Bài Học 10 · 28 Tháng 5 – 3 Tháng 6

Gia-cốp – Y-sơ-ra-ên

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng-thế Ký 32:22-31, Ô-sê 12:3, 4; Giê-rê-mi 30:5-7; Sáng-thế Ký 33; 34:30-35:29

"Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng làm Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Đức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng" — Sáng-thế Ký 32:28
Sa-bát Gia-cốp – Y-sơ-ra-ên

Câu gốc

“Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng làm Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Đức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng” (Sáng-thế Ký 32:28).

Kinh Thánh nghiên cứu

Sáng-thế Ký 32:22-31, Ô-sê 12:3, 4; Giê-rê-mi 30:5-7; Sáng-thế Ký 33; 34:30-35:29.

Câu chuyện về gia đình Gia-cốp vẫn tiếp tục, cả điều tốt và điều xấu. Tuy vậy, cánh tay của Đức Chúa Trời và sựthành tín của Ngài đối với các lời hứa trong giao ước đã được bày tỏ.

Tuần này học tiếp về Gia-cốp nhiều hơn, ông rời khỏi La-ban và trở về nhà, phải đối mặt với Ê-sau, nạn nhân trong sự phản bội của Gia-cốp. Anh trai của ông, đã mắc một sai lầm rất đau buồn, bây giờ sẽ làm gì với Gia-cốp?

May mắn thay cho Gia-cốp, giữa lúc đang lo sợ về những gì sắp xảy đến, Chúa là Đức Chúa Trời của tổ phụ ông lại hiện ra với ông có liên quan tới một điềm báo trướcmà sau này được gọi là “thời kỳ khó khăn của Gia-cốp” (đọcGiê-rê-mi 30:5 –7). Và đêm đó Gia-cốp, người chiếm quyền trưởng nam, đã trở thành “Y-sơ-ra-ên”, một tên mới cho một khởi đầu mớivàsau nàytạo thành một dân tộc mang tên ông.

Nói cách khác, mặc dù tất cả những nan đềđã xảy ra, câu chuyện về các tộc trưởng và gia đình của họ được kể trong Kinh Thánhcho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời thành tín thực hiện những gì Ngài đã hứa và Ngài sẽ làm như vậy bất chấp những điều mà dân sự Ngài luôn muốn ngăn chặn.

Thứ Nhất Vật Lộn Cùng Đức Chúa Trời

Thoát khỏi La-ban, Gia-cốp sớm có một kinh nghiệm khác với Chúa. Biết rằng anh trai của mình, Ê-sau, đang đến với “bốn trăm người” (Sáng-thế Ký 32:6). Gia-cốp thành khẩn cầu nguyện Chúa, mặc dù ông thừa nhận rằng “Tôi lấy làm hèn mọn không đáng chịu các ân huệ và các điều thành thực mà Ngài đã làm cho kẻ tôi tớ Ngài” (Sáng-thế Ký 32:10). Ông thực sự hiểu rõ hơn về ân điển.

Và Chúa đã trả lời như thế nào?

Đọc Sáng-thế Ký 32:22–31 và Ô-sê 12:3,4. Câu chuyện đáng ngạc nhiên này có ý nghĩa thuộc linh gì?

Sau khi làm những gì ông có thể làm để bảo vệ gia đình mình,Gia-cốpđau khổlà điều có thể hiểu được bởi những gì đang xảy ra.Ông cắm trại qua đêm,sau đóông bất ngờ bị tấn công bởi “một người” (Sáng-thế Ký 32:24). Đây là một thuật ngữ có thể có những ý nghĩa đặc biệt, gợi lên sự hiện diện thiêng liêng. Đa-ni-ên dùng nó để chỉ thầy tế lễ trên trời Mi-ca-ên (Dân-số Ký 10:5); đó cũng là từ được Giô-suê dùng để mô tả “tướng đạo binh của Đức Giê-hô-va” chính là Đức Chúa Trời (Giô-suê 5:13–15).

Thật vậy, giữa cuộc chiến, Gia-cốp hẳn đã thấy rõ rằng ông đang vật lộn cùng Đức Chúa Trời, như lời ông nói: “Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi” (Sáng-thế Ký 32:26). Tuy nhiên, lòngtha thiết của ông bám chặt vào Đức Chúa Trờicũng bộc lộ ước nguyện tha thứ và được ởvới Chúa.

“Lỗi lầm dẫn đến tội lỗi của Gia-cốp trong việc chiếm quyền trưởng namdo lừa gạt giờ đã bày ra trước mắt ông một cách rõ ràng. Gia-cốp đã không tin tưởng vào những lời hứa của Đức Chúa Trời, nhưng đã cố gắng bằng chính nỗ lực của mình để mang lại điều mà Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành trong thời gian và theo phương cách riêng của Ngài.”- Ellen G. White, Tộc Trưởng và Tiên Tri, trang 197, 198.

Và bằng chứng cho thấy ông đã được tha thứ bởi tên của ông được thay đổi, và lời nhắc nhở về chiến thắng của ông. Thiênsứ phán “Tên của ngươisẽ chẳng làm Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên; vì ngươi đã có vật lộn với Đức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng” (Sáng-thế Ký 32:28).

Bạn đã kinh nghiệm gì khi vật lộn (cầu nguyện) cùng Đức Chúa Trời? Tại sao đôi khi rấtquan trọng là chúng ta phải có loại kinh nghiệm này?

Thứ Hai Anh Em Gặp Nhau

Từ Phê-ni-ên, “đối mặt Đức Chúa Trời” (Sáng-thế Ký 32:30), nơi mà ông đã có kinh nghiệm này với Đức Chúa Trời, Gia-cốp đi đến gặp anh trai mình. Sau 20 năm xa cách, Gia-cốp thấy anh mìnhcùng đi với 400 người (Sáng-thế Ký 33:1). Do đó Gia-cốp lo lắng và chuẩn bị cho gia đình với bất cứ điều gì có thể xảy ra.

Đọc Sáng-thế Ký 33. Có mối liên quan nào giữa kinh nghiệm của Gia-cốp khi đối mặt Đức Chúa Trời tại Phê-ni-ên và kinh nghiệm của Gia-cốp khi đối mặt anh trai mình? Mối liên quan này có ý nghĩa gì đối với mối liên quan của chúng ta với Đức Chúa Trời và giữa chúng ta với “anh em” dù họ có thể là ai?

Gia-cốp sấp mình bảy lần trước anh trai (Sáng-thế Ký 33:3), người mà nhiều lần ông gọilà “chúa tôi” (Sáng-thế Ký 33:8,13,15) và tự nhận mình là “kẻ tôi tớ anh” (Sáng-thế Ký 33:5; so sánh với Sáng-thế Ký 32:4,18,20). Đáng chú ý, Gia-cốp sấp mình bảy lần gợi ý rằng ông lặp lại bảy phước lành của cha ông (Sáng-thế Ký 27:27–29); hơn nữa, khi sấp mình, đặc biệt ônglàm trái ngược lời chúc phước của cha mình, về việc“Các nước phải quỳ lạy trước mặt con!” (Sáng-thế Ký 27:29).

Dường như ý định của Gia-cốp là trả nợ cho anh trai mình và trả lại phước lành mà ông đã chiếm lấy (xem Sáng-thế Ký 33:11). Khi Ê-sau nhìn thấy em mình, tương phản với tất cả nhữngmong đợi, thay vì giết Gia-cốp,ông chạy đến với em mình “ômchoàng cổ mà hôn, rồi hai anh em đều khóc” (Sáng-thế Ký 33:4).

Sau đó, Gia-cốp nói với Ê-sau: “em thấy được mặt anh khác nào người ta thấy được mặt Đức Chúa Trời” (Sáng-thế Ký 33:10). Lý do cho câu nói phi thường của Gia-cốp là ông hiểu rằng Ê-sau đã tha thứ cho ông. Động từ “ratsah” trong tiếng Hê-bơ-rơ, nghĩa là“đẹplòng” (Sáng-thế Ký 33:10) là một thuật ngữ thần học đề cập đến bất kỳ sự hy sinh nào “đẹp lòng”, được Đức Chúa Trời “nhậm lấy”, sau đó ngụ ý sự tha thứ của Đức Chúa Trời (Lê-vi Ký 22:27, A-mốt. 5:22).

Kinh nghiệm của Gia-cốp về sự tha thứ của Đức Chúa Trời tại Phê-ni-ên, nơi ông nhìn thấy Đức Chúa Trời, giờ đây được lặp lại trong kinh nghiệm của ông về sự tha thứ của anh mình, điều mà ông xác định như thể mình nhìn thấy mặt Đức Chúa Trời. Tại Phê-ni-ên, Gia-cốp đã sống và trải nghiệm sự tha thứ của Chúa. Giờ đây, Gia-cốp đã được Đức Chúa Trời và Ê-sau tha thứ. Quả thật bây giờ ông hẳn đã hiểuý nghĩa của ân điển, thậm chí còn hơn trước đây rất nhiều.

Bạn đã học được gì về ân điển qua việc những người khác đã tha thứ cho bạn như thế nào?

Thứ Ba Đi-na Bị Xâm Phạm

Lúc này Gia-cốp đã làm hòa với anh trai mình, ông muốn đến định cư ở xứ Ca-na-an “được bình an” (Sáng-thế Ký 33:18), từ “shalom”, nghĩa là“bình an”, lần đầu tiên mô tả cuộc hành trình của ông.

Sau khi mua một miếng đất chỗ mình đóng trại (Sáng-thế Ký 33:19), ông dựng một bàn thờ ở đó, thể hiện đức tin và nhận thức của ông về việc ông thực sự phụ thuộc vào Chúa như thế nào. Đối với mỗi một của lễ được dâng lên, đều có một hành động thờ phượng.

Tuy nhiên, lần đầu tiên trong đời, Gia-cốp tức làY-sơ-ra-ên phải đối mặt với những rắc rối khi định cư trong xứ. Giống như Y-sác tại Ghê-ravới A-bi-mê-léc (Sáng-thế Ký 26:1–33), Gia-cốp cố gắng tìm chỗ ởnơi người Ca-na-an.

Đọc Sáng-thế Ký 34. Điều gì đã xảy ra làm xáo lộn kế hoạch sốngbình an của Gia-cốp?

Câu chuyện về sự cố tồi tệ này làm nổi bật sự việckhông rõ ràng của các nhân vật và hành động của họ. Si-chemdâm dục, người bạo hành Đi-na, cũng biểu hiện sự chân thành và yêu thương Đi-na và cố gắng muốn trở nên tốt hơn. Thậm chí ông sẵn sàng trải qua nghi thức giao ước cắt bì.

Trong khi đó, Si-mê-ôn và Lê-vi, tự thể hiện mình là người bảo vệ Đức Chúa Trời và các điều răn của Ngài,chống lại việc kết hôn với người Ca-na-an (Lê-vi Ký 19:29), dùng lời nói dối và lừa gạt (Sáng-thế Ký 34:13) sẵn sàng giết người và cướp bóc (Sáng-thế Ký 34:25–27). Hành động của họ không chỉ đáng trách (tại sao không trừng phạt kẻ đã làm điều đó?) mà còn gây ra nhiều vấn đề khác.

Về phần Gia-cốp, ông chỉ quan tâm đến sự bình an. Khi được báo tin Si-chem làm hư danh giá con gái mình là Đi-na, ông không nói gì cả (Sáng-thế Ký 34:5). Tuy nhiên, sau khi nghe về những gì các con trai mình đã làm, ông công khai chê bai họ vì những điều có thể xảy ra: “Bay xui cho tao bối rối, làm cho dân xứ nầy, là người Ca-na-an và người Phê-rê-sít, oán ghét tao vậy. Tao đây, chi có ít người; nếu họ hiệp lại đánh tao, thì chắc tao và nội nhà đều bị tàn hại”(Sáng-thế Ký 34:30).

Qua những lời ký thuật này,chúng ta thấy sự lặp đi lặp lại việc gian dối và lừa gạt, cũng như những hành động nhân từ và ân điển của Chúa. Điều này cho chúng ta biết gì về bản chất con người?

Thứ Tư Thần Tượng Phổ Biến

Đọc Sáng-thế Ký 34:30–35:15. Chúng ta có thể rút ra bài học nào về sự thờ phượng thật từ những gì đã xảy ra ở đây?

Ngay sau khi Gia-cốp phàn nàn rằng sựhòa bình của ông với dân Ca-na-an đã bị tổn hại (Sáng-thế Ký 34:30), và sau khi hai con trai của ông bị quở trách (Sáng-thế Ký 34:30), Đức Chúa Trời thúc giục Gia-cốp rời khỏi Si-chem và trở về Bê-tên để phục hồi giao ước của mình. Thật vậy, Chúa nói với Gia-cốp rằng, một khi ông đến đó, ông cần phải lập một bàn thờ.

Bấy giờ, việc đầu tiên được ghi lại sau mệnh lệnh của Đức Chúa Trời là Gia-cốp bảo họ hãy dẹp bỏ các thần tượng của người Ca-na-an, thứ mà họ đãcướp đoạt trong thànhSi-chem và các thần hộ mệnh màRa-chên đã lấy cắp (Sáng-thế Ký 31:19,32). Tất cả những hành động này cũng rất quan trọng đối với giao ước của Đức Chúa Trời.

Những thần tượng này đã được lưu giữ và có lẽ được thờ cúng bất chấp sự cam kết của Gia-cốp với Đức Chúa Trời. Việc Gia-cốp rời Si-chem để thoát khỏi ảnh hưởng của người Ca-na-an là chưa đủ. Gia-cốp phải loại bỏ các thần tượng trong trại và trong lòng của những người thuộcgia đình ông.

Quá trình ăn năn không chỉ bao gồm việc di chuyển từ nơi này đến nơi khác, hoặc di chuyển từHội Thánh này sang Hội Thánhkhác. Quan trọng nhất, đó là chúng ta tìm kiếm ân điển của Đức Chúa Trời để tẩy sạch thần tượng trong lòng, bất kể chúng ta sống ở đâu, bởi vì chúng ta có thể tạo nênbất cứthứ gì từ thần tượng.

Khi Gia-cốp vâng lời Đức Chúa Trời và làm theo mệnh lệnh của Chúa, cuối cùngNgài đã can thiệp và “giáng sự kinh hãi” (Sáng-thế Ký 35:5) ảnh hưởng đến tất cả những người xung quanh và họ không dám tấn công Gia-cốp. Vì vậy, Gia-cốp sẵn sàng thờ phượng với “mọi kẻ đi theo” (Sáng-thế Ký 35:6), cho thấy rằng sự hợp nhất trong gia đình đã được khôi phục. Gia-cốpđặt tên chốn này làên-bê-tên, một lời nhắc nhở về giấc chiêm baocủa ông về cái thang, một dấu hiệu cho thấy mối liên hệ giữa trời và đất, vốn đã bịphá vỡ một thời gian, nay đã được khôi phục.

Lần này, sự nhấn mạnh là về Đức Chúa Trời của Bê-tên hơn là về chính địa điểm. Ghi chú cá nhân này cộng hưởng một lần nữa, khi Đức Chúa Trời nhắc Gia-cốp về tên của ông là “Y-sơ-ra-ên” (Sáng-thế Ký 35:10), với lời hứa kép mà phước lành này ám chỉ. Trước hết, phước lành của Gia-cốp có nghĩa là sự kết trái, sự lưu truyền dòng dõi Đấng Mê-si và tạo ra nhiều dân tộc (Sáng-thế Ký 35:11); và thứ hai, nó ám chỉ đến Đất Hứa (Sáng-thế Ký 35:12).

Bằng những cách tinh vi nào mà việc thờhình tượng có thể chiếm ngự tấm lòng chúng ta và chúng ta có thể làm gì với điều đó?

Thứ Năm Ra-chên Qua Đời

Đọc Sáng-thế Ký 35:15–29. Gia-cốp phải đối mặt với những tai ương nào bởi sự xung đột trong gia đình ông?

Ngay sau khi Gia-cốp rời Bê-tên, ba sự việc liên quan đến nhau đánh dấu bước cuối cùng trong cuộc hành trình đến Đất Hứa: đứa con trai út của Gia-cốp ra đời; Ra-chênqua đời; Ru-bên, con trai đầu lòng của Gia-cốpvà Lê-a, ngủ với người hầu của Gia-cốp. Mặc dù Kinh Thánh không nói tại sao Ru-bên lại làm điều xấu xa như vậy, nhưng có thể là ông muốn bằng cách nào đó làm ô uế sự ra đời của đứa con trai út của Gia-cốp và làm nhục Ra-chên.

Sự ra đời của đứa con trai út của Gia-cốp có liên quan đến Bết-lê-hem (Sáng-thế Ký 35:19), nằm trong giới hạn của Đất Hứa. Sau đó, sự ra đời này là lần đầu tiên lời hứa của Đức Chúa Trời đối với tương lai của Y-sơ-ra-ên được ứng nghiệm. Theo lời tiên tri, bà đỡ nói với Ra-chên bằng chính những lời mà Đức Chúa Trời dùng để trấn an Áp-ra-ham: “Đừng sợ chi” (Sáng-thế Ký 35:17, so sánh với Sáng-thế Ký 15:1).

Đáng chú ý, Gia-cốp đổi tên mà Ra-chêngần trút linh hồn đã đặt cho con trai mình, Bê-nô-ni, có nghĩa là “con trai của sự đau đớntôi” để biểu thị nỗi đau của bà, thành Bê-gia-min, có nghĩa là “con trai tay hữu” có lẽám chỉ hướng về phía nam để bày tỏ hy vọng của mình nơi Đất Hứa và tất cả những gì Đức Chúa Trời phán rằng Ngài sẽ làm cho dân sự Ngài sau khi họ đã định cư ở đó.

Tuy nhiên, trong thời gian này, Ru-bên có quan hệ xác thịt với Bi-la, người hầu của cha ông và con đòi của Ra-chên (Sáng-thế Ký 35:25, Sáng-thế Ký 30:3). Chúng ta không biết tại sao ông lại làm hành động tai tiếng này, ngoại trừ một ví dụ khác về sự sa đọa của con người.

Thật đáng ngạc nhiên, Gia-cốp không phản ứng về sự vi phạm khủng khiếp này, mặc dù ông đã được kể về điều đó (Sáng-thế Ký 35:22). Có lẽ tại thời điểm này trong cuộc đời mình, Gia-cốp tin cậy Đức Chúa Trời rằng, Ngài sẽ thực hiện lời hứa Ngài, mặc cho tội lỗi và sự dữ luôn xảy ra xung quanh mình.

Bài học đức tin rõ ràng này hàm ý trong danh sách 12 con trai của Gia-cốp, họ sẽ là tổ tiên của Y-sơ-ra-ên (Sáng-thế Ký 35:22–26). Như chúng ta sẽ thấy, họ không phải là những người đạo đức tốt nhất. Tuy nhiên, bất chấp tất cả các vấn đề, tất cả những xung đột, thậm chí hoàn toàn xấu xa, chẳng hạn như Ru-bên với Bi-la, ý muốn của Chúa vẫn được thực hiện qua gia đình này, bất kể gia đình này thực sự rối ren như thế nào.

Ngay cả khi con người mắc sai lầm, mục đích cuối cùng của Đức Chúa Trời sẽ được thực hiện. Hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu con người hợp tác, nếu họ vâng lời Ngài. Dễ dàng hơn bao nhiêukhi con người bớt đau khổ, căng thẳng và trì hoãn, ý muốn của Đức Chúa Trời có thể được hoàn thành không?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, “The Night of Wrestling” trang 195–203, trong quyểntộctrưởng và Tiên Tri.

“Kinh nghiệm của Gia-cốp trong đêm vật lộn và đau khổ đó tiêu biểu cho thử thách mà dân sự Đức Chúa Trời phải vượt qua ngay trước khi Đấng Cơ-đốc tái lâm… Đó sẽ là kinh nghiệm của dân sự Chúa trong cuộc đấu tranh cuối cùng của họ với quyền lực của sự dữ. Đức Chúa Trời sẽ thử thách đức tin của họ, sự kiên trì của họ, sự tin cậy của họ vào quyền năng của Ngài để giải cứu họ. Sa-tan sẽ cố gắng làm họ khiếp sợ với suy nghĩ rằng trường hợp của họ là vô vọng; rằng tội lỗi của họ quá lớn để nhận được sự tha tội. Họ sẽ hiểu sâu sắc về những thiếu sót của mình, khi họ xem xét lại đời sống của mình, hy vọng của họ sẽ chìm xuống. Nhưng khi nhớ đến lòng thương xót lớn lao của Đức Chúa Trời, và sự ăn năn chân thành của chính họ, họ sẽ cầu xin những lời hứa của Ngài được thực hiện qua Đấng Cơ-đốc cho những tội nhân biết ăn năn. Đức tin của họ sẽ không thất bại vì lời cầu nguyện của họ không được đáp lại ngay lập tức. Họ sẽ nắm giữ sức mạnh của Đức Chúa Trời, như Gia-cốp nắm giữ Thiên sứ, và ngôn ngữ của tâm hồn họ sẽ là: Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi”…

“Tuy nhiên, lịch sử của Gia-cốp là sự bảo đảm rằng Đức Chúa Trời sẽ không đuổi những người bị lầm lạc do tội lỗi, nhưng họ sẽ trở lại cùng Ngài với lòng ăn năn thật. Chính bởi sự đầu phục và đức tin chắc chắn, Gia-cốp đã đạt được điều mà ông đã không đạt được bằng chính sức lực của mình. Do đó, Đức Chúa Trời đã dạy tôi tớNgài rằng chỉ bởi quyền năng thiên thượng và ân điển của Ngài mới có thể ban cho ông phước lành mà ông khao khát. Vì vậy, nó cũng sẽđược ban cho những ai sống trong những ngày cuối cùng. Khi nguy hiểm bủa vây họ và nỗi tuyệt vọng chiếm lấy linh hồn, họ chỉphải dựa vào công giá của sự chuộc tội. Chúng ta không thể làm gì cho chính mình.”- Ellen G. White, Tộctrưởng và Tiên Tri, trang 201–203.

Câu hỏi thảo luận:

1. Tại sao sự yếu đuối của Gia-cốp lại là cơ hội cho ân điển của Đức Chúa Trời? Kinh nghiệm của Gia-cốp liên quan như thế nào đến câu nói của Phao-lô, “vì khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ” (2 Cô-rinh-tô 12:10)?

2. Bạn nghĩ tại sao Kinh Thánh bày tỏ quá nhiều chi tiết tồi tệ về cuộc đời của nhiều nhân vật trong Kinh Thánh? Điều gì có thể được thực hiện từ việc làm này? Chúng ta có thể rút ra bài học gì?

3. Những thần tượng hiện đại trong nền văn minh của chúng ta ngày nay là gì? Làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng chúng ta không tôn thờ bất cứ ai hoặc bất cứ điều gì khác ngoài Chúa?