Bài Học 4 · 16 – 22 Tháng 1

Con đường gian khó

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 7:14–25; 8:1–22

"Tôi trông đợi Đức Giê-hô-va, là Đấng ẩn mặt Ngài khỏi nhà Gia-cốp, tôi vẫn ngóng trông Ngài!" — Ê-sai 8:17
Sa-bát Con Đường Gian Khó

Câu gốc

“Tôi trông đợi Đức Giê-hô-va, là Đấng ẩn mặt Ngài khỏi nhà Gia-cốp, tôi vẫn ngóng trông Ngài!” (Ê-sai 8:17).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-sai 7:14–25; 8:1–22.

Tại một tòa nhà đang cháy ở thành phố New York, Harlem, một cô gái mù đang ngồi trên cửa sổ tầng bốn. Những người lính cứu hỏa đã trở nên tuyệt vọng. Họ không thể điều chỉnh vừa vặn chiếc xe tải thang giữa các tòa nhà và họ không thể khiến cô nhảy vào lưới, mà dĩ nhiên, cô không thể nhìn thấy.

Cuối cùng, cha cô đến và gọi to bằng sừng bò rằng có một cái lưới và cô sẽ nhảy theo lệnh của ông. Cô gái nhảy lên và hoàn toàn thư giản đến nỗi cô không bị gãy xương hay thậm chí làm căng cơ trong cú ngã bốn tầng. Bởi vì cô ấy hoàn toàn tin tưởng cha mình, khi cô ấy nghe giọng nói của cha, cô ấy đã làm theo những gì ông nói và tin điều đó là tốt nhất (Được biên tập bởi Michael P. Green, 1500 Minh họa cho giảng dạy Kinh Thánh, tr. 135).

Theo cách tương tự, Chúa đã cung cấp bằng chứng mạnh mẽ rằng Ngài muốn điều tốt nhất cho con cái của Ngài, nhưng họ đã từ chối lời nói nhẹ nhàng mà Ngài trình bày trước tiên với họ; do đó, Ngài phải nói chuyện với họ bằng tiếng gầm và lũ lụt.

Những bài học hôm nay chúng ta có thể học hỏi từ những sai lầm của họ?

Thứ Nhất Lời Tiên Tri Được Ứng Nghiệm (Ê-sai 7:14–16)

Trong Ê-sai 7:14-16, Em-ma-nu-ên là một dấu hiệu liên quan đến tình huống khó xử cụ thể của A-cha: Trước khi đứa trẻ Em-ma-nu-ên đủ lớn để phân biệt giữa những loại thực phẩm khác nhau, “thì nước của hai vua mà ngươi đang ghét sẽ bị bỏ hoang”. (Ê-sai 7:16). Điều này đề cập đến vùng đất và các vị vua của Sy-ri và miền bắc Y-sơ-ra-ên (xem Ê-sai 7:1,2,4-9) và nhắc lại lời hứa của Chúa rằng sức mạnh của họ sẽ sớm bị dập tắt.

Tại sao Ê-sai đề cập đến các loại “mỡ sữa và mật” mà con trẻ ấy sẽ phải ăn (Ê-sai 7:15)?

Mùa màng và cánh đồng của Giu-đa sẽ bị người A-si-ri phá hủy (Ê-sai 7:23-25). Vì vậy, mọi người, kể cả Em-ma-nu-ên trong Cựu Ước, bất kể ông là ai (Ê-sai 7:14,15), sẽ bị buộc phải quay trở lại những đồ ăn thường ngày của những kẻ chăn (Ê-sai 7:21,22). Nhưng trong khi họ nghèo, họ vẫn có đủ để sống sót.

Khi nào lời tiên tri liên quan đến Sy-ri và miền bắc Y-sơ-ra-ên ứng nghiệm (2 Các Vua 15:29,30; 2 Các Vua 16:7-9; 1 Sử Ký 5:6,26)?

Lời tiên tri này của Ê-sai được đưa ra khoảng 734 T.C. Để đáp lại sự hối lộ của A-cha, Tiếc-lác Phi-lê-se III đã làm tất cả những gì ông có thể làm: Dù sao, ông đã đập tan liên minh phương bắc, chinh phục các vùng Ga-li-lê và bên kia Giô-đanh ở miền bắc Y-sơ-ra-ên, trục xuất một số dân cư và biến các vùng lãnh thổ thành các tỉnh A-si-ri (734-733 TCN). Phần còn lại của Y-sơ-ra-ên đã được cứu khi Ô-sê, sau khi giết vua Phê-ca, đã đầu hàng và cống nạp. Năm 733 và 732 trước Chúa Tiếc-lác Phi-lê-se đã chinh phục Đa-mách, thủ đô của Sy-ri. Sau đó, ông biến Sy-ri thành các tỉnh A-si-ri. Vì vậy, vào năm 732, trong khoảng hai năm theo dự đoán của Ê-sai, Sy-ri và Y-sơ-ra-ên đã bị đánh bại một cách thuyết phục và tất cả đã chấm dứt vì hai vị vua đã đe dọa A-cha.

Ngay sau khi Sanh-ma-na-se V thay thế Tiếc-lác Phi-lê-se III vào năm 727 trước Chúa, Vua Ô-sê của Y-sơ-ra-ên đã tự sát chính trị bằng cách nổi loạn chống lại A-si-ri. Người A-si-ri đã chiếm thủ đô Sa-ma-ri vào năm 722 trước Chúa và trục xuất hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên đến Mê-sô-pô-ta-mi và Mê-đi, nơi cuối cùng họ bị cuốn vào dân cư địa phương và mất đi bản sắc của họ (xem Ê-sai 7:8, trong vòng 65 năm, Ép-ra-im sẽ không kể là dân nữa). Chúa đã tiên đoán điều gì sẽ xảy ra với kẻ thù của Giu-đa, nhưng quan điểm của Ngài đối với A-cha là dù sao thì điều này cũng sẽ xảy ra, mà không cần phải dựa vào A-si-ri.

Hãy suy nghĩ, nếu chúng ta đang sống ở vương quốc phía bắc, khi tất cả những điều này đang xảy ra, việc mất niềm tin sẽ dễ dàng như thế nào. Chúng ta có thể làm gì, bây giờ, hôm nay, để học cách giữ vững niềm tin, để khi ngày mai tai họa đến, chúng ta có thể giữ vững (Xem 1 Phi-e-rơ 1:13-25)?

Thứ Hai Thấy Trước Hậu Quả (Ê-sai 7:17–25)

Đọc những câu Kinh Thánh trên. Chúa đã phán điều gì sẽ xảy đến với vùng đất? Tại sao chúng ta không ngạc nhiên về hậu quả này?

“Lời mời theo thỉnh cầu đã được gửi đến Y-sơ-ra-ên để lòng trung thành trở về với Đức Giê-hô-va. Đề nghị là lời khẩn cầu của các tiên tri; và khi họ đứng trước mọi người, tha thiết hô hào sám hối và cải cách, lời nói của họ đã mang lại kết quả cho vinh quang của Chúa”. Ellen G. White, Tiên tri và Các Vua, tr. 325.

Do đó, đối với A-cha, người sợ hãi hơn là có niềm tin, tin tốt lành từ Chúa là Sy-ri và Y-sơ-ra-ên sẽ bị xóa sổ. Tin xấu là A-si-ri, người đồng minh và người “bạn” mà ông đã chọn để giúp ông, hóa ra lại là một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều so với Sy-ri và Y-sơ-ra-ên. Bằng cách từ chối sự giải thoát được ban cho không tốn phí của Đức Chúa Trời, A-cha chắc chắn thất bại. Nếu A-cha nghĩ rằng thế giới của mình sụp đổ bây giờ, mọi thứ sẽ chỉ tồi tệ hơn!

“Thà nương náu mình nơi Đức Giê-hô-va còn hơn tin cậy vua chúa”. (Thi Thiên 118:9). Làm thế nào A-cha có thể tin tưởng rằng Tiếc-lác Phi-lê-se III sẽ hài lòng với việc đưa các quốc gia ra phía bắc và sẽ tôn trọng Giu-đa? Các tác phẩm của người A-si-ri, như biên niên sử của các vị vua A-si-ri, làm chứng cho thực tế rằng mong muốn quyền lực của họ là vô độ.

Đọc 2 Các Vua 16:10-18 và 2 Sử ký 28:20-25. Chuyện gì đang xảy ra với A-cha? Nguyên tắc thuộc linh nào chúng ta thấy được ở đây? Tại sao chúng ta không nên ngạc nhiên về hành động của ông?

2 Sử ký 28:20-23 tổng hợp một cách mạnh mẽ những gì có được từ A-cha, yêu cầu sự giúp đỡ từ A-si-ri thay vì trông cậy Chúa.

Xu hướng tự nhiên của chúng ta là tin tưởng vào những gì chúng ta có thể nhìn thấy, cảm nhận, nếm trải, chạm vào những thứ của thế gian. Tuy nhiên, như chúng ta biết, những thứ của thế gian sẽ tan biến. Hãy nhìn vào 2 Cô-rinh-tô 4:18. Các câu Kinh Thánh nói gì với chúng ta? Làm thế nào chúng ta có thể áp dụng sứ điệp đó vào cuộc sống? Và qua đó sẽ tạo ra sự khác biệt gì cho chúng ta nếu chúng ta làm theo?

Thứ Ba Danh Ngài Là Gì? (Ê-sai 8:1–10)

Chúng ta có thể tưởng tượng chơi một trò chơi bóng với cậu con trai thứ hai của Ê-sai? Đến lúc chúng ta có thể nói là “Ma-he-sa-la-hát-bát, hãy ném cho tôi quả bóng!” nó sẽ là quá muộn nhưng thậm chí còn lâu hơn tên của nó là ý nghĩa của nó: Nhanh chóng là chiến lợi phẩm, tốc độ là con mồi hoặc tốc độ nhanh chóng phá hỏng, đẩy nhanh sự cướp bóc.

Sứ điệp của cái tên rõ ràng có liên quan đến việc chinh phục nhanh chóng, nhưng ai chinh phục được ai (Ê-sai 8:4)?

Ê-sai 8:1-10 củng cố sứ điệp của đoạn 7. Trước khi một đứa trẻ có thể đạt đến một giai đoạn nhất định, chiến lợi phẩm từ thủ đô của Si-ri và miền bắc Y-sơ-ra-ên sẽ bị A-si-ri chiếm lấy. Hơn nữa, vì Giu-đa đã từ chối sứ điệp bảo đảm của Chúa, được thể hiện bằng dòng nước chảy nhẹ nhàng của dòng suối Si-lô-ê ở Giê-ru-sa-lem, nó sẽ bị áp đảo bởi sức mạnh hùng mạnh của A-si-ri, đại diện là lũ lụt từ sông lớn Ơ-phơ-rát.

Bởi vì A-cha đã chuyển sang A-si-ri, tên của các con trai của Ê-sai, được gọi là Giu-đa, cũng như ở miền bắc Y-sơ-ra-ên: Nhanh chóng là chiến lợi phẩm, nhanh chóng là con mồi, nhưng một tàn dư sẽ trở lại. Tại sao vẫn còn hy vọng? Bởi vì mặc dù A-si-ri sẽ lấp đầy vùng đất Em-ma-nu-ên, (Ê-sai 8:8), họ vẫn có một lời hứa rằng “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” (Ê-sai 8:10). Thật vậy, những gì chúng ta thấy ở đây là một chủ đề thấm vào toàn bộ sách Ê-sai, mặc dù sẽ có những phán xét về kẻ thù của Chúa ở Giu-đa và các quốc gia khác, được đưa ra dưới hình thức thảm họa quân sự, đau khổ và lưu đày, Chúa sẽ ở với những người sống sót trung thành của dân Ngài và trả họ về đất của họ.

Tại sao Ê-sai nói với chúng ta rằng ông đã ghi lại một cách hợp pháp tên của đứa trẻ và có quan hệ hôn nhân với vợ mình, “nữ tiên tri” (Ê-sai 8:1-3)?

Thời điểm của người con trai này là trung tâm của ý nghĩa như là một dấu hiệu. Như với dấu hiệu của Em-ma-nu-ên, từ khi đứa trẻ được thụ thai và sinh ra cho đến khi A-si-ri đánh bại Sy-ri và Y-sơ-ra-ên sẽ mất ít thời gian hơn để cậu bé đạt đến giai đoạn phát triển sớm, trong trường hợp này là kêu gọi cha hoặc mẹ của đứa trẻ (Ê-sai 8:4). Khi Ê-sai ghi lại một cách hợp pháp tên đứa bé ngay cả trước khi thụ thai, ông đã biến đứa trẻ và tên của nó thành một lời tiên tri công khai có thể được kiểm chứng bởi các sự kiện tiếp theo.

Mặc dù đã lặp đi lặp lại những sai lầm từ phía những người được xưng dân sự của Chúa, Chúa vẫn sẵn lòng cứu họ. Làm thế nào chúng ta có thể thực hiện nguyên tắc này và áp dụng nó cho cá nhân mình, đặc biệt là khi chúng ta thất bại và sa ngã trong đời sống tâm linh của chính mình?

Thứ Tư Không Có Gì Để Sợ Khi Chúng Ta Kính Sợ Đức Chúa Trời

Ê-sai 8:11–15

Trong bài phát biểu khai mạc đầu tiên của mình, Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt đã nói với một quốc gia chán nản vì cuộc Đại suy thoái: “Một điều duy nhất chúng ta phải sợ là sợ chính nó”. Thủ đô, Washington, D.C. (ngày 4 tháng 3 năm 1933). Sứ điệp của Ê-sai đến những người bị suy sụp là: “Chúng ta không có gì phải sợ khi chúng ta kính sợ chính Đức Chúa Trời”.

Đức Chúa Trời cảnh báo Ê-sai không sợ những gì dân Ngài sợ, nhưng phải kính sợ Ngài (Ê-sai 8:12,13). Đây là một chủ đề quan trọng trong Kinh Thánh. Chẳng hạn, trong Khải Huyền 14:6,12, ba vị thiên sứ rao báo một sứ điệp trên toàn thế giới: Hãy kính sợ Chúa và quy vinh hiển cho Ngài, thay vì sợ hãi và quy vinh quang cho sức mạnh con thú thế gian được mô tả trong đoạn 13.

Làm thế nào để chúng ta hiểu ý tưởng về việc “kính sợ” Chúa? Điều đó có nghĩa gì, đặc biệt là dưới sự sáng của mạng lịnh để chúng ta cũng yêu Chúa (Ma-thi-ơ 22:37)?

Sự kính sợ Chúa thực sự là thánh khiết, thiêng liêng có nghĩa là chúng ta nhận ra Ngài là quyền năng tối thượng trong vũ trụ. Cho dù chúng ta có yêu mến Ngài hay không, sự kính sợ đó sẽ vượt qua mọi nỗi sợ khác. Nếu Ngài đoái xem chúng ta, không ai có thể động đến chúng ta mà không có sự cho phép của Ngài. Nếu Ngài nghịch cùng chúng ta vì chúng ta nổi loạn chống nghịch lại Ngài, chúng ta có thể chạy trốn nhưng không thể trốn tránh được.

Có phải ý tưởng rằng chúng ta nên kính sợ Chúa mâu thuẫn với 1 Giăng 4:18 “Quyết chẳng có điều sợ hãi trong sự yêu thương, nhưng sự yêu thương trọn vẹn thì cất bỏ sự sợ hãi; vì sự sợ hãi có hình-phạt và kẻ đã sợ hãi thì không được trọn vẹn trong sự yêu thương”?

Có nhiều loại sợ hãi khác nhau. Nếu ai đó có sức mạnh đáng kính sợ là bạn của chúng ta, người mà chúng ta chia sẻ tình yêu lẫn nhau, chúng ta không sợ người đó vì chúng ta nghĩ rằng người đó sẽ làm tổn thương mình. Nhưng chúng ta có một loại sợ theo nghĩa là chúng ta biết và tôn trọng sức mạnh của người đó và ranh giới của mối quan hệ của chúng ta.

Là Cơ-đốc nhân, chúng ta không yêu những thứ của thế gian, những thứ mà mọi người trên thế gian yêu (1 Giăng 2:15). Suy nghĩ, sau đó, cùng một thể ấy, là Cơ-đốc nhân, có những điều mà thế gian lo sợ nhưng chúng ta là Cơ-đốc nhân không nên sợ? Nếu vậy, chúng là gì và tại sao chúng ta không nên sợ chúng? Đồng thời, những điều mà thế gian không sợ nhưng Cơ-đốc nhân chúng ta nên sợ? Xem ví dụ, Ma-thi-ơ 10:28; Giê-rê-mi 10:2,3.

Thứ Năm Nơi Tăm Tối Dành Cho Kẻ Phản Nghịch

Ê-sai 8:16–22

Đọc đoạn Kinh Thánh trên. Đoạn Kinh Thánh đang nói về điều gì? Chuyện này có liên quan gì đến vua A-cha? Tóm tắt các ý kiến.

A-cha đã tham gia mạnh mẽ vào ngoại giáo (2 Các Vua 16:3,4,10-15; 2 Sử-ký 28:2-4,23-25), được liên kết chặt chẽ với điều huyền bí (so sánh Phục-truyền Luật-lê Ký 32:17, “Cúng tế các quỉ” 1 Cô-rinh-tô 10:20). Các khía cạnh khác nhau của phù thủy hiện đại có sự tương đồng nổi bật trong các nghi lễ Cận Đông cổ đại, như được làm chứng bởi các tác phẩm cổ xưa bên ngoài Kinh Thánh. Thật vậy, thậm chí nhiều thực hành của Thời đại mới ngày nay chỉ đơn giản là những biểu hiện đương đại của những thực hành huyền bí cổ xưa này.

Mô tả của Ê-sai về sự tuyệt vọng do sự phụ thuộc vào các thần khác ngoài Chúa (Ê-sai 8:21,22) rất phù hợp với A-cha (so sánh 2 Sử-ký 28:22,23). Ê-sai nói đến những người trở nên giận dữ và nguyền rủa vị vua của họ (Ê-sai 8:21). Điều này sẽ cảnh báo A-cha rằng vì ông dẫn dắt mọi người vào điều huyễn hoặc, họ sẽ nguyền rủa ông. Trên thực tế, khi A-cha qua đời, một ngoại lệ đã được đưa ra liên quan đến việc chôn cất ông vì thiếu tôn trọng ông: họ đã không đưa ông vào lăng mộ của các vị vua của Y-sơ-ra-ên (2 Sử-ký 28:27).

Những câu Kinh Thánh này nói gì về điều huyễn hoặc (Lê-vi-ký 20:27, Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:9-14)?

Tách khỏi sự bói khoa là vấn đề trung tín với Chúa. 1 Sử ký 10:13,14 áp dụng nguyên tắc này cho trường hợp của Vua Sau-lơ: “Ấy vậy, vua Sau-lơ chết, vì tội lỗi mình đã phạm cùng Đức Giê-hô-va, và vì chẳng có vâng-theo mạng lịnh của Ngài; lại vì đã cầu hỏi bà bóng, chẳng có cầu hỏi Đức Giê-hô-va; Vậy, vì cớ ấy Ngài giết người, dời nước người sang cho Đa-vít, con trai Y-sai”.

Nhìn quanh cuộc sống của chúng ta, nhìn vào những ảnh hưởng xung quanh chúng ta. Những cách tinh tế nào chúng ta vạch trần với các nguyên tắc đằng sau những điều huyễn hoặc và những thể hiện khác nhau của thuyết duy linh? Và ngay cả khi chúng ta có thể hoàn toàn tránh được chúng, chúng ta có thể làm gì để giảm thiểu ảnh hưởng của chúng đối với chúng ta hoặc gia đình của chúng ta?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Trong “đấu Tranh Khốc Liệt”, “sự Chết Của Chúng Ta Có Thể Nói Với Chúng Ta Không?”, Tr. 551–562.

Vào thời của người Do Thái, có một lớp người, họ tuyên bố, cũng như các nhà duy linh ngày nay, để giữ liên lạc với người chết. Nhưng “những linh hồn quen thuộc”, như những người viếng thăm từ các thế giới khác được gọi, được Kinh Thánh tuyên bố là “thần của ma quỷ” (So sánh Dân-số Ký 25:1-3; Thi Thiên 106:28; 1 Cô-rinh-tô 10:20; Khải Huyền 16:14).

Công việc giao thiệp với những thần quen thuộc được tuyên bố là một điều ô uế đối với Chúa và bị cấm nghiêm trọng dưới hình phạt tử hình. Lê-vi-ký 19:31; 20:27. Tên thật của ma thuật cải đạo bây giờ được tổ chức trong sự khinh miệt. Việc tuyên bố rằng đàn ông có thể giữ quan hệ với các thần xấu xa được coi là một câu chuyện ngụ ngôn về thời kỳ đen tối.

“Nhưng thuyết duy linh, với số lượng chuyển đổi hàng trăm ngàn, phải, hàng triệu người, đã xâm nhập vào giới khoa học, đã xâm chiếm các nhà thờ và đã tìm thấy sự ưu ái trong các cơ quan lập pháp và thậm chí tại các tòa án của các vị vua. Nhưng sự lừa gạt lớn lao này chỉ là một sự hồi sinh, trong một sự ngụy trang mới, ma thuật đã bị kết án và bị cấm từ xưa”, Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, tr. 556.

Câu hỏi thảo luận:

1. Thảo luận về vấn đề duy linh khi nó xuất hiện trong phim ảnh, sách, TV và văn hóa đại chúng. Nếu không có gì có thể được thực hiện để ngăn chặn nó, làm thế nào chúng ta có thể cảnh báo cho những người khác về sự nguy hiểm của nó, đối với rất nhiều người, dường như là những phiền nhiễu vô hại, không có vấn đề gì? Tại sao một sự hiểu biết đúng đắn về tình trạng của người chết rất quan trọng trong việc được bảo vệ chống lại những sự lừa dối này?

2. Đọc Ê-sai 8:20. Viết lại nó bằng lời của chúng ta. Hãy để những người khác nhau trong lớp đọc lên ý kiến của từng người. Chúa phán với chúng ta điều gì ở đây?

3. Suy nghĩ nhiều hơn về ý tưởng yêu thương và kính sợ Chúa cùng một lúc. Tình yêu của chúng ta bắt nguồn từ sự kính sợ đó theo những cách nào? Hay sự kính sợ của chúng ta bắt nguồn từ tình yêu của chúng ta? Hãy thảo luận.

Tóm lược: Thông qua hành động và gia đình của Ê-sai, cũng như lời nói của ông, Chúa củng cố sứ điệp cảnh báo và hy vọng: Đường lối an toàn duy nhất là tin tưởng rằng Chúa biết những gì Ngài đang làm. Ngài có cả tình yêu và sức mạnh để hướng dẫn, bảo vệ và cung cấp cho những người đi theo Ngài. Đối với những người chuyển sang thờ phượng quyền lực khác, chỉ có sự u ám.