Con trẻ của lời hứa
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng-thế Ký 12:2;15:1–3, Ê-sai 25:8, 1 Cô-rinh-tô 2:9, Khải Huyền 22:1–5, 1 Phi-e-rơ 2:9
"Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế" — Ma-thi-ơ 28:20
Sa-bát Con Trẻ Của Lời Hứa
Câu gốc
“Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:20).
Kinh Thánh nghiên cứu
Sáng-thế Ký 12:2;15:1–3, Ê-sai 25:8, 1 Cô-rinh-tô 2:9, Khải Huyền 22:1–5, 1 Phi-e-rơ 2:9.
Một người cha và đứa con gái mười tuổi của mình đang đi nghỉ ở bờ biển. Một ngày nọ, họ đi bơi trong đại dương, mặc dù cả hai đều bơi giỏi nhưng ở một khoảng cách xa bờ, họ trở nên xa cách. Người cha nhận ra rằng họ đang bị thủy triều cuốn ra biển, đã gọi con mình: ‘Mary, cha sẽ vào bờ để tìm người giúp. Nếu con cảm thấy mệt mỏi, hãy quay lưng lại. Con có thể trôi nổi cả ngày theo cách đó. Cha sẽ trở lại với con’.
“Trước đó không lâu, nhiều người tìm kiếm và thuyền nháo nhào trên mặt nước săn tìm một bé gái. Hàng trăm người trên bờ đã nghe tin và hồi hộp chờ đợi. Đã bốn giờ đồng hồ trước khi họ tìm thấy cô ấy, cách xa đất liền, nhưng cô ấy vẫn bình tĩnh nổi khi thả nổi và không hề sợ hãi. Những giọt nước mắt vui mừng và nhẹ nhõm chào đón lực lượng cứu hộ khi họ trở về đất liền với nhiệm vụ quý giá, nhưng đứa trẻ hoàn toàn bình tĩnh. Cô ấy có vẻ nghĩ rằng cách họ hành động thật kỳ lạ. Cô ấy nói, “Cha nói rằng tôi có thể nổi cả ngày thả nổi và rằng ông ấy sẽ đến vì tôi, vì vậy tôi chỉ bơi ngửa và nổi, bởi vì tôi biết rằng ông ấy sẽ đến”. “H. M.S. Richards,”When Đức Chúa Giê-su Comes Back”, Voice ò Prophecy News, March 1949.p.5
Sơ lược về tuần này:
Tại sao Chúa lại coi chính Ngài là cái thuẫn của Áp-ram? Làm thế nào “các chi họ thế gian” được ban phước qua Áp-ra-ham? Điều gì là lớn nhất trong tất cả các lời hứa trong giao ước?
Thứ Nhất Cái Thuẫn
“Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn” (Sáng-thế Ký 15:1).
Đọc Sáng-thế Ký 15:1–3. Hãy nghĩ về bối cảnh mà trong đó lời Ngài đã được đưa ra. Tại sao điều đầu tiên Chúa phán với Áp-ram là “Chớ sợ”? Áp-ram sợ điều gì?
Điều đặc biệt thú vị ở đây là Chúa phán với Áp-ram rằng “ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi”. Việc sử dụng đại từ nhân xưng cho thấy bản chất cá nhân của mối quan hệ. Đức Chúa Trời sẽ liên hệ với ông một đổi một, theo cách Ngài sẽ làm với tất cả chúng ta.
Chức vụ của Đức Chúa Trời là “Cái thuẫn” xuất hiện ở đây lần đầu tiên trong Kinh Thánh và là lần duy nhất Đức Chúa Trời dùng nó để bày tỏ chính Ngài, ngay cả khi những người viết Kinh Thánh khác sử dụng thuật ngữ này để nói về Đức Chúa Trời (Phục-truyền 33:29, Thi Thiên 18:30, Thi Thiên 84:11, Thi Thiên 144:2).
Khi Đức Chúa Trời gọi chính Ngài là cái thuẫn của ai đó, điều đó có nghĩa là gì? Và có nghĩa gì đối với Áp-ram mà có thể không có ý nghĩa với chúng ta bây giờ? Chúng ta có thể tuyên bố lời hứa đó cho chính mình không? Điều đó có nghĩa là không có tổn hại về thể chất không? Đức Chúa Trời là cái thuẫn theo những cách nào? Chúng ta hiểu hình ảnh đó như thế nào?
“Đấng Cơ-đốc không quan tâm đến chúng ta một cách ngẫu nhiên mà là sự quan tâm mạnh mẽ hơn cả một người mẹ dành cho con mình… Đấng Cứu Rỗi đã cứu chuộc chúng ta bằng đau khổ và nỗi buồn của con người, bằng sự bị xúc phạm, trách mắng, lạm dụng, chế nhạo, từ chối và cái chết. Ngài đang trông chừng chúng ta, đứa con run sợ của Chúa. Ngài sẽ làm cho chúng ta an toàn dưới sự bảo vệ của Ngài… Sự yếu đuối trong bản chất con người của chúng ta sẽ không ngăn cản chúng ta tiếp cận với Cha trên trời, vì Ngài [Đấng Cơ-đốc] đã chết để cầu thay cho chúng ta” - Ellen G. White, Các Con trai và Con gái của Đức Chúa Trời, tr. 77.
Rolando, từ tất cả các biểu hiện bên ngoài, là một tín đồ trung thành của Chúa. Sau đó, đột ngột, anh ta chết bất đắc kỳ tử. Điều gì đã xảy ra với Đức Chúa Trời là cái thuẫn của ông? Hay chúng ta phải hiểu ý tưởng về Đức Chúa Trời là lá cái thuẫn của chúng ta theo một cách khác? Hãy giải thích. Đức Chúa Trời luôn hứa bảo vệ chúng ta điều gì? (Xin xem 1 Cô-rinh-tô 10:13)
Thứ Hai Lời Hứa Về Đấng Mê-si: Phần 1
“Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát bụi trên mặt đất, tràn ra đến đông tây nam bắc, và các chi họ thế gian sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước” (Sáng-thế Ký 28:14).
“Lại nếu anh em thuộc về Đấng Cơ-đốc, thì anh em là dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa” (Ga-la-ti 3:29).
Đã hơn một lần Chúa phán với Áp-ra-ham rằng trong dòng dõi của ông, con cháu của ông, tất cả các chi tộc trên đất sẽ được ban phước (xem thêm Sáng-thế Ký 12:3, Sáng-thế Ký 18:18, Sáng-thế Ký 22:18). Lời hứa trong giao ước tuyệt vời này được lặp lại, bởi vì trong tất cả các lời hứa, đây là lời hứa quan trọng nhất, lâu dài nhất, lời hứa khiến tất cả những lời hứa khác trở nên đáng giá. Theo một nghĩa nào đó, đây là lời hứa về sự trỗi dậy lớn và cường thịnh của dân tộc Do Thái, qua họ Chúa muốn dạy cho “các chi họ thế gian” về Đức Chúa Trời thật và kế hoạch cứu rỗi của Ngài. Tuy nhiên, lời hứa chỉ được thực hiện trọn vẹn trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, Đấng đến từ dòng dõi Áp-ra-ham, Đấng sẽ chuộc tội cho “tất cả các chi họ thế gian” trên Thập tự giá.
Hãy suy nghĩ về lời hứa giao ước được thực hiện sau trận Đại hồng thủy (trong đó Chúa đã hứa sẽ không hủy diệt thế giới bằng nước nữa). Điều này có ích lợi gì nếu không có lời hứa về sự cứu chuộc được tìm thấy trong Đức Chúa Giê-su? Bất kỳ lời hứa nào của Đức Chúa Trời sẽ có ích lợi lớn nhất nào nếu không có lời hứa về sự sống đời đời trong Đấng Cơ-đốc?
Chúng ta hiểu thế nào về ý niệm rằng trong Áp-ra-ham, qua Đức Chúa Giê-su, “các chi họ thế gian” sẽ được ban phước? Điều đó có nghĩa gì?
Không nghi ngờ gì nữa, lời hứa trong giao ước về Đấng Cứu Rỗi của thế gian là lời hứa lớn nhất trong tất cả những lời hứa của Đức Chúa Trời. Chính Đấng Cứu Chuộc trở thành biện pháp để những bổn phận của giao ước được đáp ứng và tất cả các lời hứa khác của giao ước được thực hiện. Tất cả, người Do Thái hay dân ngoại, những người đi vào sự hợp nhất với Ngài được coi là gia đình thực sự của Áp-ra-ham và là người thừa kế lời hứa (Ga-la-ti 3:8,9,27–29), nghĩa là - lời hứa về sự sống đời đời trong một nơi không tội lỗi, nơi điều ác, đau đớn và khổ sở sẽ không bao giờ phát sinh nữa. Chúng ta có thể nghĩ về một lời hứa tốt hơn thế không?
Về lời hứa về cuộc sống vĩnh cửu trong một thế giới không có tội lỗi và đau khổ đã thu hút chúng ta như vậy? Có thể chúng ta khao khát điều gì bởi vì đó là những gì chúng ta được tạo ra từ lúc ban đầu và bằng cách khao khát nó, chúng ta đang khao khát điều gì đó cơ bản với đời sống nguyên thủy của chúng ta?
Thứ Ba Lời Hứa Về Đấng Mê-si: Phần 2
“Để tận hưởng hạnh phúc thực sự, chúng ta phải đi đến một đất nước rất xa, và thậm chí ra khỏi chính chúng ta”—Thomas Browne.
Nhìn vào đoạn trích dẫn trên, được viết vào những năm 1600. Chúng ta đồng ý hay không đồng ý? Đọc nó trong bối cảnh của 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:16–18 và Khải Huyền 3:12.
Augustine đã viết về thân phận con người: “Cuộc sống này của chúng ta — nếu một cuộc sống đầy rẫy những tệ nạn lớn như vậy có thể được gọi một cách chính xác là một cuộc sống buông thả — làm chứng cho sự thật rằng, ngay từ đầu, loài người phải chết là loài người bị kết án. Trước hết, hãy nghĩ về vực thẳm đáng sợ của sự ngu dốt mà từ đó mọi lỗi lầm tuôn ra và nhấn chìm các con trai của A-đam trong một bể đen tối mà không ai có thể thoát ra được nếu không gặp phải khó khăn, nước mắt và sợ hãi. Sau đó, hãy dành tình yêu thương của chúng ta cho tất cả những thứ tỏ ra vô ích và độc hại và tạo ra rất nhiều đau lòng, rắc rối, đau buồn và sợ hãi; như những niềm vui điên cuồng trong bất hòa, xung đột và chiến tranh; gian lận và trộm cắp và cướp như vậy; như sự hoàn hảo và kiêu hãnh, đố kỵ và tham vọng, giết người và tàn sát, tàn ác và man rợ, vô luật pháp và dục vọng; tất cả những đam mê vô liêm sỉ của sự ô uế — tà dâm và ngoại tình, loạn luân và tội lỗi không tự nhiên, hiếp dâm và vô số sự ô uế khác quá kinh tởm để được đề cập đến; những tội lỗi chống lại tôn giáo - hy sinh và dị giáo, báng bổ và khai man; những tội ác chống lại những người hàng xóm của chúng ta — những sự nhẫn tâm và gian dối, dối trá và làm chứng dối, bạo lực đối với người và tài sản; những bất công của tòa án và vô số những đau khổ và bệnh tật khác đang tràn ngập trên thế giới, nhưng vẫn không được chú ý”- Augustine of Hippo, City of God, Gerald G. Walsh, S. J. trans. (New York: Doubleday & Co., 1958), cuốn 22, chương. 22, tr. 519.
Câu nói của Augustine có thể áp dụng cho hầu hết các thành phố hiện đại ngày nay; tuy nhiên, ông đã viết nó hơn 1.500 năm trước. Rất ít người đã thay đổi, đó là lý do tại sao mọi người cần có một lối thoát.
May mắn thay, hiện tại hoàn cảnh của chúng ta có khó khăn đến đâu, thì tương lai vẫn tươi sáng, nhưng chỉ vì những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta qua sự sống, sự chết, sự phục sinh và chức vụ thầy tế lễ thượng phẩm của Đức Chúa Giê-su — sự hoàn thành cuối cùng của lời hứa giao ước với Áp-ra-ham rằng, trong dòng dõi của Ngài, tất cả các gia đình trên đất sẽ được ban phước.
Nhìn vào câu trích dẫn từ Augustine. Viết một điều gì đó bằng lời của riêng chúng ta để mô tả tình trạng đáng buồn trên thế giới ngày nay. Đồng thời, tìm bất kỳ câu Kinh Thánh nào chúng ta có thể tìm thấy những gì nói về Đức Chúa Trời đã hứa với chúng ta trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc (ví dụ, Ê-sai 25:8, 1 Cô-rinh-tô 2:9, Khải Huyền 22:2–5). Hãy suy nghĩ những lời hứa đó. Hãy biến chúng thành của riêng chúng ta. Chỉ khi đó, chúng ta mới thực sự hiểu được tất cả về giao ước.
Thứ Tư Dân Tộc Vĩ Đại Và Hùng Mạnh
Đức Chúa Trời không chỉ hứa với Áp-ra-ham rằng trong ông, tất cả các gia đình trên đất sẽ được phước; Chúa phán rằng Ngài sẽ biến ông trở thành một “một dân lớn và hùng mạnh” (Sáng-thế Ký 18:18; xem thêm Sáng-thế Ký 12:2, Sáng-thế Ký 46:3) —thực sự là hứa với một người kết hôn với một phụ nữ đã qua tuổi có con. Vì vậy, khi Áp-ra-ham không có dòng dõi, ít có con trai, Đức Chúa Trời đã hứa với ông cả hai.
Tuy nhiên, lời hứa này đã không hoàn toàn được thực hiện khi Áp-ra-ham còn sống. Cả Y-sác và Gia-cốp đều không thấy điều đó xảy ra. Đức Chúa Trời lặp lại điều đó với Gia-cốp, với thông tin bổ sung rằng lời hứa sẽ được thực hiện ở Ê-díp-tô (Sáng-thế Ký 46:3), mặc dù Gia-cốp thực sự cũng không thấy điều đó. Cuối cùng, tất nhiên, lời hứa đó đã được thực hiện.
Tại sao Chúa muốn tạo ra một dân tộc đặc biệt từ dòng dõi của Áp-ra-ham? Có phải Chúa chỉ muốn một quốc gia khác có nguồn gốc dân tộc nhất định? Quốc gia này đã thực hiện những mục đích gì? Đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 19:5, 6; Ê-sai 60:1–3; và Phục truyền luật lệ ký 4: 6–8; và trên những dòng bên dưới, hãy viết ra câu trả lời của chúng ta?
Có vẻ như rõ ràng rằng trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời đã có ý định thu hút các quốc gia trên thế giới đến với chính Ngài qua sự làm chứng của Y-sơ-ra-ên, dưới sự ban phước của Ngài, một dân tộc hạnh phúc, khỏe mạnh và thánh thiện. Một quốc gia như vậy sẽ thể hiện ân phước khi tuân theo ý muốn của Đấng Tạo Hóa. Nhiều người trên đất sẽ được mang đến để thờ phượng Đức Chúa Trời chân thật (Ê-sai 56:7). Do đó, sự chú ý của nhân loại sẽ được thu hút về phía Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời của họ và Đấng Mê-si, Đấng sắp xuất hiện ở giữa họ, Đấng Cứu Thế của thế gian.
“Con cái Y-sơ-ra-ên phải chiếm tất cả lãnh thổ mà Đức Chúa Trời chỉ định cho họ. Những quốc gia từ chối sự thờ phượng và phụng sự của Đức Chúa Trời thật sẽ bị tiêu diệt. Nhưng mục đích của Đức Chúa Trời là nhờ sự mặc khải về đức tính của Ngài qua dân Y-sơ-ra-ên nên thu hút nhiều người đến với Ngài. Tin lành đã được ban rao giảng trên khắp thế gian. Thông qua sự dạy dỗ về sự phục vụ hy sinh, Đấng Cơ-đốc đã được tôn vinh trước các quốc gia, và tất cả những ai trông đợi Ngài sẽ được sống”- Ellen G. White, Bài học Đối tượng của Đấng Cơ-đốc, tr. 290.
Chúng ta có thể thấy bất kỳ điểm tương đồng nào giữa những gì Chúa muốn làm qua Y-sơ-ra-ên và những gì Ngài muốn làm qua Hội Thánh của chúng ta không? Nếu vậy, những điểm tương đồng đó là gì? Đọc 1 Phi-e-rơ 2:9.
Thứ Năm Làm Rạng Rỡ Danh Con
“Ta sẽ làm cho con thành một dân lớn, Ta sẽ ban phước cho con, Làm rạng rỡ danh con, Và con sẽ thành một nguồn phước” (Sáng-thế Ký 12:2).
Trong Sáng-thế Ký 12:2, Đức Chúa Trời hứa sẽ làm cho tên tuổi của Áp-ram trở nên rạng rỡ — nghĩa là làm cho ông trở nên nổi tiếng. Tại sao Chúa muốn làm điều đó cho bất kỳ tội nhân nào, bất kể ngoan ngoãn và trung thành đến đâu? Ai xứng đáng có một cái tên "nổi bật"? (Xem Rô-ma 4:1–5, Gia-cơ 2:21–24.) Đức Chúa Trời ban cho Áp-ram sự vĩ đại vì lợi ích cá nhân của ông, hay nó đại diện cho điều gì đó hơn thế? Hãy giải thích.
So sánh Sáng-thế Ký 11:4 với Sáng-thế Ký 12:2. Sự khác biệt lớn giữa hai câu trên là gì? Theo những cách nào thì một người biểu thị “sự cứu rỗi bởi việc làm” và “sự cứu rỗi bởi đức tin”?
Tuy nhiên, phần lớn kế hoạch cứu rỗi chỉ dựa vào công việc của Đấng Cơ-đốc thay mặt chúng ta, tuy nhiên với tư cách là những người nhận ân điển của Đức Chúa Trời. Chúng tôi có một vai trò để thể hiện; sự tự do lựa chọn của chúng tôi trở nên nổi bật. Vở kịch của mọi thời đại, trận chiến giữa Đấng Cơ-đốc và Sa-tan, vẫn đang được diễn ra trong và qua chúng ta. Cả nhân loại và các thiên sứ đang theo dõi những gì đang xảy ra với chúng ta trong cuộc xung đột (1 Cô-rinh-tô 4:9). Vì vậy, chúng ta là ai, những gì chúng ta nói, những gì chúng ta làm, không có tầm quan trọng nào ngoài phạm vi trực tiếp của chúng ta, có những tác động có thể, theo một nghĩa nào đó, có thể vang vọng khắp vũ trụ. Bằng lời nói, hành động, thậm chí cả thái độ của mình, chúng ta có thể giúp mang lại vinh quang cho Chúa, Đấng đã làm rất nhiều cho chúng ta, hoặc chúng ta có thể mang lại sự hổ thẹn cho Ngài và danh Ngài. Vì vậy, khi Chúa phán với Áp-ra-ham rằng Ngài sẽ làm cho danh của ông trở nên rạng rỡ, thì chắc chắn Ngài không nói về điều đó giống như cách thế gian nói về một người có danh rạng rỡ. Điều làm cho một cái tên trở nên rạng rỡ trong mắt Đức Chúa Trời là tính cách, đức tin, sự vâng lời, khiêm nhường và tình yêu thương đối với người khác, những đặc điểm mà mặc dù họ có thể được cả thế giới tôn trọng thường không phải là những yếu tố mà thế giới cho là làm cho tên của một ai đó trở nên nổi bật.
Hãy nhìn vào một số người nam và nữ có tên tuổi “vĩ đại” trên thế giới ngày nay, có thể là diễn viên, chính trị gia, nghệ sĩ, người giàu có, bất cứ điều gì. Điều gì ở những người này đã làm cho họ nổi tiếng? Đối chiếu điều đó với sự vĩ đại của Áp-ra-ham. Điều đó cho chúng ta biết điều gì về khái niệm vĩ đại của thế gian đã bị sai lệch như thế nào? Cách suy nghĩ trần tục đó cũng tác động đến quan điểm của chúng ta về sự vĩ đại như thế nào?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “Áp-ra-ham ở Ca-na-an” tr. 132–144 và “Thử thách đức tin” tr. 145–155, trong Tộc trưởng và Tiên tri.
“Do đó, không có thử thách nhẹ nào được thực hiện trên Áp-ra-ham, không có sự hy sinh nhỏ nào được yêu cầu đối với ông… Nhưng ông không ngần ngại tuân theo tiếng gọi. Ông không có câu hỏi nào để hỏi về miền đất hứa… Đức Chúa Trời đã phán, và tôi tớ Ngài phải tuân theo; nơi hạnh phúc nhất trên trái đất đối với ông là nơi mà Chúa sẽ cho ông trú ngụ”- Ellen G. White, Tộc trưởng và Tiên tri, tr. 126.
Khi Áp-ram vào Ca-na-an, trong khi Áp-ra-ham ở tại đất đó thì Chúa hiện ra với ông và nói rõ rằng vùng đất đó sẽ được ban cho dòng dõi của ông (Sáng-thế Ký 12:7). Chúa đã lặp lại lời hứa này nhiều lần (xem Sáng-thế Ký 13:14,15,17; Sáng-thế Ký 15:13,16,18; Sáng-thế Ký 17:8; Sáng-thế Ký 28:13,15; Sáng-thế Ký 35:12). Khoảng bốn trăm năm sau, để thực hiện lời hứa (Sáng-thế Ký 15:13,16), Chúa phán với Môi-se rằng Ngài sẽ đưa Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập vào một vùng đất màu mỡ đượm sữa và mật (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:8,17; Xuất Ê-díp-tô Ký 6:8). Đức Chúa Trời lặp lại lời hứa với Giô-suê (Giô-suê 1:3), và vào thời Đa-vít, điều đó được thực hiện phần lớn nhưng không hoàn toàn (Sáng-thế Ký 15:18–21; 2 Sa-mu-ên 8:1–14; 1 Các Vua 4:21, 1 Sử ký 19:1–19).
Bây giờ hãy đọc Hê-bơ-rơ 11:9,10,13–16. Những câu này cho thấy rõ rằng Áp-ra-ham và các tộc trưởng trung thành khác đã xem Ca-na-an như một biểu tượng, hoặc một điềm báo trước, về ngôi nhà định cư cuối cùng của những người được cứu chuộc bởi Đức Chúa Trời. Trong hoàn cảnh tội lỗi, không thể có nhà vĩnh viễn. Cuộc sống là thoáng qua, giống như “hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay” (Gia-cơ 4:14). Là con cháu của Áp-ra-ham, chúng ta cũng phải nhận ra rằng “Vì dưới đời nầy, chúng ta không có thành còn luôn mãi, nhưng chúng ta tìm thành hầu đến” (Hê-bơ-rơ 13:14). Sự chắc chắn về cuộc sống tương lai với Đấng Cơ-đốc giúp chúng ta vững vàng trong thế giới hiện tại đang thay đổi và suy tàn này.
Câu hỏi thảo luận:
1. Lời hứa của Đức Chúa Trời về một thế giới mới sẽ có ảnh hưởng gì đến kinh nghiệm cá nhân của Cơ-đốc nhân? So sánh Ma-thi-ơ 5:5; 2 Cô-rinh-tô 4:17,18; Khải Huyền 21:9,10; Khải Huyền 22:17?
2. “Sự vĩ đại thực sự là kết quả của việc tuân thủ mệnh lệnh của Đức Chúa Trời và kết hợp với mục đích thiêng liêng của Ngài.” –Kinh Thánh Lược Khảo của Cơ-đốc Phục Lâm, quyển. 1, tr. 293. Thảo luận về ý nghĩa của câu nói này?
Tóm lược: Lời hứa! Chúng đáng quý biết bao đối với người tin Chúa! Liệu chúng có được hoàn thành? Đức tin trả lời là Có.