Bài Học 8 · 14 – 20 Tháng 5

Lời hứa của Đức Chúa Trời

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng thế Ký 22; Hê-bơ-rơ 11;17; Lê-vi Ký 18:21; Giăng 1:1-3; Rô-ma 5:6-8; Sáng-thế Ký 23-25; Rô-ma 4:1-12

"Vả, Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao; trong mọi việc Đức Giê-hô-va đã ban phước cho người" — Sáng-thế Ký 24:1
Sa-bát Lời Hứa Của Đức Chúa Trời

Câu gốc

“Vả, Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao; trong mọi việc Đức Giê-hô-va đã ban phước cho người” (Sáng-thế Ký 24:1).

Kinh Thánh nghiên cứu

Sáng thế Ký 22; Hê-bơ-rơ 11;17; Lê-vi Ký 18:21; Giăng 1:1-3; Rô-ma 5:6-8; Sáng-thế Ký 23-25; Rô-ma 4:1-12.

Cuối cùng, như Đức Chúa Trời đã hứa, Sa-ra sinh cho Áp-ra-ham một con trai khi “về già” (Sáng-thế Ký 21:2), và ông đặt tên cho đứa trẻ là Y-sác (Sáng-thế Ký 21:1–5). Nhưng câu chuyện về Áp-ra-ham vẫn chưa kết thúc, đạt đến đỉnh điểm là khi ông đưa con trai mình lên núi Mô-ri-a để làm của lễ thiêu. Tuy vậy, Y-sác được thay thế bằng một chiên con đực (Sáng-thế Ký 22:13), biểu hiện cam kết của Đức Chúa Trời trong việc ban phước cho các dân tộc qua “dòng dõi” của ông (Sáng-thế Ký 22:17,18). Tất nhiên, dòng dõi đólà Đức Chúa Giê-su (Công vụ 13:23). Vì vậy, trong câu chuyện đáng ngạc nhiên này, kế hoạch cứu rỗi được tiết lộ rõ hơn.

Dù cho bất cứ bài học thuộc linh sâu sắc nào ở đây, gia đình Áp-ra-ham hẳn đã bịlay động và tương lai của Áp-ra-ham không rõ ràng. Sa-raqua đời sau nghi lễ tại núi Mô-ri-a (Sáng-thế Ký 23), và Y-sác vẫn độc thân tại thời điểm đó.

Sau đó, Áp-ra-ham chủ động để đảm bảo rằng tương lai “đúng đắn” sẽ theo ông. Ông sắp đặt cuộc hôn nhân cho con trai mình với Rê-bê-ca (Sáng-thế Ký 24), người sẽ sinh hai con trai (Sáng-thế Ký 25:21–23), và chính Áp-ra-ham kết hôn với Kê-tu-ra, người sẽ sinh cho ông nhiều con (Sáng-thế Ký 25:1–6). Tuần này, chúng ta sẽ tìm hiểu về cuộc đời của Áp-ra-hamcho đến lúc ông qua đời (Sáng-thế Ký 25:7–11).

Thứ Nhất Núi Mô-ri-a

Đọc Sáng-thế Ký 22:1–12 và Hê-bơ-rơ 11:17. Ý nghĩa của sự thử thách này là gì? Bài học tâm linh nào đến từ sự việc kỳ lạ này?

Sáng-thế Ký 22 đã trở thành tác phẩm kinh điển trong văn học thế giới, nókhông chỉ dành cho các nhà thần họcmà còntruyền cảm hứng cho các triết gia và nghệ sĩ. Tuy nhiên, ý nghĩa của sự thử thách từ Đức Chúa Trời thì khó hiểu. Mệnh lệnh thiêng liêng này mâu thuẫn với lệnh cấm của Kinh Thánh sau này về việc dùng con người làm của lễ (Lê-vi Ký 18:21) và nó chắc chắn nghịch lại lời hứa của Đức Chúa Trời về một giao ước đời đời qua Y-sác (Sáng-thế Ký 15:5).

Vậy thì mục đích Đức Chúa Trời kêu gọi Áp-ram làm điều này là gì? Tại sao ông chịu thử thách lớn như vậy?

Khái niệm “thửthách” trong Kinh Thánh (tiếng Hê-bơ-rơ là “nissah”) bao hàm hai ý tưởng trái ngược nhau. Nó đề cập đến ý tưởng về sự phán xét, tức là sự phán xét để biết lòng người được thử thách (Phục-truyền Luật-lệ Ký 8:2; so sánh với Sáng-thế Ký 22:12). Nhưng nó cũng mang lại sự bảo đảm về ân điển của Đức Chúa Trời thay cho những người bị thử thách (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:18–20).

Trong trường hợp này, đức tin của Áp-ra-ham nơi Đức Chúa Trời khiến ông có nguy cơ mất đi “tương lai” (hậu thế của ông). Tuy nhiên, vì tin cậy Chúa, ông sẽ làm những gì Chúa yêu cầu, cho dù tất cả có khó hiểu đến đâu. Rốt cuộc, đức tin là gì nếu không tin tưởng vào những gì chúng ta không thấy hoặc không hiểu đầy đủ?

Ngoài ra, đức tin trong Kinh Thánh không liên quan nhiều đến tư cách của chúng ta trong việc dâng hiến cho Đức Chúa Trời và hy sinh cho Ngài–dẫu chođức tin đó có một vai trò và không nghi ngờ (Rô-ma 12:1) - nhưng nó liên quan đến tư cách của chúng ta tin cậy Ngài và nhận được ân điển của Ngài trong khi chúng ta hiểu rằng mình không xứng đáng để nhận nó là thể nào.

Lẽ thật này tái khẳng địnhvới những gì sẽ xảy đến tiếp theo. Tất cả những việc làm của Áp-ra-ham, nhiều hoạt động sốt sắng của ông, cuộc hành trình gian khổ của ông với con trai, thậm chí sẵn sàng vâng lời và dâng lên Đức Chúa Trời những gì tốt nhất của bản thân, dù có tính chất dạy dỗ, cũng không thể cứu được ông. Tại sao? Bởi vì chính Chúa đã sắm sẵn một con chiên đực có ý định để thay thếlàm của lễ, và chính của lễ ấyhướng sự chú ý tới hy vọng cứu rỗi duy nhất cho ông là Đức Chúa Giê-su.

Lúc bấy giờ Áp-ra-ham đã hiểu được ân điển của Ngài. Không phải bởi việc làm của chúng ta mà Đức Chúa Trời cứu chúng ta, nhưng thay vào đó Đức Chúa Trời làm cho chúng ta (Ê-phê-sô 3:8; so sánh với Rô-ma 11:33), tuy nhiên, giống như Áp-ra-ham, chúng ta được kêu gọi làm việc cho Ngài, giống như hành động của Áp-ra-ham được thể hiện một cách mạnh mẽ (Gia-cơ 2:2-23).

Câu chuyện Áp-ra-ham và Y-sác trên núi Mô-ri-a nói gì với cá nhân bạn về đức tin của bạn? Bạn biểu lộ đức tin đó như thế nào?

Thứ Hai Đức Chúa Trời Sẽ Sắm Sẵn

Đọc Sáng-thế Ký 22:8,14,18. Đức Chúa Trời thực hiện lời hứa của Ngài rằng Ngài sẽ sắm sẵn như thế nào? Cáigì được sắm sẵn?

Khi Y-sác hỏi vềcủa lễ thiêu, Áp-ra-ham đã đưa ra một câu trả lời gây sự tò mò: Đức Chúa Trời sẽ “sắm sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của lễ thiêu” (Sáng-thế Ký 22:8). Tuy nhiên, trong hình thái của tiếng Hê-bơ-rơ, khi dùng để nói chuyện, điều này thực sự có nghĩa là “Đức Chúa Trời sẽ sắm sẵn như chính Ngài là chiên con.” Động từ “sắm sẵn” (“yir’eh lo”) được sử dụng theo cách có nghĩa là “sắm sẵn chính Ngài” (hoặc theo nghĩa đen, “nhìn thấy chính Ngài”).

Vậy thì những gì chúng ta được bày tỏ ở đây là phần cốt yếu của kế hoạch cứu rỗi,chính Chúa phải chịu đau khổ và trả giá hình phạttội lỗi của chúng ta.

Đọc Giăng 1:1–3 và Rô-ma 5:6–8. Làm thế nào những câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu chuyện gì đã xảy ra tại Thập Tựgiá mà của lễ trên Núi Mô-ri-a được báo trước?

Sự việc trên núi Mô-ri-a, trước thập tự giárất lâu, của lễ thiêu bằng con chiên đực “sừng mắc trong bụi cây” (Sáng-thế Ký 22:13) hướng sự chú ý ngay tới Đức Chúa Giê-su. Ngài là Đấng được “xem thấy” ở đây,Áp-ra-ham giải thích, “trên núi của Đức Giê-hô-va sẽđược xem thấy” (Sáng thế Ký 22:14, theo bản dịch của King Jame Bible). Chính Đức Chúa Giê-su đã hướng về lời tiên tri của Áp-ra-ham, khi Ngài phán: “Cha ngươi là Áp-ra-ham đã nức lòng nhìn thấy ngày của ta; người đã thấy rồi và mừng rỡ” (Giăng 8:56), Chúa đã lặp lại lời tuyên bố của Áp-ra-ham.

“Để khắc ghi vào tâm trí của Áp-ra-ham sự thật về phúc âm, cũng như để thử thách đức tin của ông, Đức Chúa Trời đã chỉ thị cho ông phải hiến dâng con trai mình. Sự thống khổ mà ông phải chịu đựng trong những ngày đen tối của thử thách đáng sợ đó cho phép ông trải nghiệm chính mình điều gì đó vĩ đại của sự hy sinh được thực hiện bởi Đức Chúa Trời toàn năng để cứu chuộc con người.”- trích Ellen G. White, Tộc Trưởng và Tiên Tri, trang 154.

Làm thế nào mà những điều đã xảy ra ở đây giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những việc đã xảy ra trên thập tự giá cũng như những việc Đức Chúa Trời đã phải chịu đau đớn thay cho chúng ta? Phản ứng của chúng ta nên là gì đối với những điều đó?

Thứ Ba Sa-ra Qua Đời

Trong Sáng-thế Ký 22:23, chúng ta thấy tường thuật về sự ra đời của Rê-bê-ca, báo trước cuộc hôn nhân trong tương lai giữa Y-sác và Rê-bê-ca (Sáng-thế Ký 24). Tương tự như vậy, tường thuật về sự qua đời và chôn cất vợ của Áp-ra-ham là Sa-ra (Sáng-thế Ký 23), báo trước cuộc hôn nhân trong tương lai của ông với Kê-tu-ra (Sáng-thế Ký 25:1–4).

Đọc Sáng-thế Ký 23. Câu chuyện Sa-ra qua đời và sự chôn cất đóng vai trò gì trong việc thực hiện lời hứa của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham?

Đề cập đến việc Sa-ra qua đời sau câu chuyện dâng Y-sáclàm của lễ thiêu cho thấy rằng bà có thể đã bị ảnh hưởng bởi sự việc này màhầu như đã phải trả giá bằng mạng sống của con trai bà. Bằng một cách nào đó, Sa-ra cũng tham gia vào cuộc “thử thách” với chồng mình, giống như khi bà đang thực hiện cuộc hành trình vớichồng mình và đôi khi có sự sai sót trong đức tin của Áp-ram (Sáng-thế Ký 12:11–13).

Mặc dù chúng ta không biết Sa-ra đã biết được bao nhiêu về sựviệc sau khi nó xảy đến, nhưng chúng ta có thể suy luận rằng cuối cùng bà có thể đã biết về nó. Sa-ra không phải là người phụ nữ luôn im lặng trước những vấn đề có ý nghĩa quan trọng hoặc đang làm phiền đến bà (so sánh với Sáng-thế Ký 16:3–5; 18:15; 21:9,10). Sự vắng mặt của Sa-ra và sự im lặng của bà, thậm chí cả thời điểm bà qua đời sau sự việc kịch tính đó, nói lên nhiều điều về sự liên quan của Sa-ra với các sự kiện hơn là sự hiện diện thực tế của bà. Việc đề cập đến tuổi già của Sa-ra (Sáng-thế Ký 23:1), tương phản với tuổi già của Áp-ra-ham (Sáng-thế Ký 24:1), cho thấy tầm quan trọng của bà đối với câu chuyện.

Thật ra, Sa-ra là người phụ nữ duy nhất trong Cựu Ước được đề cập số năm của đời mình, điều này có thể cho thấy sự tham gia của bà trong câu chuyện. Tập trung vào việc mua nơi chôn cất của Sa-ra (bao gồm phần lớn chương), thay vì sự qua đời của bà, nhấn mạnh sự liên quanđến Đất Hứa.

Ngay lúc này bà đã qua đời “tại xứ Ca-na-an” (Sáng-thế Ký 23:2) nhấn mạnh nguồn gốcsự chết của Sa-ra trong lời hứa của Đức Chúa Trời vềđất hứa. Sa-ra là người đầu tiên qua đời thuộc dòng dõi của Áp-ra-ham và được chôn cất ở Đất Hứa. Mối quan tâm của Áp-ra-ham về bản thân là “một khách kiều ngụ” (Sáng-thế Ký 23:4), lập luận khăng khăng của ông với các con trai của dân họ Hếch, cho thấy rằng Áp-ra-ham không chỉ quan tâm đến việc có được một nơi chôn cất; ông chủ yếu quan tâm đến việc định cư lâu dài trên đất ấy.

Đọc Sáng-thếký 23:6. Điều này cho chúng ta biết gì về loại danh tiếng mà Áp-ra-ham có? Tại sao điều này lại quan trọng để hiểu những gì ông được Chúa sử dụng đểthực hiện?

Thứ Tư Y-sác Cưới Vợ

Sáng-thế Ký 24 kể câu chuyện về cuộc hôn nhân của Y-sác sau khi Sa-ra qua đời. Hai câu chuyện có liên quan với nhau.

Đọc Sáng-thế Ký 24. Tại sao Áp-ra-ham quan tâm đến việc con trai mình không được kết hôn với phụ nữ người Ca-na-an?

Cũng giống như Áp-ra-ham muốn lấy xứ Ca-na-an để chôn cất vợ mình, vì Đức Chúa Trời đã hứa với con cháu rằng họ sẽ có xứ này, giờ đây ông cho rằng Y-sác cũng không được định cư bên ngoài Đất Hứa (Sáng-thế Ký 24:7). Ngoài ra, việc Y-sác đưa cô dâu của mình đến lều của Sa-ra mẹ mình và lưu ý rằng Rê-bê-ca đã an ủi Y-sác “sau khi mẹ mình qua đời” (Sáng-thế Ký 24:67) nhắc lại sự chết của Sa-ra, ngụ ý rằng Y-sác đau khổ khi mất mẹ.

Câu chuyện đầy những lời cầu nguyện được thực hiện và những bài học phong phú về sự sắm sẵn của Đức Chúa Trời và sự tự do của con người. Nó bắt đầu bằng lời của Áp-ra-ham. Khi thề rằng “Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của trời và đất” (Sáng-thế Ký 24:3), Áp-ra-ham trước hết thừa nhận Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa (Sáng-thế Ký 1:1; 14:19), liên quan trực tiếp đến sự ra đời của dòng dõi Áp-ra-ham, bao gồm cả chính Đấng Mê-si.

Liên quan đến “thiên sứ của Ngài” và “Giê-hô-va Đức Chúa Trời trên trời”(Sáng-thế Ký 24:7) nhắc lại cho chúng ta rằngthiên sứ của Chúa từ trời xuống để giải cứu Y-sác khỏi sự chết (Sáng-thế Ký 22:11). Đức Chúa Trời kiểm soát vũ trụ, thiên sứ của Đức Giê-hô-va đã can thiệp để cứu Y-sác, cũng sẽhướng dẫntrong vấn đề hôn nhân này.

Tuy nhiên, Áp-ra-ham bỏ ngỏ khả năng người nữ không đáp lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời. Vì Đức Chúa Trời quyền năng, Ngài không bắt buộc con người phải vâng lời Ngài. Mặc dù kế hoạch của Chúa cho Rê-bê-ca là đi theo Ê-li-ê-se, nhưng bà vẫn có quyền tự do lựa chọn của mình. Có thể bà không muốn đi theo và nếu không thể, bà cũng sẽ không bị ép buộc.

Vì vậy, chúng ta thấy ở đây một ví dụ khác về sự mầu nhiệm mà Chúa đã ban cho chúng ta biết bao, là con người, chúng ta có ý chí tự do để lựa chọn - một sự tự do mà Ngài sẽ không chà đạp nó. (Nếu Ngài làm vậy, đó không phải là ý chí tự do.) Tuy nhiên, bằng cách này hay cách khác, mặc dù thực tế làcon ngườicó ý chí tự do và nhiều lựa chọn khủng khiếp là do con người thực hiện theo sự tự do đó, song chúng ta vẫn có thể tin tưởng rằng cuối cùng tình yêu của Đức Chúa Trời và lòng nhân từ sẽ chiếm ưu thế.

Tại sao thật là an ủi cho chúng ta khi biết rằng không phải mọi thứ đều theo ý muốn của Đức Chúa Trời, nhưng Ngài vẫn đang tể trị mọi sự? Chẳng hạn, những lời tiên tri như Đa-ni-ên 2 chứng minh điều này cho chúng ta như thế nào?

Thứ Năm Áp-ra-ham Cưới Vợ

Đọc Sáng-thế Ký 24:67–25:8. Những sự việc cuối cùng trong cuộc đời của Áp-ra-ham có ý nghĩa gì?

Sau khi Sa-ra qua đời, Áp-ra-ham kết hôn lần nữa. Giống như Y-sác, ông được an ủi sau sự chết của Sa-ra (Sáng-thế Ký 24:67). Ký ức về Sa-ra chắc chắn vẫn còn in đậm trong tâm trí của vị tộc trưởng, cũng như đối với con trai ông.

Tuy nhiên, danh tính người vợ mới của ông vẫn chưa rõ ràng. Sự thật rằngngười thực hiện sử ký kết hợp các con trai của Kê-tu-ra với các con trai của A-ga mà không đề cập đến tên của Kê-tu-ra, cho thấy rằng Kê-tu-ra có thể (như một số người đã gợi ý) là A-ga. Chúng ta không biết chắc về việc này. Điều quan trọng nữa là Áp-ra-ham cư xử với các con trai của Kê-tu-ra giống như cách ông đã đối xử với con trai của A-ga: ông đuổi họ đi để tránh ảnh hưởng đến đời sống tâm linh của ông và phân biệt rõ ràng giữa con trai của mình với Sa-ra và các con trai khác.

Ông cũng “cho Y-sác hết thảy gia tài mình” (Sáng-thế Ký 25:5) trong khicho “các con dòng thứ những tiền của”. Sự phân loại “con dòng thứ” cũng có thểám chỉđịa vị của Kê-tu-ra, giống như A-ga, là con đòi. Khả năng xác định Kê-tu-ra giống như A-ga cũng có thể giải thích cho lời ám chỉ tế nhịvề ký ức của Sa-ra như một sự báo trước cho cuộc hôn nhân của Áp-ram với Kê-tu-ra và A-ga.

Điều thú vị là trong Sáng-thế Ký 25:1-4,12-18, người ta đưa ra danh sách những đứa con mà Áp-ra-ham có với Kê-tu-ra, cũng như danh sách những người con của Ích-ma-ên. Mục đích của việc nhắc đến gia phổ sau cuộc hôn nhân của Áp-ra-ham với Kê-tu-ra, người đã sinh cho ông sáu con trai, so với hai con trai khác của ông (Y-sác và Ích-ma-ên), có lẽ là cung cấp bằng chứng tức thì về lời hứa của Đức Chúa Trời rằng Áp-ra-ham sẽ là cha của nhiều dân tộc.

Gia phổ thứ hai liên quan đến dòng dõi của Ích-ma-ên, người cũng gồm có 12 chi phái (so sánh với Sáng-thế Ký 17:20), giống với những điều sẽ xảy đến cho Gia-cốp (Sáng-thế Ký 35:22–26). Mặc dù vậy, giao ước của Đức Chúa Trời sẽ dành cho dòng dõi Y-sác (Sáng-thế Ký 17:21), không phải vớiÍch-ma-ên, một điểm nổi bậc mà Kinh Thánh nói rất rõ ràng.

Việc thuật lại sự chết của Áp-ra-ham nằm giữa hai gia phổ (Sáng-thế Ký 25:7–11) cũng minh chứng cho sự ban phước của Đức Chúa Trời. Nó tiết lộ lời hứa của Ngài với Áp-ra-ham, đã được thực hiện nhiều năm trước đó, rằng ông sẽ qua đời sau khi “hưởng lộc già sung sướng” (Sáng-thế Ký 15:15) và “sống nhiều năm”(so sánh với Truyền-đạo 6:3).

Cuối cùng, Chúa vẫn thực hiện những lời hứa về ân điển của Ngài đối với tôi tớ trung tín của Ngài là Áp-ra-ham, người mà đức tin được mô tả trong Kinh Thánh như một gương mẫu tuyệt vời trong Cựu Ước về sự cứu rỗi bởi đức tin (xem Rô-ma 4:1–12).

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Vì Áp-ra-ham là tiên tri đặc biệt mà Đức Chúa Trời chia sẻ kế hoạch của Ngài (Sáng-thế Ký 18:17), ở một mức độ nào đó, Đức Chúa Trời đồng cảm với Áp-ra-ham và chia sẻ với ôngvề kế hoạch cứu rỗi của Ngài qua sự hy sinh của Con Ngài.

“Y-sác là hình bóng của Con Đức Chúa Trời, được dâng làm của lễ vì tội lỗi của thế gian. Đức Chúa Trời sẽ cảm kích Áp-ra-ham về phúc âm cứu rỗi con người. Để làm được điều này, và khiến lời hứa trở thành sự thật đối với ông cũng như để thử thách đức tin ông, Ngài yêu cầu ông phải dâng hiến Y-sác yêu dấu của mình. Tất cả nỗi buồn và sự thống khổ mà Áp-ra-ham phải chịu đựng qua thử thách tăm tối và sợ hãi đó là nhằm mục đích khắc ghisự hiểu biết của ông về kế hoạch cứu chuộc con người sa ngã. Theo kinh nghiệm của chính mình, ông đã hiểu việc tự phủ nhận Chúa là điều không thể chối cãi được khi ban chính Con của Ngài chịu chết để cứu vớt con người khỏi sự hư mất. Đối với Áp-ra-ham, không có sự đau đớn tinh thần nào cho bằng sự đau đớn mà ông phải chịu đựng khi vâng theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời để hy sinh con trai mình.”- trích Ellen G. White, Lời Chứng cho Hộithánh, quyển 3, trang 369.

“Áp-ra-ham đã trở thành một người tuổi cao tác lớn và sẽ qua đời; Tuy nhiên, một hành động vẫn còn để ông làm trong việc đảm bảo thực hiện lời hứa với dòng dõi của mình. Y-sác là người được Đức Chúa Trời chỉ định để kế vị ông như là người vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời và là tổ phụ của những người được chọn, nhưng ông vẫn chưa lập gia đình. Người Ca-na-an thờ cúng hình tượng, và Đức Chúa Trời đã cấm dân sự Ngài kết hônvới họ, vì biết rằng những cuộc hôn nhân như vậy sẽ dẫn đến bội đạo. Vị tộc trưởng lo sợ những ảnh hưởng bại hoại xung quanh con trai mình… Trong tâm trí của Áp-ra-ham, việc chọn vợ cho con trai là một vấn đề quan trọng; Ông nóng lòng muốn con mình kết hôn với một người sẽ không bỏ Chúa… Y-sác tin tưởng vào sự khôn ngoan và sự ảnh hưởng từ cha mình, đã hài lòng giao vấn đề cho cha mình, ông cũng tin rằng chính Đức Chúa Trời sẽ hướng dẫn trong sự lựa chọn được thực hiện.”- trích Ellen G. White, Tộc Trưởng và Tiên Tri, trang 171.

Câu hỏi thảo luận:

1. Hãy thảo luận về việc Áp-ra-ham sẵn sàng hy sinh Y-sác. Hãy thửtưởng tượng loại đức tin mà lời ký thuật này cho biết. Câu chuyện này có gì đáng ngạc nhiên và đồng thời có sự rắc rối nào?

Ý chí tự do là gì? Tại sao đức tin của chúng ta không có ý nghĩa gì nếu nó không trở thành hiện thực? Chúng ta có những ví dụ nào trong Kinh Thánh về ý chí tự do và làm thế nào, bất chấp những lựa chọn sai lầm mà con người đưa ra, ý muốn của Đức Chúa Trời cuối cùng vẫn được hoàn thành?