Bài Học 9 · 20 – 26 Tháng 2

Phục vụ và cứu chuộc

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 41, Ê-sai 42:1-7, Ê-sai 44:26 - 45:6, Ê-sai 49:1-12

"Nầy, đầy tớ ta đây, là kẻ ta nâng đỡ, là kẻ ta chọn lựa, là kẻ mà linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta sẽ đặt thần ta trên người; người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại”." — Ê-sai 42:1
Sa-bát Phục Vụ Và Cứu Chuộc

Câu gốc

“Nầy, đầy tớ ta đây, là kẻ ta nâng đỡ, là kẻ ta chọn lựa, là kẻ mà linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta sẽ đặt thần ta trên người; người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại”. (Ê-sai 42:1).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-sai 41, Ê-sai 42:1-7, Ê-sai 44:26 - 45:6, Ê-sai 49:1-12.

“Nhiều người cảm thấy rằng sẽ là một đặc ân tuyệt vời khi đến thăm những nơi mà Đấng Cơ-đốc đã sống trên đất, đi bộ nơi Ngài đi qua, ngước nhìn hồ nước bên cạnh mà Ngài yêu thích để dạy dỗ dân chúng và những ngọn đồi, thung lũng nơi mà mắt Ngài thường được nghỉ ngơi. Nhưng chúng ta không cần phải đến Na-xa-rét, Ca-bê-na-um hay Bê-tha-ni, để bước đi trong những dấu chân của Đức Chúa Giê-su. Chúng ta sẽ tìm thấy dấu chân của Ngài bên cạnh những chiếc giường bệnh, trong những nơi nghèo khó, trong những con hẻm chật chội của thành phố lớn và ở mọi nơi có lòng con người cần được an ủi. Khi làm theo như những gì Ngài đã làm trên thế gian này, chúng ta sẽ bước đi trong dấu chân của Ngài”. Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 640.

Ê-sai nói về một người đầy tớ của Chúa với một sứ mệnh thương xót tương tự: “Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy;… để mở mắt kẻ mù, làm cho kẻ tù ra khỏi khám, kẻ ngồi trong ngục tối tăm ra khỏi ngục” (Ê-sai 42:3,7).

Hãy cùng nhìn vào người đầy tớ này. Ngài là ai và Ngài làm gì?

Thứ Nhất Dân Sự Làm Tôi Tớ (Ê-sai 41)

Trong Ê-sai 41:8 Đức Chúa Trời nói “Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta” và trong 42:1, Ngài giới thiệu về người đầy tớ của Ngài. Vậy người đầy tớ này là ai?

Đó có phải là Gia-cốp, tổ tiên của dân Y-sơ-ra-ên? Hay đất nước Y-sơ-ra-ên? Hay là Đấng Cứu Thế được xác định trong Tân Ước là Đức Chúa Giê-su?

Có hai loại tài liệu tham khảo về những người hầu việc Chúa được nhắc đến trong Ê-sai 41 – 53. Một đầy tớ được đặt tên là dân Y-sơ-ra-ên hay còn gọi là Gia-cốp như trong Ê-sai 41:8; Ê-sai 44:1,2,21; Ê-sai 45:4; Ê-sai 48:20. Bởi vì Đức Chúa Trời đề cập đến Gia-cốp trong hiện tại, rõ ràng ông là đại diện cho dân tộc Y-sơ-ra-ên. Điều này được khẳng định bởi thực tế là Chúa đã cứu chuộc Gia-cốp, “là tôi tớ của Ngài” vào thời điểm ông đi ra khỏi Ba-by-lôn (Ê-sai 48:20).

Trong những trường hợp khác, chẳng hạn như trong Ê-sai 42:1, Ê-sai 50:10; 52:13; và 53:11, tôi tớ của Chúa không được nêu tên. Khi người đầy tớ này được nhắc đến lần đầu tiên trong Ê-sai 42:1, danh tính của người này không được làm rõ. Tuy nhiên, khi Ê-sai triển khai sự mô tả của mình trong các đoạn sau, rõ ràng tôi tớ này là một cá nhân đã lập ra các chi phái Gia-cốp (Y-sơ-ra-ên) cho Đức Chúa Trời (Ê-sai 49:5,6) và đã chết cho tội lỗi của nhiều người (Ê-sai 52:13 – 53:12; xem thêm Ê-sai 49:5, 6). Vì vậy, ông không giống như dân tộc. Rõ ràng là Ê-sai nói về hai người tôi tớ của Chúa. Một là cả dân tộc và một là cá nhân.

Vai trò của tôi tớ Y-sơ-ra-ên là gì? Xem Ê-sai 41:8-20.

Chúa bảo đảm với Y-sơ-ra-ên rằng dân tộc này vẫn là tôi tớ của Chúa: “Ta đã lựa ngươi, chưa từng bỏ ngươi” (Ê-sai 41:9). Sau đó, Chúa ban cho Y-sơ-ra-ên một trong những lời hứa tuyệt vời nhất trong Kinh Thánh: “Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi” (Ê-sai 41:10). Ở đây và trong các câu sau đây chỉ rằng một trong những vai trò cơ bản của Y-sơ-ra-ên là tin vào Đức Chúa Trời thực sự cứu họ thay vì tin vào các vị thần khác và các bức tượng như những nước khác đã tin (Ê-sai 41:7,21-24,28,29).

Lưu ý rằng trong Ê-sai 41:14, Chúa gọi dân tộc là sâu bọ. Điểm chính trong việc làm của Ngài là gì? Nó dạy chúng ta điều gì về việc các nhu cầu của chúng ta phụ thuộc hoàn toàn vào Chúa? (Nhìn vào toàn bộ đoạn Kinh Thánh để có được một câu trả lời tốt hơn)

Thứ Hai Người Đầy Tớ Vô Danh (Ê-sai 42:1-7)

Vai trò và tính cách của người đầy tớ vô danh, người mà Chúa chọn và đặt Thần trên người là gì? Xem Ê-sai 42:1-7. Chọn câu trả lời hay nhất hoặc kết hợp các câu trả lời:

  1. Ngài tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại.
  2. Ngài hoàn thành mục tiêu của mình một cách lặng lẽ và nhẹ nhàng, nhưng thành công. 3. Ngài là luật pháp.
  3. Ngài phục vụ như một giao ước giữa Đức Chúa Trời và dân sự.
  4. Ngài ban ánh sáng và hy vọng bằng cách chữa bệnh mù và giải phóng kẻ tù tội.
  5. Tất cả những điều trên.

Vai trò và tính cách của người đầy tớ này so với vai trò của “một chồi nứt lên từ gốc Y-sai,” người mà Thần của Đức Giê-hô-va ngự trên (Ê-sai 11)?

Như trong Ê-sai đoạn 42, người cai trị Đa-vít của Ê-sai đoạn 11 hành động làm một với Đức Chúa Trời, tỏ ra sự công bình và giải thoát cho những người bị áp bức, cũng như tỏ ra sự khôn ngoan và hiểu biết về Đức Chúa Trời. Chúng tôi thấy rằng chồi và rễ của gốc Y-sai chính là Đấng cứu thế, con trẻ thiêng liêng của Ê-sai 9:6,7, người cũng mang sự bình an của Ngài ở trên ngôi Đa-vít và trên nước Ngài và lập lên trong sự chánh trực công bình Ê-sai 9:7. Người đầy tớ trong Ê-sai đoạn 42 rõ ràng là Đấng Mê-si.

Làm thế nào để Tân Ước xác định người đầy tớ của Ê-sai 42:1,7, người tỏ ra sự công bình? Đọc Ma-thi-ơ 12:15-21.

Ma-thi-ơ đoạn 12 trích dẫn từ Ê-sai đoạn 42 và áp dụng nó cho chức vụ chữa lành thầm lặng của Đức Chúa Giê-su, Chúa Con yêu dấu, người mà linh hồn Chúa Cha lấy làm đẹp lòng (Ê-sai 42:1; Ma-thi-ơ 3:16, 17; 17:5). Chính Ngài có chức vụ thiết lập lại mối liên hệ giao ước với Đức Chúa Trời với dân sự của Ngài (Ê-sai 42:6, Đa-ni-ên 9:27).

Đức Chúa Giê-su và các môn đồ của Ngài đã tỏ ra sự công bình cho mọi người bằng cách giải thoát họ khỏi đau khổ, sự thờ ơ với Đức Chúa Trời và trói buộc với những linh hồn xấu xa, gây ra bởi sự áp bức của Sa-tan (Lu-ca 10:19). Sau đó, Đức Chúa Giê-su chết để “đổ ra sự giao ước mới” (Ma-thi-ơ 26:28) và để giành lấy công bình cho thế gian bằng cách loại bỏ Sa-tan, người được gọi là “vua chúa của thế gian nầy” (Giăng 12:31-33).

Hãy xem Ê-sai 42:1-4, sự mô tả về Đấng Cơ-đốc. Hãy dành một chút thời gian để đồng hành cùng Đức Chúa Giê-su. Những đặc điểm cụ thể nào trong chức vụ của Ngài rất phù hợp để thực hiện lời tiên tri này? Chúng ta học được gì về cách chúng ta cũng nên làm với người khác như Chúa đã làm cho chúng ta?

Thứ Ba “Đấng Cứu Thế” Của Phe-rơ-sơ (Ê-sai 44:26 – 45:6)

Ứng nghiệm tuyệt vời nào xuất hiện trong Ê-sai 44:26 – 45:6?

Chức vụ của Ê-sai kéo dài từ khoảng 745 T.C. đến khoảng 685 T.C. Sau khi đề cập đến một người dấy lên từ phương đông và từ phương bắc (Ê-sai 41:2,3,25) và ngụ ý rằng đây là tin lành cho Giê-ru-sa-lem (Ê-sai 41:27), Ê-sai đã cho thấy ứng nghiệm chính xác của Chúa về vua Si-ru và mô tả các hoạt động của ông. Ông đã đến từ phương bắc và phương đông của Ba-by-lôn và chinh phục nó vào năm 539 T.C.; ông đã phục vụ Thiên Chúa bằng cách giải phóng người Do Thái khỏi thời kỳ lưu đày ở Ba-by-lôn và ông đã xây dựng lại ngôi đền ở Giê-ru-sa-lem (xem Ê-xơ-ra 1).

Đặt ứng nghiệm này vào viễn cảnh. Vì có khoảng một trăm bốn mươi sáu năm kể từ thời điểm Ê-sai chết đến khi Ba-by-lôn sụp đổ, lời tiên tri của ông là một thế kỷ rưỡi trước thời đại. Nó sẽ giống như George Washington dự đoán rằng một người đàn ông tên General Dwight Eisenhower sẽ giúp giải phóng Châu Âu vào năm 1945!

Bởi vì hành động của vua Si-ru được chứng thực tốt từ nhiều nguồn cổ xưa khác nhau, bao gồm biên niên sử Ba-by-lôn, báo cáo của chính ông trong thế kỷ thứ sáu trước Công Nguyên của đế quốc Ba Tư và trong Kinh Thánh (2 Sử-ký 36:22, 23; Ê-xơ-ra 1; Đa-ni-ên 5; 6:28; 10:1), tính chính xác về lời tiên tri của Ê-sai là không cần bàn cãi. Điều này khẳng định đức tin của những người tin rằng các tiên tri thực sự nhận được những lời dự báo chính xác từ Đức Chúa Trời, người biết trước tương lai xa.

Tại sao Chúa gọi Si-ru là người được xức dầu của Ngài (Ê-sai 45:1)?

Từ tiếng Hê-bơ-rơ, người được xức dầu ở đây là từ mà chúng ta có được từ Đấng Cứu Thế. Ở những nơi khác trong Cựu Ước, từ này có thể chỉ đến thầy tế lễ chịu xức dầu (Lê-vi Ký 4:3,5,16; 6:22), một vị vua Y-sơ-ra-ên chịu xức dầu (1 Sa-mu-ên 16:6; 24:6,10; và 2 Sa-mu-ên 22:51), hay Đấng Mê-si, là vua và là Đấng chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va (Thi Thiên 2:2; Đa-ni-ên 9:25, 26). Từ viễn cảnh của Ê-sai, Si-ru là một vị vua tương lai, được Chúa sai đến để thả dân sự của Ngài. Nhưng ông là một Đấng cứu thế khác thường, vì ông không phải là người Do Thái. Ông sẽ làm một số việc mà Đấng Cứu Thế sẽ làm, chẳng hạn như đánh bại kẻ thù của Đức Chúa Trời và giải phóng dân sự của Ngài khỏi sự giam cầm, nhưng ông không thể giống như Đấng Cứu Thế, vì ông không phải là hậu duệ của Đa-vít.

Bằng cách dự báo về Si-ru, Đức Chúa Trời thể hiện quyền năng tối cao của Ngài bằng cách chứng minh rằng một mình Ngài biết tương lai (Ê-sai 41:4,21-23,26-28; 44:26). Ngài cũng phán cùng Si-ru: “Ta sẽ ban vật báu chứa trong nơi tối, của cải chứa trong nơi kín của ngươi, để ngươi biết rằng chính ta, là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, đã lấy tên ngươi gọi ngươi”(Ê-sai 45:3).

Hãy suy nghĩ về một số lời tiên tri Kinh Thánh khác đã được ứng nghiệm (chẳng hạn như tất cả các vương quốc trong Đa-ni-ên 2 ngoại trừ cái cuối cùng, Đa-ni-ên đoạn 7, hoặc về thời gian của Đức Chúa Giê-su trong Đa-ni-ên 9:24-27). Những loại hy vọng nào mà những lời tiên tri này cho chúng ta với tư cách cá nhân?

Thứ Tư Lợi Ích Trong Niềm Hy Vọng

Việc Ê-sai dự đoán chính xác Si-ru bằng tên làm náo động những người không tin rằng các tiên tri nhận được lời dự báo từ Đức Chúa Trời. Để đối phó, họ chấp nhận giả thuyết rằng một nhà tiên tri khác, một “Ê-sai thứ hai” sống trong thời của Si-ru, đã viết Ê-sai 40-66. Do đó, sách Ê-sai được chia làm hai, số phận giống nhau theo truyền thống được hiểu là tự mình trở thành tiên tri (xem Hê-bơ-rơ 11:37).

Tuy nhiên, không có nhân chứng lịch sử nào về sự tồn tại của một Ê-sai thứ hai. Nếu ông tồn tại, sẽ là lạ khi Kinh Thánh không đề cập đến ông, bởi vì thông điệp của ông rất quan trọng và nghệ thuật văn học của ông là phi thường. Thậm chí không phải là bản thảo Kinh Thánh lâu đời nhất, cuộn sách Ê-sai từ Qumran, nếu có bất kỳ sự gián đoạn nào giữa Ê-sai 39 và 40 sẽ cho thấy sự chuyển đổi sang tác phẩm của một tác giả mới.

Sứ điệp cơ bản của Ê-sai là nhất quán xuyên suốt cuốn sách của ông: Hãy tin vào Đức Chúa Trời thực sự, kể cả Đấng Cứu Thế, hơn là các quyền lực khác. Các học giả nhấn mạnh một cách đúng đắn sự thay đổi trọng tâm từ thời vua A-si-ri trong Ê-sai 1-39 sang thời Ba-by-lôn ở các đoạn 40 và tiếp theo. Nhưng chúng ta đã phát hiện ra rằng Ê-sai 13-14 và 39 đã dự kiến việc bị giam cầm ở Ba-by-lôn. Đúng là Ê-sai 1-39 nhấn mạnh đến sự phán xét và Ê-sai 40-66 nhấn mạnh đến sự yên ủi. Nhưng trong các đoạn trước, sự yên ủi và chơn thật của Đức Chúa Trời cũng được nhắc đến nhiều lần và các đoạn sau, như Ê-sai 42:18-25; 43:22-28 và 48:1-11, nói về những phán xét của Chúa về Giu-đa vì đã từ bỏ Ngài. Trong thực tế, dự đoán của Ê-sai về sự yên ủi trong tương lai ngụ ý có sự đau khổ trong lúc đó.

Mặc dù dân tộc đã phải đối mặt với tai họa khủng khiếp vì sự phạm tội của dân chúng, nhưng một số người trong số họ đã không từ bỏ hy vọng. Họ bám vào những lời hứa của Đức Chúa Trời, như được tìm thấy trong Lê-vi Ký 26:40-45. Đặt mình vào vị trí của những người Do Thái còn sống sau khi quốc gia bị đánh bại bởi Ba-by-lôn, bạn tìm thấy hy vọng gì qua những câu Kinh Thánh này?

Nguyên tắc thuộc linh nào bạn thấy trong công việc qua những câu Kinh Thánh trong Lê-vi Ký? Ở đó, Chúa đã phán gì với dân Y-sơ-ra-ên? Làm thế nào để cùng nguyên tắc đó làm việc trong cuộc sống của chúng ta?

Thứ Năm Đầy Tớ Chân Thành Và Chịu Đựng (Ê-sai 49:1–12)

Ai là tôi tớ của Chúa trong Ê-sai 49:1-12?

Chúa gọi tên người trước khi người được sinh ra, khiến miệng người giống như gươm bén và làm sáng danh Chúa. Đức Chúa Trời sử dụng đầy tớ để đưa dân Y-sơ-ra-ên trở lại với chính mình và làm sự sáng cứu rỗi cho các dân ngoại, trở thành giao ước của dân và giải cứu kẻ bị trói. Có rất nhiều sự trùng lặp giữa mô tả này và của Ê-sai đoạn 42, nơi chúng ta xác định người đầy tớ ở đây là Đấng Mê-si. Tân Ước tìm thấy các tính cách của người tôi tớ trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, trong cả hai lần đến thế gian: Ma-thi-ơ 1:21, Giăng 8:12; 9:5; 17:1-5, Khải Huyền 1:16; 2:16; và 19:15.

Nếu người tôi tớ của Chúa là Đấng Mê-si, vậy tại sao Đức Giê-hô-va lại gọi Người là “Y-sơ-ra-ên” (Ê-sai 49:3)?

Trước đó chúng ta đã phát hiện ra rằng trong phần này của Ê-sai, người tôi tớ của Đức Chúa Trời là Y-sơ-ra-ên/ Gia-cốp đề cập đến dân tộc. Nhưng ở đây, tên Y-sơ-ra-ên rõ ràng áp dụng cho cá nhân đầy tớ, người lập lại các dân tộc cho Chúa (Ê-sai 49:5). Người đầy tớ cá nhân đã trở thành hiện thân lý tưởng hoặc đại diện cho một dân tộc nhưng chẳng lấy sự chơn thật và công bình nên đã làm tổn hại đến danh Y-sơ-ra-ên (Ê-sai 48:1).

Yếu tố mới nào xuất hiện trong Ê-sai 49:4,7?

Đây là thông tin đầu tiên về những khó khăn liên quan đến nhiệm vụ của người đầy tớ. Ngài kêu lên, “Ta đã làm việc luống công, đã hao sức vô ích và không kết quả” (Ê-sai 49:4), một ý tưởng lặp lại trong Đa-ni-ên 9:26, “Đấng chịu xức dầu sẽ bị trừ đi và sẽ không có chi hết”. Nhưng ông bám lấy đức tin: “Song lẽ ngay thẳng của ta nơi Đức Giê-hô-va, sự ban thưởng của ta nơi Đức Chúa Trời ta” (Ê-sai 49:4). J. Alec Motyer nhận xét: “Như vậy, Ê-sai đã thấy trước một Người đầy tớ với bản chất thực sự của con người, đã bị thử thách như chúng ta và chứng tỏ mình là tác giả và là người hoàn hảo hơn về đức tin, một đức tin cá nhân thực sự vẫn có thể nói lên Đức Chúa Trời của tôi khi không có gì là đáng giá nữa”. Lời Tiên Tri Của Ê-sai: Lời Mở Đầu Và Bình Luận (Downers Grove, Illinois: InterVarsity Press, 1993), trang 387.

Ê-sai 49:7 gây sửng sốt. Người đầy tớ là “người bị loài người khinh dể, bị dân nầy ghớm ghiếc, là người làm tôi tớ kẻ có quyền thế,” nhưng Chúa phán rằng: “Các vua sẽ thấy và đứng dậy; các quan trưởng sẽ quỳ lạy, vì cớ Đức Giê-hô-va là Đấng Thành tín, tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã chọn ngươi”.

Nhìn lại chức vụ của Đấng Cơ-đốc. Từ đầu cho đến cuối cùng, có phải Ngài có lý do để nản lòng? Tuy nhiên, Ngài vẫn thành tín với Chúa Cha, bất chấp biểu hiện bên ngoài. Bài học gì cho chúng ta qua việc làm của Ngài?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White miêu tả về sự chữa lành của Đức Chúa Giê-su và chức vụ giảng dạy của Ngài tại Ca-bê-na-um trong quyển Nguyện Ước Thời Đại, tr. 252-261.

Trong công việc chiến thắng thuộc linh, cần có sự tế nhị và khôn ngoan tuyệt vời. Đấng Cứu Chuộc không bao giờ giữ kín lẽ thật, nhưng Ngài luôn thốt ra điều đó trong yêu thương. Trong sự thông công của Ngài với người khác, Ngài sử dụng nhiều nhất sự tế nhị và Ngài luôn nhân từ và chu đáo với mọi người. Ngài không bao giờ coi thường hay nói lời vô ích, Ngài cũng không bao giờ làm đau khổ không cần thiết cho những tâm hồn dễ tổn thương. Ngài không chê trách sự yếu đuối của con người. Ngài không sợ lên án sự đạo đức giả, sự không tin tưởng và sự gian ác, giọng Ngài đầy nước mắt khi bày tỏ sự khiển trách cách nghiêm khắc. Ngài không bao giờ làm điều ác nhưng luôn luôn thể hiện sự dịu dàng sâu sắc đối với nhân loại. Trong mắt Ngài, mọi linh hồn đều quý giá. Ngài mang chính mình với phẩm giá thiêng liêng; nhưng Ngài cúi xuống với lòng thương xót dịu dàng nhất và quan tâm đến mọi thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời. Ngài nhìn thấy tất cả, mọi linh hồn cần Ngài cứu vớt”. Ellen G. White, Công vụ các sứ đồ, tr. 117.

Câu hỏi thảo luận:

1. Hãy đọc những gì Ellen G. White đã viết ở trên về cách Đức Chúa Giê-su rao giảng cho người khác. Thảo luận về các nguyên tắc ở đó, sau đó thảo luận với lớp học về việc Hội Thánh của bạn phản ánh các nguyên tắc đó tốt đến mức nào?

2. Bạn có biết một cây sậy đã dập hay một tim đèn hơi cháy (Ê-sai 42:3) không? Làm thế nào bạn có thể giúp đỡ người này mà không cần “bẻ” hay “dập tắt” người? Những cách nào bạn có thể hướng những người như vậy đến với Chúa? Trong một ý nghĩa thực tế, bạn sẽ bảo họ làm gì để được chữa lành và giúp đỡ?

3. Lập luận cho các tác giả khác nhau của Ê-sai bắt nguồn từ tiền đề rằng con người không thể nói về tương lai theo cách mà Ê-sai đã nói. Vấn đề cơ bản với lập luận này là gì và tại sao chúng ta, với tư cách là Cơ-đốc nhân, phải bác bỏ giả thuyết đó cách dứt khoát?

Tóm lược: Nếu muốn được giải thoát thì yêu cầu phải có Đấng Giải Cứu. Dân sự tôi tớ của Chúa sẽ được giao phó bởi hai người: vua Si-ru, người sẽ giải phóng những người bị giam cầm khỏi lưu đày Ba-by-lôn và một Người đầy tớ vô danh, có danh tính là Đấng cứu thế được tiết lộ dần dần. Người Đầy tớ này sẽ lập lại sự công bình và đưa dân sự là những người sống sót còn lại trở về với Đức Chúa Trời.