Bài Học 6 · 1 – 7 Tháng 5

Dòng dõi của Áp-ra-ham

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-xê-chi-ên 16:8; Phục truyền 28:1, 15; Giê-rê-mi 11:8; Sáng Thế Ký 6:5; Giăng 10:27,28; Ga-la-ti 3:26–29; Rô-ma 4:16,17

"Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài" — 1 Phi-e-rơ 2:9
Sa-bát Dòng Dõi Của Áp-ra-ham

Câu gốc

“Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (1 Phi-e-rơ 2:9).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-xê-chi-ên 16:8; Phục truyền 28:1, 15; Giê-rê-mi 11:8; Sáng Thế Ký 6:5; Giăng 10:27,28; Ga-la-ti 3:26–29; Rô-ma 4:16,17.

Trong một thị trấn nhỏ, chiếc kim đồng hồ trong cửa sổ của tiệm kim hoàn dừng lại lúc 9 giờ kém 15 phút . Nhiều người dân đã phụ thuộc vào chiếc đồng hồ này để biết thời gian. Vào buổi sáng đặc biệt này, các doanh nhân nam và nữ liếc nhìn qua cửa sổ và nhận thấy chỉ còn mười lăm phút nữa là chín giờ; những đứa trẻ đang trên đường đến trường đã rất ngạc nhiên khi thấy chúng vẫn còn nhiều thời gian. Nhiều người đã đến muộn vào sáng hôm đó vì một chiếc đồng hồ nhỏ trong cửa sổ của tiệm kim hoàn đã ngừng hoạt động”.

Một ví dụ chính xác làm sao về sự thất bại của Y-sơ-ra-ên xưa. Chúa đã đặt Y-sơ-ra-ên “ở giữa các quốc gia” (Ê-xê-chi-ên 5:5) —qua cầu nối chiến lược và giữa ba lục địa (Châu Phi, Châu Âu và Châu Á). Họ đã trở thành “đồng hồ” tinh thần của thế giới.

Tuy nhiên, ở một khía cạnh nào đó, Y-sơ-ra-ên giống như chiếc đồng hồ trong cửa sổ của tiệm kim hoàn, đã dừng lại. Tuy nhiên, nó không phải là một thất bại hoàn toàn; vì vậy, như ngày nay, Đức Chúa Trời còn một dân sót trung thành của Ngài. Nghiên cứu của chúng ta trong tuần này tập trung vào danh tính và vai trò của dân Y-sơ-ra-ên chân chính của Đức Chúa Trời trong mọi thời đại, kể cả thời đại của chúng ta.

Sơ lược về tuần này:

Chúa đã lập giao ước nào với dân Y-sơ-ra-ên? Có điều kiện đối với họ? Quốc gia đã tuân thủ những lời hứa đó tốt như thế nào? Điều gì đã xảy ra khi họ không vâng lời?

Thứ Nhất Trong Muôn Dân…

“Vì ngươi là một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài đã chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng về Ngài” (Phục truyền 7:6).

Không có gì phải bàn cãi về điều đó: Chúa đã đặc biệt chọn dân Y-sơ-ra-ên làm đại diện đặc biệt của Ngài trên trái đất. Từ được dịch “thuộc riêng” trong câu trên, segulah, có nghĩa là “tài sản có giá trị” hoặc “kho báu đặc biệt”. Điểm quan trọng cần nhớ cũng là sự lựa chọn này hoàn toàn là hành động của Đức Chúa Trời, một biểu hiện của ân điển Ngài. Tuy nhiên không có một đặc điểm nào ở con người khiến họ xứng đáng nhận được ân huệ này, bởi vì ân điển là thứ không cần được đền đáp.

Đọc Ê-xê-chi-ên 16:8. Điều đó giúp giải thích thế nào về việc Chúa chọn dân Y-sơ-ra-ên?

“Tại sao Y-sơ-ra-ên được Đức Giê-hô-va chọn? Điều đó không thể hiểu được. Họ là một nhóm nhỏ những người không có văn hóa hay uy tín lớn. Họ không có phẩm chất cá nhân đặc biệt nào có thể đảm bảo cho một sự lựa chọn như vậy. Sự lựa chọn là hành động của một mình Chúa… Nguyên nhân cuối cùng cho sự lựa chọn đó nằm trong sự bí ẩn của tình yêu thiêng liêng. Tuy nhiên, sự thật là Đức Chúa Trời đã yêu Y-sơ-ra-ên và đã chọn họ, vì tôn trọng lời hứa của Ngài với tổ phụ… Họ đã được chọn vì tình yêu của Đức Giê-hô-va. Họ đã được giải phóng khỏi ách nô lệ ở Ai Cập bằng quyền năng của Đức Giê-hô-va. Hãy để họ một lần nắm bắt những sự thật tuyệt vời này và họ sẽ nhận ra rằng họ thực sự là một người thánh thiện và được trân trọng đặc biệt. Do đó, bất kỳ xu hướng nào từ phía họ, từ bỏ địa vị cao quý như vậy thì đều đáng trách” - J.A. Thompson, Deuteronomy (London: Inter-varsity Press, 1974), trang 130, 131.

Theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, dân Y-sơ-ra-ên vừa là một dòng dõi vua và thầy tế lễ. Trong một thế giới gian ác, họ trở thành vua, về mặt đạo đức và tâm linh, họ phải chiến thắng vương quốc tội lỗi (Khải Huyền 20:6). Là thầy tế lễ, họ phải đến gần Chúa trong sự cầu nguyện, ngợi khen và hy sinh. Với tư cách là người trung gian giữa Đức Chúa Trời và những kẻ ngoại đạo, họ phải đóng vai trò là người hướng dẫn, người giảng dạy và nhà tiên tri, đồng thời là những tấm gương về lối sống thánh thiện — những người đi đầu trong tôn giáo chân chính của Thiên đàng.

Hãy xem cụm từ trong câu Kinh Thánh của ngày Thứ nhất, trong đó Chúa phán rằng họ phải “trên muôn dân... của trái đất này". Xét tất cả những gì Lời Chúa đã dạy về đức tính khiêm nhường và sự nguy hiểm của lòng kiêu căng, bạn nghĩ câu đó có ý nghĩa gì? Bằng những cách nào họ trở thành "vượt trên" muôn dân? Chúng ta có nên áp dụng ý tưởng đó cho chúng ta, với tư cách là một Hội Thánh không? Nếu muốn như vậy, phải làm thế nào?

Thứ Hai Thề Hứa Về Đất Đai (Sáng-thế Ký 35:12)

Lời hứa rằng một vùng đất sẽ được ban cho dân sự của Đức Chúa Trời, Y-sơ-ra-ên, lần đầu tiên được ban cho Áp-ra-ham và sau đó được lặp lại cho Y-sác và Gia-cốp. Những lời trên giường bệnh của Giô-sép lặp lại lời hứa này (Sáng-thế Ký 50:24). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã thông báo cho Áp-ra-ham rằng “bốn trăm năm” sẽ trôi qua trước khi dòng dõi Áp-ra-ham chiếm hữu đất đai (Sáng-thế Ký 15:13,16). Việc thực hiện lời hứa đã bắt đầu vào thời Môi-se và Giô-suê. Môi-se lặp lại mệnh lệnh thiêng liêng: “Kìa, ta phó xứ nầy cho các ngươi! Hãy vào và chiếm lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ phụ các ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, cùng cho con cháu của họ” (Phục-truyền-luật-lệ Ký 1:8).

Đọc Phục-truyền-luật-lệ Ký 28:1,15. Những từ này ngụ ý gì? Nói tóm lại, đất đai sẽ được trao cho họ như một phần của giao ước. Giao ước này bao hàm nghĩa vụ. Y-sơ-ra-ên đã có những nghĩa vụ gì?

Phần đầu tiên của Phục-truyền-luật-lệ Ký 28 phác thảo những phước lành mà dân Y-sơ-ra-ên sẽ nhận được nếu họ làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Phần khác của đoạn đề cập đến những lời nguyền rủa sẽ giáng xuống họ nếu họ không làm vậy. Những lời nguyền rủa này “phần lớn, mặc dù không phải hoàn toàn, được tạo ra bằng cách đơn giản là đưa ra phạm vi tội lỗi để tìm ra kết quả xấu xa của chính nó… “Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát” (Ga-la-ti 6:8). Giống như nước, bởi chính nó, sẽ không ngừng chảy cho đến khi đã tìm thấy dòng chảy; giống như một chiếc đồng hồ, sẽ không ngừng hoạt động cho đến khi nó hoàn toàn hư; giống như một cái cây, để lớn lên, không thể không sinh hoa kết trái thích hợp của nó; – vì vậy tội lỗi có một mức độ để tìm kiếm, một con đường để chạy, một huê lợi để gặt, và ‘kết thúc của những điều đó là sự chết’ (Rô-ma 6:21)”- The Pulpit Com comment: Deuteronomy, HDM Spence and Joseph S. Exell, eds. (Peabody, MA: Hendrickson Publishers, 1890), tập. 3, tr. 439.

Bất chấp mọi lời hứa về đất, những lời hứa đó không phải là vô điều kiện. Nó đến như một phần của giao ước. Y-sơ-ra-ên phải thực hiện phần cuối của cuộc mặc cả; nếu không, những lời hứa có thể bị vô hiệu. Chúa đã nhiều lần phán bảo rất rõ ràng rằng nếu họ không vâng lời, đất đai sẽ bị lấy khỏi họ. Đọc Lê-vi Ký 26:27–33. Thật khó để tưởng tượng làm thế nào Chúa có thể diễn đạt rõ ràng hơn với những lời của Ngài.

Là tín đồ Cơ-đốc, chúng ta mong muốn được tiếp nhận và gìn giữ những vùng đất đã hứa của trời và đất được làm mới. Điều đã được hứa với chúng ta, giống như Đất Hứa trên đất dành cho người Hê-bơ-rơ. Tuy nhiên, sự khác biệt là một khi chúng ta ở đó, chúng ta sẽ không có cơ hội đánh mất nó (Đa-ni-ên 7:18). Đồng thời, có những điều kiện để chúng ta đến đó. Làm thế nào bạn hiểu điều kiện này là gì, đặc biệt trong bối cảnh sự cứu rỗi chỉ bởi đức tin?

Thứ Ba Y-sơ-ra-ên Và Giao Ước

“Nhưng họ không vâng lời, không để tai vào; họ theo sự cứng cỏi của lòng ác mình mà làm. Vì vậy ta đã làm cho họ mọi lời hăm dọa của giao ước nầy, là điều ta đã dặn họ làm theo mà họ không làm theo” (Giê-rê-mi 11:8).

Nhìn vào câu Kinh Thánh trên. Chúa phán rằng Ngài sẽ mang đến cho họ “tất cả những lời của giao ước này”. Tuy nhiên, Ngài đang phán về một điều gì đó tồi tệ! Mặc dù chúng ta có xu hướng nghĩ về giao ước chỉ mang lại cho chúng ta điều gì đó tốt đẹp, nhưng nó cũng có mặt trái. Nguyên tắc này đã được thấy với Nô-ê. Đức Chúa Trời đã ban cho Nô-ê một điều gì đó tuyệt vời — sự bảo tồn khỏi bị hủy diệt, nhưng Nô-ê phải vâng lời để nhận được các phước lành của ân điển Đức Chúa Trời. Nếu ông không làm như vậy, phía bên kia của giao ước sẽ theo sau.

So sánh câu Kinh Thánh trên với Sáng-thế Ký 6:5, về thế giới trước Trận lụt. Điều tương tự là gì? Những câu này nói gì về tầm quan trọng của chúng ta trong việc kiểm soát suy nghĩ của mình?

Thật không may, phần lớn lịch sử của quốc gia Y-sơ-ra-ên là một mô hình bội đạo lặp đi lặp lại, sau đó là sự phán xét của Đức Chúa Trời, sự ăn năn và thời kỳ vâng lời. Chỉ một thời gian ngắn, dưới thời Đa-vít và Sa-lô-môn, họ đã kiểm soát được toàn bộ lãnh thổ đã hứa.

Hãy xem những câu Kinh Thánh này từ Giê-rê-mi về sự bội đạo của Y-sơ-ra-ên. “Người ta nói rằng: Nếu người kia bỏ vợ mình, và nếu khi ly dị rồi vợ lấy chồng khác, thì người chồng trước có lẽ nào còn trở lại cùng đàn bà đó sao? Nếu vậy thì trong đất há chẳng bị ô uế lắm sao? Vả, ngươi đã hành dâm với nhiều người yêu, còn toan trở lại cùng ta sao? Đức Giê-hô-va phán vậy. Nhưng hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, thật như một người đàn bà lìa chồng mình cách quỷ quyệt thể nào, thì các ngươi cũng quỷ quyệt với ta thể ấy, Đức Giê-hô-va phán vậy” (Giê-rê-mi 3: 1,20).

Điều này gợi lên một điều gì đó đã được đề cập trước đó: giao ước mà Đức Chúa Trời muốn với chúng ta không chỉ đơn thuần là một thỏa thuận pháp lý lạnh lùng được thực hiện giữa những người kinh doanh đang tìm cách cắt giảm thỏa thuận tốt nhất cho mình. Mối quan hệ giao ước là một cam kết, một mối quan hệ nghiêm túc và thiêng liêng như hôn nhân, đó là lý do tại sao Chúa sử dụng hình ảnh cho Ngài. Vấn đề là sự bội đạo của Y-sơ-ra-ên không bắt nguồn từ sự không vâng lời mà là do mối quan hệ cá nhân bị rạn nứt với Chúa, sự rạn nứt dẫn đến sự không vâng lời cuối cùng dẫn đến hình phạt cho họ.

Tại sao ở khía cạnh cá nhân, thiết lập một quan hệ lại rất quan trọng trong đời sống Cơ đốc nhân? Tại sao, nếu mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời không đúng, chúng ta rất dễ rơi vào tội lỗi và không vâng lời? Ngoài ra, bạn sẽ nói gì với người hỏi câu này: "Làm thế nào tôi có thể phát triển mối quan hệ sâu sắc và yêu thương với Đức Chúa Trời"?

Thứ Tư Dân Sót Lại

Bất chấp chu kỳ bội đạo, sự phán xét của Đức Chúa Trời và sự ăn năn lặp đi lặp lại của Y-sơ-ra-ên, có hy vọng nào được tìm thấy trong những đoạn Kinh Thánh này?

Ê-sai 4:3

Mi-chê 4:6,7

Sô-phô-ni 3:12,13

Mặc dù kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa đã bị làm hỏng bởi sự bất tuân, nhưng nó không hẳn hoàn toàn gây thất vọng. Giữa những đám cỏ dại, một vài bông hoa vẫn mọc lên. Nhiều nhà tiên tri trong Cựu ước nói về dân sót trung tín này, những người mà Đức Chúa Trời sẽ gom lại cho chính Ngài như một bó hoa xinh xắn.

Mục đích của Đức Chúa Trời trong việc tạo ra và bảo tồn một phần dân sót lại trung tín cũng giống như mục đích dành cho tất cả dân Y-sơ-ra-ên — sử dụng chúng làm công cụ được Đức Chúa Trời chỉ định để tuyên bố “‘sự vinh hiển của ta giữa các nước’ (Ê-sai 66:19). Bằng cách này, những người khác sẽ tham gia cùng các tín hữu để “Xảy ra hết thảy những kẻ nào còn sót lại trong mọi nước lên đánh Giê-ru-sa-lem, sẽ lên đó hàng năm đặng thờ lạy trước mặt Vua, là Đức Giê-hô-va vạn quân, và giữ lễ lều tạm.” (Xa-cha-ri 14:16). Vì vậy, cho dù tình hình trở nên tồi tệ đến đâu, Đức Chúa Trời luôn có một số người trung tín, những người mặc dù bội đạo trong hàng ngũ những người được Đức Chúa Trời chọn, vẫn giữ sự kêu gọi và sự lựa chọn của riêng họ (2 Phi-e-rơ 1:10). Nói tóm lại, bất kể sự thất bại của toàn đất nước nói chung, vẫn có những người cố gắng tuân giữ, những gì tốt nhất có thể, kết thúc giao ước của họ (xem ví dụ, 1 Các Vua 19: 14–18). Và mặc dù, có lẽ, toàn bộ dân tộc của họ phải gánh chịu (chẳng hạn như bị đày ải khỏi đất), lời hứa giao ước cuối cùng và tốt nhất sẽ là của họ, đó là sự sống vĩnh cửu.

Đọc Giăng 10:27,28. Đức Chúa Giê-su đang nói gì ở đó? Hãy áp dụng những lời của Ngài và những lời hứa trong đó vào tình huống liên quan đến sự bội đạo ở Y-sơ-ra-ên xưa. Làm thế nào những từ này giúp giải thích sự tồn tại của một dân sót lại trung tín?

Cách đây vài năm, một phụ nữ trẻ đã từ bỏ hoàn toàn đức tin Cơ đốc của mình, chủ yếu là vì cô ấy chán nản với tội lỗi, sự bội đạo và đạo đức giả mà cô ấy thấy trong nhà thờ địa phương. “Những người đó không thực sự là Cơ đốc nhân” cô nói, lấy đó làm cái cớ để từ bỏ mọi thứ. Dựa trên câu trả lời của bạn về các nguyên tắc của nghiên cứu ngày hôm nay, tại sao lời bào chữa của cô ấy lại khập khiễng?

Thứ Năm Y-sơ-ra-ên Thiêng Liêng

Dù có sai lầm và thất bại của dân Y-sơ-ra-ên xưa, Chúa vẫn chưa kết thúc kế hoạch tạo ra một dân trung thành để phụng sự Ngài. Trên thực tế, Cựu Ước mong đợi một thời gian mà Chúa sẽ tạo ra một dân Y-sơ-ra-ên thiêng liêng, một dân tộc trung tín gồm các tín đồ, người Do Thái và dân ngoại, những người sẽ thực hiện công việc rao giảng phúc âm cho thế giới. Chào mừng đến với Hội Thánh đầu tiên.

Đọc Ga-la-ti 3:26–29.

1. Phao-lô nói về lời hứa nào trong câu 29?

2. Yếu tố chính khiến một người trở thành người thừa kế những lời hứa này là gì? (Ga-la-ti 3:26).

3. Tại sao Phao-lô phá bỏ sự phân biệt về giới tính, quốc tịch và địa vị xã hội?

4. “Hiệp một trong Đấng Cơ-đốc” có nghĩa là gì?

5. Đọc Rô-ma 4:16,17. Làm thế nào những câu này giúp chúng ta hiểu những gì Phao-lô đang nói trong Ga-la-ti 3:26–29?

Là con cháu của Áp-ra-ham, theo một ý nghĩa đặc biệt, Đấng Cơ-đốc đã trở thành người thừa kế các lời hứa trong giao ước. Bằng phép báp têm, chúng ta có được quan hệ họ hàng với Đấng Cơ-đốc và nhờ Ngài được quyền tham gia vào những lời đã hứa với Áp-ra-ham. Như vậy, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã hứa với Áp-ra-ham đều được tìm thấy trong Đấng Cơ-đốc, và những lời hứa trở thành của chúng ta, không phải vì quốc tịch, chủng tộc hay giới tính mà là nhờ ân điển, Đức Chúa Trời ban cho chúng ta qua đức tin.

“Ơn ban cho Áp-ra-ham và dòng dõi của ông không chỉ bao gồm đất Ca-na-an, mà còn cả trái đất. Sứ đồ nói: “Lời hứa rằng ông nên làm người thừa kế thế gian, không phải cho Áp-ra-ham, hay dòng dõi ông, nhờ luật pháp, nhưng nhờ sự công bình của đức tin” (Rô-ma 4:13). Kinh Thánh dạy rõ ràng rằng những lời hứa với Áp-ra-ham sẽ được thực hiện qua Đấng Cơ-đốc… Các tín đồ trở thành người thừa kế “một cơ nghiệp không bị hư hỏng, không bị ô uế, và điều đó sẽ không biến mất” 1 Phi-e-rơ 1:4 — trái đất được giải phóng khỏi lời nguyền rủa của tội lỗi”- Ellen G. White, Tổ phụ và Tiên tri, tr. 170. Lời hứa này sẽ được thực hiện theo nghĩa đen khi các thánh đồ sống trên đất mới mãi mãi với Đấng Cơ-đốc (Đa-ni-ên 7:27).

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, “Vườn nho của Chúa,” trang 15–22; “Hy vọng cho người ngoại đạo,” trang 367–378; và “Nhà của Y-sơ-ra-ên”, trang 703–721, trong Tiên Tri Và Các Vua.

“Không có sự phân biệt nào về quốc tịch, chủng tộc, hay đẳng cấp, được Đức Chúa Trời công nhận. Ngài là Đấng Tạo dựng nên tất cả nhân loại. Tất cả mọi người đều thuộc về một gia đình bởi sự sáng tạo, và tất cả đều là một qua sự cứu chuộc. Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc đã đến để phá bỏ mọi bức tường ngăn cách, bức màn trong đền thờ bị xé ra, để mọi linh hồn được tự do đến với Đức Chúa Trời. Tình yêu của Ngài thật rộng, thật sâu, thật đầy, đến nỗi thấm vào mọi nơi. Nó thoát khỏi ảnh hưởng của Sa-tan bởi những người đã bị lừa dối bởi nó, và đặt họ trong tầm tay với ngai vàng của Đức Chúa Trời, ngai vàng được bao bọc bởi cầu vồng của lời hứa. Trong Đấng Cơ-đốc không có người Do Thái hay người Hy Lạp, cả hai đều được tự do”- Ellen G. White, Tiên Tri Và Các Vua, trang 369, 370.

Đọc 1 Phi-e-rơ 2:9,10 để khám phá bốn danh hiệu Phi-e-rơ áp dụng cho Hội Thánh. Hầu hết các danh hiệu này được phản ánh trong các đoạn Kinh Thánh Cựu Ước sau đây đề cập đến Y-sơ-ra-ên: Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6 và Ê-sai 43:20. Mỗi danh hiệu này nhấn mạnh điều gì về mối quan hệ của Hội Thánh với Đức Chúa Trời? (Ví dụ, tiêu đề “đất nước được chọn” nhấn mạnh thực tế là Đức Chúa Trời đã chọn Hội Thánh và có một sự định sẵn cụ thể).

Câu hỏi thảo luận:

1. Trong dân Y-sơ-ra-ên cổ đại, các thầy tế lễ đã dâng con sinh tế chỉ về Đấng Mê-si. Như những thầy tế lễ, các thành viên trong Hội Thánh phải dâng “tế lễ” nào? (1 Phi-e-rơ 2:5).

2. Đức Chúa Trời biệt riêng dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi thế giới để nó có thể là một quốc gia thánh. Họ cũng chia sẻ lẽ thật cứu rỗi với thế giới. Điều này cũng đúng đối với Hội Thánh ngày nay. Làm thế nào để có thể tách biệt khỏi thế gian trong khi đồng thời có thể chia sẻ phúc âm với thế gian? Kinh nghiệm của Y-sơ-ra-ên và tấm gương của Đức Chúa Giê-su giúp chúng ta trả lời câu hỏi này như thế nào?

3. Đức Chúa Trời luôn duy trì một dân sót với Y-sơ-ra-ên xưa. Hãy xem xét Ê-li và dân sót tồn tại trong thời của ông (I Các Vua 19; đặc biệt lưu ý câu 18). Tại sao ở giữa những người thế gian, việc sống thật với Đức Chúa Trời thường dễ dàng hơn là ở giữa các thành viên lẩn tránh trong chính gia đình Hội Thánh của những người sa ngã?

Tóm lược: Y-sơ-ra-ên thật của Đức Chúa Trời (dù trước hay sau Thập tự giá) là dân Y-sơ-ra-ên của đức tin, những người sống trong mối quan hệ thuộc linh, giao ước với Ngài. Có chức năng như những người đại diện của Ngài, mang đến cho thế giới về ân điển cứu rỗi của Ngài.