Khi thế giới riêng của bạn sụp đổ
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 7:1–14
"... Nếu các ngươi không tin, chắc chắn sẽ không đứng vững được" — Ê-sai 7:9
Sa-bát Khi Thế Giới Riêng Của Bạn Sụp Đổ
Câu gốc
“… Nếu các ngươi không tin, chắc chắn sẽ không đứng vững được” (Ê-sai 7:9).
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 7:1–14.
Vào một Sa-bát kia, Connie và Roy lái xe trở về nhà sau giờ thờ phượng. Vừa đến nhà, họ nhìn thấy con chim Daisy yêu quý của mình đang bay loạn xạ trong sân. Họ đã nhốt nó trong lồng cẩn thận trước khi họ rời khỏi nhà nhưng không biết vì sao nó lại thoát ra được, có chuyện gì đó không ổn xảy ra. Beethoven, chú chó nhỏ của hàng xóm đã xổng chuồng và đang tấn công Daisy bằng cách cắn vào cổ. Daisy là một con chim xinh đẹp với bộ lông đuôi trắng mịn. Connie giải cứu Daisy, nhưng đã quá muộn. Con chim yêu quý đã chết trên tay của Connie với vết cắn ở cổ. Cô ngồi xuống sân, với con chim đã chết và buồn khóc.
Một con chim khác tên Waddlesworth ở trong lồng thấy thế bèn hoảng loạn về sự việc xảy ra. Nó nhìn thấy Daisy đã chết trên tay Connie và dường như nó nghĩ cô chủ đã giết chết Daisy. Vì vậy, trong vài tuần tiếp theo, bất cứ khi nào Waddlesworth nhìn thấy Connie, nó đều hung hăng tấn công cô bằng cách kẹp mạnh vào tay cô. Trong cuộc sống, đôi khi thật khó để phân biệt ai là bạn bè và ai là kẻ thù của bạn.
Tuần này chúng ta sẽ nhìn vào một vị vua của dân Giu-đa cũng gặp phải vấn đề này và chúng ta cùng tìm hiểu tại sao ông ta lại chọn sai.
Thứ Nhất Mối Nguy Hiểm Từ Phương Bắc (Ê-sai 7:1-9)
Cuộc khủng hoảng kinh khiếp nào mà vua A-cha phải sớm đối mặt trong triều đại của mình? 2 Các-vua 15:37, 38; 16:5,6; Ê-sai 7:1,2.
Các vương quốc ở phía bắc Y-sơ-ra-ên (Ép-ra-im) và Sy-ri (A-ram) đã liên kết với nhau để áp đảo vương quốc nhỏ hơn ở phía nam là Giu-đa. Việc xảy ra khi vương quốc Giu-đa bị suy yếu do các cuộc tấn công từ Ê-đôm và Phi-li-tin. Trong quá khứ, Giu-đa đã chiến đấu chống lại Y-sơ-ra-ên nhưng lại bị áp đảo bởi mối liên minh giữa Y-sơ-ra-ên và Sy-ri. Dường như Y-sơ-ra-ên và Sy-ri muốn buộc Giu-đa cùng tham gia với họ trong sự liên kết chống lại sức mạnh của Tiếc-la-phi-lê-se, vua A-si-ri (còn gọi là vua Phun trong 2 Các-vua 15:19), người tiếp tục đe dọa họ với vương quốc đang mở rộng của mình. Y-sơ-ra-ên và Sy-ri đã hiệp sức cùng nhau chống lại mối nguy này. Nếu họ chinh phục được Giu-đa và lập một nhà cầm quyền bù nhìn ở đó (Ê-sai 7:5,6), thì họ có thể sử dụng tài nguyên và nhân lực của Giu-đa.
Khi vương quốc của A-cha sụp đổ, giải pháp của ông (A-cha) là gì? 2 Các-vua 16:7-9, 2 Sử-ký 28:16.
Thay vì nhận ra rằng Chúa là người bạn duy nhất có thể giải cứu vua và đất nước của mình, vua A-cha đã cầu cứu Tiếc-la-phi-lê-se là kẻ thù của kẻ thù ông. Vua A-si-ri vui lòng nhận lời giải cứu của vua A-cha để cùng chống lại Sy-ri và Y-sơ-ra-ên. Tiếc-la-phi-lê-se không chỉ nhận được một khoản tài sản lớn từ vua A-cha, mà ông còn kiếm được một cái cớ tốt để chiếm lấy Sy-ri, (2 Các-vua 16:9). Sức mạnh liên kết của Sy-ri và Y-sơ-ra-ên bị tan rã. Trong thời gian ngắn, A-cha đã cứu được vương quốc Giu-đa.
Tuy nhiên, hành động này của vua A-cha chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Tuy nhiên, ông là một trong những vị vua tồi tệ nhất từng cai trị Giu-đa ở thời điểm đó. (Xem 2 Các-vua 16:3,4; 2 Sử-ký 28:2-4.)
Khi chúng ta đọc về vua A-cha, có thể hiểu rằng tại sao ông lại có những hành động nguy hiểm như vậy. Chúng ta có thể rút ra được bài học gì cho bản thân mình? Nếu bây giờ chúng ta không vâng lời Chúa, điều gì khiến chúng ta nghĩ ràng mình sẽ có đức tin để tin cậy nơi Ngài khi những thử thách thật đến? (Xem Gia-cơ 2:22, Giê-rê-mi 12:5).
Thứ Hai Nỗ Lực Bị Đánh Chặn (Ê-sai 7:3-9)
Trong lúc vua A-cha đang cân nhắc các lựa chọn về chính trị cho mình trước sự đe dọa từ Y-sơ-ra-ên và Sy-ri, thì Chúa biết những việc ông không làm theo. Nên chính Chúa đã cho phép rắc rối đến với ông để kỷ luật ông và làm cho ông thức tỉnh (2 Sử-ký 28:5, 19). Hơn nữa, ông nghĩ rằng nhờ vả Tiếc-la-phi-lê-se giúp đỡ có vẻ hợp lý trong lúc này, nhưng Chúa biết rằng vương quốc Giu-đa sẽ chịu sự kiểm soát của các vương quốc khác mà không bao giờ có thể khôi phục được.
Những sự đe dọa đáng sợ sắp diễn ra. Vì vậy, Chúa đã gửi Ê-sai đến để ngăn chặn vua A-cha (dường như ông đang kiểm tra nguồn cung cấp nước của Giê-ru-sa-lem để chuẩn bị cho tình thế bao vây) để thuyết phục ông không liên lạc với vua A-si-ri.
Tại sao Chúa lại kêu Ê-sai cùng con trai người là Sê-a-gia-súp đi cùng (Ê-sai 7:3)?
Vua A-cha hoảng hốt khi Ê-sai chào mình và giới thiệu con trai ông, tên là “Dân sót sẽ trở về”. Dân sót của ai? Trở về từ đâu? Bởi vì cha của cậu bé này là một nhà tiên tri, cái tên nghe có vẻ như là một điềm dữ từ Chúa về những người sắp bị giam cầm. Hay đó là về việc trở về với Chúa trong sự ăn năn (động từ “trở về” cũng mang ý nghĩa của sự ăn năn)? Sứ điệp từ Chúa gửi đến vua A-cha: Chính vua quyết định ý nghĩa của nó! Từ bỏ những tội lỗi của vua hoặc bị lưu đày và từ nơi bị lưu đày một dân sót sẽ trở về. Quyền quyết định nằm trong tay vua!
Lời phán của Chúa đã nhắc đến tình huống của vua A-cha như thế nào (Ê-sai 7:4-9)?
Mối đe dọa từ Sy-ri và Y-sơ-ra-ên sẽ qua đi và Giu-đa sẽ được tự do. Sức mạnh mà A-cha xem như những ngọn núi lửa khổng lồ phun trào, thì trong mắt Chúa chỉ là “hai đuôi đuốc có khói” (Ê-sai 7:4). Vua A-cha không cần phải cầu cứu sự giúp đỡ từ A-si-ri nữa.
Nhưng để đưa ra quyết định đúng đắn, A-cha cần phải tin cậy Chúa và những lời hứa của Ngài. Vua cần phải tin tưởng để có thể đứng vững được (Ê-sai 7:9). Các từ dành cho “tin tưởng” và “đứng vững”, có nguồn gốc từ cùng một gốc Hê-bơ-rơ, từ đó cũng có nghĩa là “sự thật” (đó là điều đáng tin cậy) và từ “Amen” (khẳng định đó là sự thật/đáng tin cậy). Vua A-cha cần phải đảm bảo để mọi thứ được chắc chắn; vua trông cậy để được trở nên đáng tin cậy.
Hãy xem phần cuối cùng của Ê-sai 7:9. Tại sao sự trung thành và sự tin tưởng lại quan trọng để được “đứng vững”? Đứng vững trong những điều gì? Trong đời sống của Cơ-đốc nhân nguyên tắc này được áp dụng như thế nào?
Thứ Ba Một Cơ Hội Khác (Ê-sai 7:10-13)
A-cha đã không đáp lại lời kêu gọi đức tin của Ê-sai. Vì vậy, Chúa đã thương xót cho nhà vua một cơ hội khác, bảo ông xin một điềm “hoặc dưới vực sâu, hoặc trên trời cao” (Ê-sai 7:11). Đây là một trong những lời đề nghị vĩ đại nhất đối với đức tin được ban cho một vị vua nhân loại. Không giống như xổ số hoặc rút thăm trúng thưởng, Chúa không đặt ra bất kì giới hạn nào bằng dấu hiệu rõ ràng. Đức Chúa Trời thậm chí không giới hạn lời đề nghị trao tặng đến một nửa vương quốc, như những người cai trị đã làm khi họ đạt đến sự giới hạn của lòng khoan dung (xem Ê-xơ-tê 5:6,7:2; Mác 6:23). Ngài đã sẵn sàng và sẵn lòng tuôn đổ hết thảy cả trời và đất cho một vị vua độc ác nếu vua có niềm tin nơi Chúa! Như là một dấu hiệu, thì A-cha có thể đã yêu cầu một núi vàng hoặc binh lính nhiều như cát ở Địa Trung Hải.
Tại sao A-cha lại đáp lời Chúa như vậy (Ê-sai 7:12)?
Thoạt nhìn, câu trả lời của A-cha có vẻ ngoan đạo và tôn trọng. Vua đã không thử Chúa, như dân Y-sơ-ra-ên đã từng thử Chúa từ nhiều thế kỷ trước trong lúc họ đi lang thang trong đồng vắng (Xuất Ê-díp-tô Ký 17:2, Phục-truyền 6:16). Nhưng điều khác biệt là Chúa đã đề nghị vua thử Ngài (so sánh Ma-la-chi 3:10). Đó là một đặc ân vô cùng rộng lượng của Ngài dành cho vua. Nhưng A-cha thậm chí không sẵn lòng cho phép Chúa làm cho vua tin. Vua đã ngăn cản và đóng kín tấm lòng mình để cắt đứt niềm tin nơi Chúa.
Hãy đọc Ê-sai 7:13. Tiên tri Ê-sai đã nói gì?
Ê-sai chỉ ra rằng bằng cách từ chối thử thách Chúa, để tránh làm phiền Chúa, nhưng thực tế thì vua A-cha đã làm phiền Chúa rồi. Nhưng khía cạnh đáng lo ngại nhất của câu này là Ê-sai đề cập đến “Đức Chúa Trời của ta”, trái ngược rõ ràng với Ê-sai 7:11, tiên tri đã yêu cầu nhà vua hỏi một dấu hiệu từ “Chúa của vua”. Khi A-cha từ chối lời đề nghị đầy quyền năng, vua cũng đã từ chối Đức Chúa Trời trở thành Chúa của ông. Đức Chúa Trời là Chúa của Ê-sai, nhưng không phải là Chúa của A-cha.
Bài học ngày hôm nay dạy gì cho chúng ta về sự khoan dung và sự sẵn lòng của Chúa để đưa tất cả chúng ta đến với sự cứu rỗi? Bài học cũng cho chúng ta biết gì về sự mù quáng và cứng lòng của con người khi không hoàn toàn đầu phục Chúa? Cuối cùng, ngay cả khi Chúa đã ban cho vua A-cha bất kỳ dấu hiệu nào mà ông muốn, bạn có nghĩ vua A-cha sẽ tin không? Hãy giải thích câu trả lời của bạn?
Thứ Tư Dấu Hiệu Về Một Con Trai (Ê-sai 7:14)
Một lời đề nghị “hoặc dưới vực sâu, hoặc trên trời cao” (Ê-sai 7:11) đã không lay chuyển được A-cha. Vì vậy, khi Chúa phán rằng chính Ngài sẽ ban cho một điềm (Ê-sai 7:14), chúng ta mong chờ những điều cao siêu mà chỉ có khả năng sáng tạo thiên thượng mới có thể nghĩ ra (so sánh Ê-sai 55:9, 1 Cô-rinh-tô 2:9).
Thật ngạc nhiên! Dấu hiệu đó là một con trai. Nhưng làm thế nào mà việc một người nữ đồng trinh sinh con và đặt tên là “Em-ma-nu-ên” lại là một dấu hiệu của sự quy mô trong Kinh Thánh?
Người nữ đó là ai? Và ai là Con Trai của người nữ đó?
Không chỗ nào trong Kinh Thánh Cựu Ước chỉ ra được sự ứng nghiệm của điềm quan trọng này, chẳng giống như những dấu được ban cho những người khác, chẳng hạn như Ghê-đê-ôn (Các Quan Xét 6:36-40). Vì vậy, đây là một vài khả năng ứng nghiệm, chỉ dựa trên Cựu Ước:
- Bởi vì từ “gái đồng trinh” được đề cập đến một người nữ trẻ ở độ tuổi kết hôn, nhiều người cho rằng cô là một phụ nữ có chồng sống ở Giê-ru-sa-lem, có lẽ là vợ của Ê-sai. Trong Ê-sai 8:3 ghi lại sự ra đời của con trai Ê-sai với “nữ tiên tri” (đề cập đến vợ ông, người đã có những sứ điệp tiên tri, ít nhất là về những đứa con của bà, so sánh Ê-sai 7:3, Ê-sai 8:18). Tuy nhiên, đứa con trai này được đặt tên là Ma-he-sa-la-hát-bát (Ê-sai 8:1-4), không phải là Em-ma-nu-ên. Tuy nhiên, dấu hiệu giống nhau của hai bé này là trước khi chúng có thể biết bỏ điều dữ chọn điều lành, thì Sy-ri và miền bắc Y-sơ-ra-ên sẽ bị tàn phá (Ê-sai 7:16, Ê-sai 8:4).
- Một số người cho rằng Em-ma-nu-ên là Ê-xê-chia, con trai của A-cha, người trở thành vị vua tiếp theo. Nhưng cái tên Em-ma-nu-ên chẳng có chỗ nào áp dụng được với vua cả.
- Bởi vì Em-ma-nu-ên có phần bí ẩn và tên ấy thường được dịch là “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta”, đề cập đến sự hiện diện của Chúa, nên Ngài có thể chính là Con Trai đặc biệt được tiên tri trong Ê-sai 9 và 11. Nếu vậy, sự mô tả tán dương về Ngài là thần tánh (Ê-sai 9: 6) và “rễ Y-sai” (Ê-sai 11:10) vượt qua bất cứ điều gì có thể được tôn vinh, ngay cả vị vua tốt Ê-xê-chia.
- Một người nữ có con trước hôn nhân sẽ không được chấp nhận một cách hợp pháp (Phục truyền Luật lệ Ký 22:20,21). Tại sao Chúa lại coi một đứa trẻ như một dấu hiệu để khơi dậy đức tin?
Ngược lại, Tân Ước xác định Đức Chúa Giê-su là Em-ma-nu-ên (Ma-thi-ơ 1:21-23), được sinh ra một cách kỳ diệu và thánh khiết bởi một người nữ đồng trinh chưa kết hôn nhưng đã hứa hôn. Đức Chúa Giê-su cũng là Con của Đức Chúa Trời (Ê-sai 9:6, Ma-thi-ơ 3:17) và “chồi” và “rễ” của Y-sai (Ê-sai 11:1,10; Khải Huyền 22:16). Có lẽ “Em-ma-nu-ên” trước đó, người đã có quá trình phát triển chứng minh cho A-cha thấy sự ứng nghiệm kịp thời của những lời tiên tri, là người dọn đường cho Đấng Cơ-đốc. Chúng ta không biết. Nhưng chúng ta biết những gì mình cần biết: “Nhưng khi kỳ hạn đã được trọn, Đức Chúa Trời bèn sai Con Ngài bởi một người nữ sanh ra” (Ga-la-ti 4:4), để cho chúng ta biết sự hiện diện của Chúa ở với chúng ta.
Hãy nghĩ đến sự thật là Đấng Cơ-đốc đã đến giữa nhân loại. Sự thật này có thể mang lại cho chúng ta sự an ủi nào giữa một thế gian dường như lạnh nhạt, đáng sợ và vô cảm?
Thứ Năm “Đức Chúa Trời Ở Cùng Chúng Ta”! (Ê-sai 7:14)
Giống như tên những đứa con của Ê-sai, (Sê-a-gia-súp, “dân sót sẽ trở lại”, và Ma-he-sa-la-hát-bát, có nghĩa là “Sự cướp mau lên, của cướp kíp đến”), cái tên Em-ma-nu-ên cũng có một ý nghĩa. Nghĩa đen là “Chúa với chúng ta”. Nhưng bản dịch thông thường được chấp nhận là “Đức Chúa Trời cùng chúng ta” lại bỏ qua một điều quan trọng. Thường thì những cái tên Do Thái như thế này hày thiếu động từ, phải thêm động từ “ở”, bởi vì từ này không được bày tỏ trong tiếng Hê-bơ-rơ. Vì vậy, Em-ma-nu-ên phải được dịch là “Đức Chúa Trời ở cùng với chúng ta” (Ê-sai 8:10), giống như tên “Giê-su” (tiếng Hy Lạp, và viết tắt của từ Giô-suê trong tiếng Do Thái) có nghĩa là “Chúa là sự cứu rỗi”, một lần nữa động từ được thêm vào (so với Ê-sai, có nghĩa là “sự cứu rỗi của Chúa”).
Nhưng cái tên “Em-ma-nu-ên” không chỉ là một sự mô tả trừu tượng; đó còn là một sự khẳng định về một lời hứa đã được ứng nghiệm ngay bây giờ: “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta”!
Ý nghĩa quan trọng của lời hứa “Chúa ở cùng chúng ta” là gì?
Sẽ không có sự an ủi và sự đảm bảo nào chắc chắn hơn. Chúa chẳng hứa rằng dân của Ngài sẽ không chịu đựng khó khăn và đau đớn, nhưng Ngài hứa sẽ ở bên họ. Tác giả Thi Thiên nói: “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi” (Thi Thiên 23:4).
“Chúa phán: ‘Khi ngươi vượt qua các dòng nước, Ta sẽ ở cùng; khi ngươi lội qua sông, sẽ chẳng che lấp. Khi ngươi bước qua lửa, sẽ chẳng bị cháy, ngọn lửa chẳng đốt ngươi’ (Ê-sai 43:2).
Chúa ở đâu khi vua Nê-bu-cát-nết-sa ném ba người bạn của Đa-ni-ên vào lửa? Ở cùng họ (Đa-ni-ên 3:23-25). Và Chúa ở đâu trong lúc Gia-cốp gặp rắc rối khi ông vật lộn cùng thiên sứ đến rạng đông? Trong tầm tay của Gia-cốp, gần sát bên ông (Sáng-thế Ký 32:24-30).
Ngay cả khi Chúa không xuất hiện dưới hình thể con người trên đất, Ngài vẫn đi với dân sự Ngài qua những trải nghiệm của họ. Chúa đã ở đâu khi đám đông kết tội Ê-tiên? “Đứng bên hữu Đức Chúa Trời” (Công-vụ 7:55). Nhưng khi Đức Chúa Giê-su lên trời, “Ngài bèn ngồi bên hữu Đấng tôn-nghiêm ở trong nơi rất cao” (Hê-bơ-rơ 1:3). Tại sao Ngài đứng yên khi Ê-tiên gặp rắc rối, sắp bị ném đá đến chết? Như Morris Venden đã nói: “Đức Chúa Giê-su sẽ không để yên chuyện đó đâu”! Roy Gane, God’s Faulty Heroes (Hagerstown, Md.: Review and Herald Pub. Assn., 1996), tr. 66.
Mặc dù chúng ta có lời hứa rằng “Chúa ở cùng với chúng ta”, điều đó tạo nên sự khác biệt gì nếu như chúng ta vẫn phải đối mặt với những thử thách và đau khổ khủng khiếp? Hiểu biết về sự hiện diện của Ngài có ích gì cho chúng ta? Giải thích câu trả lời của bạn.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Tên của con trai sẽ được gọi là Em-ma-nu-ên,… Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta”. “Sự thông biết về vinh hiển Đức Chúa Trời” được nhìn thấy “nơi mặt Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”. Từ trước đời đời, Đức Chúa Giê-su và Đức Chúa Trời là một; Ngài là “hình của Đức Chúa Trời”, hình ảnh của sự vĩ đại và uy nghi của Ngài, là “sự chói sáng của sự vinh hiển Đức Chúa Trời”. Để tỏ bày sự vinh hiển này ra nên Ngài đã đến với thế gian chúng ta. Đối với trái đất tối tăm tội lỗi này, Ngài đến để bày tỏ ánh sáng của tình yêu Đức Chúa Trời, để cho “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta’”. Vì thế, Ngài đã được tiên tri trước, “Tên của Ngài sẽ được gọi là Em-ma-nu-ên” Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 19.
“Đây sẽ là điều dành cho đất nước Giu-đa, nếu vua A-cha chấp nhận sứ điệp từ thiên đàng này. Nhưng chọn cách dựa vào xác thịt, ông tìm sự giúp đỡ từ người ngoại đạo. Trong tuyệt vọng, ông đã sai sứ giả đến Tiếc-la-phi-lê-se, vua A-si-ri, nói với người rằng: “Tôi là kẻ tôi tớ vua, là con trai vua; hãy đi đến giải cứu tôi khỏi tay vua Sy-ri và vua Y-sơ-ra-ên đã dấy lên cùng tôi” (2 Các-vua 16:7). Yêu cầu này được kèm theo một quà tặng quý giá từ kho báu của nhà vua và từ kho của đền thờ” Ellen G. White, Tiên Tri và Các Vua, trang 329.
Câu hỏi thảo luận:
1. Khi bạn đang trong quá trình đưa ra quyết định nào đó, việc xin Chúa cho một dấu hiệu có thích hợp hay không? Những nguy hiểm nào có thể xảy ra khi làm như vậy?
2. Thật tốt khi có sự trợ giúp của mọi người, nhưng làm thế nào để bạn nhận ra giới hạn của nó?
3. Leo Tolstoy, văn hào người Nga đã viết cho một người bạn rằng: “khi một người đàn ông nhận ra rằng cái chết là kết thúc của mọi thứ, thì chẳng có gì tồi tệ hơn trong cuộc sống”. Sự hiểu biết của chúng ta rằng “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” đáp trả như thế nào đối với một lời tuyên bố như vậy?