Hãy yên ủi dân Ta
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 40:1-31
"Ai rao tin lành cho Si-ôn, hãy lên trên núi cao! Ai rao tin lành cho Giê-ru-sa-lem, hãy ra sức cất tiếng lên! Hãy cất tiếng lên, đừng sợ! hãy bảo các thành của Giu-đa rằng: Đức Chúa Trời của các ngươi đây!" — Ê-sai 40:9
Sa-bát Hãy Yên Ủi Dân Ta
Câu gốc
“Ai rao tin lành cho Si-ôn, hãy lên trên núi cao! Ai rao tin lành cho Giê-ru-sa-lem, hãy ra sức cất tiếng lên! Hãy cất tiếng lên, đừng sợ! hãy bảo các thành của Giu-đa rằng: Đức Chúa Trời của các ngươi đây!” (Ê-sai 40:9)
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 40:1-31.
Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc vào năm 1945 trong khi một người lính Nhật tên Shoichi Yokoi đang trốn trong rừng rậm trên đảo Guam. Tờ rơi từ các máy bay của Hoa Kỳ tuyên bố hòa bình, nhưng Yokoi nghĩ đó là một mánh khóe. Một người lính trung thành, yêu nước, ông đã thề sẽ không bao giờ đầu hàng. Bởi vì ông không có liên hệ với nền văn minh, ông sống dựa vào những gì ông có thể tìm thấy trong rừng rậm, một cuộc sống quạnh quẽ khó khăn thực sự.
Vào năm 1972 tức 27 năm sau khi Thế chiến thứ II kết thúc, những người thợ săn tình cờ gặp Yokoi khi anh đang câu cá và sau đó anh mới biết rằng thông điệp hòa bình là có thật. Trong khi những người bạn khác của ông đã được hưởng hòa bình trong nhiều thập kỷ, thì Yokoi đã phải chịu đựng hàng thập kỷ trong sự thiếu thốn và căng thẳng, – Trích Roy Gane, Altar Call (Berrien Springs, Mich.: Diadem, 1999), trang 304.
Nhiều thế kỷ trước đó, thông qua tiên tri Ê-sai, Đức Chúa Trời tuyên bố rằng thời gian đau khổ, khốn cùng của dân sự Ngài đã thực sự kết thúc: “Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta. Hãy nói cho thấu lòng Giê-ru-sa-lem, và rao rằng sự tranh chiến của nó đã trọn; tội lỗi nó đã được tha; nó đã chịu gấp hai từ tay Đức Giê-hô-va vì các tội mình” (Ê-sai 40:1,2). Hãy chú ý xem điều này có nghĩa là gì.
Thứ Nhất Sự Yên Ủi Trong Tương Lai
Trong Ê-sai 40:1,2, Đức Chúa Trời an ủi dân của Ngài. Thời gian trừng phạt của họ cuối cùng đã kết thúc. Vậy hình phạt đó là gì?
Có rất nhiều câu trả lời cho câu hỏi này. Có hình phạt được quản lý bởi A-si-ri, là cái roi sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời (Ê-sai 10), từ đó, Ngài đã giao Giu-đa bằng cách tiêu diệt quân đội San-chê-ríp vào năm 701 TCN (Ê-sai 37). Có hình phạt do Ba-by-lôn thi hành, sẽ mang lễ vật và người dân từ Giu-đa vì Ê-xê-chia đã thể hiện sự giàu có của mình cho các sứ giả từ Mê-rô-đác-ba-lan-đan (Ê-sai 39). Và có một hình phạt được thi hành bởi một trong những quốc gia khác mà Ê-sai đã tiên tri (Ê-sai 14-23).
Trong khi đó, mặc dù nước A-ri-si và dân sự ở đây được nhắc đến 43 lần từ Ê-sai 7:17 đến 38:6, quốc gia này chỉ xuất hiện một lần trong phần còn lại của Ê-sai, trong đó Ê-sai 52:4 đề cập đến sự áp bức trong quá khứ của Ai Cập và sau đó là bởi người A-ri-si. Trong phần sau của Ê-sai, đã đề cập đến sự thoát khỏi lưu đày ở Ba-by-lôn (Ê-sai 43:14; 47:1; 48:14,20) và đó là Si-ru, người Ba Tư đã chinh phục Ba-by-lôn vào năm 539 TCN, là người giải thoát cho những người bị đày của Giu-đa (Ê-sai 44:28, 45:1,13).
Ê-sai 1-39 nhấn mạnh các sự kiện dẫn đến sự giải thoát khỏi người A-ri-si năm 701 TCN, nhưng vào đầu đoạn 40, cuốn sách đã nhảy vọt trước một thế kỷ rưỡi đến sự kết thúc của Ba-by-lôn, vào năm 539 TCN và sự trở về của người Do Thái ngay sau đó.
Có phải chủ đề trở về từ Ba-by-lôn được liên kết với bất cứ điều gì sớm hơn trong Ê-sai? Nếu có, vậy đó là gì?
Ê-sai đoạn 39 sự thần phục như là một sự chuyển tiếp đến các đoạn sau bằng cách dự đoán làm phu tù Ba-by-lôn, ít nhất là đối với một số hậu duệ của Ê-xê-chia (Ê-sai 39:6,7). Hơn nữa, các lời tiên tri của Ê-sai 13,14 và 21 dự đoán sự sụp đổ của Ba-by-lôn và sự tự do này sẽ mang lại cho dân Chúa: “Thật, Đức Giê-hô-va sẽ thương xót Gia-cốp; và còn lựa chọn Y-sơ-ra-ên. Ngài sẽ lập chúng nó lại trong bổn xứ… Đến ngày mà Đức Giê-hô-va sẽ cho người ý nghĩ, khỏi cơn buồn bực bối rối, và sự phục dịch nặng nề mà người ta đã bắt ép ngươi, thì ngươi sẽ dùng lời thí dụ này nói về vua Ba-by-lôn” (Ê-sai 14:1-4). Lưu ý mối liên hệ chặt chẽ với Ê-sai 40:1,2, nơi Đức Chúa Trời đã hứa với dân của Ngài sẽ chấm dứt sự đau khổ của họ.
Kinh Thánh hứa gì về sự chấm dứt đau khổ có ý nghĩa với bạn bây giờ, giữa sự đau khổ hiện tại của bạn? Đức tin của chúng ta sẽ có ích gì nếu không có những lời hứa đó? Sau đó, tại sao níu giữ những lời hứa này lại quan trọng đối với chúng ta?
Thứ Hai Sự Hiện Diện, Lời Nói Và Sự Dọn Đường
Ê-sai 40:3-8
Làm thế nào dân sự của Chúa nhận được sự yên ủi? Xem Ê-sai 40:1-8.
Có tiếng kêu rằng Đức Giê-hô-va sẽ đến cùng với sự vinh hiển của Ngài (Ê-sai 40:3-5). Một tiếng nói khác đáp rằng mặc dù con người như cỏ khô, hoa rụng, “nhưng lời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời” (Ê-sai 40:8).
Sau thời lưu đày, dân sự của Chúa lấy lại những gì họ đã nhận được ở Núi Si-nai và sau đó từ chối tất cả thông qua sự bội đạo của họ, mà họ đã bị trừng phạt: Sự hiện diện của Chúa và lời của Ngài. Đây là những thành phần cơ bản về giao ước của Chúa với Y-sơ-ra-ên, được lưu giữ tại nơi thánh của Ngài ở giữa họ (Xuất Ê-díp-tô Ký 25:8,16). Bởi vì họ đã vi phạm lời của Ngài, Đức Chúa Trời đã bỏ đền thờ của Ngài (Ê-xê-chi-ên 9-11), nhưng Ngài đang trở lại. Sự hiện diện của Ngài và Lời đáng tin cậy đời đời của Ngài mang lại sự yên ủi, giải thoát và hy vọng.
Đọc Ê-sai 40:3–5. Sự chuẩn bị nào là cần thiết cho ngày Chúa trở lại?
Thật không phù hợp cho một vị vua bị chia lìa bởi một con đường gập ghềnh. Vì vậy, sự xuất hiện của Ngài được đi trước bởi sự dọn đường. Vua của muôn vua sẽ đến! Sự xuất hiện của Ngài, từ phương đông, nơi Ngài đã lìa bỏ dân của Ngài và Ngài còn sẽ tạm là nơi thánh cho họ (Ê-xê-chi-ên 11:16), sẽ đòi hỏi phải sắp xếp lại địa hình. Việc xây dựng một đường cao tốc bằng phẳng, theo nghĩa đen xuyên qua những ngọn đồi gồ ghề ở phía đông Giê-ru-sa-lem sẽ rất khó khăn, ngay cả với thuốc nổ và máy ủi. Chúa là người duy nhất có thể làm công việc này; Chính Ngài là Đấng biến những nơi gập ghềnh thành nơi bằng phẳng (Ê-sai 42:16). Nhưng Ngài không cần một con đường theo nghĩa đen để di chuyển vì Ngài có một cỗ xe trên không của Chê-ru-bim (Ê-xê-chi-ên 1, 9-11).
Tân Ước áp dụng một cách rõ ràng lời tiên tri của Ê-sai, vào việc dọn đường qua lời rao giảng của Giăng Báp-tít (Ma-thi-ơ 3:3). Sứ điệp của ông là: “Các ngươi phải ăn năn, vì nước thiên đàng đã đến gần” (Ma-thi-ơ 3:2) và phép báp-têm mà ông làm là “phép báp-têm ăn năn, cho được tha tội” (Mác 1:4). Vì vậy, công việc dọn đường là sự ăn năn, sẵn sàng quay lưng lại với tội lỗi, để nhận được sự an ủi trong sự tha thứ và sự hiện diện của Đức Giê-hô-va.
Giê-rê-mi 31:31-34 tuyên bố cùng một sứ điệp trong phần thuộc linh trong nhiều khoảng thời gian để những người bị lưu đày của Giu-đa hiểu được bản chất thuộc linh của việc dọn đường cho Chúa. Trong đoạn Kinh Thánh này, Chúa hứa với những ai sẵn sàng với một khởi đầu mới: một giao ước mới của Ngài, trong đó Ngài đặt luật pháp của Ngài trong lòng họ và lời hứa trở thành Chúa của họ. Họ biết Ngài và bản tính của Ngài bởi vì Ngài đã tha thứ cho họ.
Đọc kỹ Ê-sai 40:6-8. Bạn, những người héo úa như hoa cỏ, hy vọng gì qua những câu Kinh Thánh này? Những câu này cảnh báo chúng ta không nên đặt niềm tin vào điều gì?
Thứ Ba Sự Ra Đời Của Phúc Âm (Ê-sai 40:9-11)
Loại sự kiện nào được mô tả trong Ê-sai 40:9-11?
Sau Ê-sai, xuất hiện một người báo tin mừng cho Giê-ru-sa-lem (Ê-sai 41:27,52:7). Nhưng trong Ê-sai 40:9, người rao tin lành “Đức Chúa Trời của các ngươi đây!” từ trên núi cao là một người đàn bà, một thực tế được đưa ra trong tiếng Do Thái.
Trong Thi Thiên 68, Đa-vít ca ngợi Đức Chúa Trời vì Ngài “làm cho kẻ cô độc có nhà ở; Đem kẻ bị tù ra hưởng được may mắn” (Thi Thiên 68:6). Mặc dù ở đây những từ này được áp dụng trong Xuất Ê-díp-tô Ký khỏi sự tôi mọi của Ai Cập, nhưng Ê-sai sử dụng những ý tưởng tương tự có liên quan đến việc tuyên bố một Xuất Ê-díp-tô thứ hai: Sự trở về từ sự giam cầm của Ba-by-lôn.
Trong khi đó, Tân Ước áp dụng Ê-sai 40:3-5 cho Giăng Báp-tít, người đã dọn đường cho Đức Chúa Giê-su, Ngôi Lời đời đời của Ngài đã trở nên xác thịt và ở giữa dân sự của Ngài (Giăng 1:14).
Thậm chí sớm hơn Giăng, những người khác đã nói về tin mừng về sự đến của Ngài. Trong số những người đầu tiên trong số này có Si-mê-ôn và An-ne cao tuổi, người đã gặp con trẻ Giê-su khi Ngài được dâng tại đền thờ (Lu-ca 2:25-38). Giống như các sứ giả trong sách của Ê-sai, họ là nam và nữ. Si-mê-ôn đã trông đợi sự yên ủi của dân Y-sơ-ra-ên từ Chúa Cứu Thế (Lu-ca 2:25,26).
Trong ánh sáng của lời tiên tri của Ê-sai, không phải ngẫu nhiên mà An-ne, một nữ tiên tri, là người đầu tiên tuyên bố công khai tại đền thờ cho dân thành Giê-ru-sa-lem rằng Chúa đã đến: “Một lúc ấy, người cũng thình lình đến đó, ngợi khen Đức Chúa Trời, và nói chuyện về con trẻ với mọi người trông đợi sự giải cứu của thành Giê-ru-sa-lem” (Lu-ca 2:38). Đây là sự ra đời của phúc âm như chúng ta biết: việc rao báo tin lành, tin mừng, rằng Đức Chúa Giê-su đã đến và mang đến sự cứu rỗi cho dân sự của Ngài. Sau đó, Đức Chúa Giê-su giao phó cho một người phụ nữ khác, Ma-ri Ma-đơ-len, rao báo trước tiên về sự sống lại của Ngài (Giăng 20:17,18), đảm bảo rằng sứ mệnh phúc âm của Ngài trên đất này đã hoàn thành. Mọi xác thịt giống như cỏ, nhưng Lời của Chúa còn mãi đời đời (xem Ê-sai 40:6-8)!
Hãy xem Ê-sai 40:11. Những hình ảnh nào được trình bày ở đây? Viết cho chính mình một đoạn về cách bạn có được kinh nghiệm được dắt bởi Chúa. Tại sao nó là tốt để thuật lại trong tâm trí của bạn cách Chúa đã dẫn dắt bạn?
Thứ Tư Lòng Thương Xót Của Đấng Tạo Hóa (Ê-sai 40:12-31)
Ê-sai đoạn 40 đã triển khai chủ đề về sự thương xót và quyền năng của Đức Chúa Trời như thế nào?
Trong suốt đoạn này, lòng thương xót và quyền năng của Chúa đan xen (xem bên dưới) và thậm chí hòa quyện với nhau, bởi vì cả hai đều cần thiết trong công việc giải cứu dân sự của Ngài. Ngài muốn cứu họ, vì Ngài thương xót; Ngài có thể cứu họ, vì Ngài mạnh mẽ.
- Lòng thương xót (Ê-sai 40:1-5): sự yên ủi, Ngài đến thế gian để mang sự yên ủi cho dân sự.
- Quyền năng (Ê-sai 40:3-8): sự vinh hiển, sự bền vững với sự yếu đuối của con người.
- Lòng thương xót (Ê-sai 40:9-11): tin mừng về sự cứu rỗi, Chúa chăn dắt dân sự của Ngài.
- Quyền năng (Ê-sai 40:12-26): không có một thứ gì sánh được với Đấng Tạo Hóa.
- Lòng thương xót (Ê-sai 40:27-31): với tư cách là Đấng Tạo Hóa, ban sức mạnh cho sự yếu đuối.
Đã giới thiệu về Chúa về sự vinh hiển và sự vĩnh hằng của Ngài (Ê-sai 40:3-8), Ê-sai nói rõ về quyền năng và trí tuệ siêu việt của Ngài, khiến cho trái đất và khắp đất trở nên nhỏ bé (Ê-sai 40:12-17). Ở đây, phong cách của Ê-sai, với những câu hỏi tu từ và những câu tương tự sinh động đề cập đến trái đất và các phần của nó, nghe giống như câu trả lời của Chúa dành cho Gióp (Gióp 38-41).
Câu trả lời cho câu hỏi của Ê-sai là gì? “Vậy thì các ngươi có thể ví Đức Chúa Trời với ai?” (Ê-sai 40:18).
Đối với Ê-sai, cũng như đối với Gióp, câu trả lời không cần phải nói: không ai. Chúa là vô song. Nhưng Ê-sai đưa ra câu hỏi của mình và đề cập đến câu trả lời mà nhiều người cổ đại ngụ ý bởi hành động của họ, đó là Chúa giống như một tượng thần (Ê-sai 40:19,20).
Đối với khái niệm này, Ê-sai đã có sự đáp lại. Có vẻ thật ngu ngốc khi sử dụng một tượng thần giống như Chúa, nhưng để chắc chắn mọi người hiểu rõ, ông nói chi tiết về sự độc nhất của Chúa và đưa ra lập luận không thể giải đáp được rằng Ngài là Đấng Tạo Hóa (Ê-sai 40:21-26).
Ê-sai 40:27 tiết lộ thái độ gì của những người được nêu lên bằng sứ điệp của Ê-sai? Chúng ta có tội ở khía cạnh nào khi có cùng một thái độ với họ?
Mục đích của sứ điệp của Chúa là để yên ủi những người cần yên ủi! Giống như Gióp, sự đau khổ của họ đã khiến họ bối rối và nản lòng về tính cách của Ngài.
Nhìn qua những câu Kinh Thánh của ngày hôm nay. Nó không chỉ nói về lòng thương xót của Chúa và quyền năng của Ngài mà còn về thực tế rằng Ngài là Đấng Tạo Hóa. Việc hiểu rõ sự thật này quan trong như thế nào? Làm thế nào để ngày Sa-bát, mỗi tuần, giúp củng cố điểm quan trọng này?
Thứ Năm Vấn Đề Với Thờ Hình Tượng (Ê-sai 40:19,20)
Tượng thần phá hủy mối quan hệ mật thiết, đặc biệt với Chúa bằng cách thay thế Ngài bằng một thứ khác (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:4, 5; Ê-sai 42:8). Vì vậy, các tiên tri gọi việc thờ hình tượng là “tội ngoại tình” tâm linh (Giê-rê-mi 3:6-9, Ê-xê-chi-ên 16:15-19).
Đọc Ê-sai 41:29. Ê-sai mô tả tượng thần như thế nào? Bạn hiểu như thế nào về những điều mà ông nói về chúng? Vì sao mô tả lại chính xác về bất kỳ thần tượng nào, bất kể đó gì đi nữa?
Người cổ đại thờ tượng thần tin rằng họ tôn thờ những sinh vật thần thánh mạnh mẽ thông qua hình ảnh hoặc biểu tượng của chúng. Việc thờ cúng một hình tượng đại diện cho một vị thần khác phá vỡ điều răn thứ nhất: “Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:3). Nhưng nếu một hình tượng có ý định đại diện cho Chúa thực sự, như con bò vàng (Xuất Ê-díp-tô 32:4,5), thì Chúa từ chối nó như một sự giống nhau của chính Ngài, vì không ai biết cách miêu tả Ngài (Phục-truyền Luật-lệ Ký 4:15-19) và không gì có thể đại diện cho vinh hiển và sự vĩ đại của Ngài. Do đó, một hình tượng tự hoạt động như một vị thần khác và tôn thờ nó phá vỡ các điều răn thứ nhất và thứ hai.
Dân sự của Chúa không cần các hình tượng, bởi vì họ có Sự Hiện Diện Vinh Hiển của Chúa ở cùng họ tại đền thờ của Ngài. Do đó, việc tôn thờ một hình tượng là sự thay thế và từ chối sự hiện diện thực sự của Ngài.
Những loại hình tượng nào chúng ta phải đối mặt như một Hội Thánh ngày nay? Có phải hình tượng xuất hiện trong các hình thức tinh tế hơn trong Hội Thánh ngày nay? Nếu vậy thì nó ảnh hưởng như thế nào đến đức tin của chúng ta?
Nhiều người mang danh là Cơ-đốc nhân đang phục vụ các vị thần khác ngoài Chúa. Đấng Tạo Hóa của chúng ta đòi hỏi sự vâng phục tối cao, lòng trung thành đầu tiên của chúng ta. Bất cứ điều gì có xu hướng làm giảm tình yêu của chúng ta đối với Chúa, hoặc can thiệp vào sự phục vụ Ngài, đều trở thành một hình tượng, – Trích Ellen G. White, Giải Nghĩa Kinh Thánh Cơ-đốc Phục Lâm, quyển 2, trang 1011-1012.
Chúng ta biết từ các tác phẩm cổ xưa rằng, thờ hình tượng là hấp dẫn bởi vì đó là về chủ nghĩa duy vật. Sử dụng các chế độ thờ phượng mà mọi người có thể liên quan đến, những người thờ hình tượng tôn vinh những lực lượng mà họ tin rằng có thể mang lại cho họ sự phong phú và thịnh vượng. Đó là một tôn giáo tự lực. Nghe có vẻ quen?
Ngay trước khi Chúa tái lâm, bằng phương cách của Ngài được chuẩn bị bởi công việc của sứ điệp cuối cùng của Ê-li (Ma-la-chi 4), sự lựa chọn sẽ giống như trong thời của Ê-sai: Bạn sẽ tôn thờ Đấng Tạo Hóa, hay bạn sẽ tôn thờ một điều gì đó khác (Khải Huyền đoạn 13,14), vì cuối cùng, chúng ta luôn tôn thờ một thứ gì đó?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, (Trông Thấy Chúa!, trang 311 – 321, trong Tộc Trưởng và Tiên Tri).
Vào thời của Ê-sai, sự hiểu biết về thuộc linh của loài người là tối tăm thông qua sự hiểu sai về Đức Chúa Trời. Sa-tan từ lâu đã tìm cách dẫn dắt con người nhìn vào Đấng Tạo Hóa của họ như là tác giả của tội lỗi, đau khổ và sự chết. Những người mà nó đã lừa dối, tưởng tượng rằng Chúa khó khăn và đòi hỏi nhiều. Luật tình yêu mà thiên đàng cai trị đã bị kẻ lừa đảo xuyên tạc là một hạn chế đối với hạnh phúc của loài người, là một ách nặng nề mà họ nên vui mừng khi được thoát ra. Nó tuyên bố rằng giới luật của nó không buộc phải có sự tuân theo và các hình phạt của sự vi phạm được ban cho một cách tùy tiện,– Ellen G. White (Tộc Trưởng và Tiên Tri, trang 311).
Câu hỏi thảo luận:
1. Tóm tắt sứ điệp của Ê-sai 40:12-31 bằng lời của bạn. Viết nó bằng những hình ảnh hiện đại, chẳng hạn như những khám phá khoa học hiện đại cho thấy rõ hơn về sức mạnh tuyệt vời của Đức Chúa Trời chúng ta. Chia sẻ tóm tắt của bạn với lớp?
2. Ê-sai đã mô tả về Ngôi Lời hằng sống của Chúa so với cuộc sống tạm bợ, mong manh của con người (Ê-sai 40:6,8) như thế nào để nói về nỗi sợ hãi cái chết của bạn? Làm thế nào nó liên quan đến hy vọng phục sinh của bạn (Gióp 19:25-27, Đa-ni-ên 12:2; 1 Cô-rinh-tô 15:51-57; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18)?
3. Bằng cách diễn tả của Ê-sai 40:12-31 đưa vào lòng, làm thế nào người ta có thể được chữa khỏi kiêu hãnh và ngạo mạn?
Tóm lược: Qua Ê-sai, Đức Giê-hô-va đã mang đến sự yên ủi cho những người đã đau khổ. Thời gian khó khăn của họ đã kết thúc và Ngài đã trở lại với họ. Thay vì chán nản và bối rối, họ có thể tin cậy Chúa sử dụng quyền năng tạo dựng của Ngài thay cho họ.