Bài Học 10 · 29 Tháng 5 – 4 Tháng 6

Giao ước mới

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Giê-rê-mi 31:31-34; Ma-thi-ơ 5:17-28; 27:51; Ô-sê 2:18-20; Ê-sai 56:6,7; Hê-bơ-rơ 8:7,8; 10:4

"Này, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ lập một giao ước mới với nhà Y-sơ-ra-ên và với nhà Giu-đa" — Giê-rê-mi 31:31
Sa-bát Giao Ước Mới

Câu gốc

“Này, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ lập một giao ước mới với nhà Y-sơ-ra-ên và với nhà Giu-đa” (Giê-rê-mi 31:31).

Kinh Thánh nghiên cứu

Giê-rê-mi 31:31-34; Ma-thi-ơ 5:17-28; 27:51; Ô-sê 2:18-20; Ê-sai 56:6,7; Hê-bơ-rơ 8:7,8; 10:4.

M ột bộ phim hoạt hình trên tạp chí nhiều năm trước cho thấy một giám đốc điều hành kinh doanh của một văn phòng đang đứng trước một nhóm các giám đốc điều hành khác. Anh ta cầm một hộp bột giặt trên tay, đưa cho những người đàn ông và phụ nữ khác xem. Anh tự hào chỉ vào từ “Mới” được in bằng chữ lớn màu đỏ bên trên hộp, ngụ ý rằng tất nhiên sản phẩm ấy là mới. Sau đó, vị giám đốc này nói rằng, “Nó chỉ là chữ “Mới” trên cái hộp mới.” Nói cách khác, tất cả những gì thay đổi, tất cả những gì mới chỉ đơn giản là từ “Mới” ở trên hộp, còn mọi thứ khác vẫn vậy.

Theo một nghĩa nào đó, người ta có thể nói rằng giao ước mới cũng giống như trên. Nền tảng của giao ước, niềm hi vọng cơ bản mà nó có cho chúng ta, những điều kiện cơ bản của nó, cũng giống với những gì được tìm thấy nơi những giao ước cũ. Luôn luôn là một giao ước về ân điển và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, một giao ước dựa trên một tình yêu vượt lên trên sự yếu đuối và thất bại của con người.

Sơ lược về tuần này:

Những điểm tương đồng nào tồn tại giữa giao ước cũ và mới? Luật pháp đóng vai trò gì trong các giao ước ấy? Giao ước được lập với ai? Sách Hê-bơ-rơ có nói về “giao ước tốt hơn”, điều ấy có ý nghĩa gì? (Hê-bơ-rơ 8:6) Liệu có mối quan hệ nào giữa giao ước với nơi thánh trên trời?

Thứ Nhất Này, Những Ngày Đến…

Đọc Giê-rê-mi 31:31-34 và trả lời các câu hỏi dưới đây:

1. Ai làm chủ giao ước?

2. Luật pháp của ai đang được nói đến ở đây? Luật pháp ấy là gì?

3. Những câu nào nhấn mạnh đến khía cạnh quan hệ mà Đức Chúa Trời muốn nơi dân sự Ngài?

4. Hành động nào của Đức Chúa Trời để thay mặt dân sự Ngài tạo nên nền tảng cho mối quan hệ giao ước đó?

Rõ ràng rằng giao ước mới không khác biệt gì nhiều với giao ước cũ được lập với dân Y-sơ-ra-ên trên núi Si-nai. Thực tế là vấn đề với giao ước trên núi Si-nai không phải là vì nó đã cũ hay lỗi thời, mà thay vào đó, nó đã bị phá đi (xem Giê-rê-mi 31:32).

Tất cả câu trả lời cho những câu hỏi trên đều được tìm thấy trong bốn câu Kinh Thánh đó, chứng tỏ rằng nhiều khía cạnh trong “giao ước cũ” vẫn còn trong giao ước mới. “Giao ước mới” theo một nghĩa nào đó chính là một “giao ước được đổi mới”. Nó là sự hoàn chỉnh và trọn vẹn của cái đầu tiên.

Hãy tập trung vào phần cuối cùng trong Giê-rê-mi 31:34, trong đó Chúa phán rằng Ngài sẽ tha thứ cho sự gian ác và tội lỗi của dân Ngài. Mặc dù Chúa phán rằng Ngài sẽ ghi luật pháp và đặt nó vào trong lòng chúng ta nhưng Ngài vẫn nhấn mạnh rằng Ngài sẽ tha thứ cho tội lỗi và sự gian ác của chúng ta. Bạn có nhận thấy sự mâu thuẫn hay căng thẳng nào giữa những ý niệm này không? Nếu không, tại sao không? Như trong Rô-ma 2:15 đã nói, luật pháp được ghi trong lòng có nghĩa là gì? (Ma-thi-ơ 5:17-28).

Nhìn vào các câu Kinh Thánh của ngày hôm nay, làm thế nào bạn có thể sử dụng chúng để trả lời trước sự tranh luận rằng: bằng cách nào đó Mười Điều Răn (hay cụ thể là Ngày Sa-bát) bây giờ đã không còn giá trị theo giao ước mới? Có điều gì ở tất cả các câu ấy tạo ra quan điểm đó? Nếu có bất cứ điều gì như vậy, làm thế nào người ta có thể sử dụng chúng để chứng minh tính vĩnh cửu của luật pháp?

Thứ Hai Công Việc Trái Tim

Vào lúc vương quốc miền nam Giu-đa sắp kết thúc và dân chúng bị bắt làm phu tù ở xứ Ba-by-lôn, qua nhà tiên tri Giê-rê-mi, Đức Chúa Trời đã công bố “giao ước mới”. Đây là lần đầu tiên khái niệm này được ghi trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, khi vương quốc Y-sơ-ra-ên phía bắc gồm 10 chi phái sắp bị tiêu diệt (khoảng một trăm năm mươi năm trước thời Giê-rê-mi), ý tưởng về một giao ước khác lại được nhắc đến, lần này là bởi Ô-sê (Ô-sê 2:18-20).

Hãy đọc Ô-sê 2:18-20. Lưu ý sự tương đồng giữa những gì Chúa phán ở đó với dân sự Ngài với những gì Ngài đã phán trong Giê-rê-mi 31:31-34. Hình ảnh thông dụng nào đã được sử dụng, và một lần nữa, hình ảnh đó nói lên điều gì về ý nghĩa và bản chất cơ bản của giao ước?

Tại những thời điểm trong lịch sử khi mà kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho dân sự trong bản giao ước của Ngài bị cản trở bởi sự phản nghịch và vô tín của họ, Ngài đã sai các tiên tri đến để công bố rằng giao ước với các dân sự của Ngài vẫn chưa kết thúc. Dù dân sự có bất trung đến đâu, bất kể họ bội đạo, nổi loạn hay bất tuân ra sao, Chúa vẫn tuyên bố sự sẵn lòng của Ngài trong sự tham gia vào các mối quan hệ trong giao ước đối với tất cả những ai sẵn sàng ăn năn, vâng lời và khẳng định lời hứa của Ngài.

Hãy tra cứu các đoạn Kinh Thánh sau. Mặc dù chúng không đề cập cụ thể đến giao ước mới, nhưng những yếu tố nào được tìm thấy trong đó phản ánh các nguyên tắc đằng sau giao ước mới ấy?

Ê-xê-chi-ên 11:19

Ê-xê-chi-ên 18:31

Ê-xê-chi-ên 36:26

Đức Chúa Trời sẽ ban cho “tấm lòng hay nhận biết ta là Đức Giê-hô-va” (Giê-rê-mi 24:7). Ngài sẽ “bỏ lòng đá khỏi xác thịt chúng nó, và sẽ cho chúng nó lòng thịt” (Ê-xê-chi-ên 11:19), và sẽ ban “lòng mới”, “thần mới” (Ê-xê-chi-ên 36:26). Ngài cũng phán “Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi” (Ê-xê-chi-ên 36:27). Công việc này của Chúa là sự thiết lập nên giao ước mới.

Nếu ai đó đến với bạn và nói “Tôi muốn có một tấm lòng mới, tôi muốn luật pháp được ghi trong lòng tôi, tôi muốn một tấm lòng biết Chúa – nhưng tôi không biết làm thế nào để có được nó.”, bạn sẽ nói gì với người đó?

Thứ Ba Những Giao Ước Cũ Và Mới

“Các người dân ngoại về cùng Đức Giê-hô-va, đặng hầu việc Ngài, đặng yêu mến danh Đức Giê-hô-va, đặng làm tôi tớ Ngài; tức là hết thảy những kẻ giữ ngày Sa-bát cho khỏi làm ô uế, và cầm vững lời giao ước ta, thì ta sẽ đem họ lên trên núi thánh ta, làm cho họ vui mừng trong nhà cầu nguyện ta. Của lễ thiêu và hy sinh họ dâng trên bàn thờ ta, sẽ được nhận lấy; vì nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc” (Ê-sai 56:6,7).

Giê-rê-mi tuyên bố rằng giao ước mới sẽ được lập với “nhà Y-sơ-ra-ên” (Giê-rê-mi 31:33). Vậy điều này có nghĩa là chỉ dòng dõi của Áp-ra-ham, những người Do Thái được sinh ra cùng huyết thống, mới được nhận lấy các lời hứa trong giao ước?

Không! Sự thật là điều đó thậm chí còn không đúng trong thời Cựu Ước. Tất nhiên việc toàn thể dân tộc Hê-bơ-rơ đã được ban cho những lời hứa trong giao ước là đúng, tuy nhiên nó không được thực hiện để loại trừ bất kì ai khác.Ngược lại, tất cả mọi người cho dù là dân Do Thái hay dân ngoại đều được mời gọi để trở thành một phần của những lời hứa ấy, nhưng họ phải chấp nhận giao ước của Chúa. Điều đó ngày nay chắc chắc cũng không khác gì.

Hãy đọc đoạn Kinh Thánh trên trong Ê-sai. Họ đặt những điều kiện nào đối với những người muốn hầu việc Chúa? Thực sự có khác biệt nào giữa những gì Chúa yêu cầu họ với những gì Ngài yêu cầu chúng ta ngày nay hay không? Giải thích câu trả lời của bạn.

Mặc dù bản giao ước mới được gọi là “tốt hơn” (xem bài học của ngày thứ tư), thật sự không có sự khác biệt nào trong những yếu tố tạo nên cả giao ước cũ và mới. Vẫn chính là Đức Chúa Trời, Đấng ban sự cứu rỗi theo cùng một cách bởi ân điển (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6, Rô-ma 3:24); cũng chính Đức Chúa Trời tìm kiếm một dân tộc sẽ nhờ đức tin mà tuyên xưng những lời hứa về sự tha thứ của Ngài (Giê-rê-mi 31:34, Hê-bơ-rơ 8:12); và cũng chính Đấng ấy tìm cách ghi luật pháp vào lòng những người sẽ theo Ngài trong mối quan hệ về đức tin, dù người Do Thái hay dân ngoại (Giê-rê-mi 31:33, Hê-bơ-rơ 8:10).

Trong Tân Ước, người Do Thái đáp lại sự lựa chọn của ân điển, đã tiếp nhận Đức Chúa Giê-su và phúc âm của Ngài. Suốt một thời gian họ là trái tim của Hội Thánh, là “phần còn sót lại được lựa chọn bởi ân điển” (Rô-ma 11:5), trái ngược với những kẻ “cứng lòng” (Rô-ma 11:7). Đồng thời, dân ngoại, những người trước đây không tin Chúa, đã chấp nhận phúc âm và trở nên dân sự thật của Đức Chúa Trời, bao gồm những người tin Chúa bất kể họ thuộc về dân tộc hay chủng tộc nào (Rô-ma 11:13-24). Vì vậy, dân ngoại “trong thuở đó, anh em không có Đấng Cơ-đốc, bị ngoại quyền công dân trong Y-sơ-ra-ên, chẳng dự vào giao ước của lời hứa” (Ê-phê-sô 2:12) giờ đã đến gần trong huyết Đức Chúa Giê-su. Ngài là Đấng trung bảo cho “giao ước mới” (Hê-bơ-rơ 9:15), cho tất cả các tín đồ bất kể quốc gia hay chủng tộc.

Thứ Tư “Giao Ước Tốt Hơn” (Hê-bơ-rơ 8:6)

Hôm qua chúng ta đã thấy rằng về các yếu tố cơ bản, các giao ước cũ và mới là giống nhau. Điểm mấu chốt là sự cứu rỗi bởi đức tin vào một Đức Chúa Trời sẽ tha thứ tội lỗi của chúng ta, không phải bởi vì bất cứ điều gì đáng giá trong chúng ta mà chỉ vì ân điển Ngài. Nhờ sự tha thứ này, chúng ta tham gia vào mối quan hệ với Ngài, ở đó chúng ta quy phục Ngài trong đức tin và sự vâng lời.

Tuy nhiên, sách Hê-bơ-rơ gọi giao ước mới là “một giao ước tốt hơn”. Làm thế nào chúng ta hiểu ý nghĩa của nó là gì? Một giao ước là tốt hơn so với giao ước khác như thế nào?

Sự “thiếu sót” của giao ước cũ nằm ở đâu? (Hê-bơ-rơ 8:7,8)

Vấn đề ở giao ước cũ không phải chính bản thân giao ước mà là do dân sự không thể bền giữ nó trong đức tin (Hê-bơ-rơ 4:2). Tính ưu việt của giao ước mới so với cái cũ nằm ở chỗ Đức Chúa Giê-su – thay vì chỉ được tìm thấy nơi các của lễ thiêu (như trong giao ước cũ) – lại xuất hiện trong thực tế về cái chết cũng như chức vụ thầy tế lễ thượng phẩm của Ngài. Nói cách khác, sự cứu rỗi được ban tặng trong giao ước cũ cũng giống như sự cứu rỗi được ban tặng trong giao ước mới. Tuy nhiên, ở giao ước mới, sự mặc khải rõ hơn, đầy đủ hơn về Đức Chúa Trời và tình yêu mà Ngài dành cho nhân loại sa ngã đã được tỏ bày. Điều tốt hơn nữa chính là những gì được dạy thông qua các biểu tượng và khuôn phép trong Cựu Ước đều được ứng nghiệm nơi Đức Chúa Giê-su, Đấng mà cuộc đời vô tội, cái chết và chức vụ thầy tế lễ thượng phẩm của Ngài đã được biểu trưng bằng việc thờ phượng ở nơi rất thánh (Hê-bơ-rơ 9:8-14).

Tuy nhiên giờ đây, thay vì các biểu tượng, khuôn phép hay các ví dụ, chúng ta có chính Đức Chúa Giê-su, không chỉ là Chiên Con đã bị giết và đổ huyết Ngài vì tội lỗi của chúng ta (Hê-bơ-rơ 9:12) mà còn là Thầy tế lễ Thượng phẩm trên trời nhân danh để cầu thay cho chúng ta (Hê-bơ-rơ 7:25). Mặc dù sự cứu rỗi mà Chúa ban tặng vẫn như thế, nhưng sự mặc khải đầy đủ hơn về chính Ngài, như những gì được tỏ bày trong giao ước mới, làm cho giao ước mới vượt trên giao ước cũ.

Hãy đọc Hê-bơ-rơ 8:5 và Hê-bơ-rơ 10:1.Tác giả đã dùng từ gì để mô tả những sự phục vụ nơi thánh trong giao ước cũ? Cách sử dụng từ đó giúp chúng ta hiểu được tính ưu việt của giao ước mới như thế nào?

Hãy suy nghĩ về điều này: Tại sao việc biết về cuộc đời, cái chết và chức vụ thầy tế lễ thượng phẩm của Chúa lại cho chúng ta hiểu rõ về Đức Chúa Trời hơn là chỉ nhận được từ nghi lễ dâng hiến các của lễ trong đền tạm trên đất?

Thứ Năm Thầy Tế Lễ Của Giao Ước Mới

Sách Hê-bơ-rơ nhấn mạnh nhiều đến việc Đức Chúa Giê-su là Thầy tế lễ thượng phẩm của chúng ta nơi đền thánh trên trời. Trên thực tế, sự giải thích rõ ràng nhất về giao ước mới được tìm thấy trong Tân Ước, trong sách Hê-bơ-rơ với sự nhấn mạnh rằng Đức Chúa Giê-su là thầy tế lễ thượng phẩm. Đây không phải là sự ngẫu nhiên. Chức vụ trên trời của Chúa gắn liền với những lời hứa trong giao ước mới.

Sự phục vụ ở nơi thánh trong Cựu Ước là phương tiện để giảng dạy về các lẽ thật trong giao ước cũ. Nó xoay quanh sự hi sinh và sự hoà giải. Các con sinh tế bị giết, và huyết của chúng được qua trung gian là các thầy tế lễ. Tất nhiên những điều này đều là biểu tượng của sự cứu rỗi chỉ được tìm thấy nơi Đức Chúa Giê-su. Không có sự cứu rỗi nào được tìm thấy ở trong các con sinh tế ấy.

Hãy đọc Hê-bơ-rơ 10:4. Tại sao không tìm thấy sự cứu rỗi trong cái chết của những con sinh tế này? Tại sao cái chết của một con sinh tế không đủ để mang lại sự cứu rỗi?

Tất cả những sự hy sinh này cùng vai trò trung gian của các thầy tế lễ đã trở nên trọn vẹn trong Đức Chúa Giê-su. Đức Chúa Giê-su đã trở thành của Tế lễ được dựa trên huyết của giao ước mới . Huyết của Ngài đã phê chuẩn bản giao ước mới, làm cho giao ước trên núi Si-nai và các của lễ nó trở nên cũ và không còn hiệu lực .Của lễ thật sự đã được dâng lên, một lần và mãi mãi (Hê-bơ-rơ 9:26). Một khi Đức Chúa Giê-su đã chịu chết, không cần giết bất kỳ một con sinh tế nào nữa. Những sự dâng hiến nơi đền tạm trên đất đã hoàn thành nhiệm vụ của chúng.

Hãy đọc Ma-thi-ơ 27:51, cho biết bức màn trong đền thờ đã bị xé ra như thế nào khi Đức Chúa Giê-su tắt hơi. Làm thế nào sự kiện ấy giúp chúng ta hiểu được rằng tại sao đền tạm trên đất đã bị thay thế?

Tất nhiên, bị ràng buộc bởi những của tế lễ bằng các con sinh tế là chức vụ tư tế, những người Lê-vi, những người đã thay mặt dân sự dâng lên và làm trung gian cho những của lễ trong đền thờ. Một khi việc dâng tế lễ của các con sinh tế chấm dứt, nhu cầu về chức vụ của họ cũng không còn nữa. Mọi sự đều được trọn nơi Đức Chúa Giê-su, Đấng, hiện nay đang làm việc ở đền thánh trên trời đã dâng chính huyết Ngài (Hê-bơ-rơ 8:1-5). Sách Hê-bơ-rơ nhấn mạnh rằng Đức Chúa Giê-su là thầy tế lễ thượng phẩm trên trời, đã đi vào bằng cách đổ huyết của chính Ngài (Hê-bơ-rơ 9:12), là Đấng trung bảo của chúng ta. Đây chính là nền tảng của hi vọng và những lời hứa mà chúng ta có trong giao ước mới.

Thậm chí bây giờ bạn cảm thấy thế nào khi hiểu rằng, Đức Chúa Giê-su vẫn đang dâng huyết Ngài trên trời thay cho bạn? Điều đó mang lại cho bạn bao nhiêu sự tự tin và an tâm về sự cứu rỗi?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Khi chia cho các môn đồ bánh và nước nho của Ngài, Đức Chúa Giê-su đã tự hiến chính Ngài với tư cách là Đấng Cứu Chuộc cho họ. Ngài đã cam kết với họ về giao ước mới, nhờ đó tất cả những ai tiếp nhận Ngài đều trở thành con cái của Đức Chúa Trời, trở thành những người đồng thừa kế với Đức Chúa Giê-su. Theo giao ước này, mọi phước lành từ trời ban tặng cho đời sống hôm nay và mai sau là của họ. Mọi thỏa thuận của giao ước phải được phê chuẩn bằng chính huyết của Chúa, và việc quản lý những lời thề ước là để lưu giữ trước mặt các môn đồ sự hi sinh vô hạn cho mỗi người trong số họ, như một phần trong cả toàn thể nhân loại bị sa ngã.” – Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 659.

“Đặc điểm nổi bật của giao ước bình an này là sự giàu có vô ngần của lòng thương xót và tha thứ được bày tỏ cho tội nhân nếu người ấy ăn năn và từ bỏ tội lỗi của mình. Đức Thánh Linh mô tả Phúc âm là sự cứu rỗi thông qua lòng thương xót dịu dàng của Đức Chúa Trời chúng ta. “Nhân ta sẽ tha sự gian ác của họ,”, Chúa tuyên bố đối với những ai biết ăn năn, “và không nhớ đến tội lỗi họ nữa.” (Hê-bơ-rơ 8:12). Đức Chúa Trời có từ bỏ sự nhơn từ khi bày tỏ lòng thương xót với tội nhân hay không? Không, Đức Chúa Trời không thể làm ô nhục luật pháp của chính Ngài bằng cách cho con người vi phạm mà không bị trừng phạt. Theo điều kiện của giao ước mới, sự vâng lời tuyệt đối là tiền đề của sự sống. Nếu một tội nhân biết ăn năn và thú nhận tội lỗi của mình, người ấy sẽ tìm thấy sự tha thứ. Nhờ sự hi sinh của Đức Chúa Giê-su, sự tha thứ được đảm bảo cho người ấy. Ngài đã làm trọn luật pháp đối với mọi tội nhân biết ăn năn và có đức tin.” – Ellen G. White, God’s Amazing Race, trang 138.

Câu hỏi thảo luận:

1. Lợi ích của việc viết luật pháp trong lòng so với việc chỉ viết trên bảng đá là gì? Cái nào dễ quên hơn, luật viết trên đá hay luật viết trong lòng chúng ta?

2. Kể từ khi nhân loại sa ngã, sự cứu rỗi chỉ được tìm thấy nơi Đức Chúa Giê-su, ngay cả khi sự mặc khải về lẽ thật ấy thay đổi qua các thời đại khác nhau trong lịch sử. Liệu các giao ước không hoạt động theo cùng một cách như nhau?

3. Hãy xem phần lời thứ hai của Ellen G. White trong phần nghiên cứu hôm nay. Bà viết “sự vâng lời tuyệt đối” là yêu cầu cho mối quan hệ trong giao ước, điều đó nghĩa là gì? Ai là Đấng duy nhất đã “vâng lời tuyệt đối”? Làm thế nào để sự vâng lời đó đáp ứng được những đòi hỏi của luật pháp đặt ra cho chúng ta?

Tóm lược: Giao ước mới là sự mặc khải rõ hơn, đầy đủ hơn và tốt hơn về kế hoạch Cứu rỗi nhân loại. Chúng ta, những người tham gia vào đó sẽ tham gia bằng chính đức tin, và đức tin sẽ tự biểu lộ ra bên ngoài một khi chúng ta tuân theo luật pháp được khắc ghi trong lòng mình.