Đánh bại người A-si-ri
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 36 – 39
"Hỡi Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng ngự trên các chê-ru-bin, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của mọi nước trên đất, Ngài đã dựng nên trời và đất”." — Ê-sai 37:16
Sa-bát Đánh Bại Người A-Si-Ri
Câu gốc
“Hỡi Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng ngự trên các chê-ru-bin, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của mọi nước trên đất, Ngài đã dựng nên trời và đất”. (Ê-sai 37:16).
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 36 – 39.
Người đàn ông Agaunt đi chân trần cùng hai con trai. Các gia đình khác đã chất tất cả đồ đạc của họ lên một chiếc xe bò kéo bởi một con bò ốm yếu. Một người đàn ông dắt xe bò trong khi hai phụ nữ ngồi trên xe. Những người kém may mắn không có xe đẩy, vì vậy họ phải gánh vác tài sản của họ trên vai.
Binh lính ở khắp mọi nơi. Một trục gỗ có mũi nhọn, bọc thép lao thẳng vào cổng thành. Cung thủ trên đầu của trục gỗ bắn vào các người lính trên tường. Cuộc tàn sát dữ dội đang diễn ra.
Lướt nhanh về phía trước. Một vị vua ngồi uy nghi trên ngai vàng của mình, nhận chiến lợi phẩm và những người bị bắt. Một số người bị giam cầm tiếp cận ông với hai bàn tay nâng cao lên, cầu xin lòng thương xót. Những người khác quỳ gối hoặc khom người. Những mô tả về những cảnh này với nhà vua bắt đầu bằng những từ sau: “San-chê-ríp, vua của thế giới, vua của A-si-ri” và tiếp tục với những biểu hiện như “ngồi trên ngai vàng và chiến lợi phẩm của thành phố mà La-ki đã đi qua trước mặt ông”. John Malcolm Russell, Chữ viết trên tường (Winona Lake, Indiana: Eisenbrauns, 1999, trang 137, 138).
Loạt ảnh này, được vẽ lại trên các bức tường của “Cung điện không có đối thủ” của San-chê-ríp, hiện đang nằm trong Bảo tàng Anh và kể lại một câu chuyện về hoàn cảnh của những người được xưng tụng là dân sự của Đức Chúa Trời!
Thứ Nhất Chuỗi Sự Kiện Ban Đầu (Ê-sai 36:1)
Chuyện gì đã xảy ra với Giu-đa? 2 Các Vua 18:13, 2 Sử Ký 32:1, Ê-sai 36:1.
Khi vua A-cha bội tín chết và người con trai trung thành của ông là Ê-xê-chia lên kế vị, Ê-xê-chia thừa kế một vương quốc đã mất hoàn toàn độc lập. Sau khi xin viện trợ của A-si-ri chống lại liên minh Sy-ri và miền bắc Y-sơ-ra-ên, Giu-đa buộc phải tiếp tục trả “tiền bảo vệ” dưới hình thức cống nạp cho A-si-ri (xin xem 2 Sử ký 28:16–21). Khi vua A-si-ri Sargon II chết trên một chiến trường xa xôi và được kế vị bởi San-chê-ríp vào năm 705 TCN, A-si-ri có vẻ yếu ớt hơn. Bằng chứng từ các đoạn trong Kinh Thánh và người A-si-ri cho thấy rằng Ê-xê-chia đã nắm bắt cơ hội này để nổi dậy (xem 2 Các Vua 18:7), bằng những hành động mạnh mẽ với tư cách là người dẫn đầu cuộc nổi dậy chống người A-si-ri giữa các quốc gia nhỏ trong khu vực của ông.
Thật không may cho ông, Ê-xê-chia đã đánh giá thấp khả năng phục hồi của sức mạnh A-si-ri. Vào năm 701 TCN, khi San-chê-ríp chinh phục các phần khác của đế chế của mình, ông đã tấn công Sy-ri, Phi-li-tin bằng vũ lực tàn khốc và tàn phá Giu-đa.
Ê-xê-chia chuẩn bị cho cuộc đối đầu với A-si-ri như thế nào? 2 Sử ký 32:1–8.
Khi Ê-xê-chia thấy San-chê-ríp có ý định chiếm Giê-ru-sa-lem, thành phố thủ đô, ông đã chuẩn bị rộng rãi cho cuộc đối đầu với A-si-ri. Ông củng cố các tường thành của mình, trang bị thêm và tổ chức quân đội của mình, đồng thời tăng cường an ninh cho nguồn cung cấp nước của Giê-ru-sa-lem (xin xem thêm 2 Các Vua 20:20, 2 Sử ký 32:30). Trong số đó là đường hầm dẫn nước, được tưởng nhớ bởi một dòng chữ cho biết nó được xây dựng như thế nào, gần như chắc chắn rằng nó được xây để Ê-xê-chia chuẩn bị cho một cuộc bao vây đánh trận.
Cũng quan trọng như khả năng lãnh đạo quân sự và tổ chức, Ê-xê-chia có khả năng lãnh đạo tinh thần khi ông tìm cách thúc đẩy tinh thần của người dân vào thời điểm đáng sợ này. “Nhưng vua Giu-đa đã quyết tâm chuẩn bị chống lại kẻ thù; và, sau khi hoàn thành tất cả những thứ từ sự khéo léo và nghị lực của con người, ông ấy đã tập hợp lực lượng của mình và khuyến khích họ có lòng dũng cảm”. Ellen G. White, Tiên tri và các Vua, tr. 351.
Nếu Ê-xê-chia tin cậy Chúa, tại sao ông lại tự mình bỏ ra nhiều nỗ lực như vậy? Những việc làm của ông có phủ nhận đức tin của ông không? Xin xem Phi-líp 2:12,13 về việc hợp tác với Đức Chúa Trời, Đấng cung cấp quyền năng thực sự hiệu quả.
Thứ Hai Tuyên Truyền (Ê-sai 36:2–20)
Những người cai trị A-si-ri không chỉ tàn bạo mà còn thông minh. Mục tiêu của họ là sự giàu có và quyền lực, không chỉ đơn giản là sự hủy diệt (so sánh Ê-sai 10:13,14). Tại sao phải dùng vũ lực để chiếm một thành phố nếu bạn có thể thuyết phục dân cư của nó đầu hàng? Vì vậy, trong khi tham gia vào cuộc bao vây La-ki, San-chê-ríp đã cử Ráp-sa-kê của mình, là từ để chỉ một viên sĩ quan cấp cao, đến chiếm Giê-ru-sa-lem bằng cách tuyên truyền.
Ráp-sa-kê đã sử dụng lý lẽ nào để đe dọa Giu-đa? (Ê-sai 36: 2–20, xin xem thêm 2 Các Vua 18:17–35, 2 Sử Ký 32:9–19)
Ráp-sa-kê đã đưa ra một số lập luận khá mạnh mẽ. “Các ngươi không thể tin tưởng Ai Cập giúp các ngươi vì nó yếu đuối và không đáng tin cậy. Các ngươi không thể phụ thuộc vào Chúa để giúp các ngươi bởi vì Ê-xê-chia đã xúc phạm Ngài bằng cách dỡ bỏ những nơi cao và bàn thờ của Ngài trên khắp xứ Giu-đa, bảo dân chúng thờ phượng tại một bàn thờ ở Giê-ru-sa-lem. Trên thực tế, Chúa đứng về phía A-si-ri và bảo vua San-chê-ríp tiêu diệt Giu-đa. Các ngươi thậm chí không có đủ người được huấn luyện để cầm cương 2.000 con ngựa.
Để tránh một cuộc vây hãm mà các ngươi không có gì để ăn và uống, hãy từ bỏ ngay bây giờ và các ngươi sẽ được đối xử tốt. Ê-xê-chia không thể cứu các ngươi và bởi vì các vị thần của tất cả các nước khác bị A-si-ri chinh phục đã không cứu họ, các ngươi có thể chắc chắn rằng Đức Chúa Trời cũng sẽ không cứu các ngươi.
Ráp-sa-kê có nói sự thật không?
Bởi vì những gì ông đang nói có nhiều dẫn chứng thật, những lập luận của ông rất thuyết phục. Hậu thuẩn cho ông là hai sự thật thuyết phục. Thứ nhất, ông vừa đến từ La-ki, chỉ cách 30 dặm, nơi người A-si-ri được biểu thị bằng một thành phố thật hùng mạnh và chẳng ai dám chống lại chúng. Thứ hai, ông có một đội quân hùng mạnh của người A-si-ri đi cùng (Ê-sai 36:2). Biết được số phận của quân đội và các thành phố ở nơi khác (bao gồm cả Sa-ma-ri, thủ đô của miền bắc Y-sơ-ra-ên (2 Các Vua 18:9,10) đã khuất phục trước A-si-ri, không người Giu-đa nào có lý do để nghi ngờ rằng theo quan điểm của con người thì Giê-ru-sa-lem đã bị diệt vong (so sánh Ê-sai 10:8–11). Ráp-sa-kê cũng đúng khi nói rằng Ê-xê-chia đã phá hủy nhiều bàn thờ khác nhau để tập trung sự thờ phượng tại đền thờ ở Giê-ru-sa-lem (2 Các Vua 18:4,2 Sử ký 31:1). Nhưng sự cải cách này có xúc phạm đến Chúa không, Đấng là niềm hy vọng duy nhất của dân sự Ngài? Liệu Ngài có thể cứu họ không? Hãy để Chúa trả lời!
Bạn đã bao giờ ở trong một tình huống tương tự khi mà, từ quan điểm của con người, dường như không còn lối thoát nào? Cách duy nhất của bạn là gì? Nếu sẵn sàng, hãy chuẩn bị để chia sẻ với lớp học của bạn trải nghiệm đó, cách bạn đối phó và kết quả cuối cùng.
Thứ Ba Rúng Động Nhưng Không Từ Bỏ
Ê-sai 36:21–37:20
Sự phát biểu thông minh của Ráp-sa-kê đã ảnh hưởng đến Ê-xê-chia và các quan chức của ông như thế nào? 2 Các Vua 18:37; 19:4, Ê-sai 36:21-37:4.
Trong sự rúng động và than khóc trong đau khổ, Ê-xê-chia hướng về Đức Chúa Trời, khiêm nhường tìm kiếm lời giúp đỡ của Ê-sai, chính vị tiên tri mà cha ông đã không vâng theo lời khuyên.
Đức Chúa Trời khuyến khích Ê-xê-chia như thế nào? Ê-sai 37: 5–7.
Lời phán ngắn gọn, nhưng đủ súc tích. Đức Chúa Trời đứng về phía dân sự Ngài. Ê-sai tiên tri rằng San-chê-ríp sẽ nghe một tin đồn có thể khiến ông mất tập trung khỏi cuộc tấn công vào Giu-đa. Điều này đã được thực hiện ngay lập tức.
Tuy thất vọng, nhưng không bỏ cuộc, San-chê-ríp gửi cho Ê-xê-chia một thông điệp đe dọa: “Vua chớ để cho mình bị lừa bởi Đức Chúa Trời mà mình tin cậy, nói rằng: Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng phó vào tay vua A-si-ri đâu. Các thần của các nước mà tổ tiên chúng ta đã diệt, tức là các thần của Gô-xan, của Cha-ran, của Rết-sép và của con cái Ê-đen ở Tê-la-sa, có cứu được họ không?” (Ê-sai 37:10,12 xin xem thêm 2 Sử ký 32:17).
Lần này, Ê-xê-chia đi thẳng đến đền thờ và rao truyền thông điệp trước mặt Chúa, “Hỡi Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng ngự trên các chê-ru-bin, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của mọi nước trên đất, Ngài đã dựng nên trời và đất”. (Ê-sai 37:14–16).
Làm thế nào lời cầu nguyện của Ê-xê-chia nhận biết điều gì đang đe dọa trong cuộc khủng hoảng tại Giê-ru-sa-lem (Ê-sai 37:15–20)?
San-chê-ríp đã thẳng tay tấn công vào sự bảo vệ vững chắc nhất của Ê-xê-chia: sự trông cậy vào Đức Chúa Trời của ông. Thay vì cúi mình, Ê-xê-chia kêu gọi Đức Chúa Trời chứng minh Ngài là ai, “Hầu cho mọi nước trên đất đều biết chỉ một mình Ngài là Đức Giê-hô-va!” (Ê-sai 37:20).
Hãy đọc lời cầu nguyện của Ê-xê-chia một cách thành tâm (Ê-sai 37:15–20). Ông tập trung vào những khía cạnh nào về Đức Chúa Trời? Chúng ta thấy nguyên tắc nào trong lời cầu nguyện này có thể mang lại cho chúng ta sự khích lệ và sức mạnh để luôn trung thành trong những cuộc khủng hoảng cá nhân?
Thứ Tư Phần Còn Lại Của Câu Chuyện (Ê-sai 37:21–38)
Theo San-chê-ríp, như báo cáo về lịch sử của ông, ông đã chiếm 46 thành phố kiên cố, bao vây Giê-ru-sa-lem và biến Ê-xê-chia trở thành “tù nhân ở Giê-ru-sa-lem, nơi ở của hoàng gia, giống như một con chim trong lồng”. James B. Pritchard, biên tập viên, Các văn bản cổ đại Cận Đông liên quan đến Cựu ước (Princeton, New Jersey: Nhà xuất bản Đại học Princeton, 1969), tr. 288. Nhưng mặc dù có thiên hướng tuyên truyền như một phần mở rộng của cái tôi hoành tráng của mình, cả trong văn bản và hình ảnh, ông đều không tuyên bố đã chiếm được Giê-ru-sa-lem. Từ quan điểm của con người, sự thiếu sót này là đáng kinh ngạc, với sức mạnh không thể thay đổi của San-chê-ríp và thực tế là Ê-xê-chia đã dẫn đầu một cuộc nổi dậy chống lại ông. Phiến quân chống lại A-si-ri có thời gian sống ngắn ngủi và những cái chết ghê rợn.
Các học giả thừa nhận rằng ngay cả khi chúng ta không có ghi chép trong Kinh Thánh, chúng ta sẽ buộc phải thừa nhận rằng một phép lạ đã xảy ra. Việc San-chê-ríp xây dựng các bức tường của “Cung điện không có đối thủ” bằng những bức phù điêu (hình chạm khắc) mô tả một cách sinh động cuộc vây hãm thành công La-ki của ông dường như là vì ông cần lưu giữ lại sự kiện đặc biệt này. Nhưng vì ân điển của Đức Chúa Trời, những bức tranh này lại mô tả về Giê-ru-sa-lem! San-chê-ríp không kể phần còn lại của câu chuyện, nhưng Kinh Thánh thì có.
Phần còn lại của câu chuyện là gì (Ê-sai 37:21–37)?
Để đáp lại lời cầu nguyện của Ê-xê-chia về lòng tin hoàn toàn, Đức Chúa Trời đã gửi cho ông một sứ điệp về sự bảo đảm hoàn toàn cho Giu-đa đang nổi cơn thịnh nộ chống lại vị vua A-si-ri kiêu hãnh đã dám nghịch cùng Vua trên muôn vua (Ê-sai 37:23). Sau đó, Đức Chúa Trời đã nhanh chóng thực hiện lời hứa của Ngài là bảo vệ thành Giê-ru-sa-lem (2 Các Vua 19:35–37; 2 Sử Ký 32:21,22; Ê-sai 37:36–38).
Một cuộc tranh đấu lớn đòi hỏi một phép lạ lớn và quả thật phép lạ này thật lớn. Số lượng người bị giết rất nhiều: 185.000 người. Vì vậy, San-chê-ríp không có lựa chọn nào khác ngoài việc trở về nhà, nơi ông đón nhận cái chết của chính mình (so sánh lời tiên tri của Ê-sai trong Ê-sai 37:7–38).
“Thần của người Hê-bơ-rơ đã thắng người A-si-ri kiêu hãnh. Sự tôn vinh của Đức Giê-hô-va đã được minh chứng trước mắt các quốc gia xung quanh. Tại Giê-ru-sa-lem, lòng dân tràn ngập niềm vui thánh thiện”. Ellen G. White, Tiên tri và các vua, tr. 361. Ngoài ra, nếu San-chê-ríp chiếm được Giê-ru-sa-lem, ông ta sẽ trục xuất dân cư theo cách mà Giu-đa đã mất đi nguồn gốc của mình, như miền bắc Y-sơ-ra-ên đã mất. Vì vậy, từ một khía cạnh nào đó, sẽ không có dân tộc Do Thái nào có thể sinh ra Đấng Mê-si. Câu chuyện của họ sẽ kết thúc ngay tại đó. Nhưng Chúa vẫn giữ hy vọng sống.
Bạn sẽ nói gì với một người chưa tin vào Kinh Thánh, khi họ hỏi câu này: Có công bằng không khi những người lính A-si-ri này, những người đã sinh ra tại đất nước ấy, phải chết như thế này? Cá nhân bạn hiểu hành động của Chúa ở đây như thế nào?
Thứ Năm Lúc Ốm Đau Và Khỏe Mạnh (Ê-sai 38,39)
Các sự kiện trong Ê-sai 38 và 39 (2 Các Vua 20) diễn ra rất gần với thời điểm Đức Chúa Trời giải cứu Ê-xê-chia khỏi San-chê-ríp, mặc dù sự giải cứu, như được mô tả trong Ê-sai 37 (xem thêm 2 Các Vua 19) vẫn chưa xảy ra. Thật vậy, Ê-sai 38:5,6 và 2 Các Vua 20:6 cho thấy họ vẫn phải đối mặt với mối đe dọa của người A-si-ri.
“Sa-tan quyết tâm gây ra cả cái chết của Ê-xê-chia và sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem, không nghi ngờ gì rằng nếu Ê-xê-chia không còn đường lui, những nỗ lực cải cách của ông sẽ chấm dứt và sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem có thể dễ dàng hơn”. Chú giải Kinh Thánh SDA, tập. 4, tr. 240.
Câu trích dẫn trên cho chúng ta biết điều gì về vai trò lãnh đạo tốt quan trọng đối với dân sự của Đức Chúa Trời? Chúa ban cho Ê-xê-chia dấu hiệu nào để đáp ứng đức tin của ông? Xem 2 Các Vua 20:8–10; Ê-sai 38:6–8.
Bằng cách từ chối các dấu hiệu do Đức Chúa Trời chỉ dẫn (Ê-sai đoạn 7), A-cha đã khởi đầu các sự kiện dẫn đến rắc rối với A-si-ri. Nhưng bây giờ Ê-xê-chia đã yêu cầu một dấu hiệu từ Chúa (2 Các Vua 20:8); vì vậy, Đức Chúa Trời đã thêm sức cho ông để đối phó với cuộc khủng hoảng mà cha ông đã gây ra cho Giu-đa. Thật vậy, việc đảo ngược mặt trời trên bàn trắc ảnh của A-cha chỉ có thể thực hiện được nhờ một phép màu.
Người Ba-by-lôn đã nghiên cứu chuyển động của các thiên thể và ghi lại chúng một cách chính xác. Vì vậy, họ sẽ nhận thấy hành vi kỳ lạ của mặt trời và tự hỏi nó có ý nghĩa gì. Việc vua Mê-rô-đác Ba-la-đan cử sứ giả vào thời điểm này không phải là ngẫu nhiên. Người Ba-by-lôn đã biết được mối liên hệ giữa sự hồi phục của Ê-xê-chia và dấu hiệu kỳ diệu.
Bây giờ chúng ta biết tại sao Đức Chúa Trời chọn dấu hiệu đặc biệt này. Cũng giống như sau này Ngài sử dụng ngôi sao Bết-lê-hem để đưa các nhà thông thái đến từ phương Đông, Ngài sử dụng sự dịch chuyển của mặt trời để đưa các sứ giả đến từ Ba-by-lôn. Đây là cơ hội duy nhất để họ tìm hiểu về Đức Chúa Trời thật. Mê-rô-đác Ba-la-đan đã dành toàn bộ sự nghiệp của mình để cố gắng giành độc lập lâu dài khỏi A-si-ri. Ông cần những đồng minh mạnh mẽ, điều này giải thích động lực của ông khi liên hệ với Ê-xê-chia. Nếu mặt trời tự di chuyển theo yêu cầu của Ê-xê-chia, ông có thể làm gì với A-si-ri?
Làm thế nào mà Ê-xê-chia lại đánh mất cơ hội để tôn vinh Đức Chúa Trời và đưa người đến với Ba-by-lôn Ngài? Thế kết quả là gì?(Xem Ê-sai đoạn 39). Ê-xê-chia đáng lẽ phải làm chứng cho họ về Chúa, thay vào đó, lại ca ngợi “vinh quang” của chính mình. Bài học cho chúng ta là gì?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Chỉ bằng sự xen vào trực tiếp của Đức Chúa Trời, bóng mặt trời mới có thể quay ngược lại mười độ; và đây là dấu hiệu cho Ê-xê-chia rằng Chúa đã nghe lời cầu nguyện của ông. Theo đó, “nhà tiên tri đã kêu cầu với Chúa: và Ngài đã đưa bóng mặt trời lùi lại mười độ và nó đã biến mất trong bàn trắc ảnh của A-cha (Câu 8-11)”. Ellen G. White, Tiên tri và Các Vua, tr. 342.
“Chuyến viếng thăm của những sứ giả từ một vùng đất xa xôi đã cho Ê-xê-chia một cơ hội để nói về Đức Chúa Trời hằng sống. Thật dễ dàng biết bao khi ông nói với họ về Đức Chúa Trời, Đấng tối cao của vạn vật, nhờ sự ưu ái mà mạng sống của ông đã được tha khi mọi hy vọng khác đã vụt tắt!”. . .
“Nhưng sự kiêu ngạo và hão huyền đã chiếm hữu lòng của Ê-xê-chia và khi tự tôn cao mình, ông đã mở ra trước những cặp mắt thèm muốn những kho báu mà Đức Chúa Trời đã làm giàu cho dân Ngài. Nhà vua đã cho họ xem ngôi nhà của những thứ quý giá của mình, bạc và vàng, gia vị và thuốc mỡ quý giá và tất cả nơi chứa áo giáp và tất cả những gì tìm thấy trong kho báu của mình: không có gì trong cung, hay nơi vinh hiển của Ngài, mà Ê-xê-chia không cho họ thấy (Ê-sai 39:2). Ông làm điều này không phải để tôn vinh Đức Chúa Trời, nhưng để tôn mình lên trong mắt các quan trưởng ngoại bang” Trang 344, 345.
Câu hỏi thảo luận:
1. Sa-tan giống Ráp-sa-kê của người A-si-ri như thế nào? Nó có nói đúng sự thật khi nói rằng bạn đã phạm tội không? (Xa-cha-ri 3:1). Chúa trả lời thế nào? Xem Xa-cha-ri 3:2–5. Hy vọng duy nhất của chúng ta chống lại những lời buộc tội này là gì? Xem Rô-ma 8:1.
2. Sa-tan có ngừng những lời buộc tội của nó khi bạn được tha thứ không? Xem Khải Huyền 12:10. Sau khi bạn được tha thứ, nếu Sa-tan tiếp tục nói rằng bạn thuộc về nó vì tội lỗi của bạn, thì bản chất của lời buộc tội này là gì? Xem Phục-truyền-luật-lệ ký 19:16–21 (luật về nhân chứng dối trá, ác ý).
Tóm lược: Đáp lại tiếng kêu của một vị vua trung thành, Đức Chúa Trời đã cứu dân Ngài và cho thấy Ngài là ai: Vị Vua toàn năng của Y-sơ-ra-ên điều khiển vận mệnh trái đất; Ngài không chỉ tiêu diệt những kẻ cố gắng tiêu diệt dân Ngài, Ngài còn tạo cơ hội cho những người khác, dù là “người Ba-by-lôn”, trở thành dân sự của Ngài.