban cho họ bất kỳ lẽ thật nào liên quan đến thời điểm mà họ cần phải nghe. Từ lời cảnh báo về trận Đại Hồng Thủy (Sáng 6:7), tới lần đến thứ nhất của Đức Chúa Giê-su (Đa-ni-ên 9:24-27), đến thời kỳ tiền phán xét (Đa-ni-ên 7:9,10; Đa-ni-ên 8:14) rồi đến những sự kiện cuối cùng trước khi Đấng Cơ-đốc tái lâm (Khải-huyền 12-14), Đức Chúa Trời đều đã nói cho dân sự Ngài. Trong những ngày cuối cùng này của lịch sử nhân loại, Ngài gởi một sứ điệp đặc biệt cho thế gian và cho dân sự của Ngài hầu đáp ứng cho nhu cầu của thời đại. Ngài mô tả sứ điệp này qua hình ảnh ba thiên sứ bay giữa trời mang đến cho toàn thể nhân loại sứ điệp khẩn cấp của thời kỳ cuồi cùng.

Sứ điệp ba thiên sứ là sứ điệp yêu thương cuối cùng của Đức Chúa Giê-su, là sự kêu gọi để dẫn dắt chúng ta từ bỏ việc cậy vào sự công bình của bản thân để trông cậy vào sự công bình của Đức Chúa Giê-su, để Ngài xưng công bình và thánh hóa chúng ta trong thời kỳ cuối cùng.

Tuy nhiên, luôn luôn phải là như vậy, chúng ta phải chọn Đấng Cơ-đốc, đầu phục Chúa và vâng lời Ngài, sự chọn lựa của chúng ta hiện tại, thật sự sẽ tác động đến sự chọn lựa của chúng ta trong cuộc khủng hoảng cuối cùng ở phía trước chúng ta. Vì vậy, bây giờ là lúc để chúng ta chuẩn bị.

* Nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 8 tháng 4.

Thứ Nhất Sự Chọn Lựa Vĩnh Hằng

Khải-huyền 14 là sứ điệp cuối cùng về lòng thương xót của Đức Chúa Giê-su dành cho thế giới sa ngã và nổi loạn, một thế giới mà khoảng sáu ngàn năm, đã đi vào con đường tội lỗi xấu xa. Rồi sẽ đến ngày mà mọi người trên đất này sẽ có một quyết định dứt khoát cuối cùng, hoặc vâng theo hoặc chống lại Đức Chúa Giê-su. Sứ điệp của Khải-huyền về sự công bình của Đấng Cơ-đốc, sự giải cứu chúng ta khỏi án phạt của tội lỗi, cũng như sự buộc chặt của tội lỗi trong đời sống của chúng ta, sẽ vang vọng khắp đất.

Đọc Ma-thi-ơ 24:14 và so sánh với Khải-huyền 14:6. Đức Chúa Giê-su đã ban lời hứa nào cho các môn đồ về việc truyền bá phúc âm cho toàn thế giới trước khi Ngài tái lâm?

Lời hứa của Đức Chúa Giê-su rằng: “Tin lành này về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất” được viết trong Ma-thi-ơ 24:14, là sự ứng nghiệm cuối cùng trong sứ điệp của Đấng Cơ-đốc dành cho thời kỳ sau chót, trong Khải-huyền 14:6 nói rằng tin lành được rao truyền cho “mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng và mọi dân tộc”.

Trong Khải-huyền 22, ba lần Đức Chúa Giê-su nói Ngài sẽ đến mau chóng (Khải 22:7,12,20). Trong bối cảnh Ngài sẽ sớm trở lại, Chúa chúng ta còn khẳng định: “Kẻ nào không công bình, cứ không công bình nữa; kẻ nào ô uế, cứ còn ô uế nữa; kẻ nào công bình, cứ làm điều công bình nữa; kẻ nào là thánh, cứ làm nên thánh nữa!” (Khải 22:11).

Khải-huyền chuyển đến đỉnh điểm của sự vinh quang nơi mà mọi người phải quyết định hoặc đứng về phía Đấng Cơ-đốc hoặc chống lại Ngài.

Dĩ nhiên, mỗi ngày, bởi sự lựa chọn của mình, ngay cả những việc gọi là “những điều nhỏ nhặt , chúng ta cũng chọn làm theo hay đi ngược lại ý Chúa. Không có khả năng rằng một người nào đó hiện tại trong cuộc sống mình thường xuyên chọn sai, thình lình, tại thời điểm khủng hoảng cuối cùng lại chọn đứng về phía Đức Chúa Giê-su, đặc biệt là khi quyền lực của cả thế giới gian ác đang chống lại họ. Ngay hôm nay, ngay bây giờ, mỗi ngày chúng ta phải chọn trung thành với Đấng Cơ-đốc và luật pháp của Ngài. “Vì này là sự yêu mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng giữ điều răn Ngài” (1 Giăng 5:3). Như bà Ellen G. White đã nói: “Trong ngày Đức Chúa Giê-su tái lâm, Ngài không thay đổi bản tánh con người. Công việc thay đổi phải được thực hiện ngay bây giờ. Lối sống hằng ngày của chúng ta quyết định số phận của chúng ta” - Last Day Events, trang 295.

Đức Chúa Trời uốn nắn đức tính của chúng ta như thế nào? Ngài dùng cách nào để cho chúng ta khôn lớn trong ân điển? Chúng ta có thể làm gì để Thánh Linh hoàn toàn thay đổi chúng ta, hầu trở nên giống Đức Chúa Giê-su hơn?

Thứ Hai Con Người Hồi Lai

Khải-huyền đoạn 14 chứa đựng những câu Kinh Thánh quan trọng liên quan đến sứ điệp thời kỳ cuối cùng của Chúa dành cho dân sự Ngài và cho toàn thế giới. Trọng tâm của sứ điệp là sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su, ứng nghiệm lời hứa của Ngài “các ngươi sẽ thấy Con người ngồi bên hữu quyền phép Đức Chúa Trời, và ngự giữa đám mây trên trời mà đến” (Mác 14:62).

Đọc Khải-huyền 14:14. Danh hiệu nào được dùng để mô tả về sự trở lại thế gian của Đức Chúa Giê-su? Bạn nghĩ tại sao Giăng sử dụng danh hiệu này cho Đức Chúa Giê-su?

Đức Chúa Giê-su đã dùng từ “Con Người” 82 lần trong các sách Phúc âm để chỉ về chính Ngài. Đó là một trong những danh hiệu mà Ngài yêu thích. Ngài sử dụng nó như một sự xác định về lòng yêu thương mà Ngài muốn bày tỏ với chúng ta. Ngài là Đấng Cứu Rỗi, Đấng hiểu chúng ta, Ngài đã trải qua những cám dỗ như chúng ta và đã vượt qua những thử thách của chúng ta. Ngài là ‘Con Người” Đấng sẽ trở lại để đem chúng ta về nhà. Đức Chúa Giê-su, Đấng đến vì chúng ta, cũng chính là Đức Chúa Giê-su, Đấng đã sống giữa vòng chúng ta. Ngài đủ tư cách để chuộc chúng ta vì Ngài đã trở nên Một ở giữa chúng ta và cũng như chúng ta, Ngài cũng đối mặt trước sức mạnh cám dỗ của Sa-tan và tất nhiên, Ngài đã chiến thắng.

Chúng ta học được gì từ những câu Kinh Thánh sau trong Ma-thi-ơ nói về Đức Chúa Giê-su, là Con Người?

Ma-thi-ơ 16:27

Ma-thi-ơ 24:27,30

Ma-thi-ơ 25:31,32

Xin chú ý một số yếu tố trong những câu Kinh Thánh này:

(1) Đức Chúa Giê-su, Con Người, sẽ đến trong sự vinh hiển cùng các thiên sứ. (2) Ngài sẽ chia chiên với dê ra (về cơ bản là sự phán xét). (3) Số phận của các nước và toàn thể nhân loại sẽ được quyết định mãi mãi.

Hãy xem xét danh xưng “Con Người” này ngụ ý gì về nhân tính của Đấng Cơ-đốc. Mặc dù Ngài là Đức Chúa Trời, Ngài đã trở thành một người trong chúng ta, giống như chúng ta, nhưng Ngài không bao giờ phạm tội. Điều này mang đến cho bạn niềm hy vọng kỳ diệu nào về việc (1) biết được tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho bạn và (2) biết rằng Ngài có thể liên kết với những khó khăn của bạn và giúp bạn chiến thắng chúng?

Thứ Ba Cuộc Phán Xét Trên Trời

Đọc Khải-huyền 14:14 và Công-vụ các Sứ-đồ 1:9-11. Bạn phát hiện ra những điểm tương đồng nào?

Giăng nói: “Tôi nhìn xem, thấy một đám mây trắng; có kẻ giống như một con người ngồi trên mây” (Khải-huyền 14:14). Khi Đức Chúa Giê-su thăng thiên, Lu-ca viết trong Công-vụ cá Sứ-đồ 1:9 trong lúc các môn đồ đứng ngó lên trời, “lúc các người đó nhìn xem Ngài, có một đám mây tiếp Ngài khuất đi, không thấy nữa”. Đức Chúa Giê-su thăng thiên trong một đám mây chính là những thiên sứ và sẽ trở lại trong đám mây cũng chính là các thiên sứ. Sau đó, trong lúc những môn đồ đang ngạc nhiên thì các thiên sứ tuyên bố: “Giê-su này được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy” (Công-vụ cá Sứ-đồ 1:11). Trong câu này ẩn chứa một một lẽ thật thiêng liêng không thể chối cãi được. “Ngài đang”, “Con Người”, Đấng đã đi trên những con đường đầy bụi bặm ở Na-xa-rét, phục vụ trên những đường phố đông đảo của Giê-ru-sa-lem, chữa lành cho những người đau ốm trong những ngôi làng của Y-sơ-ra-ên và giảng trên những sườn đồi cỏ ở Ga-li-lê trở lại.

Con Người cũng được nói đến dưới ánh sáng của của sự phán xét trong Đa-ni-ên 7.

Đọc Đa-ni-ên 7:9, 10, 13, 14. Tại sao Đa-ni-ên gọi Đức Chúa Giê-su là “Con Người” trong một tình huống nguy cấp như cuộc phán xét? Với những gì chúng ta đã thảo luận, điều gì nên được an ủi về việc “Con Người” đóng vai trò quan trọng đối với sự phán xét?

Trong Đa-ni-ên 7:9,10, Đa-ni-ên thấy ngai của tòa án trên trời với ngàn ngàn thiên binh đứng chung quanh ngôi. Cuộc phán xét được sắm sẵn, và các sách - sách trên thiên đàng ghi chép về đời sống chúng ta - được mở ra trước vũ trụ. Trong Đa-ni-ên 7:13,14, Con Người đến với Đấng Thượng Cổ, Chúa Cha, và nhận vương quốc đời đời của Ngài. Cuộc phán xét tiết lộ trước toàn thể vũ trụ rằng Cha, Con và Thánh Linh đã làm mọi điều có thể được để cứu tất cả nhân loại. Sự phán xét này không những biện minh cho các thánh đồ mà còn nói lên đặc tính của Đức Chúa Trời là chống lại những cáo buộc gian dối của Sa-tan (Xem Gióp đoạn 1-2, Thi-thiên 51:1-4).

Hãy nghĩ rằng toàn bộ cuộc đời của bạn sẽ được Đức Chúa Trời xem xét. Khi điều này xảy ra, hy vọng duy nhất của bạn là gì? (Xem Rô-ma 8:1).

Thứ Tư Mão Triều Chiến Thắng

Giăng mô tả Đức Chúa Giê-su như là “Con Người, đầu đội mão triều thiên vàng, tay cầm lưỡi liềm bén” (Khải-huyền 14:14). Từ “mão triều là stephanos. Nghĩa là mão triều chiến thắng. Khi một vận động viên chiến thắng trong một trận đấu quan trọng, người ấy được trao cho một stephanos, mão triều danh dự, vinh quang và chiến thắng.

Đức Chúa Giê-su đã một lần đội mão gai, tượng trưng cho sự nhục nhã và nhạo báng. Ngài đã từng bị con người khinh miệt và từ chối. Ngài đã bị sỉ vả, bị chế nhạo, bị nhổ lên mặt, bị đánh đập và bị roi vọt. Nhưng hiện nay, Ngài đội mão triều vinh quang và sẽ trở lại, bây giờ Ngài là Vua của các vua, là Chúa của các chúa.

Đọc Khải-huyền 14:15 và Mác 4:26-29. Những điểm tương đồng nào bạn thấy được giữa hai phần Kinh Thánh này? Cả hai đều nói về điều gì?

Thiên sứ đến trước mặt Đức Chúa Trời trong sự vinh quang của đền thờ và nói: “Giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi”. Hãy đi và tập hợp con cái Ngài và đem họ về nhà.

Đức Chúa Giê-su dùng minh họa về nông nghiệp nhiều lần trong Tân Ước. Trong nhiều trường hợp Ngài dùng biểu tượng thu hoạch vụ mùa để minh họa về sự phát triển của hạt giống phúc âm trong đời sống dân sự của Ngài.

Sự nảy mầm của hạt giống tượng trưng cho sự khởi đầu của đời sống tâm linh và sự phát triển của cây là hình ảnh đẹp về sự tăng trưởng của Cơ-đốc nhân. Đời sống tâm linh cũng giống như trong thiên nhiên, nếu không phát triển thì không thể có sự sống. Cây phải phát triển hoặc chết. Sự phát triển của nó âm thầm, không thể nhận thấy, nhưng nó liên tục, sự trưởng thành của đời sống Cơ-đốc nhân cũng giống như vậy. Ở mỗi giai đoạn phát triển, đời sống của chúng ta trở nên hoàn hảo và nếu mục đích của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta được hoàn thành, thì sẽ có sự phát triển liên tục. Sự thánh hóa là công việc của cả đời người. Khi những cơ hội của chúng ta được thêm lên, kinh nghiệm sẽ càng nhiều và kiến thức của chúng ta cũng tăng trưởng — Ellen G. White, Châu Ngọc Lẽ Thật, tr. 65, 66.

Những hạt lúa chín vàng tượng trưng cho tất cả những người được biến cải bởi ân điển, được thôi thúc bởi tình yêu và sống đời sống vâng phục để làm vinh danh Đấng Cơ-đốc. Tấm lòng họ là một với tấm lòng của Đức Chúa Giê-su và tất cả những gì họ muốn là những gì Ngài muốn.

Bạn hiểu như thế nào về câu nói của bà Ellen G. White: “ở mỗi giai đoạn phát triển, đời sống của chúng ta trở nên hoàn hảo”? Điều đó có ý nghĩa gì, đặc biệt là hiện tại chúng ta thấy những lỗi lầm và những thiếu sót trong tính cách của chúng ta?

Thứ Năm Mỗi Hạt Giống Mang Lại Một Vụ Mùa

Có hai mùa gặt trong Khải huyền 14. Mùa gặt lúa chín vàng tượng trưng cho những người công bình, trong khi mùa gặt nho đỏ sậm tượng trưng những người không công bình hay những người lạc mất. Cả hai mùa gặt đều chín mùi. Mỗi hạt giống được gieo đều chín hoàn toàn.

Đọc Khải-huyền 14:17-20. Cụm từ “thùng lớn thạnh nộ của Đức Chúa Trời” có nghĩa là gì? Cũng xem Khải-huyền 14:10, Khải-huyền 15:1 và Khải-huyền 16:1.

“Rồi một thiên sứ khác nữa có quyền cai trị lửa, từ bàn thờ đi ra” (Khải-huyền 14:18). Đây là thiên sứ có quyền trên lửa phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời. Mùa gặt đã chín. Sự chống đối đã vượt quá giới hạn về lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Mọi thứ xấu xa và tồi tệ đã xảy ra, thậm chí nó sẽ trở nên tồi tệ hơn trước khi mọi việc kết thúc. Một Đức Chúa Trời yêu thương đã làm mọi điều mà Ngài có thể làm cho chúng ta, ngay cả việc Ngài phó chính mình Ngài trên thập giá như là vật hy sinh vì tội lỗi của chúng ta. “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời” (xem 2 Cô-rinh-tô 5:21, Ga-la-ti 3:13).

Đức Chúa Trời có thể làm gì khác ngoài thập tự giá? Ân điển không thể làm gì hơn để cứu chuộc những cá nhân đã liên tục chối bỏ Đức Thánh Linh.

Đây là sứ điệp tiên tri quan trọng của Khải huyền 14. Mỗi hạt giống đã được thu hoạch. Hạt đã chín hoàn toàn, nho cũng vậy. Dân sự Chúa bày tỏ cho vũ trụ hình ảnh ân điển, lòng thương xót, nhân từ và yêu thương của Ngài. Con cái của kẻ ác thể hiện sự tham lam, thèm muốn, ghen tị và thù hận. Trong một nhóm, tính cách của Đức Chúa Giê-su được phơi bày, trong khi ở nhóm kia, tính cách của Sa-tan được thể hiện.

Cả vũ trụ sẽ nhìn thấy trong dân sự của Đức Chúa Trời một sự khải thị về sự công bình mà, có lẽ, không một thế hệ nào trước đây được chứng kiến. Ngược lại với sự công bình của Đấng Cơ-đốc được bày tỏ trong con cái Ngài, cả vũ trụ sẽ nhìn thấy toàn bộ hậu quả của sự phản loạn chống lại Đức Chúa Trời. Sự gian ác, xấu xa, tội lỗi và bất tuân luật pháp sẽ được bày ra một cách đầy đủ trước loài người và thiên sứ. Sự tương phản giữa thiện và ác, giữa đúng và sai, giữa vâng phục và bất tuân, sẽ thể hiện trước toàn thể vũ trụ, trước cả loài người lẫn thiên sứ.

Bạn có thể nhận thấy sự tương phản giữa thiện và ác rõ ràng như thế nào? Tại sao điều quan trọng là chúng ta phải làm như vậy? (Xem Hê-bơ-rơ 5:14).

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Đó là quy luật cho cả bản chất trí tuệ và tâm linh, bằng cách chăm nhìn thì chúng ta sẽ thay đổi. Tâm trí dần dần tự thích nghi với những đối tượng mà nó được phép cư ngụ. Nó sẽ hòa hợp với điều mà nó đã quen thuộc, yêu thích và sùng kính. Con người không bao giờ vươn cao hơn tiêu chuẩn của mình về sự thánh khiết, tốt đẹp hay tính chân thật. Nếu tôn bản thân mình là tiêu chuẩn cao nhất thì người ấy sẽ không bao giờ đạt được bất cứ điều gì cao quý hơn. Đúng hơn, người ấy sẽ càng ngày càng chìm xuống thấp hơn. Chỉ có ân điển của Đức Chúa Trời mới có quyền năng tôn cao con người. Để mặc cho con người, thì chiều hướng của người ấy chắc chắn là đi xuống” —Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, tr. 555.

Bản tính và tích cách của chúng ta thay đổi dựa trên những hạt giống mà chúng ta gieo trong tâm trí mình, ngay từ ban đầu chúng ta không thể nhận ra vì nó thay đổi một cách âm thầm và rất tinh tế. Gieo hạt giống tốt, bạn sẽ sinh ra trái tốt. Gieo hạt giống xấu xa, bạn sẽ cho ra những trái của thế gian này trong nhân cách của bạn. Nếu chúng ta gieo hạt giống của sự lãnh đạm, thờ ơ đối với Đức Chúa Trời, đối với những giá trị và những ưu tiên cho tâm linh, chúng ta sẽ gặt trái của sự thờ ơ, lãnh đạm - hờ hững, tự mãn về tâm linh, và sự thất vọng trong đời sống thiêng liêng của chúng ta. Đây là lý do tại sao những người nghĩ rằng: À, tôi biết có ngày sự bắt bớ cuối cùng sẽ đến, “dấu của con thú” và v.v…, nhưng khi những sự việc ấy xảy đến, lúc ấy tôi sẽ thảo luận, đó là con đường chọn lựa rất nguy hiểm. Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta ngay bây giờ, ngay lúc này, hãy phó thác đời sống mình cho Ngài. Một người cứ chần chờ không đáp lại lời kêu gọi của Thánh Linh, thì tâm hồn người ấy càng ngày càng trở nên chai lì trước sự thôi thúc của Đức Chúa Trời và càng dễ bị sa ngã, cũng như dễ tin vào những lời dối trá của ma quỷ.

Câu Hỏi Thảo Luận:

1. Trong bối cảnh của Khải huyền 14:14-20 và nguyên tắc mùa gặt, mối liên hệ giữa việc được cứu bởi ân điển và lớn lên trong ân điển là gì?z

2. Thảo luận về những yếu tố cần thiết cho sự phát triển của cây và so sánh điều đó với sự trưởng thành tâm linh. Có những điểm nào giống nhau? Chúng ta có thể học được gì về cách cây phát triển để chúng ta có thể áp dụng cho đời sống của chính chúng ta?

3. Có sự khác biệt nào giữa khả năng được Đức Chúa Trời ban cho để chọn lựa và sức mạnh của ý chí? Tại sao hiểu được sự khác biệt này là rất quan trong cho sự phát triển của Cơ-đốc nhân?

4. Tại sao danh xưng “Con Người” là sự khích lệ trong giờ phán xét khi chúng ta biết trước về sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc? Tại sao chúng ta được an ủi khi nhận ra rằng một người, một con người, đang đại diện cho chúng ta trong cuộc phán xét đó?