Ấn của Đức Chúa Trời và dấu con thú: P2
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải-huyền 12:6,14; Đa-ni-ên 7:25; 2 Tê-sa-lô-ni-ca. 2:3,4; Phục-truyền 6:8; Phục-truyền 11:18; Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8–11
"Tôi lại thấy một vị thiên sứ khác, từ phía mặt trời mọc mà lên, cầm ấn của Đức Chúa Trời hằng sống. Người cả tiếng kêu bốn vị thiên sứ đã được quyền làm hại đất cùng biển, và bảo rằng: Chớ làm hại đất, biển và cây cối, cho đến chừng nào chúng ta đã đóng ấn trên trán những tôi tớ Đức Chúa Trời chúng ta" — Khải-huyền 7:2,3
Sa-bát Ấn của Đức Chúa Trời và dấu con thú: P2
Câu Gốc
“Tôi lại thấy một vị thiên sứ khác, từ phía mặt trời mọc mà lên, cầm ấn của Đức Chúa Trời hằng sống. Người cả tiếng kêu bốn vị thiên sứ đã được quyền làm hại đất cùng biển, và bảo rằng: Chớ làm hại đất, biển và cây cối, cho đến chừng nào chúng ta đã đóng ấn trên trán những tôi tớ Đức Chúa Trời chúng ta” (Khải-huyền 7:2,3).
Kinh Thánh Nghiên Cứu
Khải-huyền 12:6,14; Đa-ni-ên 7:25; 2 Tê-sa-lô-ni-ca. 2:3,4; Phục-truyền 6:8; Phục-truyền 11:18; Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8–11.
Vào thế kỷ 15, tại vùng thung lũng Piedmont, trên dãy núi Alps thuộc miền Bắc nước Ý, là quê hương của người Waldenses - một dân tộc quyết tâm giữ vững lòng tin của mình theo Kinh Thánh. Vì lòng kiên định trung tín với Đấng Cơ-đốc, họ đã bị bắt bớ dữ dội. Vào năm 1488 sau C.N., những người Waldenses tại Thung lũng Loyse, bởi đức tin của mình, đã bị Gíao hội La Mã sát hại dã man.
Một làn sóng đàn áp khác xảy ra vào thế kỷ 17, khi Công tước xứ Savoy gửi một đội quân gồm 8.000 binh sĩ vào lãnh thổ của người Waldenses và yêu cầu người dân ở đây phải để những người lính của ông tá túc trong nhà của họ. Họ đã làm theo yêu cầu của vị Công tước, nhưng đây là một chiến lược giúp binh lính dễ dàng tiếp cận nạn nhân của mình. Vào ngày 24 tháng 4 năm 1655, lúc 4 giờ sáng, một tín hiệu được đưa ra cho cuộc thảm sát bắt đầu. Lần này số người chết là hơn 4.000.
Thật không may, lịch sử thường lặp lại. Lời tiên tri về “dấu con thú” cho biết sẽ có hàng loạt vụ bắt bớ tôn giáo xảy ra (trải qua các thời đại) bởi những kẻ không tin kính tra tay vào con cái Chúa. Giống như các cuộc đàn áp trước đây, mọi người bị buộc phải tuân theo một hệ thống thờ lạy và tôn giáo đã được phê duyệt của một nhóm người. Tuy nhiên, như mọi khi, Đức Chúa Trời sẽ có một dân không chịu khuất phục.
*Xin nghiên cứu bài học tuần này để chuẩn bị cho Sa-bát ngày 17 tháng 6.
Thứ Nhất Bị Thương Cho Đến Chết
Như chúng ta đã nghiên cứu, quyền lực của con thú trong Khải-huyền đoạn 13 và 14 tượng trưng cho hệ thống tôn giáo sai lầm trên toàn thế giới, và chúng còn làm nhiều điều tồi tệ hơn thế nữa.
Đọc Khải-huyền 13:5; 12:6,14 và Đa-ni-ên 7:25. Quyền lực con thú đã thống trị toàn bộ tôn giáo ở các thế kỷ trước trong bao lâu?
Quyền lực của con thú đã thống trị trong lịch sử nhân loại qua một kỳ định. Những lời tiên tri về thời gian, cho biết một ngày tượng trưng cho một năm theo nghĩa đen. Đọc Dân-số Ký 14:34, chúng ta biết: “một năm đền cho một ngày”, theo nguyên tắc Kinh Thánh, tính một ngày như một năm. Một lần nữa, Đức Chúa Trời phán: “Ta định cho ngươi mỗi một ngày thay vì một năm” (Ê-xê-chi-ên 4:6). Nguyên tắc này đã nhiều lần được chứng minh là chính xác trong việc giải thích các lời tiên tri về thời gian trong Kinh Thánh; chẳng hạn như 70 tuần trong Đa-ni-ên 9:24-27 và khoảng thời gian được đề cập trong Khải-huyền 13:5 tính là 42 tháng, một tháng có 30 ngày, vậy tổng cộng là 1260 ngày (theo lịch cổ đại mỗi năm có 360 ngày).
Vào thế kỷ thứ tư, Hoàng đế La Mã Constantine đã hợp pháp hóa Cơ-đốc giáo dưới đế chế của mình. Khi ông dời đô đến Byzantium vào năm 330 sau C.N để thống nhất phần phía đông và phía tây của vương triều mình, đã để lại một vị trí lãnh đạo còn trống ở Rome. Sau đó, Giáo hoàng đã ngồi vào vị trí này, kể từ đó ông không chỉ là một nhà lãnh đạo tôn giáo đầy quyền lực, mà còn nắm quyền thống trị một lực lượng chính trị đáng sợ tại châu Âu. Vào năm 538 sau C.N, Justinian, Hoàng đế La Mã, đã chính thức trao cho giám mục La Mã vai trò người bảo vệ đức tin. Giáo hội thời trung cổ có tầm ảnh hưởng lớn đến nền thống trị từ năm 538 đến năm 1798 sau C.N; đây cũng là thời kỳ xảy ra hai cuộc đàn áp khủng khiếp được đề cập đến trong phần giới thiệu của bài học. Năm 1798 sau C.N, tướng Berthier của Napoléon đã bắt giữ Giáo hoàng - điều này xảy ra, ứng nghiệm đúng như lời tiên tri.
Tướng Berthier và quân đội của ông đã bắt Giáo hoàng Pius VI, và phế truất ông ta khỏi ngôi vị Giáo hoàng. Cú đánh giáng vào vị trí Giáo hoàng là một sự kiện nghiêm trọng, nhưng theo Khải-huyền 13:12, vết thương đến chết này đã được chữa lành và thế gian sẽ lại nghe theo quyền lực của nó nhiều hơn và còn nhiều hơn nữa.
Những lời tiên tri trong Kinh Thánh thật quá tuyệt vời, chúng đã chứng minh rằng Đức Chúa Trời hiểu rõ tất cả mọi sự sẽ xảy ra trong tương lai. Lẽ thật này dạy chúng ta biết tại sao chúng ta phải tin cậy vào lời hứa của Đức Chúa Trời, ngay cả những lời hứa chưa được ứng nghiệm?
Thứ Hai Sự Bội Đạo
Đọc 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:3,4,9-12. Sứ đồ Phao-lô tiên đoán điều gì về ngày sau rốt? Đâu là những dấu hiệu về con thú, về những thế lực nghịch cùng Đấng Cơ-đốc mà ông đã nói đến?
Sứ đồ Phao-lô cảnh báo cộng đồng Cơ-đốc về “sự bỏ đạo”, là sự từ bỏ lẽ thật của Lời Đức Chúa Trời. Ông lo ngại về mầm mống của sự bội đạo đã có trong Hội Thánh thời Tân Ước, sẽ phát triển mạnh mẽ trong những thế kỷ sau này trước khi Đấng Cơ-đốc tái lâm. Một nguồn phúc âm giả mạo sẽ xâm nhập vào Hội Thánh, bóp méo Lời Chúa.
Sa-tan là kẻ đứng sau sự bội đạo này. Nó đích thực là “người tội ác”, nhưng có tham vọng muốn “tôn mình lên trên mọi sự mà người ta xưng là Đức Chúa Trời” và “ngồi trong đền Đức Chúa Trời” (2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:4). Để thực hiện mưu đồ của mình, Sa-tan, “kẻ dỗ dành”, đã hoạt động thông qua các tổ chức của loài người. Các đặc điểm nhận dạng con thú mà Đa-ni-ên và Khải-huyền tiết lộ là “cái sừng nhỏ” trong Đa-ni-ên đoạn 7, là “con thú” trong Khải-huyền đoạn 13 và 14 và “thần cảm giả mạo” trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2, tất cả là ảnh tượng của cùng một nhân vật.
Bộ Giải nghĩa Kinh Thánh của Giáo Hội cho biết như sau: “Cùng với lời tiên tri của Đa-ni-ên về quyền lực báng bổ đến sau quyền lực của La Mã ngoại giáo, và lời miêu tả của Giăng về con thú giống như con beo tiết lộ nhiều điểm tương đồng giữa bộ ba: cái sừng nhỏ, quyền lực của con thú và kẻ vô luật pháp. Điều này dẫn chúng ta đến kết luận rằng Đa-ni-ên, Phao-lô và Giăng đang nói đến quyền lực của Đức Giáo hoàng.” - tập 7, tr. 271.
Điều rất quan trọng chúng ta cần nhớ là lời tiên tri trong Kinh Thánh mô tả một hệ thống tôn giáo gây tổn hại đến Lời Đức Chúa Trời, một hệ thống từ bỏ lẽ thật Kinh Thánh đã thay thế Phúc âm bằng các truyền thống của con người. Những lời tiên tri về sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su được ban cho bởi Đức Chúa Trời chính là những lời quở trách các tổ chức tôn giáo bội đạo đã rời xa Lời Đức Chúa Trời; tuy nhiên không phải là hết tất cả mọi người (xem Khải-huyền 18:4). Sứ điệp của chúng ta chính là nói đến một hệ thống tôn giáo đã lừa dối hàng triệu người, đồng thời cũng nói đến tình yêu thương mà Đấng Cơ-đốc dành cho những kẻ bị lừa dối; vì vậy, chúng ta phải đối xử với họ cho phải lẽ.
“Ấy vậy, hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho mình, thì cũng hãy làm điều đó cho họ, vì ấy là luật pháp và lời tiên tri.” (Ma-thi-ơ 7:12). Chúng ta áp dụng nguyên tắc này như thế nào để đối phó cùng quyền lực của con thú được nói đến trong Khải-huyền đoạn 13 và 14?
Thứ Ba Chiến Lược Cuối Cùng Của Sa-tan
Các cuộc khảo sát cho biết con người không có lòng tin vào các tổ chức và các nhà cầm quyền trên thế giới. Hàng triệu người thắc mắc: “Ai là người có đủ đức độ để lãnh đạo thế giới?” Những lời tiên tri trong sách Khải-huyền cho biết thế lực con thú sẽ là thế lực được chọn để đảm nhận vai trò này, bởi nó được bảo trợ của liên minh tôn giáo và chính trị.
Đọc Khải-huyền 17:12-14. Sứ đồ Giăng đã mô tả như thế nào về bối cảnh những ngày sau rốt của lịch sử trái đất? Sự tương phản mạnh mẽ nào được nhìn thấy ở đây?
Có ba điểm quan trọng Giăng đưa ra trong phân đoạn này. Thứ nhất, các thế lực chính trị “đồng lòng” và “trao quyền hành” cho con thú. Thứ hai, khối liên kết thù địch này sẽ gây chiến cùng Đức Chúa Giê-su là Chiên Con. Thứ ba, trong cuộc chiến cuối cùng trên đất, Đấng Cơ-đốc và những kẻ theo Ngài sẽ chiến thắng. Con thú không thắng được, nhưng bên thắng sẽ là Đức Chúa Giê-su.
Chúng ta có bao giờ thắc mắc ma quỷ sẽ dùng chiến lược gì để hợp nhất các quốc gia trên thế giới? Lịch sử thường lặp lại, từ sự sụp đổ của Đế chế La Mã, chúng ta rút ra những bài học quý giá. Khi nước Đức từ phía Bắc đến gây chiến cùng các nước Tây Âu, Hoàng đế La Mã Constantine đã quay sang trông cậy vào tôn giáo. Quyền lực của tôn giáo kết hợp với sức mạnh của chính quyền đã trở thành công cụ cần thiết cho Hoàng đế Constantine. Vào thế kỷ thứ tư, sự duy trì và củng cố việc thờ phượng trong ngày Chủ nhật là một sự liên kết có chủ đích giữa chính trị và tôn giáo nhằm thống nhất đế chế của họ trong thời kỳ khủng hoảng. Constantine muốn đế chế của mình thống nhất, còn Giáo hội La Mã thì muốn nó “được cải đạo”. Nhà sử học nổi tiếng Arthur Weigall đã nói rõ rằng: “Tôn giáo coi ngày Chủ nhật là ngày thiêng liêng, bởi vì đó là lễ hội thờ thần mặt trời mỗi tuần; vì chính sách của Cơ-đốc giáo là tiếp quản các lễ hội ngoại giáo được người dân yêu thích theo truyền thống và mang lại cho chúng ý nghĩa Cơ-đốc giáo.” - The Paganism in Our Cơ-đốcian (New York: G. P. Putnam’s Sons, 1928), trang 145.
Vào thời kỳ khủng hoảng này, khi cả thế giới lo lắng, khổ sở và sợ hãi, con người sẽ tìm kiếm một ai đó có thể mang lại sự chắc chắn và an toàn cho họ; nhưng họ tìm kiếm trong vô vọng. Đây cũng chính là sự bạo ngược đã xảy ra trong quá khứ, và không có lý do gì nó sẽ không xảy ra lần nữa. Theo lời tiên tri, những sự kiện cuối cùng này chắc chắn sẽ đến.
Mặc dù không biết chính xác những điều này sẽ xảy ra như thế nào, nhưng thế gian sẽ được chứng kiến những sự thay đổi lớn bất ngờ đến. Mặc dù không biết chi tiết những gì sẽ xảy ra, nhưng chúng ta cần sẵn sàng đón nhận bất kỳ điều gì sẽ đến.
Thứ Tư Dấu Con Thú
Đọc Khải-huyền 14:9 và so sánh với Khải-huyền 14:12. Dấu con thú được đóng ở đâu? (Phục-truyền Luật-lệ Ký 6:8 và 11:18). Hai đặc điểm nào khác biệt giữa dân sự Đức Chúa Trời với những kẻ nhận dấu con thú?
Sẽ có sự tương phản giữa một bên thờ lạy con thú và một bên có lòng tin nơi Đức Chúa Giê-su và vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời (bao gồm điều răn thứ Tư, điều răn duy nhất mà quyền lực của con thú đã thay đổi). Cùng liên kết với những con thú dưới biển và trên đất, ma quỷ cố gắng làm suy yếu uy quyền của Đức Chúa Trời bằng cách tấn công vào trung tâm của sự thờ phượng, cụ thể là ngày Sa-bát. Dấu con thú được đóng trên trán hoặc trên tay. Trán là biểu tượng của tâm trí, nơi có lương tâm, lý trí và khả năng phán đoán; ngược lại, bàn tay là biểu tượng của hành động và việc làm.
Đã gần đến lúc, và có thể sớm hơn chúng ta nghĩ, những luật cấm quyền tự do tôn giáo sẽ được thông qua. Những ai hết lòng làm theo Lời Chúa và giữ đúng ngày Sa-bát của Chúa sẽ bị xem là chống lại sự hiệp nhất và lợi ích của xã hội.
“Những người vâng giữ ngày Sa-bát trong Kinh Thánh sẽ bị coi là những người chống đối luật pháp và trật tự, phá bỏ những hạn chế về đạo đức và xã hội, tạo ra hỗn loạn và tham nhũng, đồng thời bác bỏ sự phán xét của Đức Chúa Trời trên đất. Những mối quan tâm về đạo đức của họ sẽ gặp phải sự cố chấp, không khoan nhượng và khinh bỉ quyền lực. Họ sẽ bị buộc tội có tình cảm chống chính quyền.” - Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 592.
Giáo hội La Mã tuyên bố Chủ nhật là “dấu hiệu” bày tỏ thẩm quyền của họ, “Giáo hội Công giáo cho biết sự thay đổi này là việc làm của họ, và việc làm này đánh dấu quyền lực và thẩm quyền của họ thuộc chức trách tôn giáo” - The American Catholic Quarterly Review, tháng 1 năm 1883.
Sách Khải-huyền tiên đoán rằng trong tương lai, vào thời kỳ khủng hoảng toàn cầu, thế giới sẽ phải đối mặt với một số thay đổi triệt để về chính trị, xã hội, tôn giáo và đạo đức; trong đó việc giữ ngày Chủ nhật sẽ được ban hành và trở thành “dấu con thú”. Kinh Thánh, lại lần nữa, không tỏ cho chúng ta biết những điều này sẽ xảy ra như thế nào, nhưng Kinh Thánh cho chúng ta những nét khái quát đủ để nhận biết rằng cuộc chiến thời đại xoay quanh vấn đề thờ lạy con thú hay thờ phượng Đấng Tạo Hóa, mà trong đó việc giữ ngày Sa-bát sẽ đóng vai trò chính yếu.
Theo cách nào nhân loại được phân định ra làm hai bên, một bên là theo Đức Chúa Trời và bên kia là theo Sa-tan? Tại sao không thể có ranh giới trung gian? Làm thế nào chúng ta có thể biết rằng chúng ta thực sự đứng về phía ai?
Thứ Năm Sự Thử Thách Của Ngày Sa-bát
Hiện nay, có lẽ mọi thứ đang được chuẩn bị cho cuộc đàn áp sắp xảy ra. Vào ngày 6 tháng 6 năm 2012, Đức Cha Bê-nê-đic-tô XVI, trước hơn 15.000 người tập trung tại quảng trường thánh Phê-rô ở Rô-ma, đã kêu gọi rằng ngày Chủ nhật phải là ngày nghỉ ngơi cho mọi người; mọi người có thể được tự do ở bên gia đình và tự do thờ phượng Chúa trong ngày này. Thực chất: “Qua việc tôn vinh ngày Chủ nhật, con người sẽ tôn vinh quyền tự do của mình”, có thể sự kêu gọi này hiện nay chưa phải là nghiêm trọng cho đến khi có sự bắt buộc mọi người phải giữ ngày Chủ nhật, thay vì ngày Sa-bát như sự dạy dỗ của Kinh Thánh. Tuy nhiên, ý tưởng coi Chủ nhật là “ngày nghỉ” chắc chắn là một vấn đề quan trọng; bởi, sớm muộn gì luật pháp về ngày nghỉ Chủ nhật cũng sẽ được thông qua, và những người tận tâm làm theo Lời Đức Chúa Trời và giữ đúng ngày Sa-bát sẽ bị coi là chống lại lợi ích tốt nhất của xã hội.
Trong thời kỳ khủng hoảng này, những ai trung tín với Đức Chúa Trời, nhờ ân điển và quyền năng của Ngài, sẽ đứng vững trong niềm tin chắc chắn của mình mà đi theo Ngài. Họ sẽ không chịu khuất phục trước sức ép này, họ không nhận dấu con thú nhưng sẽ nhận dấu của Đức Chúa Trời, là con dấu đã được sử dụng trong thời cổ đại để đóng ấn các tài liệu hợp pháp. Chúng ta mong đợi nhìn thấy dấu của Đức Chúa Trời được niêm phong trong luật pháp của Ngài. Con dấu trong thời cổ đại là một ấn chứng đặc biệt; tiên tri Ê-sai đã nói: “Ngươi hãy gói lời chứng nầy, niêm phong luật pháp nầy trong môn đồ ta” (Ê-sai 8:16).
Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8–11. Những yếu tố của con dấu mà chúng ta tìm thấy trong điều răn về ngày Sa-bát là gì? Điều răn về ngày Sa-bát khác với các điều răn khác như thế nào?
Điều răn thứ Tư bao gồm ba yếu tố của một con dấu. Đầu tiên, tên của người đóng ấn: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:10). Thứ hai, danh hiệu của người đóng ấn: Chúa là Đấng “dựng nên” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11) hay là Đấng Tạo Hóa. Và thứ ba, lãnh thổ của người niêm phong: “Trời, đất, biển và muôn vật ở trong đó” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11). Theo Khải-huyền 7:1–2, ấn của Đức Chúa Trời chỉ được đóng trên trán của chúng ta, một biểu tượng của tâm trí chúng ta. Đức Chúa Giê-su tôn trọng quyền tự do lựa chọn của chúng ta. Ngài mời gọi chúng ta hãy để Đức Thánh Linh của Ngài uốn nắn tâm trí chúng ta, và giúp chúng ta có niềm tin vững chắc nơi Lời Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 4:30). Như vậy, chúng ta hiểu các thánh đồ là những người “giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Giê-su” (Khải-huyền 14:12), các điều răn ở đây bao gồm điều răn thứ Tư, điều răn duy nhất mà quyền lực con thú đã thay đổi (Đa-ni-ên 7:25).
Hiện nay, những điều gì đang có dấu hiệu gây trở ngại cho quyền tự do tôn giáo của chúng ta? Và những trở ngại nào có khả năng sẽ duy trì?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Khi Cải chánh giáo dang tay ra, bắt tay cùng quyền lực của La Mã, và cũng bắt tay với vong hồn thuyết, thì dưới ảnh hưởng của bộ ba này, quốc gia Hoa Kỳ sẽ từ bỏ Hiến pháp của mình, là hiến pháp của một chính phủ Cộng hòa, trong danh tín đồ Cơ-đốc giáo. Lúc bấy giờ nó quay sang tạo điều kiện cho Giáo hoàng tuyên truyền những điều sai trái và ảo tưởng của họ, thì chúng ta biết rằng là lúc Sa-tan sẽ hành động và thời kỳ sau rốt đã gần kề” - Ellen G. White, Các Lời Chứng cho Hội Thánh, tập. 5, tr. 451.
“Chúng ta có xu hướng quên đi thực tế rằng Chủ nhật là ngày thờ lạy của các thế lực đối lập, như đã được biết thông qua lời tiên tri trong sách Khải-huyền. Chủ nhật là một biểu tượng cực kỳ quan trọng, bộc lộ sự xảo quyệt và ngụy biện khó tin của con rồng. Đây là sự thay đổi luật pháp của Đức Chúa Trời chỉ bằng một hành động đơn giản, và nó cho thấy bản chất thù nghịch của con rồng chống lại Đức Chúa Trời trong cuộc xung đột vũ trụ. Tuy là hành động đơn giản nhưng nó là sự lừa dối lớn. Con rồng đã tìm cách soán ngôi của Đức Chúa Trời trong vũ trụ bằng cách miêu tả mình là đối tượng thực sự của sự thờ phượng và lập luận rằng luật pháp của Đức Chúa Trời là bất công, và luật pháp đó cần phải được thay đổi. Con rồng cũng đã thay đổi điều răn thứ Tư trong luật pháp Mười Điều Răn, là điều răn xác định Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa và Đấng Cứu Chuộc, là Đấng duy nhất xứng đáng được thờ phượng (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11; Phục-truyền Luật-lệ Ký 5; Khải-huyền 4:11;5:9,13,14). Sự thay đổi luật pháp không chỉ thể hiện sự thù nghịch của con rồng đối với ý muốn của Đức Chúa Trời, trong luật pháp của Ngài, nhưng còn là nỗ lực soán ngôi của Đức Chúa Trời, để được trở thành đối tượng thờ phượng. Việc phổ cập thay đổi này trong luật pháp sẽ đảm bảo cho Sa-tan sự chiến thắng.” - Ángel Manuel Rodriguez, “The Closing of the Cosmic Conflict: Role of the Three Angels’ Messages,” tr. 53, 54.
Câu Hỏi Thảo Luận:
1. Chúng ta đang sống trong sự chờ đợi và trông chờ về các sự kiện ngày sau rốt, tại sao chúng ta phải cẩn thận, không để rơi vào chủ nghĩa cuồng tín, tự ấn định ngày tháng hoặc có những suy đoán vượt quá mức cho phép? Những nguy hiểm của việc làm này là gì, và kết quả sẽ ra sao khi các sự kiện không xảy ra đúng như những gì đã được tiên đoán?
2. Mặc dù chúng ta phải tránh những mối nguy hiểm được miêu tả trong câu hỏi thảo luận bên trên, nhưng chúng ta trả lời thế nào khi có người bảo rằng dấu con thú và sự đàn áp không thể xảy ra, bởi xét theo tình hình trên thế giới hiện nay điều đó là không thể? Tại sao cách lập luận này, bề ngoài có vẻ hợp lý, nhưng thực sự không hợp lý chút nào? (Hãy nhìn xem, nhiều thay đổi lớn không thể ngờ có thể xảy ra trên thế giới).