Dấu của sự giao ước
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng-thế Ký 2:2,3; Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11; Xuất Ê-díp-tô ký 16; Hê-bơ-rơ 4:1–4; Xuất Ê-díp-tô Ký 31:12–17; Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:14
"Ấy vậy, dân Y-sơ-ra-ên sẽ giữ ngày sa-bát trải các đời của họ, như một giao-ước đời đời" — Xuất Ê-díp-tô Ký 31:16
Sa-bát Dấu Của Sự Giao Ước
Câu gốc
“Ấy vậy, dân Y-sơ-ra-ên sẽ giữ ngày sa-bát trải các đời của họ, như một giao-ước đời đời” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:16).
Kinh Thánh nghiên cứu
Sáng-thế Ký 2:2,3; Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11; Xuất Ê-díp-tô ký 16; Hê-bơ-rơ 4:1–4; Xuất Ê-díp-tô Ký 31:12–17; Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:14.
Ngày Sa-bát thứ bảy giống như một cái đinh với sự đều đặn không bị gián đoạn đưa chúng ta trở lại mỗi tuần với nền tảng của tất cả những gì chúng ta đang hoặc có thể. Chúng ta rất bận rộn, chạy tới chạy lui, tiêu tiền, kiếm tiền, đi đây đi đó, đi khắp mọi nơi, và sau đó ngày Sa-bát đến và kéo chúng ta đến nền tảng của mình, điểm khởi đầu của mọi thứ tiếp theo bởi vì mọi thứ sau đó là khiến chúng ta chỉ hướng về Chúa bởi vì Chúa tạo ra nó và chúng ta là người bắt đầu.
Với sự đều đặn không ngừng, và không có ngoại lệ, ngày Sa-bát lặng lẽ đi qua đường chân trời và vào mọi vết nứt trong cuộc sống chúng ta. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mọi vết nứt và kẻ hở đều thuộc về Người tạo ra chúng ta, Người đã đưa chúng ta đến đây, Người mà ban đầu đã dựng nên trời đất, một hành động trở nên nền tảng không thể chối cãi cho tất cả niềm tin của Cơ đốc nhân và ngày Sa-bát thứ bảy là dấu hiệu khiêm tốn, cứng rắn và không thể chối cãi.
Tuần này chúng ta sẽ học về dấu chỉ của sự giao ước tại núi Si-nai.
Sơ lược về tuần này:
Ngày Sa-bát có nguồn gốc từ đâu? Bằng chứng nào chứng minh ngày Sa-bát tồn tại trước Si-na-i? Điều gì làm cho ngày Sa-bát trở thành một dấu hiệu giao ước thích hợp?
Thứ Nhất Nguồn Gốc Ngày Sa-bát
Chúng ta thường nghe cụm từ, “ngày Sa-bát của người Do Thái cổ”. Tuy nhiên, Kinh Thánh chỉ rằng ngày Sa-bát tồn tại từ lâu trước khi có bất kỳ người Do Thái nào. Nguồn gốc được tìm thấy trong tuần lễ Sáng tạo.
Đọc Sáng-thế ký 2:2,3 và Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11. Nơi nào họ biết rõ về nguồn gốc của ngày Sa-bát?
Mặc dù Sáng-thế Ký 2:2,3 không đè cập ngày thứ bảy là ngày Sa-bát (nhận định này xuất hiện đầu tiên trong Xuất Ê-díp-tô 16:26, 29), nhưng rõ ràng nó được đề xuất trong cụm từ “ngày thứ bảy, Ngài nghỉ các công việc Ngài đã làm” (Sáng-thế Ký 2:2). Từ nghỉ (shabat trong tiếng Hê-bơ-rơ) có liên quan đến danh từ Sa-bát. Từ “sa-bát” không được sử dụng trong Sáng-thế Ký 2:2,3, nhưng chắc chắn rằng tác giả muốn khẳng định rằng Đức Chúa Trời ban phước vào ngày thứ bảy là ngày Sa-bát. – Trích F. Waterman, Từ điển bách khoa toàn thư Zondervan của Kinh Thánh (Grand Rapids, MI: Zondervan Publishing House, 1975), tập 5, trang 183. Rõ ràng, Sáng thế ký 2:2, 3 dạy về nguồn gốc và thể chế thiêng liêng của ngày Sa-bát như một ngày ban phước cho toàn nhân loại.
Đọc Mác 2:27. Đức Chúa Giê-su phán rằng ngày Sa-bát được tạo ra cho loài người ngụ ý toàn thể nhân loại, trái ngược với người Do Thái một mình.
Tại sao chính Chúa lại nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy? Ngài có cần nó không? Mục đích khác cho việc nghỉ ngày Sa-bát của Chúa là gì?
Mặc dù một số nhà bình luận cho rằng Chúa cần nghỉ ngơi về thể xác sau tuần lễ Sáng tạo, mục đích thực sự cho việc nghỉ ngơi của Chúa là để cung cấp một ví dụ thiêng liêng cho loài người. Họ cũng phải làm việc trong sáu ngày và sau đó nghỉ ngơi vào ngày Sa-bát thứ Bảy. Nhà thần học Karl Barth cho rằng việc Chúa nghỉ sau tuần lễ Sáng tạo là một phần trong ân điển giao ước, mà trong đó loài người được mời đến để nghỉ ngơi với Ngài… để tham gia vào nghỉ ngơi.” – Church Dogmatics, tập 3, phần 1 (Edinburgh, Scotland: T & T Clark Ltd., 1958), trang 98.
Đức Chúa Trời trong tình yêu của Ngài đã kêu gọi người nam và người nữ vào ngày sau khi họ được tạo ra để được thông công, để thiết lập sự hiệp nhất mật thiết với Ngài với hình ảnh mà họ đã được tạo ra. Sự thông công và hiệp nhất đó sẽ tồn tại mãi mãi. Kể từ khi loài người sụp đổ, nó đã mang đến một điểm cao hàng tuần về cuộc sống của một người với Đấng Cứu Chuộc.
Nếu có ai đó hỏi bạn rằng làm thế nào để giữ ngày Sa-bát tốt lành cho mối quan hệ của bạn với Chúa, bạn sẽ trả lời như thế nào?
Thứ Hai Sa-bát Có Trước Giao Ước
“Người đáp rằng, Ấy là lời Đức Giê-hô-va đã phán rằng: Mai là ngày nghỉ, tức ngày Sa-bát thánh cho Đức Giê-hô-va, hãy nướng món chi các ngươi muốn nướng, hãy nấu món chi các ngươi muốn nấu; hễ còn dư, hãy để dành đến sáng mai” (Xuất Ê-díp-tô Ký 16:23).
Lướt qua Xuất Ê-díp-tô Ký 16, câu chuyện về việc Chúa ban bánh ma-na cho dân Y-sơ-ra-ên tại đồng vắng, trước núi Si-na-i. Câu chuyện này tiết lộ những gì:
- Mỗi ngày nào thâu bánh đủ cho ngày ấy, nhưng vào ngày thứ Sáu sẽ được phần gấp hai thường thâu hằng ngày.
- Không ban phát bánh ma-na vào ngày Sa-bát.
- Phần bánh dự bị cho ngày thứ bảy được chuẩn bị trong ngày thứ sáu và không bị hư, ngoài ra bánh ma-na sẽ không giữ được vào bất kỳ ngày nào khác.
Câu chuyện này tiết lộ điều gì về sự thiêng liêng của ngày Sa-bát trước khi đưa ra luật pháp tại núi Si-na-i? (Xem Xuất Ê-díp-tô Ký 16:23–28).
“Trên thực tế, sự cân bằng của ngày Sa-bát với ngày thứ Bảy, lời tuyên bố rằng Chúa ban cho dân Y-sơ-ra-ên, và ghi chép rằng mọi người, theo lệnh của Chúa, đã nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy, tất cả đều không thể nhầm lẫn với phép tắc ban đầu (tuần lễ Sáng tạo) ngày Sa-bát.” – Trích G. F. Waternam, The Zondervan Pictorial Encyclopedia of the Bible, cuốn 5, trang 184.
Có rất nhiều điều hơn được tìm thấy trong Xuất Ê-díp-tô Ký 16 về ngày Sa-bát. Hãy nhìn những gì nó dạy chúng ta:
1. Ngày nào là ngày chuẩn bị cho ngày Sa-bát?
2. Ngày nào trong tuần là ngày Sa-bát?
3. Ngày Sa-bát đến từ đâu?
4. Ngày Sa-bát nên là ngày nào?
5. Ngày Sa-bát có phải là ngày ăn chay không?
6. Ngày Sa-bát có phải là thử thách về lòng thành với Đức Chúa Trời không?
Sự hiểu biết của bạn về ngày Sa-bát hôm nay có giống với những gì được dạy về ngày Sa-bát trong Xuất Ê-díp-tô Ký 16 không?
Thứ Ba Dấu Hiệu Giao Ước
“Ấy vậy, dân Y-sơ-ra-ên sẽ giữ ngày sa-bát trải qua các đời của họ, như một giao ước đời đời. Ấy là một dấu đời đời cho ta cùng dân Y-sơ-ra-ên, vì Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời và đất trong sáu ngày, qua ngày thứ bảy Ngài nghỉ và lấy sức lại” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:16,17).
Bốn lần trong Kinh Thánh, ngày Sa-bát được chỉ định là một dấu hiệu của dân sự (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13,17; Ê-xê-chi 20:12,20). Một dấu hiệu không phải là một biểu tượng của người Do Thái theo nghĩa của một thứ tự nhiên, đại diện hoặc nhớ lại một cái gì đó khác, bởi vì cả hai đều có chung phẩm chất (ví dụ, một biểu tượng của một nắm tay thường biểu thị cho sức mạnh hoặc có thể). Trong Kinh Thánh, ngày Sa-bát với tư cách là một dấu hiệu của dân Y-so-ra-ên có chức năng như một dấu hiệu bên ngoài hoặc đối tượng hoặc điều kiện nhằm truyền đạt một thông điệp đặc biệt. Không có gì trong dấu hiệu đặc biệt liên kết nó với giao ước. Ngày Sa-bát là dấu hiệu của giao ước, Đức Giê-hô-va đã phán rằng “Đó là dấu hiệu giữa ta và các ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13).
Tại sao Chúa dùng ngày Sa-bát làm dấu hiệu giao ước? Điều gì về ngày Sa-bát sẽ làm cho nó trở thành một biểu tượng thích hợp cho mối quan hệ cứu rỗi với Đức Chúa Trời? Hãy nhớ rằng một khía cạnh quan trọng của giao ước là chúng ta được cứu bởi ân điển, công việc đó không thể cứu chúng ta, vậy chính ngày Sa-bát làm cho nó trở thành một biểu tượng tốt đẹp của mối quan hệ đó như thế nào? (Xem Sáng-thế Ký 2:3, Hê-bơ-rơ 4:1–4)
Điều hấp dẫn về ngày Sa-bát như là một dấu hiệu của giao ước ân điển là trong nhiều thế kỷ, người Do Thái đã hiểu ngày Sa-bát là dấu hiệu của sự cứu chuộc. Họ đã thấy trong ngày Sa-bát một điềm báo về sự cứu rỗi trong Đấng Mê-si. Bởi vì chúng ta hiểu sự cứu chuộc chỉ đến từ ân điển, và vì chúng ta hiểu giao ước là một giao ước của ân điển, mối liên kết giữa ngày Sa-bát, Cứu chuộc và giao ước được thể hiện rõ ràng (xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:13-15). Do đó, trái với quan điểm thông thường, ngày Sa-bát là một dấu hiệu của sự cứu rỗi bởi ân điển. Nó không phải là một dấu hiệu của sự cứu rỗi bởi các công việc.
Làm thế nào để bạn hiểu ý nghĩa của sự nghỉ ngơi vào ngày Sa-bát? Làm thế nào để bạn nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát? Bạn làm gì khác vào ngày hôm đó để biến nó thành một dấu hiệu của giao ước? Liệu có ai đó biết được cách bạn nhìn vào cuộc sống của bản thân và thấy rằng ngày Sa-bát thực sự là một ngày đặc biệt đối với bạn?
Thứ Tư Dấu Hiệu Của Sự Nên Thánh
“Các ngươi hãy giữ ngày sa-bát ta, vì là một dấu giữa ta và các ngươi, trải qua một đời, để thiên hạ biết rằng ta, là Đức Giê-hô-va, làm cho các ngươi nên thánh” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13).
Một đoạn Kinh Thánh đặc biệt về ngày Sa-bát là Xuất Ê-díp-tô Ký 31:12-17, theo hướng dẫn của Đức Giê-hô-va để dựng nên ngày thánh và thiết lập các công việc của nó (Xuất Ê-díp-tô Ký 25:1– 31:11).
Khái niệm ngày Sa-bát như một dấu hiệu của người Do thái, là một dấu hiệu có thể nhìn thấy, bên ngoài và vĩnh cửu giữa Đức Chúa Trời và dân sự của Ngài, lần đầu tiên được thể hiện ở đây theo cách này. Bản thân văn bản chứa một số khái niệm hấp dẫn xứng đáng với nghiên cứu của chúng ta. Hai ý tưởng mới được kết hợp với nhau trong văn bản này:
- Ngày Sa-bát như một dấu hiệu của sự nhận biết
- Ngày Sa-bát như một dấu hiệu của sự thánh
Hãy xem xét khía cạnh dấu hiệu liên quan đến sự nhận biết. Sự hiểu biết của người Do Thái về kiến thức bao gồm các khía cạnh trí tuệ, quan hệ và cảm xúc. Để biết, không chỉ đơn giản là muốn biết một sự thật, đặc biệt là khi một người có liên quan. Nó cũng có nghĩa là có một mối quan hệ có ý nghĩa với một người được biết đến. Do đó, để nhận biết Chúa và mối quan hệ mật thiết với Ngài, đó là phục sự Ngài (1 Sử-ký 28:9), kính sợ Ngài (Ê-sai 11:2), tin cậy (Ê-sai 43:10), để lòng tin cậy nơi Ngài và tìm kiếm Ngài (Thi Thiên 9:10), và để xưng danh Ngài (Giê-rê-mi 10:25).
Đọc từng câu Kinh Thánh trên. Những câu này giúp chúng ta hiểu ý nghĩa của nó như thế nào về sự nhận biết Đức Chúa Trời?
Ngoài ra, ngày Sa-bát có ý nghĩa như một dấu hiệu của sự nên thánh. Nó biểu thị rằng Chúa là Đấng làm cho dân sự nên thánh (so sánh với Lê-vi Ký 20:8) bằng cách làm họ trở thành dân thánh (Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:6).
Quá trình nên thánh cũng giống như tình yêu của sự cứu rỗi và công việc cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Sự công bình (sự công chính) và sự nên thánh đều là những việc làm của Đức Chúa Trời: “Ta là Đấng làm cho các ngươi nên thánh (Lê-vi Ký 20:8). Do đó, ngày Sa-bát là một dấu hiệu truyền đạt sự nhận biết về Đức Chúa Trời là Người xét đoán. “Ngày Sa-bát được ban cho thế gian như là dấu hiệu của Chúa với tư cách là Đấng Tạo Hóa và là Người xét đoán.” – Phỏng theo Ellen G. White, Chứng đạo của Hội Thánh, cuốn 6, trang 350.
Hãy xem xét ngày Sa-bát và quá trình nên thánh, đó là việc được làm nên thánh. Vậy Sa-bát giữ vai trò gì trong quá trình này? Làm thế nào Chúa có thể sử dụng kinh nghiệm của chúng ta trong việc giữ ngày Sa-bát để giúp chúng ta nên thánh?
Thứ Năm Nhớ Ngày Sa-bát Thánh
“Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8)
Ngày Sa-bát đã và là một dấu hiệu để con người ghi nhớ. Việc sử dụng từ “nhớ”có thể phục vụ các chức năng khác nhau. Đầu tiên, để nhớ một cái gì đó ngụ ý nhìn về phía sau, nhìn về quá khứ. Trong trường hợp này, ngày Sa-bát chỉ cho chúng ta về sự sáng tạo, cao trào trong việc lập ngày Sa-bát như một ngày nghỉ ngơi hàng tuần và thời gian thông công đặc biệt với Đức Chúa Trời.
Các lệnh cần nhớ cũng có ý nghĩa cho hiện tại. Chúng ta không chỉ nghỉ ngày Sa-bát thánh (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8); chúng ta phải giữ ngày Sa-bát như Chúa đã phán dặn (xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:12). Do đó, ngày Sa-bát có ý nghĩa quan trọng đối với chúng ta bây giờ, trong hiện tại.
Cuối cùng, việc nhớ ngày Sa-bát cũng chỉ cho chúng ta về tương lai. Người nhớ đến việc giữ ngày Sa-bát sẽ có một tương lai đầy hứa hẹn và đầy ý nghĩa với Chúa trong ngày Sa-bát. Anh ta hoặc cô ta vẫn còn trong mối quan hệ giao ước bởi vì họ vẫn ở trong Chúa. Một lần nữa, khi chúng ta hiểu giao ước là mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và loài người, ngày Sa-bát, có thể giúp củng cố mối quan hệ đó, trở nên nổi bật cụ thể.
Thật vậy, khi nhớ đến Tạo hóa và Người tạo ra nó, dân Chúa cũng nhớ những công việc cứu rỗi ân điển của Đức Chúa Trời (xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:14, trong đó, ngày Sa-bát được xem như một dấu hiệu của sự giải thoát từ Ai Cập, một biểu tượng của sự cứu rỗi cuối cùng được tìm thấy trong Chúa). Sáng tạo và tái tạo thuộc về nhau. Cái trước làm nền tảng cho cái sau. Ngày Sa-bát là một dấu hiệu cho thấy Đức Chúa Trời là Đấng tạo dựng thế giới và là Đấng mang đến sự cứu rỗi cho chúng ta.
“Việc giữ ngày Sa-bát của Ngài chứng tỏ rằng chúng ta là con cái của Ngài. Lời của Ngài tuyên bố ngày Sa-bát là một dấu hiệu để phân biệt những người giữ điều răn… Những người tuân giữ luật pháp Đức Chúa Trời sẽ hiệp một với Ngài trong cuộc phán xét lớn bắt đầu trên thiên đàng giữa Sa-tan và Đức Chúa Trời” – Phỏng theo Ellen G. White, Sứ Điệp Được Chọn, cuốn 2, trang 160.
Nhìn vào tuyên bố này từ tôi tớ của Đức Chúa Trời. Điều gì về ngày Sa-bát làm cho nó trở thành một thứ gì thể phân biệt chúng ta với tư cách là người giữ điều răn nhiều hơn bất kỳ điều răn nào khác?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, trang 968 – 970 trong The SDA Bible Commentary, cuốn 7; “Sự tuân giữ ngày Sa-bát” trong Chứng từ của Giáo hội, cuốn 6; “Từ Biển Đỏ tới núi Si-na-i”, trang 295-297, trong quyển Tộc trưởng và Tiên Tri.
Mười điều răn xác định một cách toàn diện và cơ bản các mối quan hệ thiêng liêng giữa người với người. Điều răn chính của Thập tự giá là điều răn về ngày Sa-bát thánh. Nó xác định ngày Sa-bát của Chúa theo một cách đặc biệt và chỉ ra phạm vi quyền lực và quyền sở hữu của Ngài. Lưu ý hai khía cạnh sau: (1) danh tính của Thần: Giê-hô-va (Chúa), là Đấng Tạo Hóa (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11, Xuất Ê-díp-tô 31:17), và người giữ một vị trí duy nhất; (2) phạm vi quyền sở hữu và quyền năng của Ngài, “Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11; so sánh Xuất Ê-díp-tô 31:17). Trong hai khía cạnh này, điều răn Sa-bát có những đặc điểm điển hình của các con dấu của các tài liệu hiệp ước Cận Đông, quốc tế cổ đại. Những con dấu này thường nằm ở trung tâm của các tài liệu hiệp ước và cũng chứa (1) danh tính của vị thần (thường là một vị thần ngoại giáo) và (2) phạm vi quyền sở hữu và quyền hạn (thường là một khu vực địa lý giới hạn).
“Sự nên thánh của Thánh Linh báo hiệu sự khác biệt giữa những người có dấu ấn của Đức Chúa Trời và những người giữ ngày nghỉ giả.”
“Khi thử thách đến, nó sẽ được hiển thị rõ ràng dấu ấn của con thú là gì. Đó là việc giữ ngày chủ nhật…”
“Đức Giê-hô-va phán rằng thứ bảy là ngày Sa-bát thánh của ta” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13,17,16).
“Vì vậy, sự khác biệt được rút ra giữa người trung tín và không trung tín. Những người mong muốn có dấu ấn của Chúa trên trán phải giữ ngày Sa-bát của điều răn thứ tư.” Phỏng theo Ellen G. White, The SDA Bible Commentary, cuốn 7, trang 980, 981.
Câu hỏi thảo luận
1. Đọc Lê-vi Ký 19:30. Chú ý cách liên kết sự nên thánh và ngày Sa-bát. Xem xét những gì chúng ta đã học được cho đến nay về ngày Sa-bát là một dấu, tại sao mối liên kết đó có ý nghĩa rất lớn?
2. Tự hỏi bản thân: Việc giữ ngày Sa-bát có giúp tôi giữ vững bước đi trong Chúa không? Nếu không, những thay đổi bạn có thể thực hiện là gì?
Tóm lược: Ngày Sa-bát là một dấu giao ước đạt đến thời điểm mà kế hoạch cứu rỗi sẽ được hoàn thành. Nó quay trở lại với Tạo hóa và, như một dấu của giao ước ân điển, nó chỉ cho chúng ta đến sự tái tạo cuối cùng, khi Đức Chúa Trời đổi mới thế gian một lần nữa.