Bài Học 1 · 27 Tháng 3 – 2 Tháng 4

Điều gì đã xảy ra?

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Thi Thiên 100:3; Công-vụ-các-sứ-đồ 17:26; Sáng-thế Ký 2:7,18–25; 1:28,29; 3:15

"Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất. Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ" — Sáng-thế ký 1:26,27
Sa-bát Điều Gì Đã Xảy Ra?

Câu gốc

“Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất. Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ” (Sáng-thế ký 1:26,27).

Kinh Thánh nghiên cứu

Thi Thiên 100:3; Công-vụ-các-sứ-đồ 17:26; Sáng-thế Ký 2:7,18–25; 1:28,29; 3:15.

Lời tường thuật trong Kinh Thánh về sự sáng tạo ra loài người với tràn ngập hy vọng, hạnh phúc và hoàn hảo. Mỗi ngày của sự sáng thế kết thúc với lời tuyên bố thiêng liêng rằng nó là “tốt lành”. Chắc chắn điều đó không bao gồm bão, động đất, nạn đói và dịch bệnh. Chuyện gì đã xảy ra? Ngày thứ sáu của sự sáng thế kết thúc với lời tuyên bố của Đức Chúa Trời rằng nó “rất tốt lành”. Đó là bởi ngày đó Chúa đã tạo ra con người theo hình ảnh của chính Ngài. Một loài mà Ngài tạo dựng không giống với bất kỳ một vật nào khác theo như trong tường thuật của Sáng-thế ký. Tất nhiên, những sinh vật này hoàn hảo về mọi mặt. Chúng đã được tạo ra theo hình ảnh của Chúa. Vì vậy, sự cần thiết tuyệt đối là con người hoàn hảo sẽ không thể có được những tố chất như: giết người, trộm cắp, nói dối, lừa đảo và hèn hạ. Điều gì đã xảy ra? Bài học của tuần này nghiên cứu sự sáng thế, những gì Đức Chúa Trời đã tạo ra lúc ban đầu và sau đó là những gì đã xảy ra với sự sáng tạo hoàn hảo đó. Cuối cùng, nó đề cập đến chủ đề của quý này: Chúa đang làm gì để mọi thứ trở lại tốt đẹp.

Sơ lược về tuần này:

Kinh Thánh dạy gì về nguồn gốc? Chúa muốn mối quan hệ nào với loài người? Mục đích của cây biết điều thiện và điều ác là gì? Hy vọng nào được ban cho A-đam và Ê-va ngay sau khi họ sa ngã?

Thứ Nhất Từ Trên Xuống Dưới Đều Là Những Con Rùa

“Ban đầu, Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất” (Sáng. ý 1:1).

Một nhà khoa học vừa thuyết trình về quỹ đạo của các hành tinh xung quanh mặt trời và quỹ đạo của mặt trời quanh trung tâm của thiên hà, thì một bà lão đi giày tennis đen đứng dậy và nói rằng trái đất là một cái đĩa bằng phẳng nằm trên lưng của một con rùa. Nhà khoa học hỏi bà: “Thế con rùa ngồi trên cái gì? và bà trả lời rằng nó ngồi trên con rùa khác. “Thưa bà,” nhà khoa học lại tiếp tục nói đùa, “thế con rùa khác đó ngồi trên cái gì?”. Bà ấy trả lời, “Một con rùa khác nữa”. Và trước khi anh ta có thể hỏi con rùa khác nữa đó ngồi trên cái gì, bà ấy đã vẫy ngón tay vào mặt anh ta và cáu kỉnh, “Cháu à, đừng có phí lời nữa, từ trên xuống dưới đều là những con rùa”.

Đằng sau sự hài hước của câu chuyện này lại đề cập đến vấn đề quan trọng nhất của sự tồn tại của con người - bản chất của chính vũ trụ. Thế giới này là gì mà chúng ta không có lựa chọn nào cho riêng mình? Tại sao chúng ta ở đây? Chúng ta tới đây bằng cách nào nhỉ? Và cuối cùng chúng ta sẽ đi đâu?

Đây là những câu hỏi cơ bản nhất mà mọi người có thể hỏi, bởi vì sự hiểu biết của chúng ta về con người của chúng ta và cách chúng ta đến đây sẽ tác động đến sự hiểu biết của chúng ta về cách chúng ta sống và cách chúng ta hành động khi chúng ta ở đây.

Hãy tra cứu các câu Kinh Thánh sau: Sáng-thế Ký 1:1; Thi Thiên 100:3; Ê-sai 40:28; Công vụ 17:26; Ê-phê-sô 3:9; Hê-bơ-rơ 1:2,10. Làm thế nào để mỗi câu Kinh Thánh có thể trả lời những câu hỏi ở trên? Điểm chung của chúng là gì?

Điều thú vị về Sáng-thế Ký 1:1 (hoặc thậm chí các câu Kinh Thánh khác) là Chúa không cố gắng chứng minh rằng Ngài là Đấng Tạo Hóa. Không có lập luận phức tạp để đưa ra quan điểm. Thay vào đó, nó được trình bày một cách đơn giản và rõ ràng, không cố gắng biện minh, giải thích hay chứng minh điều đó. Hoặc là chúng ta chấp nhận nó trên niềm tin, hoặc là không. Trên thực tế, niềm tin là cách duy nhất để chúng ta có thể chấp nhận nó, vì một lý do đơn giản: không ai trong chúng ta ở đây có thể chứng kiến quá trình tạo thế. Quả thực, chúng ta không thể có mặt ở đó khi chúng ta đang được sáng tạo ra. Ngay cả những người theo chủ nghĩa thế tục, dù họ có quan điểm nào về nguồn gốc, cũng phải coi đó là đức tin vì cùng một lý do mà chúng ta cũng như những người theo thuyết sáng tạo phải làm: không ai trong chúng ta ở đó để chứng kiến sự kiện này.

Tuy nhiên, ngay cả khi Đức Chúa Trời yêu cầu chúng ta tin vào Ngài là Đấng Tạo Hóa, thì Ngài cũng không yêu cầu chúng ta tin mà không cho chúng ta lý do chính đáng nào. Hầu hết mọi thứ chúng ta tin đều cần có một số lý do chính đáng nhất định, hãy viết ra lý do tại sao chúng ta có niềm tin rằng chúng ta ở đây là hợp lý bởi vì một Đấng Tạo Hóa đã cố ý đặt chúng ta ở đây, trái ngược với lý thuyết rằng nguồn gốc của chúng ta không có gì khác ngoài sự ngẫu nhiên thuần túy?

Thứ Hai Trong Hình Ảnh Của Đấng Tạo Hóa (Sáng 1:27)

Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời đã tạo ra loài người — nam và nữ — “theo hình ảnh của Ngài” (Sáng-thế Ký 1:27). Dựa trên ý tưởng này, hãy trả lời các câu hỏi sau:

1. Việc Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta theo hình ảnh của Ngài có nghĩa là gì? Chúng ta “theo hình ảnh của Ngài” theo những cách nào?

2. Theo lời tường thuật của Sáng-thế Ký, Chúa có tạo ra bất cứ điều gì khác “theo hình ảnh của Ngài” ngoài loài người không? Nếu không, điều đó cho chúng ta biết điều gì về địa vị độc nhất của chúng ta, trái ngược với phần còn lại của sự sáng tạo trên đất? Chúng ta có thể rút ra bài học gì từ sự tương phản này?

3. Điều gì khác có thể được tìm thấy trong tường thuật về sự sáng tạo của loài người khiến chúng ta trở nên khác biệt với bất cứ thứ gì khác mà Chúa đã tạo ra? Xem Sáng-thế Ký 2:7,18–25.

Mặc dù chúng ta phải nói về Đức Chúa Trời theo thuật ngữ của loài người, nhưng chúng ta không được quên rằng Ngài là một Đấng thần linh (Giăng 4:24), có những đặc tính thiêng liêng. Tất cả những gì chúng ta có thể nói là trong bản chất thể chất, tinh thần và tâm linh của chúng ta, chúng ta phản ánh theo một cách nào đó của Đấng Tạo Hóa của chúng ta, cho dù còn nhiều điều về Ngài, ít nhất là đối với chúng ta, vẫn bị che khuất trong bí ẩn. Tuy nhiên, Kinh Thánh nhấn mạnh đến khía cạnh tâm linh và tinh thần của tâm trí chúng ta. Những khía cạnh này chúng ta có thể phát triển và cải thiện. Chính sự độc đáo của tâm trí con người tạo nên mối quan hệ bền vững với Đức Chúa Trời, điều mà bất cứ thứ gì còn lại trong sự sáng tạo trên đất của Đức Chúa Trời dường như không thể làm được. Cũng hãy lưu ý câu chuyện độc đáo về cách Chúa tạo ra người phụ nữ. Cả nam và nữ đều có chung đặc ân đáng kinh ngạc là được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Trong sáng tạo họ, không có dấu hiệu của sự thấp kém của người này so với người kia. Chính Đức Chúa Trời đã làm cả hai từ cùng một chất liệu. Đức Chúa Trời đã làm cho cả hai bình đẳng ngay từ đầu và đặt họ cùng nhau trong mối quan hệ đặc biệt với Ngài. Cả hai đều có cơ hội như nhau để phát triển các tính cách do Đức Chúa Trời ban cho theo cách có thể mang lại vinh quang cho Ngài.

“Chính Chúa đã ban cho A-đam một người bạn đồng hành. Ngài đã cung cấp ‘một sự tìm được sự giúp đỡ cho ông — một ai giúp đỡ giống như mình — một người phù hợp để trở thành bạn đồng hành của ông và người có thể là hiệp một với ông ấy trong tình yêu và sự cảm thông. Ê-va được tạo ra từ một chiếc xương sườn lấy từ sườn của A-đam, biểu thị rằng bà không phải để kiểm soát ông như người đứng đầu, cũng không bị chà đạp dưới chân ông như một kẻ thấp kém, nhưng đứng cạnh ông như một người bình đẳng, để được yêu và được bảo vệ bởi ông” - Ellen G. White, Tổ phụ và Nhà tiên tri, tr. 46.

Thứ Ba Đức Chúa Trời Và Loài Người (Sáng 1:28,29)

Hãy để ý những lời Chúa phán đầu tiên với loài người, ít nhất là khi chúng xuất hiện trong Kinh Thánh. Ngài cho họ khả năng sinh sản, sinh sản thêm nhiều hơn đồng loại của họ. Ngài cũng chỉ họ về chính trái đất, về sự sáng tạo, và Ngài bảo họ phải làm cho đầy dẫy, quản trị nó và có quyền làm chủ nó. Ngài cũng chỉ cho họ những loại cây mà họ có thể ăn được. Tóm lại, theo Kinh Thánh, những lời đầu tiên của Đức Chúa Trời đối với người nam và người nữ liên quan cụ thể đến sự tương tác và mối quan hệ của họ với thế giới vật chất.

Sáng-thế Ký 1:28,29 cho chúng ta biết điều gì về cách Đức Chúa Trời nhìn thế giới vật chất? Chúng có ngụ ý rằng có điều gì đó xấu trong vật chất và sự thích thú của chúng ta đối với chúng không? Chúng ta có thể rút ra bài học gì từ những bối cảnh ban đầu này trong lịch sử loài người về cách chúng ta nên liên kết với chính sự tạo thế?

Ngoài ra, với những lời này, Đức Chúa Trời thực hiện những bước đầu tiên hướng tới mối quan hệ với loài người. Ngài nói chuyện với họ, ra lệnh cho họ, bảo họ phải làm gì. Cũng có một trách nhiệm ngầm trong lời nói. Đức Chúa Trời đã yêu cầu họ làm chủ đối với sự sáng tạo tuyệt vời mà chính Ngài đã tạo ra.

Sáng-thế Ký 1:28 nói rằng Đức Chúa Trời ban phước cho A-đam và Ê-va. Điều đó nghĩa là gì? Có mối quan hệ nào giữa họ và Đấng Tạo hóa của họ?

Đức Chúa Trời gọi A-đam và Ê-va là những sinh vật thông minh có thể đáp lại lòng nhân từ của Ngài, hiệp thông vào sự đồng cảm và thông công với Ngài. Ngoài ra, với tư cách là tạo vật-con cái, A-đam và Ê-va phụ thuộc vào sự ban phước và chăm sóc của Đấng Tạo Hóa - Cha của họ. Ngài đã cung cấp tất cả những gì họ cần. Họ đã không làm gì để xứng đáng với những gì Ngài đã ban cho họ. Họ hoàn toàn là người nhận một thứ mà họ không tự kiếm được.

Khi đọc về sự sáng tạo người nam và người nữ, chúng ta có thể thấy các yếu tố, trước khi phạm tội, thuộc loại mối quan hệ mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta có với Ngài ngay bây giờ, sau khi phạm tội. Xem lại nghiên cứu trong ngày hôm nay và xem bạn có thể tìm thấy những điểm tương đồng nào giúp chúng ta hiểu cách chúng ta có thể liên hệ với Ngài ngay cả trong tình trạng sa sút của mình?

Thứ Tư Tại Một Cây

“Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết” (Sáng-thế Ký 2:16,17).

Thử nghiệm này đã tạo cơ hội cho A-đam và Ê-va thể hiện ý chí tự do của họ. Nó cũng thách thức họ phản ứng tích cực hoặc tiêu cực về mối quan hệ của họ với Đấng Tạo Hóa. Nó cũng cho thấy rằng Đức Chúa Trời đã làm cho họ được tự do về mặt đạo đức. Rốt cuộc, nếu họ không có cơ hội để không vâng lời, thì tại sao ngay từ đầu Chúa lại bận tâm cảnh báo họ chống lại sự vâng lời?

“Mọi thứ trước đó trong đoạn Kinh Thánh này đã mở đường cho cao trào này (Sáng-thế Ký 2:16,17). Tương lai của cuộc chạy đua tập trung vào sự cấm đoán duy nhất này. Con người không nên bối rối trước vô số vấn đề. Chỉ có một sắc lệnh thiêng liêng phải được ghi nhớ. Bằng cách hạn chế số lượng lệnh xuống còn một, Đức Chúa Trời đã thể hiện lòng thương xót của mình. Ngoài ra, để chỉ ra rằng một điều răn này không có gì đáng đau buồn, Chúa đặt nó dựa trên nền tảng của một sự cho phép rộng rãi: “ngươi có thể tự do ăn bất cứ cây nào trong vườn” — H. C. Leupold, Exposition of Genesis (Columbus, OH: Wartburg Press, 1942), tập. 1, tr. 127.

Khi kêu gọi A-đam và Ê-va vâng theo ý muốn của Ngài, Đức Chúa Trời đang phán rằng: Ta là Đấng Tạo Hóa của các ngươi, và Ta đã dựng nên các ngươi theo hình ảnh Ta. Cuộc sống của ngươi được duy trì bởi Ta, bởi vì Ta mà ngươi sống, di chuyển và ngươi được tồn tại. Ta đã cung cấp tất cả mọi thứ cho cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc của ngươi (thực phẩm, chỗ trú ngụ, sự đồng hành của con người) và đã thiết lập ngươi làm người cai trị thế giới này dưới quyền của Ta. Nếu ngươi sẵn sàng khẳng định mối quan hệ này với Ta vì ngươi yêu Ta, thì Ta sẽ là Đức Chúa Trời của ngươi, và ngươi sẽ là con cái của Ta. Và ngươi có thể khẳng định mối quan hệ này và sự tin tưởng tiềm ẩn trong nó bằng cách chỉ cần tuân theo lệnh cụ thể này.

Cuối cùng, mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời chỉ có thể hiệu quả và lâu dài nếu chúng ta tự do chọn chấp nhận ý muốn của Ngài. Từ chối ý muốn của Ngài, về bản chất, là để đòi độc lập khỏi Ngài. Nó chỉ ra rằng chúng ta tin rằng chúng ta không cần Ngài. Đó là sự lựa chọn dẫn đến sự hiểu biết về cái ác, và cái ác dẫn đến sự xa cách, cô đơn, thất vọng và cái chết.

Thử thách mà Đức Chúa Trời ban cho A-đam và Ê-va là một trong những thử thách về lòng trung thành và đức tin. Liệu họ có trung thành với Đấng Tạo Hóa của họ, Đấng đã ban cho họ mọi thứ họ cần, cộng với một thế giới thú vị, hay họ sẽ đi theo con đường riêng của mình, không phụ thuộc vào ý muốn của Ngài? Liệu họ có đủ đức tin nơi Ngài để nghe lời Ngài không? Lòng trung thành và đức tin của họ đã được thử thách bởi cây biết điều thiện và điều ác. Chúng ta phải đối mặt với những bài kiểm tra tương tự hàng ngày theo những cách nào? Làm thế nào luật pháp của Đức Chúa Trời hoạt động song song với mệnh lệnh được đưa ra trong Sáng-thế ký 2:16,17?

Thứ Năm Phá Vỡ Mối Quan Hệ

Chúng ta có xu hướng tin những người chúng ta biết và không tin tưởng những người chúng ta không biết theo bản năng. Ê-va đương nhiên sẽ không tin tưởng vào Sa-tan. Hơn nữa, bất kỳ cuộc tấn công trực tiếp nào chống lại Chúa cũng sẽ khiến bà ấy phải phòng thủ. Vậy, Sa-tan đã thực hiện những bước nào để vượt qua sự phòng thủ tự nhiên của Ê-va? Xem Sáng-thế Ký 3:1–6.

“Sự vi phạm đáng trách của Ê-va đã mang đến nỗi đau đớn tiềm tàng cho nhân loại, sự lựa chọn của bà không nhất thiết phải liên quan đến cuộc chạy đua trong hình phạt cho sự vi phạm của bà ấy. Chính sự lựa chọn có chủ ý của A-đam, trong sự hiểu biết đầy đủ về một mệnh lệnh rõ ràng của Đức Chúa Trời - chứ không phải của bà ấy - đã khiến tội lỗi và cái chết trở thành điều không thể tránh khỏi của nhân loại. Ê-va bị lừa dối; còn A-đam thì không”- Bài chú giải Kinh Thánh SDA, tập. 1, tr. 231.

Kết quả của sự vi phạm trắng trợn và coi thường mệnh lệnh của Đức Chúa Trời là mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và loài người giờ đây đã tan vỡ. Nó đã thay đổi từ mối tương giao cởi mở với Đức Chúa Trời sang việc trốn chạy vì sợ hãi trước sự hiện diện của Ngài (Sáng-thế Ký 3:8–10). Sự xa lánh và tách biệt thay thế sự tương giao và hiệp thông. Tội lỗi xuất hiện, và tất cả những kết quả xấu xí kéo theo. Trừ khi một điều gì đó được thực hiện, nhân loại đang hướng tới sự hủy hoại vĩnh viễn.

Giữa thảm cảnh này, Chúa đã nói những lời hy vọng và lời hứa nào? Xem Sáng-thế Ký 3:15.

Lời hy vọng tiên tri đáng ngạc nhiên của Đức Chúa Trời nói về sự thù địch đã được định sẵn của Đức Chúa Trời giữa con rắn và người phụ nữ, giữa dòng dõi của người nữ và dòng dõi của con rắn. Điều này lên đến đỉnh điểm trong sự xuất hiện chiến thắng của dòng dõi của người nữ, người giáng một đòn chết người vào đầu của Sa-tan, trong khi hắn chỉ có thể làm bầm gót chân của Đấng Mê-si.

Trong sự bất lực hoàn toàn, A-đam và Ê-va đã được hy vọng trở lại từ lời hứa về Đấng Mê-si này, hy vọng sẽ biến đổi cách sống của họ, bởi vì hy vọng này là do Đức Chúa Trời ban cho và được Đức Chúa Trời hỗ trợ. Lời hứa này về Đấng Mê-si và về chiến thắng cuối cùng, tuy được tuyên bố một cách mơ hồ vào thời điểm đó, nhưng đã cất đi sự u ám mà tội lỗi đã đặt lên họ.

Đọc Sáng Thế Ký 3:9, nơi Đức Chúa Trời phán với A-đam và Ê-va “Ngươi đang ở đâu”? Chúa, tất nhiên, biết họ đang ở đâu. Những lời của Ngài, thay vì chứa đầy sự lên án, là để kéo nhân loại mang mặc cảm tội lỗi trở lại với Ngài. Tóm lại, những lời đầu tiên của Đức Chúa Trời dành cho loài người sa ngã đến với hy vọng về ân điển và lòng thương xót của Ngài. Ngay cả bây giờ, chúng ta thấy Đức Chúa Trời đang tìm cách kêu gọi chúng ta đến với lòng thương xót và ân điển của Ngài bằng những cách nào?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Kinh Thánh tràn ngập những lời kêu gọi đối với những người tội lỗi và những kẻ sa đọa. So sánh Thi Thiên 95:7,8; Ê-sai 55:1,2,6,7; Lu-ca 15:3–7; Lu-ca 19:10. Bạn có thể tìm thấy những điểm gì khác?

Đọc Ellen G. White, “The Creation,” trang 44–51; “Sự cám dỗ và sự sa ngã”, trang 52–62; và “Kế hoạch cứu chuộc”, trang 63–70, trong Các Tộc trưởng và Tiên tri.

“Tôi nghĩ rằng có một bài giảng phúc âm bằng ba từ ngữ thiêng liêng đó khi chúng xuyên qua những phần rậm rạp của bụi rậm, và đến tai những kẻ chạy trốn —‘Ngươi ở đâu?’ Đức Chúa Trời ngươi không muốn để mất ngươi; Ngài đến để tìm kiếm ngươi, cũng giống như ngươi, Ngài đến trong hình hài của Con Người, không chỉ để tìm kiếm mà còn để cứu những kẻ bị lạc bị mất”- Charles Haddon Spurgeon, The Treasury of the Bible (Grand Rapids, MI: Zondervan Publishing House, 1962) Cựu ước, tập. 1, tr. 11.

Câu hỏi thảo luận:

1. Bởi vì Đức Chúa Trời nhân hậu và quan tâm là Đấng tìm kiếm loài người, nên làm thế nào chúng ta có thể đáp lại tình yêu thương này của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc ngay bây giờ? Chúa mong đợi chúng ta đáp lại như thế nào?

2. Đối chiếu bức tranh trong Kinh Thánh về hình ảnh loài người đã ngã xuống từ một nơi cao quý trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời và cần được cứu chuộc với thuyết tiến hóa về sự phát triển. Cái nào mang lại nhiều hy vọng hơn, và tại sao?

3. Mối quan hệ yêu thương thiết yếu như thế nào đối với hạnh phúc của con người? Tại sao mối liên hệ nảy nở với Đức Chúa Trời lại cần thiết cho những mối quan hệ như vậy? Thảo luận về ảnh hưởng của các mối quan hệ lành mạnh giữa con người với những người trong các mối quan hệ đó (cha mẹ - con cái, bạn bè, vợ chồng, chủ - nhân viên, v.v.).

Tóm lược: Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta theo hình ảnh của chính Ngài để mối tương giao yêu thương có thể tồn tại giữa Ngài và chúng ta khăng khít hơn. Mặc dù tội lỗi đã phá vỡ sự kết hợp ban đầu, nhưng Đức Chúa Trời tìm cách khôi phục mối quan hệ này thông qua kế hoạch cứu chuộc. Là những sinh vật phụ thuộc, cuộc sống chỉ có ý nghĩa thực sự và rõ ràng khi chúng ta kết hợp với Đấng Tạo Hóa của mình.