Bài Học 8 · 15 – 21 Tháng 5

Giao ước luật pháp

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6, Ê-sai 56:7, Hê-bơ-rơ 2:9, Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:13, Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:13, A-mốt 3:3, Sáng-thế Ký 18:19

"Vậy nên, phải nhận biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, ấy là Đức Chúa Trời, tức Đức Chúa Trời thành tín, giữ sự giao ước và nhân từ đến ngàn đời cho những người yêu mến Ngài và vâng giữ các điều răn Ngài" — Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:9
Sa-bát Giao Ước Luật Pháp

Câu gốc

“Vậy nên, phải nhận biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, ấy là Đức Chúa Trời, tức Đức Chúa Trời thành tín, giữ sự giao ước và nhân từ đến ngàn đời cho những người yêu mến Ngài và vâng giữ các điều răn Ngài” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:9).

Kinh Thánh nghiên cứu

Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6, Ê-sai 56:7, Hê-bơ-rơ 2:9, Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:13, Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:13, A-mốt 3:3, Sáng-thế Ký 18:19.

Một trong những cụm từ quan trọng trong Thi Thiên 23 chỉ ra nơi Chúa muốn dẫn chúng ta đi: “Ngài dẫn tôi vào các lối công bình, vì cớ danh Ngài”, Đa-vít tuyên bố trong câu 3. Vì sự răn dạy công bình của Ngài, chúng ta sẽ không bao giờ bị lạc lối. Ngài sẽ ban những con đường bình an cho bước đi thuộc linh của chúng ta trong đời sống.

Sự bình an trong các lối công bình là gì? Một người viết của sách Thi Thiên khác trả lời câu hỏi này thông qua một lời cầu xin: “Xin hãy khiến tôi đi trong đường điều răn Chúa; vì tôi lấy làm vui vẻ tại đó” (Thi Thiên 119:35). “Hết thảy điều răn Chúa là công bình” (Thi Thiên 119: 172). Luật pháp của Chúa là bình an, vững chắc vượt qua vũng lầy phản bội tồn tại trong mỗi người.

Bài học của chúng ta trong tuần này tập trung vào luật pháp của Chúa và vị trí của nó trong giao ước tại núi Si-na-i.

Sơ lược về tuần này:

Việc chọn dân Y-sơ-ra-ên có ý nghĩa gì? Làm thế nào để việc chọn Y-sơ-ra-ên tương đồng với sự lựa chọn của chúng ta? Luật pháp trong giao ước quan trọng như thế nào? Có giao ước vô điều kiện không? Tại sao sự vâng phục là một phần không thể thiếu trong mối quan hệ giao ước?

Thứ Nhất Dân Y-sơ-ra-ên Được Chọn Lựa

Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:7

Truyền thống Y-sơ-ra-ên đã dạy rằng Đức Chúa Trời lập giao ước với Y-sơ-ra-ên chỉ vì các quốc gia khác từ chối trước. Mặc dù không có bằng chứng Kinh Thánh cho vị trí đó, tuy nhiên, điều đó giúp mang lại quan điểm rằng vì bất kỳ lý do gì Chúa chọn quốc gia Do Thái, không phải vì họ xứng đáng được tôn vinh và đặc quyền cao quý mà Chúa ban cho họ. Họ không có công đức của riêng họ sẽ khiến họ xứng đáng với tình yêu của Chúa và sự lựa chọn họ trở thành con cái của Ngài. Họ ít về số lượng, một nhóm các bộ lạc nô lệ, và yếu về chính trị và quân sự. Thêm vào đó, về văn hóa và tôn giáo, họ bị pha trộn, không có gì nổi bật và không có nhiều ảnh hưởng. Nguyên nhân cơ bản cho việc chọn dân Y-sơ-ra-ên là dựa trên tình yêu mầu nhiệm và ân sủng của Chúa.

Tuy nhiên, đồng thời, chúng ta cần cẩn thận khi xem xét ý tưởng lựa chọn này, bởi vì nó tiềm ẩn nhiều nguy cơ cho sự hiểu lầm thần học. Đức Chúa Trời đã chọn Y-sơ-ra-ên để làm gì? Có phải họ được cứu chuộc, trong khi những người khác được chọn để bị loại bỏ và không còn ảnh hưởng? Hay họ được chọn là phương tiện truyền bá ai sẽ là người rao truyền sẽ ban cho thế giới những gì họ đã được ban cho? Làm thế nào để những câu sau đây giúp chúng ta có được đáp án cho những câu hỏi này?

Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6

Ê-sai 56:7

Hê-bơ-rơ 2:9

Là những người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta muốn xem mình là bản sao của Y-sơ-ra-ên thời hiện đại, được Chúa kêu gọi, không phải là những người duy nhất được chuộc mà là rao truyền sứ điệp cứu chuộc, trong bối cảnh sứ điệp ba thiên sứ đến thế giới. Nói tóm lại, chúng ta tin rằng chúng ta có điều để nói mà không ai khác nói đến. Về cơ bản, đây là tình thế với Y-sơ-ra-ên cổ đại. Mục đích của việc lựa chọn dân Y-sơ-ra-ên là không phải làm cho dân Do Thái thành một dân độc quyền, giữ riêng lời hứa cứu rỗi và cứu chuộc cho chính họ. Trái lại, nếu chúng ta tin rằng Đức Chúa Giê-su đã chết thay cho mọi người (Hê-bơ-rơ 2:9), thì sự cứu chuộc mà Chúa ban cho dân Y-sơ-ra-ên cũng được ban cho cả thế giới. Y-sơ-ra-ên được cho là phương tiện mà sự cứu chuộc này được biết đến. Hội Thánh của chúng ta đã được kêu gọi để làm điều tương tự.

Nhìn vào vai trò của bạn trong Hội Thánh. Bạn có thể làm gì để giúp thúc đẩy công việc mà chúng ta được kêu gọi làm? Hãy nhớ rằng, nếu bạn không tích cực giúp đỡ, nhiều khả năng bạn đang ở một mức độ nào đó đang cản đường bạn?

Thứ Hai Mối Quan Hệ Ràng Buộc

“Ngài rao truyền cho các ngươi biết sự giao ước của Ngài, tức là mười điều răn, khiến các ngươi gìn giữ lấy, và Ngài chép mười điều răn ấy trên hai bảng đá” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:13).

Tuy nhiên, chúng ta đã nhấn mạnh rằng giao ước luôn luôn là một giao ước của ân điển, đó là kết quả của việc Đức Chúa Trời ban ơn phước cho những ai tham gia vào mối quan hệ cứu rỗi với Ngài, ơn phước đó không phải là sự cho phép không vâng lời. Trái lại, giao ước và luật pháp thuộc về nhau; cả hai không thể tách rời.

Đọc lại Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:13. Làm thế nào để liên kết chặt chẽ giao ước và pháp luật? Làm thế nào nó cho thấy cơ bản luật pháp là giao ước?

Khi bạn nghĩ về khái niệm của giao ước, khái niệm của luật pháp như là một phần không thể thiếu tạo nên ý nghĩa. Nếu chúng ta hiểu giao ước như trong số những điều khác, một mối quan hệ, thì một số quy tắc và ranh giới cần phải được rút ra. Một cuộc hôn nhân hoặc một tình bạn hoặc một quan hệ đối tác kinh doanh sẽ kéo dài bao lâu nếu không có ranh giới hoặc quy tắc, nó được thể hiện cụ thể hay hiểu ngầm? Người chồng quyết định đưa vợ hoặc người bạn quyết định giúp mình lấy ví tiền khác, hoặc một đối tác kinh doanh mà không nói với người kia là mời người khác tham gia vào việc kinh doanh của họ. Những hành vi này sẽ là vi phạm các quy tắc, luật pháp và nguyên tắc. Những mối quan hệ này sẽ kéo dài bao lâu trong những trường hợp vô luật pháp như vậy? Đó là lý do tại sao phải có ranh giới, vạch kẻ và quy tắc được thiết lập. Chỉ thông qua những điều này thì mới có thể duy trì mối quan hệ.

Trong thực tế, nhiều cách diễn đạt khác nhau như là luật pháp (Thi Thiên 78:10), đạo luật (Thi Thiên 50:16), lời chứng (Thi Thiên 25:10), điều răn (Thi Thiên 103:18) và lời của Đức Chúa Trời (Phục-truyền Luật-lệ Ký 33:9) được tìm thấy tương đồng hoặc liên kết gần nhất với (nếu không có ý nghĩa gần giống) giao ước. Rõ ràng là những lời của giao ước này (Giê-rê-mi 11:3,6,8) là những lời của luật pháp, đạo luật, lời chứng và điều răn của Đức Chúa Trời.

Giao ước của Đức Chúa Trời với dân Y-sơ-ra-ên có những yêu cầu khác nhau rất quan trọng để duy trì mối quan hệ đặc biệt mà Ngài tìm kiếm với dân sự Ngài. Những yêu cầu này có gì khác với ngày nay hay không?

Hãy nghĩ về một người mà bạn có mối quan hệ thân thiết. Bây giờ, hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra với mối quan hệ đó nếu bạn không cảm thấy bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc hoặc luật nào, nhưng tin rằng bạn có toàn quyền tự do làm bất cứ điều gì bạn muốn. Ngay cả khi bạn nói rằng bạn yêu người này và tình yêu đó sẽ quyết định bạn liên quan đến người đó như thế nào, tại sao vẫn cần có quy tắc? Thảo luận với lớp học.

Thứ Ba Luật Pháp Trong Giao Ước

Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:12,13

Suy nghĩ đầu tiên của bạn khi nghĩ về luật pháp là gì? Cảnh sát, vé xe, thẩm phán, và nhà tù? Hay bạn nghĩ đến những hạn chế, quy tắc, sự độc đoán từ cha mẹ và hình phạt? Hoặc, có lẽ, bạn nghĩ về trật tự, hài hòa, ổn định? Hoặc thậm chí có thể… tình yêu?

Từ tiếng Hê-bơ-rơ “Torah” được dịch là “Luật pháp” trong Kinh Thánh của chúng ta, có nghĩa là “dạy dỗ” hoặc “hướng dẫn.” Thuật ngữ này có thể được sử dụng để chỉ tất cả sự dạy dỗ của Chúa, cho dù là đạo đức, dân sự, xã hội hay tôn giáo. Nó ngụ ý tất cả những lời khuyên khôn ngoan mà Đức Chúa Trời đã ban cho dân của Ngài, vì vậy họ có thể trải nghiệm một cuộc sống phong phú cả về thể chất và tâm linh. Không có gì ngạc nhiên khi tác giả Thi Thiên gọi người có phước là người “lấy làm vui vẻ về luật pháp của Đức Giê-hô-va; Và suy ngẫm luật pháp ấy ngày và đêm” (Thi Thiên 1:2).

Khi chúng ta đọc luật pháp hoặc còn gọi là Torah, các hướng dẫn và dạy dỗ được ghi lại trong các sách của Môi-se đã trở thành một phần của giao ước Y-sơ-ra-ên, chúng ta rất ấn tượng với hàng loạt chỉ dẫn đó. Luật pháp đề cập đến mọi phần trong lối sống của dân Y-sơ-ra-ên – nông nghiệp, chính quyền dân sự, các mối quan hệ xã hội và thờ phượng.

Tại sao bạn cho rằng Chúa ban quá nhiều sự chỉ dạy cho dân Y-sơ-ra-ên? (Xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:13) Những chỉ dạy này dành cho những người “nhơn lành” như thế nào?

Công việc của luật pháp trong phạm vi giao ước là ban truyền các hướng dẫn cho cuộc sống mới của con người dự phần vào giao ước. Luật pháp giới thiệu thành viên của giao ước với ý muốn của Đức Chúa Trời, người mà mọi người biết đến theo nghĩa đầy đủ nhất thông qua sự vâng phục bởi đức tin đối với các điều răn và những diễn đạt khác của ý muốn Ngài.

Phần thực hiện theo luật pháp trong thực tế của mối quan hệ giao ước cho thấy dân sự Y-sơ-ra-ên không thể sống theo cách của các dân ngoại khác. Họ không thể sống một mình theo luật tự nhiên, nhu cầu của con người, ham muốn, hoặc thậm chí là nhu cầu xã hội, chính trị và kinh tế. Họ có thể tiếp tục là dân thánh, có chức tế lễ nhà vua và gia tài đặc biệt chỉ nhờ vào sự kiên quyết vâng phục ý muốn trong giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập trong mọi lãnh vực của đời sống.

Giống như dân Y-sơ-ra-ên thuở xưa, những người Cơ-đốc Phục Lâm đã nhận được một loạt các lời khuyên liên quan đến mọi giai đoạn của đời sống Cơ-đốc nhân thông qua một biểu thị hiện đại của món quà tiên tri. Tại sao chúng ta nên xem những lời khuyên này như một ơn phước từ Đức Chúa Trời chứ không phải là sự bất lợi cho suy nghĩ và hành động độc lập? Đồng thời, những nguy hiểm nào chúng ta phải đối mặt khi biến ơn phước đó thành một thứ hợp pháp, như người Y-sơ-ra-ên đã làm với những ơn phước của họ? (Xem Rô-ma 9:32).

Thứ Tư Luật Pháp Chúa Là Vững Bền

Đọc Ma-la-chi 3:6, Gia-cơ 1:17. Luật pháp của Chúa trong mối quan hệ giao ước dạy chúng ta về bản chất cốt yếu của Ngài, thông qua đó chúng ta biết được sự thật gì về Đức Chúa Trời?

Luật pháp của Chúa là một biểu hiện bằng lời nói hoặc bằng văn bản bày tỏ ý muốn của Ngài (so sánh Thi Thiên 40:8). Bởi vì nó là bản sao lại tính cách của Ngài, sự hiện diện của nó trong giao ước bảo đảm cho chúng ta về sự trường tồn và sự đáng tin cậy của Đức Chúa Trời. Mặc dù chúng ta luôn có thể không thể biết trước được công việc của Ngài, nhưng chúng ta biết rằng Ngài đáng tin cậy. Vũ trụ của Ngài nằm dưới những quy luật đạo đức và tự nhiên. Chính thực tế này mang lại cho chúng ta sự tự do và an ổn thực sự.

Một sự đảm bảo rằng, “Đức Chúa Trời là thành tín công bình và sự thật rằng Ngài là Đức Chúa Trời của luật pháp. Ý muốn và luật pháp của Ngài là một. Chúa nói rằng lẽ thật là lẽ thật vì nó mô tả các mối quan hệ tốt nhất có thể. Do đó, luật pháp của Ngài không bao giờ độc đoán hay tùy tiện. Đó là thứ vững bền và chắc chắn nhất trong vũ trụ này.” – Walter R. Beach, Lối vào sự cứu rỗi (Washington, D.C.: Review and Herald Publishing Associatiob, 1963), tr. 143.

Nếu luật pháp Đức Chúa Trời không thể cứu rỗi con người khỏi tội lỗi, vậy tại sao Ngài tạo dựng nó là một phần của giao ước? (xem A-mốt 3:3)

Một mối quan hệ đòi hỏi sự đồng ý và hòa thuận. Bởi vì Đức Chúa Trời không chỉ là Đấng tạo dựng thế gian mà còn là Nhà cầm quyền đạo đức của nó, luật pháp là điều cần thiết cho hạnh phúc của mọi điều được tạo ra bởi Ngài và để sống hòa thuận với Ngài. Luật pháp của Ngài, sự thể hiện ý chí của Ngài, là hiến pháp trong nơi Ngài. Nó tự nhiên là chuẩn mực hoặc nghĩa vụ của sự sắp xếp giao ước và mối quan hệ. Mục đích không phải là để cứu rỗi, mà là xác định bổn phận của chúng ta đối với Đức Chúa Trời (điều răn 1-4) và nghĩa vụ của chúng ta đối với người lân cận mình (điều răn 5-10). Nói cách khác, nó đặt ra cách sống mà Đức Chúa Trời tạo lập cho những đứa con theo giao ước của Ngài, để họ có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nó ngăn cản Y-sơ-ra-ên thay thế một số triết lý khác như một lối sống. Đó là mục đích của mối quan hệ giao ước để đưa người tin bởi ân điển biến cải của Đức Chúa Trời, mà đến ý muốn và bản tính của Ngài.

Hãy nhìn xung quanh. Bạn có chắc là không nhìn thấy những ảnh hưởng tiêu cực của việc không có luật pháp? Ngay cả trong cuộc sống của chính bạn, bạn có chắc không thấy sự hủy hoại diễn ra khi bạn vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời? Những cách thức thực tế này có giúp khẳng định sự tốt lành trong luật pháp của Chúa? Tại sao luật pháp phải là một phần quan trọng trong mối quan hệ của chúng ta với Ngài?

Thứ Năm Nếu Như…

Đọc những những câu Kinh Thánh sau. Điểm chung của những câu này là gì và nó dạy gì về bản chất của giao ước?

Sáng-thế Ký 18:19

Sáng-thế Ký 26:4,5

Xuất Ê-díp-tô Ký 19:5

Lê-vi Ký 26:3

Đức Chúa Trời làm thành lời đã thề cùng Áp-ra-ham vì ông đã vâng lời Ngài, “giữ điều ta phán dạy, lịnh, luật và lệ của ta” (Sáng thế ký 26:5). Nó được ngụ ý rằng Ngài mong đợi một lối sống như vậy từ những người giữ mạng lịnh Ngài trong giao ước. Tuyên bố đầy đủ của giao ước Kinh Thánh tại núi Si-na-i đưa ra rất rõ ràng rằng các điều kiện của sự vâng phục là một trong những khía cạnh cơ bản của giao ước.

Trong Xuất Ê-díp-tô Ký 19:5 đã nói rõ, “nếu các ngươi vâng lời ta…” Các khía cạnh có điều kiện của giao ước là không thể phủ nhận; Mặc dù được ban cho bởi ơn phước, mặc dù không được học, mặc dù là một ân điển cho họ, nhưng những lời hứa giao ước không phải là vô điều kiện. Mọi người có thể từ chối ân điển này, từ chối ơn phước và quay lưng lại với những lời hứa. Giao ước, như với sự cứu rỗi, không bao giờ phủ nhận sự tự do. Chúa không ép buộc mọi người vào mối quan hệ cứu rỗi với Ngài; Ngài không áp đặt một giao ước với họ. Ngài ban sự tự do lựa chọn cho mọi người; mọi người được mời để chấp nhận nó. Việc tuân theo các nghĩa vụ không phải là một phương tiện để kiếm được phước lành theo giao ước mà là một biểu hiện bên ngoài của việc nhận được các phước lành theo giao ước. Y-sơ-ra-ên nên tuân theo đó, không phải để kiếm được lời hứa mà là những lời hứa có thể được thực hiện trong họ. Sự vâng lời của họ là một biểu hiện của việc được Chúa ban phước. Sự vâng phục không tự tạo ra phước lành, mà Chúa là người sẽ ban phước lành đó đến mọi người; thay vào đó, sự phước lành tạo ra một môi trường nơi phước lành của đức tin có thể được biểu lộ.

“Các ngươi khá đi theo trọn đường mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã chỉ cho, để các ngươi được sống, hưởng phước, và ở lâu dài trong xứ mà mình sẽ nhận được” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:33). Có phải Chúa đang phán với dân sự Y-sơ-ra-ên rằng nếu họ vâng lời họ sẽ nhận được những phước lành này, rằng những phước lành đó là những gì con người đáng sở hữu? Hay Ngài đang phán: Nếu bạn vâng lời, những phước lành này có thể xảy ra vì sự vâng lời mở đường lối Ngài, nơi có thể mang lại phước lành cho bạn? Sự khác biệt giữa hai ý tưởng là gì?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, “Thiện Ác Đấu Tranh” trang 607, 608 trong “Nguyện Ước Thời Đại”; và “Luật Pháp Và Giao Ước” tr. 363-373, trong quyển “Tộc Trưởng Và Tiên Tri”.

Làm thế nào Ma-thi-ơ 22:34 – 40 giúp chúng ta hiểu rõ hơn vị trí và ý nghĩa luật pháp của Chúa trong giao ước của Ngài khái niệm giao ước có cùng nghĩa với mối quan hệ?

“Trước tiên, phải có lòng yêu thương, trong lòng sức mạnh và nương nhờ ơn phước của Đức Chúa Giê-su, bắt đầu tuân theo các luật và lệ trong luật pháp Ngài (xem Rô-ma 8:3,4). Vâng lời mà không có tình yêu thì sự vâng lời đó sẽ trở nên hư không. Nhưng nơi nào tình yêu hiện diện, một người sẽ tự động sắp xếp cuộc sống của mình để hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời như được thể hiện trong các điều răn của Ngài.” – The SDA Bible Commentary, tập 5, tr. 484.

“Trong điều dạy bảo của luật pháp thánh, Đức Chúa Trời đã ban cho một quy tắc sống hoàn hảo; và Ngài đã tuyên bố rằng cho đến khi hết thời gian, luật này, không thay đổi là để duy trì sự đòi hỏi nơi con người. Đức Chúa Giê-su đã đến thế gian, rao truyền luật pháp và làm cho nó được tôn vinh. Ngài đã chỉ ra rằng nó dựa trên nền tảng rộng lớn của tình yêu đối với Đức Chúa Trời và tình yêu đối với con người và cả sự vâng phục những lời dạy dỗ đó, bao gồm toàn bộ bổn phận của con người. Trong cuộc đời của chính mình, Ngài đã đưa ra một ví dụ về sự vâng phục luật pháp Chúa Cha. Trong Bài giảng trên núi, Ngài đã chỉ ra cách các yêu cầu của nó vượt ra ngoài những hành động bên ngoài và công nhận những suy nghĩ cũng như ý định của lòng thành.

Câu hỏi thảo luận:

1. Tại sao chỉ tình yêu lại mạnh hơn dây sợ hãi trong việc kéo con người đến với Chúa?

2. Tại sao điều răn “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi” (Ma-thi-ơ 22:37) được đặt là điều răn thứ nhứt và lớn hơn hết?

3. Simone Weil đã từng viết rằng, “Quy tắc là đòi hỏi đầu tiên của tất cả” (Trích dẫn trong Russell Kirk, The Roots of American Order [Washington, D.C.: Regnery Gateway, 1992], trang 3). Bạn hiểu câu nói này như thế nào trong bối cảnh của bài học trong tuần, đặc biệt liên quan đến ý tưởng của luật pháp?

Tóm lược: Luật pháp của Chúa là một phần không thể thiếu của giao ước. Đó là ơn phước thực sự của giao ước. Tuy nhiên, ơn phước không bao giờ xóa bỏ được sự cần thiết của pháp luật. Trái lại, luật pháp là một phương tiện để nhận được ơn phước cũng như giúp nhìn thấy cuộc sống của những người nhận được ân điển.